Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là Truyện Teen Làm Dâu Nhà Ma full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.
-Chúng ta sẽ là bạn nhé?- Yến Phi cười tươi.
AJ ngừng ăn, cậu ngước lên: -Bạn!?
-Ừ, được gặp nhau cũng là cái duyên… với lại tôi thấy chúng ta nói chuyện cũng hợp nhau lắm, cậu đồng ý chứ?
AJ nhớ lại lời Access “…“tiếp cận” cô ta thì biết đâu cậu sẽ moi được vài thông tin..” , cậu gật khẽ:
-Thế thì tốt quá, tui rất vui… cám ơn Yến Phi!
-Gọi Tiểu Phi được rồi!!
-Umh… Tiểu Phi!
Yến Phi nghiêng đầu cười hiền hòa. AJ rời tiệm mì, Access từ trong cổ áo thò đầu ra: -Mọi chuyện xem ra rất thuận lợi đúng không AJ?
-Cũng chưa thể nói trước được điều gì cả… nếu Tiểu Phi không hề biết gì về “thứ ấy” thì “kế hoạch” của mi phá sản!
-Tiểu Phi!? Từ bao giờ cậu gọi cô ta cái tên thân mật ấy vậy?
-Tên thân mật à? Tại Yến Phi bảo ta gọi thế… mà thôi, điều đó không quan trọng bây giờ chỉ hy vọng là sẽ “moi” được vài thông tin về “thứ ấy”!!
Chiều tối, Yến Phi từ tiệm mì đi về nhà. Con bé cứ nghĩ mãi về trận đấu tối hôm qua, thỉnh thoảng tiếng thở dài khe khẽ phát ra… Yến Phi cảm thấy dường như bắt đầu có chuyện gì không ổn sẽ xảy đến với nhà họ Du nên nó rất lo lắng. Vì mãi nghĩ ngợi nên cô gái không hề hay biết sau lưng vài chiếc bóng đen đang đi theo mình… Đang bước đi trên con đường vắng vẻ, chợt Yến Phi nghe vài tiếng nói rất khẽ hòa trong làn gió lạnh. Những tiếng xì xầm xì xầm y như lời rủa của ma quỷ. Yến Phi xoay lại, chẳng có gì cả ngoài màn đêm đen đặc quánh. Con bé nhún vai và tiếp tục rảo bước… Lần này nó nghe rất rõ không chỉ tiếng thì thầm mà còn cả… tiếng bước chân nữa!! Thật sự có người đang bám theo. Yến Phi dừng bước, quay đầu ra sau, không có ai ngoại trừ nó đang 1 mình trên đường… Yến Phi bắt đầu sợ, linh cảm báo rằng cái gì đó không ổn đang diễn ra ngay lúc này. Con bé xoay lưng và bước thật nhanh, còn 1 đoạn nữa mới đến nhà…
Yến Phi sải những bước dài, phía sau tiếng bước chân dồn dập hơn. Rồi con bé thấy dưới đất từ từ hằn lên những chiếc bóng cao liêu xiêu, rất đáng sợ…
Bỗng… -Tiểu Phi!!- giọng ai đó vang lên phá tan mọi thứ, nỗi sợ hãi của Yến Phi lẫn những chiếc bóng trên nền đất lạnh cũng biến mất.
Quay qua con bé thở phào vì thấy chị chồng, Du Phương.
-Tiểu Phi, giờ này em mới về à, trễ thế?
-Dạ… mà chị đi đâu vào giờ này?
Du Phương vươn vai:
-Chị có chút chuyện cần ra ngoài vào buổi chiều… lúc nãy chị thấy em bước đi vội lắm, có chuyện gì ư?
Yến Phi nhìn ra phía sau lưng rồi nói khẽ:
-Hình như có ai đó bám theo em…
-Có người bám theo em?
-Vâng, khoảng 4,5 người… em thấy những chiếc bóng cao quái dị ghê lắm!
-“Những chiếc bóng cao quái dị” sao!?- Du Phương nhíu mày.
… Cổng nhà mở, Yến Phi và Du Phương bước vào. Chợt, có người đến gần đặt tay lên vai Yến Phi: -Phi Phi, cậu về cùng chị Tiểu Phương à?
Yến Phi giật thót người xoay lại:
-Ôi trời ạ, cậu làm tớ đứng cả tim!
Du Hạo ngạc nhiên:
-Có chuyện gì mà cậu giật mình dữ vậy?
Du Phương bảo:
-Khi nãy trên đường về… Tiểu Phi bị mấy con Dạ Ma bám theo nên tâm trạng còn sợ hãi!
-Dạ Ma? Chúng bám theo cậu… chúng có làm gì cậu không?
-Không, may gặp chị Tiểu Phương nếu không tớ chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa… tớ vẫn còn rùn mình này…
-Tiểu Phi, em vào tắm rửa rồi nghỉ ngơi cho khỏe!
Yến Phi gật đầu, cả 3 bước vào nhà…
Qua hôm sau, tại tiệm mì Tân Quản, Yến Phi đưa mắt sang AJ:
-Cậu có người thân không?
AJ im lặng 1 lúc rồi đáp: -Cả nhà tui không may gặp tai nạn nên đã chết hết rồi, giờ còn mỗi mình tui!
-Ôi… xin lỗi tôi không biết…
-Có gì đâu… vậy còn cô?
-À, bố mẹ tôi tự tử, tôi không có anh chị em nào cả nên cũng sống 1 mình… nhưng bây giờ tôi đã có gia đình mới, tôi rất hạnh phúc! Đó là gia đình chồng của tôi… chuyện kể ra cũng dài dòng lắm.
-Vậy… hôm nào cô kể tui nghe nhé?- AJ dọ ý.
-Umh… nếu muốn cậu có thể đến nhà tui chơi, mọi người sẽ rất vui!
-Chắc phải chờ 1 thời gian!
Trông 2 người trò chuyện, Song Song khoanh tay:
-Anh chàng này bây giờ thân thiết với Yến Phi quá nhỉ!
-Thế mới nói, Du Hạo mà biết chuyện không biết có ghen không nữa!!
…Màn đêm dần buông xuống, Yến Phi mệt mỏi trở về nhà. Và lần này con bé lại nghe tiếng bước chân từ phía sau. Nó nuốt nước bọt, nếu lại là bọn Dạ Ma hôm qua thì sao? Yến Phi siết chặt bàn tay, nó bước thật nhanh rồi chạy. Những cái bóng xiêu vẹo vẫn bám đuôi… Yến Phi ngửi thấy trong không khí mùi hôi của đất ẩm, bọn Dạ Ma lúc nào cũng mang cái thứ mùi kinh dị ấy. Cô gái chạy hối hả, mấy bóng đen trườn dài tiếp tục đuổi theo… Yến Phi dừng lại, nỗi sợ hãi dâng lên trong mắt khi trước mặt 2 cái bóng đen hiện hình. Đúng là Dạ Ma rồi! Đôi mắt đỏ lè của chúng nhìn cô gái thèm thuồng. Yến Phi nhìn ra sau, đôi mắt mở to vì có thêm 2 con ma khác đang đứng…
Póc!! AJ ném viên đá lăn lóc xuống đất. Cậu làu bàu:
-Thế nào Acc, đi dạo vậy đủ chưa?
-Cậu thật là, thỉnh thoảng đi dạo vào buổi tối cho thoải mái, suốt ngày ở trong phòng chán chết!- Access nằm ườn trên vai tên ác ma.
-Nhưng ta buồn ngủ lắm, mi không biết à?
-Rồi rồi, vậy bây giờ về nhà.- Access nhăn nhó.
AJ bực mình rảo bước, giờ cu cậu chỉ muốn ngủ. Chợt, AJ khự lại, cậu đưa mắt nhìn vào 1 con đường nhỏ…
Khi đó, 4 con Dạ Ma từ từ tiến đến còn Yến Phi lùi dần ra phía sau. Làm sao nó có thể đối phó với 4 con ma chứ? Vô cùng sợ hãi, con bé mong sao Du Hạo có ở đây! Yến Phi cứ bước lùi… và xui xẻo thay nó trượt chân ngã chới với ra sau, đầu va mạnh vào 1 gốc cây. Con bé mơ màng thấy 4 cái bóng đang đến gần, rất gần… Rồi đột nhiên 1 bóng người xuất hiện chặn lũ Dạ Ma… Trước khi lịm đi, Yến Phi kịp nhận ra đó là 1 người con trai…
Yến Phi mở mắt, nó thấy gương mặt Du Hạo đầy lo lắng:
-Phi Phi, cậu tỉnh rồi… cậu thấy trong người thế nào?
Yến Phi mệt mỏi ngồi dậy, đưa mắt nhìn xung quanh:
-Tớ… đang ở đâu?
-Con đang ở nhà, yên tâm đi mọi chuyện đã không sao rồi!- bà chủ Du bảo.
-Phải đó, em đang ở nhà… đã xảy ra chuyện gì sao em lại ngất xỉu trước cổng nhà vậy?- Du Phương nhìn em dâu.
-Trước cổng nhà…?- Yến Phi rờ đầu thấy đau ê ẩm, rồi nó nhớ lại chuyện khi nãy- đúng rồi, em gặp 4 con Dạ Ma trên đường về, chúng định giết em…
-Cô chủ gặp Dạ Ma sao?- Trúc Linh thốt lên.
-Cậu gặp Dạ Ma… thế vì sao Trúc Lam lại thấy cậu ngất xỉu ngoài cổng?
-Tớ không biết nữa… tớ bị vấp té đầu rất đau rồi tớ không nhớ chuyện gì đã xảy ra… à, có… hình như tớ thấy ai đó xuất hiện thì phải…
-Vậy là có người đã cứu chị Tiểu Phi và chính người đó đưa chị í về nhà đặt ngay trước cổng…- Du Thiên suy luận.
-Thế chị có nhớ mặt người đó?- Du Thanh hỏi.
-Không, lúc ấy chị đã ngất xỉu!
Tất cả đưa mắt nhìn nhau. Du Hạo áp tay lên mặt vợ, dịu dàng:
-Cậu nằm nghỉ đi, sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện sau!
Tất cả rời khỏi phòng Yến Phi, bà chủ Du đưa mắt sang các con:
-Mấy đứa cũng ngủ sớm nhé!
Bà chủ Du cùng 3 cô hầu rời đi. Du Thanh lên tiếng trước:
-Em cảm thấy sự việc này thế nào ấy… dạo gần đây lũ Dạ Ma xuất hiện về đêm nhiều hơn, trước đây làm gì có!
Làm Dâu Nhà Ma - Chương 22
Quyết định của Du Hạo!
-Ừ, kể từ khi cái tên lạ mặt lần trước xuất hiện thì đám Dạ Ma bắt đầu có những thay đổi, hắn ta đã làm gì chứ?- Du Phương đặt tay lên môi nghĩ ngợi.
-Theo em thấy chúng đang dần mạnh lên thì phải?- Du Thiên quả quyết.
-Nếu thế thì gay thật!- Du Hạo khoanh tay- chúng mà mạnh lên thì con người sẽ thế nào đây?
Du Phương thở ra, cô đang nghĩ về 1 vấn đề đáng lo hơn:
-Không những con người mà còn nhà họ Du chúng ta nữa! Lũ Dạ Ma vốn rất căm hận dòng họ Du, 1 gia đình Nhật Ma, chúng mà mạnh lên thì mục tiêu đầu tiên chính là… người trong nhà họ Du!
-Vậy thì…- Du Thanh xoay qua- chị Tiểu Phi sẽ thế nào… trong gia đình chị ấy là người hay ra ngoài, lại là vợ sắp cưới của anh AHạo… lũ Dạ Ma thường hận anh thế nên rất có thể chúng sẽ nhắm vào chị ấy, bằng chứng là đêm nay chị Tiểu Phi đã bị 4 con Dạ Ma tấn công.
-Điều Tiểu Thanh nói rất có lý, AHạo à, kể từ bây giờ em hãy ở bên cạnh Tiểu Phi để bảo vệ nó… Chúng ta không thể biết được chúng có còn tấn công Tiểu Phi nữa hay không vì vậy em phải luôn ở cạnh nó để không xảy ra chuyện gì đáng tiếc!- Du Phương nhìn em trai.
-Vâng, dĩ nhiên rồi….- Du Hạo cười nhưng không giấu được nỗi lo lắng.
-Mà các anh chị nghĩ gì về người đã cứu chị Tiểu Phi?- Du Thiên hỏi.
Du Hạo nhìn nghiêng, vẻ mặt trầm ngâm: -Người đã cứu Phi Phi… người đó không phải là kẻ tầm thường!! Lại xuất hiện thêm 1 kẻ biết ma thuật và người đó là bạn hay là thù với nhà họ Du… cái này còn chưa rõ!
-Nhức đầu thật… chuyện gì đang diễn ra ở phố Hoa Đạo vậy?
3 đứa nọ đều im lặng trước câu hỏi của Du Phương.
Sáng hôm sau, ngoài cổng biệt thự, Yến Phi tròn xoe mắt:
-Tối nay cậu sẽ đến tiệm mì đón tớ à?
-Ừ, sự việc đêm qua khiến tớ không yên tâm… với lại cậu cứ nhất quyết đến tiệm mì giúp mọi người nên tớ sẽ đến đón cậu!
-Biết thế nào được, chú Quản đi xa chưa về… tớ không đến giúp thì Song Song với Diễm Quỳnh sẽ chết mất! Dù có hơi sợ sẽ gặp Dạ Ma nhưng đành chịu… mà biết đâu có thể đêm nay chúng sẽ không tấn công tớ nữa thì sao!
-Hy vọng là vậy nhưng thôi tớ sẽ đến đón cậu như vậy tớ yên tâm hơn!
Yến Phi gật đầu. Du Hạo chợt ôm lấy Yến Phi, cậu áp mặt vào cổ cô gái, nhắm mắt lắng nghe nhịp đập, để cảm nhận được cơ thể cô vợ vẫn ấm áp.
-Tiểu Hạo Tử… cậu sao vậy….?
-Phi Phi, tớ sợ sẽ có chuyện gì đó đến với cậu… tớ rất sợ…
Yến Phi lặng người 1 lúc rồi nó đặt 2 tay lên lưng anh chàng:
-Sẽ không sao đâu… thế nên cậu đừng lo gì cả! Mọi chuyện rồi sẽ qua!
Du Hạo vẫn nhắm mắt, cậu cũng hy vọng rằng mọi chuyện rồi sẽ không sao.
Ở tiệm mì, Lục Song Song nói lớn:
-Cái gì, cậu bị lũ Dạ Ma tấn công à?
-Suỵt, khẽ thôi kẻo Diễm Quỳnh nghe bây giờ…
-À..ừ… tớ quên nhưng cậu có bị thương không?
-Không, may là có người cứu tớ, tiếc là tớ không biết ai cả…
-Thế nhà họ Du nói gì khi biết cậu bị tấn công ?
-Mọi người rất lo lắng… Tiểu Hạo Tử bảo từ giờ sẽ đến tiệm mì đón tớ vào buổi tối, cậu ấy đã rất rất lo cho tớ!- Yến Phi lau bát.
-Không lo mới lạ, mà vì sao chúng lại tấn công cậu?- Song Song khó hiểu.
-Có thể chúng thấy tớ là miếng mồi ngon nên muốn thưởng thức!
-Lúc này mà cậu còn giỡn được… ôi lo thật đấy…
Yến Phi dừng công việc lại, nó đến gần rồi nắm tay cô bạn thân:
-Tiểu Song Song, tớ biết cậu lúc nào cũng lo cho tớ nhưng mà sẽ không sao đâu, tớ là Yến Phi may mắn mà… tớ sẽ nhất định sẽ không gặp chuyện gì!
Song Song nhìn bạn, thở ra :
-Cậu phải cẩn thận đấy nhé!
Yến Phi mỉm cười.
Tối hôm ấy như lời đã hứa Du Hạo đến tiệm mì để đón Yến Phi về nhà. Du Hạo đang đứng thì ai đó cất tiếng:
-Du Hạo!?
Cậu quay qua ngạc nhiên:
-Lục Song Song!!
-Chà còn nhớ tên tôi cơ đấy.- Song Song bước đến.
-Làm sao quên được 1 cô gái đặc biệt như cậu!
-Này,cậu đang khen tôi hả, vợ cậu còn ở trong tiệm đấy!
Du Hạo bật cười. Cả 2 đứng trò chuyện với nhau…
-Cậu từ lâu đã biết tôi là ma đúng không?- Du Hạo hỏi.
Song Song bỏ tay vào túi áo, nói vẩn vơ:
-Umh...lần đầu cậu đến tiệm mì tôi đã nghĩ thế nhưng vẫn chưa chắc chắn lắm! Hóa ra cậu đúng là 1 con ma…
Du Hạo đưa mắt sang cô gái:
-Cậu… đúng là kỳ lạ!!
Song Song cười nhẹ, nó hít hà hơi rồi bảo:
-Sự thật thì tôi không thích Tiểu Phi làm dâu cho 1 gia đình ma nhưng thấy Tiểu Phi và cậu thật lòng với nhau thì tôi không thể ngăn cản..Cậu hãy bảo vệ Tiểu Phi, cậu ấy đã gặp khá nhiều bất hạnh vậy nên cậu nhất định phải đem lại hạnh phúc cho cậu ấy.
-Cậu yên tâm, tôi sẽ làm cho Phi Phi hạnh phúc!
-Phi Phi!? Cậu gọi Tiểu Phi bằng Phi Phi à?
-Ừ, có chuyện gì ư?- Du Hạo trố mắt.
-Không… không có gì…- Song Song nhìn vào màn đêm đen, cười khẽ- bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao cậu lại quan trọng với Tiểu Phi như thế!
Du Hạo khó hiểu. Song Song vươn vai:
-Thôi tôi phải về… lát nữa Tiểu Phi mới ra, cậu chịu khó nhé!
Anh chàng họ Du gật đầu. Lục Song Song cất bước, chợt Du Hạo gọi, con bé xoay lại… Du Hạo mỉm cười:
-Cám ơn cậu, Song Song!!!
Trong phút chốc, mắt Song Song mở to khi thấy nụ cười tươi của Du Hạo. Dưới ánh trăng sáng, người con trai đó quay mặt lại và mỉm cười khiến cô gái họ Lục bất ngờ lặng người đi. Tim Song Song đập mạnh vì bắt gặp 1 hình ảnh nào đấy rất quen thuộc đang ẩn hiện trong… Du Hạo!!
-Du Hạo, là cậu hả?- giọng Diễm Quỳnh sang sảng.
Song Song giật mình quay qua, Diễm Quỳnh và Yến Phi tiến lại gần 2 người. Diễm Quỳnh nhíu 1 con mắt lại:
-Chà đến tận đây đón vợ cơ… “iêu” vợ thế à?
Du Hạo cười cười, gãi đầu.Yến Phi thúc khủy tay vào hông nó:
-Sao bà hay hay kiếm chuyện vậy?
-Rồi… xin lỗi… không làm phiền 2 người nữa. Chúng ta về thôi Tiểu Song Song kẻo làm kỳ đà cản mũi…- Diễm Quỳnh kéo tay Song Song.
Yến Phi lắc đầu, nó nhìn qua chồng:
-Cậu chờ tớ lâu không?
-Không, tớ cũng mới đến… - Du Hạo chống tay ngay hông- nào về nhà thôi!
Yến Phi quàng tay qua tay chồng, cười:
-Ừ… về nhà!
Dõi theo bóng 2 người bạn, Song Song xoay trở lại lắc đầu:
-Chắc là nhầm lẫn thôi… Du Hạo không phải thể là cậu ấy!!
Trên cành cây, Access ngáp: -Cậu không cần phải lo nữa, cô gái Yến Phi đã được chồng, Du Hạo, đưa về nhà! Hôm qua cậu đã cứu cô ta rồi hôm nay còn định âm thầm bám bảo vệ theo nữa chứ…
-Mi im đi, dẫu sao chúng ta còn cần “moi” thông tin ở Yến Phi nên nếu cô ấy bị gì thì chúng ta sẽ không bao giờ tìm ra được “thứ ấy”…
Access chống cằm vì tên ác ma ngốc nói rất đúng.
-Bây giờ chúng ta về… mi sướng rồi chứ!
-Ừ, về… về đi, tui muốn ngủ lắm!
-Vớ vẩn!- AJ toan xoay lưng phóng đi thì bất chợt những cái bóng đen lao vút qua. Cậu liền đưa mắt xuống con đường vắng vẻ…
Lúc này, Du Hạo và Yến Phi đang tay trong tay vui vẻ đi về thì đột nhiên Du Hạo dừng lại, cậu cảm nhận có cái gì đó đang tiến về phía 2 người.
-Chuyện gì thế Tiểu Hạo Tử, bọn Dạ Ma lại đến à?
-Hình như là vậy!- Du Hạo đẩy nhẹ cô gái ra phía sau lưng mình- Phi Phi, cậu hãy lùi lại sau lưng tớ… cẩn thận nhìn xung quanh đừng để bị tấn công!
Yến Phi gật nhẹ. Rồi…Vèo! Vèo! Rất nhiều cái bóng đen bay qua lại. Du Hạo cất tiếng: -Có gì thì ra mặt đi… ta không thích cái trò trốn tìm này đâu!