Truyen ma - Quy cot
lên giường nằm, rồi thì bỏ ra lan can hít thở không khí trong lành, cái không khí này dường như đã lâu lắm rồi tôi chưa được hít qua cảm giác lân lân dễ chịu làm sao, bỗng có 1 vòng tay choàng qua eo ôm chặt lấy tôi, tôi cười vui vẻ, và hỏi
"Sao em không ngủ thêm 1 tý đi"
Không nhận được câu trả lời tôi nắm vòng tay đang ôm eo của tôi, xoa xoa, nhưng cảm thấy nó lạnh rất nhiều so với mọi khi tôi nắm tay cô ấy, xoay người lại, tôi hoảng hốt khi nhìn thấy thằng thi máu me đầy đầu do những vết đâm của phương tối qua đâm trúng đang ôm láy tôi, tôi hoảng sợ vừa la lớn vừa đẩy ra, nghe tiếng la của tôi phương chợt tĩnh giấc bước ra ngoài lan can, nhìn thấy cô ấy tôi mới bình tâm trở lại, cô ấy nắm tay tôi dìu vào phòng và nói
"Chỉ mới 5h sáng thôi anh đã la toáng lên như thế ai mà ngủ được"
tôi nói
"Anh mơ thấy ác mộng"
cô ấy hôn nhẹ lên trán tôi, rồi bảo
"Ác mộng gì chứ, chỉ có em thôi"
Nói xong cô ấy lại tiếp tục hôn tôi và rồi ..... chúng tôi đã làm cái chuyện không nên làm, tôi đã chiếm hữu được cô ấy, ở bên cạnh cô ấy có cái gì đó cuốn hút tôi khiến tôi quên cả bản thân tôi là ai, nhà tôi ở đâu, có đôi khi mẹ tôi phải mang thức ăn qua tận nhà phương nhờ phương nấu thức ăn dùm cho tôi, vì bà ấy là nhân viên hàng không thường xuyên vắng nhà vì nhiều chuyến bay gấp, tuy không cần nói nhưng tình cảm của tôi dành cho phương bà ấy hiểu tôi rất rõ, bà ấy là một bà mẹ tuyệt với ..
Bạn đang đọc Truyen ma tại TruyenNganHay.Yn.Lt chúc bạn online vui vẻ.
Phần 4
Sưu tầm
Chưa cưới nhau nhưng chúng tôi sống cứ như vợ chồng vậy, nhưng cái ám ảnh đó vẫn đeo đuổi chúng tôi mãi lúc trước chỉ là cặp mắt xanh ngầu bây giờ thì lại thêm thằng thi nữa, cả chúng tôi điều có những khó khăn từ thực tế, bây giờ nhưng cơn mưa nặng hạt ấy cứ rơi mãi, rơi mãi cả sáng lẫn tối, như những giọt nước mắt của ai đó đang ở trên trời rơi xuống để trách than chúng tôi.
Đêm đó khi vừa dùng xong bữa tối cả 2 chúng tôi trở về phòng, nằm đọc sách, kể chuyện cho nhau nghe về thời còn nhỏ, đến tận 2h sáng, cô ấy mới chịu nhắm mắt ngủ đi, ngoài trời vẫn còn mưa nặng hạt, những cơn mua kéo dài không dứt tôi vội đỡ đầu cô ấy ra khỏi người tôi rồi vật vã chạy vào nhà vệ sinh giải quyết chuyện riêng của mình, xè xè xè tiếng nước dội bồn cầu vang lên hôm nay sao lớn hơn mọi khi, tôi nghĩ có lẽ là vì bốn bề xung quanh yên tĩnh quá nên nghe tiếng nước xã lớn cũng không có gì là lạ. Tiến đến gần nơi rửa mặt, tôi săm soi gương mặt mình trên tấm gương lớn trong nhà vệ sinh, dạo gần đây tôi hóc hác đi nhiều quá vì mệt mỗi và thiếu ngủ nhiều đêm, trong nhà vệ sinh chỉ có mỗi ánh đèn vàng trên trần nhà gọi xuống, vừa mờ ảo, vừa khó chịu dễ sợ, tôi cúi đầu mở van nước rửa mặt cho thật nhanh để ra đánh 1 giấc cho ngon. Cứ mãi cặm cụi rửa không để ý, khi tôi đưa mặt lên gương để soi thì thấy mặt của mình chỉ toàn màu đỏ của máu, nước trong bồn đang chảy màu trắng bỗng hóa thành bỏ ngầu như máu tươi, bốc mùi hôi tanh khó chịu nồng nặc xông vào mũi tôi, hoảng loạn tôi vội chạy đến cửa nhà vệ sinh để thoát thân, nhưng cửa đã bị bên ngoài khóa chặt, bóng đèn màu vàng sáng nhỏ trong nhà vệ sinh bấy giờ cũng rụp tắt đi, 1 màu đen bao trùm cã căn phòng vệ sinh nhỏ bé bốc mùi hôi thối của máu tanh. Tôi run lẩy bẩy, bò vào 1 góc ngồi tại đó, trong miệng cứ niệm phật không ngừng, hình bóng thằng thi dần dần hiện rõ ra trên cái gương, đôi mắt nó đổ như máu, oán hận tôi đã giết nó. Nó chỉ đứng yên trên tấm gương đưa mắt nhìn tôi thôi nhưng cũng đủ khiến tâm hồn tôi hoảng loạn đến không còn bình tĩnh, nó đưa tay chỉ lên những vết đâm trên người nó cho tôi xem, những vết thương đó bây giờ trên người nó vẫn còn rỉ máu ra mãi, gương mặt nó tím tái nhìn về phía rồi rồi miệng nó lại há rộng ra như muốn nhai cả con người tôi âm thanh nó rên rỉ khi bị đâm vang dội ngày càng rõ hơn trong tai tôi, nó lớn dần lên, rõ mồn một bên tai, lớn đến độ tôi không chịu đựng được, khiến tôi dùng 2 tay để bịt 2 lỗ tai lại nhưng những âm thanh đó như đi sâu vào trong đầu, trong não, ăn sâu vào trong máu tôi, đầu óc tôi quay cuồng.
Xoảng ..... tấm gương trong nhà vệ sinh bể đi đâm nhiều mãnh vào cơ thể tôi, tiếng cười vang lên trong đầu tôi trong khi tôi thân thể mất đi nhiều máu, tôi ngất liệm trong nhà vệ sinh ... khi cặp mắt tôi mở ra, tôi nhìn thấy mình đã ở trong bệnh viện .... thân thể đã được băng bó khắp người, bên cạnh là phương, cô ấy chăm sóc tôi không rời mắt, tôi hỏi
"Anh sao lại ở đây?"
Phương nói
"Tối qua anh té trong nhà vệ sinh, bị tấm gương rớt xuống trúng người anh, bác sĩ nói anh may vì không bị kính đâm vào mắt"
Tôi bàng hoàng nhớ lại tối qa đã lại thằng thi trong nhà vệ sinh, nhưng tôi lại không nói ra, tôi sợ sẽ làm cho cô ấy gánh thêm 1 nỗi lo, nên âm thầm im lặng, nhưng tôi lại nghĩ nếu như cô ấy vào trong nhà vệ sinh lại bị như mình thì biết làm sao?, tôi lần này may mắn thoát chết nhưng cô ấy có được may mắn như tôi hay không?, chỉ nghĩ đến tôi đã khiên tôi toát mồ hôi ra vì hoảng sợ, tôi nắm chặt lấy tay cô ấy và hỏi
Tôi nói
"Đêm em giết thằng Thi xong, em đã để xác nó ở đâu?"
Cô ấy im lặng 1 hồi lâu rồi nói
"anh có đói bụng không?"
cô ấy như thể muốn trốn tránh câu hỏi của tôi đặt ra, tôi nắm chặt lấy tay cô ấy rồi nhẹ nhàng nói
"Có phải em giấu xác nó trong nhà vệ sinh không?, bằng cách nào?"
Cô ấy giọng run run nói
"Em đã đào bên tường phải nhà vệ sinh ra 1 khoảng trống rồi giấu xác anh Thi vào đó, sau đó em dùng bê tông trán lại cho bằng phẳng"
Phần 5
Vậy là mọi việc đã rõ. Sau khi, biết việc Phương giấu xác Thi trong nhà tôi nghĩ là không ổn, nên đã khuyên can Phương nên mang xác đi chỗ khác giấu an toàn hơn. Tôi phải cố thuyết phục mãi Phương mới chịu nghe. Hôm sau như đã hẹn, tôi mang đồ nghề qua nhà Phương, vòng ra vườn sau đào một cái lỗ thật lớn. Đào được một hồi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, tôi vô bảo Phương lôi xác Thi ra đó. Hai tụi tôi vô trong phá vỡ lớp xi măng mà Phương chát lại, từng tiếng búa vang lên. Cuối cùng khi đã nhìn thấy xác của Thi, tôi đưa cái búa cho Phương cầm rồi lôi xác Thi ra. Vừa lôi ra khỏi, Phương nhìn thấy đã hét lên kinh hãi, tôi vội hỏi:
- Phương, em làm sao thế?
Phương run rẩy bám lấy tôi, chỉ tay vô cái xác:
- anh ơi, nhìn kìa...
Tôi quay ra nhìn, rồi cũng nổi da gà giật bắn mình khi mà đôi mắt của Thi vẫn mở trừng trừng nhìn về phía chúng tôi. Tôi lấy can đảm lôi xác ra vườn sau và bảo Phương canh trừng coi có ai qua lại không. Trước khi vứt xác vô cái hố, Phương lên tiếng:
- Anh ơi khoan đã, em muốn vuốt mắt cho anh Thi, vì dù gì đó cũng là ông anh ruột của em.
Nghe cũng phải tôi liền để cho Phương làm. Phương tiến lại, nàng nhắm mắt và chắp tay nói:
- Anh ơi, mong anh tha thứ, vì dù sao anh cũng là người khởi đầu mọi sự việc. Mong anh hiểu cho và yên nghỉ bên kia thế giới.
Xong việc Phương lấy tay vuốt mắt Thi. Nhưng nàng vô cùng kinh hãi, khi mà nàng không tài nào làm cho mắt của Thi đóng lại được. Thấy có vẻ mất thời gian, tôi vội bảo với Phương:
- thôi em ạ, nếu không được thì thôi, có lẽ chết đã lâu, nên cơ mắt không đóng lại được.
Phương nghe lời tôi đứng lên. Tôi vội đẩy cái xác của Thi xuống hố, Đang định cầm xẻng xúc đất lấp cái hố lại. Chợt bất thình lình cái xác của Thi bật dậy, đòi chui khỏi hố. Tôi sợ hãi cầm xẻng đạp lia lịa vô đầu Thi. Phương chợt giữ tay tôi lại, nàng hỏi:
- Anh? anh làm sao thế?
Tôi mồm thở hồng hộc, nhịp tim đập nhanh, nhìn lại thì cái xác vẫn nằm yên. Tôi quay qua nói:
- em không nhìn thấy gì sao?
Phương mặt càng ngơ ngác:
- Nhìn thấy gì hả anh?
Tôi run rẩy, da gà vẫn nổi lên và nói:
- Rõ ràng anh thấy Thi vẫn còn sống, anh ta đòi chui ra khỏi hố.
Nghe xong, Phương cũng rùng mình, nhìn lại vào cái hố, hai chúng tôi đứng đó được tầm mấy phút nhìn trằm trằm vô cái xác của Thi, thì Phương quay qua giục tôi:
- Thôi lấp hố lẹ đi anh, kẻo người ta nhìn thấy thì không hay đó.
Tôi nghe lời, tay vẫn run run cầm xẻng vùi chỗ đất lên. Xong việc tôi vô buồng tắm chét lại cái hố mới đập ra. Xong việc đâu đấy, tôi và phương dọn dẹp và tỏ ra như không có chuyện gì.
Tưởng rằng mọi việc sẽ chấm dứt, nhưng không phải vậy. Cái đêm hôm chôn xác của Thi sau vườn. Phương sáng hôm sau có kể cho tôi rằng nàng không tài nào ngủ được, vì cái buồng tắm đó cứ phát ra tiếng đập vô tường như kiểu có ai đó đòi ra. Tôi cứ khuyên can Phương mãi và bảo chắc đó là nàng lo sợ quá nên mới nghe nhầm. Đêm hôm sau tôi quyết tâm qua ngủ cùng để cho Phương đỡ sợ. Quả đúng như lời Pương nói, từ buồng tắm vọng ra tiếng đập vô tường rất rõ. Tôi lấy can đảm, tay cầm con dao, tiến về phía buồng tắm đó. Đứng ngay trước cửa, cái tiếng đó vẫn vọng ra. Tôi lấy can đảm, dùng chân đạp cửa, bật vội đèn lên. Không có ai, tiếng đập vào tường cũng biến mất, tôi ngó quanh một lúc không thấy gì bền tắt đèn và đóng cửa lại. Vừa quay lưng đi, thì tiếng đập lại vang vọng. Lúc này tôi lấy hết can đảm quay lại đạp nhanh cửa ra, kết quả vẫn vậy. Tôi chán nản vòng về, nhưng tiếng đập vẫn vang vọng. Tôi quay về nằm dưới đất, Phương bèn hỏi:
- Sao rồi anh?
Tôi nói lái đi cho Phương đỡ sợ:
- Tiếng bên nhà hàng xóm ý mà em, mai anh qua bảo họ không đập nữa.
Phương có tôi bên cạnh cũng an tâm hẳn, nàng ngủ ngon lành, còn tôi thì cả đêm đó không tài nào ngủ được, cứ nằm lắng tai nghe tiếng dập vào tường vọng ra từ nhà vệ sinh.
Đến sáng hôm sau, một thầy tu đi khất thực ngang qua nhà Phương, Phương vội lấy ít hoa quả ra cho vị thầy tu đó. Vị thầy tu đó cám ơn Phương, lúc Phương đinh quay vào nhà, vị thầy tu đó nói:
- Mô phật, thiện tai, thiện tai. Bỏ đầu đao xuống lập địa thành phật.
Phương nghe câu đó thì rùng mình, mà quay lại nhìn vị thầy tu như không tin vào tia mình .
Phần 6
- Mô phật, thiện tai, thiện tai. Bỏ đầu đao xuống lập địa thành phật.
Phương nghe câu đó thì rùng mình, mà quay lại nhìn vị thầy tu như không tin vào tim mình ... phương vội mời thầy tu vào nhà ngồi, thầy chỉ nhìn xung quanh căn nhà rồi bảo
Thầy nói
"Âm khí nặng nề vốn không phải là nơi người trần thế tục sinh sống, hay từ bỏ tất cả và mong chờ vào 1 bình minh thí chủ sẽ thấy, trên thế gian vẫn còn có chân tình"
Không hiểu những gì thầy vừa nói, phương vẫn bố thí cho thầy chút cơm rồi tạm biệt thầy, trong đầu phương không ngừng nghĩ đến 2 từ "Âm khí" mà thầy nói, cô lại nghĩ đến thằng thi đang nằm mở mắt trưng trưng dưới cái hố sâu vun vút mà tôi đã đào ở sau vườn, chỉ nghĩ đến thôi cô đã hoảng sợ toát mồ hôi trên trán ra, cô bước vào phòng, ân cần bên cạnh chăm sóc tôi sau lần tôi bị té trong nhà vệ sinh, các vết thương trên người tôi vẫn còn rỉ máu, cô nắm lấy tay tôi, nước mắt rưng rưng tự hận mình vì sao lại kéo tôi vào chuyện gia đình của cô ấy trong khi tôi vẫn đang nằm ngủ để dưỡng thương. Tình yêu của chúng tôi luôn gặp nhiều trắc trở khi cã 2 vong hồn của bác sáu và thằng thi cứ bám theo chúng tôi muốn lôi chúng tôi về âm phủ. Đêm hôm nay trời lại mưa nặng hạt, tất cả bóng đèn trong nhà đều được phương bật sáng từ khi trời còn chưa tối, cô ấy nằm bên cạnh tôi nhìn tôi trìu mến cho đến khi tỉnh dậy, khi những cảnh vật đầu tiên tôi mở mắt ra nhìn thấy đó là cô ấy, đôi mắt buồn rưng rưng dòng lệ, tôi cười nhẹ dang rộng vòng tay ôm lấy cô ấy vào lòng, khẽ nói cho cô ấy biết những lời yêu thương
"Em sao vậy vợ yêu của anh?"
Cô ấy ôm ghì lấy tôi, tay nắm tay tôi đưa xuống bụng nói
"Ở đây của em, đã có con của anh rồi"
Tôi giật mình ngồi dậy tỏ vẻ ngạc nhiên, đôi mắt tôi rưng rưng giọt lệ, tôi nhìn cô ấy không chớp mắt, tôi nói
"Anh .... anh được làm cha rồi, anh được làm cha rồi"
Vui vẻ quá mức tôi quên hẳn đi các vết thương trên người, tôi chạy đến bế cô ấy lên vì sung sướng, cảnh vật xung quanh đáng sợ như ngày nào nhưng bây giờ đã không còn nữa, cô ấy cũng vui không kém gì tôi, cô ấy nói
"sáng nay có 1 thầy tu nói với em, ngôi nhà này đầy âm khí, em cảm thấy sợ"
tôi cười nói
"Nếu em cảm thấy sợ mình sẽ bán nhà này, dọn nơi khác, nơi mà không có thứ gì ám ảnh chúng ta"
dù đó là 1 lời khuyên nhưng cô ấy không đồng ý, vì đây là căn nhà của bác sáu ưa thích nhất, chiều theo quyết định cô ấy, tôi ở lại cùng cô ấy để cô ấy đỡ hoảng sợ, đang vui vẻ thì bỗng ở cửa nhà vệ sinh, cửa nhà sân vườn sau, đều phát ra tiếng động lạ, tiếng như ai đó dang dùng móng tay cào cấu vào cánh cửa, như muốn xông vào nhà giết chết cả 2 chúng tôi, cả chúng tôi run lẩy bẩy, tiếng động ngày càng rõ hơn như bên tai tôi, tôi cùng phương đi xuống nhà dưới, tôi vớ tay lấy con dao thủ sẵn trên tay, đi đến gần cửa nhà sau sân vườn tôi la lớn "Ai vậy" khi nghe tiếng của tôi thì tất cả cửa trong nhà, cửa sổ, cửa sau, cửa phòng đều có tiếng móng tay cào cấu vào cửa, bóng đèn trong nhà chớp tắt liên tục, tay của phương toát ra nhiều mồ hôi hơn càng nắm chặt tay tôi hơn, bên ngoài tiếng sấm cứ đánh liên tục xuống góc cây đa trong sân vườn ... cứ 1 tý lại có 1 vệt sáng trên trời lóe lên, khiến tôi thấy rõ hình dáng thằng thi đang đứng trước sân vườn máu me vãi khắp người nó, cứ chốc lát lại có tiếng rên vang lên "Ở dưới này lạnh lắm, đốt cho anh cái áo đi phương", tôi trấn an phương đừng hoảng sợ rồi là lớn lên "Im hết đi" đèn tắt rụp, những âm thành cào cấu không còn nữa, nhưng lại có bóng dáng 1 người đàn ông đứng trước sân vườn trong cơn mưa tầm tã lúc ẩn, lúc hiện rồi biến mất sau vườn cây âm u ở sân vườn sau nhà, tôi tiến đến gần cánh cửa sân vườn nhà sau, dùng tay đẩy nhè nhẹ cánh cửa ra, và phía sau cánh cửa này chính là .
Phần 7
... Nhưng lại có bóng dáng 1 người đàn ông đứng trước sân vườn trong cơn mưa tầm tã lúc ẩn , lúc hiện rồi biến mất sau vườn cây âm u ở sân vườn sau nhà , tôi tiến đến gần cánh cửa sân vườn nhà sau , dùng tay đẩy nhè nhẹ cánh cửa ra, và phía sau cánh cửa này chính là ........ Ông Sáu. Tôi hết hồn, buông con dao, và ngã ngửa xuống đất, sợ hãi nhìn vào ông Sáu, một bộ đồ trắng, người gầy gò... chỉ có hai con mắt thì xanh lè. Còn chưa hết kinh hãi, thì từ đằng sau hiện lên hai người nữa mặc đồ đen, tây cầm roi dâu da, mắt đỏ lòm. Như quá sợ hãi, tôi vội quỳ xuống mà lạy lục:
- Xin ông Sáu tha mạng cho con, con biết tội con rồi ... Ông Sáu ơi.
Đèn Điện lại sáng, tôi hơi ngửng đầu lên nhìn thì ba cái vong kia đã biến mất. Tôi vẫn còn hơi nổi da gà, tim đập nhanh, liền đứng lên tiến ra cửa, ngó nghiêng cái khu vườn sau. Bốn bề không còn gì cả, chỉ còn mưa và sấm chớp vang trời. Tôi đóng cửa quay lại nằm bên Phương, thật là lạ lùng, nàng đã ngủ say từ lúc nào không hay. Rồi tôi vòng tay ôm lấy nàng và cũng nhắm mắt cố tìm lại giấc ngủ, tôi lần tay xuống bụng Phương hạnh phúc mà nghĩ thầm "con của bố".
Sáng hôm sau là một ngày nắng đẹp, đúng như câu "sau cơn mưa trời lại sáng". Phương đã dậy nấu đồ ăn từ lúc nào. Tôi cũng tỉnh dậy, chui khỏi giường và đánh răng rửa mặt cho tỉnh táo. Ngồi vào bàn, Phương bê cho tôi một tô mỳ n
"Sao em không ngủ thêm 1 tý đi"
Không nhận được câu trả lời tôi nắm vòng tay đang ôm eo của tôi, xoa xoa, nhưng cảm thấy nó lạnh rất nhiều so với mọi khi tôi nắm tay cô ấy, xoay người lại, tôi hoảng hốt khi nhìn thấy thằng thi máu me đầy đầu do những vết đâm của phương tối qua đâm trúng đang ôm láy tôi, tôi hoảng sợ vừa la lớn vừa đẩy ra, nghe tiếng la của tôi phương chợt tĩnh giấc bước ra ngoài lan can, nhìn thấy cô ấy tôi mới bình tâm trở lại, cô ấy nắm tay tôi dìu vào phòng và nói
"Chỉ mới 5h sáng thôi anh đã la toáng lên như thế ai mà ngủ được"
tôi nói
"Anh mơ thấy ác mộng"
cô ấy hôn nhẹ lên trán tôi, rồi bảo
"Ác mộng gì chứ, chỉ có em thôi"
Nói xong cô ấy lại tiếp tục hôn tôi và rồi ..... chúng tôi đã làm cái chuyện không nên làm, tôi đã chiếm hữu được cô ấy, ở bên cạnh cô ấy có cái gì đó cuốn hút tôi khiến tôi quên cả bản thân tôi là ai, nhà tôi ở đâu, có đôi khi mẹ tôi phải mang thức ăn qua tận nhà phương nhờ phương nấu thức ăn dùm cho tôi, vì bà ấy là nhân viên hàng không thường xuyên vắng nhà vì nhiều chuyến bay gấp, tuy không cần nói nhưng tình cảm của tôi dành cho phương bà ấy hiểu tôi rất rõ, bà ấy là một bà mẹ tuyệt với ..
Bạn đang đọc Truyen ma tại TruyenNganHay.Yn.Lt chúc bạn online vui vẻ.
Phần 4
Sưu tầm
Chưa cưới nhau nhưng chúng tôi sống cứ như vợ chồng vậy, nhưng cái ám ảnh đó vẫn đeo đuổi chúng tôi mãi lúc trước chỉ là cặp mắt xanh ngầu bây giờ thì lại thêm thằng thi nữa, cả chúng tôi điều có những khó khăn từ thực tế, bây giờ nhưng cơn mưa nặng hạt ấy cứ rơi mãi, rơi mãi cả sáng lẫn tối, như những giọt nước mắt của ai đó đang ở trên trời rơi xuống để trách than chúng tôi.
Đêm đó khi vừa dùng xong bữa tối cả 2 chúng tôi trở về phòng, nằm đọc sách, kể chuyện cho nhau nghe về thời còn nhỏ, đến tận 2h sáng, cô ấy mới chịu nhắm mắt ngủ đi, ngoài trời vẫn còn mưa nặng hạt, những cơn mua kéo dài không dứt tôi vội đỡ đầu cô ấy ra khỏi người tôi rồi vật vã chạy vào nhà vệ sinh giải quyết chuyện riêng của mình, xè xè xè tiếng nước dội bồn cầu vang lên hôm nay sao lớn hơn mọi khi, tôi nghĩ có lẽ là vì bốn bề xung quanh yên tĩnh quá nên nghe tiếng nước xã lớn cũng không có gì là lạ. Tiến đến gần nơi rửa mặt, tôi săm soi gương mặt mình trên tấm gương lớn trong nhà vệ sinh, dạo gần đây tôi hóc hác đi nhiều quá vì mệt mỗi và thiếu ngủ nhiều đêm, trong nhà vệ sinh chỉ có mỗi ánh đèn vàng trên trần nhà gọi xuống, vừa mờ ảo, vừa khó chịu dễ sợ, tôi cúi đầu mở van nước rửa mặt cho thật nhanh để ra đánh 1 giấc cho ngon. Cứ mãi cặm cụi rửa không để ý, khi tôi đưa mặt lên gương để soi thì thấy mặt của mình chỉ toàn màu đỏ của máu, nước trong bồn đang chảy màu trắng bỗng hóa thành bỏ ngầu như máu tươi, bốc mùi hôi tanh khó chịu nồng nặc xông vào mũi tôi, hoảng loạn tôi vội chạy đến cửa nhà vệ sinh để thoát thân, nhưng cửa đã bị bên ngoài khóa chặt, bóng đèn màu vàng sáng nhỏ trong nhà vệ sinh bấy giờ cũng rụp tắt đi, 1 màu đen bao trùm cã căn phòng vệ sinh nhỏ bé bốc mùi hôi thối của máu tanh. Tôi run lẩy bẩy, bò vào 1 góc ngồi tại đó, trong miệng cứ niệm phật không ngừng, hình bóng thằng thi dần dần hiện rõ ra trên cái gương, đôi mắt nó đổ như máu, oán hận tôi đã giết nó. Nó chỉ đứng yên trên tấm gương đưa mắt nhìn tôi thôi nhưng cũng đủ khiến tâm hồn tôi hoảng loạn đến không còn bình tĩnh, nó đưa tay chỉ lên những vết đâm trên người nó cho tôi xem, những vết thương đó bây giờ trên người nó vẫn còn rỉ máu ra mãi, gương mặt nó tím tái nhìn về phía rồi rồi miệng nó lại há rộng ra như muốn nhai cả con người tôi âm thanh nó rên rỉ khi bị đâm vang dội ngày càng rõ hơn trong tai tôi, nó lớn dần lên, rõ mồn một bên tai, lớn đến độ tôi không chịu đựng được, khiến tôi dùng 2 tay để bịt 2 lỗ tai lại nhưng những âm thanh đó như đi sâu vào trong đầu, trong não, ăn sâu vào trong máu tôi, đầu óc tôi quay cuồng.
Xoảng ..... tấm gương trong nhà vệ sinh bể đi đâm nhiều mãnh vào cơ thể tôi, tiếng cười vang lên trong đầu tôi trong khi tôi thân thể mất đi nhiều máu, tôi ngất liệm trong nhà vệ sinh ... khi cặp mắt tôi mở ra, tôi nhìn thấy mình đã ở trong bệnh viện .... thân thể đã được băng bó khắp người, bên cạnh là phương, cô ấy chăm sóc tôi không rời mắt, tôi hỏi
"Anh sao lại ở đây?"
Phương nói
"Tối qua anh té trong nhà vệ sinh, bị tấm gương rớt xuống trúng người anh, bác sĩ nói anh may vì không bị kính đâm vào mắt"
Tôi bàng hoàng nhớ lại tối qa đã lại thằng thi trong nhà vệ sinh, nhưng tôi lại không nói ra, tôi sợ sẽ làm cho cô ấy gánh thêm 1 nỗi lo, nên âm thầm im lặng, nhưng tôi lại nghĩ nếu như cô ấy vào trong nhà vệ sinh lại bị như mình thì biết làm sao?, tôi lần này may mắn thoát chết nhưng cô ấy có được may mắn như tôi hay không?, chỉ nghĩ đến tôi đã khiên tôi toát mồ hôi ra vì hoảng sợ, tôi nắm chặt lấy tay cô ấy và hỏi
Tôi nói
"Đêm em giết thằng Thi xong, em đã để xác nó ở đâu?"
Cô ấy im lặng 1 hồi lâu rồi nói
"anh có đói bụng không?"
cô ấy như thể muốn trốn tránh câu hỏi của tôi đặt ra, tôi nắm chặt lấy tay cô ấy rồi nhẹ nhàng nói
"Có phải em giấu xác nó trong nhà vệ sinh không?, bằng cách nào?"
Cô ấy giọng run run nói
"Em đã đào bên tường phải nhà vệ sinh ra 1 khoảng trống rồi giấu xác anh Thi vào đó, sau đó em dùng bê tông trán lại cho bằng phẳng"
Phần 5
Vậy là mọi việc đã rõ. Sau khi, biết việc Phương giấu xác Thi trong nhà tôi nghĩ là không ổn, nên đã khuyên can Phương nên mang xác đi chỗ khác giấu an toàn hơn. Tôi phải cố thuyết phục mãi Phương mới chịu nghe. Hôm sau như đã hẹn, tôi mang đồ nghề qua nhà Phương, vòng ra vườn sau đào một cái lỗ thật lớn. Đào được một hồi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, tôi vô bảo Phương lôi xác Thi ra đó. Hai tụi tôi vô trong phá vỡ lớp xi măng mà Phương chát lại, từng tiếng búa vang lên. Cuối cùng khi đã nhìn thấy xác của Thi, tôi đưa cái búa cho Phương cầm rồi lôi xác Thi ra. Vừa lôi ra khỏi, Phương nhìn thấy đã hét lên kinh hãi, tôi vội hỏi:
- Phương, em làm sao thế?
Phương run rẩy bám lấy tôi, chỉ tay vô cái xác:
- anh ơi, nhìn kìa...
Tôi quay ra nhìn, rồi cũng nổi da gà giật bắn mình khi mà đôi mắt của Thi vẫn mở trừng trừng nhìn về phía chúng tôi. Tôi lấy can đảm lôi xác ra vườn sau và bảo Phương canh trừng coi có ai qua lại không. Trước khi vứt xác vô cái hố, Phương lên tiếng:
- Anh ơi khoan đã, em muốn vuốt mắt cho anh Thi, vì dù gì đó cũng là ông anh ruột của em.
Nghe cũng phải tôi liền để cho Phương làm. Phương tiến lại, nàng nhắm mắt và chắp tay nói:
- Anh ơi, mong anh tha thứ, vì dù sao anh cũng là người khởi đầu mọi sự việc. Mong anh hiểu cho và yên nghỉ bên kia thế giới.
Xong việc Phương lấy tay vuốt mắt Thi. Nhưng nàng vô cùng kinh hãi, khi mà nàng không tài nào làm cho mắt của Thi đóng lại được. Thấy có vẻ mất thời gian, tôi vội bảo với Phương:
- thôi em ạ, nếu không được thì thôi, có lẽ chết đã lâu, nên cơ mắt không đóng lại được.
Phương nghe lời tôi đứng lên. Tôi vội đẩy cái xác của Thi xuống hố, Đang định cầm xẻng xúc đất lấp cái hố lại. Chợt bất thình lình cái xác của Thi bật dậy, đòi chui khỏi hố. Tôi sợ hãi cầm xẻng đạp lia lịa vô đầu Thi. Phương chợt giữ tay tôi lại, nàng hỏi:
- Anh? anh làm sao thế?
Tôi mồm thở hồng hộc, nhịp tim đập nhanh, nhìn lại thì cái xác vẫn nằm yên. Tôi quay qua nói:
- em không nhìn thấy gì sao?
Phương mặt càng ngơ ngác:
- Nhìn thấy gì hả anh?
Tôi run rẩy, da gà vẫn nổi lên và nói:
- Rõ ràng anh thấy Thi vẫn còn sống, anh ta đòi chui ra khỏi hố.
Nghe xong, Phương cũng rùng mình, nhìn lại vào cái hố, hai chúng tôi đứng đó được tầm mấy phút nhìn trằm trằm vô cái xác của Thi, thì Phương quay qua giục tôi:
- Thôi lấp hố lẹ đi anh, kẻo người ta nhìn thấy thì không hay đó.
Tôi nghe lời, tay vẫn run run cầm xẻng vùi chỗ đất lên. Xong việc tôi vô buồng tắm chét lại cái hố mới đập ra. Xong việc đâu đấy, tôi và phương dọn dẹp và tỏ ra như không có chuyện gì.
Tưởng rằng mọi việc sẽ chấm dứt, nhưng không phải vậy. Cái đêm hôm chôn xác của Thi sau vườn. Phương sáng hôm sau có kể cho tôi rằng nàng không tài nào ngủ được, vì cái buồng tắm đó cứ phát ra tiếng đập vô tường như kiểu có ai đó đòi ra. Tôi cứ khuyên can Phương mãi và bảo chắc đó là nàng lo sợ quá nên mới nghe nhầm. Đêm hôm sau tôi quyết tâm qua ngủ cùng để cho Phương đỡ sợ. Quả đúng như lời Pương nói, từ buồng tắm vọng ra tiếng đập vô tường rất rõ. Tôi lấy can đảm, tay cầm con dao, tiến về phía buồng tắm đó. Đứng ngay trước cửa, cái tiếng đó vẫn vọng ra. Tôi lấy can đảm, dùng chân đạp cửa, bật vội đèn lên. Không có ai, tiếng đập vào tường cũng biến mất, tôi ngó quanh một lúc không thấy gì bền tắt đèn và đóng cửa lại. Vừa quay lưng đi, thì tiếng đập lại vang vọng. Lúc này tôi lấy hết can đảm quay lại đạp nhanh cửa ra, kết quả vẫn vậy. Tôi chán nản vòng về, nhưng tiếng đập vẫn vang vọng. Tôi quay về nằm dưới đất, Phương bèn hỏi:
- Sao rồi anh?
Tôi nói lái đi cho Phương đỡ sợ:
- Tiếng bên nhà hàng xóm ý mà em, mai anh qua bảo họ không đập nữa.
Phương có tôi bên cạnh cũng an tâm hẳn, nàng ngủ ngon lành, còn tôi thì cả đêm đó không tài nào ngủ được, cứ nằm lắng tai nghe tiếng dập vào tường vọng ra từ nhà vệ sinh.
Đến sáng hôm sau, một thầy tu đi khất thực ngang qua nhà Phương, Phương vội lấy ít hoa quả ra cho vị thầy tu đó. Vị thầy tu đó cám ơn Phương, lúc Phương đinh quay vào nhà, vị thầy tu đó nói:
- Mô phật, thiện tai, thiện tai. Bỏ đầu đao xuống lập địa thành phật.
Phương nghe câu đó thì rùng mình, mà quay lại nhìn vị thầy tu như không tin vào tia mình .
Phần 6
- Mô phật, thiện tai, thiện tai. Bỏ đầu đao xuống lập địa thành phật.
Phương nghe câu đó thì rùng mình, mà quay lại nhìn vị thầy tu như không tin vào tim mình ... phương vội mời thầy tu vào nhà ngồi, thầy chỉ nhìn xung quanh căn nhà rồi bảo
Thầy nói
"Âm khí nặng nề vốn không phải là nơi người trần thế tục sinh sống, hay từ bỏ tất cả và mong chờ vào 1 bình minh thí chủ sẽ thấy, trên thế gian vẫn còn có chân tình"
Không hiểu những gì thầy vừa nói, phương vẫn bố thí cho thầy chút cơm rồi tạm biệt thầy, trong đầu phương không ngừng nghĩ đến 2 từ "Âm khí" mà thầy nói, cô lại nghĩ đến thằng thi đang nằm mở mắt trưng trưng dưới cái hố sâu vun vút mà tôi đã đào ở sau vườn, chỉ nghĩ đến thôi cô đã hoảng sợ toát mồ hôi trên trán ra, cô bước vào phòng, ân cần bên cạnh chăm sóc tôi sau lần tôi bị té trong nhà vệ sinh, các vết thương trên người tôi vẫn còn rỉ máu, cô nắm lấy tay tôi, nước mắt rưng rưng tự hận mình vì sao lại kéo tôi vào chuyện gia đình của cô ấy trong khi tôi vẫn đang nằm ngủ để dưỡng thương. Tình yêu của chúng tôi luôn gặp nhiều trắc trở khi cã 2 vong hồn của bác sáu và thằng thi cứ bám theo chúng tôi muốn lôi chúng tôi về âm phủ. Đêm hôm nay trời lại mưa nặng hạt, tất cả bóng đèn trong nhà đều được phương bật sáng từ khi trời còn chưa tối, cô ấy nằm bên cạnh tôi nhìn tôi trìu mến cho đến khi tỉnh dậy, khi những cảnh vật đầu tiên tôi mở mắt ra nhìn thấy đó là cô ấy, đôi mắt buồn rưng rưng dòng lệ, tôi cười nhẹ dang rộng vòng tay ôm lấy cô ấy vào lòng, khẽ nói cho cô ấy biết những lời yêu thương
"Em sao vậy vợ yêu của anh?"
Cô ấy ôm ghì lấy tôi, tay nắm tay tôi đưa xuống bụng nói
"Ở đây của em, đã có con của anh rồi"
Tôi giật mình ngồi dậy tỏ vẻ ngạc nhiên, đôi mắt tôi rưng rưng giọt lệ, tôi nhìn cô ấy không chớp mắt, tôi nói
"Anh .... anh được làm cha rồi, anh được làm cha rồi"
Vui vẻ quá mức tôi quên hẳn đi các vết thương trên người, tôi chạy đến bế cô ấy lên vì sung sướng, cảnh vật xung quanh đáng sợ như ngày nào nhưng bây giờ đã không còn nữa, cô ấy cũng vui không kém gì tôi, cô ấy nói
"sáng nay có 1 thầy tu nói với em, ngôi nhà này đầy âm khí, em cảm thấy sợ"
tôi cười nói
"Nếu em cảm thấy sợ mình sẽ bán nhà này, dọn nơi khác, nơi mà không có thứ gì ám ảnh chúng ta"
dù đó là 1 lời khuyên nhưng cô ấy không đồng ý, vì đây là căn nhà của bác sáu ưa thích nhất, chiều theo quyết định cô ấy, tôi ở lại cùng cô ấy để cô ấy đỡ hoảng sợ, đang vui vẻ thì bỗng ở cửa nhà vệ sinh, cửa nhà sân vườn sau, đều phát ra tiếng động lạ, tiếng như ai đó dang dùng móng tay cào cấu vào cánh cửa, như muốn xông vào nhà giết chết cả 2 chúng tôi, cả chúng tôi run lẩy bẩy, tiếng động ngày càng rõ hơn như bên tai tôi, tôi cùng phương đi xuống nhà dưới, tôi vớ tay lấy con dao thủ sẵn trên tay, đi đến gần cửa nhà sau sân vườn tôi la lớn "Ai vậy" khi nghe tiếng của tôi thì tất cả cửa trong nhà, cửa sổ, cửa sau, cửa phòng đều có tiếng móng tay cào cấu vào cửa, bóng đèn trong nhà chớp tắt liên tục, tay của phương toát ra nhiều mồ hôi hơn càng nắm chặt tay tôi hơn, bên ngoài tiếng sấm cứ đánh liên tục xuống góc cây đa trong sân vườn ... cứ 1 tý lại có 1 vệt sáng trên trời lóe lên, khiến tôi thấy rõ hình dáng thằng thi đang đứng trước sân vườn máu me vãi khắp người nó, cứ chốc lát lại có tiếng rên vang lên "Ở dưới này lạnh lắm, đốt cho anh cái áo đi phương", tôi trấn an phương đừng hoảng sợ rồi là lớn lên "Im hết đi" đèn tắt rụp, những âm thành cào cấu không còn nữa, nhưng lại có bóng dáng 1 người đàn ông đứng trước sân vườn trong cơn mưa tầm tã lúc ẩn, lúc hiện rồi biến mất sau vườn cây âm u ở sân vườn sau nhà, tôi tiến đến gần cánh cửa sân vườn nhà sau, dùng tay đẩy nhè nhẹ cánh cửa ra, và phía sau cánh cửa này chính là .
Phần 7
... Nhưng lại có bóng dáng 1 người đàn ông đứng trước sân vườn trong cơn mưa tầm tã lúc ẩn , lúc hiện rồi biến mất sau vườn cây âm u ở sân vườn sau nhà , tôi tiến đến gần cánh cửa sân vườn nhà sau , dùng tay đẩy nhè nhẹ cánh cửa ra, và phía sau cánh cửa này chính là ........ Ông Sáu. Tôi hết hồn, buông con dao, và ngã ngửa xuống đất, sợ hãi nhìn vào ông Sáu, một bộ đồ trắng, người gầy gò... chỉ có hai con mắt thì xanh lè. Còn chưa hết kinh hãi, thì từ đằng sau hiện lên hai người nữa mặc đồ đen, tây cầm roi dâu da, mắt đỏ lòm. Như quá sợ hãi, tôi vội quỳ xuống mà lạy lục:
- Xin ông Sáu tha mạng cho con, con biết tội con rồi ... Ông Sáu ơi.
Đèn Điện lại sáng, tôi hơi ngửng đầu lên nhìn thì ba cái vong kia đã biến mất. Tôi vẫn còn hơi nổi da gà, tim đập nhanh, liền đứng lên tiến ra cửa, ngó nghiêng cái khu vườn sau. Bốn bề không còn gì cả, chỉ còn mưa và sấm chớp vang trời. Tôi đóng cửa quay lại nằm bên Phương, thật là lạ lùng, nàng đã ngủ say từ lúc nào không hay. Rồi tôi vòng tay ôm lấy nàng và cũng nhắm mắt cố tìm lại giấc ngủ, tôi lần tay xuống bụng Phương hạnh phúc mà nghĩ thầm "con của bố".
Sáng hôm sau là một ngày nắng đẹp, đúng như câu "sau cơn mưa trời lại sáng". Phương đã dậy nấu đồ ăn từ lúc nào. Tôi cũng tỉnh dậy, chui khỏi giường và đánh răng rửa mặt cho tỉnh táo. Ngồi vào bàn, Phương bê cho tôi một tô mỳ n

