watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 44 - Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel
Home >
Tìm kiếm

Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
19/05/26 - 14:18

đầu.

Một khoảng lặng, chỉ còn nghe tiếng nước vẫn xối xả dưới sàn. Và bất chợt, 2 cánh tay Phong buông xuống, khi hòa tan cùng tiếng nước ấy, là tiếng nấc lên từng đợt nhè nhẹ… của người con gái trước mặt cậu. Nỗi giận dữ đã lắng xuống, bàn tay Phong từ từ đưa lên, để ngửa, đầu ngón tay chạm nhẹ vào 1 chiếc khuy áo của Chi. Phong đưa mắt xuống, trên lòng bàn tay cậu, những giọt nước trong veo cứ rớt đều, rớt đều, nóng hổi và có lẽ mặn. Là nước mắt!

Khuôn mặt Chi ngước lên, nhìn Phong, đôi mắt nhòe ướt…

- Bởi vì… không được ai quan tâm sao? Bởi vì không được yêu thương và sống như 1 con người bình thường sao? Nên anh tự hành hạ bản thân mình, nên anh khiến trái tim mình trở thành sắt đá và biến mình thành kẻ cô độc? Anh cũng là con người cơ mà! Trái tim anh cũng biết yêu thương và muốn yêu thương cơ mà! Anh đang sống! Đâu phải là tồn tại!

Giọng Chi càng lúc càng nghẹn lại và nước mắt cứ chảy miết. Đến lúc không thể chịu thêm nữa, nhỏ vừa khóc nấc lên vừa lấy tay dụi mắt.

- Sao anh lại như vậy? Sao tự hành hạ mình vậy hả?? Sao phải làm vậy hả??....

Phong ngoảnh mặt đi, tim se lại. Người con gái trước mặt đang khóc, vì cậu?? Vì những đau đớn và nỗi cô đơn cậu phải chịu? Là lần đầu tiên Phong biết rằng… mình được yêu thương…



….

7h sáng

Chi cùng Phong đi trên hành lang dài dẫn đến khu A.

Phong vẫn lặng im như mọi ngày. Còn Chi không hiểu sao không mở miệng nổi, cũng không thể ôm tay Phong thân mật như mọi ngày. Là nhỏ kéo Phong đi ăn sáng cùng, nhưng suốt dọc đường, cứ nghĩ tới chuyện tối qua, nhỏ khóc sướt mướt nức nở trước mặt Phong thì nhỏ thấy bối rối vô cùng… Tay nhỏ chỉ chút nữa là chạm đến tay Phong rồi, nhỏ liếc mắt nhìn, Phong vẫn bước và nhìn thẳng bằng ánh mặt lạnh lùng. "Sao đây? Hay cứ nắm tay anh ấy rồi huyên thuyên như mọi khi? Sao thấy khó thế này… nhưng mình.. thèm chạm vào anh ấy quá… " Chi cứ suy nghĩ miên man mà không chú ý bước chân quành sang 1 hành lang khác.

- Á… á…

Có tiếng kêu phía trước, Chi ngẩng mặt thì thấy cô giúp việc đang lao về phía mình, tay bê chậu nước đầy, có lẽ đã thấy Chi từ dãy hành lang khác quành sang nhưng cô ta cứ theo quán tính mà lao đến…

Chi đang sững người, chờ 1 giây nữa cả chậu nước kia sẽ đổ ập vào mình thì… 1 bàn tay túm lấy tay nhỏ kéo mạnh sang bên. Chi chẳng hiểu gì, chỉ thấy giờ mình đang… dựa vào người Chấn Phong!!!

- Oái… oái…. Ào!!

Cô giúp việc đã phanh lại được, may mà không va vào Chi, cô ta mất đà chúi người và làm chậu nước đổ 1 nửa xuống sàn. Cô lập tức quay lại định giải thích với cô chủ nhưng… đã há hốc miệng trước khi kịp nói gì

Thình thịch… thình thịch… Chi thấy tim mình đang đập nhanh dần… Phong kéo nhỏ ra, 2 má nhỏ đã nóng bừng nên chỉ còn cách cúi mặt

- Không - sao - chứ? - 1 câu hỏi khá nhẹ nhàng dù cộc cằn.

- không! Em không sao!.. cảm ơn anh…

Chi quay lại nhìn cô giúp việc bất cẩn, cô ta vẫn đứng như trời trồng và há hốc miệng.

- Chắc cô đang vội, tôi không sao rồi, làm việc của cô đi!

Nói rồi, Chi quay đầu, túm lấy tay Phong kéo nhẹ đi.

- Mình đi tiếp đi anh…

Để cô giúp việc kia ở lại, vài giây nữa, chậu nước trên tay cô ta cũng rớt xuống luôn. Cô ta đập đầu lia lịa vào tường. Có lẽ bị shock nặng quá…

Chi chợt thấy Khang đang đi tới từ hướng ngược lại, cùng cô người tình. Khang cũng kéo Băng sang khu A dùng bữa sáng

- Lại dùng bữa cùng rồi, em dâu!

- Anh cả đêm qua ngủ ngon chứ?

- Đương nhiên rồi - Khang liếc nhìn sang Băng, cậu đang khoác vai nhỏ - Nằm cạnh người đẹp, đương nhiên phải ngủ ngon!

Chi bỗng thấy tay Phong bỏ ra khỏi tay mình. Vẻ thân mật của Khang với Băng làm Phong không thoải mái. Cậu hình như đã quên mất Băng là người con gái của anh trai.

- Còn em dâu thì sao? - Khang tiếp tục - Anh nghi ngờ việc… em và thằng em anh ngủ chung giường đấy! - Cậu cười

Yến Chi nuốt khan, đúng là Khang thích đùa cợt kẻ khác.

- Anh cả à, em nghĩ anh cứ lo cho bản thân mình đi! Vợ chồng em vẫn rất tốt, anh không biết em yêu anh ấy nhường nào đâu! Còn anh, em không chắc tình cảm của cô người tình kia dành cho anh là gì?

Khang bất ngờ bị đá đau, giọng cậu vô cùng khó chịu:

- Nói rõ ý em đi!

- Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Anh quên là em đã từng làm phép thử xem… đối với cô ta, anh là gì à?

Mặt Khang đã tối sầm, cậu dằn giọng:

- Thôi ngay!

-Sao anh lại tức giận? Anh cần em tìm người làm phép thử lần nữa không? Cô ta.. đối với anh…

Trong đầu Khang giờ đang hiện lên những lời nói of Thụy An hôm qua … "Con nhỏ đó… coi cậu.. cũng y như cậu Chấn Nam thôi…"

- Im ngay!! - Khang gắt lên cắt ngang lời Chi. Nhỏ không ngờ Khang lại giận dữ đến vậy, nhỏ chỉ định đùa cợt lại thôi

Khang bất giác quay sang nhìn Băng:

- Rốt cuộc.. tình cảm của em với ta, là gì??

Băng nãy giờ đang chú mục vào Phong, chẳng để ý đến cuộc nói chuyện giữa Khang và Yến Chi, nên chẳng hiểu Khang đang hỏi gì

- Tình cảm ấy là gì? Hả? - Khang hỏi lại vẻ sốt sắng

- Hỏi.. gì vậy? - và thường khi Băng chẳng hiểu gì, nhỏ hay nói 1 cách dửng dưng và có chút xấc xược.

Điều đó làm Khang đã muốn điên lên biết bao lần. Cậu bỗng đẩy Băng, xô nhỏ vào tường, 2 tay ghì lấy nhỏ:

- Em - yêu - ta! Hãy nói là em yêu ta! Em yêu ta!!!

Vẻ như Khang đang bị kích động. Yến Chi bắt đầu thấy chuyện rắc rối lên, khi Khang càng lúc càng nói nóng, còn Băng thì… càng lúc càng dửng dưng.

- Nói! Nói là em yêu ta!!

- Không - thích!- 2 chữ phát ra nhẹ nhàng nhưng làm Khang… máu sôi lên! Tay cậu bất ngườiờ ghì chặt lấy 2 vai Băng và 1 cách bạo lực, Khang kéo mạnh nhỏ lại sát mình, mắt muốn bốc hỏa và giọng gần như là rít lên:

- Em nói j….?? Nói lại… xem!!

Chi không thể đứng yên mà xem được nữa, nhỏ nghĩ do lỗi của mình gây ra. Giờ mà Băng trả lời Khang y như câu nhỏ vừa nói nữa thì.. chắc Khang sẽ bóp chết nhỏ mất thôi.

Trong lúc đang lúng túng không biết làm thế nào, Chi quay sang nhìn Phong xem cậu có đang thản nhiên mà ngoảnh mặt đi không, mà Chi nghĩ đương nhiên cậu sẽ làm thế! Nhưng Yến Chi nhầm! Toàn thân Phong đang bất động, và đôi mắt! Đôi mắt đang hằn lên những tia đỏ mờ…đang chú mục vào 1 chỗ. Chi quay lại nhìn, lập tức biết Phong đang trân trân nhìn vào anh trai, cái ánh nhìn đáng sợ và đầy hân thù! Đôi mắt sẫm màu với những tia đỏ ấy, Chi đã từng thấy - là hôm ở Party! 1 suy đoán lóe lên trong đầu Chi " 3giây nữa, sẽ có vật gì rơi xuống đầu Khang, hoặc cậu sẽ bị cháy thành tro!! " ..hãy nhớ Kênh truyện chấm prồ để lần sau còn vào đọc truyện ^^..

Chi lập tức lao đến, dùng hết sức đẩy Khang ra khỏi Băng..

- Anh cả! Thôi đi…

Thậy may vì ngay lúc đó qlí của Khang cũng đã xuất hiện và chạy đến cùng Chi kéo Khang ra..

- Cậu chủ! Bình tĩnh! Có chuyện gì vậy??

Khang đã bỏ Băng ra. Nhỏ vẫn thật sự chẳng hiểu Khang bị làm sao mà vô cớ nổi nóng. Còn Khang thì cơn giận dữ chưa nguôi, vẫn thở mạnh đều đều.

-Anh cả! Là lỗi của em! Em chỉ định trêu lại anh thôi, không ngờ lại khiến anh giận đến vậy! Em xin lỗi!

- Câm đi!

Khang cộc cằng nói rồi hằn học bỏ đi, không nhìn lại Băng lấy 1 lần. Tay qlí bước theo cậu chủ luôn.

Chi nhìn Băng:

- Cô không sao chứ? Xin lỗi, tôi không cố ý đâu!

Băng hơi nhíu mày, thật sự vẫn chưa hiểu gì . Chi bước lại phía Phong, nhỏ an tâm khi thấy mắt Phong đã trở lại màu café đặc.

- Có lẽ nên về phòng gọi đồ, em là bữa sáng ở đây mất ngon rồi anh!

Nhưng Phong không chờ Chi mà quay mặt lạnh lùng bước





Tay quản lí theo Khang về phòng, đã đoán được những việc rắc rối vừa xảy ra:

- Sao cậu chủ phải nổi nóng đến vậy? Vì vài lời khích bác của cô chủ mới sao?

- Ta muốn yên tĩnh!

-Việc người con gái ấy có tình cảm thế nào với cậu, quan trọng vậy sao?

- Cút đi! - Giọng Khang giằn xuống

- Người tình chỉ để thõa mãn dục vọng của cậu, vây mà giờ … cậu muốn biết cô ấy có yêu cậu không? Chỉ có 1 lí do.. đó là cậu đã thật sự…

- Tao bảo mày cút!! Cút! - Giờ thì Khang đã nổi nóng. Tay qlí buộc phải quay đi, ra khỏi phòng… " Vì cậu chủ không thừa nhận thôi… Rằng cậu đã.. yêu cô ấy mất rồi"



… Yến Chi cứ đi loanh quanh trong phòng ngủ, hết đứng lên, lại ngồi xuống, rồi lại đứng lên.

" Sao lúc ấy mình lại không nghĩ đến chứ? Bình thường anh Phong đâu có quan tâm tới anh cả? Đúng hơn là anh ấy chẳng quan tâm tới mọi chuyện xung quanh, vậy mà.. Cả hôm ở Party, cả sáng nay nữa. Không! Không chỉ có thế! Còn chuyện cô giúp việc bị cả ấm nước sôi dội vào người.. Điều gì làm anh ấy thay đổi? Chẳng phải… - Chi mở tròn đôi mắt - Chẳng phải đều liên quan tới người tình của anh Khang sao??

Chi lại đi loanh quanh, ôm đầu " Không! Không thể như thế! Cô ta thì liên quan gì đến anh Phong chứ? Chắc chắn không phải vì cô ta.. nhưng.. nhỡ phải thì sao?? Không! Không! Trời ơi Yến Chi, mày phải tin tưởng chồng mày!... trời ơi… mình chịu hết nổi rồi.."

Chi quyết định ra phòng ngoài, để mớ suy nghĩ rối tung ấy sang một bên. Nhỏ cũng chẳng có can đảm hỏi thẳng Phong…

Vẫn là không gian tĩnh lặng và rờn rợn, ánh sáng từ màn hình máy đủ cho Chi nhìn thấy Phong, cậu đang ngồi dưới khung cửa sổ, dựa tường. Và bàn tay đang đưa lên, Phong dốc 1 chiếc hộp nhỏ mở nắp vào miệng, cho những viên nhỏ xíu rơi ào ào xuống. Lập tức, Yến Chi lao đến, cúi người, dùng tay gạt mạnh tay Phong ra. Chiếc hộp văng đi, rơi xuống cạnh chân bàn, những viên thuốc tung tóe… Phong đưa ánh mắt lên nhìn Chi, cái ánh nhìn sắc và đáng sợ như lưỡi dao. Nhưng những viên zkilico tan ở cuống họng làm Phong bình tĩnh lại trước khi nổi điên.

- Sao anh phải dùng nhiều thế vào lúc này? Anh mất bình tĩnh vì điều gì? Vì anh Chấn Khang hay vì… người tình của anh ấy??

Phong lại đưa ánh mắt vô hồn nhìn xuống sàn. Những câu hỏi của Chi thật ngốc nghếch vì Phong chẳng có lí do nào để phải trả lời nhỏ cả. Chi cũng biết giận dỗi với Phong là điều vô nghĩa, nên nhỏ từ từ ngồi xuống bên Phong và giọng đã dịu lại:

- Anh hay dùng thứ đó khi mất bình tĩnh phải không?... Nhưng nó lại làm anh mất ngủ đấy! Sao không dùng thuốc an thần? Nó sẽ làm anh dễ dàng chìm vào vô thức và quên hết những điều đang phải chịu đựng. Dù dùng nhiều cũng không tốt, nhưng nó tốt hơn vạn lần cái thứ ấy. Mỗi lần nó ngấm vào người là mỗi lần nó gặm nhấm và phá hủy sức lực, trí não và từng dây thần kinh của con người .

Chi quay sang nhìn Phong:

- Em không muốn anh dùng nữa.. vì anh đã có em rồi, vợ anh này. Nếu anh khó chịu, anh mất bình tĩnh thì hãy chia sẻ với em. Nếu anh không chịu nổi mà phải nổi điện lên, hãy để em hứng chịu. Vì em là vợ anh và vì.. em yêu anh hơn anh yêu em rât nhiều…

Chi từ từ ghé sát vào mặt Phong:

- Chúng ta.. có thể trở thành vợ chồng theo đúng nghĩa không? - Nhỏ nhắm mắt, đẩy mặt gần hơn… cho đến lúc… đặt môi mình lên môi người con trai ấy. Trong Chi, lửa tình đang bùng lên mãnh liệt và niềm khao khát có được Phong quá lớn…

Chi tiếp tục ôm lấy cổ Phong, dướn người và hôn cuồng nhiệt hơn, không hề biết rằng, Phong vẫn chưa… nhắm mắt và chẳng hề muốn bắt cùng ham muốn của nhỏ

Cửa phòng 102 mở hờ. Qua khe cửa, đôi mắt nâu trong veo nhìn thấy hết tất cả. Rõ ràng nếu chỉ thấy lưng Yến Chi thì cảng tượng ấy là 1 cuộc yêu mãnh liệt. Băng kéo cánh cửa đóng chặt lại, quay người bước. Nhỏ cảm thấy gì sao? Không tức giận, không khó chịu, chẳng có lí do gì để nhỏ cảm thấy thế. Vẫn bước đi thản nhiên, nhưng ở một goc nào đó trong trái tim, quả thực… nhỏ không thấy thoải mái chút nào, khi kẻ có khuôn mặt Chấn Nam ấy đang ở cùng người con gái khác…



…… Ham muốn đột ngột dừng lại, Chi đẩy người mình ra. Nhỏ taháy Phong, vẫn như kẻ vô hồn, bất động, đôi mắt nhìn qua chỗ khác và đôi môi vẫn khép chặt. Quá dễ để thấy rằng, Phong chẳng có cảm giác gì. Chi từng nghĩ kể cả không có tình yêu thì đứng trước một người con gái, không có thằng đàn ông nào là không có ham muốn, chưa nói chuyện người con gái đó đẹp và chủ động trước…

- Nếu anh chưa muốn, em sẽ chờ … chờ đến khi anh thật sự chấp nhận. Em giờ chỉ cần anh nhớ rằng: Em là vợ anh!

Chi đứng dậy, vào phòng trong, dù đã biết trái tim Chấn Phong không dễ gì tan chảy nhưng nhỏ vẫn thấy buồn.

Chap 43



… Băng lang thang trên các hành lang. Giờ đã gần 5h chiều, không khí đã hơi lành lạnh. Mấy ngày nay, nhỏ hơi khó ngủ, thỉnh thoảng choáng đầu và mất thăng bằng. Nhỏ từng nghĩ vì đã dùng nhiều zkilico trong một lần lúc dưới căn hầm tối, nhưng rồi lại nghĩ, vì 1 thời gian từ đêm dưới căn hầm ấy, nhỏ chưa hề dùng lại zkilico. Và Băng biết, thứ đó chỉ có thể có ở phòng 102. nhưng nhỏ lai thấy cảnh ấy trong phòng Chấn Phong, không thể phủ nhận nó vẫn lởn vởn trong đầu Băng, không khó chịu nhưng cũng chẳng dễ chịu chút nào.

-Cô không dám vác mặt về phòng cậu cả nữa phải không?

Bước chân Thụy An từ đằng sau tiến nhanh lên sát Băng. Băng vẫn đi chậm rãi.

- Dù sao cô cũng cần hiểu, cậu cả chỉ xem cô như loại gái bên ngoài cậu hay qua đêm thôi. Còn nữa, thứ như cô đừng mơ chạm được vào cậu 2!

An ghé sát tai Băng thì thầm, nhỏ chợt liếc thấy Chấn Khang từ xa đang tiến lại. An biết không nên tự chuốc rắc rối cho bản thân nên ném vào Băng1 cái lườm khó chịu rồi quay người bước ngược lại. Không chạm mặt Khang lúc này vẫn tốt hơn.

Khang đã liếc thấy bóng cô quản gia.

- Em thấy không, chỉ cần không ở bên ta, em đã không được an toàn rồi.

Khang dừng bước, đang đứng trước người con gái của mình. Cậu thấy khó chịu khi ở trong phòng không có Băng, điều đó làm cậu thấy có lỗi hơn là giận dữ.

- Như nhau! - Băng buông 1 câu bình luận. Phải, nhỏ có thể an toàn khi Khang dễ nổi giận vậy sao?

- Em - Khang chau mày - Được! Được rồi… Sáng nay là ta nổi nóng quá. Ta xin lỗi! - Hình như Khang nhận ra mình trước nay chưa mở lời xin lỗi ai cả.

Lại vẻ lơ đễnh, Băng quay mặt đi. Thật ra nhỏ cũng chưa rõ chuyện sáng nay là thế nào, nhưng Khang xin lỗi rồi thì cũng… kệ!

- Nào, nào! Không phải em định giận chứ? Nửa ngày không thấy mặt em là hình phạt với ta đấy, người đẹp!

Khang kéo Băng lại, cúi xuống hôn lên làn môi mềm. Có lẽ cậu nhớ đôi môi ấy hơn cả nhớ Băng.

- Giờ em muốn lam gì? Có muốn nói… em yêu ta không? - Khang bật cười, hơi quay người, khoác tay lên vai Băng, kéo nhỏ đi.

- Đói!

- Được rồi! Món Pháp nhé! Người đẹp, em không thấy mình không lễ phép với ta chút nào à?

- Không!

Khang lại cười, đúng là hết nói nổi. Tay quản lí từ đâu chạy đến:

- Có lệnh của ông chủ ạ!

- Về phòng ta rồi nói.

… Băng ngồi vào bàn ăn thịnh soạn, trong khi đó Khang lại bàn làm việc mở laptop. Tay quản lí bước đến gần:

- Sao?

-Chủ nhật, 7h sáng cuộc gặp giữa các nhà đầu tư lớn và những vị lãnh đạo cấp c
<<1 ... 4243444546 ... 64>>

Tag:

Thiên,Thần,Của,Bóng,Đêm,-,Black,Angel

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4606 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4671 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4673 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4673 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 12