Tiểu Thuyết,Sam Sam Đến Đây Ăn Nè ! [ Full ] (Tác giả: Cố Mạn | Dịch gia: KeiChan ( keichan_mar ), Jini8)
tinh xảo chẳng còn thấy đâu nữa, thay vào đó là 1 đôi cúc tay áo rất đỗi bình thường.
“Nhìn cái gì? Luyến tiếc đã tặng anh sao?”
“Không có.”
Sam Sam vội thu hồi ánh mắt, ngượng ngùng cúi đầu ăn. Sau đó cô bỗng nhiên ý thức đc, 2 người đã chân chính ở cùng nhau sau lần đầu tiên tỏ tình.
Vô luận thế nào thì đây cũng được xem như buổi hẹn hò đầu tiên hoàn hảo.
Nhưng mà, còn bạn học của Tiết Sam Sam…….. = = cơm nước xong, Phong Đằng đưa cô đến nhà bạn học. Phong Đằng dừng xe, nói: “Ngày mai buổi sáng anh đến đón em.”
Sam Sam khoát tay, “ Không cần, gần đầy có xe điện ngầm, đi lại rất tiện. Từ nhà anh đến đấy rất xa, rồi còn kẹt xe nữa.”
Nhà của Phong Đằng ở gần công ty, lại chạy qua đây đón cô thì quá bất tiện.
Phong Đằng gật gật đầu, không miễn cưỡng cô, “Vậy mai trưa nhớ lên lầu ăn cơm.”
“Không được.” Sam Sam thốt ra.
“Vì sao?” Luân phiên bị cự tuyệt, giọng nói Phong Đằng có vẻ tức giận.
“Trước kia chúng ta ăn cơm khi chưa có quan hệ gì hết, nhưng hiện tại, chúng ta đang yêu nhau, vậy nên….. anh phải làm gương tốt chứ !!!!”
Phong Đằng nhíu mày, “Cái gì làm gương tốt? Em nói rõ xem.”
“Ách, anh không biết sao?” Sam Sam giật mình nhìn anh, “Công ty chúng ta không cho phép nhân viên yêu đương trong công ty.”
Part 29
Tiết tiểu thư vẫn không lên ăn cơm, Phong tổng tâm tình không được tốt lắm, chẳng lẽ mới có một kì nghỉ đông mà hai người họ chia tay rồi?
Nhưng nếu đúng vậy thì cũng không giống như phong cách hàng ngày của Phong Tổng.
Thứ hai đầu tuần là ngày họp ban giám đốc, trợ lý Phương duy trì hình tượng của một trợ lý tinh anh ngồi nghe các cổ đông hết nói hươi nói vượn đến cằn nhằn, nhưng tâm trí đã bay đi xa cả vạn dặ/m rồi…. Quả nhiên, hội nghị kết thúc, Phong Đằng gọi trợ lý Phương vào phòng. Ngồi sau chiếc bàn màu đen, Phong Đằng trầm ngâm 1 lúc, hỏi: “Công ty chúng ta không cho phép nhân viên yêu đương?”
Trợ lý Phương bình tĩnh trả lời: “Hình như là vậy.”
“Vì sao tôi không hề biết cái quy định này?”
“Chỉ là tin đồn thôi.” Trợ lý Phương hiểu mình nên làm gì, anh nói : “Tôi sẽ làm sáng tỏ chuyện này”
“Không cần.” Gõ gõ mặt bàn, Phong Đằng mặt không chút thay đổi nói : ”Tập trung vào lợi ích của công ty.”
……..Kỳ thật Phong Tổng vì quy định này mà không thể cùng Tiết tiểu thư công khai yêu nhau trong công ty nên cũng chẳng muốn ai trong công ty “thuận buồm xuôi gió” cả. (nham hiểm nhở !) Trợ lý Phương vẫn điềm tĩnh trả lời : “Được.”
Đồng chí Tiết Sam Sam không ngờ rằng chỉ vì 1 câu nói của mình mà lại hại cả công ty không được công khai yêu đương, phải lén lút vụng trộm. Buổi tối lúc ăn cơm, Sam Sam không hề biết ”chuyện nhỏ” mà cô đã gây ra ở công ty, nên vẫn ung dung kể cho Phong Đằng nghe chuyện phiền não của cô: “Em phải tìm phòng gấp, nếu không lúc bạn trai của bạn em về, thì không biết chỗ đâu mà ở.”
Phong Đằng đang ăn thì đột nhiên dừng lại, “Bạn trai của bạn em ?”
“Đúng vậy. Bạn em và bạn trai quen nhau được 3 năm rồi, hiện giờ anh ta đang đi thực tập nên em mới có thể ở nhờ.”
Phong Đằng nghiêm mặt, ”Tiết Sam Sam, hình như trước giờ em chưa từng nói với anh rằng bạn em sống cùng bạn trai ?”
Sam Sam ngẩn ngơ. “Chưa nói sao ? Nhưng cũng có gì đặc biệt đâu, anh ta hiện giờ cũng đâu có ở thành phố S.”
“Tốt lắm. Tiết Sam Sam, anh muốn hỏi em cái này. Em nghĩ anh sẽ để em ngủ trên giường của đàn ông khác à?”
Tiết Sam Sam há hốc mồm…. Gì gì chứ ?…. ngủ trên giường của đàn ông khác !
Đại Boss suy nghĩ gì vậy chứ !!!!
Sam Sam biện giải: “…….Ở cùng bạn học em có sao đâu, hơn nữa bạn trai của bạn ấy không có ở đây.”
Phong Đằng chẳng thỏa hiệp với cô, anh nói ra quyết định của mình: “Em trong khoảng thời gian này ở lại nhà anh, đến khi kiếm được phòng thì mới được phép dọn đi.”
Tiết Sam Sam theo bản năng phản đối: “Không được, em làm sao mà ở nhà anh được….”
Nói xong cô phát hiện vẻ mặt Đại Boss trở nên hung tợn, cô nuốt nước miếng lựa lời thương lượng với anh: “Vậy, vậy em sẽ lấy chăn mền của bạn em mà ngủ = =”
Vẻ mặt Phong Đằng càng thêm thâm sâu khó lường, Sam Sam tiếp tục thương lượng: “…… vậy em sẽ ngủ ở sofa?”
“Nằm ngủ dưới đất?”
Phong Đằng cầm chén cơm lên ăn, không nhanh cũng không chậm, rồi bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Sam Sam, bạn em và bạn trai muốn kết hôn sao?”
“Không có.”
“Bọn họ cứ như vậy mà sống chung với nhau?”
Phong Đằng nheo nheo mi mắt, trong giọng nói cố ý ra vẻ điều đó không hợp tình hợp lý. Quả nhiên Sam Sam liền vì bạn học mà giải thích: “Không có gì đâu, bạn học em rất tốt, hơn nữa sống chung với bạn trai là chuyện bình thường, hiện tại có rất nhiều cặp nam nữ cũng sống chung với nhau vậy.” ( chị trúng kế anh í… ngốc wá ngố wá =">"> )
Phong Đằng gật gật đầu, “Thật vậy sao? Vậy thì trước khi tìm được nhà thì em sẽ ở nhà của bạn trai.”
Sam Sam ngu ngốc, giờ mới biết mình bị lừa, mặt mày chù ụ…. Đại Boss, anh một ngày không chọc phá em thì không sống được sao! A a a a a
“Là em sai, em cam đoan trong vòng 3 ngày sẽ tìm được phòng, không cần rắc rối như vậy.” Sam Sam vỗ tay, ánh mặt cầu xin nhìn anh.
“Một ngày.” Phong Đằng nghiêm mặt, “Ngày mai em mà không tìm thấy thì phải dọn qua đây.”
Sam Sam vội vàng gật đầu, “Vậy ngày mai!”
Ngày mai sẽ là một ngày dài đây…. Sam Sam lau lau cái trán, phải dưỡng sức phải dưỡng sức T_____T
Cơm nước xong, Phong Đằng theo thường lệ chở cô về nhà bạn học, Sam Sam sợ anh sẽ đổi ý, nói tạm biệt xong liền chạy vọt lên lầu. Phong Đằng ngồi bên trong xe, nhìn bóng dáng cô lên lầu, anh lấy di động ra, gọi cho cố vấn quản lý tài sản của mình.
Sam Sam cảm thấy thực kì lạ.
Cô mới đăng ký tìm phòng với người môi giới kia, vậy mà mới đi có vài trăm mét thì liền nhận được điện thoại của chủ thuê nhà?
“Xin hỏi có phải là Tiết tiểu thư không?”
“Vâng, anh là….?
“À à, xin chào Tiết tiểu thư, tôi họ Tương, cô cứ gọi tôi Tiểu Tương là được, cô muốn thuê phòng phải không? Tôi vừa vặn có 1 căn phòng muốn cho thuê, phù hợp với yêu cầu của cô.
“Ách, làm sao anh biết số tôi mà gọi?
“Tôi thấy trên mạng.”
“Nhưng tôi không đăng tin thuê phòng trên mạng!”
“Có có.” Im lặng một lát, đối phương khẩn trương nói.
“…….” Phải không? Sam Sam cũng chẳng biết có thật hay giả, chẳng lẽ người môi giới đó nhanh như vậy đã đem thông tin của cô đăng lên mạng?
“Nhưng mấy cái này không phải môi giới liên hệ sao?
“Ơ…. Ha ha ha, kì thật lúc nãy tôi ở công ty địa ốc nhìn lén số điện thoại của cô.” Đầu dây bên kia không muốn dây dưa vấn đề này nữa nên liền lãng sang chuyện khác: “Khi nào cô rảnh tới xem phòng của tôi?”
Sam Sam do dự nói: “Hiện giờ tôi đang rảnh.” Vì cô chỉ có 1 ngày để tìm phòng thôi.
“Thật tốt quá, tôi cũng đang rảnh, tôi sẽ lái xe đến đón cô xem phòng nhé.”
…… Chắc là kẻ lừa đảo rồi ! Sam Sam không nói thêm gì nữa, quyết đoán ngắt điện thoại. (sao lúc này chị thông minh thế? Còn với anh Đằng thì @___@)
Một lúc sau, cô nhận được điện thoại của Phong Đằng hỏi chuyện tìm phòng. Sam Sam liền đem chuyện lúc nãy nói cho anh nghe, “Anh ta có phải là kẻ lừa đảo không?”
“Không phải,” Phong Đằng vừa coi văn kiện vừa nói, “Vậy đi, em đưa anh số điện thoại của người đó, hoặc anh cho tài xế đến đón em?”
“Được rồi, em đưa anh số điện thoại người đó, không cần phiền Tiểu Trương đâu, em chỉ nhất thời lo sợ thôi, có gì em sẽ gọi anh ngay. Đợt chút, em nhắn cho anh số người kia đã.”
Sau một lát, Phong Đằng nhận được tin nhắn của Sam Sam, bên trong tin nhắn là dãy số điện thoại rất quen thuộc, anh không khỏi lắc đầu cảm thấy buồn cười. Xem ra dù là nhà cố vấn quản lý tài sản chuyên nghiệp cũng chưa chắc sẽ là môi giới bất động sản xuất sắc. (2 lãnh vực khác mừ ca… anh khó dễ người ta k áh :”< )
Cảnh cáo Tương tiên sinh một phen xong, Sam Sam mới yên tâm mà xem phòng. Căn phòng mà cô xem rất tốt, khoảng 30 thước vuông, có luôn cả bàn ăn và ban công, bày trí tao nhã, nhìn mà phát mê, hơn nữa lại rất gần công ty, Sam Sam cực kì vừa lòng.
“Phòng này thuê bao nhiêu 1 tháng?”
Chủ nhà tự xưng là Tiểu Tương suy nghĩ hồi lâu: “Bốn ngàn… àh không, hai ngàn rưỡi !”
Giá này thực sự rất thấp, vì thế sự nghi ngờ anh là kẻ lừa đảo lại càng tăng thêm, chắc anh ta muốn lừa tiền cô đây này…. “Tôi có thể xem giấy tờ nhà chứ?”
Tiểu Tương khó xử, “Kỳ thật phòng này không phải của tôi, là của người bạn đang sống ở nước ngoài, phòng này chưa từng cho thuê bao giờ, nhưng hôm qua bạn tôi gọi điện thoại nhờ nên tôi mới kiếm người đến thuê, tôi không có giấy tờ nhà này, nếu cô không tin thì……”
Tiểu Tương vẻ mặt bi tráng, “Như vậy đi, cô thử ở trước đi, nếu thấy được thì trả tiền thuê.”
Sam sam trợn mắt há hốc mồm.
Cuối cùng cô cũng ký hợp đồng thuê nhà, đưa trước 2 tháng tiền nhà. Chờ cho chủ thuê nhà đi rồi, Sam Sam đi qua đi lại trong phòng, càng xem càng hài lòng, lấy di động gọi cho Phong Đằng.
“Phong Đằng, Phong Đằng, em vừa mới ký hợp đồng thuê nhà nè, nhà đầy đủ tiện nghi nhưng giá thuê lại không mắc, ở gần công ty, anh tan ca thì tới giúp em chuyển nhà đi. !”
Dám sai anh chuyển nhà dùm cô, Phong Đằng ngắt điện thoại, sắc mặt hơi tối sầm. Nửa giờ sau, Phong Đằng kêu Linda vào phòng, đưa văn kiện vừa coi xong cho cô, hỏi: “Hôm nay còn chuyện gì nữa không?”
Linda lật xem nhật ký và trình bày: “Đã không còn việc gì nữa.”
Phong Đằng vuốt cằm, tắt máy vi tính đứng dậy.
Linda ôm văn kiện hỏi anh: “Phong Tổng, hôm nay anh tan ca sớm à?”
“Ừh, chuyển nhà.”
Linda đi theo anh ra khỏi phòng, trong lòng có chút nghi ngờ, cô chưa từng nghe Phong Tổng nói muốn chuyển nhà, chẳng lẽ anh chuyển đến biệt thự cao cấp hơn? Nếu không sao mặt anh lại rạng rỡ như thế ! 0
Part 30
Đồ đạc của Sam Sam cũng không nhiều lắm, hơn nữa năm ngoái cô cũng từng thu dọn qua 1 lần, cho nên lần dọn nhà này rất nhẹ nhàng. Căn phòng này còn rất mới, chẳng cần sơn sửa gì nhiều, dọn qua là có thể ở ngay.
Nhìn căn phòng sáng sủa, sạch sẽ, Sam Sam ngồi ở sofa cảm thấy rất hài lòng: “Có thể tìm được căn phòng như thế này thật không dễ nha.”
Phong Đằng cũng tỏ vẻ đồng ý, với danh nghĩa của anh mà tìm được 1 căn phòng nhỏ như thế này đúng thật không dễ gì ! Ngồi xuống cạnh cô, Phong Đằng nhắc nhở: “Có rảnh thì mời bạn học em dùng cơm.”
“Sao?”
“Em ở nhà người ta lâu vậy, anh muốn cảm ơn cô ấy.”
Vì sao anh là người cảm ơn chứ….. (vợ chồng như thể tay chân mừh… anh là em, em cũng như anh thui =">"> ) Sam Sam trong lòng nhộn nhạo một chút: “Em mời cơm cô ấy được rồi.”
“Trả tiền nhà xong em còn tiền sao?”
…… Ừh ha t_____t
“Vậy anh mời đi…. Àh, đúng rồi, em chưa ăn cơm tối…. anh tiện thể mời em ăn luôn đi”
Buổi tối, sau khi tiễn Đại Boss về, Sam Sam nằm trên giường gọi điện thoại cho Đại Hoa. Bạn học của Sam Sam tính vốn thích ăn uống, nghe Sam Sam mời cơm liền mừng rỡ.
“Được được…. vậy ngày mốt đi, Đại Tào nhà mình cũng đã về rồi, mọi người cùng nhau ăn, mà sao tự nhiên lại muốn mời mình dùng cơm vậy, bạn phát tài hả?”
“Ở nhà bạn lâu như vậy nên mình muốn mời bạn dùng cơm.”
“Ai nha, đều là bạn bè cả, cần gì phải khách sao thế!”
“Ách, nhưng bạn trai mình nói…..” Sam Sam không quen ở trước mặt người khác gọi Phong Đằng là bạn trai, dù giờ cô đang ở nhà mình gọi điện thoại, cũng chẳng có ai khác ngoài cô cả, nhưng không khỏi ôm gối ngượng ngập.
“Bạn trai bạn cũng đến hả?!” Tuy rằng chưa gặp Phong Đằng bao giờ, nhưng Sam Sam ở nhà cô lâu vậy, đương nhiên cũng đoán được cô ấy có bạn trai. Đại Hoa lập tức phấn khởi nói, “Thật tốt quá, mình chưa gặp anh ta bao giờ, đừng nói cám ơn khách sáo thế, lần này 2 người mời mình ăn, lần sau mình sẽ mời lại!”
“Được.” Sam Sam lên tiếng, “Vậy bạn muốn ăn gì?”
“Àh àh, để mình suy nghĩ, ăn cái gì ngon ngon đi, ví dụ như vi cá, tổ yến, thần mã tượng bạt trai ngọc (cái này mình bó tay L mình nghĩ là cá tai tượng ấy )….” Đại Hoa cứ hễ nhắc đến ăn uống, miệng lưỡi liến thoắng.
“…. Bạn đợi chút, để mình lấy giấy viết.”
“Ghi gì chứ? Mình nói giỡn thôi, tìm chỗ nào ăn ngon ngon là được rồi, chủ yếu là gặp bạn trai bạn thôi… Ủa, đâu rồi?”
Sam Sam đã xuống giường đi kiếm giấy viết, căn bản không nghe được Đại Hoa nói gì… Vì thế 3 ngày sau. Đại Hoa nhìn thấy 1 bàn mỹ thực, cô hoàn toàn chết lặng, không nói năng gì được. Sam Sam cầm tờ giấy nhỏ đối chiếu lại từng món, Phong Đằng thấy cô cầm tờ giấy trong tay, nheo nheo mắt.
“Em sao cả tượng bạt trai ngọc cũng ghi sai?”
Cái này không phải ghép vần sao? Sam Sam cảm thấy thực vô tội, “Em không biết 3 chữ đó viết sao cả… (có 3 chữ mà tiếng việt dài như j) Nhưng Đại Hoa nói em nhớ kỹ lắm.”
“Mai mốt đừng nói em là nhân viên của anh.”
“A, thì em sẽ nói là bạn gái…. (chị này ngốc thật ! đang chê chị, mà chị cứ tưởng… =">"> ) Này, Đại Hoa, ăn cái này đi, ngon lắm.”
Nghe có người kêu mình, ánh mắt Đại Hoa đang nhìn mấy món ăn chuyển qua ánh sáng chói lóa trên người đàn ông ngồi đối diện… Sau đó cô kiếm cớ kéo Sam Sam vào toilet.
“Đó là bạn trai bạn ?”
“Đúng vậy.”
“Ông chủ của bạn ?”
“…… Phải.”
Đại Hoa nhớ lại lúc đến công ty Sam Sam chơi, nhưng mà…. Khóe miệng cô run rẩy, ”Thành thật khai báo, bạn đang tham gia tổ chức tà giáo gì phải không?”
“Hả ?”
“Nếu không bạn vào tộc người Miêu rồi phải không ?”
“……..”
Đại Hoa mới vừa đi ra khỏi toilet thì lại chạy vào nữa, “Chuyện mình nói sẽ mời bạn ăn cơm, bạn có nói với bạn trai không ?”
“Mình không có nói.”
“Thế thì mình yên tâm.” Đại Hoa thở phào nhẹ nhõm, ôm hai vai Sam Sam, hai mắt chăm chú nhìn cô : “Bạn quên chuyện đó đi nha ! Mình còn muốn để dành tiền đám cưới nữa !”
囧 囧 Hai người trở lại chỗ ngồi, Sam Sam kinh ngạc thấy Đại Boss đang cầm muỗng múc canh vô chén cô…. Lấy ra rau thơm ?! Anh vừa nói chuyện với bạn trai Đại Hoa về thị trường kinh tế vừa tao nhã gắp rau thơm từ chén anh của cô ra, hành động rất tự nhiên, giống như đã làm trăm ngàn lần rồi…. Đại Hoa kì lạ hỏi : “Rau thơm không ngon hả ?”
Phong Đằng cười, đem chén canh đã bỏ ra hết rau thơm đưa lại cho Sam Sam, nói : “Cô ấy không ăn.”
Hả ? Anh đóng kịch giỏi ghê ! Rõ ràng bình thường đều là cô gắp ra cho anh mà!!!! Hơn nữa cô khi nào nói là không ăn rau thơm, người không ăn là anh mới đúng !
“Nhìn bạn thế mà kén ăn ghê đó !”
Nhìn ánh mắt châm chọc của Đại Hoa, Sam Sam không khỏi ngượng ngùng… Nhưng mà ăn xong sẽ có tráng miệng, ánh mắt Sam Sam lóe sáng, lòng cảm thấy phấn khích, đem chén canh 1 hơi uống hết.
Buổi sáng hôm sau khi đi làm, Sam Sam ôm bụng quặn đau lần thứ 2 vô toilet. Lao công đang dọn dẹp toilet, Sam Sam ôm bụng chạy vội xuống dưới lầu.
Vào đến toilet, Sam Sam cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, cảm giác này cũng không giống như tiêu chảy, chắc là do ngày hôm qua ăn quá nhiều…. Đang suy nghĩ, ngoài cửa có tiếng giày cao gót vọng vào, 2 nữ nhân viên trò chuyện về đồ trang điểm.
“Bạn gần đây đang dùng phấn Chanel à ?”
“Chỉ dùng đại thôi à. À, XX mới ra sản phẩm mới đó.”
Sam Sam trong bụng quặn đau, chợt nghe họ nói chuyện phiếm, cô gần đây cũng hứng thú với đồ trang điểm, chỉ tại không có tiền thôi. Đang mu
“Nhìn cái gì? Luyến tiếc đã tặng anh sao?”
“Không có.”
Sam Sam vội thu hồi ánh mắt, ngượng ngùng cúi đầu ăn. Sau đó cô bỗng nhiên ý thức đc, 2 người đã chân chính ở cùng nhau sau lần đầu tiên tỏ tình.
Vô luận thế nào thì đây cũng được xem như buổi hẹn hò đầu tiên hoàn hảo.
Nhưng mà, còn bạn học của Tiết Sam Sam…….. = = cơm nước xong, Phong Đằng đưa cô đến nhà bạn học. Phong Đằng dừng xe, nói: “Ngày mai buổi sáng anh đến đón em.”
Sam Sam khoát tay, “ Không cần, gần đầy có xe điện ngầm, đi lại rất tiện. Từ nhà anh đến đấy rất xa, rồi còn kẹt xe nữa.”
Nhà của Phong Đằng ở gần công ty, lại chạy qua đây đón cô thì quá bất tiện.
Phong Đằng gật gật đầu, không miễn cưỡng cô, “Vậy mai trưa nhớ lên lầu ăn cơm.”
“Không được.” Sam Sam thốt ra.
“Vì sao?” Luân phiên bị cự tuyệt, giọng nói Phong Đằng có vẻ tức giận.
“Trước kia chúng ta ăn cơm khi chưa có quan hệ gì hết, nhưng hiện tại, chúng ta đang yêu nhau, vậy nên….. anh phải làm gương tốt chứ !!!!”
Phong Đằng nhíu mày, “Cái gì làm gương tốt? Em nói rõ xem.”
“Ách, anh không biết sao?” Sam Sam giật mình nhìn anh, “Công ty chúng ta không cho phép nhân viên yêu đương trong công ty.”
Part 29
Tiết tiểu thư vẫn không lên ăn cơm, Phong tổng tâm tình không được tốt lắm, chẳng lẽ mới có một kì nghỉ đông mà hai người họ chia tay rồi?
Nhưng nếu đúng vậy thì cũng không giống như phong cách hàng ngày của Phong Tổng.
Thứ hai đầu tuần là ngày họp ban giám đốc, trợ lý Phương duy trì hình tượng của một trợ lý tinh anh ngồi nghe các cổ đông hết nói hươi nói vượn đến cằn nhằn, nhưng tâm trí đã bay đi xa cả vạn dặ/m rồi…. Quả nhiên, hội nghị kết thúc, Phong Đằng gọi trợ lý Phương vào phòng. Ngồi sau chiếc bàn màu đen, Phong Đằng trầm ngâm 1 lúc, hỏi: “Công ty chúng ta không cho phép nhân viên yêu đương?”
Trợ lý Phương bình tĩnh trả lời: “Hình như là vậy.”
“Vì sao tôi không hề biết cái quy định này?”
“Chỉ là tin đồn thôi.” Trợ lý Phương hiểu mình nên làm gì, anh nói : “Tôi sẽ làm sáng tỏ chuyện này”
“Không cần.” Gõ gõ mặt bàn, Phong Đằng mặt không chút thay đổi nói : ”Tập trung vào lợi ích của công ty.”
……..Kỳ thật Phong Tổng vì quy định này mà không thể cùng Tiết tiểu thư công khai yêu nhau trong công ty nên cũng chẳng muốn ai trong công ty “thuận buồm xuôi gió” cả. (nham hiểm nhở !) Trợ lý Phương vẫn điềm tĩnh trả lời : “Được.”
Đồng chí Tiết Sam Sam không ngờ rằng chỉ vì 1 câu nói của mình mà lại hại cả công ty không được công khai yêu đương, phải lén lút vụng trộm. Buổi tối lúc ăn cơm, Sam Sam không hề biết ”chuyện nhỏ” mà cô đã gây ra ở công ty, nên vẫn ung dung kể cho Phong Đằng nghe chuyện phiền não của cô: “Em phải tìm phòng gấp, nếu không lúc bạn trai của bạn em về, thì không biết chỗ đâu mà ở.”
Phong Đằng đang ăn thì đột nhiên dừng lại, “Bạn trai của bạn em ?”
“Đúng vậy. Bạn em và bạn trai quen nhau được 3 năm rồi, hiện giờ anh ta đang đi thực tập nên em mới có thể ở nhờ.”
Phong Đằng nghiêm mặt, ”Tiết Sam Sam, hình như trước giờ em chưa từng nói với anh rằng bạn em sống cùng bạn trai ?”
Sam Sam ngẩn ngơ. “Chưa nói sao ? Nhưng cũng có gì đặc biệt đâu, anh ta hiện giờ cũng đâu có ở thành phố S.”
“Tốt lắm. Tiết Sam Sam, anh muốn hỏi em cái này. Em nghĩ anh sẽ để em ngủ trên giường của đàn ông khác à?”
Tiết Sam Sam há hốc mồm…. Gì gì chứ ?…. ngủ trên giường của đàn ông khác !
Đại Boss suy nghĩ gì vậy chứ !!!!
Sam Sam biện giải: “…….Ở cùng bạn học em có sao đâu, hơn nữa bạn trai của bạn ấy không có ở đây.”
Phong Đằng chẳng thỏa hiệp với cô, anh nói ra quyết định của mình: “Em trong khoảng thời gian này ở lại nhà anh, đến khi kiếm được phòng thì mới được phép dọn đi.”
Tiết Sam Sam theo bản năng phản đối: “Không được, em làm sao mà ở nhà anh được….”
Nói xong cô phát hiện vẻ mặt Đại Boss trở nên hung tợn, cô nuốt nước miếng lựa lời thương lượng với anh: “Vậy, vậy em sẽ lấy chăn mền của bạn em mà ngủ = =”
Vẻ mặt Phong Đằng càng thêm thâm sâu khó lường, Sam Sam tiếp tục thương lượng: “…… vậy em sẽ ngủ ở sofa?”
“Nằm ngủ dưới đất?”
Phong Đằng cầm chén cơm lên ăn, không nhanh cũng không chậm, rồi bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Sam Sam, bạn em và bạn trai muốn kết hôn sao?”
“Không có.”
“Bọn họ cứ như vậy mà sống chung với nhau?”
Phong Đằng nheo nheo mi mắt, trong giọng nói cố ý ra vẻ điều đó không hợp tình hợp lý. Quả nhiên Sam Sam liền vì bạn học mà giải thích: “Không có gì đâu, bạn học em rất tốt, hơn nữa sống chung với bạn trai là chuyện bình thường, hiện tại có rất nhiều cặp nam nữ cũng sống chung với nhau vậy.” ( chị trúng kế anh í… ngốc wá ngố wá =">"> )
Phong Đằng gật gật đầu, “Thật vậy sao? Vậy thì trước khi tìm được nhà thì em sẽ ở nhà của bạn trai.”
Sam Sam ngu ngốc, giờ mới biết mình bị lừa, mặt mày chù ụ…. Đại Boss, anh một ngày không chọc phá em thì không sống được sao! A a a a a
“Là em sai, em cam đoan trong vòng 3 ngày sẽ tìm được phòng, không cần rắc rối như vậy.” Sam Sam vỗ tay, ánh mặt cầu xin nhìn anh.
“Một ngày.” Phong Đằng nghiêm mặt, “Ngày mai em mà không tìm thấy thì phải dọn qua đây.”
Sam Sam vội vàng gật đầu, “Vậy ngày mai!”
Ngày mai sẽ là một ngày dài đây…. Sam Sam lau lau cái trán, phải dưỡng sức phải dưỡng sức T_____T
Cơm nước xong, Phong Đằng theo thường lệ chở cô về nhà bạn học, Sam Sam sợ anh sẽ đổi ý, nói tạm biệt xong liền chạy vọt lên lầu. Phong Đằng ngồi bên trong xe, nhìn bóng dáng cô lên lầu, anh lấy di động ra, gọi cho cố vấn quản lý tài sản của mình.
Sam Sam cảm thấy thực kì lạ.
Cô mới đăng ký tìm phòng với người môi giới kia, vậy mà mới đi có vài trăm mét thì liền nhận được điện thoại của chủ thuê nhà?
“Xin hỏi có phải là Tiết tiểu thư không?”
“Vâng, anh là….?
“À à, xin chào Tiết tiểu thư, tôi họ Tương, cô cứ gọi tôi Tiểu Tương là được, cô muốn thuê phòng phải không? Tôi vừa vặn có 1 căn phòng muốn cho thuê, phù hợp với yêu cầu của cô.
“Ách, làm sao anh biết số tôi mà gọi?
“Tôi thấy trên mạng.”
“Nhưng tôi không đăng tin thuê phòng trên mạng!”
“Có có.” Im lặng một lát, đối phương khẩn trương nói.
“…….” Phải không? Sam Sam cũng chẳng biết có thật hay giả, chẳng lẽ người môi giới đó nhanh như vậy đã đem thông tin của cô đăng lên mạng?
“Nhưng mấy cái này không phải môi giới liên hệ sao?
“Ơ…. Ha ha ha, kì thật lúc nãy tôi ở công ty địa ốc nhìn lén số điện thoại của cô.” Đầu dây bên kia không muốn dây dưa vấn đề này nữa nên liền lãng sang chuyện khác: “Khi nào cô rảnh tới xem phòng của tôi?”
Sam Sam do dự nói: “Hiện giờ tôi đang rảnh.” Vì cô chỉ có 1 ngày để tìm phòng thôi.
“Thật tốt quá, tôi cũng đang rảnh, tôi sẽ lái xe đến đón cô xem phòng nhé.”
…… Chắc là kẻ lừa đảo rồi ! Sam Sam không nói thêm gì nữa, quyết đoán ngắt điện thoại. (sao lúc này chị thông minh thế? Còn với anh Đằng thì @___@)
Một lúc sau, cô nhận được điện thoại của Phong Đằng hỏi chuyện tìm phòng. Sam Sam liền đem chuyện lúc nãy nói cho anh nghe, “Anh ta có phải là kẻ lừa đảo không?”
“Không phải,” Phong Đằng vừa coi văn kiện vừa nói, “Vậy đi, em đưa anh số điện thoại của người đó, hoặc anh cho tài xế đến đón em?”
“Được rồi, em đưa anh số điện thoại người đó, không cần phiền Tiểu Trương đâu, em chỉ nhất thời lo sợ thôi, có gì em sẽ gọi anh ngay. Đợt chút, em nhắn cho anh số người kia đã.”
Sau một lát, Phong Đằng nhận được tin nhắn của Sam Sam, bên trong tin nhắn là dãy số điện thoại rất quen thuộc, anh không khỏi lắc đầu cảm thấy buồn cười. Xem ra dù là nhà cố vấn quản lý tài sản chuyên nghiệp cũng chưa chắc sẽ là môi giới bất động sản xuất sắc. (2 lãnh vực khác mừ ca… anh khó dễ người ta k áh :”< )
Cảnh cáo Tương tiên sinh một phen xong, Sam Sam mới yên tâm mà xem phòng. Căn phòng mà cô xem rất tốt, khoảng 30 thước vuông, có luôn cả bàn ăn và ban công, bày trí tao nhã, nhìn mà phát mê, hơn nữa lại rất gần công ty, Sam Sam cực kì vừa lòng.
“Phòng này thuê bao nhiêu 1 tháng?”
Chủ nhà tự xưng là Tiểu Tương suy nghĩ hồi lâu: “Bốn ngàn… àh không, hai ngàn rưỡi !”
Giá này thực sự rất thấp, vì thế sự nghi ngờ anh là kẻ lừa đảo lại càng tăng thêm, chắc anh ta muốn lừa tiền cô đây này…. “Tôi có thể xem giấy tờ nhà chứ?”
Tiểu Tương khó xử, “Kỳ thật phòng này không phải của tôi, là của người bạn đang sống ở nước ngoài, phòng này chưa từng cho thuê bao giờ, nhưng hôm qua bạn tôi gọi điện thoại nhờ nên tôi mới kiếm người đến thuê, tôi không có giấy tờ nhà này, nếu cô không tin thì……”
Tiểu Tương vẻ mặt bi tráng, “Như vậy đi, cô thử ở trước đi, nếu thấy được thì trả tiền thuê.”
Sam sam trợn mắt há hốc mồm.
Cuối cùng cô cũng ký hợp đồng thuê nhà, đưa trước 2 tháng tiền nhà. Chờ cho chủ thuê nhà đi rồi, Sam Sam đi qua đi lại trong phòng, càng xem càng hài lòng, lấy di động gọi cho Phong Đằng.
“Phong Đằng, Phong Đằng, em vừa mới ký hợp đồng thuê nhà nè, nhà đầy đủ tiện nghi nhưng giá thuê lại không mắc, ở gần công ty, anh tan ca thì tới giúp em chuyển nhà đi. !”
Dám sai anh chuyển nhà dùm cô, Phong Đằng ngắt điện thoại, sắc mặt hơi tối sầm. Nửa giờ sau, Phong Đằng kêu Linda vào phòng, đưa văn kiện vừa coi xong cho cô, hỏi: “Hôm nay còn chuyện gì nữa không?”
Linda lật xem nhật ký và trình bày: “Đã không còn việc gì nữa.”
Phong Đằng vuốt cằm, tắt máy vi tính đứng dậy.
Linda ôm văn kiện hỏi anh: “Phong Tổng, hôm nay anh tan ca sớm à?”
“Ừh, chuyển nhà.”
Linda đi theo anh ra khỏi phòng, trong lòng có chút nghi ngờ, cô chưa từng nghe Phong Tổng nói muốn chuyển nhà, chẳng lẽ anh chuyển đến biệt thự cao cấp hơn? Nếu không sao mặt anh lại rạng rỡ như thế ! 0
Part 30
Đồ đạc của Sam Sam cũng không nhiều lắm, hơn nữa năm ngoái cô cũng từng thu dọn qua 1 lần, cho nên lần dọn nhà này rất nhẹ nhàng. Căn phòng này còn rất mới, chẳng cần sơn sửa gì nhiều, dọn qua là có thể ở ngay.
Nhìn căn phòng sáng sủa, sạch sẽ, Sam Sam ngồi ở sofa cảm thấy rất hài lòng: “Có thể tìm được căn phòng như thế này thật không dễ nha.”
Phong Đằng cũng tỏ vẻ đồng ý, với danh nghĩa của anh mà tìm được 1 căn phòng nhỏ như thế này đúng thật không dễ gì ! Ngồi xuống cạnh cô, Phong Đằng nhắc nhở: “Có rảnh thì mời bạn học em dùng cơm.”
“Sao?”
“Em ở nhà người ta lâu vậy, anh muốn cảm ơn cô ấy.”
Vì sao anh là người cảm ơn chứ….. (vợ chồng như thể tay chân mừh… anh là em, em cũng như anh thui =">"> ) Sam Sam trong lòng nhộn nhạo một chút: “Em mời cơm cô ấy được rồi.”
“Trả tiền nhà xong em còn tiền sao?”
…… Ừh ha t_____t
“Vậy anh mời đi…. Àh, đúng rồi, em chưa ăn cơm tối…. anh tiện thể mời em ăn luôn đi”
Buổi tối, sau khi tiễn Đại Boss về, Sam Sam nằm trên giường gọi điện thoại cho Đại Hoa. Bạn học của Sam Sam tính vốn thích ăn uống, nghe Sam Sam mời cơm liền mừng rỡ.
“Được được…. vậy ngày mốt đi, Đại Tào nhà mình cũng đã về rồi, mọi người cùng nhau ăn, mà sao tự nhiên lại muốn mời mình dùng cơm vậy, bạn phát tài hả?”
“Ở nhà bạn lâu như vậy nên mình muốn mời bạn dùng cơm.”
“Ai nha, đều là bạn bè cả, cần gì phải khách sao thế!”
“Ách, nhưng bạn trai mình nói…..” Sam Sam không quen ở trước mặt người khác gọi Phong Đằng là bạn trai, dù giờ cô đang ở nhà mình gọi điện thoại, cũng chẳng có ai khác ngoài cô cả, nhưng không khỏi ôm gối ngượng ngập.
“Bạn trai bạn cũng đến hả?!” Tuy rằng chưa gặp Phong Đằng bao giờ, nhưng Sam Sam ở nhà cô lâu vậy, đương nhiên cũng đoán được cô ấy có bạn trai. Đại Hoa lập tức phấn khởi nói, “Thật tốt quá, mình chưa gặp anh ta bao giờ, đừng nói cám ơn khách sáo thế, lần này 2 người mời mình ăn, lần sau mình sẽ mời lại!”
“Được.” Sam Sam lên tiếng, “Vậy bạn muốn ăn gì?”
“Àh àh, để mình suy nghĩ, ăn cái gì ngon ngon đi, ví dụ như vi cá, tổ yến, thần mã tượng bạt trai ngọc (cái này mình bó tay L mình nghĩ là cá tai tượng ấy )….” Đại Hoa cứ hễ nhắc đến ăn uống, miệng lưỡi liến thoắng.
“…. Bạn đợi chút, để mình lấy giấy viết.”
“Ghi gì chứ? Mình nói giỡn thôi, tìm chỗ nào ăn ngon ngon là được rồi, chủ yếu là gặp bạn trai bạn thôi… Ủa, đâu rồi?”
Sam Sam đã xuống giường đi kiếm giấy viết, căn bản không nghe được Đại Hoa nói gì… Vì thế 3 ngày sau. Đại Hoa nhìn thấy 1 bàn mỹ thực, cô hoàn toàn chết lặng, không nói năng gì được. Sam Sam cầm tờ giấy nhỏ đối chiếu lại từng món, Phong Đằng thấy cô cầm tờ giấy trong tay, nheo nheo mắt.
“Em sao cả tượng bạt trai ngọc cũng ghi sai?”
Cái này không phải ghép vần sao? Sam Sam cảm thấy thực vô tội, “Em không biết 3 chữ đó viết sao cả… (có 3 chữ mà tiếng việt dài như j) Nhưng Đại Hoa nói em nhớ kỹ lắm.”
“Mai mốt đừng nói em là nhân viên của anh.”
“A, thì em sẽ nói là bạn gái…. (chị này ngốc thật ! đang chê chị, mà chị cứ tưởng… =">"> ) Này, Đại Hoa, ăn cái này đi, ngon lắm.”
Nghe có người kêu mình, ánh mắt Đại Hoa đang nhìn mấy món ăn chuyển qua ánh sáng chói lóa trên người đàn ông ngồi đối diện… Sau đó cô kiếm cớ kéo Sam Sam vào toilet.
“Đó là bạn trai bạn ?”
“Đúng vậy.”
“Ông chủ của bạn ?”
“…… Phải.”
Đại Hoa nhớ lại lúc đến công ty Sam Sam chơi, nhưng mà…. Khóe miệng cô run rẩy, ”Thành thật khai báo, bạn đang tham gia tổ chức tà giáo gì phải không?”
“Hả ?”
“Nếu không bạn vào tộc người Miêu rồi phải không ?”
“……..”
Đại Hoa mới vừa đi ra khỏi toilet thì lại chạy vào nữa, “Chuyện mình nói sẽ mời bạn ăn cơm, bạn có nói với bạn trai không ?”
“Mình không có nói.”
“Thế thì mình yên tâm.” Đại Hoa thở phào nhẹ nhõm, ôm hai vai Sam Sam, hai mắt chăm chú nhìn cô : “Bạn quên chuyện đó đi nha ! Mình còn muốn để dành tiền đám cưới nữa !”
囧 囧 Hai người trở lại chỗ ngồi, Sam Sam kinh ngạc thấy Đại Boss đang cầm muỗng múc canh vô chén cô…. Lấy ra rau thơm ?! Anh vừa nói chuyện với bạn trai Đại Hoa về thị trường kinh tế vừa tao nhã gắp rau thơm từ chén anh của cô ra, hành động rất tự nhiên, giống như đã làm trăm ngàn lần rồi…. Đại Hoa kì lạ hỏi : “Rau thơm không ngon hả ?”
Phong Đằng cười, đem chén canh đã bỏ ra hết rau thơm đưa lại cho Sam Sam, nói : “Cô ấy không ăn.”
Hả ? Anh đóng kịch giỏi ghê ! Rõ ràng bình thường đều là cô gắp ra cho anh mà!!!! Hơn nữa cô khi nào nói là không ăn rau thơm, người không ăn là anh mới đúng !
“Nhìn bạn thế mà kén ăn ghê đó !”
Nhìn ánh mắt châm chọc của Đại Hoa, Sam Sam không khỏi ngượng ngùng… Nhưng mà ăn xong sẽ có tráng miệng, ánh mắt Sam Sam lóe sáng, lòng cảm thấy phấn khích, đem chén canh 1 hơi uống hết.
Buổi sáng hôm sau khi đi làm, Sam Sam ôm bụng quặn đau lần thứ 2 vô toilet. Lao công đang dọn dẹp toilet, Sam Sam ôm bụng chạy vội xuống dưới lầu.
Vào đến toilet, Sam Sam cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, cảm giác này cũng không giống như tiêu chảy, chắc là do ngày hôm qua ăn quá nhiều…. Đang suy nghĩ, ngoài cửa có tiếng giày cao gót vọng vào, 2 nữ nhân viên trò chuyện về đồ trang điểm.
“Bạn gần đây đang dùng phấn Chanel à ?”
“Chỉ dùng đại thôi à. À, XX mới ra sản phẩm mới đó.”
Sam Sam trong bụng quặn đau, chợt nghe họ nói chuyện phiếm, cô gần đây cũng hứng thú với đồ trang điểm, chỉ tại không có tiền thôi. Đang mu

