Ngẫm ... Full (Tác giả : BELoster)
ời chào lại. Nhưng lúc nữ tính thì được lắm, hễ nổi máu điên là bả đấm đá túi bụi, hồi đó bị bả dần 1 trận, nâu luôn con mắt làm tui tởn tới giờ….
…còn tiếp….
Chap 49
Xách balô của bả xuống nhà sau.
_Ê bà già, phòng trên lầu có người ở rồi, ở đây đi.- tui chỉ vô cái phòng gần bếp
_Ai ở?
_Bạn gái tui.- tui nhe răng
_Thằng cha mày, mê gái bỏ chị.- bả gõ đầu tui
_Đánh cái nữa là ra đường à nha.- tui lườm
_Ế, bình tĩnh em trai.- bả đổi thái độ
_Mà Tết bà không ở trên Sài Gòn với ba má bà đi, xuống đây làm gì?- tui hỏi
_Tại tao nhớ cô chú dưới đây.- bả cười cười
_Xạo ke, đi bụi thì nói đại đi.- tui gãi mặt
_He he…chỉ mày hiểu chị.- bả cười khoái trá.
_Vụ gì mà bỏ nhà đi nữa vậy?
_Đợi tí, chị thay đồ rồi kể mày sau.
Đoạn, bả đóng cửa cái rầm. Đi lên nhà trước, Linh ngồi trên đó, em cầm ly nước, nhìn chầm chầm mà không uống.
Tui đi chầm chầm lại rồi lấy hai tay che mắt em.
_Hù! Đoán coi ai.- tui cười
_Có mình anh chứ ai mà đoán.- Linh gỡ tay tui ra rồi cười
_Làm gì mà buồn vậy?
_Tại hông có gì làm. Chán- Linh nhăn mặt
_Ờ, để lát anh kêu bà già dẫn đi chơi, bả biết nhiều chỗ hay lắm.- tui cười khì khì
_Bà già?- Linh nheo mắt
_À à…không. Bà chị anh…he..he- tui cười xí xóa
_Chị anh ở trên thành phố mà, sao biết?- Linh ngạc nhiên
_Tuy bả ở Sài Gòn nhưng mà bả rành ở đây hơn anh nữa.
_À…
Bà già thay đồ kiểu gì mà lâu vãi. Tui lên nhà trên, bật máy tính lên làm vài ván game. Nửa tiếng sau, bả mới ra. Hí hí…nói hổng phải khoe chứ, bà già nhìn cũng dễ thương lắm. Hồi học trung học ở đây, ngày nào tui cũng thấy có trai tới tận nhà đưa đồ ăn cho bả, có thằng đem quà tới nữa. Phiền. Nhớ có lần bà già đang đút cơm cho tui, vừa ăn tui vừa coi siêu nhân. Cơm bữa đó ngon kinh dị. Đang ăn thì có thằng nào lại kêu cửa, hồi đó nhà chưa có chuông, nó réo tên bà già. Nghe vậy, bả bỏ tô cơm của tui xuống, chạy ra. Năm phút đầu, tui mặc kệ, ngồi coi siêu nhân, năm phút sau tui bắt đầu thấy khó chịu. Rủa thầm trong bụng “ Cha nó, nói gì lâu vậy?”, thêm năm phút nữa, hết phim siêu nhân, tô cơm nguội lạnh. Nhìn ra cửa, bà già vẫn còn nói chuyện. Thằng cờ hó nào làm ông mất hứng ăn cơm. Tuổi trẻ nhiều nông nổi. Tui đứng phắt dậy, cầm cây chổi quét nhà đi ra, miệng còn ngậm 1 họng cơm. Tui bước ra cổng, nhìn thằng kia, hai mắt long song sọc.
_Em của bạn đó hả?- thằng đó cười cười
_Ừ…nó đó…- bà già e thẹn, chắc tại tui đẹp trai quá nên bả tự hào.
_Trời ơi…dễ thương quá…- thằng đó giơ tay ra định véo mặt tui.
“Phèooooooo……..!!!!Phuuuuuuuuụtttttt……..!!!!”
Tui phun họng cơm nãy giờ ngậm vô mặt nó. Thằng chả đơ ra, mặt nó lúc ngu còn hơn Kì Lân nữa. Bà già như trời trồng, mồm há hốc, hai mắt như muốn lồi ra ngoài.
_Q à….mình về nha….- thằng đó run run nhìn bà già.
Bả cứng họng, không nói được chữ nào. Thằng kia vội vàng đạp xe đi. Tui đứng đó cười há há, ngửa mặt lên trời hận đời vô đối, dám làm ông mất hứng ăn cơm. Đó cũng là cái lý do tụi bị nâu con mắt. Ba má hỏi thì tui nói là bị đụng vô cây cột. Chắc cũng vì vậy nên từ bữa đó, không có thằng nào tới nhà tui nữa. Vậy là yên bình ăn cơm chiều, tới khi bà già lên đại học…tui thì gần hết cấp I mới tự…múc cơm ăn…
Trở lại hiện tại.
Đang ngồi chơi game thì nghe tiếng bà già cười ha hả. Giật mình. Tui mò xuống phòng khách. Bà già đang nói chuyện với bé Linh. Tui không biết gì chuyện gì mà Linh cứ nhìn tui rồi che miệng cười khúc khích.
_Vụ gì vậy?- tui ngơ ngáo
_Hi…hi…hi- Linh vẫn cười.
_Ê, gì vậy bà già?- tui hỏi bả
_À không có gì…hi…hi.- bả bụm miệng cười
_Giỡn tui hả?- tui nhìn bả
_Có gì đâu…chuyện mày hồi đó bị táo bón nặng tới mức mày phải bò mới được toilet thôi mà…hị…hị..- bả đá đểu tui.
_Bà….- tui cứng họng, nhục một cục tổ bố. Bà chơi em bà vậy đó hả?
Bả với Linh còn cười. Tui quê độ, hất tay, đi vô phòng.
_Thôi, tui ngủ trưa, làm gì làm đi.
_Mới 11 giờ mà ngủ hả em trai?- bả xoáy
_Kệ tui!
Nhảy lên giường, ngủ phát tới 3 giờ chiều. Dậy, mò vô toilet rửa mặt. Nhà không có ai hết…bà già dẫn Linh đâu rồi??? Hoảng hồn, tui chộp lấy điện thoại, gọi liền cho Linh.
Tút…tút…tút…
Ệt, không bắt máy…
Gọi tới lần thứ 3.
_Alô?- có tiếng trả lời
_Linh hả? Em đang ở đâu vậy?!
_À, em đi câu cá với chị anh nè…- Linh hồn nhiên trả lời.
_Câu ở đâu?!
_Ở cái ao sau nhà nè…hi..hi.. - Linh cười
_Ơ…ờ…vậy hả? …- tui sượng
_Hì hì, ra đây đi.
_Ừ, đợi anh tí.
Tui tắt máy. Phù…hú hồn, quên là sau vườn nhà có cái ao. Thay cái quần soóc, tui kéo đôi dép lào xền xệt ra vườn. Bà già đang cầm cần câu còn Linh thì ngồi kế bên.
_Ê, bà già.- tui nhăn nhó
_Im.- bả nhìn chằm chằm xuống ao.
_Hả?
_Im, động cá chạy hết.- bà già gắt
Nghe bả nói vậy, tui ngồi xuống bên cạnh Linh, em thì chống cằm ngồi ngó, vẻ mệt mỏi…
_Ra đây hồi nào vậy?- tui hỏi nhỏ
_Hic…2 tiếng đồng hồ rồi. – Linh chán nản
_Câu được con nào chưa?
_Chưa…
_Cái gì? Ngồi hai tiếng mà không câu được con cá nào???
_Ừ…- Linh gật đầu, hai em mắt chớp chớp.
Nản. Tui đứng dậy.
_Câu gì lâu vậy bà già? Hai tiếng mà chưa có con cá nào là sao?
_Mày thì biết gì.- bả vẫn chằm chằm nhìn xuống ao
_Đưa đây coi, đưa đây….- tui giật cái cần câu
_Gì vậy?!- bà già nhăn mặt
Mặc kệ bả, tui cầm cần câu rồi kéo dây câu lên coi…..
_Vậy mà đòi câu cá hả thím- tui lườm bả
_Chứ…chứ sao?
_Không có mồi mà câu à?- tui cầm cái lưỡi câu giơ lên
_Chết, chị quên.- bà già sửng sốt.
_Mà câu làm gì vậy?- tui hỏi
_Ăn chứ chi.
_Làm món gì?- tui hỏi
_Câu đi rồi tính.- bả nhăn mặt
_Ờ….chạy vô nhà lấy giùm đệ trái chuối sứ đê…- tui sai bả
_Đợi tí…- bả chạy vô nhà
Năm phút sau, bả chạy ra, tay cầm trái chuối đưa tui.
_Con lạy thánh!!! Con có kêu thánh vô đó ăn chuối đâu?!
_Tao có ăn đâu.
_Chứ mắc gì ở trong đó lâu vậy?
_Tao kiếm không thấy.-bả nói
_Chứ chuối này thánh lấy ở đâu???
_Bàn thờ ông Địa, ông Thần Tài…- bả tỉnh bơ
_Rồi, bà còn hơn thánh nữa…
_Tao xin đàng hoàng rồi.-bả bĩu môi.
_Ờ, vậy còn nải chuối để đâu?- tui hỏi
_Tao bẻ có 1 trái hà, còn nguyên nải trên bàn thờ á.- bà già hồn nhiên
_Con lạy má, xin xong thì đem nguyên nải xuống, có ai đi bẻ 1 trái đâu…
Lắc đầu ngao ngán, tui bẻ 1 khúc chuối làm mồi, chưa tới năm phút thì có cá đớp. Dùng hết sức, kéo oằn luôn cây cần câu mà vẫn chưa lôi được nó lên bờ.
“Bặt!!!”…đứt dây câu…
Tui đứng đó, trân trân nhìn cái cần câu không dây. Bé Linh cũng trố mắt nhìn.
_Con cá mạnh dữ ha?- bà già cười
_Ờ…
_Cá gì vậy? Cá sấu hả?- bả ôm bụng cười ngặt ngoẻo
_Sấu cái đầu bà, có bà cá sấu thì có.- tui lườm bả
_Há há, em trai nổi giận kìa…
Quăng cái cần câu qua 1 bên, tui đi thẳng vô nhà. Không biết sao hôm nay dễ nổi nóng hơn mọi khi. Chán. Vô nhà, nằm phịch xuống võng, bật TV lên coi. Cũng không có gì coi.
Chiều, 4 giờ. Má điện thoại.
_Hôm nay chị Q có lên nhà mình không con?
_Dạ không…- tui biết tỏng phải nói gì
_Ờ, vậy hả? Ờ mà sáng mai má mới về. Tối khóa cổng cẩn thận đó.
_Ơ…má đang ở đâu?- tui hỏi
_Trên Sài Gòn với ba mày chứ đâu. Ba má chị Q năn nỉ dữ quá nên ba mày mới chịu ở lại.
_Vậy à…
_Ừ, nếu mà chị Q có về thì nói nó là ba má đang đi du lịch, đừng nói là Sài Gòn nghe chưa?- má dặn
_Dạ….con biết rồi…
_Ừ,vậy thôi. Mà tối nay gia thừa đó, đi chơi thì dẫn bé Linh theo, nhớ khóa cửa cẩn thận, không được về khuya nghe chưa.- má dặn tiếp
_Dạ…cái đó má khỏi nhắc.- tui cười khì khì.
_Ừ, thôi má cúp máy đó.
_Dạ….
…Tút…tút…tút…
Cúp máy, bà già ở nhà dưới đi lên.
_Mới nói chuyện với ai đó?
_Má.- tui bình thản
_Chuyện gì?
_Thì hỏi coi bà có về đây không chứ gì.
_Rồi mày nói sao?
_Bao che chứ gì.- tui vẫn chằm chằm ngó TV.
_Trùi ui, cám ơn em trai dễ thương của chị.- bả bẹo má tui
_Ờ…buông ra…đau.
_Ờ…he he.
Rồi bà già chạy xuống nhà sau. Mệt quá…hình như đây là lần đầu tiên mình làm việc không công…kệ, người nhà thôi.
Năm giờ, tắm rửa, thay đồ. Bà già với bé Linh nấu cơm, toàn món ruột của tui, thịt kho khô, rau muống xào tỏi, canh chua khóm…
Làm hai tô cơm, no ngắc ngư, tui bò lên nhà trước. Lấy điện thoại ra bấm. Nhắn tin cho Vi em.
_Hey, đang làm gì vậy?
5 phút sau…
_Đang chơi game.- Vi trả lời
_Game gì?
_Audition.
_Ghiền dữ ha.
_Tại không có gì làm…hi..hi (^_^)!
_Ừm, vậy còn…vụ thằng Qúi sao rồi?- tui hỏi
_Sao là sao?
_Ơ,Vi với nó….?
_Bình thường mà, có gì đâu.
_Thiệt không? Hay là giấu T chuyện gì à?
_Ẹc, có gì âu, T lạ quá... thui, Vi chơi game đây, pp.
Bỏ điện thoại vô túi, không hiểu nổi thằng Qúi. Vô nhà lấy chìa khóa, tui dắt xe ra ngoài.
_Ê, mày đi đâu đó?- bà già cản đường
_Đi công chuyện, bà ở nhà với Linh đi.- tui nói
_Ai cho mày đi?- bà già cau có
_Mệt quá! Tránh ra, không tui cho bà ra đường ở giờ!- tui gắt lên, bà già cũng hoảng hồn, mặt xanh lét, đây là lần đầu tui nổi nóng với bả.
Rồ ga rồi phóng xe đi. Chạy thẳng một mạch tới nhà thằng Qúi…
Tới nơi, tui dựng xe vô 1 góc rồi bấm chuông “Kính coong! Kính coong!...”
_Ủa, T hả con?- mẹ thằng Qúi niềm nở
_Dạ, bác ơi, Qúi có ở nhà không?
_Không con, nó đi đâu sáng giờ chưa về.
_Dạ…?
_Thôi vô nhà ngồi uống nước đi, chắc nó cũng sắp về rồi.
_Dạ.
Tui dẫn xe vô.
_Nay học hành sao rồi con?
_Dạ cũng tạm ổn.
_Ờ. Vậy hả, mà thằng Qúi trong lớp nó có quậy không?
_Dạ nó cũng bình thường- tui gật gật đầu
_Vậy thì tốt.- bác gái hạ giọng.
_À, dạ, con thấy thằng Qúi học ở đây được mà bác, tại sao phải chuyển nó lên Sài Gòn gấp vậy?
_Sài Gòn gì con?- bác gái ngạc nhiên
_Dạ…thằng Qúi nói…- tui ngạc nhiên
_Hết Tết này gia đình bác sẽ qua Canada định cư.- bác gái nói
_Dạ…?!- tui bất ngờ
_Nó chưa nói con nghe hả?- bác gái hỏi
_Dạ…dạ chưa…- tui run run
_Khổ là vậy, dang dở chuyện học của nó.- bác gái lắc đầu
_Dạ..dạ..con có hẹn rồi bác, giờ con về….- tui đứng dậy
_Ờ, vậy mốt rảnh thì qua chơi…
_Dạ, con chào bác.- tui cúi đầu
_Ừ…
Dắt xe ra khỏi cổng, gọi điện cho thằng Qúi, nó khóa máy. Bấm số gọi cho Vi.
_Alô?
_Vi hả? Biết thằng Qúi ở đâu không?- tui hớt hải
_Gì dạ?
_Biết thằng Qúi ở đâu không?
_Đang hẹn với Qúi nè.- Vi trả lời
_Ờ, vậy hả, tí nữa nói nó lại nhà T đi?
_Ờ.
_Mà đang ôm ấp, hun hít gì mà nói chuyện nghe nhỉ xíu vậy..he..he- tui cười
_Ai biết, mạng nay bị gì á, mà hun hít gì, nắm tay Vi còn không dám nữa.- Vi nguýt dài
_Ờ…hehe…mà nó đâu?
_Đang ngồi đợi nè.
_Hả? Tưởng nó ở đó chứ.
_Người gì đâu đi trễ quá chừng không biết.- Vi dỗi
_Ờ, đang ở đâu vậy? Cho địa chỉ để ra rình coi…he…he
_Quán café đó giờ. Đó, ra rình đi.- Vi lạnh lùng
_Ờ ờ, ra liền…
Nổ máy, tui cho xe thẳng quán café. Lòng nhẹ nhõm, thằng Qúi không phải hạng người tệ mạc như vậy….trực giác của tui đã đúng.
Tới nơi. Tui đi vô. Quán cũng khá vắng. Len lén đi vô, ngó nghiêng, thấy thằng Qúi ngồi nói chuyện với Vi. Bay vèo qua bàn gần đó, quan sát tình hình.
_À, anh ơi, anh gọi gì ạ?- tiếng nói thánh thót
_Cho em một ly….- tui ngước mặt lên.
Cái Đ.M nó!!! Con vẹo, con vẹo, mày làm gì ở đây?!! Mà hình như nó không nhận ra mình. Chợt nhận ra mình vẫn còn úp cái nón bảo hiểm với đeo khầu trang. Tui lấy lại bình tĩnh, sửa đổi giọng nói chút xíu.
_Cho……e…m một ly….café sữa…
_Dạ vâng, có liền anh…con mẻ ẹo phát rồi đi ra.
Lát sau con mẻ đem café ra, đợi mẻ đi khuát tui mới dám gỡ nón với khẩu trang ra. Ngồi đó nhìn hai đứa kia nói chuyện.
Chắc không có chuyện gì, he he, lát về đập cho thằng Qúi 1 trận, tội dám láo với ông.
Đang nhâm nhi ly café, nhìn sang bàn hai đứa kia. Bỗng nhiên Vi đứng phắt dậy:
_Sao Qúi lại làm vậy với Vi chứ?!!!- hai mắt Vi đỏ hoe, ngấn lệ.
Vi chạy vụt đi. Tui ngơ ra, thằng Qúi thì đứng đó, chết lặng.
Định cư ở Canada à? Khó mà giữ vững được tình yêu, nhưng mà vứt bỏ đi cái thứ tình cảm trong sáng dành cho người mình yêu thì khó gấp vạn lần. Chap 50
_Tao biết là mày nói láo mà, mày còn coi tao là anh em không hả?!!
Thấy tui, thằng Qúi đứng như trời trồng.
_Mày...-nó lắp bắp
_Tao biết hết rồi. Đi Canada mà nói là lên Sài Gòn học à?
Thằng Qúi vẫn im lặng.
_Mày chia tay Vi với cái lý do củ chuối đó hả?
_Mày thì biết gì!- nó gạt phắc đi
_Ừ, tình cảm hơn hai năm mà nói chia tay là chia tay à?- tui nói
_Mày không hiểu đâu.- nó ngồi phịch xuống ghế, vẻ mệt mỏi
_Không hiểu cái gì?!- tui quát
_Mày biết là tao đi đâu không?! Canada đó! Mày nghĩ một đứa ở Việt Nam, một đứa ở Canada thì tình cảm nó ra làm sao?!
_Vậy mày có thương Vi không?- tui hỏi
_Vi là cả cuộc đời tao...- thằng Qúi vuốt mặt
_Cả cuộc đời? Giỡn hả? Cả cuộc đời mà mày chia tay đơn giản vậy hả?
_Tao không còn cách nào hết...- thằng Qúi thở dài
_Mới có chút chuyện mà đã đòi chia tay.
_Chứ mày là tao thì mày làm sao?!!!
_Đợi, 1 năm không được thì 10 năm, 10 năm không được thì 20 năm.
_Mày nói nghe hay lắm, tới lúc là mày đi rồi mày sẽ biết...- thằng Qúi cười cay đắng.
_Ha...có nhiều người yêu xa, người ta xa nhau cả chục năm rồi về nước, làm đám cưới bình thường, vẫn sống hạnh phúc đó thôi.
_Khó lắm, mày không hiểu đâu.- nó nhăn nhó, ra vẻ khó chịu với tui.
_Người ta làm được thì mày làm được, mày phải đàn ông không?
Nó ngồi đó, nhìn trân trân ra cửa sổ.
_Mày có tin vào tình yêu của Vi dành cho mày không?
_Tao...
_Mày biết không, lúc mày với Vi bắt đầu quen nhau thì tao vẫn chưa bỏ cuộc, tao vẫn ráng cố gắng để hất cẳng mày ra, tao muốn Vi là của tao. Nhưng suốt cả năm trời, Vi lúc nào cũng chỉ nghĩ tới có mình mày,tao cũng chán nản rồi bỏ cuộc. Mày coi đi, bây giờ còn được bao nhiêu đứa con gái như vậy hả?
_Mày...- nó chỉ mặt tui
_Chỉ cái gì, bây giờ tụi tao chỉ là bạn, tao không còn tí tình cảm nào với Vi hết.- tui hất hàm
Thằng Qúi không nói gì, nó bật khóc, khóc ngon lành...
_Khóc khóc cái quần, đi kiếm Vi.- tui đá mạnh vô cái bàn
_Hả?- thăng Qúi giật mình
_Đừng để mất người con gái tốt như vậy.
Thằng Qúi mở mắt nhìn tui trân trân, có thể thấy được tia hy vọng ánh lên trong mắt nó.
_Đi lẹ đi. Cần tao tìm giúp không?
Thằng Qúi không nói gì, nó đứng phắc dậy, đi vội ra ngoài. Bỗng nó đứng lại.
_Kiếm Vi phụ tao đi. - nó nói rồi đi thẳng ra
Tui không nói gì, chỉ đi ra tính tiền nước. Dắt xe ra ngoài.
_Đi thôi…- thằng Qúi nói
_Ừm…- tui gật đầu
Nổ máy, hai chiếc xe từ từ lăn bánh.
_Bây giờ đi đâu?- tui hỏi
_Tao cũng không biết, thôi đi đại mấy chỗ mà Vi hay tới đi.
_Ok, mà mày chở Vi à?
_Không, Vi đi xe.
Chạy lòng vòng mấy quán nước, tiệm net, quán karaoke cũng không thấy Vi đâu, tui với thằng Qúi thay phiên nhau gọi điện cho Vi nhưng Vi không trả lời.
Sốt ruột, không biết Vi có chuyện gì không nữ
…còn tiếp….
Chap 49
Xách balô của bả xuống nhà sau.
_Ê bà già, phòng trên lầu có người ở rồi, ở đây đi.- tui chỉ vô cái phòng gần bếp
_Ai ở?
_Bạn gái tui.- tui nhe răng
_Thằng cha mày, mê gái bỏ chị.- bả gõ đầu tui
_Đánh cái nữa là ra đường à nha.- tui lườm
_Ế, bình tĩnh em trai.- bả đổi thái độ
_Mà Tết bà không ở trên Sài Gòn với ba má bà đi, xuống đây làm gì?- tui hỏi
_Tại tao nhớ cô chú dưới đây.- bả cười cười
_Xạo ke, đi bụi thì nói đại đi.- tui gãi mặt
_He he…chỉ mày hiểu chị.- bả cười khoái trá.
_Vụ gì mà bỏ nhà đi nữa vậy?
_Đợi tí, chị thay đồ rồi kể mày sau.
Đoạn, bả đóng cửa cái rầm. Đi lên nhà trước, Linh ngồi trên đó, em cầm ly nước, nhìn chầm chầm mà không uống.
Tui đi chầm chầm lại rồi lấy hai tay che mắt em.
_Hù! Đoán coi ai.- tui cười
_Có mình anh chứ ai mà đoán.- Linh gỡ tay tui ra rồi cười
_Làm gì mà buồn vậy?
_Tại hông có gì làm. Chán- Linh nhăn mặt
_Ờ, để lát anh kêu bà già dẫn đi chơi, bả biết nhiều chỗ hay lắm.- tui cười khì khì
_Bà già?- Linh nheo mắt
_À à…không. Bà chị anh…he..he- tui cười xí xóa
_Chị anh ở trên thành phố mà, sao biết?- Linh ngạc nhiên
_Tuy bả ở Sài Gòn nhưng mà bả rành ở đây hơn anh nữa.
_À…
Bà già thay đồ kiểu gì mà lâu vãi. Tui lên nhà trên, bật máy tính lên làm vài ván game. Nửa tiếng sau, bả mới ra. Hí hí…nói hổng phải khoe chứ, bà già nhìn cũng dễ thương lắm. Hồi học trung học ở đây, ngày nào tui cũng thấy có trai tới tận nhà đưa đồ ăn cho bả, có thằng đem quà tới nữa. Phiền. Nhớ có lần bà già đang đút cơm cho tui, vừa ăn tui vừa coi siêu nhân. Cơm bữa đó ngon kinh dị. Đang ăn thì có thằng nào lại kêu cửa, hồi đó nhà chưa có chuông, nó réo tên bà già. Nghe vậy, bả bỏ tô cơm của tui xuống, chạy ra. Năm phút đầu, tui mặc kệ, ngồi coi siêu nhân, năm phút sau tui bắt đầu thấy khó chịu. Rủa thầm trong bụng “ Cha nó, nói gì lâu vậy?”, thêm năm phút nữa, hết phim siêu nhân, tô cơm nguội lạnh. Nhìn ra cửa, bà già vẫn còn nói chuyện. Thằng cờ hó nào làm ông mất hứng ăn cơm. Tuổi trẻ nhiều nông nổi. Tui đứng phắt dậy, cầm cây chổi quét nhà đi ra, miệng còn ngậm 1 họng cơm. Tui bước ra cổng, nhìn thằng kia, hai mắt long song sọc.
_Em của bạn đó hả?- thằng đó cười cười
_Ừ…nó đó…- bà già e thẹn, chắc tại tui đẹp trai quá nên bả tự hào.
_Trời ơi…dễ thương quá…- thằng đó giơ tay ra định véo mặt tui.
“Phèooooooo……..!!!!Phuuuuuuuuụtttttt……..!!!!”
Tui phun họng cơm nãy giờ ngậm vô mặt nó. Thằng chả đơ ra, mặt nó lúc ngu còn hơn Kì Lân nữa. Bà già như trời trồng, mồm há hốc, hai mắt như muốn lồi ra ngoài.
_Q à….mình về nha….- thằng đó run run nhìn bà già.
Bả cứng họng, không nói được chữ nào. Thằng kia vội vàng đạp xe đi. Tui đứng đó cười há há, ngửa mặt lên trời hận đời vô đối, dám làm ông mất hứng ăn cơm. Đó cũng là cái lý do tụi bị nâu con mắt. Ba má hỏi thì tui nói là bị đụng vô cây cột. Chắc cũng vì vậy nên từ bữa đó, không có thằng nào tới nhà tui nữa. Vậy là yên bình ăn cơm chiều, tới khi bà già lên đại học…tui thì gần hết cấp I mới tự…múc cơm ăn…
Trở lại hiện tại.
Đang ngồi chơi game thì nghe tiếng bà già cười ha hả. Giật mình. Tui mò xuống phòng khách. Bà già đang nói chuyện với bé Linh. Tui không biết gì chuyện gì mà Linh cứ nhìn tui rồi che miệng cười khúc khích.
_Vụ gì vậy?- tui ngơ ngáo
_Hi…hi…hi- Linh vẫn cười.
_Ê, gì vậy bà già?- tui hỏi bả
_À không có gì…hi…hi.- bả bụm miệng cười
_Giỡn tui hả?- tui nhìn bả
_Có gì đâu…chuyện mày hồi đó bị táo bón nặng tới mức mày phải bò mới được toilet thôi mà…hị…hị..- bả đá đểu tui.
_Bà….- tui cứng họng, nhục một cục tổ bố. Bà chơi em bà vậy đó hả?
Bả với Linh còn cười. Tui quê độ, hất tay, đi vô phòng.
_Thôi, tui ngủ trưa, làm gì làm đi.
_Mới 11 giờ mà ngủ hả em trai?- bả xoáy
_Kệ tui!
Nhảy lên giường, ngủ phát tới 3 giờ chiều. Dậy, mò vô toilet rửa mặt. Nhà không có ai hết…bà già dẫn Linh đâu rồi??? Hoảng hồn, tui chộp lấy điện thoại, gọi liền cho Linh.
Tút…tút…tút…
Ệt, không bắt máy…
Gọi tới lần thứ 3.
_Alô?- có tiếng trả lời
_Linh hả? Em đang ở đâu vậy?!
_À, em đi câu cá với chị anh nè…- Linh hồn nhiên trả lời.
_Câu ở đâu?!
_Ở cái ao sau nhà nè…hi..hi.. - Linh cười
_Ơ…ờ…vậy hả? …- tui sượng
_Hì hì, ra đây đi.
_Ừ, đợi anh tí.
Tui tắt máy. Phù…hú hồn, quên là sau vườn nhà có cái ao. Thay cái quần soóc, tui kéo đôi dép lào xền xệt ra vườn. Bà già đang cầm cần câu còn Linh thì ngồi kế bên.
_Ê, bà già.- tui nhăn nhó
_Im.- bả nhìn chằm chằm xuống ao.
_Hả?
_Im, động cá chạy hết.- bà già gắt
Nghe bả nói vậy, tui ngồi xuống bên cạnh Linh, em thì chống cằm ngồi ngó, vẻ mệt mỏi…
_Ra đây hồi nào vậy?- tui hỏi nhỏ
_Hic…2 tiếng đồng hồ rồi. – Linh chán nản
_Câu được con nào chưa?
_Chưa…
_Cái gì? Ngồi hai tiếng mà không câu được con cá nào???
_Ừ…- Linh gật đầu, hai em mắt chớp chớp.
Nản. Tui đứng dậy.
_Câu gì lâu vậy bà già? Hai tiếng mà chưa có con cá nào là sao?
_Mày thì biết gì.- bả vẫn chằm chằm nhìn xuống ao
_Đưa đây coi, đưa đây….- tui giật cái cần câu
_Gì vậy?!- bà già nhăn mặt
Mặc kệ bả, tui cầm cần câu rồi kéo dây câu lên coi…..
_Vậy mà đòi câu cá hả thím- tui lườm bả
_Chứ…chứ sao?
_Không có mồi mà câu à?- tui cầm cái lưỡi câu giơ lên
_Chết, chị quên.- bà già sửng sốt.
_Mà câu làm gì vậy?- tui hỏi
_Ăn chứ chi.
_Làm món gì?- tui hỏi
_Câu đi rồi tính.- bả nhăn mặt
_Ờ….chạy vô nhà lấy giùm đệ trái chuối sứ đê…- tui sai bả
_Đợi tí…- bả chạy vô nhà
Năm phút sau, bả chạy ra, tay cầm trái chuối đưa tui.
_Con lạy thánh!!! Con có kêu thánh vô đó ăn chuối đâu?!
_Tao có ăn đâu.
_Chứ mắc gì ở trong đó lâu vậy?
_Tao kiếm không thấy.-bả nói
_Chứ chuối này thánh lấy ở đâu???
_Bàn thờ ông Địa, ông Thần Tài…- bả tỉnh bơ
_Rồi, bà còn hơn thánh nữa…
_Tao xin đàng hoàng rồi.-bả bĩu môi.
_Ờ, vậy còn nải chuối để đâu?- tui hỏi
_Tao bẻ có 1 trái hà, còn nguyên nải trên bàn thờ á.- bà già hồn nhiên
_Con lạy má, xin xong thì đem nguyên nải xuống, có ai đi bẻ 1 trái đâu…
Lắc đầu ngao ngán, tui bẻ 1 khúc chuối làm mồi, chưa tới năm phút thì có cá đớp. Dùng hết sức, kéo oằn luôn cây cần câu mà vẫn chưa lôi được nó lên bờ.
“Bặt!!!”…đứt dây câu…
Tui đứng đó, trân trân nhìn cái cần câu không dây. Bé Linh cũng trố mắt nhìn.
_Con cá mạnh dữ ha?- bà già cười
_Ờ…
_Cá gì vậy? Cá sấu hả?- bả ôm bụng cười ngặt ngoẻo
_Sấu cái đầu bà, có bà cá sấu thì có.- tui lườm bả
_Há há, em trai nổi giận kìa…
Quăng cái cần câu qua 1 bên, tui đi thẳng vô nhà. Không biết sao hôm nay dễ nổi nóng hơn mọi khi. Chán. Vô nhà, nằm phịch xuống võng, bật TV lên coi. Cũng không có gì coi.
Chiều, 4 giờ. Má điện thoại.
_Hôm nay chị Q có lên nhà mình không con?
_Dạ không…- tui biết tỏng phải nói gì
_Ờ, vậy hả? Ờ mà sáng mai má mới về. Tối khóa cổng cẩn thận đó.
_Ơ…má đang ở đâu?- tui hỏi
_Trên Sài Gòn với ba mày chứ đâu. Ba má chị Q năn nỉ dữ quá nên ba mày mới chịu ở lại.
_Vậy à…
_Ừ, nếu mà chị Q có về thì nói nó là ba má đang đi du lịch, đừng nói là Sài Gòn nghe chưa?- má dặn
_Dạ….con biết rồi…
_Ừ,vậy thôi. Mà tối nay gia thừa đó, đi chơi thì dẫn bé Linh theo, nhớ khóa cửa cẩn thận, không được về khuya nghe chưa.- má dặn tiếp
_Dạ…cái đó má khỏi nhắc.- tui cười khì khì.
_Ừ, thôi má cúp máy đó.
_Dạ….
…Tút…tút…tút…
Cúp máy, bà già ở nhà dưới đi lên.
_Mới nói chuyện với ai đó?
_Má.- tui bình thản
_Chuyện gì?
_Thì hỏi coi bà có về đây không chứ gì.
_Rồi mày nói sao?
_Bao che chứ gì.- tui vẫn chằm chằm ngó TV.
_Trùi ui, cám ơn em trai dễ thương của chị.- bả bẹo má tui
_Ờ…buông ra…đau.
_Ờ…he he.
Rồi bà già chạy xuống nhà sau. Mệt quá…hình như đây là lần đầu tiên mình làm việc không công…kệ, người nhà thôi.
Năm giờ, tắm rửa, thay đồ. Bà già với bé Linh nấu cơm, toàn món ruột của tui, thịt kho khô, rau muống xào tỏi, canh chua khóm…
Làm hai tô cơm, no ngắc ngư, tui bò lên nhà trước. Lấy điện thoại ra bấm. Nhắn tin cho Vi em.
_Hey, đang làm gì vậy?
5 phút sau…
_Đang chơi game.- Vi trả lời
_Game gì?
_Audition.
_Ghiền dữ ha.
_Tại không có gì làm…hi..hi (^_^)!
_Ừm, vậy còn…vụ thằng Qúi sao rồi?- tui hỏi
_Sao là sao?
_Ơ,Vi với nó….?
_Bình thường mà, có gì đâu.
_Thiệt không? Hay là giấu T chuyện gì à?
_Ẹc, có gì âu, T lạ quá... thui, Vi chơi game đây, pp.
Bỏ điện thoại vô túi, không hiểu nổi thằng Qúi. Vô nhà lấy chìa khóa, tui dắt xe ra ngoài.
_Ê, mày đi đâu đó?- bà già cản đường
_Đi công chuyện, bà ở nhà với Linh đi.- tui nói
_Ai cho mày đi?- bà già cau có
_Mệt quá! Tránh ra, không tui cho bà ra đường ở giờ!- tui gắt lên, bà già cũng hoảng hồn, mặt xanh lét, đây là lần đầu tui nổi nóng với bả.
Rồ ga rồi phóng xe đi. Chạy thẳng một mạch tới nhà thằng Qúi…
Tới nơi, tui dựng xe vô 1 góc rồi bấm chuông “Kính coong! Kính coong!...”
_Ủa, T hả con?- mẹ thằng Qúi niềm nở
_Dạ, bác ơi, Qúi có ở nhà không?
_Không con, nó đi đâu sáng giờ chưa về.
_Dạ…?
_Thôi vô nhà ngồi uống nước đi, chắc nó cũng sắp về rồi.
_Dạ.
Tui dẫn xe vô.
_Nay học hành sao rồi con?
_Dạ cũng tạm ổn.
_Ờ. Vậy hả, mà thằng Qúi trong lớp nó có quậy không?
_Dạ nó cũng bình thường- tui gật gật đầu
_Vậy thì tốt.- bác gái hạ giọng.
_À, dạ, con thấy thằng Qúi học ở đây được mà bác, tại sao phải chuyển nó lên Sài Gòn gấp vậy?
_Sài Gòn gì con?- bác gái ngạc nhiên
_Dạ…thằng Qúi nói…- tui ngạc nhiên
_Hết Tết này gia đình bác sẽ qua Canada định cư.- bác gái nói
_Dạ…?!- tui bất ngờ
_Nó chưa nói con nghe hả?- bác gái hỏi
_Dạ…dạ chưa…- tui run run
_Khổ là vậy, dang dở chuyện học của nó.- bác gái lắc đầu
_Dạ..dạ..con có hẹn rồi bác, giờ con về….- tui đứng dậy
_Ờ, vậy mốt rảnh thì qua chơi…
_Dạ, con chào bác.- tui cúi đầu
_Ừ…
Dắt xe ra khỏi cổng, gọi điện cho thằng Qúi, nó khóa máy. Bấm số gọi cho Vi.
_Alô?
_Vi hả? Biết thằng Qúi ở đâu không?- tui hớt hải
_Gì dạ?
_Biết thằng Qúi ở đâu không?
_Đang hẹn với Qúi nè.- Vi trả lời
_Ờ, vậy hả, tí nữa nói nó lại nhà T đi?
_Ờ.
_Mà đang ôm ấp, hun hít gì mà nói chuyện nghe nhỉ xíu vậy..he..he- tui cười
_Ai biết, mạng nay bị gì á, mà hun hít gì, nắm tay Vi còn không dám nữa.- Vi nguýt dài
_Ờ…hehe…mà nó đâu?
_Đang ngồi đợi nè.
_Hả? Tưởng nó ở đó chứ.
_Người gì đâu đi trễ quá chừng không biết.- Vi dỗi
_Ờ, đang ở đâu vậy? Cho địa chỉ để ra rình coi…he…he
_Quán café đó giờ. Đó, ra rình đi.- Vi lạnh lùng
_Ờ ờ, ra liền…
Nổ máy, tui cho xe thẳng quán café. Lòng nhẹ nhõm, thằng Qúi không phải hạng người tệ mạc như vậy….trực giác của tui đã đúng.
Tới nơi. Tui đi vô. Quán cũng khá vắng. Len lén đi vô, ngó nghiêng, thấy thằng Qúi ngồi nói chuyện với Vi. Bay vèo qua bàn gần đó, quan sát tình hình.
_À, anh ơi, anh gọi gì ạ?- tiếng nói thánh thót
_Cho em một ly….- tui ngước mặt lên.
Cái Đ.M nó!!! Con vẹo, con vẹo, mày làm gì ở đây?!! Mà hình như nó không nhận ra mình. Chợt nhận ra mình vẫn còn úp cái nón bảo hiểm với đeo khầu trang. Tui lấy lại bình tĩnh, sửa đổi giọng nói chút xíu.
_Cho……e…m một ly….café sữa…
_Dạ vâng, có liền anh…con mẻ ẹo phát rồi đi ra.
Lát sau con mẻ đem café ra, đợi mẻ đi khuát tui mới dám gỡ nón với khẩu trang ra. Ngồi đó nhìn hai đứa kia nói chuyện.
Chắc không có chuyện gì, he he, lát về đập cho thằng Qúi 1 trận, tội dám láo với ông.
Đang nhâm nhi ly café, nhìn sang bàn hai đứa kia. Bỗng nhiên Vi đứng phắt dậy:
_Sao Qúi lại làm vậy với Vi chứ?!!!- hai mắt Vi đỏ hoe, ngấn lệ.
Vi chạy vụt đi. Tui ngơ ra, thằng Qúi thì đứng đó, chết lặng.
Định cư ở Canada à? Khó mà giữ vững được tình yêu, nhưng mà vứt bỏ đi cái thứ tình cảm trong sáng dành cho người mình yêu thì khó gấp vạn lần. Chap 50
_Tao biết là mày nói láo mà, mày còn coi tao là anh em không hả?!!
Thấy tui, thằng Qúi đứng như trời trồng.
_Mày...-nó lắp bắp
_Tao biết hết rồi. Đi Canada mà nói là lên Sài Gòn học à?
Thằng Qúi vẫn im lặng.
_Mày chia tay Vi với cái lý do củ chuối đó hả?
_Mày thì biết gì!- nó gạt phắc đi
_Ừ, tình cảm hơn hai năm mà nói chia tay là chia tay à?- tui nói
_Mày không hiểu đâu.- nó ngồi phịch xuống ghế, vẻ mệt mỏi
_Không hiểu cái gì?!- tui quát
_Mày biết là tao đi đâu không?! Canada đó! Mày nghĩ một đứa ở Việt Nam, một đứa ở Canada thì tình cảm nó ra làm sao?!
_Vậy mày có thương Vi không?- tui hỏi
_Vi là cả cuộc đời tao...- thằng Qúi vuốt mặt
_Cả cuộc đời? Giỡn hả? Cả cuộc đời mà mày chia tay đơn giản vậy hả?
_Tao không còn cách nào hết...- thằng Qúi thở dài
_Mới có chút chuyện mà đã đòi chia tay.
_Chứ mày là tao thì mày làm sao?!!!
_Đợi, 1 năm không được thì 10 năm, 10 năm không được thì 20 năm.
_Mày nói nghe hay lắm, tới lúc là mày đi rồi mày sẽ biết...- thằng Qúi cười cay đắng.
_Ha...có nhiều người yêu xa, người ta xa nhau cả chục năm rồi về nước, làm đám cưới bình thường, vẫn sống hạnh phúc đó thôi.
_Khó lắm, mày không hiểu đâu.- nó nhăn nhó, ra vẻ khó chịu với tui.
_Người ta làm được thì mày làm được, mày phải đàn ông không?
Nó ngồi đó, nhìn trân trân ra cửa sổ.
_Mày có tin vào tình yêu của Vi dành cho mày không?
_Tao...
_Mày biết không, lúc mày với Vi bắt đầu quen nhau thì tao vẫn chưa bỏ cuộc, tao vẫn ráng cố gắng để hất cẳng mày ra, tao muốn Vi là của tao. Nhưng suốt cả năm trời, Vi lúc nào cũng chỉ nghĩ tới có mình mày,tao cũng chán nản rồi bỏ cuộc. Mày coi đi, bây giờ còn được bao nhiêu đứa con gái như vậy hả?
_Mày...- nó chỉ mặt tui
_Chỉ cái gì, bây giờ tụi tao chỉ là bạn, tao không còn tí tình cảm nào với Vi hết.- tui hất hàm
Thằng Qúi không nói gì, nó bật khóc, khóc ngon lành...
_Khóc khóc cái quần, đi kiếm Vi.- tui đá mạnh vô cái bàn
_Hả?- thăng Qúi giật mình
_Đừng để mất người con gái tốt như vậy.
Thằng Qúi mở mắt nhìn tui trân trân, có thể thấy được tia hy vọng ánh lên trong mắt nó.
_Đi lẹ đi. Cần tao tìm giúp không?
Thằng Qúi không nói gì, nó đứng phắc dậy, đi vội ra ngoài. Bỗng nó đứng lại.
_Kiếm Vi phụ tao đi. - nó nói rồi đi thẳng ra
Tui không nói gì, chỉ đi ra tính tiền nước. Dắt xe ra ngoài.
_Đi thôi…- thằng Qúi nói
_Ừm…- tui gật đầu
Nổ máy, hai chiếc xe từ từ lăn bánh.
_Bây giờ đi đâu?- tui hỏi
_Tao cũng không biết, thôi đi đại mấy chỗ mà Vi hay tới đi.
_Ok, mà mày chở Vi à?
_Không, Vi đi xe.
Chạy lòng vòng mấy quán nước, tiệm net, quán karaoke cũng không thấy Vi đâu, tui với thằng Qúi thay phiên nhau gọi điện cho Vi nhưng Vi không trả lời.
Sốt ruột, không biết Vi có chuyện gì không nữ

