watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 11 - Ân Thù Kiếm Lục
Home >
Tìm kiếm

Ân Thù Kiếm Lục

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 13:48

i mụ ấy đấy. Hoặc giả chúng ta đưa ngươi tới tận chân trời, cho ngươi chẳng bao giờ còn tìm về nhà được!
Phương Bửu Nhi giật mình thầm nghĩ :
- Bọn này xem thì đẹp đẽ, thùy mị ăn nói dịu dàng, nhưng hung dữ quá, chừng như chúng thuộc thành phần ác độc trong giang hồ thì phải.
Ta còn lạ gì chúng định đưa ta đến chỗ tiểu công chúa của chúng, để làm một tên hầu hạ tùy sai trong các việc vặt vãnh, đỡ lụy phiền cho chúng. Chúng tưởng đâu ta không biết việc đó!
Bị Thủy Thiên Cơ bắt đi, tuy hắn bất mãn nhiều, song ít nhất ở trong tay Thủy Thiên Cơ hắn còn hy vọng trốn đi, tìm đường trở về nhà ngoại tổ, nhưng kẹt ở trong tay bọn này thì mong mỏi gì thấy trời thấy đất nữa? Nơi đây theo cảm nghĩ đầu tiên của hắn, đúng là một nơi thần bí, một địa phương cổ quái biết đến bao giờ có dịp trở về? Rồi còn sự việc tìm tay đệ nhất kiếm khách đương thời, là thuyền chủ Ngũ Sắc Phàm, làm sao thực hiện công việc đó đúng lúc. Rồi còn Hồ thúc thúc?
Hiện tại thúc thúc ra sao, bên cạnh Mộc Lang Quân?
Tưởng tới tưởng lui, hắn chẳng tìm thấy một ánh sáng nào mang lại cho hắn chút hy vọng nhỏ mọn, rồi hắn đành lờ đi mặc cho số phận đưa đẩy thế nào phải chịu thế ấy.
Cuối cùng hắn thấy hoàn cảnh hết sức trớ trêu đáng buồn cười quá, hắn lại nghĩ:
- Người xưa nói, ngũ thập nhi tri thiên mạng, ta nay mới mười lăm, sao lại có ý phó mặc cho định mạng? Như vậy sao được gọi là con người có chí quật cường?
Hắn thật sự chưa đầy mười lăm tuổi nhưng đã có những tư tưởng siêu việt hơn trang lứa của hắn nhiều, hắn lại còn có lối suy diễn chín chắn, không kém những người cao niên, nhờ đó hắn không đến nỗi quá tiêu cực để giòng đời lôi cuốn đắm chìm, hắn không thụ động, nếu có bất động là để tìm lối thoát thôi.
Cho nên, hắn tự tạo cho mình được cái dửng dưng trước mọi nghịch cảnh, và hiện tại hắn yên lặng chờ xem bọn thiếu nữ còn giở trò gì nữa.
Bọn thiếu nữ đã đưa hắn đến trước vọng cửa thứ nhất, nàng áo xanh mở ra, Linh Nhi đứng sau lưng hắn đầy hắn tới, hắn không gượng lại được bước trở vào trong phòng.
Gian phòng đó, bày trí có phần hoa lệ hơn gian phòng hắn. Chính giữa, có một chiếc bàn cẩn ngọc xanh, trên bàn có bình ngọc, trong bình có cắm hoa bên cạnh bình có xấp giấy loại thượng hảo hạng, có nghiên mực, có giá bút, lại có một chiếc bát to cũng bằng ngọc, đựng nước xanh, có lẽ nước dùng để rửa bút.
Ngồi bên cạnh chiếc bàn là một thiếu nữ tác độ mười hai, mười ba tuổi, vận y phục toàn trắng, màu trắng tinh khiết như tuyết, hai tay chõi má, chỏ tỳ lên bàn, đưa mắt nhìn bình hoa, nhìn chăm chú đến xuất thần.
Trán rộng, mày thanh, mắt sáng, dĩ nhiên thiếu nữ phải xinh đẹp vô cùng, có xinh đẹp mới làm chủ tể một đàn tiên nữ đang quây quanh Phương Bửu Nhi ủng hộ hắn vào đây.
Nàng nhìn hoa, hoa gần nàng, hoa thuộc loài quý kề bên mặt nàng như mất hẳn vẻ tươi.
Thoáng nhìn qua Phương Bửu Nhi vốn tính cao ngạo, vốn giữ lễ độ, đạo đức, vẫn không tránh khỏi dao động thần hồn.
Trời! Khung cảnh đó, giai nhân đó, trên thế gian này lại có một bức tranh sống như thế sao Bất giác hắn thu hình, thu ý, không còn cao ngạo nữa, không còn nghênh ngang nữa, hắn dè dặt đặt từng bước nhẹ tiến vào sợ làm kinh động nàng.
Hắn vào đến bàn, không đợi ai mời, rón rén kéo nhẹ một chiếc ghế, rồi ngồi xuống đối diện với nàng. Hắn không dám nhìn thẳng vào mặt nàng, hắn nhìn hoa chăm chú, nhìn một lúc rồi cũng xuất thần luôn.
Một lúc sau, hắn bừng tỉnh nhận ra hoa cắm tượng hình không theo một phương thức nào cả, hắn cười thầm, con người không có khiếu thẩm mỹ thì chơi hoa làm gì?
Nhưng nhìn kỹ, hắn giật mình, nhận ra lối cắm hoa hỗn tạp đó, hẳn chẳng phải vì người chơi hoa không có khiếu thẩm mỹ, mà đúng là một lối kỳ diệu, trên thế gian này chưa nhấc có mấy tay sành cắm hoa như chủ nhân trong phòng.
Khoảng cách từng đóa, màu sắc phối hợp, chồi thấp chồi cao, cách sắp xếp hết sức tinh xảo, dù ai khó tính đến đâu, dù ai không thích chơi hoa, ngắm bình hoa cũng chẳng tìm được điểm nào đáng chỉ trích cả, và thấy thích liền.
Hoa đã đẹp, đó là lẽ dĩ nhiên rồi, sắp xếp khéo léo, hoa như tăng phần diễm ảo hơn, gặp tay chơi hoa như thế này, hoa sẽ tăng giá trị vô cùng.
Bình sanh, Phương Bửu Nhi cũng thích chơi hoa, yêu hoa, cũng cắm hoa vào lọ, nhưng hắn có tưởng tượng đâu trên thế gian lại có nghệ thuật cắm hoa? Hắn chỉ cho là cắm hoa bất quá là một trò tiêu khiển, giờ đây hắn mới có nhận thức là có người nâng cái trò tiêu khiển đó lên thành một nghệ thuật.
Hắn mê hoa, hắn suy tưởng về nghệ thuật cắm hoa, bất giác hắn quên hiện cảnh, buột miệng thở dài:
- Trông thấy bình hoa này rồi mới biết, tất cả những bình hoa khác đều do tục tử phàm phu trang trí. Có lẽ ta cũng là một trong số ngốc tử đó đòi học chơi hoa.
Hắn thốt rất khẽ, song ngồi đối diện nhau, khoảng cách giữa nhau là mặt bàn, tức nhiên không lớn lắm, tiếng nói của hắn phải vang mạnh vào tai thiếu nữ, nàng giật mình bừng tỉnh ngẩng mặt lên, giương tròn mắt nhìn sững hắn một lúc lâu, đoạn kêu lên:
- Ngươi..... ngươi à quái vật từ đâu tới?
Phương Bửu Nhi điềm nhiên dáp:
- Tôi là người, chẳng phải là quái vật. Tôi từ nơi vô định mà đến, và không do ý định mà đến.
Thiếu nữ chính là tiểu công chúa, nàng lại nhìn sững Phương Bửu Nhi một lúc nữa rồi mới hỏi:
- Ngươi là người sao ngươi chẳng giống ta? Ăn mặc như thế đó mà là người?
Phương Bửu Nhi vừa bực, vừa tức cười:
:
- Tôi là nam nhân! Phải ăn mặc khác hơn cô nương, nam nhân giống nữ nhân thế nào được?
Thoạt tiên trông thấy tiểu công chúa đẹp, Phương Bửu Nhi nghĩ rằng hẳn nàng phải thông minh lắm, rồi nhìn lối cắm hoa, hắn lại cũng tin chắc là mình nghĩ đúng.
Nhưng giờ đây qua hai câu nàng hỏi, hắn phát hiện ra nàng ngây ngô như kẻ si dại, hắn hết sức thương hại cho nàng và cũng có phần nào tiếc rẻ.
Tiểu công chúa lại mở to đôi mắt nhìn hắn một lúc lâu, rồi lắc đầu thốt:
- Không! Không phải vậy đâu! Là nam nhân sao ngươi không có râu?
Phương Bửu Nhi hết còn cười nổi, hắn lắc đầu tỏ vẻ chán nản:
- Tôi còn nhỏ tuổi làm gì có râu? Cô nương lại chẳng hiểu được một việc như thế sao?
Tiểu công chúa lại nhìn hắn, bỗng bật cười:
- Ạ! Ta biết rồi! Thì ra nam nhân còn nhỏ tuổi là không có râu!
Muốn có râu dài phải chờ đến lúc cao tuổi. Cũng như những đứa bé con, lúc mới sanh không có răng, lớn lên răng mới mọc!
Nàng thốt với giọng hết sức trịnh trọng, như người vừa phát minh ra một sự kiện lạ, như cho rằng sự kiện đó trên thế gian này không có ai nghĩ ra nổi.
Thốt xong nàng lại cười cười khoái trá, tự tán thưởng mình bằng tiếng cười đó.
Phương Bửu Nhi dù thương hại nàng đến đâu cũng không thể dằn lòng được nữa, bật cười to, hắn cười ngiêng ngửa, hắn đưa tay chỉ tiểu công chúa, cánh tay vươn ra quá dài suốt chạm vào bình hoa, hắn kêu lên:
- Cô nương... cô nương...
Thấy hắn bật cười, tiểu công chúa phẫn nộ, gằn giọng:
- Tại sao ngươi cười? Có cái gì đáng cười đâu? Vì ta thấy gia gia có râu, ta cứ tưởng hễ là nam nhân tất phải có râu, do đó ta mới hỏi ngươi chứ!
Phương Bửu Nhi sửng sốt, ngưng bặt tràng cười ngay, nhìn nàng hỏi:
- Thế ra, từ bao lâu nay, cô nương chi trông thấy một mình lệnh tôn là nam nhân thôi à?
Tiểu công chúa cau mặt:
- Gia gia ta là người thông minh bậc nhất trên đời, anh tuấn bậc nhất trên đời mà cũng là người giàu bậc nhất trên đời. Ta chỉ nhìn người thôi, ta chẳng cần trông thấy một nam nhân nào khác!
Có thật là sự nàng chỉ thích một nam nhân thần tượng đó chăng?
Không ai hiểu được tâm tự nàng, có điều trong vẻ cao ngạo quật cường của nàng có ẩn ước niềm oán, do tịch mịch gây nên..... Phương Bửu Nhi thở dài hỏi tiếp:
- Tuy nhiên từ trước đến nay, chẳng có ai giải thích cho cô nương sự đó sao?
Tiểu công chúa lắc đầu:
- Gia gia không nói gì cả, ta cũng chẳng muốn nghe.
Bỗng như chợt nghĩ ra điều gì, nàng mở tròn đôi mắt tiếp:
- Nơi đây chẳng hề có bóng nam nhân, ta quên hỏi ngươi làm sao ngươi đến được nơi này?
Phương Bửu Nhi cười khổ:
- Tôi đã nói rồi, cô nương quên lãng hay không lưu ý? Cô nương hỏi tôi như thế, rồi tôi phải hỏi lại ai? Khi tôi tỉnh lại bất phát giác hiện ra mình ở tại đây!
Tiểu công chúa chớp chớp đôi mắt, thốt :
- Ta đã hiểu rồi! Hẳn là Tiểu Linh Đang nhân xuất ngoại thi hành công tác gặp ngươi rồi mang ngươi về đây!
Đối với quan hệ bình thường giữa nam và nữ nàng hoàn toàn mờ tịt, nhưng luận về tình lý, nàng suy diễn rất xác đáng, không kém bậc lão thành già dặn.
Phương Bửu Nhi nhìn bình hoa lấy làm lạ hết sức, hắn nhận ra những cành hoa đều thay đổi vị trí bừa bãi không còn đúng theo lối cắm kỳ diệu như trước nữa.
Hắn tự hỏi, chẳng lẽ một tràng cười của hắn lại có áp lực đảo lộn những cành hoa như thế? Và nếu đúng vậy thì hắn đã làm một việc vô cùng khiếm lễ, do đó hắn bứt rứt không an, đưa bàn tay sửa lại những cành hoa.
Nhưng động tác của hắn làm cho tiểu công chúa sôi giận lên, nàng giậm chân xuống đất nện thình thịch gắt:
- Ai mượn ngươi mó tay vào hoa chứ?
Nàng đưa tay hất bàn tay của Phương Bửu Nhi vừa sờ đến một đóa hoa, đoạn rút cành hoa đó ra khỏi bình, nhúng vào bát nước trong xanh trên bàn, rửa qua rửa lại.
Gương mặt đẹp của nàng bừng lên niềm phẫn nộ lẫn căm hờn.
Đang lúc giận, nàng rửa khá mạnh tay làm cho đóa hoa đứt từng cánh, từng cánh, cuối cùng thì chỉ còn lại một vài cánh tận trong long, vừa đủ bao quanh nhụy hoa.
Không vì nàng hất tay mà hờn giận, Phương Bửu Nhi thấy đóa hoa bị hủy diệt, hết sức tiếc rẻ, kêu lên:
- Cô nương... cô nương làm gì thế?
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Làm gì? Bàn tay thô tục dơ dáy của ngươi mò vào hoa của ta, ta phải rửa hoa cho sạch, chứ còn làm gì nữa?
Phương Bửu Nhi trố mất:
- Dù bàn tay tôi mó vào hoa, không xứng đáng lắm, song hoa vẫn còn nguyên vẹn chứ như cô nương rửa mạnh như thế thì còn gì là hoa?
Hoa đã chẳng sạch được mà lại còn bị hủy hoại Đáng tiếc quá!
Tiểu công chúa xì một tiếng:
- Hủy diệt hay còn nguyên vẹn, mặc cho hoa, ta chỉ muốn rửa sạch hoa thôi, thà nó bị hủy diệt mà cái xác của nó được sạch sẽ hơn là nó còn nguyên vẹn mà dơ dáy.
Phương Bửu Nhi sững sờ ngây người một lúc rồi thở dài.
Lâu lắm hắn thở dài thốt:
- Không ngờ cô nương lại chẳng biết thế nào là đạo lý..... Tiểu công chúa vụt đứng lên, bước tới trước mặt hắn cao giọng gắt:
- Ngươi nói ai chẳng thông đạo lý? Ta hỏi tại sao ngươi lại mó tay vào hoa của ta?
Hiện tại nàng tỏ rõ vẻ lanh lợi gần như chua ngoa, nàng chẳng còn ngây thơ thùy mị, đáng yêu như trước đó. Sự chuyển biến của nàng làm cho Phương Bửu Nhi thêm sững sờ.
Chưa hết, nàng gắt xong, sôi giận bừng bừng, đưa tay vớ lấy chiếc bình bằng ngọc quăng xuống nền, rồi chộp luôn xấp giấy quý xé toạc thành từng mảnh vụn, đoạn gằn từng tiếng:
- Ta phí tâm sư suốt ngày dài mới cắm xong một bình hoa, bình sanh chưa bao giờ ta cắm được một bình hoa thích ý như lần này, nhưng... giờ thì... giờ thì ngươi.. bị ngươi làm hỏng lất cả! Ta bắt đền ngươi, ngươi phải đền bình hoa cho ta!
Phương Bửu Nhi chẳng biết làm sao đáp gọn:
- Được tôi sẽ đền cho cô nương!
Đáp gọn cho xuôi vậy thôi, chứ hắn làm sao đền bình hoa cho nàng được? Giảng giải về đạo lý nàng chẳng nghe, nàng lại cứ giở thói trẻ con ra, làm khó hắn, hắn còn nói gì được với nàng hơn là hứa càn, hứa bừa thử xem nàng còn giở trò gì nữa.
Tiểu công chúa kêu to:
- Ngươi đền? Ngươi đền được chăng? Ngươi đền bằng cách nào?
Phương Bửu Nhi thở dài:
- Đền, thì tôi bằng lòng đền, những chưa biết phải làm sao mà đền đây! Làm sao bây giờ?
Chừng như Tiểu công chúa sắp khóc lên, đôi mắt của nàng rựng đỏ, nàng hằn học:
- Ta không dung tha cho ngươi đâu! Không dung thứ được đâu. Vĩnh viễn ta chẳng tha cho ngươi được. Trừ rạ.. trừ rạ..
Thấy nàng mở một lối thoát, Phương Bửu Nhi hấp tấp hỏi :
- Trừ ra làm sao hở cô nương?
Tiểu công chúa nhìn thẳng vào mặt hắn:
- Ta nói ra, ngươi có bằng lòng hay không?
Phương Bửu Nhi giục:
- Thì... cô nương cứ nói ra cho tôi nghe đi có nghe rồi mới biết là mình làm được hay không chứ. Làm được thì chấp nhận ngay, làm không được thì ai dám bằng lòng?
Tiểu công chúa nhảy choi choi, giậm chân thình thịch, lần này thì nàng òa khóc thật sự vừa khóc nàng vừa gào:
- Tiểu tặc! Ngươi là một tên tiểu tặc. Một tiểu quỷ! Nếu ngươi không chấp thuận, ta sẽ rút gân ngươi, ta sẽ lột da ngươi. Làm được cũng chấp thuận, không làm được cũng chấp thuận, từ khước là chết với ta!
Bình sanh, Phương Bửu Nhi chưa hề trông thấy một tiểu cô nương vừa khóc vừa làm huyên náo lên trước mặt hắn, do đó hắn có phần nào bối rối hắn hoang mang chẳng biết phải làm gì, nói gì cho cô bé dịu lại, nhưng cứ ỳ ra đó thì nàng càng khóc to càng gào to, thành trơ trẽn cho cả hai quá, bất đắc dĩ hắn đáp:
- Được rồi! Cô nương nín đi, tôi chấp thuận!
Tiểu công chúa vẫn khóc, vẫn gào:
- Ta không chịu đâu! Giờ thì muốn ta nín, ngươi phải chấp thuận đủ mười điều kiện của ta. Giờ thì phải đúng mười điều kiện chứ không phải chỉ có một như trước đây.
Nàng khóc to hơn một chút, gào to hơn một chút, chân giậm cũng nhanh hơn trước. Mắt nàng ướt đẫm lệ, lệ vẫn tuôn trào ra như suối.
Phương Bửu Nhi đã liều một tất phải liều hai, đáp luôn:
- Được rồi! Tôi chấp thuận đủ mười điều kiện chấp nhận tất cả, cô nương hãy nín đi?
Tiểu công chúa hơi dịu lại một chút:
- Mà ngươi đừng hối hận mới được!
Phương Bửu Nhi gật đầu:
- Nam nhân đã hứa làm sao giữ làm vậychẳng hề hối hận!
Tiểu công chúa nhấn mạnh:
- Nếu sau này ngươi hối hận thì sao?
Phương Bửu Nhi đáp nhanh:
- Thì tôi sẽ là một tiểu tặc, một tiểu súc sinh, tiểu quái vật!
Tiểu công chúa vụt cười khanh khách, kêu lên:
- Quỷ. Tiểu quỷ. Ngươi đáp ứng điều kiện của ta thế nào được? Giả sử ta bảo ngươi cắt chót mũi trao cho ta, ngươi có bằng long chăng?
Nàng vừa thốt, vừa lau mặt ráo lệ, với nụ cười vừa nở, gượng mặt nàng trở lại tươi xinh như trước, đôi mắt nàng sáng như trước, chẳng ai có thể ngờ là nàng Tiểu công chúa xinh đẹp đó mới khóc mùi mẫn, khóc đến chết người nghe, khóc đến nhọc phờ người khóc.
Nghe nàng đặt một ví dụ xẻo mũi, Phương Bửu Nhi sững sờ đờ người trố mắt nhìn nàng.
Đúng vậy, nếu nàng đòi làm thương tổn đến thân thể hắn thì sao?
Xẻo mũi, cũng chưa đến nỗi nguy hại đến mạng sống, bất quá chỉ lưu lại cho hắn một vết sẹo, biến thành con người xấu xí thôi, giả sử nàng đòi móc mắt, giả sử nàng đòi moi tim thì sao?
Mắng thì hắn đã bị Thủy Thiên Cơ mắng xiêng mắng xẹo rồi, hắn cũng bị tiểu công chúa mắng với giọng đó, gần như cả hai cùng một ngôn ngữ, một thái độ mắng hắn.
Song, Thủy Thiên Cơ là người có tuổi tác, lại thành danh trên chốn giang hồ, dù chỉ là danh một đại nữ ma đầu, điều đó có thể chịu đựng được, bất quá Thủy Thiên Cơ dùng uy lực bắt hiếp hắn kém thì hắn phải chịu thua.
Nhưng, tiểu công chúa bất quá chỉ là một cô bé, rất bé, kém hắn mấy tuổi sao lại có thể gọi hắn là tiểu tử. Nàng có uy lực gì mà lung lạc hắn như một món đồ chơi?
Mới ngần ấy tuổi, nàng đã cao ngạo như vậy rồi đến lúc thành nhân, tạo được m
<<1 ... 910111213 ... 28>>

Tag:

Ân,Thù,Kiếm,Lục

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Âm Dương Thần Chưởng
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ảo Kiếm Linh Kỳ
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ân Thù Kiếm Lục
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ác Thủ Tiểu Tử
[ 4705 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1758