Ân Thù Kiếm Lục
t ức cho ta?
Phương Bửu Nhi gật đầu:
- Phải!
Hắn day lại đối diện với Tử Y Hầu. Đến lúc này hắn mới trông thấy rõ dung mạo của Tử Y Hầu... Lão vận chiếc áo gấm màu tía, đầu đội mão hàng vương, gắn ngọc, mặt trắng, toàn thân bốc ra một uy lực đáng khiếp, gan lì như Phương Bửu Nhi nhìn lão cũng phải rợn người.
Chừng như Tử Y Hầu đã biết là có người nấp sau bức màn cho nên hắn xuất hiện rồi Hầu Gia vẫn bình thản như thường, chẳng tỏ vẻ gì kinh ngạc, hơn thế, gương mặt lão còn lạnh lùng hơn.
Phương Bửu Nhi vòng tay vái chào xong, đoạn cất tiếng:
- Tôn Hầu ngao du bốn biển, vui thú trăng nước trời mây, chẳng khác nào một thần tiên, trí thân vật ngoại, chẳng hay Tôn Hầu còn nghĩ đến lễ giáo chốn nhân gian chăng?
Tử Y Hầu thấy hắn còn nhổ tuổi mà ăn nói chững chạc như hạng trưởng thành, lão liền hết sức lấy làm lạ, gương mặt lạnh giờ đây hiện rõ vẻ hiếu kỳ, lão từ từ thốt:
- Tuy quanh năm bổn Hầu lênh đênh mặt biển, dạo khắp đó đây, song chẳng phải là kẻ hóa ngoại ngang tàng, dù sao cũng giữ gìn lễ giáo chứ?
Lời nói của Tử Y Hầu chứng tỏ lão không khinh thường kẻ đối thoại là một đồng tử.
Phương Bửu Nhi lại vòng tay vái chào một lượt nữa:
- Tam cang, ngũ thường, là căn bổn của lễ giáo, nếu có kẻ bất chấp cang thường luân lý thì theo ý Hầu Gia, phải trừng trị kẻ đó như thế nào?
Bây giờ đến lượt quần hùng kinh ngạc, tất cả không ngờ một đồng tử có phong độ chững chạc lão luyện như một nhà đạo đức.
Tiểu công chúa còn núp sau bức màn, chưa dám xuất hiện nghe Phương Bửu Nhi đối đáp với Hầu Gia bên ngoài, nàng nóng nảy quá song còn biết làm sao hơn, chỉ có giậm chân nhè nhẹ cho hả tức.
Hầu Gia điềm nhiên đáp:
- Kẻ nào phạm lễ giáo, kẻ đó phải bị trừng phạt không thể dung tha được.
Phương Bửu Nhi tiếp:
- Lời xưa có ví:
Vua là trời của bầy tôi, chồng là trời của vợ, nếu có người vợ nào không tròn đạo nghĩa đối với chồng, thì ngườivợ đó có phạm lễ giáo không?
Tử Y Hầu nhẹ cười thốt:
- Ngươi còn nhỏ tuổi quá làm gì có vợ mà nói đến đạo nghĩa vợ chồng!
Mọi người phụ họa theo nụ cười của Hầu Gia, cũng nhếch mép cười.
Nhưng thản nhiên như thường, Phương Bửu Nhi buông gọn:
- Tôi có vợ rồi!
Tử Y Hầu cười lớn hơn một chút:
- Vợ ngươi là ai?
Đưa tay chỉ Thủy Thiên Cơ, Phương Bửu Nhi đáp:
- Nàng ấy!
Theo cái chỉ tay của hắn, con thuyền to lớn như thế hầu như dao động dưới áp lực của những tiếng cười vang dội. Mọi người đều cười như quên đi trước mắt mình có bậc lãnh tụ võ lâm đáng kính, đáng sợ, ai ai cũng phải dè dặt từ cử động, tránh xúc phạm đến oai phong, cũng có người không tin được lời nói của hắn, vì không tin họ cho rằng hắn điên khùng mới hồ đồ như vậy.
Hắn buông câu xác nhận ra rồi, Linh Nhi nghe Thủy Thiên Cơ càng bám sát vào mình nàng, véo mạnh vào vai nàng đau điếng.
Nàng đảo mắt nhìn quanh mấy lượt, chẳng hiểu nàng làm thế có ý tứ gì, chợt nàng vỗ tay reo lên:
- Tiểu tử đó nói thế mà đúng với sự thật đấy!
Tử Y Hầu hỏi:
- Sao ngươi biết được?
Linh Nhi mỉm cười:
- Lúc vị Thủy cô nương này và tiểu tử thành thân, tôi cùng Châu Linh tình cờ trông thấy dĩ nhiên phải biết rõ.
Thủy Thiên Cơ mắng khẽ:
- Ngươi....ngươi.. là một quỷ liễu đầu!
Linh Nhi cười nhẹ.
Thủy Thiên Cơ xì một tiếng:
- Thừa nhận thì đã sao chứ?
Rồi nàng cao giọng:
- Lại đây ông chồng tí hon! Lại đây vợ chồng mình thân thiết một chút nào!
Nàng đưa tay định nắm Phương Bửu Nhi lôi hắn về phía nàng.
Phương Bửu Nhi mở tròn đôi mắt trừng nàng:
- Đã là vợ của ta, ngươi xúc phạm đến đại thúc là vô lễ đó , bây giờ thì ngươi thừa nhận nhưng trước đây ngươi lại phủ nhận ăn nói đảo điên, như vậy là vô tín đó... Đã là vợ người lại buông lung tính nết, cốt đạt được mục đích, tự hiến mình làm tặng vật cho người khác, là vô sỉ đó.
Thủy Thiên Cơ cười sằng sặc:
- Ngươi mắng nghe hay quá!
Phương Bửu Nhi thản nhiên không lưu ý đến nàng, day qua Tử Y Hầu hỏi:
- Một người vô lễ, vô tín, vô sỉ như thế xin hỏi Hầu Gia có nên phạt chăng?
Tử Y Hầu cười nhẹ.
Phương Bửu Nhi chớp chớp mắt:
- Trước hêt nàng phải cúi đầu tạ tội trước đại thúc tôi, sau đó...
Bỗng có tiếng thốt vọng ra từ bức màn ra ngoài:
- Sau đó phạt nàng lưu lại ở đây ba năm làm khổ công cho chúng tôi, đọc sách cho chúng tôi nghe, viết chữ thay cho chúng tôi.
Giọng nói nhẹ nhàng ấm dịu quá, đúng là giọng nói của tiểu công chúa.
Nàng được nâng tiu chiều chuộng từ nhỏ, từ lười biếng thành tánh, cho nên mới xem việc đọc sách, viết chữ là khổ công.
Mọi người nghe nàng nói thế đều bật cười vang.
Thủy Thiên Cơ cũng khó nín cười:
- Được, loại khổ công như vậy tôi có thể làm suốt ba năm.
Tử Y Hầu gật đầu:
- Tốt lắm!
Thủy Thiên Cơ giật mình:
- Tốt, tốt làm sao? Việc gì tốt?
Tử Y Hầu điềm nhiên:
- Ngươi nói có thể làm, thì phạt ngươi làm việc đó trong ba năm.
Thủy Thiên Cơ cau mày:
- Nhưng... nhưng tôi vui miệng mà nói...
Tử Y Hầu buồng gọn:
- Trước mặt ta đâu có việc vui miệng mà nói đùa?
Thủy Thiên Cơ tiu nghỉu ấp úng:
- Tôi... tôi...
Linh Nhi chớp chớp mắt, rồi cùng Châu Nhi và hai thiếu nữ nữa áp đến vây quanh Thủy Thiên Cơ cười thốt:
- Ngươi muốn gì? Định trốn phạt phải không?
Thủy Thiên Cơ đảo mắt nhìn quanh, biết có thoát đi cũng chẳng lọt, đột nhiên thay đổi chủ ý, nở nụ cười duyên:
- Được rồi! Tôi bôn tẩu mãi, rày đây mai đó cảm thấy mệt mỏi lắm rồi, giờ có dừng chân tại đây ba năm, tưởng cũng là một dịp tốt. Nhưng tôi đã có chồng, tôi lưu lại đây thì chồng tôi cũng phải ở lại đây, sớm hôm có bạn với nhau!
Tiểu cô nương vỗ tay cười lớn:
- Tự nhiên! Nhất định là hắn phải ở lại rồi:
Hồ Bất Sầu hân hoan thốt:
- Hiện tại hắn cũng chẳng có việc gì đáng làm, hắn có thể lưu lại đây đọc sách, làm văn, có lợi cho hắn lắm!
Phương Bửu Nhi chận lời:
- Hãy để cho nàng cúi đầu tạ lỗi với thúc thúc, rồi sau đó hẵng tính gì thì tính.
Hồ Bất Sầu khoát tay cười nhẹ:
- Cái cúi đầu của nàng ta chẳng nhận đâu, miễn cho nàng đi!
Tử Y Hầu quát to:
- Ai đấy!
Bên ngoài có hai giọng nói còn vọng vào mỗi giọng một câu nhưng thốt lên đồng thời gian:
- Tôn Hầu có thính giác lợi hại đấy!
- Quái sự thì năm nào cũng gặp, nhưng năm nay lại gặp nhiều! Ghế ngồi đặt trên vách, đá tảng biết trên gò. Tiểu đồng hơn mười tuổi, lấy vợ cỡ sồn sồn. Làm cho Vương lão nhị này cười vỡ bụng.
Một tràng cười tiếp theo câu nói thứ hai.
Hai câu nói có một âm thanh lạnh lùng khô khan, còn một thì hào sảng, phóng túng, hai câu nói với hai giọng khác nhau đồng thời phát xuất nhưng nghe rất phân biệt. Câu nào vào câu ấy, mọi người trong sảnh thuyền phải nghĩ là có hai người cùng phát xuất. Và tất cả đều phải công nhận hai người đó có võ công rất cao, bằng cớ là họ xuất hiện trên sàn thuyền, họ phát âm rất gần, chỉ cách có một vách gỗ, mà không ai phát giác ra được, nếu Tử Y Hầu không lên tiếng hỏi.
Chừng như đã biết người vừa đến là ai, Tử Y Hầu dịu nét mặt ngay, bình tĩnh thốt:
- Thì ra huynh đài...
Giọng nói lạnh lùng khô khan tiếp nối:
- Đúng là tại hạ! Hôm nay bỗng nảy ra cái ý đến đây bái phỏng Hầu Gia!
Liền theo câu nói, một người từ bên ngoài bước vào.
Người đó có thân vóc cao nhưng rất ốm, da mặt xanh, vận chiếc áo vá nhiều mảnh, nhưng giặt giũ rất sạch sẽ, áo màu lam, mầu đã bạc theo thời gian, đôi bàn tay trong như ngọc, ngón giữa bàn tay hữu có đeo một cái khoen hình dáng kỳ dị, bằng ngọc xanh, thần sắc lạnh lùng hết sức, đôi chân di động nhẹ nhàng như áng mây vờn, chẳng gây nên một tiếng động khẽ.
Vừa rồi có hai giọng nói tức nhiên phải do hai người phát ra, nhưng bây giờ chỉ có một người đi vào, quần hùng vô cùng kinh ngạc, tự hỏi người kia là ai, họ muốn biết mặt mày con người có tánh khôi hài đã thốt lên một câu nói đùa ý nhị quá.
Từ Y Hầu cười nhẹ :
- Mười năm cách biệt nhau, gặp lại rồi mới biết huynh đài tiến bộ vô cùng. Thiết tưởng cái danh đệ nhất khinh công trong thiên hạ phải dành cho huynh đài mới đúng!
Người áo lam mỉm cười:
- Mười năm không gặp, gặp rồi mới nhận ra nhĩ lực của Hầu Gia chẳng suy giảm chút nào. Đáng phục! Đáng phục!
Rồi lão tiếp:
- Năm ngoái đây, tại hạ cùng Phong đạo nhân tỉ thí khinh công, suốt một ngày một đêm, thắng lão ấy được nửa dặm đường. Chỉ vì tại hạ không thích thinh danh, nên nhường cho lão ấy cái chức đệ nhất khinh công trong thiên hạ.
Gương mặt lão lạnh lùng, khẩu khí của lão cao ngạo quá, khi lão thốt vẻ tự đắc ngời trong ánh mắt. Có lẽ ngoài Tử Y Hằu ra, tại sảnh thuyền chẳng có nhân vật nào đáng cho lão thoáng nhìn qua.
Tiểu công chúa không chịu nổi vẻ cao ngạo đó, buột miệng thốt:
- Khoác lác quá!
Phương Bửu Nhi lập tức phụ họa:
- Mèo khen mèo dài đuôi!
Đột nhiên người áo lam quay lại nhìn cả hai.
Bây giờ cả hai mới thấy rõ ràng. Gương mặt thì lạnh như giá băng, song đôi mắt sáng rực nhiệt tình.
Lão hỏi:
- Hai bé con kia nói về ta phải không?
Thủy Thiên Cơ bước tới đứng án trước mặt Phương Bửu Nhi điểm nụ cười tươi:
- Người lớn không nên tỏ lộ hung hăng với trẻ con.
Rồi nàng hỏi:
- Còn một người nữa ở đâu? Đã đến đây chưa?
Người áo lam đáp:
- Đến rồi!
Thủy Thiên Cơ lại hói:
- Đến rồi mà ở đâu, sao chẳng thấy?
Bỗng có giọng nói khôi hài như vừa rồi đầy nhiệt tình vang lên.
- Ở đâu? Ở đây chứ còn ở đâu nữa? Ngươi tuy chẳng thấy ta chớ ta thì thấy ngươi rõ ràng!
Câu nói được điểm xuyết bằng mấy tiếng cười ròn rã.
Thủy Thiên Cơ, Phường Bửu Nhi, cùng giật mình đưa mắt nhìn về hướng vừa phát ra câu nói, chẳng thấy ai cả, chỉ thấy người áo lam đang đứng trước mặt, vẫn lạnh lùng, vẻ lạnh lùng đó chứng tỏ không phải chính lão vừa thốt lên câu vừa rồi, và người lạnh lùng như lão hiển nhiên chẳng cười thành tiếng vui tươi như vậy được.
Vậy người vừa nói vừa cười đó là ai? Người đó có thuật ẩn hình chăng?
Phương Bửu Nhi rợn người, nép sát mình vào Thủy Thiên Cơ.
Giọng nói đó, giọng cười đó lại tiếp tục vang lên:
- Đôi bạn đó thân mật với nhau quá trước mặt đông người.
Bỗng Phương Bửu Nhi kêu lên:
- Chính lão! Hai giọng nói cùng do một người? Người đó là lão? Lão có thể phát âm bằng bụng cũng như bằng miệng.
Tiếng cười tuy dứt, ý cười còn ngời trong ánh mắt của người áo lam.
Ánh mắt và sắc diện của lão không hòa hợp chút nào, ánh mắt đầy nhiệt tình, còn sắc diện hết sức lãnh đạm. Ánh mắt và sắc diện đó phải ở hai người, chẳng thể cùng nơi một người được.
Thủy Thiên Cơ nhìn người áo lam một lúc bông vỗ tay cười lớn:
- Vương Bán Hiệp! Ông chính là Vương Bán Hiệp, Ngoài lạnh trong nóng, một hiệp chia làm hai, nửa hiệp nửa cuồng, nên chỉ được xưng bán hiệp chứ không toàn hiệp. Đáng lẽ tôi phải nhận ra sớm.
Người áo lam đúng là Vương Bán Hiệp, thản nhiên thốt:
- Hiện tại cũng chẳng muộn gì.
Thủy Thiên Cơ tiếp:
- Từ lâu nghe đồn Vương Bán Hiệp đã được giang hồ liệt vào danh sách quái nhân võ lâm, một quái nhân tuyệt diệu, không ngờ hôm nay được gặp mặt, thật hân hạnh vô cùng!
Vương Bán Hiệp cười nhẹ:
- Chứ ngươi không được liệt vào danh sách quái nhân võ lâm à?
Phương Bửu Nhi nhìn lại một lúc hỏi:
- Ông... Ông phát âm bằng bụng được à?
Thủy Thiên Cơ mỉm cười, đáp thay Vương Bán Hiệp:
- Được chứ, ông ta luyện được phúc ngữ công phu, rồi ỷ trượng vào công phu đó, làm thành hai người, cho nên mới tự đặt cho mình một ngoại hiệu nữa là Hóa Thân Song Hiệp. Từng gieo hoang mang trên giang hồ, võ lâm phải đau đầu vì ông ta, ai ai cũng tưởng là hai người, chẳng ai biết được chỉ là một người!
Vương Bán Hiệp lạnh lùng:
- Phàm gặp người biết người nhìn chánh nghĩa, thì ta làm Vương Bán Hiệp, còn gặp bọn hung gian ác đạo, thì ta là Vương Bán Cuồng, cũng như ngươi, bỗng có lúc là nam chợt có lúc là nữ. Cái lẽ tương đồng rất đơn giản như vậy đó.
Tử Y Hầu cười nhẹ:
- Vương huynh có tuyệt kỹ thân ngoại, hóa thân du hí phong trần, hôm nay đến đây chẳng rõ trong cái bản thân Bán Hiệp hay Bán Cuồng?
Vương Bán Hiệp đáp:
- Nếu là Bán Cuồng thì không bao giờ tại hạ đến đây. Chỉ vì có một sự việc mà sự việc đó lại chẳng quan hệ gì đến tại hạ, tại hạ phải vượt ngàn dặm đến đây. Nghĩ ra tại hạ cũng hay gánh vác việc người.
Lão đưa mắt nhìn quanh một lượt đoạn hỏi:
- Ai là đồ đệ của Bạch Tam Không?
Hồ Bất Sầu nghiêng mình:
- Chính vãn bôi! Chẳng hay tiền bối có điều chi chỉ giáo?
Vương Bán Hiệp lại hỏi:
- Sư phó ngươi giao cho việc đó, ngươi đã thi hành xong chưa?
Hồ Bất Sầu đáp:
- Hầu Gia vừa chấp thuận.
Vương Bán Hiệp gật đầu:
- Hay lắm! Tôn Hầu đã chấp thuận, tại sao ngươi chưa đi? Ngươi há chẳng biết việc đó chậm trễ một ngày là hào kiệt võ lâm chết thêm mấy mạng.
Tử Y Hầu thốt:
- Thì ra Vương huynh vì việc đó mà đến đấy!
Vương Bán Hiệp gật đầu:
- Đúng vậy! Chính vì việc đó mà tại hạ đến đây. Cho đến hôm nay, có hơn hai mươi hào kiệt anh hùng đã táng mạng trong tay người áo trắng!
Tử Y Hầu cau mày:
- Tên đó có thủ đoạn tàn độc đến thế à?
Vương Bán Hiệp đáp:
- Hắn từ phương Đông đến, đầu tiên hắn hạ sát Phi Hạc Liễu Tòng, kế đó suốt con đường từ Lỗ Đông xuống Tây Nam với thanh trường kiếm kỳ hình quái trạng, lần lượt hắn hạ từng người từng người, trong số có Trung Châu Nhất Kiếm Thiệu Văn Sanh, Thanh Bình Kiếm Khách Bạch Tam Không, phải biết họ Thiệu và họ Bạch là những tay danh kiếm đương thời, mà cũng phải thảm bại trước kiếm pháp tân kỳ của hắn!
Phương Bửu Nhi rú lên một tiếng, lảo đảo thân hình, run run giọng:
- Ngoại công tạ..
Vương Bán Hiệp nhìn hắn:
- Ông ngoại ngươi là ai?
Vương Bửu Nhi nắm chéo áo của Hồ Bất Sầu, không đáp lời Vương Bán Hiệp mà chỉ hỏi họ Hồ:
- Đại thúc, ông ngoại tôi như thế nào, chắc đại thúc biết chứ?
Hồ Bất Sầu trước hết đáp lời Vương Bán Hiệp thay cho Phương Bửu Nhi:
- Tiểu tử đó là cháu ngoại của gia sư.
Rồi y trở lại Phương Bửu Nhi:
- Ông ngoại ngươi....ta chỉ sơ.....
Vương Bán Hiệp chận lời:
-Bạch Tam Không chưa chết!
Phương Bửu Nhi thở phào, mừng trên chỗ tưởng.
Hồ Bất Sầu trố mắt nhìn Vương Bán Hiệp:
- Gia sư còn sống?
Vương Bán Hiệp gật đầu:
- Nhát kiếm của người áo trắng không trúng chỗ nhược, nhờ vậy mà Bạch Tam Không chẳng đến đỗi vong mạng. Lão ấy là người duy nhất thoát chết dưới đường kiếm siêu nhiên của người áo trắng!
Hồi 06 : Hạ Chiến Thơ Ngoài Ngàn Dặm
Chính mắt trông thấy sư phó trúng kiếm ngã nhào, giờ đây nghe nói người còn sống, Hồ Bất Sầu hết sức hân hoan, niềm hân hoan của y có lẽ còn to lớn hơn sự vui mừng của Phương Bửu Nhi.
Vương Bán Hiệp, bỗng thở dài từ từ tiếp nối:
- Lão ấy tuy còn sống, song chẳng khác nào người chết, lão khổ sở biết bao!
Hồ Bất Sầu hấp tấp hỏi:
- Tại sao hở tiền bối?
Vương Bán Hiệp trầm giọng:
- Trong các vị hiện tại đây, chắc ai ai cũng muốn biết kiếm pháp của người áo trắng tuyệt diệu ở điểm nào, nhưng cao thủ nào gặp y là bỏ mạng ngay, còn ai sống sót để
Phương Bửu Nhi gật đầu:
- Phải!
Hắn day lại đối diện với Tử Y Hầu. Đến lúc này hắn mới trông thấy rõ dung mạo của Tử Y Hầu... Lão vận chiếc áo gấm màu tía, đầu đội mão hàng vương, gắn ngọc, mặt trắng, toàn thân bốc ra một uy lực đáng khiếp, gan lì như Phương Bửu Nhi nhìn lão cũng phải rợn người.
Chừng như Tử Y Hầu đã biết là có người nấp sau bức màn cho nên hắn xuất hiện rồi Hầu Gia vẫn bình thản như thường, chẳng tỏ vẻ gì kinh ngạc, hơn thế, gương mặt lão còn lạnh lùng hơn.
Phương Bửu Nhi vòng tay vái chào xong, đoạn cất tiếng:
- Tôn Hầu ngao du bốn biển, vui thú trăng nước trời mây, chẳng khác nào một thần tiên, trí thân vật ngoại, chẳng hay Tôn Hầu còn nghĩ đến lễ giáo chốn nhân gian chăng?
Tử Y Hầu thấy hắn còn nhổ tuổi mà ăn nói chững chạc như hạng trưởng thành, lão liền hết sức lấy làm lạ, gương mặt lạnh giờ đây hiện rõ vẻ hiếu kỳ, lão từ từ thốt:
- Tuy quanh năm bổn Hầu lênh đênh mặt biển, dạo khắp đó đây, song chẳng phải là kẻ hóa ngoại ngang tàng, dù sao cũng giữ gìn lễ giáo chứ?
Lời nói của Tử Y Hầu chứng tỏ lão không khinh thường kẻ đối thoại là một đồng tử.
Phương Bửu Nhi lại vòng tay vái chào một lượt nữa:
- Tam cang, ngũ thường, là căn bổn của lễ giáo, nếu có kẻ bất chấp cang thường luân lý thì theo ý Hầu Gia, phải trừng trị kẻ đó như thế nào?
Bây giờ đến lượt quần hùng kinh ngạc, tất cả không ngờ một đồng tử có phong độ chững chạc lão luyện như một nhà đạo đức.
Tiểu công chúa còn núp sau bức màn, chưa dám xuất hiện nghe Phương Bửu Nhi đối đáp với Hầu Gia bên ngoài, nàng nóng nảy quá song còn biết làm sao hơn, chỉ có giậm chân nhè nhẹ cho hả tức.
Hầu Gia điềm nhiên đáp:
- Kẻ nào phạm lễ giáo, kẻ đó phải bị trừng phạt không thể dung tha được.
Phương Bửu Nhi tiếp:
- Lời xưa có ví:
Vua là trời của bầy tôi, chồng là trời của vợ, nếu có người vợ nào không tròn đạo nghĩa đối với chồng, thì ngườivợ đó có phạm lễ giáo không?
Tử Y Hầu nhẹ cười thốt:
- Ngươi còn nhỏ tuổi quá làm gì có vợ mà nói đến đạo nghĩa vợ chồng!
Mọi người phụ họa theo nụ cười của Hầu Gia, cũng nhếch mép cười.
Nhưng thản nhiên như thường, Phương Bửu Nhi buông gọn:
- Tôi có vợ rồi!
Tử Y Hầu cười lớn hơn một chút:
- Vợ ngươi là ai?
Đưa tay chỉ Thủy Thiên Cơ, Phương Bửu Nhi đáp:
- Nàng ấy!
Theo cái chỉ tay của hắn, con thuyền to lớn như thế hầu như dao động dưới áp lực của những tiếng cười vang dội. Mọi người đều cười như quên đi trước mắt mình có bậc lãnh tụ võ lâm đáng kính, đáng sợ, ai ai cũng phải dè dặt từ cử động, tránh xúc phạm đến oai phong, cũng có người không tin được lời nói của hắn, vì không tin họ cho rằng hắn điên khùng mới hồ đồ như vậy.
Hắn buông câu xác nhận ra rồi, Linh Nhi nghe Thủy Thiên Cơ càng bám sát vào mình nàng, véo mạnh vào vai nàng đau điếng.
Nàng đảo mắt nhìn quanh mấy lượt, chẳng hiểu nàng làm thế có ý tứ gì, chợt nàng vỗ tay reo lên:
- Tiểu tử đó nói thế mà đúng với sự thật đấy!
Tử Y Hầu hỏi:
- Sao ngươi biết được?
Linh Nhi mỉm cười:
- Lúc vị Thủy cô nương này và tiểu tử thành thân, tôi cùng Châu Linh tình cờ trông thấy dĩ nhiên phải biết rõ.
Thủy Thiên Cơ mắng khẽ:
- Ngươi....ngươi.. là một quỷ liễu đầu!
Linh Nhi cười nhẹ.
Thủy Thiên Cơ xì một tiếng:
- Thừa nhận thì đã sao chứ?
Rồi nàng cao giọng:
- Lại đây ông chồng tí hon! Lại đây vợ chồng mình thân thiết một chút nào!
Nàng đưa tay định nắm Phương Bửu Nhi lôi hắn về phía nàng.
Phương Bửu Nhi mở tròn đôi mắt trừng nàng:
- Đã là vợ của ta, ngươi xúc phạm đến đại thúc là vô lễ đó , bây giờ thì ngươi thừa nhận nhưng trước đây ngươi lại phủ nhận ăn nói đảo điên, như vậy là vô tín đó... Đã là vợ người lại buông lung tính nết, cốt đạt được mục đích, tự hiến mình làm tặng vật cho người khác, là vô sỉ đó.
Thủy Thiên Cơ cười sằng sặc:
- Ngươi mắng nghe hay quá!
Phương Bửu Nhi thản nhiên không lưu ý đến nàng, day qua Tử Y Hầu hỏi:
- Một người vô lễ, vô tín, vô sỉ như thế xin hỏi Hầu Gia có nên phạt chăng?
Tử Y Hầu cười nhẹ.
Phương Bửu Nhi chớp chớp mắt:
- Trước hêt nàng phải cúi đầu tạ tội trước đại thúc tôi, sau đó...
Bỗng có tiếng thốt vọng ra từ bức màn ra ngoài:
- Sau đó phạt nàng lưu lại ở đây ba năm làm khổ công cho chúng tôi, đọc sách cho chúng tôi nghe, viết chữ thay cho chúng tôi.
Giọng nói nhẹ nhàng ấm dịu quá, đúng là giọng nói của tiểu công chúa.
Nàng được nâng tiu chiều chuộng từ nhỏ, từ lười biếng thành tánh, cho nên mới xem việc đọc sách, viết chữ là khổ công.
Mọi người nghe nàng nói thế đều bật cười vang.
Thủy Thiên Cơ cũng khó nín cười:
- Được, loại khổ công như vậy tôi có thể làm suốt ba năm.
Tử Y Hầu gật đầu:
- Tốt lắm!
Thủy Thiên Cơ giật mình:
- Tốt, tốt làm sao? Việc gì tốt?
Tử Y Hầu điềm nhiên:
- Ngươi nói có thể làm, thì phạt ngươi làm việc đó trong ba năm.
Thủy Thiên Cơ cau mày:
- Nhưng... nhưng tôi vui miệng mà nói...
Tử Y Hầu buồng gọn:
- Trước mặt ta đâu có việc vui miệng mà nói đùa?
Thủy Thiên Cơ tiu nghỉu ấp úng:
- Tôi... tôi...
Linh Nhi chớp chớp mắt, rồi cùng Châu Nhi và hai thiếu nữ nữa áp đến vây quanh Thủy Thiên Cơ cười thốt:
- Ngươi muốn gì? Định trốn phạt phải không?
Thủy Thiên Cơ đảo mắt nhìn quanh, biết có thoát đi cũng chẳng lọt, đột nhiên thay đổi chủ ý, nở nụ cười duyên:
- Được rồi! Tôi bôn tẩu mãi, rày đây mai đó cảm thấy mệt mỏi lắm rồi, giờ có dừng chân tại đây ba năm, tưởng cũng là một dịp tốt. Nhưng tôi đã có chồng, tôi lưu lại đây thì chồng tôi cũng phải ở lại đây, sớm hôm có bạn với nhau!
Tiểu cô nương vỗ tay cười lớn:
- Tự nhiên! Nhất định là hắn phải ở lại rồi:
Hồ Bất Sầu hân hoan thốt:
- Hiện tại hắn cũng chẳng có việc gì đáng làm, hắn có thể lưu lại đây đọc sách, làm văn, có lợi cho hắn lắm!
Phương Bửu Nhi chận lời:
- Hãy để cho nàng cúi đầu tạ lỗi với thúc thúc, rồi sau đó hẵng tính gì thì tính.
Hồ Bất Sầu khoát tay cười nhẹ:
- Cái cúi đầu của nàng ta chẳng nhận đâu, miễn cho nàng đi!
Tử Y Hầu quát to:
- Ai đấy!
Bên ngoài có hai giọng nói còn vọng vào mỗi giọng một câu nhưng thốt lên đồng thời gian:
- Tôn Hầu có thính giác lợi hại đấy!
- Quái sự thì năm nào cũng gặp, nhưng năm nay lại gặp nhiều! Ghế ngồi đặt trên vách, đá tảng biết trên gò. Tiểu đồng hơn mười tuổi, lấy vợ cỡ sồn sồn. Làm cho Vương lão nhị này cười vỡ bụng.
Một tràng cười tiếp theo câu nói thứ hai.
Hai câu nói có một âm thanh lạnh lùng khô khan, còn một thì hào sảng, phóng túng, hai câu nói với hai giọng khác nhau đồng thời phát xuất nhưng nghe rất phân biệt. Câu nào vào câu ấy, mọi người trong sảnh thuyền phải nghĩ là có hai người cùng phát xuất. Và tất cả đều phải công nhận hai người đó có võ công rất cao, bằng cớ là họ xuất hiện trên sàn thuyền, họ phát âm rất gần, chỉ cách có một vách gỗ, mà không ai phát giác ra được, nếu Tử Y Hầu không lên tiếng hỏi.
Chừng như đã biết người vừa đến là ai, Tử Y Hầu dịu nét mặt ngay, bình tĩnh thốt:
- Thì ra huynh đài...
Giọng nói lạnh lùng khô khan tiếp nối:
- Đúng là tại hạ! Hôm nay bỗng nảy ra cái ý đến đây bái phỏng Hầu Gia!
Liền theo câu nói, một người từ bên ngoài bước vào.
Người đó có thân vóc cao nhưng rất ốm, da mặt xanh, vận chiếc áo vá nhiều mảnh, nhưng giặt giũ rất sạch sẽ, áo màu lam, mầu đã bạc theo thời gian, đôi bàn tay trong như ngọc, ngón giữa bàn tay hữu có đeo một cái khoen hình dáng kỳ dị, bằng ngọc xanh, thần sắc lạnh lùng hết sức, đôi chân di động nhẹ nhàng như áng mây vờn, chẳng gây nên một tiếng động khẽ.
Vừa rồi có hai giọng nói tức nhiên phải do hai người phát ra, nhưng bây giờ chỉ có một người đi vào, quần hùng vô cùng kinh ngạc, tự hỏi người kia là ai, họ muốn biết mặt mày con người có tánh khôi hài đã thốt lên một câu nói đùa ý nhị quá.
Từ Y Hầu cười nhẹ :
- Mười năm cách biệt nhau, gặp lại rồi mới biết huynh đài tiến bộ vô cùng. Thiết tưởng cái danh đệ nhất khinh công trong thiên hạ phải dành cho huynh đài mới đúng!
Người áo lam mỉm cười:
- Mười năm không gặp, gặp rồi mới nhận ra nhĩ lực của Hầu Gia chẳng suy giảm chút nào. Đáng phục! Đáng phục!
Rồi lão tiếp:
- Năm ngoái đây, tại hạ cùng Phong đạo nhân tỉ thí khinh công, suốt một ngày một đêm, thắng lão ấy được nửa dặm đường. Chỉ vì tại hạ không thích thinh danh, nên nhường cho lão ấy cái chức đệ nhất khinh công trong thiên hạ.
Gương mặt lão lạnh lùng, khẩu khí của lão cao ngạo quá, khi lão thốt vẻ tự đắc ngời trong ánh mắt. Có lẽ ngoài Tử Y Hằu ra, tại sảnh thuyền chẳng có nhân vật nào đáng cho lão thoáng nhìn qua.
Tiểu công chúa không chịu nổi vẻ cao ngạo đó, buột miệng thốt:
- Khoác lác quá!
Phương Bửu Nhi lập tức phụ họa:
- Mèo khen mèo dài đuôi!
Đột nhiên người áo lam quay lại nhìn cả hai.
Bây giờ cả hai mới thấy rõ ràng. Gương mặt thì lạnh như giá băng, song đôi mắt sáng rực nhiệt tình.
Lão hỏi:
- Hai bé con kia nói về ta phải không?
Thủy Thiên Cơ bước tới đứng án trước mặt Phương Bửu Nhi điểm nụ cười tươi:
- Người lớn không nên tỏ lộ hung hăng với trẻ con.
Rồi nàng hỏi:
- Còn một người nữa ở đâu? Đã đến đây chưa?
Người áo lam đáp:
- Đến rồi!
Thủy Thiên Cơ lại hói:
- Đến rồi mà ở đâu, sao chẳng thấy?
Bỗng có giọng nói khôi hài như vừa rồi đầy nhiệt tình vang lên.
- Ở đâu? Ở đây chứ còn ở đâu nữa? Ngươi tuy chẳng thấy ta chớ ta thì thấy ngươi rõ ràng!
Câu nói được điểm xuyết bằng mấy tiếng cười ròn rã.
Thủy Thiên Cơ, Phường Bửu Nhi, cùng giật mình đưa mắt nhìn về hướng vừa phát ra câu nói, chẳng thấy ai cả, chỉ thấy người áo lam đang đứng trước mặt, vẫn lạnh lùng, vẻ lạnh lùng đó chứng tỏ không phải chính lão vừa thốt lên câu vừa rồi, và người lạnh lùng như lão hiển nhiên chẳng cười thành tiếng vui tươi như vậy được.
Vậy người vừa nói vừa cười đó là ai? Người đó có thuật ẩn hình chăng?
Phương Bửu Nhi rợn người, nép sát mình vào Thủy Thiên Cơ.
Giọng nói đó, giọng cười đó lại tiếp tục vang lên:
- Đôi bạn đó thân mật với nhau quá trước mặt đông người.
Bỗng Phương Bửu Nhi kêu lên:
- Chính lão! Hai giọng nói cùng do một người? Người đó là lão? Lão có thể phát âm bằng bụng cũng như bằng miệng.
Tiếng cười tuy dứt, ý cười còn ngời trong ánh mắt của người áo lam.
Ánh mắt và sắc diện của lão không hòa hợp chút nào, ánh mắt đầy nhiệt tình, còn sắc diện hết sức lãnh đạm. Ánh mắt và sắc diện đó phải ở hai người, chẳng thể cùng nơi một người được.
Thủy Thiên Cơ nhìn người áo lam một lúc bông vỗ tay cười lớn:
- Vương Bán Hiệp! Ông chính là Vương Bán Hiệp, Ngoài lạnh trong nóng, một hiệp chia làm hai, nửa hiệp nửa cuồng, nên chỉ được xưng bán hiệp chứ không toàn hiệp. Đáng lẽ tôi phải nhận ra sớm.
Người áo lam đúng là Vương Bán Hiệp, thản nhiên thốt:
- Hiện tại cũng chẳng muộn gì.
Thủy Thiên Cơ tiếp:
- Từ lâu nghe đồn Vương Bán Hiệp đã được giang hồ liệt vào danh sách quái nhân võ lâm, một quái nhân tuyệt diệu, không ngờ hôm nay được gặp mặt, thật hân hạnh vô cùng!
Vương Bán Hiệp cười nhẹ:
- Chứ ngươi không được liệt vào danh sách quái nhân võ lâm à?
Phương Bửu Nhi nhìn lại một lúc hỏi:
- Ông... Ông phát âm bằng bụng được à?
Thủy Thiên Cơ mỉm cười, đáp thay Vương Bán Hiệp:
- Được chứ, ông ta luyện được phúc ngữ công phu, rồi ỷ trượng vào công phu đó, làm thành hai người, cho nên mới tự đặt cho mình một ngoại hiệu nữa là Hóa Thân Song Hiệp. Từng gieo hoang mang trên giang hồ, võ lâm phải đau đầu vì ông ta, ai ai cũng tưởng là hai người, chẳng ai biết được chỉ là một người!
Vương Bán Hiệp lạnh lùng:
- Phàm gặp người biết người nhìn chánh nghĩa, thì ta làm Vương Bán Hiệp, còn gặp bọn hung gian ác đạo, thì ta là Vương Bán Cuồng, cũng như ngươi, bỗng có lúc là nam chợt có lúc là nữ. Cái lẽ tương đồng rất đơn giản như vậy đó.
Tử Y Hầu cười nhẹ:
- Vương huynh có tuyệt kỹ thân ngoại, hóa thân du hí phong trần, hôm nay đến đây chẳng rõ trong cái bản thân Bán Hiệp hay Bán Cuồng?
Vương Bán Hiệp đáp:
- Nếu là Bán Cuồng thì không bao giờ tại hạ đến đây. Chỉ vì có một sự việc mà sự việc đó lại chẳng quan hệ gì đến tại hạ, tại hạ phải vượt ngàn dặm đến đây. Nghĩ ra tại hạ cũng hay gánh vác việc người.
Lão đưa mắt nhìn quanh một lượt đoạn hỏi:
- Ai là đồ đệ của Bạch Tam Không?
Hồ Bất Sầu nghiêng mình:
- Chính vãn bôi! Chẳng hay tiền bối có điều chi chỉ giáo?
Vương Bán Hiệp lại hỏi:
- Sư phó ngươi giao cho việc đó, ngươi đã thi hành xong chưa?
Hồ Bất Sầu đáp:
- Hầu Gia vừa chấp thuận.
Vương Bán Hiệp gật đầu:
- Hay lắm! Tôn Hầu đã chấp thuận, tại sao ngươi chưa đi? Ngươi há chẳng biết việc đó chậm trễ một ngày là hào kiệt võ lâm chết thêm mấy mạng.
Tử Y Hầu thốt:
- Thì ra Vương huynh vì việc đó mà đến đấy!
Vương Bán Hiệp gật đầu:
- Đúng vậy! Chính vì việc đó mà tại hạ đến đây. Cho đến hôm nay, có hơn hai mươi hào kiệt anh hùng đã táng mạng trong tay người áo trắng!
Tử Y Hầu cau mày:
- Tên đó có thủ đoạn tàn độc đến thế à?
Vương Bán Hiệp đáp:
- Hắn từ phương Đông đến, đầu tiên hắn hạ sát Phi Hạc Liễu Tòng, kế đó suốt con đường từ Lỗ Đông xuống Tây Nam với thanh trường kiếm kỳ hình quái trạng, lần lượt hắn hạ từng người từng người, trong số có Trung Châu Nhất Kiếm Thiệu Văn Sanh, Thanh Bình Kiếm Khách Bạch Tam Không, phải biết họ Thiệu và họ Bạch là những tay danh kiếm đương thời, mà cũng phải thảm bại trước kiếm pháp tân kỳ của hắn!
Phương Bửu Nhi rú lên một tiếng, lảo đảo thân hình, run run giọng:
- Ngoại công tạ..
Vương Bán Hiệp nhìn hắn:
- Ông ngoại ngươi là ai?
Vương Bửu Nhi nắm chéo áo của Hồ Bất Sầu, không đáp lời Vương Bán Hiệp mà chỉ hỏi họ Hồ:
- Đại thúc, ông ngoại tôi như thế nào, chắc đại thúc biết chứ?
Hồ Bất Sầu trước hết đáp lời Vương Bán Hiệp thay cho Phương Bửu Nhi:
- Tiểu tử đó là cháu ngoại của gia sư.
Rồi y trở lại Phương Bửu Nhi:
- Ông ngoại ngươi....ta chỉ sơ.....
Vương Bán Hiệp chận lời:
-Bạch Tam Không chưa chết!
Phương Bửu Nhi thở phào, mừng trên chỗ tưởng.
Hồ Bất Sầu trố mắt nhìn Vương Bán Hiệp:
- Gia sư còn sống?
Vương Bán Hiệp gật đầu:
- Nhát kiếm của người áo trắng không trúng chỗ nhược, nhờ vậy mà Bạch Tam Không chẳng đến đỗi vong mạng. Lão ấy là người duy nhất thoát chết dưới đường kiếm siêu nhiên của người áo trắng!
Hồi 06 : Hạ Chiến Thơ Ngoài Ngàn Dặm
Chính mắt trông thấy sư phó trúng kiếm ngã nhào, giờ đây nghe nói người còn sống, Hồ Bất Sầu hết sức hân hoan, niềm hân hoan của y có lẽ còn to lớn hơn sự vui mừng của Phương Bửu Nhi.
Vương Bán Hiệp, bỗng thở dài từ từ tiếp nối:
- Lão ấy tuy còn sống, song chẳng khác nào người chết, lão khổ sở biết bao!
Hồ Bất Sầu hấp tấp hỏi:
- Tại sao hở tiền bối?
Vương Bán Hiệp trầm giọng:
- Trong các vị hiện tại đây, chắc ai ai cũng muốn biết kiếm pháp của người áo trắng tuyệt diệu ở điểm nào, nhưng cao thủ nào gặp y là bỏ mạng ngay, còn ai sống sót để

