Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là Truyện Teen Làm Dâu Nhà Ma full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.
Chàng trai nọ im lặng, cậu nhấc bổng con Dạ Ma lên cao. Giọng nói của cậu vang lên, rất đáng sợ, còn đáng sợ hơn cả tiếng gọi của Tử Thần:
-Rất tiếc… mày phải chết vì mày là… Dạ Ma!
Gặt! Bàn tay chàng trai bóp mạnh, cổ con Dạ Ma ngoặt sang bên. Cậu ném nó xuống đất….
-Lại xử thêm 1 con Dạ Ma nữa sao, AJ!?- giọng ai đó vang lên từ trên cao.
AJ xoay qua, đưa mắt nhìn lên cao, là con tiểu yêu có cánh hồi trưa nay.
-Access, mi về rồi à, có tin gì không?
-À, báo cậu 1 tin vui đây ngốc ạ… tui đã tìm được tung tích của nhà kẻ thù của cậu đấy!- Access khoanh tay, báo cáo.
-Thật ư, nhưng ta đã bảo đừng gọi ta là ngốc mà!- AJ tỏ ra bực mình.
-Sao cũng được, cậu tính thế nào đây!
-Còn tính gì nữa, ta đã chờ cơ hội này suốt 10 năm rồi… bây giờ cơ hội đến gần thì tất nhiên ta phải nắm bắt chứ!- AJ siết chặt tay.
-Thế thì mai chúng ta sẽ đến phố Hoa Đạo.
-Đến à?- AJ cười nhẹ- không phải “đến” mà là “trở về”. Ta sẽ trở về phố Hoa Đạo, nơi cả nhà ta bị giết chết!
-Ừ, cậu sẽ “trở về”!- Access cười thích thú.
AJ bước đến bên 5 ngôi mộ đá nằm lặng im dưới vầng trăng sáng, cậu quỳ xuống, bàn tay phải đặt lên ngực trái, còn bàn tay trái thì đặt lên 1 trong 5 ngôi mộ. AJ ngước nhìn, ánh mắt buồn với cái nhìn như quyền rủa:
-Bố, mẹ, anh hai, anh ba và chị tư, AJ nhất định sẽ bắt cả nhà họ Du trả món nợ này bằng… máu của chúng!!!
Access nhìn chàng trai trẻ cúi đầu, mái tóc trải dài trong cơn gió lạnh. Lời thề dưới vầng trăng bạc, 1 lời thề không bao giờ quên…
Sáng hôm sau, ở phố Hoa Đạo, những ngưởi đi đường, đặc biệt là các cô gái đều dừng lại ngỡ ngàng nhìn 1 chàng trai trông khá lạnh lùng đang bước chậm chạp trên đường phố vắng. Anh chàng có đôi mắt tuy buồn thăm thẳm nhưng lại đẹp đến nao lòng. Đôi mắt long lanh tựa mặt hồ phẳng lặng… Gương mặt cậu ta toát lên 1 vẻ đẹp kỳ diệu, nước da rất mịn màng trắng trẻo y như con gái. Cậu mặc chiếc áo len cổ cao màu xanh sậm có khóa kéo, sát nách. Ở dưới là quần đen bó sát cùng đôi giày poss đen bóng. Tay phải mang găng tay đen da bóng, bàn tay trái hơi lạ vì có 1 sợi dây bằng bạc dài quấn trên cổ tay rồi luồng xuống tròng vào ngón giữa. Có thể tưởng tượng đơn giản rằng cậu ta vừa đeo vòng dây vừa… đeo nhẫn luôn vậy! Chính vì các điểm trên đã khiến hầu như những người đi đường phải dừng chân mà nhìn… Anh chàng lạ này đi đến đâu thì các cô gái đều đỏ mặt đến đó. Tất nhiên, cậu ta không ai xa lạ chính là ác ma AJ.
Khi AJ đi dọc xuống con đường không 1 bóng người thì lúc ấy, từ trong cổ áo len Access chui đầu ra thở:
-Trời ơi, ngộp quá đi mất, tui sắp chết rồi đây!
-Thì tại chính mi bảo không muốn con người thấy nên mới trốn trong cổ áo của ta, bây giờ than vãn gì nữa?- AJ nói dửng dưng.
-Chứ chẳng lẽ để con người thấy cậu đi chung với 1 con gì đó có cánh bay lơ lửng hả, ngốc?- Access vẩu môi.
AJ liền túm lấy tên tiểu yêu, cậu giơ nó ra phía trước, gương mặt đờ ra bảo:
-Nếu mi còn nói ta ngốc nữa thì ta sẽ cho tất cả mọi người ở đây thấy mi!
-Ấy, ấy đùa thôi mà… sao nóng tính thế!- Access cười cười.
AJ bỏ tay ra, Access leo vút lên vai cậu. Nó nói vào tai AJ như dụ ngọt:
-Cậu là người bạn tốt của tui mừ, đừng nóng nữa… tui quen miệng thôi.
-Vớ vẩn, mi thôi lải nhải đi, ta bực lắm!- AJ tiếp tục bước đi…
Lúc này, Yến Phi đang tung tăng trên đường đến tiệm mì, vừa đi nó vừa hát líu lo. Xem ra hôm nay tâm trạng cô gái rất vui thì phải có lẽ là do đêm Valentine hôm qua. Yến Phi lại hồi tưởng, rồi ngại ngùng khi nhớ đến nụ hôn của Du Hạo. Con bé áp 2 tay lên gương mặt đang đỏ, mắt long lanh hạnh phúc. Có thể thấy được đôi mắt đang ẩn chứa hình trái tim…
-Tuyệt vời quá đi!- Yến Phi nhảy cẫng, reo lên thích thú.
Bỗng, “Rầm!” Yến Phi đụng phải ai đó, nó ngã sóng soài:
-Ui da…
Cùng lúc giọng người kia vang lên:
-Cô đi đường mà nhảy tung tăng như thế sẽ đụng vào người khác đó!
Yến Phi liền đứng dậy, cúi người, miệng không ngừng nói:
-Xin lỗi, xin lỗi… tôi không cố ý…
Người nọ không đáp mà bỏ đi ngang qua Yến Phi. Yến Phi từ từ ngẩng đầu lên nhìn theo, hóa ra là 1 anh chàng ăn mặc rất bụi, cậu ta cứ thế bước xuống con dốc chẳng 1 cái nhìn lại…
-Sao ở phố Hoa Đạo lại có người ăn mặc kỳ lạ thế nhỉ?
Yến Phi nhún vai rồi nó quay bước đi…
Dõi theo bóng Yến Phi khuất xa, Access lại thò đầu ra ngoài:
-Sao khi nãy cậu không nói gì mà lại bỏ đi như thế, chẳng lịch sự chút nào!
-Nói gì, chẳng phải cô gái đó bảo không cố ý còn gì!- AJ cứ tỉnh rụi.
-Biết nhưng cậu phải lịch sự nói rằng “ không sao đâu!” đại loại là vậy. Cậu còn phải học thêm cách ứng xử với con người đó, ngốc ơi…
Access bụm miệng lại nhưng quá trễ AJ chụp lấy nó và… cứ thế thẳng tay ném cái vèo ra phía sau! Access la oai oải.
Làm Dâu Nhà Ma - Chương 17
AJ, ác ma ngốc nghếch!
AJ và Access đang ngồi vắc vẻo trên 1 cái cây to, cả 2 quan sát những người đi đường, chẳng biết để làm gì nữa…
Rột! Rột! Âm thanh cái bụng đói của Access kêu lên nghe sầu não. Nó ôm bụng than vãn: -Chết rồi AJ, tui đói quá!!!
AJ thở dài, cậu lấy trong túi quần ra 1 quả táo đỏ, món ưa thích của cậu và cả tên tiểu yêu kia nữa. AJ ném quả táo cho hắn:
-Ăn đi! Trái cuối cùng!
Access chụp lấy, mắt sáng rỡ, thích thú:
-Woa, tuyệt táo đỏ, món khoái khẩu của tui!
Access ôm trái táo còn to hơn cả thân hình nó với bộ dạng sướng mê.
-Đây là trái cuối cùng ư, vậy sao cậu không ăn?
-Ta nhường cho ngươi đó… ta chưa đói lắm.
Access rưng rưng nước mắt khi nghe tên ác ma ngốc nói thế, nó lập tức lao đến ôm mặt AJ, xúc động: -Ôi… tui “iêu” cậu quá AJ ơi…
Dứt lời Access chu mỏ hôn chụt chụt chụt mấy cái liền lên gương mặt mịn màng của cậu bạn. AJ mặt biến dạng, nhăn nhó, cậu liền đẩy tên tiểu yêu ra, gắt lên ỏm tỏi:
-GỚM!!! Xê ra, mi hôn đầy dãi mặt ta rồi nè… Mắc ói quá đi!!
Access cười khúch khích, nó ôm trái táo và ngoạm 1 miếng thật to. AJ lau mặt, bực mình bảo:
-Ăn cho lẹ! Sau đó chúng ta sẽ đến nhà họ Du thám thính tình hình!
-Hử, đến nhà họ Du ư?- Access nhai chép chép- Nhà họ Du ở đâu!?
AJ nhíu mày: -Chẳng phải mi nói nhà họ Du ở phố Hoa Đạo sao, và mi cũng đã biết nhà họ Du nằm ở chỗ nào rồi chứ!
Access nghệch mặt ra: -Ý… híhíhí… tui quên xem nhà họ Du ở đâu rồi!
-Ý mi là… mi không biết nhà họ Du ở đâu trong phố Hoa Đạo này hả?
-Biết chết liền đó!!
AJ nhìn qua tên tiểu yêu với ánh mắt “cực kỳ ghê rợn”, cậu xách chân nó trổng ngược lên trời… và đung đưa qua lại:
-Thế mi muốn chết theo kiểu này phải không?
-Ấy, ấy… đừng mà… tui không biết thiệt mà… hôm qua vì muốn về báo tin vui cho cậu nên tui quên xem thử nhà họ Du ở đâu rồi… thiệt đó…
Access khóc la thảm thiết. AJ ném mạnh nó vào lùm cây… Access ngóc đầu dậy, thở phào.
-Mi chẳng làm được gì ra hồn cả, ta bảo mi dò la tung tích của nhà họ Du vậy mà làm cũng không xong, bực mình thật!- AJ khoanh tay.
-Đừng có nóng…- Access mò mẫm tìm quả táo, lát sau reo lên vui sướng- A, tìm được rồi!
-Làm sao không nóng chứ, bây giờ biết tìm nhà họ Du ở đâu, ta không nhớ tên của ai trong cái nhà đó cả nên không thể dùng phép “tìm kiếm” được! Lẽ nào bây giờ ta phải đến từng nhà “hăm dọa”…
Access vẫn tiếp tục nhai táo:
-Có gì khó đâu, cậu cứ bắt hết mấy con Dạ Ma ở phố Hoa Đạo này, bảo chúng tìm nhà họ Du tiện thể giúp cậu điều tra về chúng luôn.
-À… đúng rồi, ta sẽ bắt lũ Dạ Ma làm thuộc hạ… ừ nhỉ, ý kiến hay, sao mình không nghĩ ra vậy ta!- AJ chống tay, vờ nghĩ ngợi.
Access quẳng hạt táo, ngồi xỉa răng:
-Bình thường cậu đâu có thông minh, cậu vốn không có não mà… nên đừng tự trách mình…
AJ từ từ nhìn sang tên tiểu yêu chết tiệt… Bịch! Bịch! Bụp! Rầm! Á! Access lăn mấy cái liền rồi rớt vào thùng rác gần cái cây. AJ nhảy xuống, phủi tay, bỏ đi… Access chui lên, cái vỏ chuối vắt vẻo trên đầu, nó thở khì:
-Mùi kinh dị!! Ẹ… tên ngốc đáng ghét!
Bước dọc trên con đường vắng, AJ cất tiếng:
-Có lẽ chờ đến đêm mới tìm được lũ Dạ Ma…
Access ngồi trên vai cậu, nó đang khó khăn bóc từng sợi mì vương trên người, thân hình bốc mùi hôi của rác…
Bỗng, phía bên kia đường có người gọi AJ. Access nhanh chóng chui tọt vào cổ áo cậu bạn. AJ nghiêng đầu nhưng cũng qua đường, đến bên người đó. AJ nhìn hỏi: -Anh gọi tui ư?
-Ở đây có mỗi cậu, tôi không gọi cậu thì gọi ai!
-Có chuyện gì?- tên ác ma ngốc gãi đầu.
-Xe đẹp tôi bị kẹt bàn đạp, cậu có thể kéo giúp không?
-Ờ…- AJ ngớ ngẩn ngồi xuống, cậu ngó cái bàn đạp- tui phải kéo thế nào?
-Trời ạ, chỉ cần cầm nó và kéo mấy vòng giúp tôi… để nó hết kẹt.
AJ gật gật tỏ ra như đã hiểu. Cậu cầm bàn đạp, kéo nó xoay mấy vòng như người kia bảo. Rè! Rè! Cái bàn đạp xoay ngon lành, không giống như đang bị kẹt. AJ xoay qua bảo: -Nè, tui thấy cái này…
Người kia biến đâu mất tiêu! AJ ngạc nhiên: -Ủa, anh ta đâu rồi…
Cùng lúc, Access từ trong cổ áo cậu chui tọt ra, la lớn:
-AJ, tên đó lấy cắp túi tiền của cậu rồi!!
-Túi tiền? Là cái gì… À, có phải là cái túi đen đen hôm qua mi đưa cho ta không?- AJ vỗ tay vì đã nhớ ra.
-Phải!! “Công chúa” ơi….- Access hét vào mặt AJ- hắn ta lợi dụng cậu để lấy túi tiền đó…
-Vậy ư, nhưng cái túi đó quan trọng lắm hả?
-Nếu không có “nó” thì cậu sẽ không thể no bụng được, hiểu chưa, đần!
-À… thôi lỡ rồi chứ biết làm sao…- AJ tiu nghỉu.
-Sao lúc đối đầu với mấy con Dạ Ma thì cậu đáng sợ lắm vậy mà gặp con người thì lại bị gạt như thế?- Access chống hông- cậu có tự thấy là mình ngốc không hả?
-Ờ thì… ta thừa nhận lúc nãy ta đã sơ suất…
-Sơ suất ư?- Access méo miệng- cậu không sơ suất mà là ngốc nghếch, đần độn, không có não…. (hình như thừa cơ hội rủa xả thì phải).
AJ quắt mắt, tia nhìn như xẹt điện… AJ giơ chân đạp lên tên tiểu yêu xấc láo, cậu rít giọng căm hờn:
-Bây giờ… mi muốn cái gì… haaaaaaaaả???
Access vũng vẫy bên dưới, kêu réo thê thảm:
-Ối… ối… tui đùa mà… chỉ đùa thôi…
Chiếc xe đạp chạy vù vù xuống con dốc cao, AJ ngồi trên xe, tóc bay ngược ra sau, 2 tay khoanh lại. Mặt cậu cứ tỉnh bơ dù người đi đường đang há hốc nhìn vì… cu cậu không cầm lái cũng không hề đạp bàn đạp nhưng chiếc xe vẫn chạy như thể có người vô hình điều khiển vậy! Trên vai AJ, Access mình mẩy bầm tím, băng bó khắp người, thều thào: -AJ, cậu đừng dùng phép trước mặt con mgười chứ!
-Ta đâu có dùng phép… ta chỉ làm cho nó “tự chạy” thôi… hóa ra chiếc xe này thú vị như thế, nó còn hay hơn cả túi tiền gì đó của mi nữa!
Access chề môi:
-Không dám đâu, chờ đến lúc cậu đói rồi sẽ hiểu giá trị của “túi tiền”!
Xui rủi thế nào Access vừa dứt lời thì bụng AJ réo! Cu cậu ôm bụng… Đói rồi, biết làm sao đây! Access cười hắc hắc:
-Híhíhí… đói rồi hả, không có tiền để xem cậu sẽ thế nào!
-Ta sẽ có cách…
Bỗng, AJ ngửi thấy 1 mùi thơm ngào ngạt bay qua mũi. Cậu chống chân xuống để dừng chiếc xe lại… AJ đưa mắt nhìn 1 cửa tiệm nhỏ, dòng chữ in đậm trên tấm bảng gỗ “Tiệm mì Tân Quản”. AJ thích thú:
-Hà, có thứ để ăn rồi… tuy không biết là cái gì nhưng nghe mùi thơm quá…chắc là ngon lắm đây…
Access ngăn lại: -AJ, khoan đã, cậu đâu có tiền, người ta sẽ không bán đâu!
-Ta không cần biết, ta đói lắm… ta muốn ăn!!
-Này, AJ… đợi đã…
Access chẳng kịp nói thêm gì nữa thì AJ đã bước xuống, quẳng xe đạp nằm ở dưới đất, cu cậu đẩy cửa tiệm mì đi vào…
Bên trong tiệm mì, Diễm Quỳnh đang ngồi ngáp vì ít khách tự dưng thấy cửa mở nó vui mừng cất lời chào:
-Kính chào…. chàooooo……
Diễm Quỳnh đờ đẫn người, cả câu chào quý khách còn chưa nói hết bởi cô nàng đã trông thấy 1 anh chàng cực kỳ đẹp trai bước vào. Đó là AJ. AJ ngó dáo dác cái tiệm mì nhỏ rồi cậu đến chiếc bàn gần đó ngồi … Bất ngờ 1 bóng người lao nhanh đến, thoắt cái đã ngồi xuống ngay bên cạnh. AJ giật mình nhìn qua là 1 cô gái đang hướng ánh mắt đầy tha thiết về phía cậu.
-Cô… cô là…
-Xin chào, tôi là Lưu Diễm Quỳnh, cháu của chủ tiệm mì này. Còn cậu? Cậu là con nhà ai thế, hình như không giống người ở đây!
-À… tôi từ nơi xa đến, tôi đang đói nên vào đây kiếm cái gì bỏ bụng!
-Cậu đến đúng chỗ rồi đó!- Diễm Quỳnh nháy mắt, cười cười- gặp được tôi là cậu may mắn lắm… vậy tôi sẽ bảo nhà bếp chuẩn bị mì cho cậu!
-Cái gì cũng được, miễn ăn ngon!!- AJ đáp vô tư.
-Hi, nói cũng có duyên ghê! Vậy chờ chút nha…
Diễm Quỳnh dứt lời thì chạy vèo xuống nhà bếp và chưa đầy 1 phút đã trở lại bàn của AJ cùng tô mì to nóng hổi. Diễm Quỳnh đặt tô mì lên bàn:
-Mì có rồi cậu ăn đi, tô đặc biệt!!
AJ nhìn tô mì mà thèm nuốt nước bọt. Nhưng rồi cu cậu phát hiện ra rằng, phải ăn như thế nào đây? AJ ngước nhìn cô gái:
-Cái này… ăn thế nào!?
-Ăn thế nào á? Đừng nói là từ trước đến giờ cậu chưa ăn mì nhé?
AJ gật đầu. Diễm Quỳnh ngồi xuống đối diện với anh chàng, nó gặn hỏi:
-Thật đó hả, chưa ăn mì?
AJ lại gật gật trông buồn cười. Diễm Quỳnh gãi tóc, bảo:
-Chà, cậu kỳ lạ thật! Thôi được, tôi sẽ chỉ cậu ăn. Trước tiên, cậu lấy đũa, mấy chiếc đũa để sẵn ở đây nè… mở bọc giấy ra, thấy 2 cái que bằng nhôm này không, cậu cầm thế này rồi dùng đũa gắp những sợi mì bỏ vào miệng, xong vô cùng đơn giản!- Diễm Quỳnh chỉ dẫn cặn kẽ- bây giờ cậu làm đi!
AJ, trông mặt ngố thấy sợ, đáp:
-Ờ…
AJ bắt đầu làm theo, đầu tiên lấy đũa, mở bọc giấy ra, cậu giơ 2 cái que đũa lên nhìn săm soi như thể chúng là sinh vật lạ, tiếp cậu cầm đũa gắp những sợi mì… nhưng sợi mì rớt xuống! Làm mãi làm mãi mà chẳng gắp được sợi nào bỏ vào mồm trong khi bụng thì réo khốc liệt. Diễm Quỳnh chống cằm, ngồi nhìn mê mẩn anh chàng, trông cử chỉ vụng về kia con bé cười:
-Đáng yêu quá, “cu-te” dễ sợ luônnn!! Con nhà ai mà “lạc” đến đây thế nhỉ?
AJ thở khì ra khói, những sợi mì mềm này còn khó “xử” hơn lũ Dạ Ma trong rừng nhiều, cậu nhủ thầm. Diễm Quỳnh chợt cầm lấy đũa bảo:
-Thôi thì cậu cứ chặp 2 thanh này lại, dùng nó quấn các sợi mì vào rồi ăn!
-À… đúng, cách này xem ra dễ hơn nhiều!
AJ hứng chí, thế là cậu chàng làm theo. AJ dùng đũa quấn mì vào thành 1 cục lớn thật lớn, bỏ vào mồm nhai. Còn Diễm Quỳnh vẫn nhìn cậu không chớp mắt… cô nàng đang mơ mộng 1 viễn cảnh tươi đẹp nào đó.
Kịch! AJ đặt đũa xuống, vuốt vuốt bụng: -No quá, món này ngon ghê!
-Ăn xong rồi hả, nể tình cậu từ xa đến nên tôi sẽ giảm tiền…
Diễm Quỳnh chưa nói hết câu AJ đã đứng dậy: