watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 10 - Đọc truyện,Nhóc To Gan Đấy<br />
Home >
Tìm kiếm

Đọc truyện,Nhóc To Gan Đấy

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
31/01/26 - 08:12

hượng đài loại nhẹ, ai thua phải đãi người thắng một chầu kem. "Atula" lúc nào cũng được khao kem. Nhưng nếu là ngày xui nhỏ phải dành trọn chầu kem để khao lại một người – tôi - người luôn hạ nó 30/30.

-Còn anh ? – Tôi hỏi trưởng CLB – Anh có phải bao con nhỏ háu ăn này chầu kem không ?

-Đương nhiên là... – Anh Sơn ôm cái mặt bầm tím.

-Chung số phận. – Vân bá cổ bồ thật chặt. – Hôm nay bồ được bao nhiêu thành tích rồi ?

-Cũng vừa phải. – Tôi cười hì hì.

-Được 15 bài loại nặng đô. – Trân nói.

Tôi không nói gì, gỡ cái mũ phải chụp tóc trong phòng thí nghiệm. Buộc mái tóc xoã bằng chiếc ruy băng mới.

-Ủa ruy băng mới à ? – Trân huých nhẹ vai tôi.

-Ừ !

-Của chàng phải không ? – Vân thì thầm vào tai tôi.

Tôi cầm cái cặp phang một cái thật mạnh lên đầu nó.

-Chàng nào chứ ! Vô duyên !

-Mắc cỡ kìa ! – Vân thè lưỡi trêu tôi.

-----***-----

-Chuyện gì vậy anh ? Có bài nào khó à ? – Tôi nghiêng đầu hỏi.

Giờ ra chơi, tự dưng Thế Dũng gọi tôi hết giờ sinh hoạt thì ở lại giải vài bài toán khó, lại bảo rằng chỉ có tôi mới làm được vì hôm nay "Ve chai" phải nghỉ học để dự lễ cưới của một bà chị họ.

-Chỗ nào đâu ? – Tôi lật lật quyển sách 150 bài toán khó.

-Chỗ này !

Anh ấy đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào tôi.

Tôi ngó trước ngó sau.

-Ở quyển sách trên người em hả ?

-Chỗ này này !

Anh ấy vươn tay ra giật phăng dải ruy băng vàng đang ở trên tóc tôi.

-Tại sao ? Tại sao em lại cột cái này trên tóc ?

-Trả lại cho em ! – Tôi giật lại dải ruy băng của tôi.

-Tại sao ?

Tôi cột lại mái tóc mình, miễn cưỡng nói :

-Đây là quà của một người bạn em rất quý.

-Quý cỡ nào mà em lại bỏ dải ruy băng màu hồng – màu em thích nhất anh tặng em để cột bằng cái này ?

Chết ! Mấy bữa nay tôi không buộc tóc bằng quà anh Dũng tặng. Chắc ổng tự ái mình chê quà ổng rồi.

-Tại dải ruy băng anh tặng bị bẩn nên em phải giặt, không buộc tóc được. – Tôi cúi đầu. – Xin lỗi anh.

-Giặt gì mà một tuần phơi không khô sao ? - Tự dưng ổng hét lên.

-Em xin phép ! – Tôi vội vàng chạy ra khỏi CLB.

Gì thế này ? Ánh mắt anh Dũng dạo này rất lạ, cứ đau đáu nhìn vào dải ruy băng màu vàng như cứ muốn xé tan nát nó ra. Đặc biệt là mỗi lần Vân trêu tôi là mặt ảnh hằm hằm, cứ như núi lửa sắp nổ tung vậy. Tôi không hiểu !

Chạy về đến nhà, tôi vội vàng lao vào phòng, tôi sợ anh ta đuổi theo đến tận đây. Thật đáng sợ.

-Hù !

-Oái ! – Tôi hét lên.

-Gì mà hét ghê thế ? – Nó bịt lỗ tai mình lại.

-Đồ chết bầm ! Thần kinh đang căng thẳng mà lại chơi hù. – Tôi thở phào.

-Thần kinh căng thẳng ? Chuyện gì vậy ?

Tôi liền kể mọi chuyện cho nó nghe. Nó lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng chăm chú nghe kỹ câu chuyện của tôi. Giờ cũng vậy.

-Ra vậy, thì ngày mai cô buộc dải lụa cũ cho ổng vui đi ! Chuyện đơn giản mà cũng nói.

Miệng nó nói vậy chứ thật ra nó đang nhíu mày suy nghĩ, đơn giản cái gì chứ ?

-Nhưng tôi thích dải lụa này hơn. – Tôi thở dài.

-Hả ? Cô thích màu hồng hơn mà.

Tôi biết tôi lỡ lời liền sửa lại.

-Ý tôi là phu nhân nói màu này hợp với tôi hơn.

-Thì cô cứ buộc dải lụa đó trên lớp đi còn ở nhà thì buộc cái này. Vậy mà cũng nói.

-Ừ, đành vậy.

-----***-----

Hai ngày nay tôi không buộc dải lụa vàng đi học, phải bỏ ở nhà. Tôi không thích chút nào. Dù tôi thích màu hồng nhưng tôi vẫn thấy dải lụa màu vàng hợp với tôi hơn. Cầm dải lụa anh Dũng tặng tôi tôi cứ chần chừ không muốn cho nó thay chỗ dải lụa thằng nhóc tặng tôi, phải nói là nó chọn hợp hơn ổng nhiều.

-Sao chưa buộc tóc xuống ăn sáng rồi đi học đi ? – Nó giục. – Ê !

Tôi hết hồn, thả dải lụa xuống... cửa sổ, gió thổi mạnh và nó đáp vào cây pháo con nhỏ em họ đốt chơi dưới lầu.

-Chết rồi ! – Tôi đứng ngắm dải lụa đang từ từ biến thành tro dưới mồi pháo hoa của con nhỏ.

-Thật là... kiếm lời nói với ổng đi, không khéo cô bầm mình với bạn cô đó. Xuống ăn sáng ! – Nói gì thì nói, tôi vẫn thấy đằng sau lời nói ấy nó đang cười một cách khoái chí.

Mới hai ngày mà đã bị cháy, có lẽ tôi với dải lụa đó không hợp nhau. Thôi thì xài cái mới vậy, rồi lựa lời nói cho ông Dũng vừa lòng, không thì tôi thủng màn nhĩ với nhỏ "Ve chai".

-Tôi đi học đây ! – Tôi tung mái tóc dài mình rồi xách cặp tới trường.

-----***-----

Tới giờ sinh hoạt CLB, cái giờ tôi phải trổ hết tài hùng biện với ông Dũng. Tôi nặng nề cất từng bước chân đến nơi sinh hoạt.

-Phải công nhận là bồ mang cái này hợp hơn. – Trân khoác tay tôi, mỉm cười.

-Đây cũng vậy, nhưng sợ bồ của "Ve chai" tự ái. – Tôi thở dài.

Quả nhiên, cuối giờ sinh hoạt là ông Dũng giữ tôi, hỏi cho ra cặn kẽ.

-Sao em lại mang cái này trên tóc nữa.

-Tại... sáng nay em làm rớt vào mồi lửa nên cháy rồi. – Tôi cố gắng biện minh cho mình.

-Nói dối !

Anh Dũng hét lên, lấy hai tay tấn tôi vào tường. Mặt ảnh lúc này thật đáng sợ, cứ như là con sư tử muốn vồ mồi. Chân tay tôi run lên.

-Em giỏi Karate như vậy sao không nhảy đến chụp lấy.

-Anh nói thì hay lắm, em là tuyển thủ chứ có phải là võ sư đâu mà dám nhảy từ lầu tám xuống đất chứ. – Tôi cãi lại.

-Nhà em xây lầu tám ?

Tiêu ! Nhà tôi đâu có xây lầu tám đâu. Chẳng lẽ nói là nhà... chồng chưa cưới hả trời. Chứ dạo này tôi nghỉ làm, ai cũng biết. Còn nhà trọ thì làm sao tôi đủ điều kiện ở sang như thế.

-Đó là nhà ai ?

-Sao tự dưng anh nổi cáu với em, em nói là dải lụa đó bị cháy rồi, em không có nói dối ! Anh chỉ cần biết vậy thôi.

-Đó là nhà ai ? – Anh ấy hét lên. - Phải là bạn trai mà mọi người hay nói không ?

Bạn trai ? Phải nói sao chứ. Không thể nói là bạn trai nhưng cũng không phải là học trò, càng không phải là người dưng nước lã.

-Em... em... – Tôi không nói nên lời.

-Quả nhiên...

Bất chợt anh Dũng lại giật phắt dải lụa vàng và không chỉ nắm không mà còn xé toạc. Trông anh ấy giận dữ hơn bao giờ hết.

Nhưng với tôi chuyện đó giờ không thành vấn đề nữa.

-Sao anh lại xé nó ? – Tôi hét lên. – Em bảo dải lụa của anh bị cháy rồi mà.

-Đó là của ai mà em quý thế ? Này thì...

Phừng. Anh ấy ném nó vào bình đèn cồn còn chưa tắt hết trên bàn thí nghiệm. Dải lụa nhanh chóng bị ngọn lửa ấy biến thành tro.

-Anh...Đó là của một người em rất trân trọng ! – Tôi tức – Sao anh lại đốt nó ?

-Vì nó dám tranh chỗ của...

Bốp ! Tôi không thể dằn được, tát anh ấy một cái thật mạnh. Hai cánh tay tấn tôi vào tường đã phải lãnh nhiệm vụ làm dịu nỗi đau trên má khổ chủ nên tôi có thể chạy đến bên đống tro kia.

-Trời ơi, thành tro hết rồi. – Tôi bốc nắm tro lên. – Anh quá đáng lắm !

-Em đánh anh đau lắm, đánh anh đến hai đòn.

-Ai bảo anh làm hỏng nó.

-Con tim anh ! Anh yêu em !

Như một trận sét đánh ngang tai, cái gì ? Tôi không tin vào mình nữa. Anh Dũng bảo với tôi là...

-Anh đừng đùa chứ. – Tôi hỏi dò lại. – Anh đùa em phải không ?

-Anh nói thật đấy, anh đã chú ý đến em từ khi mới gặp mặt và anh đã biết mình yêu em từ ngày sinh nhật lần thứ 16 của em.

-Anh đừng quên là anh đã có... – Tôi nhắc lại cho anh ấy nhớ.

-Anh biết nhưng từ khi gặp em thì vị trí của Trân trong lòng anh đã hoàn toàn thay đổi. Giờ anh chỉ yêu em thôi.

-Quả nhiên...

Trân ! Nó đứng trước cửa CLB từ lúc nào mà tôi không hay. Mặt nó vô cùng nhợt nhạt, mắt nhìn tôi trừng trừng.

-Hay thật ! – Nó chạy đi.

-Khoan đã ! – Tôi liền đuổi theo.

Trân chạy kém hơn tôi rất nhiều nên chỉ trong chốc lát tôi đã đuổi kịp và nắm được tay nó. Trân quay lại, đôi mắt đỏ hoe còn ngấn lệ nhìn tôi giận dữ, môi nó ứa máu. Trân giật mạnh tay ra nhưng sức nó sao địch lại tôi.

-Nghe đây nói đã. Đây không biết chuyện này. Đối với anh Dũng, đây không hề... – Tôi cố gắng giải thích cho nó hiểu.

-Thôi đi ! – Trân hét lên. – Rõ ràng như ban ngày, bồ đã cướp anh ấy đi, mà trước mặt mình làm bộ giả nai làm người bạn tốt rồi còn giả bộ như có bạn trai rồi vậy. Người đó là anh Dũng chứ ai.

-Không phải. – Tôi đành nói ra. - Thật ra mình có chồng chưa cưới rồi.

-Xạo ! Dù bồ vô tình hay cố ý bồ cũng đã cướp mất anh ấy. Mình không muốn gặp bồ nữa. Tình bạn chấm dứt !

Thế là hết. Nắm tay tôi buông lỏng ra, Trân thừa cơ hội giật mạnh khiến cho tôi lảo đảo suýt té. Sao thế này ? Tôi đâu có cố ý quyến rũ anh Dũng, cũng không hề có một chút tình cảm cho anh ấy mà vẫn bị con bạn thân gán cho tội cướp đi người nó yêu mến nhất mà cắt đứt mọi quan hệ. Nó chẳng hiểu gì cả. Người tôi yêu mến thật sự là...

-Mai ! – Anh Dũng bước ra sau tôi.

Tôi cười khẩy.

-Vừa lòng anh rồi đấy, huỷ mất dải lụa tôi thích mất và cả một tình bạn tốt đẹp mấy năm nay. Vừa lòng anh rồi đấy.

-Nhưng anh... – Anh ấy lao tới ôm chặt vai tôi.

Tôi xoay người qua cho anh ta một cước thật mạnh vào bụng.

-Anh đừng quên tôi là tuyển thủ Karate. Ngày mai thì tôi chỉ là thành viên một CLB thôi. Đừng mong gặp lại tôi. - Rồi tôi lê bước trên đường một cách vô thức.

-----***-----

Mưa rồi ! Cũng tốt, tôi có thể tắm mưa thoải mái, để mưa có thể gội sạch mọi phiền não, như thằng nhóc lúc đứng trước mộ cha nó vậy. Mưa hôm nay cũng lạnh, lạnh hơn mọi lúc, lại mặn nữa. Tôi gục xuống. Hứng những giọt mưa đang rỏ xuống từ mái tóc. Lạnh quá !

-Về !

Sao không có mưa nữa. Tôi ngước lên. Nó đang nắm dù che cho tôi.

-Cậu... Về đi ! – Tôi gạt cái dù sang một bên làm nó rớt xuống đường. – Hôm nay tôi muốn tắm mưa.

Nó nói.

-Vậy để tôi tắm mưa chung được không ?

Tôi khẽ gật đầu.

Nó đưa tay đón những giọt mưa rỏ xuống từ những chiếc lá, mỉm cười.

-Hồi nãy tôi có nghe cái xác bên đường than thở nên biết hết mọi chuyện rồi. Cũng tại tôi.

-Không phải ! Không phải... Tôi vô phước.

-Cô có đau không ? – Nó đặt tay lên trái tim tôi.

Tôi lắc đầu nhưng trước sự dịu dàng đó làm tôi nhũn người ra và đầu tôi gật xuống.

Nó dịu dàng ôm vai tôi, thì thầm vào tai.

-Tôi không hiểu gì hết nên cô vẫn có thể khóc trước mặt tôi mà không sợ gặp kẻ thương hại.

Tôi bấu chặt lấy áo nó, khóc thật lớn.

-Tại sao ? Tại sao tôi lại kém may mắn như thế chứ ? Sao Trân không hiểu cho tôi, lại muốn cắt đứt tình bạn chứ ?

Nó không nói gì cả, chỉ chờ sau khi tôi dốc hết bầu tâm sự mới khẽ khàng vuốt tóc tôi, dịu dàng nói:

-Được rồi ! Bình tĩnh lại chưa ?

-Ừ.

-Đừng khóc nữa, để tôi thế chỗ cô ấy cho. – Nó mỉm cười.

-Không !

-Tại sao ?

-Không là không ! – Tôi lắc đầu.

Vì trong tim tôi, cậu ở vị trí khác.

Chương XVIII : Khách mới bạn cũ

Đã hai tuần rồi tôi chưa nói chuyện lại với "Ve chai", thế là bộ ba chúng tôi chỉ còn tôi với nhỏ "Atula" thôi. Không khí thật ngột ngạt.

-Xin lỗi "Mọt sách" nhé ! Hồi bữa mình lỡ lời.

-Hả ? – Đang ngồi trên chiếc ghế vô cùng thăng bằng tôi cũng bị choáng.

Không phải chứ ? Nhỏ "Ve chai" đang cúi đầu xin lỗi tôi chuyện hồi bữa. Thật không thể tin vào mắt mình, tuy nhỏ này biết đúng biết sai thật nhưng cố chấp chưa từng thấy, phải chờ người ta xuống nước mới làm lành dù lỗi sờ sờ là của mình. Nay lại thân hành xin lỗi... Tiêu rồi !

Tôi chạy như bay xuống lầu, miệng hét lên :

-Thông báo ! Thông báo ! Sắp có thiên tai xảy ra. Mọi người mau về nhà tìm nơi ẩn nấp.

-Khoan đã !

"Ve chai" chạy theo tôi, cố với lấy tay tôi. Nhưng nhỏ chạy sao lại.

Tôi phóng một mạch về nhà. Đóng rầm cửa.

-Xuống hầm ! Xuống hầm gấp ! Sắp có thiên tai, động đất, lũ lụt xảy ra rồi. – Tôi xách thằng nhóc lên, chạy ra vườn.

Nó nhảy xuống, hét lớn.

-Gì vậy ? Đang đôn đốc dọn dẹp.

-Tiêu rồi, thiên tai sắp ập xuống rồi. – Tôi thở hồng hộc, hồi nãy chạy nhanh quá.

-Đừng có xạo, dự báo thời tiết mới hôm qua còn nói trời đẹp mà. Xạo !

-Thật đấy ! Sáng nay bla bla... – Tôi kể lại sự bất thường của hôm nay cho nó nghe.

Nó nghe rồi phì cười.

-Thật là... người ta đã xin lỗi thì cô phải chịu khó nghe chứ, ai lại sợ như vậy.

Tôi đỏ mặt, ngượng nghịu.

-Tại nhỏ có bao giờ như vầy đâu ? Nay lại...

-Được rồi, được rồi, mai hẵng hay.

-Ờ. Ủa, hôm nay mọi người có vẻ bận rộn nhỉ

Đúng rồi, tôi thấy bác quản gia cứ lăng xăng chạy tới chạy lui đôn đốc. Ai cũng cầm chổi chạy tới một hướng.

-À, mai sẽ có một người quen tới đây gửi con cho ông ấy đi công tác, cô ấy sẽ ở lại đây. – Nó giải thích cho tôi hiểu.

-Cô ấy ? – Tôi thấy hơi bực khi nghe cái từ đó.

-Người ở nhờ nhà chúng ta là tiểu thư của tập đoàn Vạn Trang, thân giao của chúng ta. – Nó mỉm cười. – Hôm qua tôi mới gặp cô ấy, cô ấy vẫn xinh đẹp như xưa. – Nó ra vẻ mơ mộng

-Vậy à ?

Nó rướn người lên bẹo má tôi, cười nắc nẻ.

-Vợ đừng có ghen, chỉ là bạn thường thôi.

Tim tôi thót lên một cái. Mặt tôi đỏ lên.

-Ai ghen gì chứ ? Ăn nói cho cẩn thận đấy !

-----***-----

Thịch, thịch, thịch. Bình tĩnh nào. Nhỏ "Ve chai" đang tiến đến gần bàn mình. Chuẩn bị nào.

Nhỏ cẩn thận nắm chặt lấy tay tôi, khẽ khàng nói :

-"Mọt sách" cho mình xin lỗi nhé ! Hôm nọ lỡ lời.

-Ờ ờ. Bồ... bồ... đừng... – Tôi lắp bắp, nói theo kịch bản đã chuẩn bị sẵn tối hôm qua.

-Chuyện anh Dũng không thể quy là tại bồ được. Cũng tại mình nóng quá. – Nhỏ siết chặt tay tôi, mặt vô cùng thành khẩn.

-Không sao đâu mà. – Tôi thở mạnh.

-Cám ơn.

Ơn trời, tôi nói được rồi.

-Còn chuyện tình cảm giữa mình và anh Dũng... - Nhỏ thở dài – Đã cắt đứt rồi.

-Vậy...

-Nhưng không sao. Mình đã có đối tượng mới rồi. - Mặt nhỏ tươi hẳn lên.

Rầm. Trời ạ ! Thảo nào nó chịu làm lành sớm thế. Con nhỏ láu cá này...

-Ai vậy ? – Tôi ráng cắn răng để khỏi cắn con nhỏ này.

-Đó là một người tuyệt vời, dũng mãnh, dịu dàng,... - Nhỏ tuôn ra một tràng những từ dùng để tả một chàng trai tuyệt vời.

-Được rồi, được rồi. – Tôi xua tay. - Tốp !

-"Xích thố" ! Tới giờ sinh hoạt CLB rồi ! – "Atula" khoác bộ võ phục lên vai, gọi tôi.

Tôi lấy vội bộ võ phục trong hộc bàn, chạy theo "Atula".

-Bye bồ ! Mai gặp lại nhé ! – Tôi biết rõ là hôm nay không sinh hoạt CLB Tri thức.

-----***-----

(Lời kể của Nhất Thiên)

-Họ tới chưa hả con. – Bà mẹ của tôi sốt ruột nhìn lên đồng hồ.

-Chưa ạ. – Tôi chẳng mong gì.

Ồ, tiếng của quản gia. Họ đến rồi !

-Chào bác ạ ! - Tiếng của tiểu thư vẫn dịu dà
<<1 ... 89101112 ... 32>>

Tag:

Đọc,truyện,Nhóc,To,Gan,Đấy,/>

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4498 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4563 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4565 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4565 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 5