Ân Thù Kiếm Lục
ột danh vị trên giang hồ rồi, nàng còn khó chịu đến mức độ nào nữa?
Dù sao thì nàng cũng là người thuộc giới giang hồ, bởi gia gia nàng là người chốn giang hồ kia mà?
Giờ đây hắn kẹt trong khuôn khổ của nàng, nàng lại đặt mười điều kiện buộc hắn phải thỏa thuận đủ mười điều kiện đó, mà hắn chẳng biết những điều kiện gì.
Nếu không làm cho nào vừa lòng, rất có thể lũ tiểu yêu kia sẽ chẳng buông tha hắn, như chúng đã hăm dọa.
Càng nghĩ hắn càng lo ngại. Đúng ra chẳng phải hắn khiếp nhược sợ chết, nhược chết trong trường hợp này thì phi lý quá, hắn thấy tức.
Tức song phải kiên nhẫn, tùy cơ tháo gỡ rối rắm, hắn thừa hiểu dục tốc bất đạt, và lại nàng công chúa bé bỏng kia ương ngạnh vô lý, độc đoán, dù có giải thích cách nào vị tất nàng chịu nghe cho?
Do đó hắn lo lắng...
Tiểu công chúa bật cười khanh khách:
- Nói chứ ai lại bảo ngươi lại thẻo chóp mũi cho đành, phải vậy không hở tiểu tử. Thẻo mũi thì máu chảy, ta rất sợ máu, ta chẳng dám nhìn máu chảy, không ta không thích thẻo mũi ngươi đâu.
Rồi nàng đảo mắt, ánh mắt chớp chớp màu xanh biếc từ từ tiếp:
- Bình sanh, ta chưa từng trông thấy nam nhân khóc. Vậy điều kiện thứ nhất của ta là ngươi khóc lên, khóc cho ta xem, ta muốn xem gương mặt nam nhân lúc khóc sẽ như thế nào, tiếng khóc của nam nhân nghe ai oán, căm hờn tủi hận như thế nào!
Phương Bửu Nhi trố mắt nhìn tiểu công chúa như nhìn quái vật.
Một điều kiện lạ kỳ. Phải chăng có tâm tính bất thường? Nàng có loạn óc chăng? Trên đời này có một ước vọng kỳ lạ như thế? Khóc thì có gì thích thú mà đòi xem?
Nhưng khóc, nào phải bỗng dưng rồi ai cũng có thể khóc rống lên một cách ồ ồ khóc mướt khóc tỉ tê?
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Sao? Ngươi hối hận rồi phải không? Đó chỉ là một trong mười điều kiện, mới nói đến điều kiện thứ nhất, ngươi lại hối hận! Chắc chắn chín điều kiện còn lại ngươi cũng sẽ hối hận luôn!
Phương Bửu Nhi ấp úng:
- Tôi... tôi khóc không ra tiếng nổi!
Tiểu công chúa xí một tiếng:
- Rõ thật là vô dụng. Chi có mỗi một việc khóc mà làm không nổi thì còn làm nổi việc gì khác! Như tạ.. Ta nói khóc là khóc ngay, ta muốn nín là nín ngay, đang khóc ta muốn cười là cười liền, thiết tưởng rằng chẳng có việc gì dễ dàng bằng những việc đó.
Phương Bửu Nhi vừa tức vừa buồn cười, thực nàng đóng kịch chắc khéo lắm. Tuy nhiên, làm được vậy kể cũng khá lắm chứ, bởi chưa chắc mọi người trừ hắn làm được như nàng?
Rồi hắn thở dài, đưa tay che mặt bật khóc.
Hắn khóc thành tiếng thật, nhưng đôi mắt ráo hoảnh, song nếu mắt ráo thì bao giờ nàng chịu cho hắn? Bất buộc hắn rà rà lòng bàn tay quanh môi, rỉ một chút nước bọt ướt bàn tay, rồi chà bàn tay quanh mắt, cho tèm nhem ướt át một chút.
Tiểu công chúa không màng nhìn hắn, ung dung thốt:
- Khi nào ta bảo ngừng ngươi mới được nín khóc nhé. Cứ khóc đi, khóc cho ta nghe!
Phương Bửu Nhi vừa khóc vừa suy nghĩ.
Hắn thấy hận nàng quá, bỗng dưng lại bắt hắn làm trò hề cho nàng xem. Và đây chỉ là một trò hề, còn chín điều kiện kia, chắc chắn là chín trò hề nốt.
Hắn vẫn khóc, cứ khóc, khóc mãi nước mắt không rơi, nhưng mồ hôi rơi từng hạt to bằng hạt đậu. Khóc mãi mồ hôi đẫm ướt cả tóc, cả trán.
Tiểu công chúa cười hi hì, hỏi:
- Nam nhân khóc lệ không rơi nhưng mồ hôi lại đổ. Lạ thật!..... Rồi nàng phê bình tiếp:
- Ngươi khóc không khéo chút nào, tuy nhiên ta nhìn nhận ngươi có cố gắng đấy. Thôi được rồi, nín đi!
Phương Bửu Nhi không đợi giục lần thứ hai, nín liền, chắc là hắn quá mệt nên vừa nín khóc liền bật lưng tựa vào thành ghế, thở dốc.
Tiểu công chúa chớp chớp mắt, thốt:
- Điều kiện thứ hai...
Nàng trầm ngâm suy nghĩ một lúc, định tìm một điều kiện khó khăn. Nêu lên cái số mười điều kiện, có lẽ nàng buột miệng mà nói chứ nàng chưa tính trước. Và giờ đây, nàng nghĩ từ từ chưa thấy điều gì hợp lý, nên còn nghĩ ngợi.
Thoạt đầu, nàng định bảo Phương Bửu Nhi nhào lộn trên nền phòng đúng năm mươi vòng, rồi đổi ý định bảo hắn bò quanh phòng năm mươi vòng, lại định bảo hắn ngồi xếp bằng tròn trên mặt nền trong hai khắc thời gian liền, bất động, khiến cho hắn mệt đừ người ra, dở khóc dở cười...
Gian phòng, không có một điểm ánh sang mặt trời, không rõ bắt đầu từ lúc nào, bên ngoài có người đưa cơm tới, đã bốn năm lượt rồi, nhưng bọn thiếu nữ thập thò, thập thò chẳng nàng nào bước vào, chúng nhìn hắn, chúng cười cười.
Ngồi một chỗ, Phương Bửu Nhi tìm hiểu mãi, đây là địa phương nào, gia gia của Tiểu công chúa là nhân vật ra làm sao, tại sao lão ấy chẳng đến kiểm soát qua, xem con gái làm gì, bởi ít nhất, dù là nam nhân, bổn phận làm cha bắt buộc lão phải thinh thoảng đến kiểm soát sinh hoại của con gái chứ. Từ lúc Phương Bửu Nhi vào đây, thời khắc trôi qua đã lâu quá rồi mà chẳng thấy lão đến. Lão không đến, thì còn mẹ nàng nàng còn mẹ chăng hay mồ côi mẹ?
Tiểu công chúa lại quay về với việc cắm hoa, nàng làm cái việc đó hết sức chăm chú nhờ vậy mà Phương Bửu Nhi được rảnh rỗi, trong khi chờ đợi thực hành những điều kiện kế tiếp.
Hắn lặng lẽ nhìn nàng bận rộn với, việc cắm hoa.
Có lẽ nàng thích thú với lối cắm hoa, mặt nàng tươi tỉnh lạ, ánh mắt ngời vẻ đắc ý.
Nàng cắm hoa khéo quá, Phương Bửu Nhi hết sức thán phục, bất giác buột miệng khen, rồi hắn vỗ bàn tán thưởng, rồi hắn hỏi:
- Thuật cắm hoa của cô nương học của ai thế?
Tiểu công chúa đáp:
- Gia gia có một vị bằng hữu, nghe nói vị đó là một bậc kỳ nhân trên đời này, mấy năm trước vị kỳ nhân đó đến đây một lần, gia gia ta hết lòng khẩn khoản lưu người lại để giáo huấn ta, nhưng người ch ở lại độ tháng, dạy ta cái thuật cắm hoa, chiều cắm hoa, ngày ngày cắm hoa, ta chán qụá, trái lại gia gia thì cao hứng quá, cho rằng cắm hoa càng có cái đạo lý riêng biệt, đạo lý đó bao hàm một bí quyết luyện võ công đến chốn thâm diệu vô cùng.
Phương Bửu Nhi lắc đầu:
- Tôi không tin như vậy!
Tiểu công chúa mỉm cười:
- Chính ta, ta cũng không tin, ta hỏi gia gia. Gia gia cũng chẳng biết giải thích làm sao cho ta hiểu, dù chính người nói ra như thế.
Nhưng người khuyên ta cứ chăm cắm hoa, ta vâng lời lo cắm hoa. Ta cũng chẳng lưu ý nghiên cứu tìm một liên hệ giữa thuật cắm hoa và võ thuật. Đến một hôm ta chợt cảm thấy thích cắm hoa, cái hứng đã có rồi, ta càng chăm chú cắm hoa mãi đến lúc ta học xong cái thuật cắm hoa ta mới thức ngộ trọn vẹn đạo lý cao thâm của việc cắm hoa.
Phương Bửu Nhi thở dài:
- Có lẽ tôi cũng đã thức ngộ như cô nương? Cũng thời bao nhiêu đóa hoa đó, nếu là tôi, tôi có lối cắm khác, và dĩ nhiên kém cô nương. Cũng thời bao nhiêu hoa đó, cô nương có nhiều lối cắm, lối nào cũng tuyệt diệu. Suy rạ.. suy ra ...
Hắn muốn đưa ra một thí dụ nhưng chưa tìm được một thí dụ xác đáng đành ú ớ.
Tiểu công chúa tiếp:
- Ví dụ như một thanh kiếm, cũng thời một kiếm pháp, người có võ công cao, có lối sử dụng ảo diệu hơn người học võ tầm thường.
Phương Bửu Nhi tán đồng ngay lý luận đó:
- Đúng vậy! Đúng lắm!.
Hắn nhìn sững Tiểu. công chúa một lúc, sau cùng lẩm bẩm:
- Kỳ quái thật? Những sực việc rất thông thường thì cô nương chẳng hiểu gì cả. Còn những điều cao thâm, huyền diệu thì cô nương lại quá tinh tường, một bậc lão thành chưa hẳn có nhận xét chí lý như cô nương?
Tiểu công chúa mỉm cười:
- Thật vậy à?
Phương Bửu Nhi tiếp nối:
- Nếu tôi đoán không lầm thì cô nương có biết võ công?
Tiểu công chúa gật đầu :
- Đương nhiên!
Sanh trong nhà võ dĩ nhiên phải biết võ, nhưng giọng nói của nàng có cái ý nghĩa khác, không phải vì sanh trong nhà võ rồi đương nhiên biết võ mà thôi, chừng như nàng cho rằng hễ là ccon người là phải biết võ, nếu chẳng biết võ, chỉ là một quái vật không hơn không kém.
Lâu lắm, nàng hỏi:
- Ngươi có muốn ta thi triển một vài chiêu thức cho ngươi xem không?
Phương Bửu Nhi cau mày lắc đầu:
- Không! Không!
Nói đến võ công là hắn nghe đầu nhức ngay còn nhìn người biểu diễn làm sao được?
Hắn đã quá ngán rồi, từ lúc rời nhà ra đi đến nay, hắn đã mục kích hơn một lần cảnh đánh nhau, sát hại nhau, hắn gớm và cái ý chí không bao giờ luyện võ lại càng được hắn cũng cố hơn.
Đối với võ công, hắn có cảm tưởng là nên sợ kính nhi viễn chi, như đối với quỷ thần. Gần quỷ thần là có hại, thì gần võ công cũng thế, gần võ công là gần máu đổ, thây rơi, gần tang tóc.
Tiểu công chúa trừng mắt nhìn hắn, gắt:
- Nếu ngươi nói không muốn xem, ta lại thích biểu diễn cho ngươi xem, nếu ngươi nói thích xem, ta lại cảm thấy biếng nhác biểu diễn.
Phương Bửu Nhi vội đổi câu nói:
- Tôi muốn! Tôi muốn!
Tiểu công chúa bật cười khanh khách:
- Ngươi đã muốn rồi đó. Đã muốn thì phải xem, không xem không được!
Phương Bửu Nhi sững sờ, biết mình kẹt rồi, chỉ còn có nước ngồi ỳ ra đó, chờ xem.
Hắn than thầm, vô luận là hắn nói thế nào tiểu công chúa cũng tìm cách xoay chiều, đưa hắn vào tròng. Điều đó làm cho hắn tức uất, song biết rõ có tức uất cũng vô ích, cho nên hắn cố lờ đi bởi càng nghĩ tới càng khó dằn lòng.
Tiểu công chúa nhìn hắn, thấy thái độ của hắn nàng thích thú vô cùng, nàng vừa cười vừa thốt:
- Ngươi đừng phát cáu lên chứ, trông ngươi khôi hài quá! Ta thích khiêu khích cho ngươi phát cáu, để xem mặt mày ngươi khôi hài như thế nào, nếu ngươi không giữ ý, thì chỉ làm trò cười cho ta thôi!
Phương Bửu Nhi sa sầm gương mặt đôi mày cau lại.
Tiểu công chúa đảo bộ, bước ra chỗ trống, tung mình lên không nhẹ như chim yến, rồi từ nơi không trung nàng xoay chuyển thân hình, tà áo trắng bay lả lướt, bật kêu phần phật, trông nàng mường tượng con bướm vờn hoa, chập chờn, nàng vung tay, đá chân, quay quay một lúc bỗng nàng đáp xuống bát nước trong.
Tiếng là cái bát chỉ vì hình thức vật đó là cái bát chứ nó khá to lớn, to bằng một chiếc bồn thường, dĩ nhiên nước chứa khá nhiều.
Phương Bửu Nhi tưởng đâu nàng sơ xuất rơi xuống đất, giật mình toan chạy tới đỡ nàng, nhưng chân nàng với chấm mặt nước nàng đã vút mình trở lại không trung, rồi đáp xuống đầu cành hoa trong chiếc bình cứ tư thế đó, nàng đứng một lúc Trừ loài bướm, trên thế gian này có loài động vật nào đáp trên cành hoa, nhẹ nhàng không chút lay động? Chỉ có loại dế trùng, nhưng các loại đó chẳng thích hoa.
Vậy mà nàng đứng được, bình hoa chẳng ngả đóa hoa chẳng rung.
Nàng đứng thư thả quá, chẳng khác nào đứng trên mặt đất.
Màu hoa phản chiếu, màu áo phản chiếu gương mặt đẹp, thân hình có những đường cong tuyệt mỹ, tuy những đường cong đó chưa nẩy nở hoàn toàn trong lứa tuổi của nàng, lúc đó nàng đẹp tuyệt vời, đẹp hơn một tiên nữ hạ trần, duyệt hoa để so sánh sắc người và sắc hoa.
Giàu tưởng tượng một chút người ta có thể cho nàng là một tiên nữ đang hiện trên mặt Bát Bửu Liên Trì...
Phương Bửu Nhi thật sự không thích võ công, song cảnh trước mắt là một tiên cảnh, hắn khoái trá mê mệt nhìn và cuối cùng thì hắn không dè dặt nữa reo lên:
- Tuyệt, tuyệt, cô nương có thân pháp phi phàm!
Thân pháp đối với hắn chỉ là động tác của thân thể chứ hắn có hiếu thân pháp là gì theo võ đâu? Hắn vẫn dùng danh từ đó như thường theo ý của hắn.
Tiểu công chúa khẽ nhún đôi chân bay vút lên không, tà tà đáp xuống nền phòng mỉm cười:
- Chẳng có gì đáng khen cả. Chắc chắn những tay võ sư trên giang hồ trông ta biểu diễn sẽ nhận thấy nhiều sơ hở cần sửa chữa. Bất quá ta có chút thân pháp xoàng xoàng thôi.
Phương Bửu Nhi thở dài:
- Nếu những gì cô nương vừa thi triển mà gọi là xoàng thì trên thế gian này không có tay nào đáng đựợc người đời chú ý.
Tiểu công chúa nhìn hắn:
- Thế ra ngươi cũng biết võ công?
Phương Bửu Nhi lắc đầu :
- Tôi làm gì biết võ công? Tuy nhiên với đôi nhãn quang phàm tục tôi cũng có thể nhìn thấy cái giá trị thân pháp của cô nương. Vả lại trong gia đinh tôi, trừ tôi ra chẳng học võ công, chứ ngoại công tôi, gia gia tôi, mẹ tôi, tất cả đều biết.
Hắn muốn nói cả ba người đó đều là cao thủ, nhưng qua một sự so sánh chớp nhoáng giữa những người thân và tiểu công chúa, hắn không dám quả quyết sự hơn kém của song phương, thành thử hắn không dám dùng mấy tiếng cao thủ.
Còn một lý do khiến hắn không thể gọi ông ngoại và cha mẹ là cao thủ vì gia gia của công chúa là một nhân vật còn xa lạ quá đối với hắn, con người đó sống trong khung cảnh quá bí mật, hẳn phải có lai lịch bí mật, và như vậy hẳn cũng phải lợi hại lắm, chắc chắn lão chẳng kém ông cha hắn, thì làm sao hắn dám xưng ông cha là cao thủ?
Hắn bỏ lửng câu nói ròi liên tưởng đến tình cảnh hiện tại của hắn, bị đưa về cái chỗ thần bí này, biết đến ngày nào hắn thoát ra được mà trở về nhà?
Bất giác, hắn mơ màng đến xuất thần.
Tiểu công chúa thấy hắn đột nhiên lại bỏ dở câu nói, lấy làm lạ nhìn hắn một lúc rồi hỏi:
- Ngoại công ngươi làm sao? Gia gia và mẫu thân ngươi làm sao?
Phường Bửu Nhi giật mình toan đáp, bỗng vừa lúc đó, cả tòa kiến trúc chuyển động kịch liệt đến độ Tiểu công chúa không còn giữ nổi thăng bằng, ngã nhào xuống nền phòng, mặt hắn xanh dờn, chẳng còn một hạt máu. Tiểu công chúa cười dịu :
- Tiểu tử! Ngươi sợ à? Sợ gì chứ? Ta đỡ ngươi dậy cho lấy lại bình tĩnh đi!
Nàng đưa cánh tay trắng nõn như ngà chuốt, nắm hắn kéo đứng lên.
Hồi 04 : Cuồng Ngạo Chấp Vương Hầu
Nhưng nàng chưa chạm vào mình, hắn đã tự đứng lên được, đứng lên rồi hắn lại ôm chầm lấy Tiểu công chúa, run run giọng thốt:
- Nguy! Nguy rồi cô nương ơi! Trời long, đất sụp.
Chúng ta chạy nhanh lên, nếu không thì mất mạng cả.
Tiểu công chúa bật cười khanh khách:
- Tiểu tử! Ai bảo với ngươi là trời long đất sụp?
Bất quá, chiếc thuyền của chúng ta vào bờ, chạm phải đất liền. Ngươi sợ đến thế ư?
Phương Bửu Nhi sững sờ, một lúc lâu, mới cất tiếng được:
- Chúng tạ.. đang ở trên thuyền?
Tiểu công chúa gật đầu:
- Không ở thuyền thì ở đâu?
Phương Bửu Nhi trố mắt:
- Nếu là ở trên thuyền, tại sao tôi không có cảm giác gì cả? Ít nhất con thuyền cũng chao chao, không mạnh cũng nhẹ chứ?
Tiểu công chúa cười hì hì:
- Chỉ vì con thuyền to lớn quá, vì nó to lớn nên sóng chẳng làm gì chuyển nó nổi, ngươi còn cảm thấy nó chao chao làm sao được?
Rồi nàng gắt:
- Thôi buông ta ra đi!
Đến lúc đó, Phương Bửu Nhi mới nhận ra là trong lúc hoảng hốt, hắn ôm chầm lấy nàng, hắn thẹn đỏ mặt, buông nàng ra ngay, nhưng cũng liền lúc, hắn cảm thấy vòng tay chạm vật gì mềm mại quá, vật đó lại thơm thơm, lúc ôm cứng thì chẳng nghe gì, khi buông lơi rồi mới cảm thấy, tự nhiên hắn tiếc...
Tiểu công chúa trừng mắt:
- Nam nữ thọ thọ bất thân, vừa rồi ngươi ôm ta là ý tứ ra sao?
Câu nói đó, cách không bao lâu thời gian, nhưng Phương Bửu Nhi đã nói với một người, bây giờ có người nói với hắn y câu đó. Hắn thoáng đỏ mặt, ngây người chết thẹn, đúng là cái cảnh dở khóc dở cười.
Tiểu công chúa lại hét lên:
- Nói! Nói đi chứ! Ý tứ ngươi ra sao mà dám chạm vào mình ta?
Phương Bửu Nhi cúi thấp đầu, ấp úng:
- Tôi... tôi...
Hắn biết rõ là hắn khiếm nhã, nhưng nói làm sao cho xuôi đây? Y cần phải nói gấp, lại không có lời ổn thỏa, thành ra hắn khẩn trương ra mặt, hắn suýt bật khóc.
Bỗng Tiểu công chúa bật cười khanh khách:
- Thôi đừng quýnh quáng, ta nói đùa đấy. Thật ra thì ta cũn
Dù sao thì nàng cũng là người thuộc giới giang hồ, bởi gia gia nàng là người chốn giang hồ kia mà?
Giờ đây hắn kẹt trong khuôn khổ của nàng, nàng lại đặt mười điều kiện buộc hắn phải thỏa thuận đủ mười điều kiện đó, mà hắn chẳng biết những điều kiện gì.
Nếu không làm cho nào vừa lòng, rất có thể lũ tiểu yêu kia sẽ chẳng buông tha hắn, như chúng đã hăm dọa.
Càng nghĩ hắn càng lo ngại. Đúng ra chẳng phải hắn khiếp nhược sợ chết, nhược chết trong trường hợp này thì phi lý quá, hắn thấy tức.
Tức song phải kiên nhẫn, tùy cơ tháo gỡ rối rắm, hắn thừa hiểu dục tốc bất đạt, và lại nàng công chúa bé bỏng kia ương ngạnh vô lý, độc đoán, dù có giải thích cách nào vị tất nàng chịu nghe cho?
Do đó hắn lo lắng...
Tiểu công chúa bật cười khanh khách:
- Nói chứ ai lại bảo ngươi lại thẻo chóp mũi cho đành, phải vậy không hở tiểu tử. Thẻo mũi thì máu chảy, ta rất sợ máu, ta chẳng dám nhìn máu chảy, không ta không thích thẻo mũi ngươi đâu.
Rồi nàng đảo mắt, ánh mắt chớp chớp màu xanh biếc từ từ tiếp:
- Bình sanh, ta chưa từng trông thấy nam nhân khóc. Vậy điều kiện thứ nhất của ta là ngươi khóc lên, khóc cho ta xem, ta muốn xem gương mặt nam nhân lúc khóc sẽ như thế nào, tiếng khóc của nam nhân nghe ai oán, căm hờn tủi hận như thế nào!
Phương Bửu Nhi trố mắt nhìn tiểu công chúa như nhìn quái vật.
Một điều kiện lạ kỳ. Phải chăng có tâm tính bất thường? Nàng có loạn óc chăng? Trên đời này có một ước vọng kỳ lạ như thế? Khóc thì có gì thích thú mà đòi xem?
Nhưng khóc, nào phải bỗng dưng rồi ai cũng có thể khóc rống lên một cách ồ ồ khóc mướt khóc tỉ tê?
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Sao? Ngươi hối hận rồi phải không? Đó chỉ là một trong mười điều kiện, mới nói đến điều kiện thứ nhất, ngươi lại hối hận! Chắc chắn chín điều kiện còn lại ngươi cũng sẽ hối hận luôn!
Phương Bửu Nhi ấp úng:
- Tôi... tôi khóc không ra tiếng nổi!
Tiểu công chúa xí một tiếng:
- Rõ thật là vô dụng. Chi có mỗi một việc khóc mà làm không nổi thì còn làm nổi việc gì khác! Như tạ.. Ta nói khóc là khóc ngay, ta muốn nín là nín ngay, đang khóc ta muốn cười là cười liền, thiết tưởng rằng chẳng có việc gì dễ dàng bằng những việc đó.
Phương Bửu Nhi vừa tức vừa buồn cười, thực nàng đóng kịch chắc khéo lắm. Tuy nhiên, làm được vậy kể cũng khá lắm chứ, bởi chưa chắc mọi người trừ hắn làm được như nàng?
Rồi hắn thở dài, đưa tay che mặt bật khóc.
Hắn khóc thành tiếng thật, nhưng đôi mắt ráo hoảnh, song nếu mắt ráo thì bao giờ nàng chịu cho hắn? Bất buộc hắn rà rà lòng bàn tay quanh môi, rỉ một chút nước bọt ướt bàn tay, rồi chà bàn tay quanh mắt, cho tèm nhem ướt át một chút.
Tiểu công chúa không màng nhìn hắn, ung dung thốt:
- Khi nào ta bảo ngừng ngươi mới được nín khóc nhé. Cứ khóc đi, khóc cho ta nghe!
Phương Bửu Nhi vừa khóc vừa suy nghĩ.
Hắn thấy hận nàng quá, bỗng dưng lại bắt hắn làm trò hề cho nàng xem. Và đây chỉ là một trò hề, còn chín điều kiện kia, chắc chắn là chín trò hề nốt.
Hắn vẫn khóc, cứ khóc, khóc mãi nước mắt không rơi, nhưng mồ hôi rơi từng hạt to bằng hạt đậu. Khóc mãi mồ hôi đẫm ướt cả tóc, cả trán.
Tiểu công chúa cười hi hì, hỏi:
- Nam nhân khóc lệ không rơi nhưng mồ hôi lại đổ. Lạ thật!..... Rồi nàng phê bình tiếp:
- Ngươi khóc không khéo chút nào, tuy nhiên ta nhìn nhận ngươi có cố gắng đấy. Thôi được rồi, nín đi!
Phương Bửu Nhi không đợi giục lần thứ hai, nín liền, chắc là hắn quá mệt nên vừa nín khóc liền bật lưng tựa vào thành ghế, thở dốc.
Tiểu công chúa chớp chớp mắt, thốt:
- Điều kiện thứ hai...
Nàng trầm ngâm suy nghĩ một lúc, định tìm một điều kiện khó khăn. Nêu lên cái số mười điều kiện, có lẽ nàng buột miệng mà nói chứ nàng chưa tính trước. Và giờ đây, nàng nghĩ từ từ chưa thấy điều gì hợp lý, nên còn nghĩ ngợi.
Thoạt đầu, nàng định bảo Phương Bửu Nhi nhào lộn trên nền phòng đúng năm mươi vòng, rồi đổi ý định bảo hắn bò quanh phòng năm mươi vòng, lại định bảo hắn ngồi xếp bằng tròn trên mặt nền trong hai khắc thời gian liền, bất động, khiến cho hắn mệt đừ người ra, dở khóc dở cười...
Gian phòng, không có một điểm ánh sang mặt trời, không rõ bắt đầu từ lúc nào, bên ngoài có người đưa cơm tới, đã bốn năm lượt rồi, nhưng bọn thiếu nữ thập thò, thập thò chẳng nàng nào bước vào, chúng nhìn hắn, chúng cười cười.
Ngồi một chỗ, Phương Bửu Nhi tìm hiểu mãi, đây là địa phương nào, gia gia của Tiểu công chúa là nhân vật ra làm sao, tại sao lão ấy chẳng đến kiểm soát qua, xem con gái làm gì, bởi ít nhất, dù là nam nhân, bổn phận làm cha bắt buộc lão phải thinh thoảng đến kiểm soát sinh hoại của con gái chứ. Từ lúc Phương Bửu Nhi vào đây, thời khắc trôi qua đã lâu quá rồi mà chẳng thấy lão đến. Lão không đến, thì còn mẹ nàng nàng còn mẹ chăng hay mồ côi mẹ?
Tiểu công chúa lại quay về với việc cắm hoa, nàng làm cái việc đó hết sức chăm chú nhờ vậy mà Phương Bửu Nhi được rảnh rỗi, trong khi chờ đợi thực hành những điều kiện kế tiếp.
Hắn lặng lẽ nhìn nàng bận rộn với, việc cắm hoa.
Có lẽ nàng thích thú với lối cắm hoa, mặt nàng tươi tỉnh lạ, ánh mắt ngời vẻ đắc ý.
Nàng cắm hoa khéo quá, Phương Bửu Nhi hết sức thán phục, bất giác buột miệng khen, rồi hắn vỗ bàn tán thưởng, rồi hắn hỏi:
- Thuật cắm hoa của cô nương học của ai thế?
Tiểu công chúa đáp:
- Gia gia có một vị bằng hữu, nghe nói vị đó là một bậc kỳ nhân trên đời này, mấy năm trước vị kỳ nhân đó đến đây một lần, gia gia ta hết lòng khẩn khoản lưu người lại để giáo huấn ta, nhưng người ch ở lại độ tháng, dạy ta cái thuật cắm hoa, chiều cắm hoa, ngày ngày cắm hoa, ta chán qụá, trái lại gia gia thì cao hứng quá, cho rằng cắm hoa càng có cái đạo lý riêng biệt, đạo lý đó bao hàm một bí quyết luyện võ công đến chốn thâm diệu vô cùng.
Phương Bửu Nhi lắc đầu:
- Tôi không tin như vậy!
Tiểu công chúa mỉm cười:
- Chính ta, ta cũng không tin, ta hỏi gia gia. Gia gia cũng chẳng biết giải thích làm sao cho ta hiểu, dù chính người nói ra như thế.
Nhưng người khuyên ta cứ chăm cắm hoa, ta vâng lời lo cắm hoa. Ta cũng chẳng lưu ý nghiên cứu tìm một liên hệ giữa thuật cắm hoa và võ thuật. Đến một hôm ta chợt cảm thấy thích cắm hoa, cái hứng đã có rồi, ta càng chăm chú cắm hoa mãi đến lúc ta học xong cái thuật cắm hoa ta mới thức ngộ trọn vẹn đạo lý cao thâm của việc cắm hoa.
Phương Bửu Nhi thở dài:
- Có lẽ tôi cũng đã thức ngộ như cô nương? Cũng thời bao nhiêu đóa hoa đó, nếu là tôi, tôi có lối cắm khác, và dĩ nhiên kém cô nương. Cũng thời bao nhiêu hoa đó, cô nương có nhiều lối cắm, lối nào cũng tuyệt diệu. Suy rạ.. suy ra ...
Hắn muốn đưa ra một thí dụ nhưng chưa tìm được một thí dụ xác đáng đành ú ớ.
Tiểu công chúa tiếp:
- Ví dụ như một thanh kiếm, cũng thời một kiếm pháp, người có võ công cao, có lối sử dụng ảo diệu hơn người học võ tầm thường.
Phương Bửu Nhi tán đồng ngay lý luận đó:
- Đúng vậy! Đúng lắm!.
Hắn nhìn sững Tiểu. công chúa một lúc, sau cùng lẩm bẩm:
- Kỳ quái thật? Những sực việc rất thông thường thì cô nương chẳng hiểu gì cả. Còn những điều cao thâm, huyền diệu thì cô nương lại quá tinh tường, một bậc lão thành chưa hẳn có nhận xét chí lý như cô nương?
Tiểu công chúa mỉm cười:
- Thật vậy à?
Phương Bửu Nhi tiếp nối:
- Nếu tôi đoán không lầm thì cô nương có biết võ công?
Tiểu công chúa gật đầu :
- Đương nhiên!
Sanh trong nhà võ dĩ nhiên phải biết võ, nhưng giọng nói của nàng có cái ý nghĩa khác, không phải vì sanh trong nhà võ rồi đương nhiên biết võ mà thôi, chừng như nàng cho rằng hễ là ccon người là phải biết võ, nếu chẳng biết võ, chỉ là một quái vật không hơn không kém.
Lâu lắm, nàng hỏi:
- Ngươi có muốn ta thi triển một vài chiêu thức cho ngươi xem không?
Phương Bửu Nhi cau mày lắc đầu:
- Không! Không!
Nói đến võ công là hắn nghe đầu nhức ngay còn nhìn người biểu diễn làm sao được?
Hắn đã quá ngán rồi, từ lúc rời nhà ra đi đến nay, hắn đã mục kích hơn một lần cảnh đánh nhau, sát hại nhau, hắn gớm và cái ý chí không bao giờ luyện võ lại càng được hắn cũng cố hơn.
Đối với võ công, hắn có cảm tưởng là nên sợ kính nhi viễn chi, như đối với quỷ thần. Gần quỷ thần là có hại, thì gần võ công cũng thế, gần võ công là gần máu đổ, thây rơi, gần tang tóc.
Tiểu công chúa trừng mắt nhìn hắn, gắt:
- Nếu ngươi nói không muốn xem, ta lại thích biểu diễn cho ngươi xem, nếu ngươi nói thích xem, ta lại cảm thấy biếng nhác biểu diễn.
Phương Bửu Nhi vội đổi câu nói:
- Tôi muốn! Tôi muốn!
Tiểu công chúa bật cười khanh khách:
- Ngươi đã muốn rồi đó. Đã muốn thì phải xem, không xem không được!
Phương Bửu Nhi sững sờ, biết mình kẹt rồi, chỉ còn có nước ngồi ỳ ra đó, chờ xem.
Hắn than thầm, vô luận là hắn nói thế nào tiểu công chúa cũng tìm cách xoay chiều, đưa hắn vào tròng. Điều đó làm cho hắn tức uất, song biết rõ có tức uất cũng vô ích, cho nên hắn cố lờ đi bởi càng nghĩ tới càng khó dằn lòng.
Tiểu công chúa nhìn hắn, thấy thái độ của hắn nàng thích thú vô cùng, nàng vừa cười vừa thốt:
- Ngươi đừng phát cáu lên chứ, trông ngươi khôi hài quá! Ta thích khiêu khích cho ngươi phát cáu, để xem mặt mày ngươi khôi hài như thế nào, nếu ngươi không giữ ý, thì chỉ làm trò cười cho ta thôi!
Phương Bửu Nhi sa sầm gương mặt đôi mày cau lại.
Tiểu công chúa đảo bộ, bước ra chỗ trống, tung mình lên không nhẹ như chim yến, rồi từ nơi không trung nàng xoay chuyển thân hình, tà áo trắng bay lả lướt, bật kêu phần phật, trông nàng mường tượng con bướm vờn hoa, chập chờn, nàng vung tay, đá chân, quay quay một lúc bỗng nàng đáp xuống bát nước trong.
Tiếng là cái bát chỉ vì hình thức vật đó là cái bát chứ nó khá to lớn, to bằng một chiếc bồn thường, dĩ nhiên nước chứa khá nhiều.
Phương Bửu Nhi tưởng đâu nàng sơ xuất rơi xuống đất, giật mình toan chạy tới đỡ nàng, nhưng chân nàng với chấm mặt nước nàng đã vút mình trở lại không trung, rồi đáp xuống đầu cành hoa trong chiếc bình cứ tư thế đó, nàng đứng một lúc Trừ loài bướm, trên thế gian này có loài động vật nào đáp trên cành hoa, nhẹ nhàng không chút lay động? Chỉ có loại dế trùng, nhưng các loại đó chẳng thích hoa.
Vậy mà nàng đứng được, bình hoa chẳng ngả đóa hoa chẳng rung.
Nàng đứng thư thả quá, chẳng khác nào đứng trên mặt đất.
Màu hoa phản chiếu, màu áo phản chiếu gương mặt đẹp, thân hình có những đường cong tuyệt mỹ, tuy những đường cong đó chưa nẩy nở hoàn toàn trong lứa tuổi của nàng, lúc đó nàng đẹp tuyệt vời, đẹp hơn một tiên nữ hạ trần, duyệt hoa để so sánh sắc người và sắc hoa.
Giàu tưởng tượng một chút người ta có thể cho nàng là một tiên nữ đang hiện trên mặt Bát Bửu Liên Trì...
Phương Bửu Nhi thật sự không thích võ công, song cảnh trước mắt là một tiên cảnh, hắn khoái trá mê mệt nhìn và cuối cùng thì hắn không dè dặt nữa reo lên:
- Tuyệt, tuyệt, cô nương có thân pháp phi phàm!
Thân pháp đối với hắn chỉ là động tác của thân thể chứ hắn có hiếu thân pháp là gì theo võ đâu? Hắn vẫn dùng danh từ đó như thường theo ý của hắn.
Tiểu công chúa khẽ nhún đôi chân bay vút lên không, tà tà đáp xuống nền phòng mỉm cười:
- Chẳng có gì đáng khen cả. Chắc chắn những tay võ sư trên giang hồ trông ta biểu diễn sẽ nhận thấy nhiều sơ hở cần sửa chữa. Bất quá ta có chút thân pháp xoàng xoàng thôi.
Phương Bửu Nhi thở dài:
- Nếu những gì cô nương vừa thi triển mà gọi là xoàng thì trên thế gian này không có tay nào đáng đựợc người đời chú ý.
Tiểu công chúa nhìn hắn:
- Thế ra ngươi cũng biết võ công?
Phương Bửu Nhi lắc đầu :
- Tôi làm gì biết võ công? Tuy nhiên với đôi nhãn quang phàm tục tôi cũng có thể nhìn thấy cái giá trị thân pháp của cô nương. Vả lại trong gia đinh tôi, trừ tôi ra chẳng học võ công, chứ ngoại công tôi, gia gia tôi, mẹ tôi, tất cả đều biết.
Hắn muốn nói cả ba người đó đều là cao thủ, nhưng qua một sự so sánh chớp nhoáng giữa những người thân và tiểu công chúa, hắn không dám quả quyết sự hơn kém của song phương, thành thử hắn không dám dùng mấy tiếng cao thủ.
Còn một lý do khiến hắn không thể gọi ông ngoại và cha mẹ là cao thủ vì gia gia của công chúa là một nhân vật còn xa lạ quá đối với hắn, con người đó sống trong khung cảnh quá bí mật, hẳn phải có lai lịch bí mật, và như vậy hẳn cũng phải lợi hại lắm, chắc chắn lão chẳng kém ông cha hắn, thì làm sao hắn dám xưng ông cha là cao thủ?
Hắn bỏ lửng câu nói ròi liên tưởng đến tình cảnh hiện tại của hắn, bị đưa về cái chỗ thần bí này, biết đến ngày nào hắn thoát ra được mà trở về nhà?
Bất giác, hắn mơ màng đến xuất thần.
Tiểu công chúa thấy hắn đột nhiên lại bỏ dở câu nói, lấy làm lạ nhìn hắn một lúc rồi hỏi:
- Ngoại công ngươi làm sao? Gia gia và mẫu thân ngươi làm sao?
Phường Bửu Nhi giật mình toan đáp, bỗng vừa lúc đó, cả tòa kiến trúc chuyển động kịch liệt đến độ Tiểu công chúa không còn giữ nổi thăng bằng, ngã nhào xuống nền phòng, mặt hắn xanh dờn, chẳng còn một hạt máu. Tiểu công chúa cười dịu :
- Tiểu tử! Ngươi sợ à? Sợ gì chứ? Ta đỡ ngươi dậy cho lấy lại bình tĩnh đi!
Nàng đưa cánh tay trắng nõn như ngà chuốt, nắm hắn kéo đứng lên.
Hồi 04 : Cuồng Ngạo Chấp Vương Hầu
Nhưng nàng chưa chạm vào mình, hắn đã tự đứng lên được, đứng lên rồi hắn lại ôm chầm lấy Tiểu công chúa, run run giọng thốt:
- Nguy! Nguy rồi cô nương ơi! Trời long, đất sụp.
Chúng ta chạy nhanh lên, nếu không thì mất mạng cả.
Tiểu công chúa bật cười khanh khách:
- Tiểu tử! Ai bảo với ngươi là trời long đất sụp?
Bất quá, chiếc thuyền của chúng ta vào bờ, chạm phải đất liền. Ngươi sợ đến thế ư?
Phương Bửu Nhi sững sờ, một lúc lâu, mới cất tiếng được:
- Chúng tạ.. đang ở trên thuyền?
Tiểu công chúa gật đầu:
- Không ở thuyền thì ở đâu?
Phương Bửu Nhi trố mắt:
- Nếu là ở trên thuyền, tại sao tôi không có cảm giác gì cả? Ít nhất con thuyền cũng chao chao, không mạnh cũng nhẹ chứ?
Tiểu công chúa cười hì hì:
- Chỉ vì con thuyền to lớn quá, vì nó to lớn nên sóng chẳng làm gì chuyển nó nổi, ngươi còn cảm thấy nó chao chao làm sao được?
Rồi nàng gắt:
- Thôi buông ta ra đi!
Đến lúc đó, Phương Bửu Nhi mới nhận ra là trong lúc hoảng hốt, hắn ôm chầm lấy nàng, hắn thẹn đỏ mặt, buông nàng ra ngay, nhưng cũng liền lúc, hắn cảm thấy vòng tay chạm vật gì mềm mại quá, vật đó lại thơm thơm, lúc ôm cứng thì chẳng nghe gì, khi buông lơi rồi mới cảm thấy, tự nhiên hắn tiếc...
Tiểu công chúa trừng mắt:
- Nam nữ thọ thọ bất thân, vừa rồi ngươi ôm ta là ý tứ ra sao?
Câu nói đó, cách không bao lâu thời gian, nhưng Phương Bửu Nhi đã nói với một người, bây giờ có người nói với hắn y câu đó. Hắn thoáng đỏ mặt, ngây người chết thẹn, đúng là cái cảnh dở khóc dở cười.
Tiểu công chúa lại hét lên:
- Nói! Nói đi chứ! Ý tứ ngươi ra sao mà dám chạm vào mình ta?
Phương Bửu Nhi cúi thấp đầu, ấp úng:
- Tôi... tôi...
Hắn biết rõ là hắn khiếm nhã, nhưng nói làm sao cho xuôi đây? Y cần phải nói gấp, lại không có lời ổn thỏa, thành ra hắn khẩn trương ra mặt, hắn suýt bật khóc.
Bỗng Tiểu công chúa bật cười khanh khách:
- Thôi đừng quýnh quáng, ta nói đùa đấy. Thật ra thì ta cũn

