Trái tim đá
h ô tô xuống. Gió biển thổi ào ại mát rượi. Ánh trăng vằng vặc chiếu xuống dịu dàng ôm ấp khuôn mặt thanh tú của Huyền. Nam cảm thấy ngây ngất trong lòng. Huyền ngủ rất đẹp, thơ ngây và ngoan hiền quá đỗi. Anh cứ muốn thấy hình ảnh này mãi...
Lam cựa mình và choàng mở mắt. Cô chợt nhớ ra mình đang ở đâu và bấn loạn nhìn sang phía Nam. Nam cười thật hiền:
_ Em tỉnh rồi hả?
Lam không thấy nét lạnh lùng nào trên khuôn mặt đẹp ấy. Cô thấy ánh trăng lan khắp ô tô. Cô ngẩng mặt lên và vô thức đẩy cửa xe.
Biển!... Tiếng sóng vỗ ào ạt... Tiếng gió vi vút mơn man. Lam đưa tay ra như hứng lấy tất cả. Cô bỗng bật cười khanh khách, cúi xuống bỏ giầy và chạy chân trần trên cát. Nụ cười thật đẹp dưới ánh trăng. Vũ Nam đứng trên bờ, như say như tỉnh trước khung cảnh thơ mộng đó. Lam ùa vào với nước, hất tung những bọt trắng lên cao, cao mãi. Rồi cô chợt lặng người đi... cúi xuống nhìn mặt biển tối thẫm. Cô bật khóc nức nở. Sóng vỗ ào ạt làm ướt hết người cô. Lam cứ khóc, lấy tay ôm mặt khóc. Vũ Nam hoảng sợ, chạy vội đến. Anh không thể hiểu được vì sao đang cười như một đứa trẻ, cô lại bật khóc như một người đang đau khổ, dằn vặt. Nam toan ôm cô vào lòng an ủi thì Lam ngẩng đầu lên, chậm chạp nói:
_ Không cần đâu! Tôi biết cách trấn tĩnh mà!
Những giọt nước mắt chợt ráo trên đôi mắt đen thăm thẳm của Lam. Lam nhìn ánh trăng, lạnh lùng nói:
_ Lần đầu tiên tôi được ra biển... Đúng! Đây là niềm mơ ước nhỏ bé của tôi. Tôi sẽ cùng đi với bà ngoại. Bà cũng đã hứa thế! Giờ thì chỉ có mình tôi chơi vơi giữa đêm tối...
Nam hiểu phần nào cảm xúc của Lam, anh kéo tay Lam vào bờ:
_ Lạnh lắm! Em ướt hết...
_ Mình đừng về vội nghe anh – Lam van nài bằng một giọng hết sức dịu ngọt – Em muốn ở gần biển nhiều hơn...
Vũ Nam gật gù:
_ Anh cũng thế! Anh muốn gần em và hiểu em hơn. Cuối cùng em là Huyền hay Lam?
Lam chau mày:
_ Em là Huyền! Một viên ngọc đen lóng lánh...
_ Làm bạn với anh nhé? – Nam đột ngột đề nghị.
Lam nghiêng đầu:
_ Thuỵ Huê thì sao? Anh đừng nói...
_ Đúng... Thụy Huê chỉ là một cái bóng thay thế em khi anh không tìm ra em... Anh chỉ muốn được làm bạn của em, một người bạn chân thực... Hãy giúp anh biết thế nào là tình yêu thật sự!
Lam im lặng không nói. Cô khẽ rung người khi một cơn gió thổi qua. Nam khoác chiếc áo của anh vào người cô rồi ân cần:
_ Anh dẫn em đi thay đồ nhé!
_ Vâng!
Lam ngoan ngoãn đi bên anh. Cô rất lặng, ngay hơi thở cũng không rõ ràng. Nam vẫn còn một chút lo sợ mơ hồ, nhưng anh tự hứa với lòng mình sẽ không để Lam đi mất!
Vào đầu năm học, Lam đã xin thầy không cần phải theo đội tuyển quốc gia nữa. Thầy có vẻ không hài lòng về cô... Viên ngọc mà thầy tìm thấy lại không muốn để thầy đẽo gọt cho thêm bóng bẩy. Thầy tin Lam sẽ như Phương, nổi trội và làm rạng danh trường. Nhưng Lam khhông màng tới, cô cắt bỏ những giờ học thêm không cần thiết. Cô chú trọng học đều các môn để kết quả tốt nghiệp được tốt hơn. Mặc dù vậy, cái đầu thông minh của Lam vẫn là thứ nhất của lớp, không ai vượt qua nổi.
Lam vẫn đi làm thêm và trở thành một ngôi sao nổi tiếng ở các phòng trà. Những ông chủ sành điệu muốn gặp Lam nghe Lam hát rất nhiều. Nhờ vậy, Lam kiếm được rất nhiều tiền và tự do hơnvề mặt thời gian. Vũ Nam càng ngày càng tha thiết yêu cô. Anh muốn cô chấm dứt việc hát hò nhưng cô không chịu. Không đời nào Lam muốn mình làm gánh nặng cho người khác. Dù biết Nam rất giàu nhưng cô đâu cần tiền... Lam chẳng cần gì...
Mà không, Lam đang rất cần một thứ... Nó quan trọng như cuộc sống của cô... Người cho cô thứ ấy không ai khác là Phương. Phương của cô sẽ cho cô sự tự tin vào cuộc sống, cho cô nụ cười hạnh phúc và xoá đi những hận thù trong cô. Những lá thư của Phương rât mặn nồng, và Lam luôn chờ những lá thư ấy. “Em có hay khóc như ngày xưa không? Anh chỉ mong em đừng khóc... Anh sợ môt kẻ nào đó sẽ thay anh lau nước mắt hộ em. Sao mà anh ghét khoảng cách thế! Giá mà anh có cánh để được bay về bên em ngay lúc này...” Lam đã từng khóc gục trước những hàng chữ ngọt ngào này. Cô thấy mình đã không còn xứng đáng với Phương! Hai năm rồi, sao anh vẫn còn thế? Sao không hờ hững với Lam? Sao không viết thư, không bặt tin tức? Như thế Lam sẽ nhẹ nhõm hơn...
“Em không thể nào đuổi kịp theo anh nữa. Em hụt hơi mất rồi! Anh sắp đến đỉnh cao và đừng từ bỏ nó vì em... Không nên ngonh đầu lại để nhỡ một nhịp chân!”
Ở phương trời xa, Phương không hề hay biết anh đang mất Lam dần dần. Anh cứ cố gắng hết mình để hoàn thành xuất sắc những việc được giao và ngày đêm chăm chút cho chậu hoa đá nhỏ. Cây hoa không phụ lòng người. Nó cứ lớn dần lên, xanh tốt và đẻ thêm con. Mỗi khi nhớ tới Lam , Phương lại ngồi ngắm nó, thủ thỉ với nó trong niềm hạnh phúc vô biên. Anh tin vào tương lai, c hai sẽ chung bước đường tới thiên đường hạnh phúc!
Bình cảm thấy buồn chán vào những buổi cuối năm học. Sự hờ hững của Lam khiến cho mọi thứ trở nên nhạt nhẽo. Trong năm qua, cậu đã cố gắng rất nhiều vì Lam. Dù sao, đó cũng là một kết quả tốt đẹp cho niềm tin của cậu. Giờ chỉ muốn phá phách một chút...
Một thằng bạn cũ trước đây hẹn Bình ra quán nói chuyện. Bình không thích lắm song vẫn đi theo bạn.
Đó là một sàn nhảy nổi tiếng trong thành phố thì đúng hơn là quán. Bình cố len qua đám người nhốn nháo để ra phía bàn có người bạn. Cậu bạn cười nhăn nhở:
_ Sao? Tưởng tu rồi chứ?
Bình ngồi xuống, thờ :
_ Chưa hẳn thế! Nhưng sao cậu lại hẹn tớ ra đây thế? Nói trước là tớ không thể làm những việc như trước kia đâu. Chán lắm!
Cậu bạn nháy mắt:
_ Đúng là Bình khác rồi! Nhưng không sao. Tớ vẫn muốn chỉ cho cậu một điều hay lắm. Hiện tượng năm nay đấy. Rất nhiều công tử nhà giàu từ Hà Nội, Hải Phòng... đến đây, chỉ muốn chiêm ngưỡng một đêm thôi đấy!
Bình không tò mò lắm nhưng vẫn lịch sự hỏi lại:
_ Hiện tượng gì?
Cậu bạn hí hửng tưởng Bình đã nổi máu “dân chơi” nên nói với vẻ bí mật:
_ Chỉ chốc lát nữa thôi, cậu sẽ biết!
Bình hừ nhẹ:
_ Vớ vẩn! Tớ chán ồn ào bát nháo lắm rồi...
Bình vừa dứt lời thì bản nhạc cũng kết thúc. Mọi người tản vào các bàn xung quanh sàn nhảy. Không gian im lìm đúng vài giây. Bình nheo mắt: chẳng lẽ xuất hiện một cái gì kì lạ lắm sao?
Vừa lúc ấy, một cô gái rẽ đám đông bước lên sàn nhảy. Khán giả có vẻ kích động, nhất là các chàng trai. Cô gái mặc bộ váy màu đen bó sát người. Bình thầm công nhận đó là dáng của một cô người mẫu thật sự. Cô gái cúi xuống chào , mái tóc ngắn rủ xuống, che gần hết khuôn mặt.
Cậu bạn khều tay Bình:
_ Đó là Ngọc Huyền, 20 tuổi. Ca sĩ phòng trà nổi tiếng đó. Hát hay và xinh đẹp lắm!
Bình thờ nhìn lên. Cậu thấy ghét nơi này. Nó quá xô bồ và toàn là những sở thích ngông cuồng cả. Bình gần như đoạn tuyệt được với con người xưa kia rồi. Cậu chợt nhớ tới Lam, nhớ đến nao lòng.
Dù không muốn nhìn cô ca sĩ phòng trà nhưng do chiếc bàn của cậu ở vị trí quá thuận lợi, Bình vẫn có thể thấy cô ca sĩ ấy. Lần đầu Bình nhìn lướt qua. Không có gì đặc sắc khi cô ta nhảy, rồi bất chợt, một luồng điện chạy dọc sống lưng, cậu ngồi sững sờ nhìn ca sĩ. Đúng là Lam, chứ không phải ai khác... Nhưng chỉ giống khuôn mặt thôi, còn mọi thứ khác xa hoàn toàn. Bình không tin được có hai người không hề quen mà giống nhau thế, trừ khi họ có họ hàng máu mủ... Nhưng Lam là con một, bố mẹ đã mất từ sớm, không bao giờ có anh chị em. Bình lại tự cười thầm mình, cô gái kia đâu thể là Lam mà nghi ngờ.
“Mãi mãi trong em lắng đọng, chuyện buồn trôi theo cơn gió, đêm nay em mơ giấc mơ bình yên giữa đêm mênh mông.
Thế nhé xa nhau có buồn, chuyện buồn em chưa dám nói, đêm nay chia li suốt đời đừng quên giấc mơ tuyệt vời...”
Giọng hát ấy làm lòng Bình đau nhói. Mọi nghi ngờ vừa chớm tan đã bùng lên dữ dội. Phải, giọng đó là giọng của Lam, Bình không thể lầm lẫn. Anh yêu và thường sống trong giọng hát đó khi một lần ghi trộm lại giọng hát không đệm đàn của Lam. Không thể giống nhau đến mức đó được!
Bình nhìn Lam. Đôi mắt Lam long lanh như muốn nói điều gì đó với khán giả, nụ cười thật hiền... Nhưng Bình đâu biết Lam chẳng nhìn thấy gì ngoài một màu đen vô hồn và nụ cười kia chỉ có xác mà không có tâm linh. Lam cứ hát, cứ cười và cứ tự khóc thầm trong lòng. Vì đâu mà cô phải dấn thân vào chốn gió mưa này? Vì đâu mà cô trở nên cô độc bơ vơ? Sao ngày xưa, Lam không chết yểu đi nhỉ?
Cậu bạn thấy Bình không rời mắt khỏi cô ca sĩ, hắn hí hửng khoe:
_ Rất đẹp và rất tài năng. Nàng có thể đánh đàn ghi ta nữa đấy. Sao? Mê rồi à? Khó lắm đấy! Cô ta đòi giá cắt cổ cho mỗi tối chỉ ngồi nghe cô ta hát thôi...
Bình gằn giọng:
Tớ muốn nghe cô ta hát! Bao nhiêu?
_ Phải liên hệ với bà chủ qủan lí của cô ta...
Bình quay phắt vào, nói như ra lệnh:
_ Cậu đi hỏi đi. Tối mai... Đúng, tối mai là cái hẹn của tớ... Bao nhiêu cũng được...
_ ờ, chờ chút...
Bình khẽ gật đầu. Trên sàn nhảy, một vài đôi bước ra, hoà vào điệu slow tình tứ. Lam đứng giữa, quay cuồng với bài hát. Bình thấy căm giận quá... Sao lại ra nông nỗi này hở Lam? Chẳng lẽ vì tiền ư? Vì tiền mà bạn có thể dứt bỏ con người ngây thơ của mình, dứt bỏ cả vinh quang đang chờ đón...?
_ 5 triệu! Cậu thấy sao?
Bình khẽ nhếch môi:
_ Được!
Cậu bạn có vẻ tiếc nuối. Dù là một tay ăn chơi nhưng với số tiền ấy cậu có thể làm được rất nhiều việc... Thế mà Bình lại không quan tâm. Cái cách ném tiền qua cửa sổ ấy vẫn như xưa, dù cho bây giờ Bình nổi tiếng với giải nhì quốc gia rồi...
Bình ngồi ngấm ngầm quan sát Lam. Lam vẫn cười tươi như không hề có gì. Bình không tin... Lam đóng kịch giỏi lắm! Giờ Bình ghét giả dối quá đi. Bình chỉ muốn tạt tai cho Lam mấy cái, và mong nhờ đó mà Lam tỉnh ngộ, thôi ngay cái trò xấu xa ấy đi. Nhưng Bình làm sao đủ can đảm? Lam luôn là người phía trên Bình...
_ Lam này, sao dạo này tóc xơ thế?
Bình chú ý lắng nghe tiếng Thuỷ hỏi nhỏ. Lam ve vuốt tóc rồi bình thản trả lời:
_ Mình không có thời gian để quan tâm như xưa...
_ Tiếc thật! Hồi mới vào, Thủy rất thích mái tóc của Lam. Nó dài đen mượt như suối ấy.
Lam khẽ cười, không nói gì. Cô nhớ có lần Phương cũng khen cô để tóc dài trông thật hiền. Giờ thì không biết anh có thấy thất vọng không? Chắc chắn là có...
_ Ui! Đau quá! – Lam vội vàng đưa tay giữ tóc – Sao Bình lại làm thế?
Bình hi bối rối, rồi cậu cười tươi như trêu chọc:
_ Trông như đuôi bò nên tớ thử giật xem có phải con bò nào để quên không?
Lam nheo mắt:
_ Thử à? “Ông” cố ý thì có!
Mà Bình cố ý thật. Cậu lợi dụng lúc Lam không để ý để giật thử, không ngờ Lam “nhạy” quá. Có lẽ con nhà võ nên các giác quan đều phát triển thế!
Bình ngó ra xa, nghiêm giọng nói;
_ Tớ không bao giờ cố ý làm cậu đau đâu, dù bất cứ hoàn cảnh nào. Cậu phải tin tớ chứ?
Thuỷ và Lam tròn mắt nhìn Bình. Bình thấy nản quá, quay đi với vẻ bất cần. Lam cũng cười nắc nẻ, quay về với câu chuyện không đầu không cuối của mình với Thuỷ.
Buổi học có vẻ căng thẳng vì thầy giáo kiểm tra kiến thức cũ trước khi lớp bước vào kì thi tốt nghiệp. Bình lơ đãng nhìn Lam, tự vạch ra kế hoạch cho buổi tối nay. Cậu sẽ làm cho Lam phải khuất phục.
Tối, Lam nhận điện của Vũ Nam qua chiếc di động mà anh tặng. Vũ Nam đang ở trong miền nam để gii quyết việc gia đình. Hình như là nội anh ốm nặng. Lam thăm hỏi qua quýt cho đúng thủ tục và điều nay khiến Lam vui. Lam thấy nhạt nhẽo. Mọi sinh lực của cô như bị hút cạn từ lâu... Lam nhìn lại giá sách và thèm muốn được mở chúng ra vào lúc này... Tối nay, Lam sẽ kiếm cho cả tháng! Phải cố lên chút nữa thôi...
Đến vũ trường vừa kịp lúc, Lam trang điểm qua loa rồi bình thản đi vào căn phòng có vị khách “sộp” đang ngồi chờ. Cô gõ cửa và không đợi mời, tự động bước vào. Người khách ngồi quay lưng về phía cô, tay cầm một lon bia. Lam lại gần, cúi đầu chào:
_ Chào anh...
_ Cô biết tôi còn trẻ? – Bình cất giọng mỉa mai.
Lam hơi ngờ ngợ. Giọng nói này quen quá... Cô ngẩng đầu nhìn lên. Suýt chút nữa Lam thốt lên tiếng kêu thảng thốt. Trước mặt cô, Bình ngạo nghễ nhìn. ánh mắt như xuyên thấu tâm hồn cô... Lam vội cúp mắt:
- Vì tôi thấy tay... anh rất đẹp! – Lam thấy ghê sợ lời mình nói.
Bình nhếch môi:
_ Cám ơn! Cô ngồi xuống đi... Cô có biết mình rất đẹp không?
Lam ấp úng:
_ Bình ... bình thường thôi! Tôi... tôi đến đây để hát... anh nghe... Anh chọn bài đi...
_ “Những lời dối gian”!
Lam ngỡ ngàng nhìn Bình. Cô tưởng như Bình đã biết hết, và đang mỉa mai cô... Bình nhướng mắt:
_ Sao? Cô không hát được à?
_ Không..không phải... tôi...
Bình cười mỉa mai:
_ Vì cô tưởng tôi nói trúng tim đen chứ gì?
_ Làm gì có!
_ Sao lại không? Định giấu Bình này đến bao giờ?
Lam uất ức đến mức không thốt lên được câu nào nữa. Bình ngồi thằng dậy, nói rành rọt:
_ Cô không phải là Huyền! Cô là Lam!
_ Không! – Lam lấy được phần nào bình tĩnh, cô hét lớn - ông anh nhầm tôi với ai rồi...
Bình tu một hi bia, mắt nhìn Lam không chớp. Cái nhìn của cậu khiến Lam thấy nhột nhạt. Cô gắt khẽ:
_ Xin đừng nhìn tôi như thế!
_ Sao không? Tôi không ngờ Lam lại thế! Cần tiền đến mức tự bán rẻ đời mình... Tôi tưởng Lam kiêu hãnh lắm cơ mà?
Lam im lặng, vờ như không hiểu gì. Bình đặt mạnh lon bia xuống bàn, hét lên:
_ Thôi ngay cái trò gi vờ đó đi... Tôi biết bạn là Lam rồi... Đừng tưởng thằng Bình này ngốc mà thích làm mưa làm gió. Lừa dối đến thế là cùng! Sao mà... tôi ghét thế!
Lam dường như không chịu được hơn nữa, cũng hét lên:
_ Tôi là thế đó! Đừng sỉ nhục tôi ... hãy về đi!
Bình ngồi phịch xuống ghế như mất hết sức lực. Sự thật đã rõ mà Bình vẫn chưa thoát được cơn mê. Trong lòng anh như có sóng gió...
_ Sao Lam làm thế? – Bình cố kiềm cơn giận – tiền bác Thịnh đưa cho không đủ sao? Nếu không đủ, sao Lam không nói, Bình cũng tận tình giúp đỡ mà...
_ Vì Lam không muốn nhận sự giúp đỡ của bất kì ai.
_ Lam có biết vợ chồng bác Thịnh rất yêu quý Lam không? – Bình hạ giọng thiết tha – và cả Bĩnh nữa, Bình...
Lam phẩy tay:
_ Lam không quan tâm. Dù thế nào Lam cũng đã chọn con đường đi cho riêng mình rồi. Bình đừng can thiệp, chẳng ích lợi gì đâu. Bình đi vòng qua bàn, ngồi xuống cạnh Lam. Cậu thấy thương Lam quá. Một người con gái cô độc làm sao. Cậu phải làm gì đó cho Lam, giúp Lam thoát khỏi chốn vẩn *****cnày.
Bình lấy giọng nghiêm túc:
_ Thôi Lam ạ, đừng làm khổ mĩnh nữa. Lam hãy nghĩ kĩ xem, Lam có thể suốt đời như thế này ư? Tưng lại của cậu là ở trường học. Hãy bỏ công việc này và chú tâm vào kì thi sắp tới... Lam phải để bà hãnh diện chứ?
Lam tựa người vào ghế, thở dài:
_ Lam cũng có ý định thôi từ lâu rồi nhưng còn nhiều việc. Bình yên tâm. Tớ sẽ nghe lời cậu. Quá đủ cho một cuộc đời rồi!
Bình mỉm cười sung sướng. Bình tin Lam sẽ làm thế vì Lam là con người thánh thiện. Mặc cho Lam chỉ coi Bình là bạn, Bình vẫn đứng ra bảo vệ Lam tới cùng. Cái thế giới nhơ nhớp này không thể vấy bẩn cô. Nhìn Lam tươi cười hát karaoke, Bình thấy vui lây. Buổi tối hôm nay, Bình đã làm một việc có ý nghĩa. Bác Thịnh và bác Lương sẽ rất vui mừng!
Qua kì thi tốt nghiệp Lam gặp lại Vũ Nam trong ngôi nhà của anh. Anh có vẻ vui và kéo Lam lại gần mình. Lam hỏi lấy lệ:
_ Bà nội thế nào hả anh?
Vũ Nam tưiơ cười:
_ Bà khoẻ lên r
Lam cựa mình và choàng mở mắt. Cô chợt nhớ ra mình đang ở đâu và bấn loạn nhìn sang phía Nam. Nam cười thật hiền:
_ Em tỉnh rồi hả?
Lam không thấy nét lạnh lùng nào trên khuôn mặt đẹp ấy. Cô thấy ánh trăng lan khắp ô tô. Cô ngẩng mặt lên và vô thức đẩy cửa xe.
Biển!... Tiếng sóng vỗ ào ạt... Tiếng gió vi vút mơn man. Lam đưa tay ra như hứng lấy tất cả. Cô bỗng bật cười khanh khách, cúi xuống bỏ giầy và chạy chân trần trên cát. Nụ cười thật đẹp dưới ánh trăng. Vũ Nam đứng trên bờ, như say như tỉnh trước khung cảnh thơ mộng đó. Lam ùa vào với nước, hất tung những bọt trắng lên cao, cao mãi. Rồi cô chợt lặng người đi... cúi xuống nhìn mặt biển tối thẫm. Cô bật khóc nức nở. Sóng vỗ ào ạt làm ướt hết người cô. Lam cứ khóc, lấy tay ôm mặt khóc. Vũ Nam hoảng sợ, chạy vội đến. Anh không thể hiểu được vì sao đang cười như một đứa trẻ, cô lại bật khóc như một người đang đau khổ, dằn vặt. Nam toan ôm cô vào lòng an ủi thì Lam ngẩng đầu lên, chậm chạp nói:
_ Không cần đâu! Tôi biết cách trấn tĩnh mà!
Những giọt nước mắt chợt ráo trên đôi mắt đen thăm thẳm của Lam. Lam nhìn ánh trăng, lạnh lùng nói:
_ Lần đầu tiên tôi được ra biển... Đúng! Đây là niềm mơ ước nhỏ bé của tôi. Tôi sẽ cùng đi với bà ngoại. Bà cũng đã hứa thế! Giờ thì chỉ có mình tôi chơi vơi giữa đêm tối...
Nam hiểu phần nào cảm xúc của Lam, anh kéo tay Lam vào bờ:
_ Lạnh lắm! Em ướt hết...
_ Mình đừng về vội nghe anh – Lam van nài bằng một giọng hết sức dịu ngọt – Em muốn ở gần biển nhiều hơn...
Vũ Nam gật gù:
_ Anh cũng thế! Anh muốn gần em và hiểu em hơn. Cuối cùng em là Huyền hay Lam?
Lam chau mày:
_ Em là Huyền! Một viên ngọc đen lóng lánh...
_ Làm bạn với anh nhé? – Nam đột ngột đề nghị.
Lam nghiêng đầu:
_ Thuỵ Huê thì sao? Anh đừng nói...
_ Đúng... Thụy Huê chỉ là một cái bóng thay thế em khi anh không tìm ra em... Anh chỉ muốn được làm bạn của em, một người bạn chân thực... Hãy giúp anh biết thế nào là tình yêu thật sự!
Lam im lặng không nói. Cô khẽ rung người khi một cơn gió thổi qua. Nam khoác chiếc áo của anh vào người cô rồi ân cần:
_ Anh dẫn em đi thay đồ nhé!
_ Vâng!
Lam ngoan ngoãn đi bên anh. Cô rất lặng, ngay hơi thở cũng không rõ ràng. Nam vẫn còn một chút lo sợ mơ hồ, nhưng anh tự hứa với lòng mình sẽ không để Lam đi mất!
Vào đầu năm học, Lam đã xin thầy không cần phải theo đội tuyển quốc gia nữa. Thầy có vẻ không hài lòng về cô... Viên ngọc mà thầy tìm thấy lại không muốn để thầy đẽo gọt cho thêm bóng bẩy. Thầy tin Lam sẽ như Phương, nổi trội và làm rạng danh trường. Nhưng Lam khhông màng tới, cô cắt bỏ những giờ học thêm không cần thiết. Cô chú trọng học đều các môn để kết quả tốt nghiệp được tốt hơn. Mặc dù vậy, cái đầu thông minh của Lam vẫn là thứ nhất của lớp, không ai vượt qua nổi.
Lam vẫn đi làm thêm và trở thành một ngôi sao nổi tiếng ở các phòng trà. Những ông chủ sành điệu muốn gặp Lam nghe Lam hát rất nhiều. Nhờ vậy, Lam kiếm được rất nhiều tiền và tự do hơnvề mặt thời gian. Vũ Nam càng ngày càng tha thiết yêu cô. Anh muốn cô chấm dứt việc hát hò nhưng cô không chịu. Không đời nào Lam muốn mình làm gánh nặng cho người khác. Dù biết Nam rất giàu nhưng cô đâu cần tiền... Lam chẳng cần gì...
Mà không, Lam đang rất cần một thứ... Nó quan trọng như cuộc sống của cô... Người cho cô thứ ấy không ai khác là Phương. Phương của cô sẽ cho cô sự tự tin vào cuộc sống, cho cô nụ cười hạnh phúc và xoá đi những hận thù trong cô. Những lá thư của Phương rât mặn nồng, và Lam luôn chờ những lá thư ấy. “Em có hay khóc như ngày xưa không? Anh chỉ mong em đừng khóc... Anh sợ môt kẻ nào đó sẽ thay anh lau nước mắt hộ em. Sao mà anh ghét khoảng cách thế! Giá mà anh có cánh để được bay về bên em ngay lúc này...” Lam đã từng khóc gục trước những hàng chữ ngọt ngào này. Cô thấy mình đã không còn xứng đáng với Phương! Hai năm rồi, sao anh vẫn còn thế? Sao không hờ hững với Lam? Sao không viết thư, không bặt tin tức? Như thế Lam sẽ nhẹ nhõm hơn...
“Em không thể nào đuổi kịp theo anh nữa. Em hụt hơi mất rồi! Anh sắp đến đỉnh cao và đừng từ bỏ nó vì em... Không nên ngonh đầu lại để nhỡ một nhịp chân!”
Ở phương trời xa, Phương không hề hay biết anh đang mất Lam dần dần. Anh cứ cố gắng hết mình để hoàn thành xuất sắc những việc được giao và ngày đêm chăm chút cho chậu hoa đá nhỏ. Cây hoa không phụ lòng người. Nó cứ lớn dần lên, xanh tốt và đẻ thêm con. Mỗi khi nhớ tới Lam , Phương lại ngồi ngắm nó, thủ thỉ với nó trong niềm hạnh phúc vô biên. Anh tin vào tương lai, c hai sẽ chung bước đường tới thiên đường hạnh phúc!
Bình cảm thấy buồn chán vào những buổi cuối năm học. Sự hờ hững của Lam khiến cho mọi thứ trở nên nhạt nhẽo. Trong năm qua, cậu đã cố gắng rất nhiều vì Lam. Dù sao, đó cũng là một kết quả tốt đẹp cho niềm tin của cậu. Giờ chỉ muốn phá phách một chút...
Một thằng bạn cũ trước đây hẹn Bình ra quán nói chuyện. Bình không thích lắm song vẫn đi theo bạn.
Đó là một sàn nhảy nổi tiếng trong thành phố thì đúng hơn là quán. Bình cố len qua đám người nhốn nháo để ra phía bàn có người bạn. Cậu bạn cười nhăn nhở:
_ Sao? Tưởng tu rồi chứ?
Bình ngồi xuống, thờ :
_ Chưa hẳn thế! Nhưng sao cậu lại hẹn tớ ra đây thế? Nói trước là tớ không thể làm những việc như trước kia đâu. Chán lắm!
Cậu bạn nháy mắt:
_ Đúng là Bình khác rồi! Nhưng không sao. Tớ vẫn muốn chỉ cho cậu một điều hay lắm. Hiện tượng năm nay đấy. Rất nhiều công tử nhà giàu từ Hà Nội, Hải Phòng... đến đây, chỉ muốn chiêm ngưỡng một đêm thôi đấy!
Bình không tò mò lắm nhưng vẫn lịch sự hỏi lại:
_ Hiện tượng gì?
Cậu bạn hí hửng tưởng Bình đã nổi máu “dân chơi” nên nói với vẻ bí mật:
_ Chỉ chốc lát nữa thôi, cậu sẽ biết!
Bình hừ nhẹ:
_ Vớ vẩn! Tớ chán ồn ào bát nháo lắm rồi...
Bình vừa dứt lời thì bản nhạc cũng kết thúc. Mọi người tản vào các bàn xung quanh sàn nhảy. Không gian im lìm đúng vài giây. Bình nheo mắt: chẳng lẽ xuất hiện một cái gì kì lạ lắm sao?
Vừa lúc ấy, một cô gái rẽ đám đông bước lên sàn nhảy. Khán giả có vẻ kích động, nhất là các chàng trai. Cô gái mặc bộ váy màu đen bó sát người. Bình thầm công nhận đó là dáng của một cô người mẫu thật sự. Cô gái cúi xuống chào , mái tóc ngắn rủ xuống, che gần hết khuôn mặt.
Cậu bạn khều tay Bình:
_ Đó là Ngọc Huyền, 20 tuổi. Ca sĩ phòng trà nổi tiếng đó. Hát hay và xinh đẹp lắm!
Bình thờ nhìn lên. Cậu thấy ghét nơi này. Nó quá xô bồ và toàn là những sở thích ngông cuồng cả. Bình gần như đoạn tuyệt được với con người xưa kia rồi. Cậu chợt nhớ tới Lam, nhớ đến nao lòng.
Dù không muốn nhìn cô ca sĩ phòng trà nhưng do chiếc bàn của cậu ở vị trí quá thuận lợi, Bình vẫn có thể thấy cô ca sĩ ấy. Lần đầu Bình nhìn lướt qua. Không có gì đặc sắc khi cô ta nhảy, rồi bất chợt, một luồng điện chạy dọc sống lưng, cậu ngồi sững sờ nhìn ca sĩ. Đúng là Lam, chứ không phải ai khác... Nhưng chỉ giống khuôn mặt thôi, còn mọi thứ khác xa hoàn toàn. Bình không tin được có hai người không hề quen mà giống nhau thế, trừ khi họ có họ hàng máu mủ... Nhưng Lam là con một, bố mẹ đã mất từ sớm, không bao giờ có anh chị em. Bình lại tự cười thầm mình, cô gái kia đâu thể là Lam mà nghi ngờ.
“Mãi mãi trong em lắng đọng, chuyện buồn trôi theo cơn gió, đêm nay em mơ giấc mơ bình yên giữa đêm mênh mông.
Thế nhé xa nhau có buồn, chuyện buồn em chưa dám nói, đêm nay chia li suốt đời đừng quên giấc mơ tuyệt vời...”
Giọng hát ấy làm lòng Bình đau nhói. Mọi nghi ngờ vừa chớm tan đã bùng lên dữ dội. Phải, giọng đó là giọng của Lam, Bình không thể lầm lẫn. Anh yêu và thường sống trong giọng hát đó khi một lần ghi trộm lại giọng hát không đệm đàn của Lam. Không thể giống nhau đến mức đó được!
Bình nhìn Lam. Đôi mắt Lam long lanh như muốn nói điều gì đó với khán giả, nụ cười thật hiền... Nhưng Bình đâu biết Lam chẳng nhìn thấy gì ngoài một màu đen vô hồn và nụ cười kia chỉ có xác mà không có tâm linh. Lam cứ hát, cứ cười và cứ tự khóc thầm trong lòng. Vì đâu mà cô phải dấn thân vào chốn gió mưa này? Vì đâu mà cô trở nên cô độc bơ vơ? Sao ngày xưa, Lam không chết yểu đi nhỉ?
Cậu bạn thấy Bình không rời mắt khỏi cô ca sĩ, hắn hí hửng khoe:
_ Rất đẹp và rất tài năng. Nàng có thể đánh đàn ghi ta nữa đấy. Sao? Mê rồi à? Khó lắm đấy! Cô ta đòi giá cắt cổ cho mỗi tối chỉ ngồi nghe cô ta hát thôi...
Bình gằn giọng:
Tớ muốn nghe cô ta hát! Bao nhiêu?
_ Phải liên hệ với bà chủ qủan lí của cô ta...
Bình quay phắt vào, nói như ra lệnh:
_ Cậu đi hỏi đi. Tối mai... Đúng, tối mai là cái hẹn của tớ... Bao nhiêu cũng được...
_ ờ, chờ chút...
Bình khẽ gật đầu. Trên sàn nhảy, một vài đôi bước ra, hoà vào điệu slow tình tứ. Lam đứng giữa, quay cuồng với bài hát. Bình thấy căm giận quá... Sao lại ra nông nỗi này hở Lam? Chẳng lẽ vì tiền ư? Vì tiền mà bạn có thể dứt bỏ con người ngây thơ của mình, dứt bỏ cả vinh quang đang chờ đón...?
_ 5 triệu! Cậu thấy sao?
Bình khẽ nhếch môi:
_ Được!
Cậu bạn có vẻ tiếc nuối. Dù là một tay ăn chơi nhưng với số tiền ấy cậu có thể làm được rất nhiều việc... Thế mà Bình lại không quan tâm. Cái cách ném tiền qua cửa sổ ấy vẫn như xưa, dù cho bây giờ Bình nổi tiếng với giải nhì quốc gia rồi...
Bình ngồi ngấm ngầm quan sát Lam. Lam vẫn cười tươi như không hề có gì. Bình không tin... Lam đóng kịch giỏi lắm! Giờ Bình ghét giả dối quá đi. Bình chỉ muốn tạt tai cho Lam mấy cái, và mong nhờ đó mà Lam tỉnh ngộ, thôi ngay cái trò xấu xa ấy đi. Nhưng Bình làm sao đủ can đảm? Lam luôn là người phía trên Bình...
_ Lam này, sao dạo này tóc xơ thế?
Bình chú ý lắng nghe tiếng Thuỷ hỏi nhỏ. Lam ve vuốt tóc rồi bình thản trả lời:
_ Mình không có thời gian để quan tâm như xưa...
_ Tiếc thật! Hồi mới vào, Thủy rất thích mái tóc của Lam. Nó dài đen mượt như suối ấy.
Lam khẽ cười, không nói gì. Cô nhớ có lần Phương cũng khen cô để tóc dài trông thật hiền. Giờ thì không biết anh có thấy thất vọng không? Chắc chắn là có...
_ Ui! Đau quá! – Lam vội vàng đưa tay giữ tóc – Sao Bình lại làm thế?
Bình hi bối rối, rồi cậu cười tươi như trêu chọc:
_ Trông như đuôi bò nên tớ thử giật xem có phải con bò nào để quên không?
Lam nheo mắt:
_ Thử à? “Ông” cố ý thì có!
Mà Bình cố ý thật. Cậu lợi dụng lúc Lam không để ý để giật thử, không ngờ Lam “nhạy” quá. Có lẽ con nhà võ nên các giác quan đều phát triển thế!
Bình ngó ra xa, nghiêm giọng nói;
_ Tớ không bao giờ cố ý làm cậu đau đâu, dù bất cứ hoàn cảnh nào. Cậu phải tin tớ chứ?
Thuỷ và Lam tròn mắt nhìn Bình. Bình thấy nản quá, quay đi với vẻ bất cần. Lam cũng cười nắc nẻ, quay về với câu chuyện không đầu không cuối của mình với Thuỷ.
Buổi học có vẻ căng thẳng vì thầy giáo kiểm tra kiến thức cũ trước khi lớp bước vào kì thi tốt nghiệp. Bình lơ đãng nhìn Lam, tự vạch ra kế hoạch cho buổi tối nay. Cậu sẽ làm cho Lam phải khuất phục.
Tối, Lam nhận điện của Vũ Nam qua chiếc di động mà anh tặng. Vũ Nam đang ở trong miền nam để gii quyết việc gia đình. Hình như là nội anh ốm nặng. Lam thăm hỏi qua quýt cho đúng thủ tục và điều nay khiến Lam vui. Lam thấy nhạt nhẽo. Mọi sinh lực của cô như bị hút cạn từ lâu... Lam nhìn lại giá sách và thèm muốn được mở chúng ra vào lúc này... Tối nay, Lam sẽ kiếm cho cả tháng! Phải cố lên chút nữa thôi...
Đến vũ trường vừa kịp lúc, Lam trang điểm qua loa rồi bình thản đi vào căn phòng có vị khách “sộp” đang ngồi chờ. Cô gõ cửa và không đợi mời, tự động bước vào. Người khách ngồi quay lưng về phía cô, tay cầm một lon bia. Lam lại gần, cúi đầu chào:
_ Chào anh...
_ Cô biết tôi còn trẻ? – Bình cất giọng mỉa mai.
Lam hơi ngờ ngợ. Giọng nói này quen quá... Cô ngẩng đầu nhìn lên. Suýt chút nữa Lam thốt lên tiếng kêu thảng thốt. Trước mặt cô, Bình ngạo nghễ nhìn. ánh mắt như xuyên thấu tâm hồn cô... Lam vội cúp mắt:
- Vì tôi thấy tay... anh rất đẹp! – Lam thấy ghê sợ lời mình nói.
Bình nhếch môi:
_ Cám ơn! Cô ngồi xuống đi... Cô có biết mình rất đẹp không?
Lam ấp úng:
_ Bình ... bình thường thôi! Tôi... tôi đến đây để hát... anh nghe... Anh chọn bài đi...
_ “Những lời dối gian”!
Lam ngỡ ngàng nhìn Bình. Cô tưởng như Bình đã biết hết, và đang mỉa mai cô... Bình nhướng mắt:
_ Sao? Cô không hát được à?
_ Không..không phải... tôi...
Bình cười mỉa mai:
_ Vì cô tưởng tôi nói trúng tim đen chứ gì?
_ Làm gì có!
_ Sao lại không? Định giấu Bình này đến bao giờ?
Lam uất ức đến mức không thốt lên được câu nào nữa. Bình ngồi thằng dậy, nói rành rọt:
_ Cô không phải là Huyền! Cô là Lam!
_ Không! – Lam lấy được phần nào bình tĩnh, cô hét lớn - ông anh nhầm tôi với ai rồi...
Bình tu một hi bia, mắt nhìn Lam không chớp. Cái nhìn của cậu khiến Lam thấy nhột nhạt. Cô gắt khẽ:
_ Xin đừng nhìn tôi như thế!
_ Sao không? Tôi không ngờ Lam lại thế! Cần tiền đến mức tự bán rẻ đời mình... Tôi tưởng Lam kiêu hãnh lắm cơ mà?
Lam im lặng, vờ như không hiểu gì. Bình đặt mạnh lon bia xuống bàn, hét lên:
_ Thôi ngay cái trò gi vờ đó đi... Tôi biết bạn là Lam rồi... Đừng tưởng thằng Bình này ngốc mà thích làm mưa làm gió. Lừa dối đến thế là cùng! Sao mà... tôi ghét thế!
Lam dường như không chịu được hơn nữa, cũng hét lên:
_ Tôi là thế đó! Đừng sỉ nhục tôi ... hãy về đi!
Bình ngồi phịch xuống ghế như mất hết sức lực. Sự thật đã rõ mà Bình vẫn chưa thoát được cơn mê. Trong lòng anh như có sóng gió...
_ Sao Lam làm thế? – Bình cố kiềm cơn giận – tiền bác Thịnh đưa cho không đủ sao? Nếu không đủ, sao Lam không nói, Bình cũng tận tình giúp đỡ mà...
_ Vì Lam không muốn nhận sự giúp đỡ của bất kì ai.
_ Lam có biết vợ chồng bác Thịnh rất yêu quý Lam không? – Bình hạ giọng thiết tha – và cả Bĩnh nữa, Bình...
Lam phẩy tay:
_ Lam không quan tâm. Dù thế nào Lam cũng đã chọn con đường đi cho riêng mình rồi. Bình đừng can thiệp, chẳng ích lợi gì đâu. Bình đi vòng qua bàn, ngồi xuống cạnh Lam. Cậu thấy thương Lam quá. Một người con gái cô độc làm sao. Cậu phải làm gì đó cho Lam, giúp Lam thoát khỏi chốn vẩn *****cnày.
Bình lấy giọng nghiêm túc:
_ Thôi Lam ạ, đừng làm khổ mĩnh nữa. Lam hãy nghĩ kĩ xem, Lam có thể suốt đời như thế này ư? Tưng lại của cậu là ở trường học. Hãy bỏ công việc này và chú tâm vào kì thi sắp tới... Lam phải để bà hãnh diện chứ?
Lam tựa người vào ghế, thở dài:
_ Lam cũng có ý định thôi từ lâu rồi nhưng còn nhiều việc. Bình yên tâm. Tớ sẽ nghe lời cậu. Quá đủ cho một cuộc đời rồi!
Bình mỉm cười sung sướng. Bình tin Lam sẽ làm thế vì Lam là con người thánh thiện. Mặc cho Lam chỉ coi Bình là bạn, Bình vẫn đứng ra bảo vệ Lam tới cùng. Cái thế giới nhơ nhớp này không thể vấy bẩn cô. Nhìn Lam tươi cười hát karaoke, Bình thấy vui lây. Buổi tối hôm nay, Bình đã làm một việc có ý nghĩa. Bác Thịnh và bác Lương sẽ rất vui mừng!
Qua kì thi tốt nghiệp Lam gặp lại Vũ Nam trong ngôi nhà của anh. Anh có vẻ vui và kéo Lam lại gần mình. Lam hỏi lấy lệ:
_ Bà nội thế nào hả anh?
Vũ Nam tưiơ cười:
_ Bà khoẻ lên r

