watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 32 - Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel
Home >
Tìm kiếm

Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
21/05/26 - 08:03

ay cậu vẫn làm việc không dừng ... Chi khẽ nhắm mắt, tưởng tượng ra hình ảnh nhỏ lúc này ... “ Cảm giác tuyệt quá ... hạnh phúc và an toàn vô cùng ... giá mà cứ thế này mãi ... giá mà khi tỉnh dậy thấy đôi tay anh ấy ... đang ôm mình ... giá mà ...” Dễ dàng chìm vào giấc ngủ, Chi đang mơ một giấc mơ đẹp thật đẹp ...

Phong thường làm việc nhiều giờ liên tục . Mối quan tâm của cậu lúc này hoàn toàn không một chút liên quan đến cô nàng bạo dạn bên cạnh. Phong thường không thích phòng mình có thêm người , ghét việc kẻ khác chạm vào mình. Nếu Lâm Chấn Đông không muốn cậu giữ quan hệ tốt với con gái Hoàng Bá Nguyên thì Phong đã không để cho Yến Chi sống đến giờ với những hành động tự nhiên thế. Lúc này Phong chỉ coi như Chi không hề tồn tại thôi.

12h trưa . Cô giúp việc bê đồ ăn vào phòng 102 . Cô ta định quay ra cúi đầu chúc cậu chủ ngon miệng , nhưng đương nhiên cái cảnh tượng không thể bàng hoàng hơn ấy đập vào mắt cô trước. Cô ta chỉ lắp bắp được vài từ “ ôi trời ơi ...” rồi quay đầu chạy như bay ra ngoài ... Tự dội một cốc nước vào mặt mình để chắc chắn thần kinh mình vẫn bình thường và cô ta nhận ra , mình hoàn toàn không phải đang mơ. Cô ta bỗng gào to lên trong nhà vệ sinh :

- Không thể nào có chuyện đó !!! Không thể !!! Không thể nào !!!!!!!

1h chiều. Chi đang chìm trong giấc mơ ngọt ngào có hoàng tử và bạch mã giữa vùng thảo nguyên mênh mông vi vu gió.

Phong gõ nhẹ lên phím Enter, trở lại camera ngoài cổng chính , để chế độ tự động. Nhiều giờ ngồi một chỗ làm việc, khá mỏi cổ, Phong lắc nhẹ đầu, vẫn không để ý đến cái đầu đang dựa vào vai mình .

Trong giấc mơ của Chi, nhỏ đang ngồi trên bạch mã, đằng sau là hoàng tử đẹp trai, ngựa phi vun vút trên thảo nguyên đầy cỏ lau.

Cộp !- Á

Phong đột ngột đứng dậy và chẳng quan tâm đến kẻ đang ngủ say bên cạnh. Và Chi bất ngờ mất chỗ dựa đã dập cái cộp đầu xuống sàn . Nhỏ ngóc đầu dạy, tay xoa xoa đầu.

Chi mở mắt, mặt vẫn còn phụng phịu kiểu trẻ con. Nhỏ nhìn Phong đang đi vào phòng trong.

- Anh làm việc qua trưa sao ? Lại không ăn uống gì thì lấy sức đâu mà sống ... Con người kì lạ ...

Chi nhìn đồng hồ :

- Ghê thật , mình ngủ mấy tiếng liền ... – Chi liếc chiếc laptop đặt dưới sàn vẫn để chạy .

- Camera ngoài cổng ? Biết ngay mà, khách vào phải được sự chấp nhận từ máy tính của anh .

Chi cúi xuống, mắt căng ra nhìn bàn phím phía dưới, những ngón tay sờ nhẹ nhẹ lên những phím bấm trong suốt.

- Thì ra ... những phím bấm có bề mặt cảm ứng , kiểm tra cả dấu vân tay người dùng . Loại máy này chưa có mặt trên thị trường .

- Anh ... đi đâu thế nhỉ ? Không sợ mình nghịch gì sao ?

Ngồi một lát , thấy khó chịu, Chi đứng lên rón rén lại phía cửa phòng ngủ ... thò đầu vào ... . Phòng trong tối om, Chi chỉ thấy đèn phòng tắm sáng , tiếng vòi nước xối xả. Chợt tiếng nước ngưng. Cạch. Cửa phòng tắ mở ra. Mắt Yến Chi tròn xoe ... Phong bước ra chỉ với chiếc quần jean chưa gài xong xăng tuy, cởi trần , tóc còn ướt nước, nước nhỏ giọt xuống mặt , xuống cổ, xuống bổ ngực vạm vỡ ... Chi nuốt nước miếng , mắt vẫn không chớp . Phong kéo nhẹ chiếc tủ xây âm, vớ đại một chiếc sơ mi rồi mặc vào. Cậu đang bước ra phía cửa, Chi lúng túng vài giây rồi chạy trở lại chỗ chiếc cửa sổ. Để Phong nhìn thấy nhỏ nhìn trộm thế thì xấu hổ quá ...

Phong bước ra phòng ngoài, mắt vẫn không một lần liếc nhìn người con gái trong phòng . Cậu dừng lại ở chiếc bàn kính, đưa tay lấy một cốc sữa uống một hơi rồi bỏ lại chỗ cũ .

- Chỉ uống sữa không đủ chất đâu. Nếu anh không thích ăn đồ ăn người làm nấu thì từ giờ em sẽ mua thức ăn nhà hàng đến.

Chi tiến lại gần Phong. Cùng lúc, cậu đi lướt qua mặt Chi không mảy may đoái hoài . Chi thấy hơi khó chịu vì vẫn chưa thể làm Phong chú ý tới mình. Phong lại ngồi xuống dưới chiếc cửa sổ, trước khi đến phòng thí nghiệm, cậu phải khóa hệ thống và chuyển tín hiệu điều khiển đến máy của quản lí. Phong đặt laptop xuống đất, cắm dây sạc vào ở điện rất gần đó và chuẩn bị đứng dậy.

Yến Chi đứng cách chỗ Phong vài bước , nhỏ không thể cứ đứng một bên và độc thoại nhìn Chấn Phong chẳng bao giờ liếc lại mình một lần. Không được ! Phải ! Không được để yên thế này ... Phong đang chống tay đứng dậy và Chi ... tiến nhanh đến ...

- Oái ... Rầm !!

Chi ngã người về phía trước một cách rất tự nhiên, đâm vào người Phong và đẩy cậu chận xuống đất,

Lúc này ... Phong đang ngồi dưới đất, đầu bị dập nhẹ vào tường. Chi trận vào người cậu và hai tay đang vúi chặt lấy áo sơ mi của Phong . Nhỏ nhắm mắt ... lại cái cảm giác đó nữa ... áo anh chẳng khuy hết ... mùi trên người anh men-ly vô cùng ... ôi ôi ...

Thế này thì Phong muốn coi Yến Chi không tồn tại cũng không được nữa. Mùi nước hoa oải hương rất dễ chịu với người thường nhưng vô cùng khó chịu với Phong đang xộc vào cánh mũi cậu ... thật không thể chịu đựng thêm! Bàn tay rắn chắc Của Phong túm lấy vai Chi và không dùng hết sức , cậu cũng đẩy được nhỏ ra một cách thô bạo . Chi cảm thấy bị đẩy rất mạnh và toàn bộ cơ thể bị xô ra phía trước ... Nhỏ nhìn Pohng , lúng túng . Khi ánh mắt lạnh lùng đó đang dán vào mình . Phong đứng dậy , cơ thể đang cố kìm chế để giữ bình tĩnh . Hai tay cậu giật phăng hàng khuy áo ... chiếc sơ mi bị ném văng ra đất. Cậu bước vào phòng trong lấy một chiếc áo khác và trở ra khi tay đang cài khuy.

- Anh ... em xin lỗi. Em bị trượt chân ( chém gió quá đi )

- Anh ... đừng đi ... em không cố ý mà ...



Vô ích. Phong đi lướt qua nhỏ và mở cửa ra khỏi phòng.

- Hix ... mỗi lần chạm vào anh ấy là anh lại thay áo sao . – Chi đưa vạt áo lên mũi – Thơm đấy chứ. Mình mất hàng giờ để chọn nước hoa mà ... từ giờ sẽ không dùng loại này nữa …



Chi mở cửa bước ra khỏi phòng 102. Đúng lúc quản lí của Phong chuẩn bị vào. Tay quản lí hơi cúi đầu.

- Tiểu thư chắc là ...

- Hoàng Yến Chi

- Rất vui được biết. Tôi là quản lí của cậu 2. Cậu 2 mới đi có việc ...

- À không , tôi đã gặp anh Phong trong phòng lúc nãy rồi .

Tay quản lí hơi nhíu mày vì cách gọi thân mật của cô tiểu tthuw này .

- Có vẻ như ... tiểu thư rất quan tâm đến cậu chủ của tôi.

- Tôi thích anh Phong !

Quản lí sút bật cười vì câu trả lời đơn giản và thẳng thẳn ấy .

- Tôi còn chưa biết cậu chủ và tiểu thư quen nhau lúc nào ... Nhưng tôi phải nói thật rằng, cậu chủ của tôi ... không ... dễ tính cho lắm.

- Còn gì nữa ?

- Ừm ... cậu chủ xưa nay không ưa có người ở cạnh mình, nhất lại là con gái. Và cậu ... rất sễ nổi nóng nếu có người làm phiền .

- Có coi người ta tồn tại đâu cơ chứ ... nhưng chắc nổi nóng chút thôi hả?

- Một chút ?? à ... đến mức giết người thì có gọi là một chút không ?

- Ôi trời ơi!

Quản lí không định làm Yến Chi sợ Chấn Phong , nhưng tốt nhất nên cảnh báo trước vài điều.

- Dù sao nếu tiểu thư muốn tôi cũng sẵn lòng giúp

- Cảm ơn. Vậy là ... thích làm việc dài dài, thích yên tĩnh một mình , thích nghe mp3 ... thỉnh thoảng nổi nóng ... có khi giết người ...

- Kha khá đúng đấy !– Tay quản lí nói vẻ ái ngại.

- Trời . Anh men quá ! Có biết anh thích loại nước hoa nào không ?

- Cái này thì ...

- Không biết thì thôi. Tôi về đây, mai đến nha .

Chi giơ mấy ngón tay vẫy vẫy rồi thủng thẳng bước về, để lại tay quản lí vẫn đứng sững sờ ...

- Không thể tin nổi. Con gái bây giờ lạ thật ... Nhưng cũng tốt , cậu chủ không cần làm gì cũng xong việc ông chủ giao. Nếu cậu biết cách nắm giữ con cá vàng ... sẽ có ích lắm đây.



... ... ... ...

6h tối.

- Cậu chủ. Dùng bữa tối đã.

- Không cần. 6h40 tàu về cảng rối. Ngươi qua phòng ta đưa cô ấy sang khu A ăn tối, nói là ta có việc về muộn.

- Vâng !

Xạch xạch ! Khang nạp đạn đầy 2 khẩu súng ngườiắn và súng tỉa, dắt bên thắt lưng. Cậu thường không phải ra mặt lo những vụ nguy hiểm trực tiếp chạm mặt lũ hải quan và cảnh sát cơ động nhưng lần này là bất đắc dĩ.Nếu không hoàn thành nhiệm vụ đưa kho thiết bị về an toàn thì chắc chắn Lâm Chấn Đông sẽ không dừng ở việc chỉ trích nữa. Khang khoắc chiếc áo choàng đen ôm người, khá gọn gàng. Đeo bao tay và đội một chiếc mũ lưỡi trai đen.

- Cậu chủ cẩn thận !

- Biết rồi .



... ... ... ...

- Leader ! Cậu cả vừa ra khỏi cổng.

- Hành động đi !



... ... ...

Sheeply – quản lí của Khang bước nhanh về phòng cậu chủ , không hiểu sao hắn thấy vui vui vì cậu chủ quan tâm tới Hải Băng ... Bỗng, một tên đàn em chạy đến, vẻ mặt hớt hải :

- Có người báo vài tên bên khu Băng chạy ra ngoài, đánh bị thương 2 người quản lí của khu B và 3 tên cảnh vệ nữa ạ.

- Phát hiện lâu chưa ?

- Không biết chính xác nhưng hình như vừa lúc cậu cả dẫn người đi ...

Sheeply đã chạy như bay đi ... Hắn vào phòng cậu chủ mắt dáo dác tìm một người ... rốt cuộc không thấy đâu .

- Nguy rồi ... Mình chủ quan quá !

Quản lí của Khang rút di động :

- Alo?

- Bọn chó hoang lại xổng chuồng , còn đánh bị thương cảnh vệ nữa.

- Mẹ kiếp . Mày không biết phải làm gì hả? Sao việc gì cũng đổ dồn lên đầu tao thế ? Sắp ra đến cảng rồi, cúp máy đi .

- Cậu chủ, nhưng bọn chúng nhắm vào cô ấy ! – Giọng Sheeply liến thoắng .

- Sao ?

- Chắc tên Leader sai người bắt cô ấy về khu Băng rồi !

Sững lại 3s , đầu bên kia bỗng vang lên tiếng gắt :

- Đầu óc mày là đầu óc bã đậu hả ? Phải biết chuyện gì quan trọng hơn chứ ! Mày nghĩ giữa cô ta và mục tiêu của tao thì tao chọn thứ gì ? – Giong Khang sầm xuống – Mày không xử lý được thì ... mặc kệ luôn đi !

Tít ... tít ... tít ... ...

- Nhưng ... cậu chủ ...

Khang đã tắt máy. Tay quản lí đã nhầm, dù Khang có tình cảm với Băng thật lòng đi nữa thì so với sự nghiệp của Khang nó cũng chẳng là gì .

- Quản lí ?

- Điều vài người sang khu B cho tôi.

- Xin lỗi. Người cậu cả đã điều đi hết rồi. Chỉ còn người của cậu 2. Nếu không có chỉ thị từ phía cậu 2 thì em không quyết định được .

- Đang có việc quan trọng, tôi chỉ mượn vài người ...

- Em nhắc lại nếu không có chỉ thị của cậu 2 thì em không thể ...

Tít ... tít ... Sheeply đã dập máy vì biết không thể nói nhiều với mấy kẻ dưới này ... Quản lí của Khang bước nhanh ra ngoài, tay rút khẩu súng trong người kiểm tra đạn.

Quản lí của Phong vừa bước khỏi phòng 102 đã chạm mặt Sheeply :

- Cậu 2 đâu ?

- Có chuyện gì ?

- Tôi cần gặp gấp . Tôi cần mượn vài kẻ dưới ...

- Không được ! Cậu nghĩ cậu 2 sẽ cho quản lí của cậu Khang mượn người để bảo vệ cho người tình của cậu Khang ?

Sheeply không ngạc nhiên vì quản lí của Phong đã biết hết tình hình .

- Cậu không thể thấy chết mà không cứu ! Vì cậu cả không có nhà nên tôi bất đắc dĩ phải làm thế này .

- Vậy ... cậu nói sao về chuyện cậu cả vẫn thường giết kẻ dưới của cậu 2 không thương tiếc ... Tôi không ác đến độ thấy chết không cứu nhưng với đứa con gái đó thì không thể!

- Cậu ...

Đây không phải lúc tranh cãi, Sheeply lập tức bỏ đi. Quản lí của Phong xoay người nhìn theo, thoáng một nụ cười.Chợt, hắn quay phắt lại, sững 1giây rồi cúi đầu :

- Cậu chủ !



... Khu B ...

- Hơn một tuần không gặp, nhớ em quá đấy.

- Ở với cậu cả chắc được ăn ngon ngủ ấm , trông khỏe đẹp hẳn lên.

- Thế nào ? Muốn ở tiếp với cậu cả hay qua đây phục vụ bọn anh ?

- Qua đây đi ... đêm nào anh cũng chiều . Ha ha ha ... ...

- Leader ! – Cả lũ đồng thanh.

Tên cầm đầu đang bước từng bước chậm chậm đến , mắt gườm gườm nhìn Băng cái nhìn đểu cáng .

- Bất ngiờ thật ... Người tình của cậu cả đến giờ vẫn là em ... Vậy em có vẻ được lòng cậu cả lắm!

Hắn đã đứng ngay trước Băng , cúi xuống sát mặt nhỏ :

- Lâu rồi ta mới gặp nhau trong phòng này, nhớ những cảm giác đó không ?

Băng quay mặt đi như chẳng nghe thấy gì . Tên Leader mặt sa sầm xuống , bàn tay thô kệch của hắn đưa lên vòng qua túm lấy mớ tóc của Băng và đẩy nhỏ ngã sầm xuống đất. Hắn rít qua kẽ răng :

- Em cũng cao ngạo như Lâm Chấn Khang đấy !

Hắn cúi xuống, bàn tay bóp cổ Băng lôi nhỏ đứng dậy, nhỏ nhìn chằm chằm Leader không sợ hãi và một chút khó chịu, bàn tay hắn vẫn ôm ghì lấy cổ Băng :

- Anh giết em dễ như bóp một con gián thôi ... Gía mà ... cũng làm thế được với Lâm Chấn Khang . Nhưng hành hạ người tình của hắn cũng làm anh đủ thỏa mãn rồi ... – Tay hắn bóp mạnh hơn , mắt hắn trợn trừng nhìn cô gái trước mắt đang gồng lên với cái khí quản bị siết chặt.

- Leader . Làm gì mà nóng vội thế.Giết cô ta lúc nào chẳng được .

- Phải đấy. Chẳng thà để tụi em mua vui một lúc.

Leader buông bàn tay ra ... Băng lùi lại , gập người ho sù sụ. Tên quái thú bật cười khanh khách .

- Nhìn em nó sợ hãi chưa này ... chết cách đó dễ dàng và uổng hpis quá, phải rồi ... Nhưng trước khi cho em hưởng cái chết khác ... muốn nghe em nói câu cuối cùng trong đời. Nói đi ... nói Lâm Chấn Khang trả thù cho em chẳng hạn ... nói đi ...

Vài tiếng “nói đi” đai theo phía sau đầy thích thú . Băng nhìn tên Leader, vẫn chẳng tỏ vẻ gì :

- Sao nào ! Nói đi chứ em ...

- Bệnh – hoạn ! – 2 chữ phát ra thật khẽ trong miệng Băng .

Máu trong người tên quái thú đang sôi lên , sôi sùng sục .

- Leader ! Bình tĩnh để tụi em xử trước cho.

- Phải đấy, cho tụi em 20p thôi ...

Hai tay Leader đã nắm chặt kêu răng rắc , nhưng hắn không tiến lại chỗ Băng mà giọng vẫn rít lên kẽ răng :

- Chúng mày ... cần mua vui ?

- Vâng, đại ca

- Nhìn hấp dẫn thế kia không chịu nổi anh .

- Được rồi – Leader tiếp tục – nếu muốn , chúng mày ... cứ ở lại mua vui . Nhưng phải cột nàng vào đã , không nàng chạy mất ...

một nụ cười nửa miệng – ... Leader quay đầu bước đi, một tên tội phạm đã chuẩn bị sẵn dây cùng một tên khác lại kéo Băng xuống , buộc tay nhỏ lại rồi buộc đầu dây kia vào chiếc giường gần nhất . Băng chống cự yếu ớt , bất lực :

- Ngoan đi , tụi anh nhẹ tay.

- Người đẹp thế này, chết uổng lắm .

- Chúng mày, xông vào đi chứ !

- Này , không thấy kì sao ?

- Lại gì nữa ?

- Leader dễ dàng để anh em mình hưởng lạc thế này.

- Ưà cũng thấy nghi nghi ... Hay là ...

Vài tên trợn mắt, cùng đồng thanh – Seiky !!! Cả đám cùng quay đầu ... Sau 5s định thần, 2 tên bỏ đi, 3 tên khác chạy theo sau. Rốt cuộc cả đám lũ lượt xô đẩy nhau đi ra khỏi phòng ... vẻ mặt khá thất thần .

Trong lúc này, Băng vẫn cố tìm cách cởi cái dây thuengf ra khỏi tay. Nhỏ không biết tại sao lũ tội phạm đột nhiên bỏ đi và cũng không cần biết. Lũ tội phạm ấy đã cùng nhìn thấy ... ở cuối phòng lớn ... chiếc tủ kính rất to không đ
<<1 ... 3031323334 ... 64>>

Tag:

Thiên,Thần,Của,Bóng,Đêm,-,Black,Angel

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4608 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4673 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4675 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4675 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 3