watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 8 - Trái tim đá
Home >
Tìm kiếm

Trái tim đá

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 12:53

anh chẳng thể nào quên được... Lam hãy tin anh nghe không?

_ Em không biết... – Lam run lên... cô thấy sợ khi nghĩ Phương đi xa, xa mãi...
Phương bật dậy, anh kéo Lam đi. Lam giằng ra và hét lên:

_ Anh mặc em đi! Rồi anh cũng đi mà... đi xa mà...
Lam bỏ chạy nhanh ra xe. Phương đờ người, không biết làm gì nữa. Bóng Lam nhỏ dần và mất hút.
Phương không ngờ Lam yếu đuối thế. Anh có cm giác mình mắc tội. Anh đã làm sụp đổ chỗ dựa duy nhất trong tâm hồn của Lam. Lam khóc, giọt nước mắt tủi hờn xen lẫn xót xa... Phương thấy đau lòng quá! Anh phải làm gì? Nửa muốn đi học để tạo sự nghiệp vững vàng, nửa lại không nỡ xa Lam...
Phương cho xe vào ga ra, rồi mệt mỏi đi lên nhà. Chú anh đã về, ông ngồi ở salong xem ca nhac. Chú anh đặc biệt là mê nhạc vàng. Vì thế nhà toàn đĩa các thứ nhạc buồn, nỉ non đó. Phương và cậu em họ không bao giờ *****ng vào đống đó, có muốn nghe cả hai toàn dùng đầu đĩa tại phòng mình. Phương toan cất tiếng chào thì chú đã lên tiếng trước:

_ Chú vừa nhận điện của bố cháu đầy! Ông muốn cháu về Hà Nội ngay...

_ Sao ạ? – Phương cố tỏ ra quan tâm.

_ Bố cháu muốn gần cháu trước khi cháu đi du học. Phương này! Đừng chống đối nữa. Dì Ngọc Lưng là người tốt chỉ tội có cuộc đời quá lận đận mà thội.
Phương phẩy tay:

_ Chú đừng nói nữa... Cháu sẽ về nhưng không phải bây giờ.
Người chú lắc đầu:

_ Sao cháu bướng thế? Bố cháu vất vả vì cháu...

_ Vì cháu sao? – Phương hét lên – nếu vì cháu thì ông ấy đã không lấy người đàn bà đó... Phải, nếu vì cháu thì bố cháu đã tới đón cháu ngay khi cháu bỏ đi... Nhưng ông ấy có làm thế đâu chứ?

_ Phương! – Chú gắt khẽ – Bố cháu ngày nào mà chẳng gọi điện hỏi thăm tình hình cháu. Bố cháu hài lòng vì quyết định tự lập của cháu thôi...
Phương nhún vai:

_ Vậy thì đừng nên ép cháu vào điều cháu không thích! Thôi, cháu lên phòng đây. Mệt quá!
Phương bỏ lên lầu mặc cho ông chú lầu bầu trong miêng. Anh đã quá mệt mỏi trong những cuộc nói chuyện vô bổ như thế rồi. Chú anh chẳng bao giờ đưa ra những lý lẽ khác thuyết phục hn ngoài chuyện “dì ấy khổ, bố cháu thưng cháu lắm”. Ai cần chứ? Lòng một đứa trẻ một khi bị tổn thưng thì rất khó chữa lành. Khó lắm!

Phương mở cửa và vội né vật lạ bay ra. Một chiếc tàu bay giấy đâm vào tường và ri xuống. Phương ngước mắt nhìn kẻ vừa phi ra. Bình cười sằng sặc:

_ Có người gửi cho đấy!
Phưnơg nhặt lên và giở ra xem. Chữ của Yên... một cái hẹn chia tay... Phương khẽ nhíu mày. “Yên sao thế nhỉ? Gởi giấy chẳng thể bằng nói qua điện thoại!”

_ Lời hẹn của nàng hay ho đó chứ? Lòng chàng như có sóng trào...
Phương lừ mắt nhìn Bình:

_ Em bày trò này h?

_ Anh không vui sao? – Bình cười toe hỏi lại – Chị Yên tới mà không gặp được anh. Chị ấy nói dạo này anh cứ như có phép ấy, biến mất không tung tích....

Phương ngồi xuống giường thở dài:

_ Đang mệt chết thì bị ông già cậu lên lớp...

Bình gật gù:

_ Kể bố em cũng lạ... Biết rõ anh cứng đầu khó dạy rồi mà còn...

_ Này, chớ có xỏ xiên nhé! Chỉ có cậu là cứng đầu khó dạy thôi.

Bình cười rồi nằm xoài ra giường. Phương vừa cởi áo vừa nói:

_ Tụi cậu được nghỉ rồi sao không đi đâu cho thoi mái?
Bình nheo mắt:

_ Nếu em nói em phi học thì anh có tin không?
Phương chép miệng:

_ Có thể! Dạo này anh thấy cậu có vẻ bớt nghịch đi rồi đấy! Chịu lấy “ánh sáng” từ anh rồi đúng không?

Bình cười khùng khục vì kiểu bình luận điêu của ông anh họ. Dù cho có cả đời bên ông anh sáng ****i như vàng mười Bình cũng chẳng thể nào sáng ra... Chỉ có Lam... tác động kỳ lạ đến cậu, biến cậu từ ích kỉ đến tốt đẹp...

Phương vò đầu rồi cũng nằm xuống, thở dài. Bình quay sang hỏi:

_ Anh có chịu về không?

_ Phải về chứ! Đấy là nhà anh, có mẹ anh ở đó, có cả bố anh nữa...

Bình chép miệng:

_ Bác Lưng coi mà tội nghiệp. Bác ấy quan tâm anh lắm đấy. Em nói thật, mọi cái trong phòng anh đều do bác bảo bố em mua cho...

Phương giật mình:

_ Thật ư? Sao không nói cho anh rõ?

_ Để anh ném đi những thứ anh thích à? – Bình nói lớn – Anh ích kỉ vừa thôi. Bác ấy có tội gì c chứ?
Phương lắc đầu:

_ Không biết!

Bình hạ giọng bất lực:

_ Mặc kệ anh vậy... Này, anh đi du học, chi Yên có khóc dữ không?

Phương nhíu mày:

_ Sao em lại hỏi thế?

_ Thì em thấy chị ấy và anh thân nhau thế... Xa nhau thì...

Phương cười:

_ Bạn bè thôi mà...

_ Cái gì? Bạn bè? Em không phải con nít đâu nhé!

Phương nhún vai:

_ Sao em lại nghĩ thế? Người ta chi với nhau vì tình bạn mà...

_ Không phải mỗi mình em nghĩ thế mà cả trường cũng nghĩ thế... Cảchị Yên nữa...
Phương yên lặng. Có gì đó mơ hồ đang tan chảy trong lòng. Yên cũng nghĩ thế! Tội nghiệp Yên quá! Một cô gái hiền dịu luôn khiến người khác nghĩ rằng sẽ bảo vệ ngay từ lần gặp mặt. Phương cũng thế. Cái lần gặp đầu tiên, anh đã tìm được sự đồng điệu trong tâm hồn với Yên. Nhưng đó chỉ là tình bạn. Phương tin rằng cảm giác muốn che chở cho Yên chỉ là sự thôi thúc từ tình bạn cao đẹp. Phải, khi gặp Lam thì điều đó càng rõ ràng và tách biệt hơn.Bao giờ anh cũng cảm thấy khao khát được che chở cho Lam, mong muốn được ở cạnh Lam... Sự rung động từ tận đáy con tim khiến người ta biết khổ, biết vui thật sự... Lam sẽ trở thành người quan trọng nhất cuộc đời anh. Mãi mãi là như thế! Và anh sẽ không ngừng nỗ lực để có một tơưng lai chung bước cùng Lam.

Bình cất tiếng, cắt ngang suy nghĩ của Phương:

_ Em tin Yên là một cô gái hiền dịu và rất phù hợp với một gia đình yên ấm. Nhưng hình như chị ấy không thể chia sẻ những ước m rất xa của anh... Một người phải thật đặc biệt: vừa cứng rắn, vừa mềm mỏng; chanh chua một tí song cũng phải biết dịu hiền... Người đó mới hợp với anh!
Phương ngạc nhiên nhìn Bình. Anh cứ ngỡ Bình đã hết thuốc chữa rồi, nhưng bây giờ trước những lời lẽ hết sức chân tình của Bình, Phương thấy mình đã đánh giá sai lầm.

_ Anh sao thế? Em đã khác rồi. Phải, hoàn toàn khác... Nhờ ơn một người đấy.

_ Ai mà tài vậy? – Phương tò mò

Bình cười nhẹ:

_ Một người gặp em luôn lừ mắt, nói với em bắng giọng bề trên... Một người tưởng gần gũi mà lại xa vời... Có lẽ, suốt cuộc đời này em sẽ chẳng với tới.

_ Bi quan thế? Em phi tin vào bản thân mình chứ? Mọi niềm tin đều mang lại một phần của chiến thắng!
Phương vỗ vai em trai, rồi hướng mắt nhìn lên trần nhà. Niềm tin của anh có mang lại lợi ích gì cho anh không nhỉ? Anh luôn tin vào bản thân mình, vào mọi cái, vào Lam. Nhưng lại không thể có niềm tin vào mối quan hệ tình cảm với Lam... Năm năm xa cách, anh chỉ sợ sợi dây chỉ hồng mỏng manh sẽ bị dứt vĩnh viễn. Vậy thì anh sẽ ra sao? Mất Lam và mất tất cả... Một tương lai mà anh xây dựng cũng sẽ sụp đổ...

Bình thở dài:

_ Đứng trước người ấy mọi niềm tin của em đều sụp đổ hết... Người ấy luôn bí ẩn, luôn mới mẻ...
Lam của anh cũng thế... Nhưng Phương chẳng bao giờ mất lòng tin cả, mà lòng tin của anh như được chắp cánh thêm. Phương cười tủm tỉm khi nhớ lại buổi đi chơi ngày hôm nay. Lam ngây thơ như một con chim non bé nhỏ... Nhưng giọt nước mắt lại ri trên khuôn mặt đó. Nó tựa như nỗi đau chắt chiu lại và ùa ra làm lòng anh nhói đau... Làm thế nào đây?
Bình lại thủ thỉ:

_ Anh ngủ rồi à?

_ Chưa. Nhưng mệt.

_ Anh có thấy em vớ vẩn không?

Phương xoay người nhìn Bình. Đôi mắt anh dịu hiền, động viên:

_ Không phải vớ vẩn! Đấy là tiếng nói của con tim. Em biết lấy nó làm động lực để hoàn thiện bản thân thì rất tốt. Hãy biết cố gắng, thế nào em cũng sẽ được một cái gì được cho tương lai.

Bình cười nhẹ:

_ Cả anh cũng thế nhé?

_ Ừ. Chúng ta cùng cố gắng.

Phương nắm lấy tay Bình như truyền sức mạnh niềm tin cho cậu em họ. Có lẽ đây là buổi nói chuyện cuối cùng của hai anh em. Sau này, không biết còn những buổi nằm thủ thỉ tâm sự như những người bạn với nhau không, bởi thời gian luôn làm già đi tất cả: tuổi trẻ, tâm hồn và cả trí óc nữa.
Lam không hiểu vì sao mình lại khóc nhiều thế... Chỉ có một tin là Phương sẽ đi du học thôi đã khiến cô xúc động. Anh và cô sẽ xa nhau tới năm năm và có thể dài hơn nữa... Lam thấy sợ, không hề tin vào khỏang thời gian đó chút nào. Phương đi và sẽ đi mãi...
Bây giờ thì Lam hiểu thế nào là cảm xúc thật sự. Thì ra bấy lâu nay trái tim cô vẫn chưa chết. Nó chỉ bị phủ băng giá mà thôi. Mối quan hệ mờ ảo với Phùng, rồi với Quyền không là gì hết. Cô sẽ chấm dứt nó trong nay mai... Còn với Phuơng, cô không thể trở lại được, chỉ có lún sâu vào. Thế nên trái tim cô mới khổ thế này, chật vật với ý nghĩ xa cách thế này... “Phuơng phải đi, vì tương lai của anh ấy. Còn ta ở lại, chờ đợi ư? Ta đâu phải là hòn Vọng Phu thuỷ chung?” Lam muốn bảo Phuơng đừng đi, hãy ở lại bên Lam, mà không sao nói được. Lam ích kỉ quá!

Bà Lam lên nhà, ngạc nhiên:

_ Lam, nghĩ gì mà không để ý điện thoại thế?

Lam vội vàng quay vào trong lau nước mắt, còn bà thì nhấc điện thoại:

_ Ai gọi vậy?

_ Cháu chào bà ạ! – Phuơng nhỏ nhẹ – Bà cho cháu gặp em Lam được không ạ?

_ ừ, cháu đợi một chút. Lam à! Có ai gọi cho cháu này!

Bà đưa máy cho Lam và hi tò mò nhìn vào mắt cháu. Lam vội vang cụp xuống, nói nhỏ:

_ Alô! Lam đây ạ.

_ Cho anh xin lỗi chuyện ban chiều nhé!

Đợi bà xuống bếp, Lam mới nói to lên:

_ Lỗi là tại em... Nhưng em chỉ xúc động nhất thời thôi.,.

_ Anh biết! – Phương nhỏ nhẹ – Anh không yên lòng một chút nào. Anh không ngờ chuyện anh đi du học lại khiến em khổ sở thế. Anh đau lòng lắm...

_ Anh cứ đi đi! – Lam cố tỏ ra thản nhiên – Dù sao đó cũng là tương lai của anh, em không thể cản trở. Chỉ hy vọng anh không quên em nhé?

_ Anh sẽ không bao giờ quên em... vì chúng ta có duyên số mà! Thứ ba tuần tới anh phải về Hà Nội để chuẩn bị đi.... Em dành cho anh cả ngày thứ hai được không?

Lam thấy mắt mình lại cay cay, cô ngậm ngùi:

_ Vâng ạ !Em sẽ chờ...

Phương hạ máy. Anh thở dài, chán nản. Mới thử tưởng tượng cuộc sống buồn tẻ không có Lam anh đã thấy chán... Giá Lam có thể theo anh đi, thì thật hạnh phúc. Nhưng đó chỉ là giấc mơ rất đẹp mà không bao giờ thành sự thật!
Phương dành ngày chủ nhật để chia tay bạn bè, gia đình và Yên. Yên đã khóc và nói sẽ nhớ anh lắm... Rồi từ từ anh sẽ giải thích sự hiều lầm này....
Chỉ có ngày chia tay với Lam là khổ sở. Lam trở nên trầm lặng kì lạ. Cô không còn cười và đùa với anh nữa, mặc dù anh cố gợi chuyện. Lam chấm dứt buổi đi chi giữa chừng vì bà ở nhà chờ cơm. Hôm nay là ngày giỗ bố cô.

Phưng lắc đầu buồn bã:

_ Một buổi chia tay không giống ai.... Em có thể ở lại thêm chút nữa không? Anh sẽ đi xa tới năm năm...
Giọng Phương chùng xuống. Lam ngước cặp mắt buồn sâu thẳm nhìn Phưng. Anh nhận ra một sự bất lực tràn ngập đôi mắt ấy. Đôi mắt khiến Phương chơi vơi...

Lam mở túi xách lấy ra một hộp quà được gói cẩn thận. Cô nói:

_ Anh hãy giữ gìn nhé. Sau 5 năm, món quà vẫn còn thì anh sẽ gặp lại em...

_ Sao? – Phương thoảng thốt

_ Em không biết trước được tương lai đâu. Anh cố gắng nhé... Em cảm ơn anh về chiếc nhẫn, em sẽ giữ... giữ mãi...

Lam khóc nấc lên. Phưng cầm tay cô, nhẹ nhàng an ủi:

_ Em hãy tin rằng, tương lai chúng ta sẽ đi chung một con đường, cùng phấn đấu vì một tương lai... Nhìn này, anh có một món qùa khác mà em rất thích...
Phương lấy ra một bọc cứng, trao cho Lam. Anh cười tủm tỉm:

_ Em còn nhớ lần đầu tiên ta gặp nhau không? Anh tình cờ nhìn thấy quyển sách “Trái tim đá” của em... Và bây giờ em sẽ được đọc quyển sách “song sinh” của nó “Trái tim yêu”.

Lam tròn mắt kinh ngạc nhìn bìa quyển sách. Cô không thốt lên lời vì món quà bất ngờ này.
Phương cười:

_ Người vợ viết quyển “Trái tim đá” còn người chồng viết “Trái tim yêu” để bày tỏ tình yêu của mình, để hi vọng người vợ có thể hiểu được... Anh cũng mong em hiểu được lòng anh và hứa sẽ chờ anh nhé?

Lam gật đầu:

_ Em sẽ chờ... Nhất định là thế!
Phương nhìn vào đôi mắt đen láy của Lam, anh đọc được sự yêu thương tin cậy trong đó. Mai sau, nhất định anh và cô sẽ được toại nguyện! Thời gian và lòng tin sẽ được “đọ gan” cùng nhau...Mặt nạ của đá


Phương ôm chặt món quà của Lam vào lòng. Chiếc máy bay đưa anh đi xa đã cất cánh. Phương nhìn ra cửa sổ. Phía dưới các toà nhà đã nhỏ dần, nhỏ mãi... Lam cũng ở đâu đó trong đám nhỏ tí đó. Phương thở dài, anh nhớ lại những tháng ngày qua bên Lam, sao mà thân thương thế! Một năm mới phát hiện ra mình đang sống rất hạnh phúc. Chuyến ra đi này có phi là rất mạo hiểm?
Phưng mở tấm bưu thiếp mà Lam gửi kèm cùng với món quà. Anh đã đọc rất nhiều lần, đến nỗi thuộc cả đến dấu phẩy, dấu chấm...

“Anh à, anh đi học xa, chắc là em nhớ lắm. Anh cũng nghĩ như em đúng không? Nhưng anh cố học nhé! Đừng nghĩ ngợi nhiều. Anh hãy cứ nhìn cây hoa đá này mà nhớ đến em. Lá nó rất xanh và đẹp, đúng không anh? Liệu thời tiết lạnh lẽo bên ấy có làm cho nó chết? Đừng làm nó chết nghe anh. Năm năm sau, lá cây vẫn còn xanh như thế thì anh hãy cứ tin rằng: cô bé Lam của anh vẫn chờ đợi anh!
Tạm biệt anh!
Lam.”
Rồi anh sẽ giữ gìn cây hoa như giữ gìn tình cảm của chúng ta Lam ạ. Em hãy cứ tin rằng: năm năm sau, cây hoa đá sẽ đẹp hơn nữa. Nó sẽ có con, có cháu, trở thành một đại gia đình xum họp trong ngôi nhà anh và em xây tặng chúng. Khoảng thời gian ấy, em phải tin và chờ đợi anh. Một tương lai rực rỡ đang cần chúng ta xây đắp. Sự nỗ lực phấn đấu phi đồng hành cùng với ước mơ em ạ! Ước mơ của anh và em rồi sẽ trở thành hiện thực...
Phương khẽ vuốt một chiêc lá của cây hoa đá. Anh tự nhủ thầm sẽ không bao giờ rời xa cây hoa đá của anh!

Lam cứ tin rằng Lam đã nhìn thấy chiếc máy bay đưa Phương đi... Cô còn thấy cả Phương đứng cười, vẫy tay chào cô. Lam đã muốn khóc với niềm tin kì lạ đó. Một cô bé 17 tuổi, còn ngây thơ lắm, sao có thể nặng lòng? Lam không hiểu, cứ y như là đã có sự ràng buộc từ kiếp trước...
Lam ngồi trầm ngâm bên cốc nước cam. Cô lại thấy những cụm bèo trôi vô định trên dòng sông này. Lam khẽ mỉm cười. Cứ trôi đi... trôi mãi... bến bờ của các ngươi chưa xuất hiện đâu. Còn lâu lắm, xa lắm!
Vũ Nam thấy tim mình đập mạnh khi bắt gặp cô gái mà mình tìm. Anh đã đến đây rất nhiều lần mà không bao giờ gặp. Hôm nay đúng là dịp may hiếm có!
Anh lại gần, đặt cốc cà phê xuống, hỏi:
_ Tôi có thể hứng một chút gió trời chứ?
Lam khẽ nhướng mày, thờ :
_ Tự nhiên!
Vũ Nam khẽ cười:
_ Cô bé không còn nhận ra tôi à?
Lam phẩy tay:
_ Nhận ra chứ! Chỉ có điều tôi không thích bị quấy rầy khi đang suy nghĩ thôi.
_ Vậy xin lỗi nhé! Tôi rất vui khi gặp lại cô đó, Ngọc Lam à! Cô có biết tôi tìm cô nhiều lần rồi không?
Lam lắc đầu:
_ Không biết! Quả thực tôi không nhớ gì về anh cả.
Vũ Nam làm mặt ỉu xìu:
_ Vậy ư? Đáng buồn thật. Nhưng rồi tôi sẽ làm cho cô nhớ đến tôi, thật đ
<<1 ... 678910 ... 19>>

Tag:

Trái,tim,đá

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4529 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4594 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1523