Truyện : Say nắng gia sư của em trai
n trước, em vẫn cười tươi khi thấy mình. Nhìn cái mặt là biết mới ngủ dậy. Hơi uể oải, em gia sư mặc quần jeans và áo thun bó sát màu vàng, vẫn đôi dép cao màu trắng. Em gia sư hôm nay cột tóc, nhìn em dễ thương và hiền
- ‘em đen không anh?’, em hỏi khi vừa lên xe.
- ‘đen thui, xấu òm’, mình nói, chọc em.
- ‘chê đi con, mê con tóc ngắn ở Vũng tàu rồi’, em nói, giọng nói đanh đá,mình ngớ người 1 lát mới lớn con nhỏ tóc ngắn là nhỏ trong quán nhậu. Ôi trời, giờ còn nhớ. Mình cười haha
- ‘mê lắm mà, nghe tới là cười’, em nói tiếp rồi nhéo mình đau điếng. Đó giờ mới biết cảm giác bị người yêu nhéo yêu, hồi xem phim cũng có mà thấy chẳng có gì. Giờ mình gặp, thấy cảm giác vừa đau vừa vui. Bởi sao người ta sợ cảm giác cô đơn nhất là những người từng có người yêu
- ‘anh mê em àh, an tâm’, mình nói, cứ thấy vui vui
- ‘thôi khỏi, ghét rồi’, em nói thế mà gác đầu lên vai mình. Có lẽ em còn mệt. Dạo gần đây, khi em và mình tiếp xúc gần mình không còn cảm thấy nóng bức mà chuyển sang ấm áp. Mình và em đã quen thân hơn rồi.
Chở em tới quán phá lấu, em không ăn rau răm, kêu là nổi mụn. Mình và em ăn ngon lành
- ‘đau bụng anh ơi’, em than. Chẳng biết quán nấu ăn kiểu gì mà em than, hay em ăn gì bậy bạ,
- ‘ăn gì hồi sáng, đau lắm ko?’, mình hỏi thấy lo quá.
- ‘không phải đồ ăn, y da em quên mất’, em nói như vỡ lẽ điều gì, mình ngạc nhiên quá. Đau bụng mà cũng quên là sao?
- ‘quên gì, em đau gì, anh chạy mua thuốc nè’, mình nói. Buổi tối em gia sư còn đi dạy thằng em mình, không biết đau gì mà em gia sư nhắn nhó dữ lắm, em liên tục lấy tay xoa bụng.
- ‘em đau bụng con gái’, em gia sư nói. Trời, mình ngớ người, đau bụng con gái là cái quái gì? Lúc ấy mình chẳng nghĩ được gì vì thấy em nhăn nhó đau quá. Chẳng biết con gái đau kiểu gì mà khổ sở quá.
- ‘đau gì chứ?’, mình tưởng em nói nhầm. Mình sợ mình luôn, lúc sau về nhà mới thấy mình ngu kinh khủng, thực ra không phải mình không biết nhưng ko hiểu sao lúc đó không nghĩ ra.
- ‘trời ơi trời, đau bụng kinh đó pa, thua anh luôn’, em lưỡng lự rồi nói như thế. Mình phát ngại luôn,thì ra là vậy. Mình thấy em đau thế mới thấy mình may mắn lắm mới được làm con trai, con gái cứ tới tháng là đau vật vã như thế . Mình nhìn em gia sư thương lắm, em gia sư đau vã mồ hôi, nhìn em tội nghiệp lắm.
- ‘anh đi mua thuốc, em đợi xíu’, mình nói rồi phóng xe đi mua. Chạy nhanh tới tiệm thuốc, chị bán thuốc nhìn mình ngạc nhiên khi mình nói: ‘ bán cho em thuốc đau bụng kinh’, giờ ngồi nghĩ lại mà mình còn thấy ngại. Chị bán thuốc bán xong mình chạy tới cho em gia sư uống, em gia sư uống 1 hồi lâu mới bắt đầu đỡ đau. Đúng kinh khủng khi làm con gái, mình tưởng cái vụ đau bụng qua đi, ai dè tới chuyện khác. Mình không tưởng tượng nổi, liên quan tới máu.
- ‘chở em về đi anh’, mình thấy lạ khi em nói thế, mới đi có chút xíu còn ăn chưa hết chén phá lấu, nếu bình thường giờ em gia sư đã ăn xong 3 chén.
- ‘đau quá hả?’, mình nói rồi gọi chị tính tiền.
- ‘chảy ra quần rồi’, em nói đơn giản rồi lấy cái áo khoác quàng ngang eo, may mà chưa dính ra ghế. Từ nhỏ tới lớn mình đã từng dây vào trường hợp như này đâu. Cứ lúng ta lúng túng, em gia sư có vẻ ngại khi phải quàng cái áo ngang eo, may là mặc quần jean, chứ cứ như mấy lần mặc váy không biết sao mà nói.
Chở em về em, suốt đường đi em ngồi hơi xa mình, em và mình đều im lặng. Mình ghé vào tiệm mua vài cái bánh cho em, ý mình là em ăn để quên đau xong mình đưa thuốc rồi chở em về nhà.
Hôm nay trải qua tình huống này mới thấy mình gà mờ quá mức, không biết đau thế này em gia sư có tới dạy không?
Mình về nhà nhắn tin cho em gia sư, thì em gia sư nói là em đi ngủ, than đau. Mình để yên cho em nghỉ.
…
Khoảng 6h tối thì mình liên tục nhận được tin nhắn của nhỏ H, mình nhắn tin trả lời qua loa vì mục tiêu ko gây thù chuốc oán. Mình chỉ thấy hơi thắc mắc là dạo gần đâu nhỏ không nhắn nhất từ cái hôm mình và em gia sư làm người yêu thì thấy nhỏ không liên lạc, hôm nay lại liên lạc. Nhưng thôi cũng kệ.
Nhắn qua lại đôi ba tin thì đại ý nhỏ H nói muốn gặp mình nói chuyện, như những lần trước mình từ chối không đi. Mình không nghĩ nhỏ còn gì để nói ngoài mấy cái thông tin về việc nào là 49 ngày, nào là em gia sư lừa gạt mình rồi em gia sư không phải người tốt và mình chỉ là trò chơi. Mình biết rồi và mình đã sẵn sàng cho mọi thứ dù là trò chơi, nên mình chẳng còn lí do gì để nghe nhỏ nói thêm nữa. Nhỏ có vẻ biết sẵn là mình sẽ không đi nên nó dằn thêm câu, cho anh thấy bằng chứng, và nhỏ hẹn mình thứ năm. Mình thực tình bị nhỏ dụ bởi cái chữ bằng chứng, mình cũng tò mò muốn biết đó là bằng chứng gì và hoàn toàn ko hiểu nguyên nhân của tất cả những việc nhỏ H làm, chẳng lẽ đơn thuần vì bôi xấu người khác thôi mà bỏ nhiều công sức như vậy àh? Chắc chắn có ẩn khuất gì đó, chỉ là mình không rõ nguyên nhân thôi.
Mình có nên đi để coi cái bằng chứng đó??? Trốn tránh không phải cách, mình nghĩ thế rồi thì mình cũng sẽ biết mọi thứ không sớm thì muộn. Mình được đẩy vào trò chơi mang tính chất định mệnh này, mình tạm cho là sắp đặt của ông trời, không biết đi rồi sẽ sao, sẽ được thấy bằng chứng gì nhưng mình vẫn muốn biết.
Mình ko nói rõ là có đi hay không, chỉ nói là để suy nghĩ, nhỏ hẹn mình thứ năm này, buổi tối. Mọi chuyện sẽ như thế nào??
…
Tối, em gia sư tới dạy bình thường, mình ở nhà thấy em tới dạy nhưng do có mẹ mình nên mình bỏ ra ngoài, ở trong nhà mắc công mẹ nghi ngờ lung tung càng khổ. Mình nhắn tin nói với em gia sư mình đi qua nhà bạn, mình xuống dưới lấy xe và đi qua nhà thằng bạn mà mình nhờ nó đi hẹn với nhỏ Ban. Tới nhà nó thì nó đang online, vừa onl vừa nhắn tin với ai đó, mình nói chuyện qua loa vài câu rồi leo lên giường nó nằm chơi đánh bài trên iwin.
Thấy nó nhắn tin liên tục, mình hỏi nó
- ‘nhắn tin ai đó mày’, từ đó giờ nó FA y như mình, cũng chẳng nhắn tin ai,có dạo nó đăng status trên facebook than vãn là điện thoại chẳng có ma nào nhắn tin ngoài mấy số của tổng đài. Mình đoán nó mới quen em nào, chuyện này cũng khá lạ, nó khá làm biếng nhất là khi cua gái, nó mê máy tính hơn gái. Mình tin chắc thế
- ‘Em Ban đó’, nó nói. Mình hơi ngạc nhiên, nó đang dùng cái sim mobi mình cho nó. Không ngờ mình thành ông mai. Hôm bữa gặp nhỏ Ban về, mình nghe nó nói là nhỏ Ban bình thường và nó cũng không có ấn tượng gì lắm. Mình nghĩ sau hôm đó là thôi luôn.
- ‘ghê ta, sắp cưới chưa’, mình nói,vẫn đang đánh bài, nó vẫn nhắn tin liên tục.
- ‘cưới mã nậu mày’, nó nói, thằng bạn mình nhà thành phố nhưng gốc người miền trung, nó thỉnh thoảng nói chuyện chen mấy chữ người miền trung vào .Quê nó ở Phú Yên thì phải.
- ‘haha, tình hình sao rồi’, mình hỏi nó. Thấy nó tắt máy vi tính, mình chơi nốt ván bài rồi cũng nằm nói chuyện với nó.
- ‘thì cái bữa tao gặp Ban về, tao cũng chẳng nói chuyện gì nhiều, Ban cũng vậy’, mình ngạc nhiên cái cách nói mà xưng tên của nó, nó trước giờ nói tới con gái toàn nó con này con nọ, làm gì gọi thân thiện là tên như thế.
- ‘rồi sao?, mày bữa này nói dài dòng quá’, mình nói
- ‘xong hôm bữa tao biết mình rớt 2 môn, tao buồn quá nên nhắn tin cho Ban tìm người nói chuyện, nói qua nói lại tới giờ luôn’, nó nói. Thì ra là vậy, duyên tình đưa đẩy. Mình dặn nó không được nói bất cứ gì về mình dù gián tiếp hay trực tiếp.
- ‘thì mày ráng đi, kiếm con gấu mà ôm’, mình nói, thằng này cũng là vozer, nhờ nó mình biết tới trang Voz hồi trước.
- ‘ừa, để xem’, nó nói thế là mình biết chắc thằng bạn thích nhỏ Ban, nó có biểu hiện thế mà
- ‘nhỏ đó sao, đc ko, mày có biết thông tin gì ko, gặp mấy lần rồi’, mình hỏi nó. Nó với nhỏ Ban đang nhắn tin
- ‘cũng được mày, hợp tính tao. Con gái bắc hiền ghê, ngoài tên tuổi này nọ tao chẳng biết gì, mày dặn tao đừng đá tới mà’, nó nói, có vẻ cũng thích thú khi nói về nhỏ Ban
- ‘ohm, đừng nói gì, phiền lắm’, mình nói thế. Mình canh đồng hồ định tới 8h30 thì ngồi đón em gia sư.
- ‘àh, mà có vụ này’, thằng bạn nói như kịp nhớ ra
- ‘gì?’, mình tò mò, chắc có liên quan tới mình và em gia sư, mình đoán thế
- ‘hôm bữa nói qua nói lại, tao với Ban chia sẻ hình ảnh trên yahoo thì có tấm hình nhỏ gia sư của mày’, nó nói. Nói 1 chút về chuyện này, mình cho nó biết vụ em gia sư hôm nhờ nó đi gặp nhỏ Ban, kể nó rõ sự tình rồi còn cho coi hình em gia sư vì nó đòi, nên nó biết em gia sư còn em gia sư không biết nó.
- ‘đâu, đưa hình tao coi’, mình tò mò quá rồi, nó và mình liền mở máy, nó mở mấy tấm hình lưu trong ổ đĩa D, tên thư mục là BAN, coi qua vài tấm, có tấm nhỏ Ban mặc áo thể dục trường đại học công nghiệp, có tấm nhỏ đứng dưới gốc cây. Nhìn nhỏ Ban mang cái vẻ hiền hiền giản dị, chứ đẹp thì không.
Coi tới tấm hình có em gia sư, nhìn tấm hình với quần áo thì có lẽ đã hơi lâu, cách đây chắc 4,5 năm. Em gia sư lúc đó cắt tóc ngắn, cũng để mái ngố. Trong hình có tất cả 4 người, 1 người đàn ông chững chạc lớn tuổi. Theo thằng bạn mình nói thì nhỏ Ban nói đó là ba nhỏ, nhỏ Ban đứng cạnh ba mình, kế tiếp là em gia sư và cuối cùng là chàng trai trạc cỡ tuổi em gia sư và Ban, người con trai đeo kính cận, tất cả mọi người trong hình đều cười. Em gia sư mang nét ngây thơ nhỏ tuổi, nhìn em hiền và ngố ngố rất đáng yêu. Hình này mình đoán chụp dưới quê vì đứng trước căn nhà có bám đất đỏ, thứ đất đỏ ở khu đồng nai. Mình chẳng biết anh chàng đeo kình là ai, mình đang nghĩ đó là 1 người bạn của cả đám.
- ‘nhỏ Ban có nói gì về tấm hình ko?’, mình hỏi thằng bạn mình
- ‘Ban kêu đó là Ba, còn 2 đứa kia là bạn của Ban, 2 đứa đó về nhà Ban chơi , thằng đó là bạn thân cũng là ng yêu thầm nhỏ gia sư của mày’, mình hơi sững người khi nghe thế. Gì mà bạn thân rồi còn yêu thầm.
- ‘rồi sao?’, mình hỏi nó liền
- ‘tao biết nhiêu đó thui, hỏi nhiều chi mày’, nó nói, mình hơi tiếc khi không thể biết nhiều hơn.
Đó có thể là 1 trong 3 người em gia sư yêu, nhưng Ban nói là yêu thầm và là bạn thân. Mình quen em gia sư chưa lâu nhưng cũng có nghe em nói gì về việc có người bạn thân đâu. Chuyện quá khứ mình cũng chẳng nên quan tâm. Dặn lòng thế nên thôi dù tính tò mò ở mình là bệnh kinh niên khó chữa. Nhất là mọi thứ liên quan tới em gia sư.
…
Mình chạy về nhà rồi ngồi đợi thêm 15p nữa thì em gia sư xuống, em nhăn nhó cười với mình nói là đau bụng tiếp. Mình mua nước cho em uống thuốc rồi ngồi với em nói chuyện ở bậc đá như hôm bữa.
- ‘anh, em đưa tay ra thì anh sẽ nắm lấy chứ?’, em hỏi mình, khá tâm trạng. Thỉnh thoảng ở trong em luôn có những suy nghĩ gì đó sâu thẳm buồn
- ‘uhm, anh sẽ nắm chặt’, mình nói, rồi mình nắm tay em gia sư
- ‘sao 2 đứa mình sến quá ta, nghe ớn ớn, haha’, em cười , nghe hơi buồn rồi em đòi về. Em nói tối nay ngủ sớm mai đi học nữa.
…
Hôm nay chuyện của mình và em gia sư vẫn ổn, mình lăn tăn không biết có nên gặp nhỏ H không nữa. Gặp rồi sẽ ra sao?
Update ngày 09/08/2012: thứ năm, ngày thứ 11 làm người yêuMình định không gặp nhỏ H dù muốn biết cái gọi là bằng chứng lắm, mình muốn biết nhỏ H sẽ nói gì và sao nhỏ chắc nịch thế. Nhưng mình suy tính kỉ, mình rồi sẽ biết tất cả nếu cần. Việc của mình là yêu, thử trong đời cảm giác yêu đơn thuần 1 người, không suy nghĩ nhiều. Yêu dù chết cũng cam tâm.
Sáng này mình thức dậy vẫn tin nhắn như cũ của em gia sư : ‘dậy đi, ngủ như heo’. Tin nhắn lúc 4h30, mình chợt nhớ tới cảm giác ở Vũng Tàu ôm em trong tay ngủ tới 6h sáng, em gia sư ngủ ngon lành và bình yên. Em rúc trong ngực mình ngủ đến quên điện thoại báo chuông.
Mình nhắn tin lại cho em gia sư , sáng nay em đi học, không biết có phải đang ngủ gục trong lớp không nữa. Cái đồ heo lười ham ăn ham ngủ mà. Mình vào phòng sau khi ăn sáng. Hôm nay nhớ tới nhật kí, mình quyết định đốt sạch mọi thứ liên quan tới quyển nhật kí, mình tự dưng lình cảm quyển nhật kí rồi sẽ phá hỏng mọi thứ. Thực tình là mình đọc được khá nhiều nhưng chưa hết và quyển nhật kí khá dày. Em gia sư viết quyển nhật kí không theo một trật tự nào, đa phần trong quyển nhật kí là tâm trạng buồn. Mà cũng hợp lí, khi buồn ở trong ta chất chứa, không tìm được người ta cảm thấy đủ tin tưởng để nói thì ta trút vào nhật kí hay thứ gì tương tự như thế.
Đoạn cuối cùng mình đoc trong quyển nhật kí là : “ đôi khi người ta phải học cách từ bỏ người mình yêu thương nhất, em rồi sẽ quen và sẽ qua nhanh thôi- Một con cá mập voi có thể nặng bằng 18000 con cái hổ piranha”. Hai câu trong 1 đoạn có vẻ chẳng liên quan gì đến nhau được viết chung lúc, chứng tỏ tâm trạng của em gia sư ngay cả khi viết nhật kí cũng đan xen nhau nhiều thứ. Em là ai? Em như thế nào? Mình tin , chính em gia sư cũng muốn biết câu trả lời của câu hỏi đó, muốn biết không kém gì mình.
…
Hai hôm nay tâm trạng em gia sư có 1 vài thứ lạ, cách em đối xử với mình cũng bất bình thường. Mình nghĩ có việc gì đó xảy ra nhưng em gia sư không nói hay không thể nói. Nhưng rồi mình tự biện mình là em gia sư đang bị tới tháng con gái, em đau bụng nên mệt mỏi. Mình không bận tâm nhiều, không hỏi em vì mình nghĩ dù yêu em mù quáng hay sâu đậm thì mình vẫn luôn dành cho em những khoảng trống, để em thở theo cách của em. 49 ngày, mình không ám ảnh nhưng mình tin là có tồn tại hay ít nhất đã từng tồn tại. Yêu 1 ai đó 49 ngày giống như kiểu em gia sư cho bản thân cơ hội để tìm được người yêu thương. Mình không biết mình có là ngoại lệ không nhưng mình sẽ cố gắng hết mức có thể để bước qua ngày 50 và 51, như ngày đầu yêu nhau, yêu thương chất đầy. Thỉnh thoảng ở bên em, mình có câu hỏi rằng là làm thế nào để biết người khác có yêu mình hay không, liệu em gia sư có yêu mình như mình từng nghĩ. Lời yêu đó, mình lẫn em đều chưa từng nói với em 1 cách trực tiếp và trọn vẹn.
…
- ‘em học về rồi nha’, mình nhận được tin nhắn của em gia sư vào lúc 11h hơn
- ‘uhm, tắm rửa rồi ăn cơm đi’, mình nhắn liền
- ‘anh nhớ em ko?’ em gia sư hỏi mình, có chút gì đó bất an ở trong mình hay chỉ tại bản thân quá nhạy cảm.
- ‘nhớ, nên chiều anh lên gặp em’, mình nói thế, tụi mình hay đi cùng nhau vào buổi chiều, từ tuần này em gia sư chỉ dạy có 3 buổi vào thứ 2,4,6. Mình và em gia sư đang tính kiếm lớp anh văn học chung nhưng trình độ anh ngữ của mình và em gia sư khác nhau, em có thể nói gần như thông thạo, còn mình thì bập bẹ như gà. Nên chẳng biết nên tìm lớp nào để học chung. Nếu không kiếm được thì mình kiếm cớ nhờ em gia sư dạy kèm anh văn để mình và em có nhiều thời gian bên nhau hơn.
- ‘chiều nay em không rảnh, nhưng 4,5 giờ thì rảnh’, em gia sư nhắn tin
- ‘ohm,vậy 4h anh tới nha,mà làm gì chiều nay anh không rảnh’ , mình hỏi
- ‘chiều nay em luyện nói với ngủ trưa, ko ngủ da xấu òm, anh nghĩ em đi chơi chắc?’, em gia sư nhắn tin
- ‘đâu, anh hỏi thui mà’, mình nhắn tin
- ‘anh ở nhà đó, đừng dò dò rồi đi chơi em chặt chân’, em gia sư nhắn tin ra bộ hung dữ. Mình bắt đầu được quản lí àh, thấy lạ lạ vui vui. Đó giờ ghét bị quản lí lắm nhưng sao lần này ko thấy phiền
- ‘uhm, anh biết ui, em cũng liệu hồn đi cho cố, coi chừng anh’, mình cũng đáp lại ko kém
- ‘biết rồi ông già , đói quá, em đi ăn cơm đây, đói sắp chết rồi’, em gia sư nhắn tin. Cái kiểu nhắn tin như thế, lúc nào cũng than đói hoặc than buồn ngủ. Hôm nay mọi thứ lại trở lại bình thường như mọi lần, vui vẻ rồi.
Chiều nay mình và em gia sư chắc sẽ đi ăn uống dạo phố rồi về vì thời gian không có nhiều. Nhỏ H hẹn mình 8h tối gặp nhau, nhưng mình ko đi. Mình chẳng muốn nghe nhỏ nói nhăng
- ‘em đen không anh?’, em hỏi khi vừa lên xe.
- ‘đen thui, xấu òm’, mình nói, chọc em.
- ‘chê đi con, mê con tóc ngắn ở Vũng tàu rồi’, em nói, giọng nói đanh đá,mình ngớ người 1 lát mới lớn con nhỏ tóc ngắn là nhỏ trong quán nhậu. Ôi trời, giờ còn nhớ. Mình cười haha
- ‘mê lắm mà, nghe tới là cười’, em nói tiếp rồi nhéo mình đau điếng. Đó giờ mới biết cảm giác bị người yêu nhéo yêu, hồi xem phim cũng có mà thấy chẳng có gì. Giờ mình gặp, thấy cảm giác vừa đau vừa vui. Bởi sao người ta sợ cảm giác cô đơn nhất là những người từng có người yêu
- ‘anh mê em àh, an tâm’, mình nói, cứ thấy vui vui
- ‘thôi khỏi, ghét rồi’, em nói thế mà gác đầu lên vai mình. Có lẽ em còn mệt. Dạo gần đây, khi em và mình tiếp xúc gần mình không còn cảm thấy nóng bức mà chuyển sang ấm áp. Mình và em đã quen thân hơn rồi.
Chở em tới quán phá lấu, em không ăn rau răm, kêu là nổi mụn. Mình và em ăn ngon lành
- ‘đau bụng anh ơi’, em than. Chẳng biết quán nấu ăn kiểu gì mà em than, hay em ăn gì bậy bạ,
- ‘ăn gì hồi sáng, đau lắm ko?’, mình hỏi thấy lo quá.
- ‘không phải đồ ăn, y da em quên mất’, em nói như vỡ lẽ điều gì, mình ngạc nhiên quá. Đau bụng mà cũng quên là sao?
- ‘quên gì, em đau gì, anh chạy mua thuốc nè’, mình nói. Buổi tối em gia sư còn đi dạy thằng em mình, không biết đau gì mà em gia sư nhắn nhó dữ lắm, em liên tục lấy tay xoa bụng.
- ‘em đau bụng con gái’, em gia sư nói. Trời, mình ngớ người, đau bụng con gái là cái quái gì? Lúc ấy mình chẳng nghĩ được gì vì thấy em nhăn nhó đau quá. Chẳng biết con gái đau kiểu gì mà khổ sở quá.
- ‘đau gì chứ?’, mình tưởng em nói nhầm. Mình sợ mình luôn, lúc sau về nhà mới thấy mình ngu kinh khủng, thực ra không phải mình không biết nhưng ko hiểu sao lúc đó không nghĩ ra.
- ‘trời ơi trời, đau bụng kinh đó pa, thua anh luôn’, em lưỡng lự rồi nói như thế. Mình phát ngại luôn,thì ra là vậy. Mình thấy em đau thế mới thấy mình may mắn lắm mới được làm con trai, con gái cứ tới tháng là đau vật vã như thế . Mình nhìn em gia sư thương lắm, em gia sư đau vã mồ hôi, nhìn em tội nghiệp lắm.
- ‘anh đi mua thuốc, em đợi xíu’, mình nói rồi phóng xe đi mua. Chạy nhanh tới tiệm thuốc, chị bán thuốc nhìn mình ngạc nhiên khi mình nói: ‘ bán cho em thuốc đau bụng kinh’, giờ ngồi nghĩ lại mà mình còn thấy ngại. Chị bán thuốc bán xong mình chạy tới cho em gia sư uống, em gia sư uống 1 hồi lâu mới bắt đầu đỡ đau. Đúng kinh khủng khi làm con gái, mình tưởng cái vụ đau bụng qua đi, ai dè tới chuyện khác. Mình không tưởng tượng nổi, liên quan tới máu.
- ‘chở em về đi anh’, mình thấy lạ khi em nói thế, mới đi có chút xíu còn ăn chưa hết chén phá lấu, nếu bình thường giờ em gia sư đã ăn xong 3 chén.
- ‘đau quá hả?’, mình nói rồi gọi chị tính tiền.
- ‘chảy ra quần rồi’, em nói đơn giản rồi lấy cái áo khoác quàng ngang eo, may mà chưa dính ra ghế. Từ nhỏ tới lớn mình đã từng dây vào trường hợp như này đâu. Cứ lúng ta lúng túng, em gia sư có vẻ ngại khi phải quàng cái áo ngang eo, may là mặc quần jean, chứ cứ như mấy lần mặc váy không biết sao mà nói.
Chở em về em, suốt đường đi em ngồi hơi xa mình, em và mình đều im lặng. Mình ghé vào tiệm mua vài cái bánh cho em, ý mình là em ăn để quên đau xong mình đưa thuốc rồi chở em về nhà.
Hôm nay trải qua tình huống này mới thấy mình gà mờ quá mức, không biết đau thế này em gia sư có tới dạy không?
Mình về nhà nhắn tin cho em gia sư, thì em gia sư nói là em đi ngủ, than đau. Mình để yên cho em nghỉ.
…
Khoảng 6h tối thì mình liên tục nhận được tin nhắn của nhỏ H, mình nhắn tin trả lời qua loa vì mục tiêu ko gây thù chuốc oán. Mình chỉ thấy hơi thắc mắc là dạo gần đâu nhỏ không nhắn nhất từ cái hôm mình và em gia sư làm người yêu thì thấy nhỏ không liên lạc, hôm nay lại liên lạc. Nhưng thôi cũng kệ.
Nhắn qua lại đôi ba tin thì đại ý nhỏ H nói muốn gặp mình nói chuyện, như những lần trước mình từ chối không đi. Mình không nghĩ nhỏ còn gì để nói ngoài mấy cái thông tin về việc nào là 49 ngày, nào là em gia sư lừa gạt mình rồi em gia sư không phải người tốt và mình chỉ là trò chơi. Mình biết rồi và mình đã sẵn sàng cho mọi thứ dù là trò chơi, nên mình chẳng còn lí do gì để nghe nhỏ nói thêm nữa. Nhỏ có vẻ biết sẵn là mình sẽ không đi nên nó dằn thêm câu, cho anh thấy bằng chứng, và nhỏ hẹn mình thứ năm. Mình thực tình bị nhỏ dụ bởi cái chữ bằng chứng, mình cũng tò mò muốn biết đó là bằng chứng gì và hoàn toàn ko hiểu nguyên nhân của tất cả những việc nhỏ H làm, chẳng lẽ đơn thuần vì bôi xấu người khác thôi mà bỏ nhiều công sức như vậy àh? Chắc chắn có ẩn khuất gì đó, chỉ là mình không rõ nguyên nhân thôi.
Mình có nên đi để coi cái bằng chứng đó??? Trốn tránh không phải cách, mình nghĩ thế rồi thì mình cũng sẽ biết mọi thứ không sớm thì muộn. Mình được đẩy vào trò chơi mang tính chất định mệnh này, mình tạm cho là sắp đặt của ông trời, không biết đi rồi sẽ sao, sẽ được thấy bằng chứng gì nhưng mình vẫn muốn biết.
Mình ko nói rõ là có đi hay không, chỉ nói là để suy nghĩ, nhỏ hẹn mình thứ năm này, buổi tối. Mọi chuyện sẽ như thế nào??
…
Tối, em gia sư tới dạy bình thường, mình ở nhà thấy em tới dạy nhưng do có mẹ mình nên mình bỏ ra ngoài, ở trong nhà mắc công mẹ nghi ngờ lung tung càng khổ. Mình nhắn tin nói với em gia sư mình đi qua nhà bạn, mình xuống dưới lấy xe và đi qua nhà thằng bạn mà mình nhờ nó đi hẹn với nhỏ Ban. Tới nhà nó thì nó đang online, vừa onl vừa nhắn tin với ai đó, mình nói chuyện qua loa vài câu rồi leo lên giường nó nằm chơi đánh bài trên iwin.
Thấy nó nhắn tin liên tục, mình hỏi nó
- ‘nhắn tin ai đó mày’, từ đó giờ nó FA y như mình, cũng chẳng nhắn tin ai,có dạo nó đăng status trên facebook than vãn là điện thoại chẳng có ma nào nhắn tin ngoài mấy số của tổng đài. Mình đoán nó mới quen em nào, chuyện này cũng khá lạ, nó khá làm biếng nhất là khi cua gái, nó mê máy tính hơn gái. Mình tin chắc thế
- ‘Em Ban đó’, nó nói. Mình hơi ngạc nhiên, nó đang dùng cái sim mobi mình cho nó. Không ngờ mình thành ông mai. Hôm bữa gặp nhỏ Ban về, mình nghe nó nói là nhỏ Ban bình thường và nó cũng không có ấn tượng gì lắm. Mình nghĩ sau hôm đó là thôi luôn.
- ‘ghê ta, sắp cưới chưa’, mình nói,vẫn đang đánh bài, nó vẫn nhắn tin liên tục.
- ‘cưới mã nậu mày’, nó nói, thằng bạn mình nhà thành phố nhưng gốc người miền trung, nó thỉnh thoảng nói chuyện chen mấy chữ người miền trung vào .Quê nó ở Phú Yên thì phải.
- ‘haha, tình hình sao rồi’, mình hỏi nó. Thấy nó tắt máy vi tính, mình chơi nốt ván bài rồi cũng nằm nói chuyện với nó.
- ‘thì cái bữa tao gặp Ban về, tao cũng chẳng nói chuyện gì nhiều, Ban cũng vậy’, mình ngạc nhiên cái cách nói mà xưng tên của nó, nó trước giờ nói tới con gái toàn nó con này con nọ, làm gì gọi thân thiện là tên như thế.
- ‘rồi sao?, mày bữa này nói dài dòng quá’, mình nói
- ‘xong hôm bữa tao biết mình rớt 2 môn, tao buồn quá nên nhắn tin cho Ban tìm người nói chuyện, nói qua nói lại tới giờ luôn’, nó nói. Thì ra là vậy, duyên tình đưa đẩy. Mình dặn nó không được nói bất cứ gì về mình dù gián tiếp hay trực tiếp.
- ‘thì mày ráng đi, kiếm con gấu mà ôm’, mình nói, thằng này cũng là vozer, nhờ nó mình biết tới trang Voz hồi trước.
- ‘ừa, để xem’, nó nói thế là mình biết chắc thằng bạn thích nhỏ Ban, nó có biểu hiện thế mà
- ‘nhỏ đó sao, đc ko, mày có biết thông tin gì ko, gặp mấy lần rồi’, mình hỏi nó. Nó với nhỏ Ban đang nhắn tin
- ‘cũng được mày, hợp tính tao. Con gái bắc hiền ghê, ngoài tên tuổi này nọ tao chẳng biết gì, mày dặn tao đừng đá tới mà’, nó nói, có vẻ cũng thích thú khi nói về nhỏ Ban
- ‘ohm, đừng nói gì, phiền lắm’, mình nói thế. Mình canh đồng hồ định tới 8h30 thì ngồi đón em gia sư.
- ‘àh, mà có vụ này’, thằng bạn nói như kịp nhớ ra
- ‘gì?’, mình tò mò, chắc có liên quan tới mình và em gia sư, mình đoán thế
- ‘hôm bữa nói qua nói lại, tao với Ban chia sẻ hình ảnh trên yahoo thì có tấm hình nhỏ gia sư của mày’, nó nói. Nói 1 chút về chuyện này, mình cho nó biết vụ em gia sư hôm nhờ nó đi gặp nhỏ Ban, kể nó rõ sự tình rồi còn cho coi hình em gia sư vì nó đòi, nên nó biết em gia sư còn em gia sư không biết nó.
- ‘đâu, đưa hình tao coi’, mình tò mò quá rồi, nó và mình liền mở máy, nó mở mấy tấm hình lưu trong ổ đĩa D, tên thư mục là BAN, coi qua vài tấm, có tấm nhỏ Ban mặc áo thể dục trường đại học công nghiệp, có tấm nhỏ đứng dưới gốc cây. Nhìn nhỏ Ban mang cái vẻ hiền hiền giản dị, chứ đẹp thì không.
Coi tới tấm hình có em gia sư, nhìn tấm hình với quần áo thì có lẽ đã hơi lâu, cách đây chắc 4,5 năm. Em gia sư lúc đó cắt tóc ngắn, cũng để mái ngố. Trong hình có tất cả 4 người, 1 người đàn ông chững chạc lớn tuổi. Theo thằng bạn mình nói thì nhỏ Ban nói đó là ba nhỏ, nhỏ Ban đứng cạnh ba mình, kế tiếp là em gia sư và cuối cùng là chàng trai trạc cỡ tuổi em gia sư và Ban, người con trai đeo kính cận, tất cả mọi người trong hình đều cười. Em gia sư mang nét ngây thơ nhỏ tuổi, nhìn em hiền và ngố ngố rất đáng yêu. Hình này mình đoán chụp dưới quê vì đứng trước căn nhà có bám đất đỏ, thứ đất đỏ ở khu đồng nai. Mình chẳng biết anh chàng đeo kình là ai, mình đang nghĩ đó là 1 người bạn của cả đám.
- ‘nhỏ Ban có nói gì về tấm hình ko?’, mình hỏi thằng bạn mình
- ‘Ban kêu đó là Ba, còn 2 đứa kia là bạn của Ban, 2 đứa đó về nhà Ban chơi , thằng đó là bạn thân cũng là ng yêu thầm nhỏ gia sư của mày’, mình hơi sững người khi nghe thế. Gì mà bạn thân rồi còn yêu thầm.
- ‘rồi sao?’, mình hỏi nó liền
- ‘tao biết nhiêu đó thui, hỏi nhiều chi mày’, nó nói, mình hơi tiếc khi không thể biết nhiều hơn.
Đó có thể là 1 trong 3 người em gia sư yêu, nhưng Ban nói là yêu thầm và là bạn thân. Mình quen em gia sư chưa lâu nhưng cũng có nghe em nói gì về việc có người bạn thân đâu. Chuyện quá khứ mình cũng chẳng nên quan tâm. Dặn lòng thế nên thôi dù tính tò mò ở mình là bệnh kinh niên khó chữa. Nhất là mọi thứ liên quan tới em gia sư.
…
Mình chạy về nhà rồi ngồi đợi thêm 15p nữa thì em gia sư xuống, em nhăn nhó cười với mình nói là đau bụng tiếp. Mình mua nước cho em uống thuốc rồi ngồi với em nói chuyện ở bậc đá như hôm bữa.
- ‘anh, em đưa tay ra thì anh sẽ nắm lấy chứ?’, em hỏi mình, khá tâm trạng. Thỉnh thoảng ở trong em luôn có những suy nghĩ gì đó sâu thẳm buồn
- ‘uhm, anh sẽ nắm chặt’, mình nói, rồi mình nắm tay em gia sư
- ‘sao 2 đứa mình sến quá ta, nghe ớn ớn, haha’, em cười , nghe hơi buồn rồi em đòi về. Em nói tối nay ngủ sớm mai đi học nữa.
…
Hôm nay chuyện của mình và em gia sư vẫn ổn, mình lăn tăn không biết có nên gặp nhỏ H không nữa. Gặp rồi sẽ ra sao?
Update ngày 09/08/2012: thứ năm, ngày thứ 11 làm người yêuMình định không gặp nhỏ H dù muốn biết cái gọi là bằng chứng lắm, mình muốn biết nhỏ H sẽ nói gì và sao nhỏ chắc nịch thế. Nhưng mình suy tính kỉ, mình rồi sẽ biết tất cả nếu cần. Việc của mình là yêu, thử trong đời cảm giác yêu đơn thuần 1 người, không suy nghĩ nhiều. Yêu dù chết cũng cam tâm.
Sáng này mình thức dậy vẫn tin nhắn như cũ của em gia sư : ‘dậy đi, ngủ như heo’. Tin nhắn lúc 4h30, mình chợt nhớ tới cảm giác ở Vũng Tàu ôm em trong tay ngủ tới 6h sáng, em gia sư ngủ ngon lành và bình yên. Em rúc trong ngực mình ngủ đến quên điện thoại báo chuông.
Mình nhắn tin lại cho em gia sư , sáng nay em đi học, không biết có phải đang ngủ gục trong lớp không nữa. Cái đồ heo lười ham ăn ham ngủ mà. Mình vào phòng sau khi ăn sáng. Hôm nay nhớ tới nhật kí, mình quyết định đốt sạch mọi thứ liên quan tới quyển nhật kí, mình tự dưng lình cảm quyển nhật kí rồi sẽ phá hỏng mọi thứ. Thực tình là mình đọc được khá nhiều nhưng chưa hết và quyển nhật kí khá dày. Em gia sư viết quyển nhật kí không theo một trật tự nào, đa phần trong quyển nhật kí là tâm trạng buồn. Mà cũng hợp lí, khi buồn ở trong ta chất chứa, không tìm được người ta cảm thấy đủ tin tưởng để nói thì ta trút vào nhật kí hay thứ gì tương tự như thế.
Đoạn cuối cùng mình đoc trong quyển nhật kí là : “ đôi khi người ta phải học cách từ bỏ người mình yêu thương nhất, em rồi sẽ quen và sẽ qua nhanh thôi- Một con cá mập voi có thể nặng bằng 18000 con cái hổ piranha”. Hai câu trong 1 đoạn có vẻ chẳng liên quan gì đến nhau được viết chung lúc, chứng tỏ tâm trạng của em gia sư ngay cả khi viết nhật kí cũng đan xen nhau nhiều thứ. Em là ai? Em như thế nào? Mình tin , chính em gia sư cũng muốn biết câu trả lời của câu hỏi đó, muốn biết không kém gì mình.
…
Hai hôm nay tâm trạng em gia sư có 1 vài thứ lạ, cách em đối xử với mình cũng bất bình thường. Mình nghĩ có việc gì đó xảy ra nhưng em gia sư không nói hay không thể nói. Nhưng rồi mình tự biện mình là em gia sư đang bị tới tháng con gái, em đau bụng nên mệt mỏi. Mình không bận tâm nhiều, không hỏi em vì mình nghĩ dù yêu em mù quáng hay sâu đậm thì mình vẫn luôn dành cho em những khoảng trống, để em thở theo cách của em. 49 ngày, mình không ám ảnh nhưng mình tin là có tồn tại hay ít nhất đã từng tồn tại. Yêu 1 ai đó 49 ngày giống như kiểu em gia sư cho bản thân cơ hội để tìm được người yêu thương. Mình không biết mình có là ngoại lệ không nhưng mình sẽ cố gắng hết mức có thể để bước qua ngày 50 và 51, như ngày đầu yêu nhau, yêu thương chất đầy. Thỉnh thoảng ở bên em, mình có câu hỏi rằng là làm thế nào để biết người khác có yêu mình hay không, liệu em gia sư có yêu mình như mình từng nghĩ. Lời yêu đó, mình lẫn em đều chưa từng nói với em 1 cách trực tiếp và trọn vẹn.
…
- ‘em học về rồi nha’, mình nhận được tin nhắn của em gia sư vào lúc 11h hơn
- ‘uhm, tắm rửa rồi ăn cơm đi’, mình nhắn liền
- ‘anh nhớ em ko?’ em gia sư hỏi mình, có chút gì đó bất an ở trong mình hay chỉ tại bản thân quá nhạy cảm.
- ‘nhớ, nên chiều anh lên gặp em’, mình nói thế, tụi mình hay đi cùng nhau vào buổi chiều, từ tuần này em gia sư chỉ dạy có 3 buổi vào thứ 2,4,6. Mình và em gia sư đang tính kiếm lớp anh văn học chung nhưng trình độ anh ngữ của mình và em gia sư khác nhau, em có thể nói gần như thông thạo, còn mình thì bập bẹ như gà. Nên chẳng biết nên tìm lớp nào để học chung. Nếu không kiếm được thì mình kiếm cớ nhờ em gia sư dạy kèm anh văn để mình và em có nhiều thời gian bên nhau hơn.
- ‘chiều nay em không rảnh, nhưng 4,5 giờ thì rảnh’, em gia sư nhắn tin
- ‘ohm,vậy 4h anh tới nha,mà làm gì chiều nay anh không rảnh’ , mình hỏi
- ‘chiều nay em luyện nói với ngủ trưa, ko ngủ da xấu òm, anh nghĩ em đi chơi chắc?’, em gia sư nhắn tin
- ‘đâu, anh hỏi thui mà’, mình nhắn tin
- ‘anh ở nhà đó, đừng dò dò rồi đi chơi em chặt chân’, em gia sư nhắn tin ra bộ hung dữ. Mình bắt đầu được quản lí àh, thấy lạ lạ vui vui. Đó giờ ghét bị quản lí lắm nhưng sao lần này ko thấy phiền
- ‘uhm, anh biết ui, em cũng liệu hồn đi cho cố, coi chừng anh’, mình cũng đáp lại ko kém
- ‘biết rồi ông già , đói quá, em đi ăn cơm đây, đói sắp chết rồi’, em gia sư nhắn tin. Cái kiểu nhắn tin như thế, lúc nào cũng than đói hoặc than buồn ngủ. Hôm nay mọi thứ lại trở lại bình thường như mọi lần, vui vẻ rồi.
Chiều nay mình và em gia sư chắc sẽ đi ăn uống dạo phố rồi về vì thời gian không có nhiều. Nhỏ H hẹn mình 8h tối gặp nhau, nhưng mình ko đi. Mình chẳng muốn nghe nhỏ nói nhăng

