Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là Truyện Teen Cổ tích tình yêu chuyện tình cô bé ngốc full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.
nữa vậy tổng cộng tôi nghỉ 15 buổi học. Hic... Hôm nay, Kim hộ tống tôi đến trường bằng...xe đạp. Trong những ngày vắng tôi bạn Kim phải đi bộ đến trường do vậy Kim đã bí mật tập luyện xe đạp để không phải lết gót khổ sở trong ngày nắng gay gắt. Coi như tôi đỡ phải khổ khi mang trong mình đầy thương tích vẫn phải cọt kẹt đèo Kim. Vết thương của tôi vẫn rỉ máu nhưng tôi vẫn nài nỉ bố mẹ cho đi học. Một phần là vì nếu tiếp tục nằm nhà dưỡng thương thì tôi sẽ có nguy cơ...học lại một năm. Một phần là để nhìn thấy Ken... Lãng xẹt! Hức hức... -Cậu có thể ở nhà dưỡng thương, lo cho tính mạng mình trước sau đó mới lo đến học! -Nhưng chán lắm! -haizz, thế tớ sẽ xin nghỉ học để chơi với cậu. Hihi. -Tớ biết lí do của cậu chỉ để bao biện cho việc trốn học ở nhà xem phim thôi, phải chứ? -Hừ, bị cậu nhìn ra hết rồi... À, tớ thấy lạ thật đấy cậu nghỉ và Ken cũng nghỉ cùng một ngày. Cả hai cùng bị bệnh, hình như hai người có liên quan với nhau thì phải? -Chỉ là trùng hợp thôi, vậy Ken đi học trở lại chưa?--tôi vẫn giấu gia đình về chuyện tối hôm đó. Ai cũng nghĩ rằng tôi hành hiệp trượng nghĩa mà thực ra tôi bị đánh lén. -Hừm, chưa đâu. Nghe bọn Sun to nhỏ với nhau là hình như Ken sang Mĩ rồi! -Sang Mĩ? Cậu ấy có trở về không? -Tớ chịu. Cái này phải hỏi Sun mới biết được! À, báo cho cậu một tin vui nhé thầy Toán không truy cứu chuyện cậu bỏ giờ lần trước đâu hehe cũng là nhờ tớ cả đấy... Dường như tôi không nghe thấy tin vui Kim báo, trong đầu tôi tin Ken đi Mĩ mới thực sự quan trọng. Tôi lo cho Ken, chẳng lẽ vết thương của Ken quá nặng phải cầu cứu sang tận nước ngoài? Buổi tối hôm ấy, một mình Ken đã đánh gục hơn chục tên. Trên người bê bết máu, chắc chắn Ken đã bị trúng rất nhiều mũi kiếm... Vết thương của tôi còn nhẹ hơn của Ken hàng trăm lần... Lẽ nào Ken không thăm tôi là bởi cậu ấy vẫn hôn mê? Không phải vậy đâu, tôi chỉ suy tính linh tinh thôi...hức.. -Chào nhóc, khoẻ rồi hả? Tên biến thái chắn trước mũi xe tôi, nhe răng nhe lợi cười toe toét. Không hiểu sao mỗi lần gặp hắn thì hắn đều cười rách miệng. Khoe bộ răng "trắng gì mà sáng thế" làm chói mắt người nhìn. Đôi khi tôi tự hỏi "nhà hắn bán kem đánh răng chăng?" và hắn tiếp cận tôi để tiếp thị sản phẩm? -Này anh bạn đẹp trai sao vô duyên thế, không thấy chúng tôi đang đi hay sao mà nhảy ra giữa đường chắn xe?--Kim chắc cũng đang nhăn mặt bởi độ chói của hắn ta. Kim hất mặt, bực dọc mắng hắn ta một trận. Thế nhưng hắn ta vẫn cố khoe răng...đây có phải là bệnh nghề nghiệp không vậy? -Nè hai em xem, Cấm đi xe trong sân trường...cái bảng to lù lù ghi rõ nhé, anh đây tốt bụng nhắc nhở còn gì! -Nhưng Min đặc biệt bởi vì cậu ấy đang bị thương không thể vận động nhiều rõ chưa?--Kim hét to. -Thế thì để anh bế em vào lớp nhé?--Hắn ta thôi cười sau đó nhìn chằm chằm vào tôi. Ánh mắt của hắn rất nghiêm túc và chân thành. -Tôi bị thương ở vai chứ không phải ở chân nên vẫn đi được không cần anh phải bế!--tốt nhất tôi nên thẳng thừng từ chối lời đề nghị của hắn. Có lẽ tôi sợ xui xẻo lại viếng thăm tôi như lần trước. Hắn ta là sao chổi mà! Ơ...nhưng mà... -Tên biến thái kia, anh theo tôi đến tận trường chỉ để cười cợt và đòi bế tôi vào lớp thôi sao? Anh bỏ học rồi hả? -Anh mới chuyển về đây mà, chủ yếu đến trường là được thở cùng một bầu không khí với em. Mà đừng gọi anh là tên biến thái nữa, anh là người đàng hoàng còn là hot boy nữa chứ... Có biết bao cô gái muốn anh chú ý còn chẳng được thế mà em cứ lẩn tránh anh là thế nào... Ơ Min... Trước khi màng nhĩ tôi bị hắn làm thủng, tôi đã kịp bỏ đi về lớp cùng Kim... -Có gì khó khăn cứ tìm anh nhé, anh học 12A1! Anh tên Huy Phong! Hắn ta bắc loa tay hét sau lưng tôi. Ax, hại tôi bị muôn vàn ánh mắt sắc hơn cả kiếm phi tới, lạnh cả người... Huy Phong 12A1, tôi sẽ không bao giờ bước đến cái lớp đấy và gọi tên hắn ta đâu. Gặp hắn coi như lao vào xui xẻo... Dại gì vơ vào người! Cháp 17 Rồi một mai khi ánh nắng lung linh trở về... Không nghe tiếng lá rơi bên hè... Mây đã tàn nhanh... Chỉ có em và anh... _______ Hiện tại thì tôi đang ngồi học Toán. Không khí lớp thật ảm đạm và buồn chán. Trên bục giảng là ông thầy giáo thực tập mang trên mình một bộ trang phục thật sự rất...nhức mắt. Áo sơ mi màu hồng, cà vạt màu đỏ, bộ vét màu...trắng. Hic, có vẻ ông thầy thuộc tuýt người ưa màu mè và có thể một phần nào đó mang trong mình máu nghệ thuật...hoá trang. Theo tôi là hoá trang trong rạp xiếc ý, chính xác ông thầy không khác nào một chú hề đang diễn trò. Cả lũ học trò phía dưới chú ý đến cách ăn mặc của ông thầy nhiều hơn là bài giảng. Có những đứa mắt lim dim ngái ngủ, có những đứa hí hoáy chép chép viết viết cái gì đó nhưng tôi cá đó là lời của một bài hát hoặc là một bài thơ tình do một nhà thơ nghiệp dư nào đó viết ra, đến cả lớp trưởng Minh Tiến ngồi ngay đầu bàn cũng gục đầu xuống quyển sách giáo khoa... Thế nên tôi mới nói không khí thật chán ngắt và tiết học thật sự rất ảm đạm. Một tay gõ gõ đầu bút chì xuống mặt bàn, tay còn lại chống cằm chán nản. Giờ tôi mới thấy đi học là một quyết định sai lầm. Có thể ở nhà cũng chán đấy nhưng còn có thể xem phim hay đọc truyện tùy thích. Chán quá!!! Tôi quay sang Kim định bắt chuyện ai ngờ đâu nàng ta ngồi cười khúc khích, tay vân vê chiếc điện thoại dưới gầm bàn. Chắc là đọc tin nhắn tỏ tình của một anh chàng đẹp trai nào đó. Ayyyy, thế này Hải Minh ngày ngày phải đi đánh ghen mất... Hải Minh? Ơ, sao tôi có thể quên mất anh được chứ? Chỉ cần hỏi anh về Ken là biết ngay Ken bao giờ quay lại! Haha sao tôi giờ mới nghĩ ra chứ? -Kim!--tôi huých tay Kim. Cô bạn ngẩng lên nhìn tôi với ánh mắt kiểu như tôi là người phá đám. Hic! -Sao vậy? -À..ừm..cậu có thể gọi cho Hải Minh để hỏi chuyện Ken được không? -Không! Mình đâu có số điện thoại của anh ta. Tôi có nghe nhầm không vậy? Hai người đang yêu nhau mà đến cái số điện thoại cũng không biết sao? Chuyện này vô-cùng-bất-bình-thường!?! -Kim à, cậu đùa tớ hả. Chẳng phải cậu đang theo đuổi anh Minh sao? Kim nhìn tôi thoáng buồn sau đó nấc nhẹ. -Tớ bỏ cuộc rồi! Nhưng không sao, không "cưa" được anh ta tớ sẽ "cưa" anh khác. Các anh chàng đẹp trai trường ta thiếu gì! Sau bộ mặt ủy mị là bộ mặt tươi rói. Lại vô cùng thản nhiên và vô tư...vui. Bỏ cuộc? Tôi có nên giống Kim cũng nên học cách từ bỏ? -Em nữ ngồi bàn gần cuối có thể rời chỗ và lên bảng làm bài tập được không?--ông thầy ngưng viết quay xuống chỉ đích thân bạn nữ nào đó lên bảng. Xui xẻo cho bạn nữ xấu số! -Nào, em nữ...lên bảng đi chứ!--ông thầy nhắc lại lần nữa. Cái bạn này thầy đã chân thành gọi lên bảng rồi sao lại làm kiêu không thèm lên, hắc mà cũng phải thôi, đến 2 phần 3 lớp tôi dốt toán mà nên chẳng đứa nào muốn bước lên bảng để ngắm đến hoa mắt hàng ngàn con số vòng vèo. Đây còn là tiết Đại số nữa chứ!!! Khổ thân cô bạn bị thầy "ngắm trúng". Bỗng nhiên thân nhiệt tôi nóng phừng phừng, mồ hôi túa ra như mưa. Sống lưng thì ngược lại lạnh toát. Cảm giác như có muôn vàn phi tiêu đang lao về phía mình. Tôi ngẩng lên, bất thình lình bắt gặp ánh mắt vô cùng khó hiểu của ông thầy hề. Tình cờ hàng trăm con mắt (tính cả những đứa 4 mắt) đổ dồn về phía tôi. Ực ực, thế này là thế nào? -Chính là em đó, sao ngồi thần người ra vậy? Bằng chéo! Cái tay của thầy đang chỉ thẳng vào tôi. Thế có nghĩa là cô bạn xui xẻo đó...chính là tôi. Đoành!!! Tôi run run, lắp bắp--Em ạ? -Ừ!--Vâng, câu nói vô cùng thản nhiên và chắc nịch của thầy làm tôi chết sững. Mồ hôi toát ra ngày càng nhiều mặc dù tôi ngồi ngay dưới chiếc quạt trần. Bờ vai tôi bắt đầu đau nhức..á..tôi đang bị thương nên không thể viết được..haha.. Tôi làm mặt nhăn nhó suýt xoa giả vờ đau đớn (thực ra tôi đau thật chứ bộ)--Em bị thương ở vai nên không thể viết bài được! Nhìn bộ mặt ngơ ngơ của ông thầy, tôi đắc ý cười thầm... -Hình như tôi thấy em bị thương ở vai trái chứ đâu phải vai phải. Vẫn viết tốt!--Đăm chiêu một lúc, ông thầy tặc lưỡi chỉ thẳng vào tôi. Hoá ra bộ mặt ngơ ngơ đó đã lừa được tôi, hic tôi thề là ông ta đã nhìn thấy nụ cười tâm đắc của tôi. Liếc mắt qua nhan đề bài toán sau đó cơ thể rùng mình một cái, mặt tôi méo xệch như hộp sữa bị bóp nát. -Thưa thầy em...--tôi im bặt bởi vì hàng trăm con mắt lại đổ dồn vào tôi. Ánh mắt nào cũng mang đầy ý đe dọa "cứ thử không lên bảng xem!". Tôi khóc ròng ròng trong lòng. Tôi biết nếu tôi không lên bảng thì một bạn nào đó sẽ thay thế tôi mà điều này thì chả ai muốn và chịu khuân con 0 béo tròn về cả. Rời khỏi chỗ trong tâm trạng vô cùng khổ sở và mệt mỏi. Đặt chân lên bục giảng, mặt đối mặt với hàng trăm con số thêm mấy ẩn x, y, z lung tung beng, tôi thở hắt đầy não nề... Tôi đứng đây chỉ để làm cảnh... -Tôi sẽ gợi ý!--tiếng ông thấy lanh lảnh bên tai tôi. Cái giọng đắc ý nghe thấy ghét. Mà gợi ý tôi cũng chẳng làm được trừ khi thầy đọc hết cho tôi chép may ra...tôi làm đúng! -Đọc kĩ đầu bài và áp dụng những kiến thức đã được học để làm. Chú ý điều kiện! Ayyy, đây mà là gợi ý sao? Tôi thấy nó giống cái đầu bài hơn! Tích tắc...tich tắc... Tẩy tẩy xoá xoá...tẩy tẩy xóa xóa.. Viên phấn trên tay tôi bị bào mòn đến phân nửa... Chiếc bảng xanh yêu qúi bóng nhẫy thường làm gương cho một số bạn đầu bàn giờ đã trở thành trắng xóa, in toàn hình bàn tay của tôi, rõ cả dấu vân tay. Bên cạnh ông thầy hề mặt méo mó, mắt giựt giựt liên hồi... Cắn răng bứt tóc một hồi, cuối cùng tôi cũng.........bị thầy đuổi về chỗ. Lớp trưởng MinhTiến là người tiếp theo lên giải bài. Hắn hùng dũng bước lên bảng và trong vài phút hí hoáy, hắn phủi tay bước xuống trước vẻ mặt vô cùng ngố của cả lớp và ông thầy. Hắn...sửa đổi đầu bài còn về phần lời giải thay thế bởi một câu cụt ngủn...phương trình vô nghiệm!!!!! Ông thầy xa xầm mặt, hai bên tai bốc khói tu tu như tàu hoả. Nhiệt độ trong lớp tăng vọt lên mức báo động... Khi cơn giận bắt đầu phóng hoả thì bất ngờ... RẦMMMMMM... Cánh cửa lớp bị đá tung... Cả lớp mắt tròn mắt dẹt quay ngoắt về phía cửa. Ông thầy há hốc mồm... Một dáng người bước vào đầy kiêu hãnh và toả sáng rực rỡ.. Mái tóc hung đỏ lòa xòa rủ xuống gần như che đi một bên mắt.. Miệng nhấc lên hờ hững..ngạo mạn... Chiếc khuyên tai sáng lấp lóe một bên... Phía sau là một dáng người cao lớn ăn mặc sang trọng với mái tóc màu hạt dẻ... Trên tay người đó là chiếc cặp khoác vai màu đen đắt tiền... Tim tôi đập loạn xạ... .....ánh mắt dán chặt vào dáng người phía cửa lớp... ....vai tôi nhức nhối đau rát... Ken đã trở về.... ....với một con người hoàn toàn khác... ....vẻ ngoài, tính cách...vô cùng ngạo mạn... -Em là học sinh lớp nào?--ông thầy hề mãi mới hé miệng hỏi. Ken không thèm trả lời. Vẻ mặt dửng dưng quay đi, nhìn thẳng về phía tôi.. Ánh mắt đó không còn lạnh lùng như trước... Thế rồi... Ken khoác lấy chiếc cặp từ tay Hải Minh đi thẳng về cuối lớp...hướng về chỗ tôi...ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn tôi... Tim tôi chạy maratông ngày càng nhanh.. Bộp.. Bộp.. Còn một bước nữa, mũi giày ấy sẽ bước đến bàn tôi.. Ken...sẽ làm gì? Cậu ấy sẽ chào tôi một tiếng chứ? Dù gì cũng là bạn bè cùng khối... Ken dừng lại trước bàn tôi.. Hồi hộp, nín thở...má tôi ửng hồng.. Đúng đến giây thứ ba, cậu ấy bước qua tôi rồi ngồi xuống bàn cuối dãy trái tôi.. Hụt hẫng, thất vọng.. Tôi buồn... Không hề chào hỏi, không hề hỏi han sức khoẻ... Ken phớt lờ tôi??? -Từ nay Ken sẽ học ở lớp 11A1, thầy hiểu rồi chứ!--Hải Minh cất giọng giải thích cho cả lớp và ông thầy hề về sự có mặt bất thường của Ken trong lớp. Tôi để ý Hải Minh cũng đã thay đổi nhưng chỉ thay đổi vẻ bề ngoài... Trước khi rời đi, Hải Minh có liếc về phía tôi...ánh mắt vô cùng vui vẻ... Và sau đó lớp tôi nổ tung bởi tiếng gào thét vui sướng..tất nhiên là của các nữ sinh...ngoại trừ tôi! Kim huých tay tôi cười hớn hở--Hoàng tử của nàng trở về rồi kìa!! -Ừ, trở về thì sao chứ? -Cậu sao vậy? Chẳng phải lúc trên đường tới trường nghe tớ nói Ken sang Mĩ mà mặt ngẩn ngơ ra sao. -Dù gì, tớ với Ken vẫn là người dưng. Tiếng chuông hết tiết vang lên, tôi thu dọn lại sách vở rồi ra khỏi lớp vội vã. Tôi cần tránh mặt Ken, tôi sợ trái tim mình sẽ đau với sự thờ ơ của người ấy.. Tôi chạm mặt tên biến thái khi vừa ra khỏi lớp. Trên tay hắn ta là một đống đồ ăn. Hắn cười khì khì rồi chẳng ngại ngùng kéo tay tôi đi. Tôi mặc hắn. Bước đi vô thức. Nhưng... Có bàn tay nào đó giữ tôi lại.. Cái nắm tay ấy rất ấm áp và quen lạ... Tôi quay lại, hắn cũng quay lại.. Tim tôi đánh trật một nhịp...lòng vô cùng hạnh phúc... Cậu ấy đã kéo tôi lại...về bên cậu ấy... -Min có chuyện phải đi gấp, anh có thể buông tay Min ra được không? Tên biến thái vẻ sững sờ sau đó cười khẩy, giữ chặt tay tôi hơn. Hắn nhếch miệng: -Xin lỗi! Không được! Tôi ái ngại nhìn xung quanh. Hic, tôi trở thành người nổi tiếng rồi, đứng giữa cửa lớp bị hai anh chàng đẹp trai "tranh giành" nhau trước ánh mắt toàn sát khí của các học sinh. Á! Bỗng dưng tôi bị giật mạnh lao vào vòng tay của một ai đó. Tuy bờ vai có hơi nhức khi bị va chạm nhưng tôi vẫn cắn răng chịu đựng. Là bởi... Tôi đang trong vòng tay Ken... Tay cậu ấy giữ chặt lấy eo tôi.. Tim tôi đập mạnh, bờ má đỏ dần lên..vô cùng ngượng ngùng.. Mùi bạc hà xộc vào mũi...thơm ngát... Lần này, tớ đã biết được, cậu chính là người hôm ấy cứu tớ.. Nhưng sao cậu lại tỏ vẻ không biết gì là thế nào? Tại sao cậu lại giấu tớ? -Tôi đã nói Min có việc phải đi! Trước cái trừng mắt của Huy Phong, Ken kéo tôi bỏ đi.. Tôi im lặng... Ngạc nhiên, Ken lôi tôi xuống phòng y tế.. Đẩy tôi ngồi xuống giường, Ken bước vào trong phòng kính làm cái gì đó rồi mấy phút sau quay trở ra. Trên tay là một đống băng và bông. -Vết thương của cậu chảy máu rồi! Ken hờ hững hướng mắt về phiá vai tôi rồi lạnh lùng cất lời. Cuối cùng tôi cũng hiểu việc mà tôi phải đi như Ken nói là việc gì rồi.. Tôi gật nhẹ sau đó ngây người. Những chị y tá đâu hết rồi? Như hiểu được thắc mắc của tôi, Ken để nhẹ bông băng xuống giường rồi nói nhẹ: -Các y tá không có trong phòng nên tôi sẽ thay băng cho cậu! Mặt tôi đỏ bừng..may mà Ken ngồi sau lưng tôi nên không thấy bộ mặt tôi lúc đó. Tôi đang bị thương ở vai, ở vai đấy! Mà muốn thay băng thì phải cởi áo... Ax, Ken là con trai..sao tôi có thể? Thế là tim tôi được tập thể dục suốt từ nãy giờ.. Mặt đỏ gay.. -Cậu cởi nút áo ra đi, tôi ngồi đằng sau sẽ không thấy gì đâu! Tôi làm theo cũng hiểu sao mình lại nghe lời Ken đến vậy. Nhưng có lẽ tôi tin tưởng Ken.. Ken không phải tên háo sắc.. Tách.. Chiếc nút đầu tiên bật ra.. Tôi nín thở. Tách. Tách. Thế là bờ vai tôi trần trụi trước mắt Ken. Mặt tôi giờ đây đỏ lựng hơn cả cà chua. Huhu thế là Ken đã nhìn thấy một ít da thịt của tôi rồi! -Đừng căng thẳng quá, tôi sẽ không nhìn đằng trước của cậu đâu. Cậu có thể lấy một tay giữ áo trước ngực--giọng Ken đều đều vang lên. Tôi gật nhẹ! Bàn tay Ken nhẹ nhàng tháo lớp băng cũ rồi bôi thuốc lên vết thương. Tôi rên nhẹ. Quả thực rất sót! Cuối cùng vết thương cũng đã được băng xong. Ken thở hắt ra. Có lẽ Ken cũng căng thẳng giống tôi. Tôi nhanh chóng cài lại cúc áo. Tôi không dám quay lại nhìn Ken, tôi vẫn còn xấu hổ..dù gì tôi cũng là con gái. Để một tên con trai động chạm vào người cũng chỉ là bất đắc dĩ. Tôi và Ken cứ thế ngồi im lặng không ai nói một câu nào. Tôi thì ngượng còn Ken thì sao? Dường như không khí quá khó thở, Ken cất giọng trước: -Về lớp thôi! Tôi uh huh rồi đứng dậy đi theo Ken. Tôi theo sau Ken, chăm chú quan sát cậu ấy. Đã 15 ngày, tôi không gặp Ken, cũng nhớ, cũng dằn vặt, cũng ngơ ngẩn...như một cô gái có người yêu. Dõi theo từng bước chân Ken, tôi cười nhẹ...có lẽ khoảng cách g