Truyện Teen - Cô Dâu Tỉ Phú Full
![]() | ![]() ![]() |
Vũ Hoàng ngó mông ra cửa. Thực sự Uyển Ngọc cũng đẹp đấy chứ, nét đẹp ngây thơ trong sáng. Điều làm anh cay cú là chính cái trò gậy đập lưng ông, cuộc bắt cóc vô tình lại cho Vinh và Uyển Ngọc gần nhau yêu nhau. Anh bị loại hẳn ra ngoài "cuộc chiến". Lòng đau đớn và căm tức.
- Nhất định anh đòi lại cái lẽ ra phải là của anh. Em phải bỏ hắn, nghe chưa Ngọc. Em phải là của anh ...
Anh Hoàng! Anh Hoàng ...
Mạnh gọi khẽ:
- Nó về tới đó. Hành động đi!
Vũ Hoàng gật đầu:
- Được! Mày biến đi!
Vũ Hoàng leo vội vào bên trong, rồi mở cửa rào bước ra, đúng lúc Vinh dừng xe lại, Hoàng làm như giật nãy người, đầu cúi gằm và tay kéo nón kết sâu xuống, bước đi nhanh.
Vinh bước xuống xe, anh cau mày nhìn theo dáng Vũ Hoàng. Anh ta vừa từ trong nhà anh đi ra, vậy là Uyển Ngọc vừa tiếp anh ta. Anh ta còn lý do nào để gặp Uyển Ngọc khi cô đã là vợ của anh rồi?
Vinh tức giận mở mạnh cổng rào rộng ra, lái xe vào. Uyển Ngọc đâu không thấy ra đón anh? Hay là cô đang vội phi tang dấu tích của tên luật sư lưu manh?
Đồ khốn kiếp! Vinh muốn quát lên vì giận, đường đường là một luật sư, song anh ta lại cư xử như một tên trộm, tới lui với một phụ nữ đã có chồng.
Vinh lấy chìa khóa mở cửa đi vào nhà, Uyển Ngọc đang ngủ gà ngủ gật trên ghế xa-lông ở phòng khách. Vinh đứng nhìn nhìn Uyển Ngọc, cô vừa tiếp Vũ Hoàng hay là anh ta vào mà cô chẳng hay vậy?
Như linh cảm có người nhìn mình, Uyển Ngọc mở choàng mắt ra:
- Anh Vinh! Anh mới về hả?
- Sao em ngủ không vào phòng mà ngủ lại nằm ở đây?
- Em đợi anh, với lại cửa rào khóa lo gì?
- Em không nghĩ là có người leo vào à?
- Ai lại thế xưa nay ở đây yên tịnh mà. À! Thu Cúc sao rồi hả anh?
Vinh nhìn Uyển Ngọc đăm đăm. Cô không có vẻ gì đóng kịch cả, mà là vẻ mặt của người mới vừa ngủ dậy. Không có lý nào cô còn có mối liên hệ nào với Vũ Hoàng. Vinh ngồi xuống ghế, những câu hỏi vẫn lảng vảng trong đầu anh.
Uyển Ngọc ngồi dậy:
- Anh uống nước không, em đi lấy cho anh?
- Ờ cũng được. Ngọc này ... chúng mình dời tuần trăng mật tháng sau đi được không. Mẹ của Thu Cúc năn nỉ nên anh thấy khó xử quá.
Uyển Ngọc hồn nhiên gật đầu:
- Được mà? Đi Đà Lạt hay ở đây thì chúng mình vẫn bên nhau.
- Em cho anh lo cho Thu Cúc à?
- Em đã là vợ anh, em nghĩ anh sẽ lo cho chị ấy với tình bạn. Hơn nữa, em nghĩ học mấy ngày nay rồi.
Nói xong, Uyển Ngọc đi vào trong, Vinh nhìn theo. Anh thích Uyển Ngọc ngăn lại, anh muốn cô nói cô lo anh sẽ xiêu lòng vì thương hại Thu Cúc. Nhưng sao cô chẳng tỏ thái độ gì cả. Hay là cô còn lưu luyến Vũ Hoàng. Những ý nghĩ ấy làm Vinh không vui chút nào. Mới tối qua anh đang ở trong thiên đường hạnh phúc, sao bây giờ thiên đường này không cho anh cảm giác hạnh phúc nữa.
Uống ly nước, Vinh kêu mệt kéo Uyển Ngọc vào phòng:
- Sáng giờ em làm gì hả Ngọc?
- Em xem lại bài học và sau đó ngồi đợi anh.
Không làm gì cả? Nếu như có ai đến nhà mình, em phải tiếp họ?
Uyển Ngọc phì cười:
- Làm gì có.
- Vậy mà lúc mới về anh ... cứ tưởng nhà mình có khách.
Vinh cố quên hình bóng.Vũ Hoàng, ôm Uyển Ngòc vào lòng.
- Ngủ đi em! Em đừng đi đâu cả nhé, anh thích được ngủ ôm em như thế này.
Uyển Ngọc mỉm cười rúc vào lòng Vinh, những buồn phiền vì đợi mong anh tan biến đi nhường lại cảm giác ấm áp hạn phúc.
Ngắm lại mình lần nữa, Vũ Hoàng mới ôm bó hoa hồng to, nhấn chuông cửa nhà Uyển Ngọc. Anh sẽ mở đầu "chiến địch" tấn công chinh phục cô như ngày nào anh đã chinh phục cô vậy.
Cánh cửa khua động và kéo ra. Vừa mở cánh cửa ra, Uyển Ngọc giật mình vì bó hoa hồng to, màu đỏ tươi thắm trước mặt cô, cùng với Vũ Hoàng cười thật tươi:
- Chúc em một buổi sáng tốt lành.
Uyển Ngọc nhăn mặt:
- Anh chờ em buổi sáng để tặng hoa hồng cho em sao?
- Đó là lòng thành của anh. Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu của anh dành cho em, em nhận nhé.
Uyển Ngọc lắc đầu:
- Em nhận hoacủa anh với tình cảm một người em gái thôi.
- Thì sao cũng được. Em chuẩn bị đến trường à? Vậy anh mời em ăn sáng nhé.
- Cũng được. À, anh thông báo với làng cô nhi Hòa Bình giùm em chưa?
0 Lượt
# 30 - Admin 0.00023607176581681
- Chưa anh nghĩ đâu cần vội dữ vậy. Em nên thay đổi quyết định. Em có một mình, số tiền đó cần cho em. Em còn phải lập gia đình, em hãy còn quá trẻ, tương lai còn phía trước.
- Ừ, có lẽ em sẽ suy nghĩ lại.
Vũ Hoàng mừng rỡ:
- Như vậy mới là quyết, định thông minh.
- Chúng ta đi ăn sáng đi.
Uyển Ngọc bước theo Vũ Hoàng. Hôm nay cô không giữ vẻ xa cách với anh nữa. Vũ Hoàng mừng thầm. Bé ngốc ạ, em đâu phải cứng cõi gì mà không cần có một người đàn ông bên em, bảo vệ em và cho em sự yêu thương.
Nhưng xe chưa kịp chuyển bánh, hai ba người rồi bốn năm người ào ra vây kín xe Vũ Hoàng. Vũ Hoàng nhăn nhó:
- Gì đây các bạn?
- Luật sư Vũ Hoàng! Có phải anh và nhà nữ tỉ phú Uyển Ngọc sẽ kết hôn?
Cô Uyển Ngọc, nghe nói để tìm tình yêu chân thật cô sẽ hiến hết số tiền thừa kế năm triệu USD cho làng cô nhi Hòa Bình?
Trước những câu hỏi tới tấp, Uyển Ngọc cười duyên dáng:
- Vâng, tôi tặng hết năm triệu USD đó cho làng cô nhi Hòa Bình.
- Cô đúng là mạnh thường quân. Xin cho chúng tôi được chụp ảnh cô.
- Vâng.
Vũ Hoàng nghiến răng thầm nguyền rủa. Vậy mà lúc nãy Uyển Ngọc nói với anh, cô sẽ suy nghĩ lại. Hiến hết năm triệu USD, cô ta còn cái gì để anh đeo đuổi hay quỵ lụy để cô chịu làm vợ anh?
Uyển Ngọc tươi như hoa, cô ôm bó hồng to của Vũ Hoàng đứng cho cánh nhà báo chụp ảnh cô. Phải mười lăm phút sau, đám ký giả mới chịu tan ra. Vũ Hoàng hết còn hứng thú để mời Uyển Ngọc đi ăn. Tuy nhiên anh ta còn cố vớt vát:
- Sao lúc nãy em bảo sẽ suy nghĩ lại?
- Em đã quyết định thì không muốn thay đổi. Em đã báo với văn phòng luật sư của anh rồi mà.
- Em đã báo?
- Vâng. Chậm lắm là ngày mai số tiền đó không còn là của em.
- Em điên rồi! Không ai cho một số tiền kếch xù như thế.
- Thôi, em đói rồi, muốn đi ăn, không đưa em đi à?
- Anh vừa ... nhớ có một cái hẹn, hay em đi ăn một mình đi nhé.
Nói như vậy xong, Vũ Hoàng hằn học quay xe lái, nổ máy phóng đi ngay, anh không cần giữ lịch sự với một kẻ điên và ngu ngốc nữa.
Uyển Ngọc mỉm cười nhìn theo, lòng cô nhẹ nhàng, cô không còn là nhà nữ tỉ phú trẻ nữa, mà cô sẽ là cô sống một cuộc đời bình thường, không ai nghĩ chuyện bắt cóc cô hay giết cô.
Đặt bó hoa hồng xuống bên vệ đường, Uyển Ngọc bước đi. Nắng đang lên, màu nắng nhẹ nhàng trong trẻo, phía trước dường như có Vinh đứng đợi. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm, một kỷ niệm không dễ dàng quên.
Uyển Ngọc chạy bộ lúp xúp. Từ nay cô không phải sợ bị bắt cóc đòi tiền chuộc mà cô là con người bình thường. Một ngày mới đang lên, vầng hồng ló dạng phía trước, tiết trời dịu nhẹ.
Sau lưng Uyển Ngọc là con MiMi, nó chạy theo Uyển Ngọc, cái vòng lục lạc đeo cổ rủng lẻng tiếng leng keng nhỏ thành một âm thanh vui tai. Chợt nó hực sủa rồi quay ngược đầu lại không sủa nữa mà vẫy đuôi mừng rỡ.
- Gâu gâu ...
Uyển Ngọc ngạc nhiên dừng lại, cô lên tiếng gọi con MiMi:
- MiMi! MiMi làm gì vậy hả.
Đằng kia, con MiMi chồm cả hai chân của nó lên người Vinh, nó lè lưỡi liếm lên mặt Vinh. Còn Vinh thì sung sướng ôm lấy nó mắng yêu.
- Gượm đã nào MiMi, mừng gì dữ vậy?
Uyển Ngọc ngây người ra nhìn. Không ngờ con MiMi của có mừng Vinh đến như vậy Vinh ôm nó lên tay, tiến đến trước mặt Uyển Ngọc:
- Chào em! Em cũng đì tập thể dục buổi sáng à.
- Anh trả con MiMi lại đây!
Uyển Ngọc ôm lại con MiMi, cô mắng nó:
- Mày hư lắm.
Vinh bỏ chạy vượt qua mặt Uyển Ngọc, như việc anh gặp cô hay phải nói với cô là tại con MiMi mừng anh. Uyển Ngọc đứng tần ngần nhìn theo, cô không nghĩ là sẽ gặp anh trong buổi sáng đi chạy bộ à, mà dường như đó là sở thích của anh mỗi buổi sáng kia mà.
Uyển Ngọc không biết mình có nên tiếp tục chạy. Còn đang phân vân, tiếng chân phía sau, Uyển Ngọc quay lại:
Thu Cúc.
Thu Cúc chạy vượt qua mặt Uyển Ngọc. Kịp nhận ra Uyển Ngọc, cô đừng lại:
- Cô cũng tập thể dục buổi sáng nữa à? Chắc là không có ý định nối lại với anh Vinh chứ? Cho cô biết ...
Thu Cúc im bặt, chút xíu nữa là cô bảo Uyển Ngọc. Vinh sẽ không tha thứ cho Uyển Ngọc khi cô xúc phạm Vinh. Điên rồi hay sao mà vẽ đường cho hươu chạy?
Thu Cúc giậm chân đuổi theo Vinh, giọng nũng nịu:
- Anh Vinh đợi em với!
Uyển Ngọc chậm chạp đếm bước. Cô không côn muốn tập thể dục nữa, gặp lại Vinh chỉ khiến trái tim cô thêm đau đớn.
Thả con MiMi xuống, Uyển Ngọc chạy ngược lại.
- MiMi! Mình về nhà thôi!
Con _MiMi cụp đuôi chạy theo Uyển Ngọc. Chủ chạy phía trước, con chó nhỏ chạy theo phía sau. Về đến nhà mở cổng, Uyển Ngọc sụp xuống vuốt ve con MiMi. Chỉ có mày là không thay lòng mà thôi. Lời nối tình yêu nào sao vội bay theo gió.
0 Lượt
# 32 - Admin 0.00023607176581681
Thu Cúc chạy theo Vinh, cô phụng phịu:
- Anh có nghe em gọi không mà cứ chạy vậy? Tập thể dục chạy bộ mà như chạy đua vậy.
Vinh cười gượng:
- Thì em cứ chạy, đuổi theo anh làm gì?
- Chạy song hành với anh mới vui.
Thu Cúc sà lại ôm cánh tayVinh:
- Anh mới gặp con nhỏ man man phải không? Đừng bao giờ anh tha thứ cho nó, em biết là anh bị oan mà.
- Cám ơn em nghĩ tốt cho anh, song anh nghĩ là anh cần giải nỗi oan.
- Anh giải nỗi oan bằng cách nào đây, khi mà nó cố tình nghĩ xấu cho anh?
- Anh cũng chưa biết, nhưng anh thấy cần làm sáng tỏ chuyện anh và Uyển Ngọc ở ngoài biển Vũng Tàu.
Thu Cúc cười giễu cợt:
- Trừ phi cô ta nói là cô ta muốn ly hôn với anh nên vu cáo anh, cô ta thích Vũ Hoàng mà.
- Nếu Vũ Hoàng là người tốt, anh mong Uyển Ngọc được hạnh phúc.
- Vũ Hoàng rất yêu và lo cho Uyển Ngọc.
Vinh lắc đầu:
- Anh không nghĩ đơn giản như vậy.
- Nhưng bây giờ anh ta còn yêu Uyển Ngọc mới là sự thật, vì Uyển Ngọc đã hiến hết số tiền mình có cho làng Hòa Bình.
- Cô ta đúng là điên.
- Đôi khi anh nghĩ hành động của Uyển Ngọc là đúng, vì tiền đã không mang lại hạnh phúc cho cô ấy.
- Xem vẻ anh còn yêu nó?
Thu Cúc nói bằng giọng tức tối. Rõ ràng là vì Uyển Ngọc, anh lai bị tai tiếng như thế, vậy mà anh vẫn cầu mong điều tốt đẹp cho Uyển Ngọc. Vinh lại không chối, anh gật đầu:
- Anh vẫn yêu Uyển Ngọc.
- Yêu một người gây tổn thương nghiêm trọng cho mình? Anh có biết lần bị bắt cóc suýt chết, người ta đâu phải bắt anh mà bắt nó kìa.
Đôi mắt Vinh lóe lên chút ánh sáng lạ lùng, Thu Cúc vẫn vô tình không nhận ra:
- Em cũng biết chuyện này à!
- Thì ... Thu Cúc lúng túng - Em suy đoán như vậy thôi. Tại sao trước đó anh chưa hề bị bắt cốc, thế mà Uyển Ngọc đi với anh thì anh bị bắt cóc đánh đập, còn nó có sứt mẻ miếng da nào đâu.
- Ờ ... ờ ...
Vinh ậm ừ. Cách tốt nhất anh nên thân mật với Thu Cúc để hiểu thêm, biết đâu Thu Cúc cũng biết điều gì đó. Anh lôi tay Thu Cúc:
- Chúng ta chạy thôi, trời sáng rồi. Còn về tấm rửa ăn sáng. Hay là lát nữa anh sang nhà em mời em đi ăn sáng nghen?
Thu Cúc mừng rỡ:
- Được! Lát nữa anh sang nhà em đi, em đợi, nhớ nghen anh.
Cô chồm lên hôn vào má Vinh:
- Bao giờ em cũng yêu anh cả và sẵn sàng đón anh trở về đón em.
Vinh cười gượng xoa má:
- Chạy đi em.
- Này!
Vũ Hoàng thô bạo nắm tay Thu Cúc kéo mạnh lại, giọng hằn học:
- Hồi này sao em hay đi với tên Vinh quá vậy hả?
Bị kéo tay mạnh, Thu Cúc bực dọc:
- Anh làm gì như em mắc nợ em vậy. Em đi với anh Vinh thì liên quan gì đến anh nào?
- Sao không liên quan, cô nói xem cô chưa từng là của tôi?
- Từng là của anh thì sao? Khi anh đeo đuổi Uyển Ngọc, tôi đâu có ngăn cấm anh. Giữa hai chúng ta thích thì đến không thích thì thôi. Anh từng có quan niệm sống này, sao bây giờ trở nên lạc hậu vậy?
Vũ Hoàng địu lại:
- Bây giờ Uyển Ngọc không còn gì để đeo đuổi. Hơn nữa, anh đâu có yêu nó. Người anh bắt đầu yêu là em nè. Chúng ta đừng đùa giỡn nữa, hãy cưới nhau đi.
Thu Cúc cười phá lên. Cô đưa tay lên trán Vũ Hoàng thăm nhiệt, bỡn cợt:
- Anh lên cơn mấy độ rồi hả? Sao khi không trở nên lãng mạn quá vậy, đòi cưới tôi? Vũ Hoàng ơi! Chúng ta biết quá rõ về nhau, cái nào xấu cái nào tốt.
Đừng có đùa nữa, luật sư đẹp trai.
Vũ Hoàng làm mặt nghiêm lại, vẻ thành khẩn:
- Anh không đùa, mà anh thật lòng yêu em muốn cưới em làm vợ.
Vẻ nghiêm nghị thành khẩn của Vũ Hoàng không làm Thu Cúc động lòng.
Cô càng cười giễu cợt hơn nữa:
- Anh yêu tôi hay yêu cái gia sản của ba mẹ tôi? Tôi là con một của nhà doanh nghiệp Trần Đình, những gì của ba mẹ tôi sẽ là cua tôi. Anh thôi đóng ...
cải lương đi, Vũ Hoàng. Khó coi lắm!
0 Lượt
# 33 - Admin 0.00023607176581681
Vũ Hoàng nổi giận trở lại:
- Tại sao em xem thường tình cảm của anh quá vậy? Anh cho em biết, em đừng có hòng trớ lại yới vinh.
Gương mặt Thu Cúc sa sầm xuống:
- Anh hăm dọa tôi đấy à? Mới đó anh đã trở mặt, làm sao tôi có thể yêu một người như anh.
- Chúng ta đi trên cùng con thuyền, đích đến đã vô hiệu. Hơn nữa, đã gần gũi nhau tình cảm nảy sinh, anh không trở mặt với em mà anh muốn em là của anh.
- Nghe cho rõ, tôi chưa bao giờ yêu anh cả! Gần gũi anh là do tôi quá cô đơn, do tôi say rượu. Bây giờ anh Vinh đã thân mật vui vẻ lại tới tôi, tôi muốn chấm dứt với anh. Đừng có lộn xộn, tội bắt cóc tống tiền và kéo người xuống biển, dù anh không muốn giết chết Uyển Ngọc đi nữa. Tôi có bằng cớ tố cáo anh đấy.
Đừng làm phiền tôi!
Nói xong Thu Cúc gạt Vũ Hoàng ra bỏ đi một nước. Vũ Hoàng tức giận nghiến răng trèo trẹo. Khốn kiếp! Mày dám tố cáo tao, mày cũng sẽ chẳng được thằng Vinh đếm xỉa tới. Cả hai đều không thấy từ sau bụi cây dừa nước, Vinh đang đứng nép mình nghe. Anh bàng hoàng kinh sợ .... Hạnh phúc hôn nhân của anh và Uyển Ngọc tan vở vì những người này. Đáng sợ.
Chưa bao giờ Vinh thấy kinh sợ lòng người ghê tỏm đến như thế. Vũ Hoàng đã lên xe đi, Vinh mới rời nơi ẩn nấp để đi. Làm sao để lôi kẻ ác ra ánh sáng?
Vừa trông thấy Vinh, Thu Cúc nũng nịu:
- Em đợi anh gần hai mươi phút, cứ tưởng anh không đến.
- Đường kẹt xe quá trời. Bực ghê!
- Ngồi đi anh.
Thu Cúc tự nhiên lấy khăn lau mặt cho Vinh, anh không tránh mà nhận sự săn sóc của cô như ngày nào hai người từng yêu nhau. Thu Cúc vui lắm, cô vẫy phục vụ:
- Anh uống gì em gọi cho. Nước uống của em cũng nhạt hết rồi.
- Để anh gọi hai ly nước táo ép. Anh nhớ em thích uống nước này, thơm và tốt cho da mặt.
đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất
Truyện Cùng Chuyên Mục
» Truyện Teen - Tam Đại Thiếu Gia Và Nhỏ Nhút Nhát: Cổ Tích Giữa Đời Thực
[ 4256 ngày trước - Xem: ]
[ 4256 ngày trước - Xem: ]