watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 18 - Ân Thù Kiếm Lục
Home >
Tìm kiếm

Ân Thù Kiếm Lục

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 17:35

m nay ta lại càng không tưởng là phải xuất thủ, bất cứ trong trường hợp nào. Người còn trẻ quá ta khuyên ngươi đừng chuốc lấy việc người, bởi trường thị phi không đem lại một hào hứng nào đâu!
Hồ Bất Sầu càng sững sờ hơn. Y đưa mắt nhìn láo liên.
Phương Bửu Nhi biết ngay, cái tập quán của y là mỗi khi cần suy nghĩ một mưu mẹo gì, đôi mắt của y nhìn ngang ngó dọc, hắn nghĩ:
- Hồ đại thúc chỉ sợ rồi thất vọng thôi! Đừng hòng tìm được một mưu mẹo gì khích động nổi Tử y hầu.
Nhưng bên ngoài đại sảnh, Hồ Bất Sầu ung dung thốt:
- Tuy nhiên việc này có liên quan đến Hầu Gia!
Tử Y Hầu hỏi:
- Liên quan như thế nào, ngươi thử nói cho ta nghe?
Hồ Bất Sầu bình tĩnh giải thích:
- Cái kiếp vận võ lâm sắp trải qua, đó là do một kiếm khách quái dị, không rõ từ đâu đến, kiếm khách đó tìm tất cả danh thủ trên giang hồ khiêu chiến!
Tử Y Hầu cười nhẹ:
- Vị kiếm khách đó có khẩu khí quá lớn, gần như khoác lác.
Hồ Bất Sầu tiếp:
- Khoác lác hay không điều đó vãn bối chẳng dám nói, có điều y hết sức ngông cuồng, và vãn bối thành thật nhìn nhận là kiếm pháp của y rất cao siêu, có thể bảo là tay kiếm đệ nhất đương thời, dù Hầu Gia cũng...
Y ngưng bặt câu nói, không tiếp cho tròn ý nhưng ai ai cũng đoán ra được y muốn nói gì. Y muốn nói Hầu Gia cũng chẳng thắng nổi tay kiếm đó.
Tử Y Hầu cười lạnh:
- Đệ nhất kiếm khách đương thời? Chỉ sợ vị tất...
Hồ Bất Sầu đã biết lão bị khích động rồi, mừng thầm song ngoài mặt vẫn giữ vẻ lo ngại thở dài:
- Chẳng phải vãn bối khoa trương tài nghệ của người, tự hạ thấp mình xuống, song phải thành thật mà xét, trên thế gian này khó có một người nào khả dĩ gọi là đối thủ của vị kiếm khách đó.
Tử Y Hầu trầm ngâm một lúc lâu đột nhiên bật cười lớn:
- Tên trẻ tuổi kia, ngươi định dùng phương pháp khích tướng đối với ta? Vô ích, dù kẻ đó là tay kiếm đệ nhất trên đời thì sự việc đó đối với ta có liên quan gì?
Hồ Bất Sầu nao núng:
- Nếu vậy, vãn bối xin cáo từ! Nhưng, rất tiếc... hừ!
Y nghiêng mình chào Tử Y Hầu, rồi quay mình bước đi.
Vừa được mấy bước, Tử Y Hầu vụt gọi:
- Trở lại!
Hồ Bất Sầu nhìn lại chứ chưa chịu quay mình:
- Hầu Gia có điều chỉ dậy bảo?
Tử Y Hầu hỏi:
- Rất tiếc là làm sao? Ngươi nói cho ta nghe!
Hồ Bất Sầu thản nhiên:
- Phàm ai học qua cách múa kiếm cũng cần phải xem cho biết đường kiếm của ngươi đó. Không thấy được, là một điều đáng tiếc!
Tử Y Hầu hừ một tiếng:
- Kiếm pháp của kẻ đó có những đặc điểm gì?
Cái lối úp úp mở mở của Hồ Bất Sầu quả có hiệu lực câu nhử Tử Y Hầu vào tròng. Y cười nhẹ thốt:
- Thực sự thì vãn bối chẳng biết hình dung chỗ tuyệt diệu của kiếm pháp không tiền khoáng hậu!
Y dừng lại một chút cho tánh hiếu kỳ của mọi người sôi động hơn đoạn tiếp:
- Vãn bối có mang theo đây một vật xin trình lên Hầu Gia, xem rồi Hầu Gia sẽ phải chịu là vãn bối không nói ngoa.
Tử Y Hầu không dấu được vẻ náo nức môt chút:
- Ngươi đưa ra đây cho ta xem nào!
Mãi cho đến bây giờ, Hồ Bất Sầu mới bằng lòng đưa cành cây ra cho Tử Y Hầu. Y cố giữ vẻ hết sức thản nhiên.
Nhưng y vừa cho tay vào mình, không rõ nghĩ sao, lại lấy tay ra.
Tử Y Hầu lấy làm lạ hỏi:
- Người làm gì thế?
Hồ Bất Sầu cười nhẹ:
- Hầu Gia không có ý xuất thủ thì không nên xem làm gì!
Tử Y Hầu “Hừ” một tiếng:
- Ai nói là ta không xuất thủ? Ngươi cứ đưa vật gì đó cho ta xem đi!
Hồ Bất Sầu chắc ý rồi liền lấy cành cây hai tay trao cho Tử Y Hầu.
Một cành cây ư? Như vậy có nghĩa gì? Một cành cây khô thì làm gì chứng minh được một kiếm pháp không tiền khoáng hậu?
Tất cả mọi người đều lấy làm lạ, chính Tử Y Hầu cũng lấy làm lạ như toàn thể, song nhìn cành cây rồi lão từ từ lấc đầu, lại thở dài mấy lượt, đoạn thốt:
- Kiếm pháp tuyệt diệu! Nhanh chuẩn, tinh ảo phi thường.
Tử Y Hầu là tay kiếm đệ nhất đương thế cũng phải thán phục thì còn ai nói gì được?
Hồ Bất Sầu tỏ vẻ lo ngại:
- Giả sử Tử Y Hầu cũng không phải là địch thủ của kiếm khách áo trắng thì ta biết làm thế nào?.. Linh Nhi không dằn được tính hiếu kỳ, vụt hỏi:
- Không lẽ Hầu Gia chỉ nhìn cành cây khô đó rồi hiểu được kiếm pháp của người ấy cao tuyệt vô tưởng sao?
Tử Y Hầu gật đầu:
- Phải! Chỉ cần nhìn cành cây khô này cũng thừa hiểu kiếm pháp của người đó ra sao rồi!
Linh Nhi trố mắt:
- Bằng một đặc điểm nào của cây khô?
Tử Y Hầu thở dài:
- Khi nào ngươi luyện kiếm pháp đến mức độ của ta, ngươi sẽ có thể nhìn vào lằn kiếm chém vào cành cây mà suy đoán kiếm pháp của người đó. Nếu không thì ta có giảng giải ba ngày ba đêm, vị tất người hiểu nổi!
Linh Nhi giật mình nhếch nụ cười khổ:
- Thế ra hạng người như tiểu bối chẳng thể nào hiểu thấu triệt được!
Câu hỏi vừa rồi của nàng chính là câu hỏi của toàn thể những người hiện diện, trong số đó có cả Hồ Bất Sầu song chẳng ai dám mở miệng hỏi. Nàng nêu lên rất đúng với tâm nguyện của họ. Nghe Tử Y Hầu đáp như thế, tất cả đều thất vọng. Tất cả cùng buột miệng thở dài.
Tử Y Hầu nói:
- Người đó hiện giờ ở đâu?
Hồ Bất Sầu có ý mừng:
- Hầu Gia định xuất thủ?
Tử Y Hầu thản nhiên:
- Ta không có ý định xuất thủ thì y ở đâu mặc y can gì đến ta mà ta hỏi? Hừ! Được cùng người ấy so kiếm, thiết tưởng kiếp sống một con người không đến đỗi quá vô vị.
Không ai nghĩ là Hồ Bất Sầu đến không lễ vật việc thỉnh cầu lại khó khăn mà Tử Y Hầu lại đáp ứng như thường. Tất cả đều hết sức kinh ngạc.
Họ nào có biết được, phàm học võ công càng đạt đến mức cao, càng cảm thấy mình cô độc, bởi chẳng có bao nhiêu người khả dĩ cùng mình giao thủ. Cái danh vô địch càng cô đơn quạnh quẽ, có thể bảo quanh năm suốt tháng mình mang một bóng lẻ đi khắp sông hồ, thiên hạ võ lâm dù có xem minh là thần tượng, chung quy cũng tránh xa mình, đúng như câu “Kính nhi viễn chị.. ” Vả lại cuộc đấu võ cũng như đấu cờ, gặp kẻ đồng tài đồng sức, thì cuộc đấu mới gây phần hứng thú, chứ đấu với những kẻ kém cỏi quá thì còn gì chán nhạt bằng, cho nên nghe ở nơi nào đó có một tay siêu việt, khả dĩ cùng mình đọ qua vài đường kiếm vài chiêu quyền tự nhiên mình không bỏ lỡ cơ hội nổi, cái cơ hội giúp mình gặp người kiếm hữu, cũng như làn bút mực tìm biết văn hữu. Họ đạt đến mức độ quá cao, họ chỉ cần chú trọng đến nghệ thuật, mà không cần thắng, không sợ bại như hạng bình thường.
Tuy giao đấu với những chiêu thức tân kỳ, có thể giết người trong đường tơ kẽ tóc, song họ xem nhau như tri kỷ. Cái thú của loại tri kỷ kiếm là thế, bởi kiếm thì bao giờ cũng ác hơn bút, kiếm càng ác hứng thú càng lớn, họ có thể giết nhau bằng một đường kiếm, nhưng chẳng phải vì thù nhau mà tương sát, mà chỉ vì cái hứng của tao ngộ vọt lên cao độ.
Bỗng có tiếng quát vang lên, âm thanh lạ kỳ, mường tượng là tiếng lụa xé:
- Hãy khoan!
Tiếng quát đo do Dà Tinh Pháp Vương phát ra. Nhà sư mang tấm thân chơm chớm những đinh đến trước mặt mọi người.
Ai ai nhìn nhà sư cũng phải rùng mình kinh hãi, mang một thân hình đinh như vậy chắc chắn phải đau đớn lắm.
Tử Y Hầu vẫn điềm nhiên hỏi:
- Đại sư còn điều gì chỉ giáo cho tại hạ nữa đây?
Dà Tinh Pháp Vương hỏi lại:
- Hầu Gia đã chấp thuận cùng người giao thủ, vậy trước hết nên giao thủ với bần tăng đi, chẳng lẽ Hầu Gia khinh khi bần tăng không bằng vị kiếm khách nào đó?
Tử Y Hầu thở dài:
- Đại sư hãy xem nhát kiếm của người đó như thế nào!
Từ phía hậu tấm bình phong, cành cây khô bay lên, uốn cầu vòng ra đến ngoài chúc đầu xuống, đứng trước mặt Dà Tinh Pháp Vương cành cây đi từ từ, chẳng khác nào có bàn tay vô hình nâng nhẹ và đưa ra ngoài.
Cành cây đến trước mặt Dà Tinh Pháp Vương, pháp vương chưa đưa tay ra đón lấy, cành cây vẫn lơ lửng nơi đó, không bay tới xa hơn mà cũng chẳng rơi xuống sàn thuyền.
Phương Bửu Nhi nào có biết cành cây được Hầu Gia dụng nội lực chuyển đi, hắn lấy làm lạ thầm nghĩ:
- Kỳ quái thật! Tại sao nó không rớt xuống mà cứ lơ lửng nơi đó?
Hắn lấy làm lạ, nhưng toàn thể những người hiện diện đều xám mặt, họ kinh hãi đến độ chẳng ai dám thở mạnh. Họ chưa từng mục kích một biểu dương nội lực như Tử Y Hầu vừa làm. Và làm được như vậy, Hầu Gia quả đúng là thần tượng của võ lâm!
Dà Tinh Pháp Vương hươ hươ đưa tay tiếp lấy cành cây khô nhìn vào chỗ đường kiếm phớt qua.
Nhìn một lúc lâu, nhà sư vụt biến sắc mặt, không nói năng gì cả, quẳng cành cây xuống sàn thuyền, quay mình nhảy vọt ra ngoài liền.
Cành cây đã khiến Dà Tinh Pháp Vương khiếp đảm thì còn ai chẳng khiếp đảm chứ?
Hồ Bất Sầu bước tới nhặt lấy cành cây lên thở dài:
- Gia sư sai vãn bối đến đây, gặp Hầu Gia rồi, ngoài cái việc trình báo về người kiếm khách áo trắng còn thỉnh cầu Hầu Gia một việc, nhưng giờ đây... giờ đây...
Tử Y Hầu hỏi:
- Lệnh sư là ai? Ngươi còn thỉnh cầu điều chi nữa?
Hồ Bất Sầu đáp:
- Gia sư là Thanh Bình Kiếm Khách...
Tử Y Hầu chận lời:
Thì ra là Bạch Tam Không! Lúc thiếu thời, ta từng uống với y mấy chén rượu... hừ, trên ba mươi năm rồi!
Hồ Bất Sầu tiếp nối:
- Gia sư mong cầu nơi Hầu Gia một điều thứ hai là... là...
Đột nhiên y quay mình lại đưa tay chỉ Thủy Thiên Cơ tiếp:
- Hầu Gia hãy hạ lệnh bắt nàng ấy trói lại!
Thủy Thiên Cơ điềm nhiên nở một nụ cười duyên dáng hỏi:
- Ta có làm gì nên tội tình đối với ngươi, ngươi lại van xin Hầu Gia bắt ta? Không lẽ một gã to đầu như ngươi lại có một người cha hoa sắc cỡ cha của Mộc Lang Quân, bị ta làm thương tổn rồi cầu thuốc trị?
Nàng không sợ Hồ Bất Sầu tố cáo hành động, trái lại còn kích thích cho sự việc sôi nhộn lên, điều đó không ngoài thủ đoạn thường dùng của nàng, cốt làm sao cho kẻ đối thoại phẫn nộ rồi mất bình tĩnh, khi bình tĩnh đã mất thì dễ bị lệch lạc.
Nhưng Hồ Bất Sầu có cái tâm kiên định như núi Thủy Thiên Cơ dù thừa thủ đoạn cũng chẳng làm sao lung lạc được y.
Y làm như chẳng nghe Thủy Thiên Cơ nói gì bình tĩnh thốt:
- Nàng ấy đã cướp mất đứa cháu ngoại duy nhất của gia sư.
Thủy Thiên Cơ bật cười khanh khách:
- Hầu Gia không nên tin lời hắn. Hắn chịu không nổi tiểu tử đó, bỏ rơi dọc đường rồi đổ triệt cho tôi. Dù hắn có cho tôi tiểu tử đó tôi cũng chẳng ham, nói gì đến cướp mất.
Thật ra Hồ Bất Sầu chỉ nghĩ quyết chính nàng đã cướp Phương Bửu Nhi mang đi chứ chứng cớ thì làm gì mà trưng ra được chứng cứ buộc tội nàng?
Tuy nhiên y cao giọng hỏi:
- Ngươi không cướp đi, thì còn ai cướp chứ?
Thủy Thiên Cơ càng cười lớn:
- Ngươi cứ vu khống cho ta, thử hỏi ngươi có bằng cớ gì không? Có ai trông thấy ta cướp tiểu tử đó không? Hừ! Đã không chăm nom chu đáo tiểu tử để sổng mất rồi muốn đổ tội cho ai thì đổ.
Phương Bửu Nhi bên trong bức màn sôi giận thầm nghĩ:
- Có mặt ta, nàng tỏ vẻ âu âu yếm yếm, vắng mặt ta rồi nàng xem ta như một phế vật! Rõ đáng hận!
Hồ Bất Sầu đuối lý, đứng lặng người.
Linh Nhi quá hiểu sự tình, song chưa tỏ thái độ, đưa mắt nhìn quanh chờ một sự huyên náo diễn ra, xem cho bằng thích, bởi nàng chắc chắn là phải náo nhiệt.
Thủy Thiên Cơ được thể tấn công luôn:
- Hầu Gia thấy đó, trước mặt Hầu Gia mà hắn còn dám ngậm máu phun người, khi phụ đến cả những thiếu nữ đáng thương hại như tôi...
Hồ Bất Sầu gằn giọng:
- Rõ ràng là ngươi...
Thủy Thiên Cơ giậm chân thình thịch xuống thuyền, tru tréo:
- Đó! Đó! Hầu Gia thấy chưa. Hắn vẫn ngoan cố cứ vu oan cho tôi mãi. Hầu Gia bảo hắn trưng bằng cớ ra đi, nếu không thì....thì... hắn phải cúi đầu tạ lỗi với tôi. Như vậy mới công bình.
Nàng càng phút càng làm ra vẻ khổ sở, bi thương, cái khổ sở, bi thương của một nữ nhân bơ vơ côi cút bị người đời lấn hiếp đủ mọi cách.
Ai nhìn vào mà chẳng xúc động tâm tình?
Tử Y Hầu thở dài:
- Đã không có chứng cứ, ngươi không nên đề quyết cho người ta như vậy!
Thủy Thiên Cơ càng được nước:
- Phải đó, Hầu Gia! Tại sao hắn vu cho tôi chứ?
Nàng nhích tới gần Linh Nhi nắm chéo áo Linh Nhi to tiếng van cầu:
- Thơ thơ thương tôi, thơ thơ chủ sự việc này hộ tôi. Tức lắm, tôi chỉ muốn chết thôi thơ thơ!
Nàng dụi đầu vào ngực Linh Nhi rồi nhoi lên vai, thì thầm bên tai:
- Tiểu liễu đầu! Ngươi đã cướp gã trượng phu tí hon của ta mang về đây hay đưa đi đâu?
Linh Nhi đang bật cười khanh khách nghe nàng nói thế thì giật mình nhưng miệng chẳng ngừng cười, vừa cười vừa hỏi:
- Ai bảo với ngươi như vậy?
Thủy Thiên Cơ vẫn khóc để che lấp tiếng rỉ bên tai Linh Nhi:
- Nếu ngươi không cướp đi, tại sao ngươi biết ta là vợ sồn sồn của hắn?
Linh Nhi vỡ lẽ, thì ra vừa rồi nàng nói hớ, thầm nghĩ:
- Nàng này lợi hại thật?
Thủy Thiên Cơ tiếp:
- Nếu ngươi không trợ giúp ta ứng phó với cái tên to đầu có giọng nói âm dương kia, ta sẽ lôi cuốn ngươi vào việc này cho xem!
Linh Nhi cười khổ:
- Trợ giúp ngươi bằng cách nào?
Thủy Thiên Cơ thét:
- Ta nói sao ngươi nói vậy y theo ta, nhất định là cái gã to đầu đó sẽ điên đầu, hắn điên đầu thì còn nhiều điều thú vị lắm!
Mọi người chỉ trông thấy hai nàng quấn quýt ôm nhau, một cười một khóc nhưng chẳng ai nghe họ nói gì với nhau, chẳng ai hiểu gì cả, cũng lấy làm lạ nhìn họ.
Chợt Linh Nhi ngẩng mặt lên hỏi:
- Tên to đầu kia ngươi nói vậy mà có chứng cứ gì chăng?
Hồ Bất Sầu bối rối:
- Việc đó... việc đó...
Linh Nhi chặn lại:
- Đã không có chứng cứ, ngươi chẳng nên vu oan cho người ta như vậy. Không lẽ bọn nữ nhân như chúng ta dễ dàng bị ngươi khi phụ sao?
Ngươi hãy cúi đầu tạ lỗi đi!
Hồ Bất Sầu cố dằn uất hận, vì quá dằn nên mặt mày y đỏ lựng, y quẫn quá kêu lên:
- Nếu Hầu Gia không tin cho cho đòi Mộc Lang Quân trở lại đây, lão ấy hiểu rõ sự việc, lão ấy tường thuật cho Hầu Gia nghe.
Thủy Thiên Cơ lại rỉ bên tai Linh Nhi:
- Hắn hận ta thấu xương tủy, ngươi hãy liệu cách nào ức chế hắn giúp ta!
Có người cho rằng Hồ Bất Sầu bịa chuyện, mượn tay Tử Y Hầu thỏa mãn niềm riêng nên cất tiếng:
- Hắn phải cúi đầu tạ lỗi mới được! Cho hắn biết một lần, sau này không còn dám nói oan cho người khác!
Hồ Bất Sầu nhìn quanh, thấy tất cả đều đổ dồn ánh mắt về mình, những ánh mắt đó chẳng có cảm tình chút nào, y đâm lo, vừa lo vừa hận, hận quá đến run người.
Thủy Thiên Cơ thoáng nhìn y, hết sức khoan khoái trong lòng.
Tử Y Hầu thở dài:
- Nếu không có chứng cứ, chỉ còn cách cúi đầu lạ lỗi mà thôi.
Hồ Bất Sầu chết lặng, chưa biết phải phản ứng làm sao bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên:
- Ai bảo là không có chứng cứ? Chứng cứ đã đến đây này.
Câu nói từ sau bức màn vọng ra, rồi một đồng tử có đôi mắt to, chiếc mũi cao, gương mặt hồng hào, làn da trắng như tuyết từ từ bước ra.
Hồ Bất Sầu vừa kinh hãi vừa mừng rỡ vội kêu to:
- Bửu Nhi? Ngươi ở đây? Tại sao ngươi ở đây?
Phương Bửu Nhi xuất hiện tại đây, đúng là một sự kiện trên chỗ tưởng của y.
Phương Bửu Nhi đáp:
- Việc dài dòng lắm, để thư thả tiểu điệt sẽ thuật lại cho đại thúc nghe, bây giờ thì tiểu diệt phải giải quyết việc này, giải tỏa uất ức cho đại thúc trước!
Hồ Bất Sầu trố mắt:
- Ngươi giải tỏa uấ
<<1 ... 1617181920 ... 28>>

Tag:

Ân,Thù,Kiếm,Lục

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Âm Dương Thần Chưởng
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ảo Kiếm Linh Kỳ
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ân Thù Kiếm Lục
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ác Thủ Tiểu Tử
[ 4705 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 2066