Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là Tiểu thuyết Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.
Tôi thấy Triệu Hữu Tài ngồi ở bàn bên cạnh, nhưng đang lúc đông người nên không tiện nói chuyện, thế là tôi gọi điện hỏi hắn:
- Có cần tìm nơi khác nói chuyện không?
Triệu Hữu Tài vừa nhận điện thoại vừa lướt mắt sang phía tôi:
- Không cần, giai đoạn nhạy cảm, nói trong điện thoại là được rồi.
Điều này trúng ý tôi, hình như Triệu Hữu Tài cũng nhận ra tâm tư của tôi:
- Yên tâm đi, mọi thứ vẫn theo như kế hoạch. – Thứ tôi cần chính là câu này.
Sau đó tôi lại ngó quanh tìm Lộ Cường, không thấy đâu, mười phần chắc chín là lại đang họp hội nghị bốn người, tôi gọi điện thoại cho hắn, đương nhiên là số kín, một lúc lâu không thấy ai nghe, chắc hắn không mang cái số này bên mình, tôi chửi thầm một tiếng rồi gọi số điện thoại hắn thường dùng, trong đó vang lên tiếng lạo xạo của mạt chược, tôi lo sốt vó lên mà hắn còn tâm tư để chơi mạt chược, tôi lại nhớ tới câu nói của MBA Tôn tổng: “Ông chủ là người phi phàm”. Tôi nói:
- Hỏi cậu một câu, có tình hình gì đặc biệt không?
Lộ Cường ừm một tiếng rồi nói không, sau đó hét lên:
- Chạm!
Tôi biết hắn còn đang bận tối mắt nên cúp điện thoại.
Những người thất bại, ngoại trừ phương hướng không đúng, ra tay sai lầm thì đến sáu, bảy phần là do kế hoạch không chu toàn. Ngày trước tôi đã từng chịu thiệt như vậy, đầu voi đuôi chuột, phải nộp rất nhiều học phí, bây giờ cuối cùng cũng học được chút kiến thức, hiểu ra một chuyện là làm gì cũng phải làm đến cùng, hơn nữa trong suốt quá trình không được để xảy ra sai sót. Nhưng tôi làm như vậy là do bị ép, không đi theo đến cùng sẽ không lấy được đơn đặt hàng, bất cứ lúc nào cũng phải kiểm điểm, phân tích xem vấn đề xảy ra ở đâu, đã có kinh nghiệm bản thân, rồi kinh nghiệm xảy ra với bạn bè xung quanh, tất cả đều là những bài học xương máu.
Ngày mai sẽ chính thức đấu thầu, tôi đã xác định người tham gia buổi đấu thầu gồm tôi, Cảnh Phú Quý và Bành Tiền Tiến:
- Tan làm thì ngoan ngoãn về nhà, không được lang thang chơi bời ở ngoài nữa, trước mười một giờ đêm phải lên giường đi ngủ.. – Đây là lần duy nhất tôi quy định thời gian đi ngủ của bọn họ, chuyện này lẽ ra phải do vợ và bạn gái họ làm.
Bành Tiền Tiến lên tiếng thề thốt đảm bảo:
- Lý tổng cứ yên tâm, tối nay có cho em mười người đẹp em cũng không liếc lấy một cái. Sáng sớm mai sẽ dậy sớm tẩy trần sạch sẽ, dập đầu ba lạy và thắp mười nén nhang trước bàn thờ Quan lão gia (tức Quan Công), xin phù hộ cho chúng ta mã đáo thành công. Tôi vỗ vai hắn, rồi quay sang mọi người:
- Thấy chưa, đây chính là tố chất cần có của một nhân viên, bình thường cười cười nói nói không sao, nhưng vào lúc quan trọng phải biết phân biệt nặng nhẹ, như thế gọi là tinh thần trách nhiệm!
Sau đó tôi chuyển ánh mắt sang Cảnh Phú Quý:
- Trưởng phòng Cảnh, cậu nói xem có đúng không?
Mượn lời Bành Tiền Tiến để qua đó bày tỏ sự bất mãn của tôi với việc Cảnh Phú Quý không có tinh thần chiến đấu cho trận chiến sắp tới.
Cảnh Phú Quý lười biếng cuộn mình trên ghế, chẳng buồn ngẩng đầu lên:
- Đừng chỉ biết lo đến mấy thứ vô dụng, ngày mai không đơn giản thế đâu.
ĐÊM TRƯỚC Đ́U TH̀U
- Anh yêu em không?
- Yêu.
- Anh yêu họ không? – Thanh Thanh chỉ vào Lưu Hân, Vương Tiểu Lệ và Tiểu Ngọc đang đứng cạnh tôi.
- Cũng yêu.
Tôi nhìn vào mắt bốn người họ, trong ánh mắt ai cũng lóe lên tia sáng màu xanh, càng lúc càng lớn, càng lúc càng sáng, những tia sáng xanh ấy rọi thẳng về phía tôi, chói mắt tới mức gần như nuốt chửng tôi, tôi thấy sợ hãi, lùi về sau định chạy, nhưng hai chân không nghe theo sự chỉ huy của tôi, cứ như bị đóng đinh lên mặt đất, họ giơ hai tay đi chầm chậm về phía tôi, tôi ra sức giằng co nhưng hai chân vẫn bất động, rồi bỗng dưng họ biến thành hổ, há cái miệng đầy máu về phía tôi, hai tay tôi quờ quạng, miệng hét lớn:
- Cứu với!
Bàn tay đánh mạnh vào đầu giường, nỗi sợ hãi và đau đớn khiến tôi tỉnh lại, tôi ôm chặt lồng ngực mà tim vẫn đập thình thịch, một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại. Tôi chầm chậm ngồi dậy dựa vào đầu giường, phát hiện trên trán và sau lưng mình ướt đẫm mồ hôi, Thanh Thanh bên cạnh vẫn chìm vào giấc mộng, khóe miệng nở một nụ cười ngọt ngào. Dạo này không biết vì sao, tôi thường gặp ác mộng.
Tối qua tôi gọi điện thoại cho Dương Hùng Vĩ, hắn nói mọi việc đều tiến hành theo kế hoạch, không vấn đề gì, tôi vẫn không yên tâm, hỏi hắn ba lần liền làm hắn bực mình:
- Anh không tin tôi thì cũng phải tin vào tiền chứ.
Tôi nghĩ cũng phải, khoản tiền đó đủ cám dỗ với hắn. Sau đó tôi gọi điện thoại cho Tiểu Phương, nói là mấy hôm nay em bận rộn nhiều, người vất vả nhất chắc là em, tối qua lúc ăn cơm anh định mời em một ly mà không thấy em đâu, Tiểu Phương nói Lý tổng có lòng quá, là Lôi tổng gọi em đi, em phải báo cáo với chị ấy tình hình họp của các nhà cung ứng.
Tôi nổi hứng, vẫn giả bộ như tình cờ hỏi:
- Ồ, chắc chị ấy phê bình em phải không?
- Đúng thế, sao anh biết? Chị ấy không những phê bình em mà còn phê bình cả Trưởng phòng Dương, nói lập trường của bọn em không đúng, không giải thích cho các nhà cung ứng chính sách của công ty, ngược lại còn để họ uy hiếp công ty.
Tôi cười hai tiếng:
- Lôi tổng của các em đúng thật là…
Bỏ điện thoại xuống, tôi ngầm thấy căng thẳng, chẳng có gì phải nghi ngờ, mai chắc chắn là một trận ác chiến, hơn nữa tôi luôn cảm thấy kế hoạch của mình chưa phải là hoàn hảo, từ giường tới sô-pha, từ sô-pha tới giường, tôi đi đi lại lại năm, sáu lần, vắt nát óc ra mà không tài nào nghĩ thấu đáo được, dường như không có kẽ hở nhưng lại có cảm giác thiếu một cái gì đó, đến năm giờ sáng, tôi mới mơ màng thiếp đi, không lâu sau tôi lại bị đánh thức bởi tiếng ô tô và tiếng người nói ở bên ngoài, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo tường, kim giờ đã chỉ vào con số bảy.
Tôi không ngủ được nữa, thế là bật dậy mặc quần áo rồi đi ra ngoài, ăn một bát bún ở cổng khu nhà, sau đó tới công ty sớm.
Tôi kể về cơn ác mộng cho Cảnh Phú Quý:
- Có phải là bị đàn bà truy sát không? – Tôi còn chưa kể nội dung, hắn đã buột miệng hỏi. Tôi hỏi:
- Sao cậu biết? Không lẽ cậu đọc được suy nghĩ của người khác?
Cảnh Phú Quý cười quỷ dị, bảo:
- Cả ngày cậu xoay tròn giữa một đám đàn bà, lại thường khiến các em đau lòng rơi lệ, không mơ thấy mấy thứ này chẳng nhẽ cậu lại mơ thấy mình đang làm báo cáo cuộc họp?
Tôi giơ ngón tay trỏ ra chỉ vào hắn:
- Chắc chắn cậu từng mơ giống tôi, nếu không sao đoán cái trúng ngay?
Bị tôi nắm thóp, Cảnh Phú Quý cười giả lả:
- Chuyện thường tình của con người, giấc mơ chung của anh hùng mà!
Tôi nói có cảm giác chuyện đấu thầu không tốt, mấy hôm nay cứ thấy hoang mang, có phải vì khí số của tôi đã tận, ông trời thực sự muốn diệt tôi không?
- Không đâu, ngoài kia người ta đồn cậu đã lấy được lòng Lôi tổng rồi, rất nhiều người hỏi tôi cậu làm thế nào.
Tôi phì một tiếng, bảo đúng là bọn tiểu nhân, tưởng Lý mỗ là hạng người nào?
Tôi hỏi Cảnh Phú Quý:
- Có phải cậu cũng tưởng thế không?
Cảnh Phú Quý cười đểu cáng:
- Tôi chỉ biết cậu mời bác sĩ rồi ôsin cho con trai chị ta, còn về phía Lôi tổng tôi làm sao biết được? Cậu đã bao giờ nói với tôi đâu.
Mối quan hệ với Lôi tổng đến mức nào chỉ có trong lòng tôi là biết rõ nhất, không ngờ chiêu tung hỏa mù của tôi lại gây ra hậu quả này, đến Cảnh Phú Quý cũng có ý kiến.
Để có được sự an ủi, tôi kể cho Cảnh Phú Quý nghe thỏa thuận giữa tôi và Dương Hùng Vĩ, Cảnh Phú Quý cười lạnh:
- Tôi cảm thấy cậu còn chuyện gì đó giấu tôi, quả không sai.
Bị Cảnh Phú Quý trách, tôi thấy ngượng ngùng, bèn đùn đẩy trách nhiệm:
- Là Dương Hùng Vĩ bắt tôi bảo đảm không kể chuyện này cho người thứ ba.
- Cậu không nói với tôi cũng được, bao gồm cả Lôi tổng, dù sao chúng ta đã không còn là những người bạn thân thiết đến độ không có gì là không nói nữa rồi. Ngày trước, cậu với Thanh Thanh làm một việc mất mặt, cậu còn có thể bảo tôi đi với cô ấy, bây giờ đến một chuyện ai ai cũng biết cậu lại không hề nói với tôi.
Năm thứ hai tới Châu Hải, Thanh Thanh mang thai ngoài ý muốn lần thứ hai, khi đó tôi đang có một công trình ở Trùng Khánh, phải ở lại một tháng mới quay về, chuyện này không thể bỏ lỡ được, càng về sau càng mạo hiểm, chỉ còn biết nhờ Cảnh Phú Quý đưa cô ấy tới bệnh viện phá thai, vì việc này mà đã nhiều lần Thanh Thanh trách cứ tôi.
Tôi nói mấy chuyện xấu xa cậu ấy biết chưa chắc đã tốt, ngược lại càng thấy áp lực trong lòng, Cảnh Phú Quý lại lạnh lùng đáp trả tôi một câu:
- Thế mấy chuyện xấu xa ngày trước của cậu sao lại nói với tôi?
Tôi không ngờ vốn định tìm kiếm sự an ủi từ bạn nhưng lại bị bạn trách cứ, thấy không còn hợp nhau nữa, tôi đành giở chiêu mặt dày, xua tay với hắn:
- Được rồi, coi như tôi tiểu nhân, được chưa?
Tôi ngả người trên ghế trầm tư, mơ thấy Lưu Hân, Vương Tiểu Lệ thì còn nói được, nhưng mơ thấy Tiểu Ngọc quả thật khó hiểu.
Cảnh Phú Quý đi tới đưa cho tôi một điếu thuốc:
- Phi này, tôi nghĩ lâu lắm rồi, có chuyện này muốn nói với cậu.
- Chắc chắn không phải việc tốt rồi! – Tôi buột miệng.
Cảnh Phú Quý khựng lại:
- Ừm, cậu nói đúng rồi, ông chủ Phương bảo tôi tới công ty ông ta làm Phó Tổng Giám đốc Bán hàng, phụ trách toàn bộ nghiệp vụ bên Khoa Mỹ, mức lương một năm là ba trăm nghìn, ngoài ra còn thể đề bạt.
Tôi châm thuốc:
- Cậu có ý gì? Chê chức vụ tôi cho cậu thấp quá? Chê ít tiền? Muốn thị uy với tôi?
- Tôi không có ý đó, chỉ muốn nói với cậu là có chuyện này.
- Thế cậu trả lời ông ta thế nào? Đi hay không đi?
- Tôi… tôi chưa bày tỏ thái độ, bản thân tôi cũng không biết.
- Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao cậu không ký hợp đồng rồi, thì ra là vì ông chủ Phương dùng tám cái kiệu đến mời cậu về.
- Phi, cậu đừng nghĩ hẹp hòi thế được không?
Tôi ném điếu thuốc vào cái gạt tàn, đứng lên:
- Quý, cậu có đến Phương Thị hay không tùy cậu, tôi chỉ muốn nói với cậu một câu, tôi sẽ không thất bại đâu! – Sau đó tôi đi thẳng một mạch.Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại - Chương 41
Quen Cảnh Phú Quý tám năm, quen Lâm Thăng sáu năm, nhưng tôi còn hiểu Lâm Thăng hơn cả Cảnh Phú Quý. Có thể vì đã quá quen thuộc với Cảnh Phú Quý nên tôi quên mất cảm nhận của hắn. Nhất là trong hai năm gần đây, khoảng thời gian tôi tâm sự với hắn ngày càng ít, hắn nghĩ gì, hắn có nỗi đau nào, tôi dường như không hay biết chút nào. Sau sự kiện QQ kết thúc, tôi không còn hỏi hắn về tình hình gia đình nữa, thái độ của tôi với hắn ngày càng lạnh lùng tới mức thô bạo, hắn cũng không còn hào hứng thông báo với tôi “xong rồi, xong rồi” mỗi khi hẹn hò được với em nào trên mạng, đáng sợ hơn là con gái hắn bị bệnh nhưng hắn không hề đề cập với tôi, xem ra trong lòng hắn, tôi đã trở nên quá xa lạ.
Nghĩ kỹ lại, mối quan hệ đi đến bước đường này thì tôi là người chịu trách nhiệm chính, mỗi lần cãi nhau với hắn xong, bình tĩnh nghĩ lại đều cảm thấy mình quá nóng nảy, tự nhủ sau này không được như thế nữa, nhưng rồi cứ lúc nổi nóng lên là tôi lại quên hết. Tôi ngày càng thiếu kiên nhẫn, nhường nhịn khách hàng hết lần này tới lần khác, nhưng thái độ với hắn cũng như với Thanh Thanh, luôn thấy bất mãn và sẵn sàng nổi nóng. Thực ra hắn có rất nhiều suy nghĩ, rất nhiều nỗi khổ, nhưng tôi lại không thể nào tâm sự với hắn. Tôi dám khẳng định rằng hắn không muốn đi Phương Thị, hắn không phải là người tham tiền, hắn nói với tôi chắc chắn là vì không nhịn nổi nữa. Tôi muốn chờ sau khi vụ đấu thầu kết thúc sẽ nói chuyện thẳng thắn với hắn một lần, hơn nữa, nhất định phải kiểm điểm bản thân trước.
TIẾN HÀNH HỘI NGHỊ
Đã gần tới Giáng sinh và Tết dương lịch, thời khắc sinh tử cuối cùng cũng tới, vì ngày hôm nay mà tôi đã chuẩn bị từ rất lâu. Nhiệt độ Châu Hải vào mấy hôm nay vào khoảng hai mươi độ, một chiếc áo khoác mỏng là đủ, trước khi ra ngoài, tôi còn chọn một chiếc cà vạt màu đỏ đậm, hy vọng nó có thể mang lại may mắn cho tôi, bên ngoài là bộ comple màu xanh sẫm, đứng trước gương, tôi thấy mình tràn đầy tinh thần. Cảnh Phú Quý hôm nay mặc comple màu đen, tuy không vừa người lắm, hơn nữa lại không có cà vạt, nhưng đối với một kẻ quanh năm bốn mùa không bao giờ mặc comple như hắn thì thế này là khá lắm rồi.
Thời gian quy định là ba giờ chiều, bình thường đi khoảng nửa tiếng là tới nơi, nhưng để chuẩn bị cho đầy đủ, hai giờ chiều chúng tôi đã xuất phát. Có lẽ vì quá căng thẳng, vừa khởi động xe tôi sực nhớ ra mình quên mang di động, thế là quay lại văn phòng lấy, trên đường đi liên tục gặp đèn đỏ, tôi cảm thấy không tốt, trong lòng thấp thỏm không yên, dường như ông trời đang ám thị với tôi điều gì đó. Nhưng rồi tôi tự nhủ, hương hỏa Trúc Sơn Động chắc chắn sẽ không lừa tôi.
Tôi gặp Dương Hồng Năng ở bãi đỗ xe, hắn vẫy tay gọi tôi, gương mặt rạng ngời:
- Tối cùng đi uống rượu và chơi mạt chược nhé! – Tôi cười cười với hắn, không trả lời.
Khu phòng họp có sáu căn phòng to nhỏ khác nhau, ba công ty chúng tôi được gọi vào trong một phòng, tôi liếc mắt nhìn người của Nam Hưng và Ức Lập, ông chủ Vạn với Trần Thế Phong đích thân lâm trận, ngoại trừ ông chủ Vạn mặc một chiếc áo jacket màu đỏ, những người khác đều mặc comple, tôi không lại gần, chào họ cách qua một chiếc bàn, chỉ có Cảnh Phú Quý là có vẻ năng động, lại gần bắt tay họ. Nghĩ cũng phải, vài ngày nữa hắn sẽ đại diện cho công ty Phương Thị tới Khoa Mỹ bàn chuyện làm ăn, lúc này không chủ động thì còn chờ lúc nào.
Dương Hùng Vĩ và Tiểu Phương bước vào, gương mặt Dương Hùng Vĩ vẫn là nụ cười quen thuộc, nói là bắt các vị Tổng Giám đốc phải đại giá quang lâm thật ngại quá. Trần Thế Phong nói:
- Chiêu này của các cậu ghê thật, bắt mọi người phải đấu loại trực tiếp với nhau ở đây, chiến đấu một mất một còn khiến mọi người phải tổn thương hòa khí. - Dương Hùng Vĩ chắp hai tay lại:
- Xin lỗi các vị, mời các vị rút thăm. – Sau đó hắn lôi ra ba tờ giấy đã gấp cẩn thận. – Bàn công việc theo thứ tự, mỗi công ty mười lăm phút, rất công bằng.
Tôi không tự tin với vận may của mình, bèn bảo Cảnh Phú Quý đi rút, kết quả là lấy được số 1, Ức Lập số 2, Nam Hưng số 3. Cảnh Phú Quý nói luôn tay mình thối quen, bèn đưa lên miệng thổi phù phù. Triệu Hữu Tài giễu hắn: