Ác Thủ Tiểu Tử
rước cửa khách điếm tìm nơi nào dễ thấy nhất vẽ hình chim ưng và sáu ngôi sao vòng quanh, nhất định có người đến giúp.
Chu Mộng Châu không hiểu bèn hỏi:
- Vì sao?
- Nói cho ngươi biết cũng không ngại gì, đây là ký hiệu của Quy Hồn Bảo chúng ta. Sau này nếu như tiểu huynh đệ lúc gặp nạn, cần sự giúp đỡ thì cứ làm như thế.
Chu Mộng Châu lại lắc đầu nói:
- Xem ra chẳng có hy vọng.
- Sao lại không? Đây là địa hạt thuộc phân đà Tây Bắc của Quy Hồn Bảo, đàn chủ là Âm Dương phán Hứa Vạn Thương cai quản rất nghiêm thuộc hạ, ông ta tuyệt đối không dám sơ sót.
Chu Mộng Châu vẻ lĩnh đạm nói:
- Tối hôm qua tôi đã nhờ tiểu nhị cắm chiếc tiểu kỳ của Quy Hồn Bảo ở bên ngoài, vậy mà đến bây giờ vẫn không thấy có người nào tìm đến liên lạc, chẳng phải lân cận đây không có bóng dáng người của quý bảo sao?
Đằng Anh ngạc nhiên hỏi lại:
- Thật vậy sao?
- Tôi chẳng lẽ lừa dối cô nương?
Đằng Anh nghe vậy thì sững ngươi giây lát, rồi bỗng nhiên phát ra mấy tràng cười quái lạ.
Chu Mộng Châu giật mình buột miệng hỏi:
- Cô nương làm sao thế?
Đằng Anh vừa cười vừa nói:
- Chẳng ngờ Cầu Hồn Diễm Sứ uy chấn đại giang Nam Bắc lại lạc phách tại đây. Ha ha ...
Chu Mộng Châu thấy thần thái cô ta thay đổi kỳ quái, sợ tổn thương đến bịnh tình, bèn nói:
- Từ từ tìm biện pháp!
Lúc ấy bỗng bên ngoại có tiếng gõ cửa, tiếng người hỏi vọng vào:
- Khách dậy rồi chứ?
Đằng Anh ngưng bặt tiếng cười nhìn Chu Mộng Châu hỏi:
- Ai vậy?
Chu Mộng Châu đã nhận ra giọng người kia là ai, thấp giọng nói:
- Lão chủ, chỉ e đến thúc ...
Đằng Anh vừa nghe đến đó, cắn môi nói:
- Không việc gì, cứ để lão ta vào, ta tự thương lượng với lão.
Chu Mộng Châu không còn cách nào ngoài việc đi mở cửa.
Đứng ngay tại cửa là lão chủ, sau lưng còn có tên tiểu nhị, trên tay hắn cầm một phong thư.
Lão chủ lấy phong thư trao cho Chu Mộng Châu nói:
- Vừa rồi có người trao thư đến cho thiếu gia, vừa khéo tôi cùng định lại đây thương lượng, nên tiện thể mà đến.
Chu Mộng Châu thừa hiểu ý lão muốn nói gì đưa mắt nhìn Đằng Anh, cô ta lúc này cũng chính đang đưa mắt nhìn chàng.
Chu Mộng Châu nhún vai vẻ hết cách đối phó.
Đằng Anh nói:
- Cứ xem thư trước rồi hãy tính!
Chu Mộng Châu buồn phiền, chẳng hiểu lúc này mà còn có ai gửi thư đến làm gì, nhưng cũng đưa tay bóc phong thư mở ra xem, bỗng reo lên:
- A! Gửi cho cô!
Đằng Anh đề nghị:
- Vậy hãy đọc giúp tôi!
Chu Mộng Châu đọc chầm chậm:
- Xin dâng trước ngân phiếu một vạn lượng, tạm dùng trong lức cấp sự, ba ngày sau xin dâng tiếp. Ngưỡng mong chớ chê thọ dụng Khách đồng cảm cuối trời phụng dân.
Đọc xong, Chu Mộng Châu xem bên trong phong bì, quả nhiên còn thấy một ngân phiêu trị giá vạn lượng.
Chàng kinh ngạc hỏi:
- Khách đồng cảm cuối trời là ai?
Đằng Anh nhíu mày liễu nhưng cũng không nghĩ ra, chặc lưỡi nói:
- Mặc là ai? Ngân phiếu này cứ thâu dùng, chuyện gì hoãn sẽ tính.
Nguyên do chủ quán nhân cơ hội đưa thư tới để tìm cách đuổi khéo bọn họ, chẳng ngờ nổi trong phong bì lại còn có tấm ngân phiếu trị giá đến một vạn lương bạc. Nên biết trong Ngưu gia trấn này có mấy trăm hộ, nhưng có đại phú trên vạn lượng thì thực đếm không hết ngón một bàn tay. Lúc này tự dưng bọn Chu Mộng Châu nhận được tấm ngân phiếu đến vạn lượng, lại còn ghi rõ ba ngày dâng lên tiếp, thử hỏi chuyện này khiến ai nghe chẳng chấn động.
Lão chủ lực này mặt mày tái xanh, gượng gạo nửa khóc nửa cười. Chu Mộng Châu nhìn thấy vừa thương hại vừa buồn cười.
Đằng Anh cười nhạt hỏi:
- Lão chủ, nghe nói tối qua ngươi định mời chúng ta đi khỏi đây vì không đủ tiền thanh toán ăn ở, giờ hẳn đến để đuổi phải không?
Lão chủ vội xua tay, cười méo miệng đáp:
- Nào dám, nào dám!
Lúc này trước tiền sảnh có một người, vừa bước vào, gã tiểu nhị chẳng hiểu ghé tai nói gì, lão chủ mặt mày tái xanh đáp vội:
- Tiểu nhân có chuyện gấp xin cáo lui, lát nữa sẽ đến hầu nhị vị!
Nói rồi không chờ Chu Mộng Châu và Đằng Anh kịp nói gì, vội vã bỏ đi.
Vừa đến trước tiền sảnh liền nhận ra chính là vị độc bá Ngưu gia trấn này, họ Ngưu tên Mãnh. Ngưu Mãnh đứng tại cửa, vừa nhìn thấy mặt lão chủ lớn tiếng hỏi ngay:
- Trong quán các ngươi có hai vị khách một nam một nữ trú lại phải không?
Lão chủ trong lòng nghĩ nhanh:
- Chẳng lẽ tấm ngân phiếu đôi nam nữ kia vừa có được là bất chính, cho nên Ngưu đại gia mới đến vặn hỏi?
Nghĩ vậy, vội cúi người đáp:
- Vâng, vâng. Bọn họ nghèo xác đến tiền ăn ở cũng không có trả tôi, tối qua tiểu nhân định tống họ ra khỏi đây, nhưng thấy tội nghiệp nên tạm thời cho nghỉ lại qua đêm. Hôm nay chẳng ngờ tự nhiên có người dâng đến một tấm ngân phiếu trị giá đến cả vạn lượng bạc.
Tiểu nhân nghĩ nhất định có chuyện mờ ám trong tấm ngân phiếu này. Ngưu đại gia xin sáng suốt điều tra.
Chẳng ngờ, lão vừa nói xong "bốp" một tiếng, nhận đủ một cái tát của Ngưu Mãnh, lại nghe chửi:
- Con lừa! Còn chưa mau đưa ông đến gặp họ, lát nữa ông lột da ngươi!
Ngưu Mãnh vốn người thô lỗ hung hãn, độc bá tiểu trấn này, nên phát nộ là khiến người trong toàn trấn phải khiếp. Lão chủ lãnh một cái tát mà chẳng hiểu phạm tội gì. Thế nhưng nghe nói vậy, vội vàng cúi đầu đáp:
- Dạ, dạ, tiểu nhân xin dẫn đường.
Lão chủ nói rồi liền hối hả đi trước dẫn đường, đến trước phòng bọn Chu Mộng Châu, chưa kịp nói đã bị Ngưu Mãnh xô dạt ra ngoài.
Gã tự mình xông vào phòng, chỉ thấy Đằng Anh nằm yên trên giường, một thiếu niên ngồi cạnh giường. Gã liền tiến lên mấy bước thi lễ, cung kính nói:
- Thuộc hạ phân đàn Tây Bắc, Ngưu Mãnh xin bái kiến nhị vị Hương chủ!
Chu Mộng Châu bất ngờ thấy có người tướng tá hùng hổ xông vào lại cung kính thi lễ, tự xưng là thuộc hạ bái kiến Hương nhủ, nhất thời ngạc nhiên chẳng hiểu ra chuyện gì.
Thế nhưng Đằng Anh nằm trên giường mặt lạnh lại, giọng trách cứ:
- Sao giờ này mới đến?
Ngưu Mãnh không dám ngẩng đầu đáp:
- Vừa rồi nhận được tin tức, thuộc hạ lập tức đến ngay không dám chậm một giây!
Đằng Anh trừng mắt quát:
- Nói bậy! Kỳ lệnh Quy Hồn Bảo gắn ngoài cửa đã một đêm, vậy mà một bóng ma cũng không thấy bén mảng, chúng bây ở đây chết hết rồi sao?
Ngưu Mãnh bị trách mắng không dám cải nửa lời, cúi đầu cung kính bẩm cáo:
- Đằng hương chủ nói lệnh kỳ cắm ở cửa, thuộc hạ vào sao không hề nhìn thấy?
Đằng Anh cười nhạt một tiếng:
- Hắc! Không nhìn thấy ư? Mắt ngươi để ở đâu chứ? Tiểu huynh đệ, ngươi nói cho hắn biết kỳ lệnh cắm ở đâu, để hắn bò đi xem!
Chu Mộng Châu chỉ tay vào gã tiểu nhị, nói:
- Tôi bảo vị này đi cắm giùm!
Ngưu Mãnh vừa nghe thế, sấn lên một bước quái hỏi:
- Kỳ lệnh mày cắm ở đâu hử?
Tiểu nhị phát run, biết chuyện không xong, vừa khóc vừa nói:
- Cắm ở sau cửa ạ!
Ngưu Mãnh vừa nghe đến đó, thét lớn một tiếng, "bốp bốp " liền mấy cái tát vào mặt tiểu nhị, khiến hắn vừa lăn vừa bò trên đất. Ngưu Mãnh chửi đổng:
- Mẹ kiếp! Mày định chọc giận đại gia đây mà!
(bạn đang đọc truyện tại , chúc các bạn vui vẻ)Tiểu nhị bị đánh văng ra góc cửa, mặt mày sưng húp, định chuồn ra ngoài, nhưng Đằng Anh bỗng gọi giật lại:
- Bò vào đây!
Tiểu nhị không dám trái lời, bò trên đất mà tiến vào.
Đằng Anh hỏi:
- Chủ ngươi đâu?
Lão chủ lúc này nép ngoài cửa, nghe hỏi liền run run bước vào nói:
- Tiểu nhân ở đây.
Ngưu Mãnh thấy lão cứ lập cập ngoài cửa, quát:
- Còn không mau bước vào đây?
Lão chủ vào hẳn bên trong, Đằng Anh nói:
- Tấm ngân phiếu này ngươi giữ đổi thành tiền mặt cho ta, coi như yên tâm không sợ mất tiền ăn ở của chúng ta nhé.
Lão chủ tái mặt gượng cười nói:
- Cô nương xin yên tâm dưỡng bệnh, chút tiền mọn này tiểu nhân tuyệt đối không dám nhận.
Đằng Anh gắt giọng:
- Sao? Chẳng phải tối qua vì thiếu tiền ăn ở, ngươi định đuổi chúng ta đi là gì?
Ngưu Mãnh lúc ở tiền sảnh cũng đã nghe chuyện này, liền trừng mắt nhìn lão chủ. Lão chủ khiếp hãi quỵ người trên sàn, khóc nói:
- Tiểu nhân có gan hùm mật gấu cũng không dám nói lời như vậy, chỉ có điên khùng mê dại mới dám mạo phạm cô nương, xin thương tình ...
Đằng Anh "hừ " một tiếng, nói:
- Bổn cô nương bình sinh xem thường lũ các ngươi!
Chu Mộng Châu từ đầu đến giờ chỉ bàng quan lặng nghe, thấy lúc này Đằng Anh ra uy như Đại nội thiên tử, quần cư nhất thiết, lòng thầm nghĩ:
- Xem ra Quy Hồn Bảo trong giang hồ danh uy chấn động chớ chẳng nghi, thế nhưng Đạo An phương trượng sao chưa từng nhắc đến tên Quy Hồn Bảo với mình thế nhỉ?
Chu Mộng Châu lại nhớ lần đầu vô tình gặp Đằng Anh, lúc ấy chỉ là một thiếu phụ phong tình lả lơi, lần thứ hai gặp ở trong cổ miếu, cô ta quật cường đánh nhau với con vượn quái ác, thì hùng tráng bất khuất, đúng là một nữ nhi hào kiệt. Mấy hôm nay dưỡng bệnh trong khách điếm này thì yếu đuối như mọi bệnh phụ khác, nhưng lần thứ tư này ra oai khiếp chúng mới thấy rõ là một nữ trượng phu. Bốn thần thái liên tiếp hiện lên trong đầu Chu Mộng Châu, khiến chành mơ hồ khó hiểu, cứ đứng nghĩ ngợi đến thất thần.
Đột nhiên bên tai nghe gọi lớn:
- Ê! Tiểu huynh đệ, ngươi làm sao vậy?
Chu Mộng Châu giật minh sực tỉnh. Lúc này mới hay bọn Ngưu Mãnh và lão chủ biến đâu mất, trong phòng ngoài Đằng Anh ra còn có thêm một thiếu phụ áo xanh.
Chu Mộng Châu "a" lên mặt tiếng nói:
- Bọn họ đâu hết rồi? Vị này là ai?
Đằng Anh bật cười, nói:
- Con người ngươi mới thật hay, tự nhiên lại phát ngây phát dại, người ta nói đến mấy lần mà ngươi tợ hồ như chẳng nghe thấy gì?
Chu Mộng Châu ngơ ngác hỏi:
- Cô nương vừa nói gì?
Thanh y thiếu phụ liền tiếp lời:
- Thiếu gia tạm thời xin rời phòng. Đằng cô nương phải thay áo quần.
Chu Mộng Châu nghe vậy thì đỏ mặt, vội bước ra cửa. Bấy giờ mới gặp bọn Ngưu Mãnh đứng thành hàng trước tiền sảnh như chờ đợi.
Ngưu Mãnh đối với Chu Mộng Châu cũng cung kính như đối với Đằng Anh. Gã vốn chẳng hiểu Chu Mộng Châu đảm nhận chức gì trong bổn bảo, thế nhưng thấy chàng có thể ở cùng với Đằng Anh thì không dám xúc phạm. Cho nên vừa thấy chàng là đã lập tức cúi người thi lễ.
Lát sau, thanh y thiếu phụ trở ra, cúi người nói:
- Bẩm Ngưu đại gia, cô nương đã xong.
Ngưu Mãnh gật đầu nói:
- Hảo! Chúng ta chuẩn bị lên xe, cô nương người không khỏe, ngươi cần chăm sóc chu đáo!
Thiếu phụ liếc xéo gã một cái, nói:
- Phải đợi đại gia căn dặn.
Nói rồi quay trở vào phòng Đằng Anh, lát sau trở ra, hai tay dìu người Đằng Anh. Chu Mộng Châu vẻ ngạc nhiên, nhưng Ngưu Mãnh đã giải thích:
- Khách điếm phức tạp ồn ào, ăn uống lại bất tiện, cho nên thuộc ha mời Chu hương chủ và Đằng hương chủ về tệ xá nghỉ ngơi vài ngày.
Chu Mộng Châu nghe nói đến dời chỗ ở, thì nhớ ra pho tượng La Hán nói:
- Chờ một lát tôi phải lấy đồ.
Đằng Anh cười hỏi:
- Phải cái này không?
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn thì quả nhiên thấy chiếc hộp gỗ nằm trong tay cô ta, gật đầu đáp:
- Đúng vậy.
Nói rồi, bước đến phía Đằng Anh định lấy lại chiếc hộp. Nhưng Đằng Anh nói:
- Tạm thời ta giữ cho, chẳng mất đâu.
Chiếc hộp đựng tượng La Hán vốn trước giờ luôn nằm bên người chàng, lúc này nghe Đằng Anh nôi vậy, tuy không hài lòng, nhưng cũng không tiện tranh cãi.
Bấy giờ cả bọn lên xe theo sự sắp đặt của Ngưu Mãnh về gia trang của gã nghỉ ngơi.
Vốn là sáng nay, Ngưu Mãnh nhận được một bức thư nặc danh nói rõ vị tiểu muội của Bảo chủ Quy Hồn Bão thọ thương, nằm dưỡng bệnh trong Duyệt Lai khách điếm, trong người tiền phí dưỡng bệnh đã cạn kiệt, cần phải được chiêu cố. Bên dưới bức thư chỉ vẽ hình chim ưng và sáu ngôi sao, đúng là hiệu lệnh của Quy Hồn bảo.
Uy danh của Đằng Anh thì người trong Quy Hồn Bảo chẳng ai là không biết. Ngưu Mãnh ở địa phương này tuy là xưng bá nhất phương, nhưng tính ra thân phận cũng chỉ mới là một tiểu đầu mục, thuộc hạ phân đàn Tây Bắc của Quy Hồn Bảo. Cho nên so với Đằng Anh thì thân phận kém xa lắc xa lơ.
Nay nhận được tin Đằng Anh nằm dưỡng thương trong khách điếm thuộc đia phận của mình, thì lập tức đem theo ái thiếp của mình đến nghênh tiếp, càng gọi là nhân hạnh ngộ mà sau này có khi hưởng lộc của Bảo chủ.
Về đến Ngưu gia trang, mọi chuyện ăn uống và chăm sóc vết thương của Đằng Anh đều do một tay tỳ thiếp của Ngưu Mãnh làm lấy.
Sáng hôm ngày thứ ba, quả nhiên có thêm một phong thư đưa đến. Bên trong lại thêm một tấm ngân phiếu trị giá một vạn lượng, ký tên bên dưới vẫn là " khách đồng đạo cuối trời”.
Chẳng biết vị khách dấu tên này là ai, nhưng đã tận lòng như vậy, Đằng Anh cũng chỉ biếm nhận lĩnh.
Chu Mộng Chậu được bố trí nghỉ ngơi trong một phòng phía trước, ngoài nghỉ ngơi dạo chơi, thỉnh thoảng chàng cũng đến thăm bệnh tình Đằng Anh.
Qua chừng năm ngày, thấy Đằng Anh thương thế đã giảm nhiều, chàng nghĩ vì chuyện cô ta mà mình đã trễ một khá nhiều thời gian.
Hiện tại cô ta đã có người của mình chăm sóc, thực chẳng cần đến chàng chiếu cố. Khi ấy quyết đinh bỏ đi.
Hôm ấy đến thăm Đằng Anh, chàng tìm cớ hỏi lấy lại pho tượng La Hán rồi đến đêm lặng lẽ bỏ đi.
Sáng hôm sau, Ngưu Mãnh phát hiện ra Chu Mộng Châu đã bỏ đi, liền đến báo với Đằng Anh. Đằng Anh ban đầu hơi sững người, nhưng rồi cười bảo:
- Mặc hắn, cứ để hắn đi.
Ngưu Mãnh thực mơ hồ chẳng hiểu quan hệ giữa bọn họ là thế nào, thế nhưng không dám nhiều lời vấn hỏi.
Đằng Anh tuy nói vậy, những đến khi Ngưu Mãnh trở gót lui ra, còn lại một mình trong phòng, thì thở dài lẩm bẩm một mình:
- Ài! Đi thì đi, nhưng cớ gì chẳng một lời từ biệt!
Lại nói, Chu Mộng Châu đêm đó tìm đường lên Lục Bàn Sơn, lộ phí đã hết. Nhưng may chàng đã chuẩn bị trước, nên gói một ít bánh khô ở nhà Ngưu Mãnh mang theo, cũng đủ dùng trong hai ngày đường.
Chu Mộng Châu thi triển khinh công, đi đến hai ngày đường, thì cũng tìm lên được Lục Bàn Sơn.
Lên núi chừng mất hai canh giờ, bỗng nghe vẳng tiếng chuông thâm u, Chu Mộng Châu ngước mắt nhìn, thấy một cốc núi sâu trăm trượng tiếng chuồng chính là vọng ra từ đó.
Vòng qua một hẻm núi, bấy giờ bắt gặp một bia đá dựng bên đường, ghi mấy chữ Bổn Nguyên Tự một đoạn đường núi ngoằn ngoèo chính dẫn vào hướng cốc núi.
Chu Mộng Châu nghĩ Bổn Nguyên Tự nhất đinh nằm trong cốc núi, liền sãi bước theo đường núi đến vào.
Đi được chừng nữa đường, đột nhiên chàng dừng chân lại, suýt nữa la lên, vội nhảy người nép vào gốc cáy đưa mắt nhìn.
Nguyên là trên một bãi đá bằng cách đó không xa, một vi tăng già đầu láng bóng đang ngồi kiết đà trên phiến đá xanh, người khoác cà sa trễ một vai.
Trước mặt tăng nhân không xa là hai thiếu nữ đứng sóng vai nhau, thần thái tư mạo đều kiều diễm xinh đẹp, trên người vận sa mỏng đến mức có thể nhìn thấy rõ làn da trắng nõn.
Chu Mộng Châu lòng lấy làm lạ, không biết hai thiếu nữ kia ở đây cùng vị tăng già với ý gì, lúc ấy chàng không dám vội xuất hiện.
Vị tăng già mắt nhắm hờ, miệng lẩm bẩm như tụng đọc gì. Còn hai thiếu nữ thì đứng bỡn cợt bên nhau cười nói khúc khích, tư thái ra vẻ khiêu gợi kích động, Thời gian qua chừng tuần trà, một trong hai thiếu nữ bỗng nói:
- Từng nghe Nhẫn đại sư luyện đắc
Chu Mộng Châu không hiểu bèn hỏi:
- Vì sao?
- Nói cho ngươi biết cũng không ngại gì, đây là ký hiệu của Quy Hồn Bảo chúng ta. Sau này nếu như tiểu huynh đệ lúc gặp nạn, cần sự giúp đỡ thì cứ làm như thế.
Chu Mộng Châu lại lắc đầu nói:
- Xem ra chẳng có hy vọng.
- Sao lại không? Đây là địa hạt thuộc phân đà Tây Bắc của Quy Hồn Bảo, đàn chủ là Âm Dương phán Hứa Vạn Thương cai quản rất nghiêm thuộc hạ, ông ta tuyệt đối không dám sơ sót.
Chu Mộng Châu vẻ lĩnh đạm nói:
- Tối hôm qua tôi đã nhờ tiểu nhị cắm chiếc tiểu kỳ của Quy Hồn Bảo ở bên ngoài, vậy mà đến bây giờ vẫn không thấy có người nào tìm đến liên lạc, chẳng phải lân cận đây không có bóng dáng người của quý bảo sao?
Đằng Anh ngạc nhiên hỏi lại:
- Thật vậy sao?
- Tôi chẳng lẽ lừa dối cô nương?
Đằng Anh nghe vậy thì sững ngươi giây lát, rồi bỗng nhiên phát ra mấy tràng cười quái lạ.
Chu Mộng Châu giật mình buột miệng hỏi:
- Cô nương làm sao thế?
Đằng Anh vừa cười vừa nói:
- Chẳng ngờ Cầu Hồn Diễm Sứ uy chấn đại giang Nam Bắc lại lạc phách tại đây. Ha ha ...
Chu Mộng Châu thấy thần thái cô ta thay đổi kỳ quái, sợ tổn thương đến bịnh tình, bèn nói:
- Từ từ tìm biện pháp!
Lúc ấy bỗng bên ngoại có tiếng gõ cửa, tiếng người hỏi vọng vào:
- Khách dậy rồi chứ?
Đằng Anh ngưng bặt tiếng cười nhìn Chu Mộng Châu hỏi:
- Ai vậy?
Chu Mộng Châu đã nhận ra giọng người kia là ai, thấp giọng nói:
- Lão chủ, chỉ e đến thúc ...
Đằng Anh vừa nghe đến đó, cắn môi nói:
- Không việc gì, cứ để lão ta vào, ta tự thương lượng với lão.
Chu Mộng Châu không còn cách nào ngoài việc đi mở cửa.
Đứng ngay tại cửa là lão chủ, sau lưng còn có tên tiểu nhị, trên tay hắn cầm một phong thư.
Lão chủ lấy phong thư trao cho Chu Mộng Châu nói:
- Vừa rồi có người trao thư đến cho thiếu gia, vừa khéo tôi cùng định lại đây thương lượng, nên tiện thể mà đến.
Chu Mộng Châu thừa hiểu ý lão muốn nói gì đưa mắt nhìn Đằng Anh, cô ta lúc này cũng chính đang đưa mắt nhìn chàng.
Chu Mộng Châu nhún vai vẻ hết cách đối phó.
Đằng Anh nói:
- Cứ xem thư trước rồi hãy tính!
Chu Mộng Châu buồn phiền, chẳng hiểu lúc này mà còn có ai gửi thư đến làm gì, nhưng cũng đưa tay bóc phong thư mở ra xem, bỗng reo lên:
- A! Gửi cho cô!
Đằng Anh đề nghị:
- Vậy hãy đọc giúp tôi!
Chu Mộng Châu đọc chầm chậm:
- Xin dâng trước ngân phiếu một vạn lượng, tạm dùng trong lức cấp sự, ba ngày sau xin dâng tiếp. Ngưỡng mong chớ chê thọ dụng Khách đồng cảm cuối trời phụng dân.
Đọc xong, Chu Mộng Châu xem bên trong phong bì, quả nhiên còn thấy một ngân phiêu trị giá vạn lượng.
Chàng kinh ngạc hỏi:
- Khách đồng cảm cuối trời là ai?
Đằng Anh nhíu mày liễu nhưng cũng không nghĩ ra, chặc lưỡi nói:
- Mặc là ai? Ngân phiếu này cứ thâu dùng, chuyện gì hoãn sẽ tính.
Nguyên do chủ quán nhân cơ hội đưa thư tới để tìm cách đuổi khéo bọn họ, chẳng ngờ nổi trong phong bì lại còn có tấm ngân phiếu trị giá đến một vạn lương bạc. Nên biết trong Ngưu gia trấn này có mấy trăm hộ, nhưng có đại phú trên vạn lượng thì thực đếm không hết ngón một bàn tay. Lúc này tự dưng bọn Chu Mộng Châu nhận được tấm ngân phiếu đến vạn lượng, lại còn ghi rõ ba ngày dâng lên tiếp, thử hỏi chuyện này khiến ai nghe chẳng chấn động.
Lão chủ lực này mặt mày tái xanh, gượng gạo nửa khóc nửa cười. Chu Mộng Châu nhìn thấy vừa thương hại vừa buồn cười.
Đằng Anh cười nhạt hỏi:
- Lão chủ, nghe nói tối qua ngươi định mời chúng ta đi khỏi đây vì không đủ tiền thanh toán ăn ở, giờ hẳn đến để đuổi phải không?
Lão chủ vội xua tay, cười méo miệng đáp:
- Nào dám, nào dám!
Lúc này trước tiền sảnh có một người, vừa bước vào, gã tiểu nhị chẳng hiểu ghé tai nói gì, lão chủ mặt mày tái xanh đáp vội:
- Tiểu nhân có chuyện gấp xin cáo lui, lát nữa sẽ đến hầu nhị vị!
Nói rồi không chờ Chu Mộng Châu và Đằng Anh kịp nói gì, vội vã bỏ đi.
Vừa đến trước tiền sảnh liền nhận ra chính là vị độc bá Ngưu gia trấn này, họ Ngưu tên Mãnh. Ngưu Mãnh đứng tại cửa, vừa nhìn thấy mặt lão chủ lớn tiếng hỏi ngay:
- Trong quán các ngươi có hai vị khách một nam một nữ trú lại phải không?
Lão chủ trong lòng nghĩ nhanh:
- Chẳng lẽ tấm ngân phiếu đôi nam nữ kia vừa có được là bất chính, cho nên Ngưu đại gia mới đến vặn hỏi?
Nghĩ vậy, vội cúi người đáp:
- Vâng, vâng. Bọn họ nghèo xác đến tiền ăn ở cũng không có trả tôi, tối qua tiểu nhân định tống họ ra khỏi đây, nhưng thấy tội nghiệp nên tạm thời cho nghỉ lại qua đêm. Hôm nay chẳng ngờ tự nhiên có người dâng đến một tấm ngân phiếu trị giá đến cả vạn lượng bạc.
Tiểu nhân nghĩ nhất định có chuyện mờ ám trong tấm ngân phiếu này. Ngưu đại gia xin sáng suốt điều tra.
Chẳng ngờ, lão vừa nói xong "bốp" một tiếng, nhận đủ một cái tát của Ngưu Mãnh, lại nghe chửi:
- Con lừa! Còn chưa mau đưa ông đến gặp họ, lát nữa ông lột da ngươi!
Ngưu Mãnh vốn người thô lỗ hung hãn, độc bá tiểu trấn này, nên phát nộ là khiến người trong toàn trấn phải khiếp. Lão chủ lãnh một cái tát mà chẳng hiểu phạm tội gì. Thế nhưng nghe nói vậy, vội vàng cúi đầu đáp:
- Dạ, dạ, tiểu nhân xin dẫn đường.
Lão chủ nói rồi liền hối hả đi trước dẫn đường, đến trước phòng bọn Chu Mộng Châu, chưa kịp nói đã bị Ngưu Mãnh xô dạt ra ngoài.
Gã tự mình xông vào phòng, chỉ thấy Đằng Anh nằm yên trên giường, một thiếu niên ngồi cạnh giường. Gã liền tiến lên mấy bước thi lễ, cung kính nói:
- Thuộc hạ phân đàn Tây Bắc, Ngưu Mãnh xin bái kiến nhị vị Hương chủ!
Chu Mộng Châu bất ngờ thấy có người tướng tá hùng hổ xông vào lại cung kính thi lễ, tự xưng là thuộc hạ bái kiến Hương nhủ, nhất thời ngạc nhiên chẳng hiểu ra chuyện gì.
Thế nhưng Đằng Anh nằm trên giường mặt lạnh lại, giọng trách cứ:
- Sao giờ này mới đến?
Ngưu Mãnh không dám ngẩng đầu đáp:
- Vừa rồi nhận được tin tức, thuộc hạ lập tức đến ngay không dám chậm một giây!
Đằng Anh trừng mắt quát:
- Nói bậy! Kỳ lệnh Quy Hồn Bảo gắn ngoài cửa đã một đêm, vậy mà một bóng ma cũng không thấy bén mảng, chúng bây ở đây chết hết rồi sao?
Ngưu Mãnh bị trách mắng không dám cải nửa lời, cúi đầu cung kính bẩm cáo:
- Đằng hương chủ nói lệnh kỳ cắm ở cửa, thuộc hạ vào sao không hề nhìn thấy?
Đằng Anh cười nhạt một tiếng:
- Hắc! Không nhìn thấy ư? Mắt ngươi để ở đâu chứ? Tiểu huynh đệ, ngươi nói cho hắn biết kỳ lệnh cắm ở đâu, để hắn bò đi xem!
Chu Mộng Châu chỉ tay vào gã tiểu nhị, nói:
- Tôi bảo vị này đi cắm giùm!
Ngưu Mãnh vừa nghe thế, sấn lên một bước quái hỏi:
- Kỳ lệnh mày cắm ở đâu hử?
Tiểu nhị phát run, biết chuyện không xong, vừa khóc vừa nói:
- Cắm ở sau cửa ạ!
Ngưu Mãnh vừa nghe đến đó, thét lớn một tiếng, "bốp bốp " liền mấy cái tát vào mặt tiểu nhị, khiến hắn vừa lăn vừa bò trên đất. Ngưu Mãnh chửi đổng:
- Mẹ kiếp! Mày định chọc giận đại gia đây mà!
(bạn đang đọc truyện tại , chúc các bạn vui vẻ)Tiểu nhị bị đánh văng ra góc cửa, mặt mày sưng húp, định chuồn ra ngoài, nhưng Đằng Anh bỗng gọi giật lại:
- Bò vào đây!
Tiểu nhị không dám trái lời, bò trên đất mà tiến vào.
Đằng Anh hỏi:
- Chủ ngươi đâu?
Lão chủ lúc này nép ngoài cửa, nghe hỏi liền run run bước vào nói:
- Tiểu nhân ở đây.
Ngưu Mãnh thấy lão cứ lập cập ngoài cửa, quát:
- Còn không mau bước vào đây?
Lão chủ vào hẳn bên trong, Đằng Anh nói:
- Tấm ngân phiếu này ngươi giữ đổi thành tiền mặt cho ta, coi như yên tâm không sợ mất tiền ăn ở của chúng ta nhé.
Lão chủ tái mặt gượng cười nói:
- Cô nương xin yên tâm dưỡng bệnh, chút tiền mọn này tiểu nhân tuyệt đối không dám nhận.
Đằng Anh gắt giọng:
- Sao? Chẳng phải tối qua vì thiếu tiền ăn ở, ngươi định đuổi chúng ta đi là gì?
Ngưu Mãnh lúc ở tiền sảnh cũng đã nghe chuyện này, liền trừng mắt nhìn lão chủ. Lão chủ khiếp hãi quỵ người trên sàn, khóc nói:
- Tiểu nhân có gan hùm mật gấu cũng không dám nói lời như vậy, chỉ có điên khùng mê dại mới dám mạo phạm cô nương, xin thương tình ...
Đằng Anh "hừ " một tiếng, nói:
- Bổn cô nương bình sinh xem thường lũ các ngươi!
Chu Mộng Châu từ đầu đến giờ chỉ bàng quan lặng nghe, thấy lúc này Đằng Anh ra uy như Đại nội thiên tử, quần cư nhất thiết, lòng thầm nghĩ:
- Xem ra Quy Hồn Bảo trong giang hồ danh uy chấn động chớ chẳng nghi, thế nhưng Đạo An phương trượng sao chưa từng nhắc đến tên Quy Hồn Bảo với mình thế nhỉ?
Chu Mộng Châu lại nhớ lần đầu vô tình gặp Đằng Anh, lúc ấy chỉ là một thiếu phụ phong tình lả lơi, lần thứ hai gặp ở trong cổ miếu, cô ta quật cường đánh nhau với con vượn quái ác, thì hùng tráng bất khuất, đúng là một nữ nhi hào kiệt. Mấy hôm nay dưỡng bệnh trong khách điếm này thì yếu đuối như mọi bệnh phụ khác, nhưng lần thứ tư này ra oai khiếp chúng mới thấy rõ là một nữ trượng phu. Bốn thần thái liên tiếp hiện lên trong đầu Chu Mộng Châu, khiến chành mơ hồ khó hiểu, cứ đứng nghĩ ngợi đến thất thần.
Đột nhiên bên tai nghe gọi lớn:
- Ê! Tiểu huynh đệ, ngươi làm sao vậy?
Chu Mộng Châu giật minh sực tỉnh. Lúc này mới hay bọn Ngưu Mãnh và lão chủ biến đâu mất, trong phòng ngoài Đằng Anh ra còn có thêm một thiếu phụ áo xanh.
Chu Mộng Châu "a" lên mặt tiếng nói:
- Bọn họ đâu hết rồi? Vị này là ai?
Đằng Anh bật cười, nói:
- Con người ngươi mới thật hay, tự nhiên lại phát ngây phát dại, người ta nói đến mấy lần mà ngươi tợ hồ như chẳng nghe thấy gì?
Chu Mộng Châu ngơ ngác hỏi:
- Cô nương vừa nói gì?
Thanh y thiếu phụ liền tiếp lời:
- Thiếu gia tạm thời xin rời phòng. Đằng cô nương phải thay áo quần.
Chu Mộng Châu nghe vậy thì đỏ mặt, vội bước ra cửa. Bấy giờ mới gặp bọn Ngưu Mãnh đứng thành hàng trước tiền sảnh như chờ đợi.
Ngưu Mãnh đối với Chu Mộng Châu cũng cung kính như đối với Đằng Anh. Gã vốn chẳng hiểu Chu Mộng Châu đảm nhận chức gì trong bổn bảo, thế nhưng thấy chàng có thể ở cùng với Đằng Anh thì không dám xúc phạm. Cho nên vừa thấy chàng là đã lập tức cúi người thi lễ.
Lát sau, thanh y thiếu phụ trở ra, cúi người nói:
- Bẩm Ngưu đại gia, cô nương đã xong.
Ngưu Mãnh gật đầu nói:
- Hảo! Chúng ta chuẩn bị lên xe, cô nương người không khỏe, ngươi cần chăm sóc chu đáo!
Thiếu phụ liếc xéo gã một cái, nói:
- Phải đợi đại gia căn dặn.
Nói rồi quay trở vào phòng Đằng Anh, lát sau trở ra, hai tay dìu người Đằng Anh. Chu Mộng Châu vẻ ngạc nhiên, nhưng Ngưu Mãnh đã giải thích:
- Khách điếm phức tạp ồn ào, ăn uống lại bất tiện, cho nên thuộc ha mời Chu hương chủ và Đằng hương chủ về tệ xá nghỉ ngơi vài ngày.
Chu Mộng Châu nghe nói đến dời chỗ ở, thì nhớ ra pho tượng La Hán nói:
- Chờ một lát tôi phải lấy đồ.
Đằng Anh cười hỏi:
- Phải cái này không?
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn thì quả nhiên thấy chiếc hộp gỗ nằm trong tay cô ta, gật đầu đáp:
- Đúng vậy.
Nói rồi, bước đến phía Đằng Anh định lấy lại chiếc hộp. Nhưng Đằng Anh nói:
- Tạm thời ta giữ cho, chẳng mất đâu.
Chiếc hộp đựng tượng La Hán vốn trước giờ luôn nằm bên người chàng, lúc này nghe Đằng Anh nôi vậy, tuy không hài lòng, nhưng cũng không tiện tranh cãi.
Bấy giờ cả bọn lên xe theo sự sắp đặt của Ngưu Mãnh về gia trang của gã nghỉ ngơi.
Vốn là sáng nay, Ngưu Mãnh nhận được một bức thư nặc danh nói rõ vị tiểu muội của Bảo chủ Quy Hồn Bão thọ thương, nằm dưỡng bệnh trong Duyệt Lai khách điếm, trong người tiền phí dưỡng bệnh đã cạn kiệt, cần phải được chiêu cố. Bên dưới bức thư chỉ vẽ hình chim ưng và sáu ngôi sao, đúng là hiệu lệnh của Quy Hồn bảo.
Uy danh của Đằng Anh thì người trong Quy Hồn Bảo chẳng ai là không biết. Ngưu Mãnh ở địa phương này tuy là xưng bá nhất phương, nhưng tính ra thân phận cũng chỉ mới là một tiểu đầu mục, thuộc hạ phân đàn Tây Bắc của Quy Hồn Bảo. Cho nên so với Đằng Anh thì thân phận kém xa lắc xa lơ.
Nay nhận được tin Đằng Anh nằm dưỡng thương trong khách điếm thuộc đia phận của mình, thì lập tức đem theo ái thiếp của mình đến nghênh tiếp, càng gọi là nhân hạnh ngộ mà sau này có khi hưởng lộc của Bảo chủ.
Về đến Ngưu gia trang, mọi chuyện ăn uống và chăm sóc vết thương của Đằng Anh đều do một tay tỳ thiếp của Ngưu Mãnh làm lấy.
Sáng hôm ngày thứ ba, quả nhiên có thêm một phong thư đưa đến. Bên trong lại thêm một tấm ngân phiếu trị giá một vạn lượng, ký tên bên dưới vẫn là " khách đồng đạo cuối trời”.
Chẳng biết vị khách dấu tên này là ai, nhưng đã tận lòng như vậy, Đằng Anh cũng chỉ biếm nhận lĩnh.
Chu Mộng Chậu được bố trí nghỉ ngơi trong một phòng phía trước, ngoài nghỉ ngơi dạo chơi, thỉnh thoảng chàng cũng đến thăm bệnh tình Đằng Anh.
Qua chừng năm ngày, thấy Đằng Anh thương thế đã giảm nhiều, chàng nghĩ vì chuyện cô ta mà mình đã trễ một khá nhiều thời gian.
Hiện tại cô ta đã có người của mình chăm sóc, thực chẳng cần đến chàng chiếu cố. Khi ấy quyết đinh bỏ đi.
Hôm ấy đến thăm Đằng Anh, chàng tìm cớ hỏi lấy lại pho tượng La Hán rồi đến đêm lặng lẽ bỏ đi.
Sáng hôm sau, Ngưu Mãnh phát hiện ra Chu Mộng Châu đã bỏ đi, liền đến báo với Đằng Anh. Đằng Anh ban đầu hơi sững người, nhưng rồi cười bảo:
- Mặc hắn, cứ để hắn đi.
Ngưu Mãnh thực mơ hồ chẳng hiểu quan hệ giữa bọn họ là thế nào, thế nhưng không dám nhiều lời vấn hỏi.
Đằng Anh tuy nói vậy, những đến khi Ngưu Mãnh trở gót lui ra, còn lại một mình trong phòng, thì thở dài lẩm bẩm một mình:
- Ài! Đi thì đi, nhưng cớ gì chẳng một lời từ biệt!
Lại nói, Chu Mộng Châu đêm đó tìm đường lên Lục Bàn Sơn, lộ phí đã hết. Nhưng may chàng đã chuẩn bị trước, nên gói một ít bánh khô ở nhà Ngưu Mãnh mang theo, cũng đủ dùng trong hai ngày đường.
Chu Mộng Châu thi triển khinh công, đi đến hai ngày đường, thì cũng tìm lên được Lục Bàn Sơn.
Lên núi chừng mất hai canh giờ, bỗng nghe vẳng tiếng chuông thâm u, Chu Mộng Châu ngước mắt nhìn, thấy một cốc núi sâu trăm trượng tiếng chuồng chính là vọng ra từ đó.
Vòng qua một hẻm núi, bấy giờ bắt gặp một bia đá dựng bên đường, ghi mấy chữ Bổn Nguyên Tự một đoạn đường núi ngoằn ngoèo chính dẫn vào hướng cốc núi.
Chu Mộng Châu nghĩ Bổn Nguyên Tự nhất đinh nằm trong cốc núi, liền sãi bước theo đường núi đến vào.
Đi được chừng nữa đường, đột nhiên chàng dừng chân lại, suýt nữa la lên, vội nhảy người nép vào gốc cáy đưa mắt nhìn.
Nguyên là trên một bãi đá bằng cách đó không xa, một vi tăng già đầu láng bóng đang ngồi kiết đà trên phiến đá xanh, người khoác cà sa trễ một vai.
Trước mặt tăng nhân không xa là hai thiếu nữ đứng sóng vai nhau, thần thái tư mạo đều kiều diễm xinh đẹp, trên người vận sa mỏng đến mức có thể nhìn thấy rõ làn da trắng nõn.
Chu Mộng Châu lòng lấy làm lạ, không biết hai thiếu nữ kia ở đây cùng vị tăng già với ý gì, lúc ấy chàng không dám vội xuất hiện.
Vị tăng già mắt nhắm hờ, miệng lẩm bẩm như tụng đọc gì. Còn hai thiếu nữ thì đứng bỡn cợt bên nhau cười nói khúc khích, tư thái ra vẻ khiêu gợi kích động, Thời gian qua chừng tuần trà, một trong hai thiếu nữ bỗng nói:
- Từng nghe Nhẫn đại sư luyện đắc

