Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là Truyện Teen Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.
Ta ôm đống quần áo của Đại biến thái, len lén đi đến xe ngựa của Tiểu Loi. Vọt vào trong, ném đống quần áo vào lòng Tiểu Lôi rồi lôi kéo Tiểu Lôi bỏ chạy “…Đừng hỏi, mau nhanh đi theo ta, chạy cứu mạng!”
Sau khi rời khỏi, ta triệu hoán Tiểu Chu Tước biến thành con chim nhỏ, hai người một chim, dự tính len lén tránh né tầm mắt quá rộng của đám người hầu của Đại biến thái, chạy ra khỏi đoàn xe.
“Tiểu Lôi, ngươi biết khinh công không?” Ta biết ‘Mạc kế’, chỉ cần thuận lợi ra khỏi đoàn xe, chạy trốn sẽ không thành vấn đề.
Tiểu Lôi mê mang – lắc đầu!
Ta Orz! ! ! ! ! ! ! ! Ta đã nói rồi, không thể mang Tiểu Lôi, không thể mang Tiểu Lôi mà T_T…
Bất đắc dĩ, ta đành phải nghĩ cách. Bê đống quần áo của Đại biến thái đi tìm Thanh Y.
“Thanh Y, đây quần áo Thừa tướng đại nhân tắm xong thay ra, hắn lệnh ngươi đi giặt sạch!” Ta đem trút đống quần áo của Đại biến thái qua cho Thanh Y.
Thanh Y nghi hoặc nhìn quần áo trong tay, không sao hiểu được.
“Nơi đó có bờ sông, hôm nay lúc ăn cơm, ta không cẩn thận hất nước lên người Thừa tướng đại nhân, cho nên hắn sai ngươi đi giặt.” Ta tiếp tục bình tĩnh – nói dối.
Có thể là Thanh Y bị vẻ nghiêm túc của ta làm cho mơ mơ hồ hồ, cũng có thể là Thanh Y chưa từng gặp qua tình huống thế này bao giờ, không phản ứng kịp, đành phải ôm quần áo đi ra hướng bờ sông.
Thanh Y vừa rời khỏi, ta lập tức đi đến chỗ bạch mã buổi sáng được người thương nhân kia tặng. Bạch mã kia vốn đang nhàn nhã gặm cỏ dạo chơi, thấy ta đến gần thì ngừng ngay việc nhai cỏ, ngơ ngác nhìn ta đang từng bước từng bước lại gần. Lúc ta sắp chạm vào người nó, bạch mã đột nhiên cả người rung lên, không ngừng thối lui ra sau, còn chưa biết làm thế nào thoát khỏi dây cương, đã bị ta cưỡi lên người. Ta kéo Tiểu Lôi nhảy lên ngựa, ngồi sau ôm lấy lưng mình, sau đó ta tháo dây cương.
Ta dùng sức huy động dây cương nhưng bạch mã vẫn không chút hợp tác, chỉ một mực đảo quanh tại chỗ, cố vùng vẫy lắc người muốn hất ta và Tiểu Lôi xuống đất. “Làm sao bây giờ?” Tiểu Lôi ôm ta vội hỏi.
“Đánh mông nó!” Ta ra lệnh.
“Nha” sau đó, Tiểu Lôi dồn sức vào tay đánh một phát ra sau.
Bạch mã dựng thân hí vang, chảy ra hai giòng lệ, phóng như điên về phía trước, làm hại ta thiếu chút nữa giữ không được dây cương.
“Lần sau đánh nhẹ một chút.” Ta lại nói với Tiểu Lôi.
Cứ chạy như vậy một ngày một đêm, ta cùng Tiểu Lôi rốt cuộc đi đến một thị trấn gần kinh thành, nghĩ có lẽ Đại biến thái sẽ không đuổi kịp, mới an tâm xuống ngựa. Bạch mã vốn anh tuấn ngời ngời nay mặt mũi tiều tụy, hai mắt đỏ bừng, lại chảy nước mắt, phía bên phải cái mông trắng noãn có một vòng tròn đỏ hơi hơi sưng lên.
“Lần sau đổi bên mà đánh.” Ta nghiêm túc nói với Tiểu Lôi. Nghĩ đến Thanh Y lúc vào xe ngựa thấy cảnh Đại biến thái trần như nhông bị trói trên giường, ta bất giác tà ác nhếch cười.
hoohoôhhôhhohoo... Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu - Chương 31
Gặp lại người quen ~
Mệt nhọc một ngày một đêm, ngay cả Tiểu Chu Tước cũng chịu không nổi, cho nên tìm đại một khách sạn để tá túc. Ngày thứ hai, lại bị một trận hỗn độn huyên náo đánh thức.
“Chủ quán, trong thành sao lại náo nhiệt như vậy?” bất đắc dĩ phải thức dậy, ta đành xuống đại sảnh vừa ăn điểm tâm, vừa hỏi thăm tiểu nhị.
Điếm tiểu nhị thấy có người hỏi, lập tức phát huy tuyệt kỹ buôn dưa lê vô cùng nhuần nhuyễn, dùng một loại ngữ khí đắc ý cố tình khoe khoang: “Cô nương sao cả chuyện này mà cũng không biết a, đại hội thưởng cúc ba năm một lần mấy ngày nữa sẽ bắt đầu. Bây giờ là lúc, mặc kệ là người đến báo danh hay là đến xem trận đấu đều rất đông đủ. Cô nương thật có vận khí tốt, nếu đến muộn một ngày thôi a, hừ, ngay cả chủ quán cũng tìm không ra!”
“Phốc…” Ta đang ăn cháo, liền một ngụm phun ra.
“Cái gì? ! Đại hội thưởng cúc? ! Ngắm hoa cúc? ! ! ! !” Tên đại hội đê tiện như vậy, trong lòng ta đã biết do ai khởi xướng cầm đầu-.
“Cô nương cũng quá thấp kém nha. Đại hội thưởng cúc này, chính là từ Kiến quốc sơ kỳ truyền đến. Ban đầu, chỉ có một ít quan quán thời đó cạnh tranh nhau, cứ ba năm lại chọn ra một thảo khôi. Thảo khôi này không những nhận được một phần tiền thưởng hậu hĩnh, còn có thể được tự do. Lưu truyền cho đến giờ, đại hội thưởng cúc đã không từ một tiểu quan quán nào, cả nước trên dưới, mặc kệ là nam hay nữ, chỉ cần là người có bản lĩnh đều có thể ghi danh. Những người xuất sắc nhất được chọn, ngoài tiền thưởng hậu hĩnh cả đời tiêu không hết không nói, chỉ cần ngươi lọt vào nhóm những người đứng đầu bảng xếp hạng thì thậm chí còn có cơ hội nhập cung làm phi nữa đó!” Điếm tiểu nhị tiếp tục kiêu ngạo giới thiệu, thao thao bất tuyệt.
Nghe tiểu nhị giới thiệu, ta đã khẳng định được đại hội thi hoa cúc này chắc chắn là kiệt tác của Thánh Nữ đời thứ nhất.Theo tinh thần xưa nay, cứ có mỹ nam thì tuyệt đối phải xem, hơn nữa ta cũng không vội vào kinh, dù sao đến lúc nào cầu phúc cũng la do ta quyết. Ta quyết định đem theo Tiểu Lôi cùng Tiểu Chu Tước tạm thời ở lại đây.
Vì để ngừa vạn nhất, ta còn chuẩn bị cải trang một chút. Thật ra ta vẫn cảm thấy, trong những phim truyền hình trước kia những…tiểu thư thiếu nữ thường cải trang thành công tử đi ra ngoài lắc lư, tự nhiên sẽ không ai nhận ra, hoàn toàn chỉ là ý dâm! Cho nên, trong đội của chúng ta, người phải cải trang chính là Tiểu Lôi. Nơi sắp tới sẽ cử hành đại hội thi thưởng cúc bán đầy đủ các trang phục phụ kiện để hóa trang, mà khiến ta không ngờ nhất là, ngay cả tóc giả cũng có bán ⊙_⊙.
Cho nên rất nhanh sau đó, dưới tài nghệ của ta, một tiểu cô nương nũng nịu, đôi mắt to ngập nước liền hiện ra. Ngay cả Tiểu Chu Tước nhìn thấy cũng trợn mắt há mồm, buột miệng khen: Thật là đẹp quá, thật là đẹp quá! Cải trang xong xuôi, ta cùng Tiểu Lôi đi đến chỗ báo danh, đương nhiên ta không phải là đi báo danh, mà chỉ đi ngắm nhìn, nghe nói ở nơi này thỉnh thoảng cũng xuất hiện người đẹp ~
Dọc theo đường đi, Tiểu Lôi liên tiếp lôi kéo ánh mắt của mọi người, có đại thúc thậm chí còn chạy thẳng đến trước mặt Tiểu Lôi hỏi: “Tiểu cô nương, ngươi số mấy, đến lúc đó ta nhất định bầu chọn cho ngươi…”
Đầu ta đầy vạch đen, tung quyền đánh bay đại thúc thứ N, rốt cuộc cũng đi được đến chỗ báo danh. Quả thật là…người đẹp vô số, lúc ta đang vừa thưởng thức vừa chảy nước miếng, thoáng nhìn thấy một người quen…
Phù Dung tỷ tỷ!
Thật đúng lúc, ngay khi ta vừa nhìn thấy nàng, ánh mắt của nàng cũng đang nhìn phía ta.
“Nhị Nữu!” Phù Dung tỷ tỷ kích động gọi ta. “Sao ngươi lại ở đây, ngươi có thể rời khỏi Linh Sơn sao?” Bởi vì đệ tử Linh Sơn bình thường chỉ có thể xuất sư xong mới được phép xuống núi, cho nên Phù Dung tỷ tỷ mới hỏi ta như thế.
“Ách… cứ xem là có thể đi. Phù Dung tỷ tỷ sao cũng ở đây?”
“Đại hội thi hoa cúc ta có thể không đến sao. Các cô nương trong tay ta cũng khá. Tiền thưởng hàng năm rất lớn, lại có thể khai quật một ít tiền đồ sau này. Vị này là?” Phù Dung tỷ tỷ vừa thấy Tiểu Lôi hai mắt liền tóe lục quang!
Tiểu Lôi liền chạy tới núp sau lưng ta không dám ngẩng đầu lên.
Ta vừa bảo vệ Tiểu Lôi vừa nói với Phù Dung tỷ tỷ: “Đây là tiểu sư muội của ta.”
“Tiểu sư muội? Lúc đầu chúng ta tham gia cuộc thi đâu có thấy nàng a. Bây giờ cũng chưa đến cuộc thi năm thứ hai, chẳng lẽ! Chẳng lẽ nàng chính là Thánh Nữ Linh Sơn? !” Phù Dung tỷ tỷ có chút hưng phấn, lại lộ ra một chút thất vọng.
“À…Đúng!” Trên trán ta xuất hiện liền ba vạch đen.
“Thánh Nữ đúng là Thánh Nữ, người bình thường không sao sánh được! Nhị Nữu, chúng ta so với nàng, quả thật giống như người phàm so với tiên nữ.” Phù Dung tỷ tỷ vỗ vai ta, lắc đầu nói.
“Ách…Đúng vậy T_T…”
“Chúng ta chính là đối thủ của nhau. Hàng năm các cô nương trong tay ta đều xếp dưới mấy thuộc hạ của tiểu quan quán Linh Sơn các người. Người khác không biết đó là tài sản của Linh Sơn, Phù Dung ta lại biết rất rõ ràng.” Phù Dung quay qua nói với Tiểu Lôi.
“Ha ha, không thể nào, Phù Dung tỷ tỷ, thanh lâu cả nước đều là thuộc hạ của ngươi, Linh Sơn chỉ chăm nom có mấy trăm gian tiểu quan, làm sao so với ngươi được.” Ta thay Tiểu Lôi trả lời.
“Mấy trăm gian? Ha ha, Linh Sơn cùng ta có quan hệ hợp tác, người khác còn có thể không rõ, ta còn không nắm rõ hay sao? Nhị Nữu ngươi bị lừa rồi, mấy trăm gian, còn không bằng mấy con số lẻ. Ta thấy ngươi là Thánh Nữ nhưng lại rất khả ái, sao lại có thể lừa gạt Nhị Nữu ngây thơ của chúng ta.” Phù Dung tỷ tỷ có chút kinh ngạc.
Bị lừa! Những…trưởng lão này cũng không phải dễ đối phó! Trong lòng ta trầm xuống.
“Phù Dung tỷ tỷ, ngươi cùng Linh Sơn có quan hệ hợp tác sao?” Ta nỗ lực khắc chế phẫn nộ, ra vẻ vô tư quay qua Phù Dung hỏi tiếp.
“Này…” Phù Dung tỷ tỷ nhìn Tiểu Lôi có chút e ngại.
Ta ngầm ra hiệu cho Tiểu Lôi gật đầu. Nhận được sự đồng ý của Tiểu Lôi, Phù Dung tỷ tỷ kéo ta đến một ngõ vắng không người nói: “Ừm, Linh Sơn có mạng lưới tình báo, hơn một nửa bộ phận cung cấp tình báo chính là các cô nương của ta, có khi chính ta cũng nghe theo sự sắp xếp của Linh Sơn mà sát nhập người Linh Sơn với người của ta lại. Kỳ thật lần trước lên Linh Sơn bái sư, cũng là ta nhất thời cao hứng, muốn biết đến cùng thì ai là người cùng ta chia đều đối lập.” Phù Dung tỷ tỷ nhỏ giọng nói.
Chia đều? Nói vậy, đại bộ phận tiểu quan quán trong cả nước đều nằm trong tay Linh Sơn nắm giữ, mà bọn họ cho ta -! Cũng chỉ là ngụy trang! Ta tức thì cảm thấy bản thân giống như một kẻ ngốc. Là ai? Rốt cuộc là ai? Ai mới là người chân chính nắm trọn quyền lực tại Linh Sơn?
Mùi vị bị ăn quả lừa thật không tốt chút nào, ta lập tức mất hết hứng thú, đang muốn kéo Tiểu Lôi về lại khách sạn. Thoáng trong lúc vô tình chợt nhìn thấy trên bảng báo danh dự thi xuất hiện tên kinh thành Đan Mai lâu cao cao tại thượng.
Đan Mai lâu? Dương Chi Hách kia có đến hay không? Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu - Chương 32
Hai lần đến Đan Mai Lâu đòi vé
Sau khi từ chỗ Phù Dung tỷ tỷ biết được tình hình thực tế, lòng ta trũi nặng. Bất quá! Đến tối ngủ trọn một giấc, tỉnh dậy lại thấy vui vẻ. Bởi vì ta đã suy nghĩ kỹ rồi. Ha ha ~ Tiểu quan quán cả nước kia…đều thuộc Linh Sơn, đối với ta mà nói ngược lại là một tin rất tốt nha! Trưởng lão kia còn không biết ta đã biết bọn họ đang gạt ta, nếu không phải nhờ Phù Dung tỷ tỷ, có thể vĩnh viễn ta cũng không hay biết gì. Điều bây giờ ta muốn làm, chính là vui vẻ mà thưởng ngoạn trai đẹp, có cơ hội liên lạc với Dương Chi Hách sẽ bàn bạc lại cụ thể làm sao… khai đao triệt hạ mấy trưởng lão này.
Chỉ còn một ngày nữa là đại hội thi hoa cúc sẽ được cử hành, ta hỏi tiểu nhị trong quán: “Tiểu nhị, muốn đến xem đại hội thưởng cúc, phải đi thế nào?”
“Cô nương có vé xem thi sao?” Tiểu Nhị nhìn nhìn ta, hơi chần chừ rồi hỏi ngược lại.
Vé xem thi? Ta hiểu rõ, ha ha. Cũng không hổ là xuyên không tiền bối! Thưởng cúc, đồng thời cũng không quên kiếm tiền.
“Vậy nơi nào có bán? Ta muốn đi mua hai vé.” Ta hỏi tiểu nhị.
Tiểu nhị lắc đầu, ánh mắt cho chút khoa trương nói: “Bây giờ mới nghĩ đi mua vé? ! Thật tắc sách…Cô nương, chỉ sợ ngay cả vé xem mấy vòng đấu loại cũng không còn nữa là!”
“Vé này khó mua đến vậy sao?”
“Vậy mà cũng hỏi? Tuấn nam mỹ nữ khắp cả nước đều tới, người muốn xem đông đến mức nào! Trận đấu ngày mai, hôm nay đoán chừng dù trả giá cao đến mấy cũng mua không nổi vé đâu.” Tiểu nhị lắc đầu.
“Nhưng mà” Tiểu nhị nhìn trái nhìn phải một hồi, ghé sát bên tai ta, giả vờ thần bí thì thào.
“Ta có cửa sau!” Tiểu nhị đắc ý nhướng đôi lông mày ra vẻ tự hào.
“Cái gì cửa sau?” Ta phối hợp với tiểu nhị, cũng làm vẻ thần bí hỏi.
“Đan Mai lâu ~!” Tiểu nhị tiếp tục thần bí!
“Đan Mai lâu?”
“Đúng, Tiểu quan quán lớn nhất kinh thành, một trong các chủ trì đại hội thưởng cúc. Ta cho ngươi biết a, anh của con dâu của cậu của đệ đệ của cháu ta làm trong Đan Mai lâu, hắn có thể giúp chúng ta len lén đi vào!”
“Anh của con dâu của cậu của đệ đệ của cháu ngươi là tiểu quan trong Đan Mai lâu? !” Ta giả vờ kinh ngạc. Vậy không phải xem như là người của ta sao?
“Không phải, hắn làm người hầu riêng ở trong đó!”
Ta mém xỉu.
“Vậy hắn làm sao có vé xem?” Ta tiếp tục vẻ thần bí hỏi.
“Ta đâu có nói hắn có thể cho chúng ta vé xem, nhưng hắn có thể lén đưa chúng ta vào!” Tiểu nhị kiêu ngạo nói.
“Như thế nào … lén đi vào?” Ta hỏi.
Tiểu nhị vẫy vẫy tay, ý bảo lại gần thêm một chút. “Ngươi…hóa trang thành tên sai vặt trước, sau đó đi theo phía sau anh của con dâu của cậu của đệ đệ của cháu ta, chờ lúc trận đấu bắt đầu rồi, anh của con dâu của cậu của đệ đệ của cháu ta sẽ đem bọn ngươi từng bước từng bước đi vào! Người có thể theo vào không nhiều, danh sách có hạn, nếu ngươi muốn đi, ta…danh sách này mười hai bạc liền tặng cho ngươi, như thế nào?” Nói xong dương dương tự đắc nhìn ta.
“Toàn bộ quá trình thi đều đi xem?” Ta lại hỏi.
Tiểu nhị lắc đầu, “Ta chỉ cho ngươi xem đấu vòng loại thôi, trận chung kết chính bản thân ta cũng muốn xem-, bao nhiêu tiền cũng không cho! Thế nào, muốn … hay không muốn, cơ hội này chỉ cần mười hai bạc!”
“Sao ~! Không cần, tự ta đi tìm Đan Mai lâu đòi vé.” Dứt lời, gọi Tiểu Lôi cùng Tiểu Chu Tước đi về hướng tổ chức thi.
“Khốn khiếp! Đúng là điên mà, đến Đan Mai lâu đòi vé? Ngươi chờ bị đánh bay ra đến đây đi!” Tiểu nhị nhìn theo bóng lưng ta phỉ nhổ.
Nơi tổ chức đại hội thi hoa cúc….
Một lão LoLi, một ngụy LoLi cộng thêm một con chim LoLi hoa lệ xuất hiện ở cửa đại kỳ môn (Loli là từ chỉ các nhân vật có ngoại hình hoặc tính cách giống các bé gái từ 12 , 13 tuổi trở xuống)
Gã sai vặt trông cửa…ánh mắt đầu tiên đảo qua ta, sau đó lướt qua nhìn Tiểu Lôi, lập tức hai mắt phát quang, ân cần chạy xuống hỏi: “ Hai vị tới báo danh sao? Mời bên này.” Vừa nói, vừa khom người chìa tay ra dẫn đường.
“Chúng ta không đến báo danh-!” Ta nghiêm túc trả lời. “Ngươi gọi quản sự Đan Mai lâu bên trong ra đây, ta tìm hắn!”
Gã sai vặt trông cửa nghi hoặc nhìn chúng ta, lại hỏi: “Xin hỏi, các người có chuyện gì?”
“Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì, chú tâm đi thông báo là được!”
Tiểu Lôi thấy gã sai vặt kia chậm chạp không chịu đi, thay ta trả lời: “Chúng ta tới tìm Đan Mai lâu muốn có vé xem thi-.”
Gã sai vặt kia liếc mắt nhìn chúng ta như nhìn sinh vật lạ, sau đó phe phẩy đầu đi vào cửa.
Một lát sau, Tiểu Chu Tước đột nhiên la lên: “Chạy mau, bọn họ thả chó ! ! ! ! !”
Tiểu Chu Tước vừa dứt lời, cửa đại môn đã bật mở, mấy con chó lớn xông vọt ra lao về phía chúng ta. Ta kéo Tiểu Lôi quay đầu bỏ chạy, ta phỉ! Đang không tự nhiên lại thả chó? !