Ngẫm ... Full (Tác giả : BELoster)
/>
_Thôi đi đại ca, nhìn là em biết rồi, Linh hả?
_Xùy xùy, không phải chuyện của mày.
_Há há, đại ca mắc cỡ kìa, há há- nó cười lớn
_Ừ, cười đi, lát khỏi có cơm ăn nha con.
_Kệ, lát ăn tiệm, đại ca toàn cho ăn cơm với trứng, ngán thấy tía.
Mặc cho nó ngồi đó than thở, tui đi xuống nhà, rửa tay, rửa mặt rồi nấu cơm. Tui nấu chỉ nửa lon gạo. Lấy hai cái trứng gà ra, đập vỏ, đổ vô chén, cho thêm tí hành, nước mắm, cà chua. Đánh đều lên. Xong, tui mở tủ lấy 1 nhúm tôm khô, ngâm nước rồi bỏ vô chén, giã cho nhuyễn ra. Bỏ tôm khô vô chén trứng, tui đánh lên thêm một lần nữa rồi đổ vô chảo, nghe xèo xèo, vui tai vãi. Cơm chín, tui múc cho một tô, sạch nồi. Nhấc chảo, bỏ cái trứng vô tô cơm, thơm phức. Xịt thêm ít nước tương, tui bắt đầu xử tô cơm. Ăn được nửa tô thì thằng Đức chạy xuống.
_Gì mà thơm quá đại ca?
_Trứng chiên- tui vừa ăn vừa trả lời
Nó cười hè hè rồi chạy lại trước mặt tui, giở nồi cơm ra.
_Gì mà không có miếng cơm nào hết vậy?!
_Tao ăn hết rồi. Chịu khó ăn mì đi.
_Đại ca ăn mảnh vậy coi được hả??!!!-Nó sửng cồ với tui
_Tao úp cái nồi lên đầu mày à, mày nói mày đi ăn tiệm mà giờ đòi ăn cơm là sao?
_Giỡn thôi mà đại ca. Nấu cho em miếng cơm đi mà đại ca- nó cười cầu tài
_Éo, tự đi mà nấu.- tui cắn miếng trứng
_Đại caaaaaaaaaa.........- nó nhựa như Khựa
_Im cái mỏ mày lại, mày tin tao vả vô trong mặt mày không?!
_Éo cần...đại ca như cờ hó- nó phản lại tui
_Á à, dám mất dạy với đại ca mày à? Chết nè con!!!
Tui phóng thẳng cái muỗng vô đầu nó."BÓC!!", "Ui da!!!"- Thằng Đức thất thanh. Tui ôm bụng cười lăn lộn, thằng Đức quay lại, ánh mắt nó như chó dại chuẩn bị cắn người, biết chuyện không lành tui lẳng lặng đi chỗ khác. Đi được mấy bước thì thằng Đức đuổi theo tui. Hốt hoảng, tui ôm tô cơm ăn dỡ chạy nhà sau ra ngoài vườn rồi từ ngoài vườn lên nhà trước. Đang chạy thì điện thoại reo.
_Ê ê, đợi tí tao có đt.
_Tao giết mày!!!!!!!- nó rống lên
Định dừng lại nhưng thấy cái bản mặt nó nhìn ghê quá nên tui chạy tiếp. Vừa chạy vừa trả lời đt.
_Alô? Ai vậy?
_Em, Trang nè.
_Hả?- tui thằng lại cái két.
Thằng Đức chạy tới, tui lách qua một bên rồi giơ chân ra, nó mất trớn cộng thêm bị vấp chân tui nên nó úp mặt vô cái cửa rồi nằm đó luôn. Tui tiếp tục nói chuyện đt.
_Gọi cho anh có gì không?- tui hí hửng
_Chiều nay anh bận gì không?- bé hỏi, giọng nghe lạnh như tiền
_Không?
_Vậy chiều nay khoảng 5 giờ qua nhà em.
_À ừ...mà nè....
...tút...tút ...út. Tui chưa kịp nói hết câu thì bé Trang tắt máy. Tui ngẩn người ra.
_Đại ca, sao vậy?- thằng Đức vỗ vai tui
_Không...không có gì. Ăn cơm không tao nấu?
_Thôi khỏi, em ăn mì được rồi.
Ngồi coi TV mà cứ nghĩ tới bé Trang, bỗng dưng tui thấy sợ. Một nỗi sợ vô hình. Tui cũng không biết mình đang sợ cái gì.
Chiều 5 giờ.
_Tao đi ở nhà khóa cửa nghe chưa?
_Yêm tâm đại ca.
_Ừ.
Dặn dò thằng Đức xong, tui đạp xe lại nhà bé Trang. Bé ngồi chờ tui trước cổng nhà tự khi nào. Dừng xe, bé nhìn tui mặt hầm hầm...nhưng vẫn dễ thương chết được.
_Làm gì mà đứng ra sớm vậy? Nhớ anh lắm à?- tui chọc
Bé không nói không rằng dắt xe ra rồi kêu tui ra quán trà sữa hôm bữa đi mua đồ sinh nhật với bé. Vừa đạp xe, tui vừa nhìn bé. Lâu lâu bé cũng liếc tui, hic, không biết có chuyện gì rồi. Tới quán trà sữa. Tui với bé đi lên lầu, ngồi chỗ cũ. Quán nhìn vắng ngắt không có ai. Gọi nước xong bé mới bắt đầu nói chuyện với tui:
_Hôm qua em đi thăm anh Mẫn...- bé lạnh lùng
_Sao chứ?- tui ngạc nhiên
_Ảnh bị gãy chân, giờ phải nằm ở nhà, ba má ảnh mướn gia sư tới dạy.
Tui hớp ngụm nước rồi nghe bé kể tiếp.
_Anh Mẫn nói cho em biết hết rồi, tại sao anh lại phá sinh nhật của ảnh?!- đột nhiên bé lớn tiếng
_Anh....- tui cúi gầm mặt, tim đập thình thịch, mặt nóng ran.
_Anh nói đi chứ, sao anh làm vậy?! Em cứ tưởng anh là người tốt, anh hiền nhưng không ngờ.-bé nói như tát nước vào mặt.
_Ừ, anh làm vậy tại vì anh thích đó, anh không muốn em đi với thằng đó chút nào!!!
_Nhưng anh cũng đâu cần phải làm vậy?!!!! Tại sao?!!! Anh nói em nghe đi??!!
_Em thích thằng đó à?!! Em muốn anh tới xin lỗi nó chứ gì?!!! Vậy mai anh đi với em!!!
_Không em không có!
_Đừng có cãi bướng nữa, em không không giấu anh được đâu!!!
_Em đã nói là không có mà!!- bé bắt đầu rơm rớm nước mắt
_Em im đi!!!- không kiềm được tức giận tui hất đổ li nước trên bàn xuống đất.
Tui đứng phắt dậy, định về, đi được mấy bước thì bé Trang hét lên:
_Em thích anh!!! Đồ ngốc!!! Em thích anh!!!
Tui khựng lại, bé Trang nói thêm 1 lần nữa, lần này bé vừa nói vừa khóc:
_Em thích anh mà!!! Anh không biết sao!?!!
Lúc đó do quá tức giận nên tui đi về luôn, xuống dưới tính tiền xong thì bé Trang cũng từ trên lầu bước xuống. Tui nhảy lên xe đạp như bay về nhà, bỏ lại bé nhìn theo tui 1 cách vô vọng.
Chap 26
Về tới nhà , tui thảy xe xuống cái rầm, ngồi phịch trước cổng nhà thở dốc. Đầu óc bấn loạn, không biết mình vừa làm gì. Ngồi được một lát, tui đứng dậy kêu thằng Đức ra mở cổng.
_Đức!!!Mở cổng!!!
Kêu tới tiếng thứ ba nó mới chạy ra mở cổng.
_Đi chơi với ai vậy đại ca?
Tui đi thẳng vô nhà, không nói với nó câu nào. Nằm xuống võng, tui gác aty lên trán suy nghĩ. Bỗng dưng thấy hối hận tại sao lúc đó không quay lại và ôm bé Trang thật chặt. Thật sữ lúc đó giận quá mất khôn. Càng nghĩ càng thấy mình ngu.
_Đại ca? Đi chơi về làm gì mà mặt chù ụ vậy?
_Im, tao có chuyện buồn.
_Chuyện gì đại ca.
_Im, tao đang suy nghĩ.
_Suy nghĩ gì đại ca?
_Im, tao đang bực.
_Bực gì đại ca?
_Tao bực.....cái mỏ của mày á!!!- Tao sửng cồ lên
_Chỉ có gái mới có thể làm đại ca nổi khùng vầy thôi..hé hé- nó cười đểu tui
_Mày biết gì mà nói, lo đi học bài đi.
_Gì chứ, em thì em đi dép trong bụng đại ca- nó giở giọng rành đời ra
_Ngu! "Guốc" chứ không phải "dép".
_Ăn cơm chưa đại ca?- nó đánh trống lảng để che giấu cái sự ngu của mình.
_Chưa, xuống nấu mì gói ăn.- tui trả lời
_Nữa hả? Ăn quoài, ngán quá.
_Muốn ăn cơm thì tự nấu, tao làm biếng quá.
_Đại ca, nấu cơm đi, ami em về rồi.- nó nhằn
Thấy cũng tội nên tui xống dưới bếp nấu cơm. Ăn trứng tiếp. Ăn xong tui lên phòng làm mấy bài bài toán với học ngữ văn. Lần quần cũng tới 8 giờ mấy gần 9 giờ. Xuống nhà, coi Tv với thằng Đức. Vừa coi vừa nghĩ tới chuyện hồi chiều với bé Trang, bây giờ muốn nói chuyện với bé lắm nhưng mà không biết phải làm sao. Tui móc đt ra bấm số của bé, bấm xong rồi xóa, xóa rồi bấm vô tiếp. Đang bấm thì đt reo.
_Alô?
_Cho mình hỏi có phải T đầu dây hông?
_Phải? Ai vậy?
_Hì, hông nhận ra giọng mình hả?
_Không.
_Linh nè.
_Ủa, Linh hả? Gọi cho T có chuyện gì không?
_À....ừ....Linh muốn coi coi số đúng không đó mà.
_Sợ T xí gạt Linh hả?
_Hông phải....
_Chứ sao?
_Tại....tại...
_Tại gì?-tui hỏi
_Tại...Linh....muốn nghe giọng của T.- nhỏ lí nhí
_Thì giờ nghe rồi nè. Có chuyện gì Linh nói đi.
_À, Linh chỉ muốn hỏi là mai 5 giờ T lại nhà Linh được hông?
_Ài, hỏi hồi trưa rồi mà cô nương, chiều mai 5 giờ T qua nhà Linh.
_Chắc chắn luôn nha.
_Ừ, chắc mà.
_Hi hi, vậy Linh yên tâm rồi, thôi, bye bye T nha.
_Bye Linh.
Tui tắt đt, mắt dán lên trần nhà. Nói chuyện với nhỏ Linh xong, tui bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn mặc dù chỉ là 1 chút. Xuống bếp, lấy hộp sữa, tui tu ừng ực. Hết nửa hộp. Trả lại hộp sữa cho cái tủ lạnh. Tui đi lên nhà trước coi TV tiếp. Chán. Cáp gì mà phát toàn phim chán phèo. "Bíp!Bíp!", có tin nhắn. Mở ra coi:
_Ngủ ngon nha T <3.
Tin nhắn của nhỏ Linh, lại còn thêm cái dấu quỷ gì vô nữa. Nhắn lại chúc nhỏ ngủ ngon xong thì lại "Bíp!Bíp!", tin nhắn nữa à.
_Em xin lỗi anh chuyện hồi chiều, lúc đó em hơi lớn tiếng.- tin nhắn của bé Trang.
Ế!!!! Bé nhắn tin xin lỗi. Mừng như bắt được vàng, tui hí hoáy nhắn lại:
_Em có lỗi gì mà xin, cái đó cũng tại anh.
_Anh đừng giận em nha....T^T- bé Trang trả lời
_Anh biết rồi, anh không giận em. Hì.
_Hi hi, anh ngốc.
_Ê, nói ai ngốc hả?
_Anh là đồ đại ngốc.
_Hứ, giận.
_Thôi mà, em giỡn mà. Đừng giận em thương thương
Nhắc mới nhớ, tui liền nhắn tin hỏi bé Trang:
_Vậy hồi chiều em nói thật không?
_Thật gì anh?- bé ngây ngô
_Em...nói..em thích anh đó.
_Hì...
_Cười gì, trả lời đi.
_Hì...có...em thích anh ^x^! Anh có thích em hông?
_Ừ thì...hì hì...
_Trả lời em đi.
_Ờ thì...chừng nào gặp nhau đi anh nói, cái này phải nói trực tiếp.
_Trả lời em đi.
_Hông.
_Hứ,giận.
_Giận kệ cô...blêu .
_Anh là đồ xấu xa...hông thèm nói chuyện với anh nữa.
Rồi tui với bé nhắn tin cho tới khuya luôn. Lần đầu tiên nhắn tin với một người lâu như vậy, tui thấy thật là..........tốn tiền thấy mẹ. Chắc rủ bé xài Vietnammobile cho đỡ tốn.
Sáng, thằng Đức lấy đồ sửa soạn về.
_Đi về bằng gì?
_Xe ôm chứ gì.
_Ừ, rồi chừng nào mày về đây nữa?
_Hên xui, thôi bai bai nhá đại ca.
_Ừ.
Thằng Đức chạy ù ra chỗ ông xe ôm. Chiếc xe Dream của ông xe ôm rồ ga rồi vọt đi. Tui cũng đẩy xe ra khỏi nhà, khóa cửa cổng lại, tui nhảy lên xe rồi đạp tới trường. Vô lớp, thằng Kì Lân mặt hầm hầm nhìn tui. Tui cũng hiểu chuyện gì xảy ra. Tui bụm miệng cười sằng sặc. Thằng cờ hó chửi tui như tát nước:
_Con mẹ mày, mày cho tao số của đứa nào vậy?
_Số....của nhỏ Linh....há há há- nhìn mặt nó không nhịn nổi cười
_Số của bà nội mày hả? Mẹ nó, nhờ mày à tao mất chầu nước, mém mất trinh luôn, mẹ mày!!!!
_Sao? Éo hiểu?- tui thắc mắc
Há há há, ra là hôm qua nó nhắn tin qua số con vẹo, rủ con vẹo đi uống nước, con vẹo đồng ý. Trùng hợp cái là con ẹo đó cũng tên Linh....cờ hó Lân này ngu không tả nổi. Tưởng hẹn được người đẹp đi chơi ai dè ra con vẹo. Thằng tính đánh bài chuồn thì bị con vẹo túm đầu lại, vậy là mất chầu nước. Ngồi nói chuyện thì bị con vẹo vuốt từ trên xuống dưới, tới lúc về còn bị rủ đi khách sạn....hên là nó thoát được. Nghĩ lại thấy mình cũng ác quá nên giờ chơi dẫn nó ra căn tin mời nó uống nước.
Bạn đang đọc truyện tại
Chap 27
"Someday we gonna rise up on that wind you know
Someday we gonna dance with those lions
Someday we gonna break free from these chains and keep on flyin'"
Đang uống nước thì đt reo inh ỏi.
_Alô?
_T đi đâu mất tiêu rồi?- giọng nhỏ Linh giãy nãy trong đt
_T đang ở dưới căn tin nè, có chuyện gì không?
_Hông, đợi tí Linh xuống căn tin liền.
....tút....tút...tút...nhỏ Linh tắt máy.
Lát sau nhỏ chạy xuống căn tin. Thấy nhỏ, tui cười một cái rồi vẫy tay.Nhỏ cũng cười thật tươi. Thằng Kì Lân ngơ ngáo nhìn nhỏ trân trân. Nhỏ Linh ngồi xuống kế bên tui, nhỏ nhoẻn miệng cười rồi gật đầu chào thằng Kì Lân một cái. Thằng đần đó nhìn nhỏ Linh như người mất hồn, nhả cục nước đá trong họng ra, tui phóng bụp vô con mắt của nó. Nó la oai oải, nhỏ Linh giật mình nhìn qua tui.
_Người ta chào mày mà không chào lại là sao? Tao dạy mày bao nhiêu lần rồi hả?- tui tỉnh bơ
Nhỏ Linh nhìn tui cười khúc khích. Lúc đó thằng Kì Lân mới ngớ người ra, không nói được câu nào, sượng hết chỗ nói. Ngồi uống nước cả buổi, nhỏ Linh chỉ nói chuyện với mình tui, thằng Kì Lân thì ngồi nhìn nhỏ Linh cả buổi, lắm lúc thấy ngại với nhỏ Linh vãi nhưng mà không nói được. Tới lúc nhỏ Linh nói tới vụ chiều đi qua nhà nhỏ thì đột nhiên anh chả lên tiếng:
_Cho Lân qua với được không?
_Hả?- nhỏ Linh nhăn mặt
_Thì chiều nay Lân đi chung với T qua nhà Linh được không?- nó hỏi lại
_Nhưng...nhưng...mà...- nhỏ ái ngại
_Đi mà, được không, dù sao Lân cũng là bạn thân của T mà.
Bạn thân cái éo, chiếm gió không biết mắc cỡ là gì.
_Nhưng...nhưng mà....T à...-nhỏ ngập ngừng, bặm môi, đưa đôi mắt long lanh nhìn sang tui cầu cứu.
_Á à, chiều nay ông già tao về, tao phải ở nhà. Không đi được.
_T không đi thì Linh cũng ở nhà luôn- nhỏ hưởng ứng theo
Thằng Kì Lân mặt ngơ ra. Tui cũng muốn cho nó đi mà nhỏ Linh cự tuyệt vậy thì hết cách.
....tùng...tùng...tùng....trồng đánh. Cả ba đứng dậy, trả tiền rồi đi về lớp. Thằng Kì Lân đi trước. Tui cũng chuẩn bị đi theo thì nhỏ Linh kéo tay tui lại. Nhỏ dúi cho tui cây kẹo mút, rồi cười hì hì:
_Ăn đi đầu to..^^!
_Gì? Sao kêu T là đầu to??
_Tại T nhanh trí, thông mình hì hì...- nhỏ cười chúm chím
_Trời đất!!
_Hì hì, thôi Linh về lớp nha...bye bye.
Nhỏ vẫy tay chào tui rồi chạy về lớp.
Thằng Kì Lân vô lớp thui thủi, nó ngồi thở dài. Thấy nó vậy bỗng dưng tui thấy mình có lỗi. Tui cầm cây kẹo mút của nhỏ Linh đưa cho nó:
_Nè, nhỏ Linh đưa cho mày nè.
_Hả?!
_Nhỏ mua kẹo cho mày nè.
_Thiệt hông?!!- nó ra vẻ vui lắm
_Dóc thì sao làm lão đại của tui bây?- tui cười
_Ha ha ha, cảm ơn nha.
Tui quay đi, thở dài một cái rồi bước về chỗ ngồi. Suốt mấy tiết học, tui thấy nó chỉ ngồi mân mê cái kẹo. Cuối giờ tui quay qua hỏi nó:
_Định về nhà chưng tủ kính à?
_Ừ chắc là vậy ha ha- nó cười
Thua thằng này luôn. Vác cặp lên vai, tui đi ra nhà xe. Nhỏ Linh đã đứng đợi tự bao giờ. Thấy tui, nhỏ mừng lắm, cứ vẫy tay lia lịa cứ như sợ tui sẽ không thấy nhỏ. Bước tới chỗ nhỏ đứng, tui cười hỏi nhỏ:
_Sao không vô trong mát mà đứng, ngoài đây nắng lắm.
_Hì, sợ đầu to hông thấy nên Linh mới ra đây đứng đợi.
_Ế, sao kêu tui đầu to quoài vậy?- tui nhăn mặt
_Thích, blêu, đi lấy xe đi ông tướng, nắng quá...hic
Lấy ra xe, rồi tui cũng chở nhỏ về như ngày hôm qua. Tới nhà, nhỏ xuống xe.
Tới giờ nhỏ vẫn chưa yên tâm hay sao mà đứng đó nhắc tui:
_Chiều qua nhà Linh á nha.
_Biết rồi khổ quá cô nương.
Nhó le lưỡi ra trêu rồi còn lí lắc đánh vào vai tui một cái rõ đau.
_Ui da! Sao đánh T?
_Đánh yêu mà cũng la đau, con trai gì mà....- nhỏ nhăn mũi
_Hứ, về á nha.
_Hì, đi cẩn thận nha T.
_Biết rồi bye.
Tui chạy một mạch về nhà. Tắm rửa thay đồ. Lên võng nằm lủng lẳng. Buồn quá không có gì làm, tui bật cái PS2 lên chơi đá banh. Chơi lát ngủ quên tới 3 giờ mới dậy. Đi rửa mặt thêm lần nữa, tui xuống nhà sau, làm gói mì rồi thay đồ chuẩn bị qua nhà nhỏ Linh.
....còn tiếp....
Chap 28
Đạp xe bon bon trên đường, chiều hôm nay không biết sao trời mát vậy. Tới nhà nhỏ Linh, tui dừng xe, không thấy nhỏ đâu, không lẽ bị cho leo cây. Chần chừ một hồi tui lấy đt ra gọi, đt đổ chuông, nhưng không nghe máy. Tui chờ thêm 5 phút nữa, nhỏ từ trong nhà chạy, gấp gáp lắm. Nhỏ ngồi lên xe hối tui chạy nhanh.
_Chuyện gì vậy?
_Chạy nhanh lên đi, lát nữa Linh nói sau, nhanh lên.
Nghe vậy tui cũng lấy hết sức đạp xe đi. Đạp được một đoạn, tui qua ra đằng sau hỏi nhỏ Linh:
_Làm gì mà phải đi nhanh dữ vậy?
_Hì- nhỏ chỉ cười
_Không trả lời là tui cho đi bộ á.
_Thì tại....trốn-nhỏ lắp bắp
_Trốn cái gì chứ?
_Trốn nhà...đi chơi-nhỏ lí nhí
_Trời đất, thôi thôi, đi về giùm tui.- tui giật mình
Tui toan chạy trở lại nhà nhỏ Linh thì nhỏ đánh thùm thụp vô lưng tui.
_Đạp tiếp, không là mốt đừng hòng nói chuyện với Linh- nhỏ nhăn nhó
_Thiệt tình....
_Chạy tiếp đi.
_Vậy giờ đi đâu?
_Cứ chạy tiếp đi.
Chạy thêm một đoạn nữa, nhỏ hỏi:
_Ăn gì chưa?
_Rồi, mới ăn xong.
_Vậy đi uống nước
_Xùy xùy, không phải chuyện của mày.
_Há há, đại ca mắc cỡ kìa, há há- nó cười lớn
_Ừ, cười đi, lát khỏi có cơm ăn nha con.
_Kệ, lát ăn tiệm, đại ca toàn cho ăn cơm với trứng, ngán thấy tía.
Mặc cho nó ngồi đó than thở, tui đi xuống nhà, rửa tay, rửa mặt rồi nấu cơm. Tui nấu chỉ nửa lon gạo. Lấy hai cái trứng gà ra, đập vỏ, đổ vô chén, cho thêm tí hành, nước mắm, cà chua. Đánh đều lên. Xong, tui mở tủ lấy 1 nhúm tôm khô, ngâm nước rồi bỏ vô chén, giã cho nhuyễn ra. Bỏ tôm khô vô chén trứng, tui đánh lên thêm một lần nữa rồi đổ vô chảo, nghe xèo xèo, vui tai vãi. Cơm chín, tui múc cho một tô, sạch nồi. Nhấc chảo, bỏ cái trứng vô tô cơm, thơm phức. Xịt thêm ít nước tương, tui bắt đầu xử tô cơm. Ăn được nửa tô thì thằng Đức chạy xuống.
_Gì mà thơm quá đại ca?
_Trứng chiên- tui vừa ăn vừa trả lời
Nó cười hè hè rồi chạy lại trước mặt tui, giở nồi cơm ra.
_Gì mà không có miếng cơm nào hết vậy?!
_Tao ăn hết rồi. Chịu khó ăn mì đi.
_Đại ca ăn mảnh vậy coi được hả??!!!-Nó sửng cồ với tui
_Tao úp cái nồi lên đầu mày à, mày nói mày đi ăn tiệm mà giờ đòi ăn cơm là sao?
_Giỡn thôi mà đại ca. Nấu cho em miếng cơm đi mà đại ca- nó cười cầu tài
_Éo, tự đi mà nấu.- tui cắn miếng trứng
_Đại caaaaaaaaaa.........- nó nhựa như Khựa
_Im cái mỏ mày lại, mày tin tao vả vô trong mặt mày không?!
_Éo cần...đại ca như cờ hó- nó phản lại tui
_Á à, dám mất dạy với đại ca mày à? Chết nè con!!!
Tui phóng thẳng cái muỗng vô đầu nó."BÓC!!", "Ui da!!!"- Thằng Đức thất thanh. Tui ôm bụng cười lăn lộn, thằng Đức quay lại, ánh mắt nó như chó dại chuẩn bị cắn người, biết chuyện không lành tui lẳng lặng đi chỗ khác. Đi được mấy bước thì thằng Đức đuổi theo tui. Hốt hoảng, tui ôm tô cơm ăn dỡ chạy nhà sau ra ngoài vườn rồi từ ngoài vườn lên nhà trước. Đang chạy thì điện thoại reo.
_Ê ê, đợi tí tao có đt.
_Tao giết mày!!!!!!!- nó rống lên
Định dừng lại nhưng thấy cái bản mặt nó nhìn ghê quá nên tui chạy tiếp. Vừa chạy vừa trả lời đt.
_Alô? Ai vậy?
_Em, Trang nè.
_Hả?- tui thằng lại cái két.
Thằng Đức chạy tới, tui lách qua một bên rồi giơ chân ra, nó mất trớn cộng thêm bị vấp chân tui nên nó úp mặt vô cái cửa rồi nằm đó luôn. Tui tiếp tục nói chuyện đt.
_Gọi cho anh có gì không?- tui hí hửng
_Chiều nay anh bận gì không?- bé hỏi, giọng nghe lạnh như tiền
_Không?
_Vậy chiều nay khoảng 5 giờ qua nhà em.
_À ừ...mà nè....
...tút...tút ...út. Tui chưa kịp nói hết câu thì bé Trang tắt máy. Tui ngẩn người ra.
_Đại ca, sao vậy?- thằng Đức vỗ vai tui
_Không...không có gì. Ăn cơm không tao nấu?
_Thôi khỏi, em ăn mì được rồi.
Ngồi coi TV mà cứ nghĩ tới bé Trang, bỗng dưng tui thấy sợ. Một nỗi sợ vô hình. Tui cũng không biết mình đang sợ cái gì.
Chiều 5 giờ.
_Tao đi ở nhà khóa cửa nghe chưa?
_Yêm tâm đại ca.
_Ừ.
Dặn dò thằng Đức xong, tui đạp xe lại nhà bé Trang. Bé ngồi chờ tui trước cổng nhà tự khi nào. Dừng xe, bé nhìn tui mặt hầm hầm...nhưng vẫn dễ thương chết được.
_Làm gì mà đứng ra sớm vậy? Nhớ anh lắm à?- tui chọc
Bé không nói không rằng dắt xe ra rồi kêu tui ra quán trà sữa hôm bữa đi mua đồ sinh nhật với bé. Vừa đạp xe, tui vừa nhìn bé. Lâu lâu bé cũng liếc tui, hic, không biết có chuyện gì rồi. Tới quán trà sữa. Tui với bé đi lên lầu, ngồi chỗ cũ. Quán nhìn vắng ngắt không có ai. Gọi nước xong bé mới bắt đầu nói chuyện với tui:
_Hôm qua em đi thăm anh Mẫn...- bé lạnh lùng
_Sao chứ?- tui ngạc nhiên
_Ảnh bị gãy chân, giờ phải nằm ở nhà, ba má ảnh mướn gia sư tới dạy.
Tui hớp ngụm nước rồi nghe bé kể tiếp.
_Anh Mẫn nói cho em biết hết rồi, tại sao anh lại phá sinh nhật của ảnh?!- đột nhiên bé lớn tiếng
_Anh....- tui cúi gầm mặt, tim đập thình thịch, mặt nóng ran.
_Anh nói đi chứ, sao anh làm vậy?! Em cứ tưởng anh là người tốt, anh hiền nhưng không ngờ.-bé nói như tát nước vào mặt.
_Ừ, anh làm vậy tại vì anh thích đó, anh không muốn em đi với thằng đó chút nào!!!
_Nhưng anh cũng đâu cần phải làm vậy?!!!! Tại sao?!!! Anh nói em nghe đi??!!
_Em thích thằng đó à?!! Em muốn anh tới xin lỗi nó chứ gì?!!! Vậy mai anh đi với em!!!
_Không em không có!
_Đừng có cãi bướng nữa, em không không giấu anh được đâu!!!
_Em đã nói là không có mà!!- bé bắt đầu rơm rớm nước mắt
_Em im đi!!!- không kiềm được tức giận tui hất đổ li nước trên bàn xuống đất.
Tui đứng phắt dậy, định về, đi được mấy bước thì bé Trang hét lên:
_Em thích anh!!! Đồ ngốc!!! Em thích anh!!!
Tui khựng lại, bé Trang nói thêm 1 lần nữa, lần này bé vừa nói vừa khóc:
_Em thích anh mà!!! Anh không biết sao!?!!
Lúc đó do quá tức giận nên tui đi về luôn, xuống dưới tính tiền xong thì bé Trang cũng từ trên lầu bước xuống. Tui nhảy lên xe đạp như bay về nhà, bỏ lại bé nhìn theo tui 1 cách vô vọng.
Chap 26
Về tới nhà , tui thảy xe xuống cái rầm, ngồi phịch trước cổng nhà thở dốc. Đầu óc bấn loạn, không biết mình vừa làm gì. Ngồi được một lát, tui đứng dậy kêu thằng Đức ra mở cổng.
_Đức!!!Mở cổng!!!
Kêu tới tiếng thứ ba nó mới chạy ra mở cổng.
_Đi chơi với ai vậy đại ca?
Tui đi thẳng vô nhà, không nói với nó câu nào. Nằm xuống võng, tui gác aty lên trán suy nghĩ. Bỗng dưng thấy hối hận tại sao lúc đó không quay lại và ôm bé Trang thật chặt. Thật sữ lúc đó giận quá mất khôn. Càng nghĩ càng thấy mình ngu.
_Đại ca? Đi chơi về làm gì mà mặt chù ụ vậy?
_Im, tao có chuyện buồn.
_Chuyện gì đại ca.
_Im, tao đang suy nghĩ.
_Suy nghĩ gì đại ca?
_Im, tao đang bực.
_Bực gì đại ca?
_Tao bực.....cái mỏ của mày á!!!- Tao sửng cồ lên
_Chỉ có gái mới có thể làm đại ca nổi khùng vầy thôi..hé hé- nó cười đểu tui
_Mày biết gì mà nói, lo đi học bài đi.
_Gì chứ, em thì em đi dép trong bụng đại ca- nó giở giọng rành đời ra
_Ngu! "Guốc" chứ không phải "dép".
_Ăn cơm chưa đại ca?- nó đánh trống lảng để che giấu cái sự ngu của mình.
_Chưa, xuống nấu mì gói ăn.- tui trả lời
_Nữa hả? Ăn quoài, ngán quá.
_Muốn ăn cơm thì tự nấu, tao làm biếng quá.
_Đại ca, nấu cơm đi, ami em về rồi.- nó nhằn
Thấy cũng tội nên tui xống dưới bếp nấu cơm. Ăn trứng tiếp. Ăn xong tui lên phòng làm mấy bài bài toán với học ngữ văn. Lần quần cũng tới 8 giờ mấy gần 9 giờ. Xuống nhà, coi Tv với thằng Đức. Vừa coi vừa nghĩ tới chuyện hồi chiều với bé Trang, bây giờ muốn nói chuyện với bé lắm nhưng mà không biết phải làm sao. Tui móc đt ra bấm số của bé, bấm xong rồi xóa, xóa rồi bấm vô tiếp. Đang bấm thì đt reo.
_Alô?
_Cho mình hỏi có phải T đầu dây hông?
_Phải? Ai vậy?
_Hì, hông nhận ra giọng mình hả?
_Không.
_Linh nè.
_Ủa, Linh hả? Gọi cho T có chuyện gì không?
_À....ừ....Linh muốn coi coi số đúng không đó mà.
_Sợ T xí gạt Linh hả?
_Hông phải....
_Chứ sao?
_Tại....tại...
_Tại gì?-tui hỏi
_Tại...Linh....muốn nghe giọng của T.- nhỏ lí nhí
_Thì giờ nghe rồi nè. Có chuyện gì Linh nói đi.
_À, Linh chỉ muốn hỏi là mai 5 giờ T lại nhà Linh được hông?
_Ài, hỏi hồi trưa rồi mà cô nương, chiều mai 5 giờ T qua nhà Linh.
_Chắc chắn luôn nha.
_Ừ, chắc mà.
_Hi hi, vậy Linh yên tâm rồi, thôi, bye bye T nha.
_Bye Linh.
Tui tắt đt, mắt dán lên trần nhà. Nói chuyện với nhỏ Linh xong, tui bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn mặc dù chỉ là 1 chút. Xuống bếp, lấy hộp sữa, tui tu ừng ực. Hết nửa hộp. Trả lại hộp sữa cho cái tủ lạnh. Tui đi lên nhà trước coi TV tiếp. Chán. Cáp gì mà phát toàn phim chán phèo. "Bíp!Bíp!", có tin nhắn. Mở ra coi:
_Ngủ ngon nha T <3.
Tin nhắn của nhỏ Linh, lại còn thêm cái dấu quỷ gì vô nữa. Nhắn lại chúc nhỏ ngủ ngon xong thì lại "Bíp!Bíp!", tin nhắn nữa à.
_Em xin lỗi anh chuyện hồi chiều, lúc đó em hơi lớn tiếng.- tin nhắn của bé Trang.
Ế!!!! Bé nhắn tin xin lỗi. Mừng như bắt được vàng, tui hí hoáy nhắn lại:
_Em có lỗi gì mà xin, cái đó cũng tại anh.
_Anh đừng giận em nha....T^T- bé Trang trả lời
_Anh biết rồi, anh không giận em. Hì.
_Hi hi, anh ngốc.
_Ê, nói ai ngốc hả?
_Anh là đồ đại ngốc.
_Hứ, giận.
_Thôi mà, em giỡn mà. Đừng giận em thương thương
Nhắc mới nhớ, tui liền nhắn tin hỏi bé Trang:
_Vậy hồi chiều em nói thật không?
_Thật gì anh?- bé ngây ngô
_Em...nói..em thích anh đó.
_Hì...
_Cười gì, trả lời đi.
_Hì...có...em thích anh ^x^! Anh có thích em hông?
_Ừ thì...hì hì...
_Trả lời em đi.
_Ờ thì...chừng nào gặp nhau đi anh nói, cái này phải nói trực tiếp.
_Trả lời em đi.
_Hông.
_Hứ,giận.
_Giận kệ cô...blêu .
_Anh là đồ xấu xa...hông thèm nói chuyện với anh nữa.
Rồi tui với bé nhắn tin cho tới khuya luôn. Lần đầu tiên nhắn tin với một người lâu như vậy, tui thấy thật là..........tốn tiền thấy mẹ. Chắc rủ bé xài Vietnammobile cho đỡ tốn.
Sáng, thằng Đức lấy đồ sửa soạn về.
_Đi về bằng gì?
_Xe ôm chứ gì.
_Ừ, rồi chừng nào mày về đây nữa?
_Hên xui, thôi bai bai nhá đại ca.
_Ừ.
Thằng Đức chạy ù ra chỗ ông xe ôm. Chiếc xe Dream của ông xe ôm rồ ga rồi vọt đi. Tui cũng đẩy xe ra khỏi nhà, khóa cửa cổng lại, tui nhảy lên xe rồi đạp tới trường. Vô lớp, thằng Kì Lân mặt hầm hầm nhìn tui. Tui cũng hiểu chuyện gì xảy ra. Tui bụm miệng cười sằng sặc. Thằng cờ hó chửi tui như tát nước:
_Con mẹ mày, mày cho tao số của đứa nào vậy?
_Số....của nhỏ Linh....há há há- nhìn mặt nó không nhịn nổi cười
_Số của bà nội mày hả? Mẹ nó, nhờ mày à tao mất chầu nước, mém mất trinh luôn, mẹ mày!!!!
_Sao? Éo hiểu?- tui thắc mắc
Há há há, ra là hôm qua nó nhắn tin qua số con vẹo, rủ con vẹo đi uống nước, con vẹo đồng ý. Trùng hợp cái là con ẹo đó cũng tên Linh....cờ hó Lân này ngu không tả nổi. Tưởng hẹn được người đẹp đi chơi ai dè ra con vẹo. Thằng tính đánh bài chuồn thì bị con vẹo túm đầu lại, vậy là mất chầu nước. Ngồi nói chuyện thì bị con vẹo vuốt từ trên xuống dưới, tới lúc về còn bị rủ đi khách sạn....hên là nó thoát được. Nghĩ lại thấy mình cũng ác quá nên giờ chơi dẫn nó ra căn tin mời nó uống nước.
Bạn đang đọc truyện tại
Chap 27
"Someday we gonna rise up on that wind you know
Someday we gonna dance with those lions
Someday we gonna break free from these chains and keep on flyin'"
Đang uống nước thì đt reo inh ỏi.
_Alô?
_T đi đâu mất tiêu rồi?- giọng nhỏ Linh giãy nãy trong đt
_T đang ở dưới căn tin nè, có chuyện gì không?
_Hông, đợi tí Linh xuống căn tin liền.
....tút....tút...tút...nhỏ Linh tắt máy.
Lát sau nhỏ chạy xuống căn tin. Thấy nhỏ, tui cười một cái rồi vẫy tay.Nhỏ cũng cười thật tươi. Thằng Kì Lân ngơ ngáo nhìn nhỏ trân trân. Nhỏ Linh ngồi xuống kế bên tui, nhỏ nhoẻn miệng cười rồi gật đầu chào thằng Kì Lân một cái. Thằng đần đó nhìn nhỏ Linh như người mất hồn, nhả cục nước đá trong họng ra, tui phóng bụp vô con mắt của nó. Nó la oai oải, nhỏ Linh giật mình nhìn qua tui.
_Người ta chào mày mà không chào lại là sao? Tao dạy mày bao nhiêu lần rồi hả?- tui tỉnh bơ
Nhỏ Linh nhìn tui cười khúc khích. Lúc đó thằng Kì Lân mới ngớ người ra, không nói được câu nào, sượng hết chỗ nói. Ngồi uống nước cả buổi, nhỏ Linh chỉ nói chuyện với mình tui, thằng Kì Lân thì ngồi nhìn nhỏ Linh cả buổi, lắm lúc thấy ngại với nhỏ Linh vãi nhưng mà không nói được. Tới lúc nhỏ Linh nói tới vụ chiều đi qua nhà nhỏ thì đột nhiên anh chả lên tiếng:
_Cho Lân qua với được không?
_Hả?- nhỏ Linh nhăn mặt
_Thì chiều nay Lân đi chung với T qua nhà Linh được không?- nó hỏi lại
_Nhưng...nhưng...mà...- nhỏ ái ngại
_Đi mà, được không, dù sao Lân cũng là bạn thân của T mà.
Bạn thân cái éo, chiếm gió không biết mắc cỡ là gì.
_Nhưng...nhưng mà....T à...-nhỏ ngập ngừng, bặm môi, đưa đôi mắt long lanh nhìn sang tui cầu cứu.
_Á à, chiều nay ông già tao về, tao phải ở nhà. Không đi được.
_T không đi thì Linh cũng ở nhà luôn- nhỏ hưởng ứng theo
Thằng Kì Lân mặt ngơ ra. Tui cũng muốn cho nó đi mà nhỏ Linh cự tuyệt vậy thì hết cách.
....tùng...tùng...tùng....trồng đánh. Cả ba đứng dậy, trả tiền rồi đi về lớp. Thằng Kì Lân đi trước. Tui cũng chuẩn bị đi theo thì nhỏ Linh kéo tay tui lại. Nhỏ dúi cho tui cây kẹo mút, rồi cười hì hì:
_Ăn đi đầu to..^^!
_Gì? Sao kêu T là đầu to??
_Tại T nhanh trí, thông mình hì hì...- nhỏ cười chúm chím
_Trời đất!!
_Hì hì, thôi Linh về lớp nha...bye bye.
Nhỏ vẫy tay chào tui rồi chạy về lớp.
Thằng Kì Lân vô lớp thui thủi, nó ngồi thở dài. Thấy nó vậy bỗng dưng tui thấy mình có lỗi. Tui cầm cây kẹo mút của nhỏ Linh đưa cho nó:
_Nè, nhỏ Linh đưa cho mày nè.
_Hả?!
_Nhỏ mua kẹo cho mày nè.
_Thiệt hông?!!- nó ra vẻ vui lắm
_Dóc thì sao làm lão đại của tui bây?- tui cười
_Ha ha ha, cảm ơn nha.
Tui quay đi, thở dài một cái rồi bước về chỗ ngồi. Suốt mấy tiết học, tui thấy nó chỉ ngồi mân mê cái kẹo. Cuối giờ tui quay qua hỏi nó:
_Định về nhà chưng tủ kính à?
_Ừ chắc là vậy ha ha- nó cười
Thua thằng này luôn. Vác cặp lên vai, tui đi ra nhà xe. Nhỏ Linh đã đứng đợi tự bao giờ. Thấy tui, nhỏ mừng lắm, cứ vẫy tay lia lịa cứ như sợ tui sẽ không thấy nhỏ. Bước tới chỗ nhỏ đứng, tui cười hỏi nhỏ:
_Sao không vô trong mát mà đứng, ngoài đây nắng lắm.
_Hì, sợ đầu to hông thấy nên Linh mới ra đây đứng đợi.
_Ế, sao kêu tui đầu to quoài vậy?- tui nhăn mặt
_Thích, blêu, đi lấy xe đi ông tướng, nắng quá...hic
Lấy ra xe, rồi tui cũng chở nhỏ về như ngày hôm qua. Tới nhà, nhỏ xuống xe.
Tới giờ nhỏ vẫn chưa yên tâm hay sao mà đứng đó nhắc tui:
_Chiều qua nhà Linh á nha.
_Biết rồi khổ quá cô nương.
Nhó le lưỡi ra trêu rồi còn lí lắc đánh vào vai tui một cái rõ đau.
_Ui da! Sao đánh T?
_Đánh yêu mà cũng la đau, con trai gì mà....- nhỏ nhăn mũi
_Hứ, về á nha.
_Hì, đi cẩn thận nha T.
_Biết rồi bye.
Tui chạy một mạch về nhà. Tắm rửa thay đồ. Lên võng nằm lủng lẳng. Buồn quá không có gì làm, tui bật cái PS2 lên chơi đá banh. Chơi lát ngủ quên tới 3 giờ mới dậy. Đi rửa mặt thêm lần nữa, tui xuống nhà sau, làm gói mì rồi thay đồ chuẩn bị qua nhà nhỏ Linh.
....còn tiếp....
Chap 28
Đạp xe bon bon trên đường, chiều hôm nay không biết sao trời mát vậy. Tới nhà nhỏ Linh, tui dừng xe, không thấy nhỏ đâu, không lẽ bị cho leo cây. Chần chừ một hồi tui lấy đt ra gọi, đt đổ chuông, nhưng không nghe máy. Tui chờ thêm 5 phút nữa, nhỏ từ trong nhà chạy, gấp gáp lắm. Nhỏ ngồi lên xe hối tui chạy nhanh.
_Chuyện gì vậy?
_Chạy nhanh lên đi, lát nữa Linh nói sau, nhanh lên.
Nghe vậy tui cũng lấy hết sức đạp xe đi. Đạp được một đoạn, tui qua ra đằng sau hỏi nhỏ Linh:
_Làm gì mà phải đi nhanh dữ vậy?
_Hì- nhỏ chỉ cười
_Không trả lời là tui cho đi bộ á.
_Thì tại....trốn-nhỏ lắp bắp
_Trốn cái gì chứ?
_Trốn nhà...đi chơi-nhỏ lí nhí
_Trời đất, thôi thôi, đi về giùm tui.- tui giật mình
Tui toan chạy trở lại nhà nhỏ Linh thì nhỏ đánh thùm thụp vô lưng tui.
_Đạp tiếp, không là mốt đừng hòng nói chuyện với Linh- nhỏ nhăn nhó
_Thiệt tình....
_Chạy tiếp đi.
_Vậy giờ đi đâu?
_Cứ chạy tiếp đi.
Chạy thêm một đoạn nữa, nhỏ hỏi:
_Ăn gì chưa?
_Rồi, mới ăn xong.
_Vậy đi uống nước

