Này em, làm cô dâu của anh nhé?
bla…đằng này…grừ
Chẳng nói chẳng rằng gì, cứ bước tưng tưng đi lại bến xe bus. Còn tôi thì cứ bước theo, kéo áo, kéo tay như thằng dở người ấy. Em út gì là dễ bị ăn đấm rồi mà coi.
- Anh ghét em rồi đấy.
- Nãy mới bảo thương xong, giờ lại ghét. Nói chuyện tráo trở quá_tôi mà tráo trở á?
- Sao em độc ác với anh như vậy hả? Chứ làm thế nào em mới đồng ý?
- Anh lộn xộn thật đấy. Anh đang viết kịch bản phim Hàn Quốc hả?
Chúa xá tội, lũ con gái là thứ rắc rối nhất trên Quả Đất này, sinh ra lũ đàn bà làm khổ cánh đàn ông. Chứ trường hợp này mà thằng nào không chạy theo thì làm cái gì?
Xe bus chạy tới đúng lúc quá cơ. Thôi bỏ bu rồi. Tôi xịu mặt xuống, thế là không đồng ý thật à?
Xe bus mở cửa ra. Đột nhiên em quay lại. Đố các bác biết em nó làm gì?
Cảnh 1:
Nhún chân hôn cái chụt vào…má :D rồi thì thầm vào tai:
- Ngốc…em đồng ý!
Dứt câu rồi chạy vội lên xe, vẫn không quên khoe hai cái lúm má đồng tiền.
Cảnh 2: Diễn biến tâm trạng của nhân vật nam chính.
Cái mẹt lúc này nhìn ngu không tả được. Chảy dài như cái bánh đúc. Thiếu điều nước dãi nhễu thành dòng thôi. 2, 3s gì sau câu nói đấy, mạch máu bị ngưng tụ lại đông cứng hết cơ thể, sau đó thêm 2, 3s nữa lại chảy rần rật như đến mùa nước lũ tràn về mà vỡ đê. Thề với các bác, nói điêu em không phải Khánh (chim cút T_____________T)
Xe bus chạy được một đoạn khá xa rồi. Lúc đấy mới chụp được hồn trở lại. Cha sinh mẹ đẻ tới giờ, chưa lúc nào nhận được lời chấp nhận tỏ tình kiểu đấy. Nhỏ này bị mắc chứng nghiện phim Hàn xẻng à? Hay là tôi bị mắc chứng bệnh hoang tưởng từ lúc đâm đầu vào gầm taxi nhỉ?
Tôi quay sang đập vai ông anh đứng chờ xe bus cùng tôi nãy giờ:
- Này, lúc nãy anh có nghe con bé đứng cùng em nói gì không?
- Anh không_ông ngó tôi kinh dị giống như là tôi vừa dưới đất chui lên hay trên trời rớt xuống vậy đó.
- Ờ, em cảm ơn :D
Chóng mặt quá, cái gì cũng phải rõ ràng rành mạch. Kiểu này tối về nhà suy nghĩ lại không nên trao thân gửi phận cho mình, rồi lại đổ lỗi cho mình nghe nhầm cũng nên. Nhắn tin cho nàng phát đã:
- Em ơi!
- Hử?
- Nãy em bảo gì anh đấy? Anh nghe không có rõ :P
- Ngốc, không rõ thôi, không nói lại_tôi mà là ngốc thì thế giới này khó có người thông minh à nha >.
- Đi mà…năn nỉ đấy…Phương Vy xinh đẹp, đáng yêu…
- Ngốc, em nói là…em đồng ý!
- Đồng ý làm gì? Tự nhiên bảo em đồng ý?
- Đồng ý…làm người yêu anh.
“Tạch” tôi búng tay một phát. Yeh! Chung lại thì đời cơ bản là rất vui, nó chỉ buồn những lúc ăn uống nhiều thì buồn đi, thức nhiều thì buồn ngủ, học nhiều thì buồn chán, vui vẻ thì buồn cười… :D niềm vui nhân đôi, khoảnh khắc thăng hoa chỉ muốn hét lên cho cả thế giới biết mình đang hạnh phúc, rất rất hạnh phúc…
Em cũng ác thật đấy, yêu thì bảo là yêu, yêu không dám nói là giống như đói không dám ăn vậy đó. Mà cuối cùng gì thì cũng phải ăn, ăn trước hay ăn sau, thế sao không nói luôn cho đỡ chịu khổ chứ. Tự nhiên, một ý nghĩ trả thù ngọt ngào thoáng qua. Có đi thì có lại thôi tình yêu bé nhỏ của anh à. Trở lại quán cà phê lấy xe, không quên nhắn tin lại cho em:
- Xin lỗi em, anh không còn muốn em làm người yêu anh nữa…
Tình yêu phải công bằng, cho em hiểu cái cảm giác bị từ chối là như thế nào nhé?
Em nó không ý kiến ý cò gì nữa. Đứa nào mà yêu theo kiểu lâm li bi đát, đọc xong tin nhắn ấy có khi vào viện không chừng chứ chả đùa được. Giờ em đang ngồi trước mắt mà bảo thế thì tỷ lệ bị ăn tát phải lên đến 90% là cái chắc. Không biết cái mặt em giờ nó như thế nào nhỉ? Sư tử dù có được thuần hóa thì vẫn là sư tử thôi :D
Tôi chạy xe đuổi theo chiếc xe bus chở tình yêu của mình về nhà. Lòng ngập tràn hạnh phúc vô bờ bến. Không phải chỉ lúc đấm vào mặt nhau mới thấy sao chạy loanh quanh trên đầu, bây giờ tôi cũng đang thấy sao sáng lung linh, chói lòa cả mắt rồi đây.
Dừng xe cách điểm đỗ của em một đoạn đứng đấy chờ đợi. Thấp thoáng dáng em bước xuống, tôi vội vàng phi xe qua đấy, thắng xe cái kẹt trước mặt em, không quên nở nụ cười sát gái đúng điệu.
Em lặng thinh, đứng nhìn tôi. Ánh mắt lạnh lùng. Tự nhiên thấy mình ngu dã man. Đường thẳng không đi lại đâm đầu vào đi đường vòng, mặt hồ phẳng lặng không muốn lại thích song gió nổi lên. Âu cũng đã muộn màng. Em nó nhìn tôi cái kiểu i như em nhìn thấy thứ đồ ăn em rất gét trong khi cái bụng em đang rất no ấy. Giận hơn những gì tôi tượng tượng. Tắt ngay nụ cười, tôi xuề xòa. Nàng không thèm ngó ngàng tới thái độ muốn làm hòa của tôi, không nói gì. Bước đi (cái kiểu như mấy thằng con trai khinh nhau không thèm chấp ấy ợ)
Tôi nắm tay kéo lại.
- Này_em giật phắt ra.
- Gì?
- Gì mà dỗi anh ghê thế?
- Anh vui không?_nàng chì chiết, thấy tội lỗi quá >.
- Anh làm gì tự nhiên giận anh thế?
- Anh đùa cợt với tình cảm của người khác, coi người khác là trò đùa, thú tiêu khiển của anh, hạnh phúc lắm hả anh? Thế mà giờ anh còn hỏi, anh làm gì? Anh làm gì à? Anh biến đi.
Ợ…cái gì zợ?
- Anh đùa cợt gì? Em hiểu sai ý anh đấy chứ? Anh nói không muốn em làm người yêu anh nữa vì bây giờ muốn em làm vợ anh hơn, còn dấu ba chấm kìa. Chưa đọc kỹ, hỏi kỹ đã mắng người ta vậy rồi. Em cũng hay vậy đó (cười)
Bình thường thì 100% con gái, có đến 98% nhìn tôi cười phát là yêu được luôn. Hình như người yêu mình thuộc 2% còn lại thì phải.
- Đi về mà nói với con mèo nhà anh ở nhà đấy.
- Nhưng nhà anh không nuôi mèo.
Em giận dỗi rồi vùng vằng bỏ đi.
Thật là mệt với mấy cái trò ngu ngốc của mình quá đi.
- Này này, thôi giờ không làm vợ thì làm người yêu đã vậy nha? Đừng có dỗi nữa mà >.
- Không biết.
- Biết mà. Anh xin lỗi, anh sai rồi. Tại em toàn chơi kiểu hù anh đứng tim đấy, chả biết thương người ta gì cả. Giờ người ta là của em rồi đó_ngượng thế >.
- Không thèm.
- Rõ ràng là thèm chảy nước dãi kìa. Vậy cho người ta vào chào nhạc phụ, nhạc mẫu cái luôn.
- Mơ đi. Đi về đi.
- Nói hết giận rồi mới về.
- Chỉ được thế là giỏi_em cười mỉm mỉm, thế là hết rồi, phù, hú hồn. Nghịch dại chưa.
- Thế là hết nhá?
- Được rồi. Về đi, đừng bám theo người ta nữa.
- Nhưng cũng phải cho người ta biết lịch hẹn hò bắt đầu từ lúc nào chứ?
- Ngày mai nhé!_em nói xong rồi cắm đầu chạy miết.
Ô hay, thế là yêu rồi à? Cứ tưởng tỏ tình-nhận lời xong thì được ôm hôn thắm thiết chứ nhỉ? @@
Tôi mỉm cười suốt cả chặng đường về. Cuộc đời đã bước sang trang mới, chính thức rồi.
Tình yêu là khởi nguồn của hạnh phúc và nổi đau. Kết thúc sẽ là happy ending, hay lại là sad end? Điều tôi có thể nói được bây giờ chỉ là, những chuỗi ngày tháng sau này là những chuỗi ngày đầy song gió. Sẽ có nụ cười và niềm vui, nhưng cũng sẽ có rất nhiều nỗi buồn, thậm chí còn có cả máu và nước mắt. Những nổi đau nuôi tôi khôn lớn và trưởng thành!
Chap 30:
Ngồi rảnh rỗi lai sinh nông nổi. Thay cái hình đại diện đầu lâu xương chéo gắn bó từ đời cụ kị nào bằng cái hình của em. Mọi sự lại bắt đầu từ đây.
Tụi bạn vào chặt chém là chuyện bình thường nhưng có riêng một comment của cái tài khoản có tên “yêu lầm anh” làm tôi nóng hết cả mặt.
- Nhìn mặt mũi thì có vẻ ngây thơ nhưng chắc cũng là hàng xài lại thôi Khánh nhỉ?
Vào trang cá nhân tìm hiểu thì ra là Trinh, con bé người yêu cũ, mối tình gần đây nhất, cũng là đứa con gái tôi yêu lâu nhất, và yêu nhiều nhất từ trước tới khi gặp Phương Vy. Tôi không có thói quen giữ lại hay tìm hiểu bất kỳ thông tin nào liên quan đến những mối tình trong cuộc đời của mình. Cái gì đã qua thì sẽ cho qua, không lưu giữ, níu kéo hay coi nhau như bạn bè gì hết.
Nói đến Trinh, tôi kể qua đôi chút về chuyện tình giữa tôi và Trinh vì cô nàng này còn dính dáng đến cuộc tình tiếp theo của tôi khá nhiều.
Trinh bằng tuổi, là một cô nàng cá tính và rất chịu chơi. Biết nổi trội và thể hiện mình đúng lúc, đúng chỗ. Có lẽ vì thế mà tôi cần tới cô nàng lâu tới thế. Chúng tôi chỉ gặp qua nhau một lần ở buổi tiệc sinh nhật thằng bạn. Tôi chú ý tới Trinh vì tính cách thoải mái và sự tự tin về bản thân. Trinh là gái hư đúng điệu. Sở hữu một thân hình gợi cảm và khuân mặt sắc sảo mà tôi dám cá nó khiến nhiều thằng đàn ông ham muốn. Nhưng tôi không có ý định tán tỉnh gì cô nàng, cho đến khi Trinh nhắn tin đến cho tôi.
- Zai ơi, làm quen nhé?
Dù chưa biết là ai, nhưng sẵn lúc đang cô đơn vì vừa chia tay nhỏ người yêu xong, không chần chừ tôi đáp trả sự làm quen một cách mau mắn:
- Ok, đang ở đâu anh qua đón cưng đi chơi, ngay và luôn.
- Em nghĩ anh phải hỏi em là ai đã chứ?
- Em là ai có quan trọng hả? Anh chỉ biết em muốn làm quen và anh cũng đang có nhu cầu tìm người đi chơi. Vậy thôi. Tìm hiểu thì để sau, còn nhiều thời gian mà.
- Anh làm em thích anh hơn rồi đó.
- Vậy gặp nhau đi. Ok nhé?
Chỉ đơn giản như vậy, tôi có địa chỉ của Trinh. Gặp mặt, đi cà phê, nói chuyện, ăn uống, chỉ qua một tối cảm thấy hợp là tỏ tình. Vừa mở miệng nói được một câu “này cưng, làm người yêu của anh đi” gật đầu cái rụp, hôn nhau đắm đuối phát nữa là dắt nhau vào nhà nghỉ. Tuy bắt đầu nó đơn giản là như thế, không tốn một chút công sức…nhưng Trinh biết cách giữ chân một thằng đàn ông như tôi. Lúc nào cần giữ chặt, thì sẽ giữ chặt, lúc nào cần thả lỏng thì sẽ thả lỏng. Trước mặt bạn bè tôi cũng không bao giờ làm tôi phải mất mặt, thậm chí gây ấn tượng khá mạnh mẽ. Tụi bạn dân chơi của tôi khá thích cô nàng nóng bỏng này. Tất nhiên tôi cũng không phải là thằng đàn ông đầu tiên của Trinh, nhưng tôi là người mà cô ta yêu nhất. Vì tôi có thể chiều được tất tần tật những gì nàng muốn và là một thằng đàn ông có thể khiến nàng nở mày nở mặt với tụi bạn của nàng.
Nhưng sau một thời gian khá dài, tôi quyết định chia tay, rong chơi nhàm chán, tự nhiên lại thích một mối quan hệ chắc chắn, một cái gì đấy nó khiến cho con tim có thể rung động và say mê. Chứ không phải cùng nhau vui chơi và thể hiện đẳng cấp cho thiên hạ xem. Thực sự là rất vô vị và tẻ nhạt. Chỉ là ở nhau có những thứ cần thiết đối với bản thân mình.
Trinh níu kéo rất nhiều, khóc lóc, kể lể sướt nướt. Biện pháp nhẹ không ăn thua lại quay sang biện pháp mạnh. Một đứa con gái thâm độc và nham hiểm có thể dùng mọi cách để đạt được thứ mình muốn. Thời gian đầu mới chia tay Trinh khiến tôi cảm thấy sợ vì những gì cô ta làm và hành động. Tôi hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc, tránh mặt, thay đổi thông tin cá nhân…bất kỳ cách gì khiến tôi có thể tránh xa được cô ta, càng xa càng tốt.. Hơn một nữa năm nay không thấy đâu, tự nhiên hôm nay tình cũ không rủ cũng tới. Thì ra vẫn ngấm ngầm theo dõi tôi từ xa.
Tôi xóa dòng comment của Trinh, chặn luôn facebook của cô ta, để em đọc được thực sự là một rắc rối lớn, nhưng lớn thế nào thì tôi cũng không dám chắc. Đó chỉ là cách giải quyết tạm thời, nếu cô ta muốn thì sẽ không thiếu cách để phá. Lúc này chỉ ước Trinh đừng có làm gì phiền hà tới cuộc sống bây giờ của tôi mà thôi. Nghe loáng thoáng đâu đây thì Trinh đang cặp với một đại gia bằng tuổi bố cô ta. Nhưng mà mặc kệ, chẳng có gì đáng quan tâm với tôi lúc này ngoài em. Tắt máy tính, tôi lên giường nằm nói chuyện với tình yêu của mình cái đã. Nhớ lắm rồi.
- Bé yêu!
- Thôi đừng có gọi em như vậy, sến lắm.
- Chứ em muốn anh gọi thế nào? Vợ iu nhá? :D
- Thôi, xin anh, anh bình thường lại đi.
- Hứ. Đang làm gì zợ?
- Em đang xem qua bài một chút thôi. Anh?
- Anh nằm nhắn tin cho em đấy. Hôm nay anh vui.
- Vì sao vui?
- Biết rồi còn hỏi.
- Hỏi để biết thêm.
- Anh nhớ em!
- Em cũng vậy.
- Vy này…
- Hử?
- Hử cái đầu em đấy, dạ chứ. Em là người yêu anh, anh gọi em phải dạ chứ?
- Có sách nào viết thế đâu? Đừng có mà vô lý nhá.
- Có em vô lý đấy. Anh lớn tuổi hơn, lại là người yêu em nữa, gọi không dạ cứ hử hử hoài. Không thích, dỗi đấy.
- Có nhiêu đó cũng dỗi, gì mà tính tình trẻ con thế?
- Người ta trẻ con thế đấy. Dạ đi.
- Không thích.
- Không cũng phải thích. Dạ nhanh.
- Không thì anh làm được gì em?
- Sau này về anh bắt nạt lại đó.
- Xí…ai thèm lấy anh mà nói.
- Bộ không lấy thật hả? Chứ sao yêu người ta mà không lấy người ta là sao?
- Kệ người ta. Chứ gọi gì nói đi.
- Dạ mới nói.
- Dạ. Thua anh đấy.
- :D ngoan quá, cho hôn miếng.
- Cái đồ dê xồm.
- Dê gì? Anh hôn người yêu anh chứ làm gì ai đâu em kêu anh dê xồm?
- Không cho đấy.
- Cứ thích thế đấy.
- Ngày mai anh tới nhà em ăn cơm ha?
- Ủa, bố mẹ kêu anh tới hả?
- Ừm…
- Thích quá. Vậy là có cơ hội gặp nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai rồi.
- Toàn mơ hão.
- Em này…
- Dạ?
- Ừm…anh thực sự rất rất thích em…là yêu em đó. Anh cũng thực sự rất muốn tiến đến một mối quan hệ lâu dài. Anh không muốn chơi bời hay lăng nhăng gì hết. Vì quá khứ của anh, nó rất phức tạp và có nhiều tai tiếng. Trước đây, anh không phải là một thằng con trai ngoan ngoãn, cũng không phải là một người chung thủy…vì anh chưa bao giờ thực sự yêu sâu sắc một người nào hết. Cho tới khi anh gặp được em. Em đã thay đổi anh rất nhiều. Từng ngày, từng giờ, anh không còn nhận ra chính con người của anh nữa. Anh sẽ luôn cố gắng làm em được vui, yêu em chân thành và hết mực thương em. Vì thế, em hãy luôn tin anh, dù có chuyện gì xảy ra, nếu như thôi…thì em cũng hãy đặt lòng tin ở anh, đừng vì một tác động nhỏ bên ngoài mà đánh mất đi tình yêu. Được không em? Hứa với anh, có được không?
- Khi chấp nhận anh, thì em cũng đã suy nghĩ rất nhiều rồi. Em cũng đã xác định là sẽ phải chịu nhiều sóng gió. Chỉ cần anh đừng bao giờ phụ lại tình cảm của em…và biết được đâu là giới hạn cho bản thân mình. Vậy là được rồi. Em sẽ tin anh và chấp nhận quá khứ của anh, mỗi người ai cũng có một cuộc sống riêng, một khoảng lặng trong lòng, cho dù có là của nhau đi chăng nữa em nghĩ mình cũng không có quyền phán xét những gì thuộc về quá khứ của nhau...
- Anh yêu em…
- Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi!
Cảm giác đối với em là một cái gì đấy mới mẻ, ấm áp…chưa bao giờ gặp ở một người con gái nào trước đó. Không phải cảm giác muốn sở hữu, mà là muốn được che chở, bao bọc. Mong manh, dễ vỡ và dễ bị tổn thương, đó là những gì tôi cảm nhận về em.
Thực sự không biết cảm giác này có thể tồn tại được bao lâu và đi được đến đâu nhưng bây giờ, cả ngày hôm nay, hình bóng em luôn ngập tràn và choáng ngợp. Nhớ tới những lúc em cười, em nói chuyện, em pha trò…cứ cười tủm tỉm cả ngày như kiểu đang có dây thần kinh nào chập vào nhau vậy đó.
***
Tan học, chạy một mạch đi lấy xe để qua trường đèo em về nhà. Hôm nay có hẹn ăn cơm cùng gia đình bên ngoại :D
Bọn Đức vẹm níu lại đi chơi bù hôm qua, tôi lấy cớ chối mù bị tụi nó gato quá trời là đau não.
Vừa tới trường em đã thấy em đứng đợi ở cổng. Thấy tôi em cười tươi, rạng rỡ:
- Em đợi anh lâu chưa?
- Mới thôi.
- Giờ có cần phải đi mua cái gì về nấu nữa không?
- Thôi khỏi, mình về nhà luôn. Sáng nay mẹ đi chợ rồi.
Tôi đèo em qua siêu thị mua thêm ít trái cây làm quà rồi sau đó mới về nhà.
Lần đầu tiên bước vào nhà em. Cảm giác ấm áp đến kỳ lạ. Một ngôi nhà nhỏ và được bày biện, trang trí rất gọn gàng. Bố em đang ngồi đọc báo ở phòng khách, mẹ em chắc đang làm ở trong bếp. Chào hỏi sơ qua chút, em để tôi lại một mình rồi chạy xu
Chẳng nói chẳng rằng gì, cứ bước tưng tưng đi lại bến xe bus. Còn tôi thì cứ bước theo, kéo áo, kéo tay như thằng dở người ấy. Em út gì là dễ bị ăn đấm rồi mà coi.
- Anh ghét em rồi đấy.
- Nãy mới bảo thương xong, giờ lại ghét. Nói chuyện tráo trở quá_tôi mà tráo trở á?
- Sao em độc ác với anh như vậy hả? Chứ làm thế nào em mới đồng ý?
- Anh lộn xộn thật đấy. Anh đang viết kịch bản phim Hàn Quốc hả?
Chúa xá tội, lũ con gái là thứ rắc rối nhất trên Quả Đất này, sinh ra lũ đàn bà làm khổ cánh đàn ông. Chứ trường hợp này mà thằng nào không chạy theo thì làm cái gì?
Xe bus chạy tới đúng lúc quá cơ. Thôi bỏ bu rồi. Tôi xịu mặt xuống, thế là không đồng ý thật à?
Xe bus mở cửa ra. Đột nhiên em quay lại. Đố các bác biết em nó làm gì?
Cảnh 1:
Nhún chân hôn cái chụt vào…má :D rồi thì thầm vào tai:
- Ngốc…em đồng ý!
Dứt câu rồi chạy vội lên xe, vẫn không quên khoe hai cái lúm má đồng tiền.
Cảnh 2: Diễn biến tâm trạng của nhân vật nam chính.
Cái mẹt lúc này nhìn ngu không tả được. Chảy dài như cái bánh đúc. Thiếu điều nước dãi nhễu thành dòng thôi. 2, 3s gì sau câu nói đấy, mạch máu bị ngưng tụ lại đông cứng hết cơ thể, sau đó thêm 2, 3s nữa lại chảy rần rật như đến mùa nước lũ tràn về mà vỡ đê. Thề với các bác, nói điêu em không phải Khánh (chim cút T_____________T)
Xe bus chạy được một đoạn khá xa rồi. Lúc đấy mới chụp được hồn trở lại. Cha sinh mẹ đẻ tới giờ, chưa lúc nào nhận được lời chấp nhận tỏ tình kiểu đấy. Nhỏ này bị mắc chứng nghiện phim Hàn xẻng à? Hay là tôi bị mắc chứng bệnh hoang tưởng từ lúc đâm đầu vào gầm taxi nhỉ?
Tôi quay sang đập vai ông anh đứng chờ xe bus cùng tôi nãy giờ:
- Này, lúc nãy anh có nghe con bé đứng cùng em nói gì không?
- Anh không_ông ngó tôi kinh dị giống như là tôi vừa dưới đất chui lên hay trên trời rớt xuống vậy đó.
- Ờ, em cảm ơn :D
Chóng mặt quá, cái gì cũng phải rõ ràng rành mạch. Kiểu này tối về nhà suy nghĩ lại không nên trao thân gửi phận cho mình, rồi lại đổ lỗi cho mình nghe nhầm cũng nên. Nhắn tin cho nàng phát đã:
- Em ơi!
- Hử?
- Nãy em bảo gì anh đấy? Anh nghe không có rõ :P
- Ngốc, không rõ thôi, không nói lại_tôi mà là ngốc thì thế giới này khó có người thông minh à nha >.
- Đi mà…năn nỉ đấy…Phương Vy xinh đẹp, đáng yêu…
- Ngốc, em nói là…em đồng ý!
- Đồng ý làm gì? Tự nhiên bảo em đồng ý?
- Đồng ý…làm người yêu anh.
“Tạch” tôi búng tay một phát. Yeh! Chung lại thì đời cơ bản là rất vui, nó chỉ buồn những lúc ăn uống nhiều thì buồn đi, thức nhiều thì buồn ngủ, học nhiều thì buồn chán, vui vẻ thì buồn cười… :D niềm vui nhân đôi, khoảnh khắc thăng hoa chỉ muốn hét lên cho cả thế giới biết mình đang hạnh phúc, rất rất hạnh phúc…
Em cũng ác thật đấy, yêu thì bảo là yêu, yêu không dám nói là giống như đói không dám ăn vậy đó. Mà cuối cùng gì thì cũng phải ăn, ăn trước hay ăn sau, thế sao không nói luôn cho đỡ chịu khổ chứ. Tự nhiên, một ý nghĩ trả thù ngọt ngào thoáng qua. Có đi thì có lại thôi tình yêu bé nhỏ của anh à. Trở lại quán cà phê lấy xe, không quên nhắn tin lại cho em:
- Xin lỗi em, anh không còn muốn em làm người yêu anh nữa…
Tình yêu phải công bằng, cho em hiểu cái cảm giác bị từ chối là như thế nào nhé?
Em nó không ý kiến ý cò gì nữa. Đứa nào mà yêu theo kiểu lâm li bi đát, đọc xong tin nhắn ấy có khi vào viện không chừng chứ chả đùa được. Giờ em đang ngồi trước mắt mà bảo thế thì tỷ lệ bị ăn tát phải lên đến 90% là cái chắc. Không biết cái mặt em giờ nó như thế nào nhỉ? Sư tử dù có được thuần hóa thì vẫn là sư tử thôi :D
Tôi chạy xe đuổi theo chiếc xe bus chở tình yêu của mình về nhà. Lòng ngập tràn hạnh phúc vô bờ bến. Không phải chỉ lúc đấm vào mặt nhau mới thấy sao chạy loanh quanh trên đầu, bây giờ tôi cũng đang thấy sao sáng lung linh, chói lòa cả mắt rồi đây.
Dừng xe cách điểm đỗ của em một đoạn đứng đấy chờ đợi. Thấp thoáng dáng em bước xuống, tôi vội vàng phi xe qua đấy, thắng xe cái kẹt trước mặt em, không quên nở nụ cười sát gái đúng điệu.
Em lặng thinh, đứng nhìn tôi. Ánh mắt lạnh lùng. Tự nhiên thấy mình ngu dã man. Đường thẳng không đi lại đâm đầu vào đi đường vòng, mặt hồ phẳng lặng không muốn lại thích song gió nổi lên. Âu cũng đã muộn màng. Em nó nhìn tôi cái kiểu i như em nhìn thấy thứ đồ ăn em rất gét trong khi cái bụng em đang rất no ấy. Giận hơn những gì tôi tượng tượng. Tắt ngay nụ cười, tôi xuề xòa. Nàng không thèm ngó ngàng tới thái độ muốn làm hòa của tôi, không nói gì. Bước đi (cái kiểu như mấy thằng con trai khinh nhau không thèm chấp ấy ợ)
Tôi nắm tay kéo lại.
- Này_em giật phắt ra.
- Gì?
- Gì mà dỗi anh ghê thế?
- Anh vui không?_nàng chì chiết, thấy tội lỗi quá >.
- Anh làm gì tự nhiên giận anh thế?
- Anh đùa cợt với tình cảm của người khác, coi người khác là trò đùa, thú tiêu khiển của anh, hạnh phúc lắm hả anh? Thế mà giờ anh còn hỏi, anh làm gì? Anh làm gì à? Anh biến đi.
Ợ…cái gì zợ?
- Anh đùa cợt gì? Em hiểu sai ý anh đấy chứ? Anh nói không muốn em làm người yêu anh nữa vì bây giờ muốn em làm vợ anh hơn, còn dấu ba chấm kìa. Chưa đọc kỹ, hỏi kỹ đã mắng người ta vậy rồi. Em cũng hay vậy đó (cười)
Bình thường thì 100% con gái, có đến 98% nhìn tôi cười phát là yêu được luôn. Hình như người yêu mình thuộc 2% còn lại thì phải.
- Đi về mà nói với con mèo nhà anh ở nhà đấy.
- Nhưng nhà anh không nuôi mèo.
Em giận dỗi rồi vùng vằng bỏ đi.
Thật là mệt với mấy cái trò ngu ngốc của mình quá đi.
- Này này, thôi giờ không làm vợ thì làm người yêu đã vậy nha? Đừng có dỗi nữa mà >.
- Không biết.
- Biết mà. Anh xin lỗi, anh sai rồi. Tại em toàn chơi kiểu hù anh đứng tim đấy, chả biết thương người ta gì cả. Giờ người ta là của em rồi đó_ngượng thế >.
- Không thèm.
- Rõ ràng là thèm chảy nước dãi kìa. Vậy cho người ta vào chào nhạc phụ, nhạc mẫu cái luôn.
- Mơ đi. Đi về đi.
- Nói hết giận rồi mới về.
- Chỉ được thế là giỏi_em cười mỉm mỉm, thế là hết rồi, phù, hú hồn. Nghịch dại chưa.
- Thế là hết nhá?
- Được rồi. Về đi, đừng bám theo người ta nữa.
- Nhưng cũng phải cho người ta biết lịch hẹn hò bắt đầu từ lúc nào chứ?
- Ngày mai nhé!_em nói xong rồi cắm đầu chạy miết.
Ô hay, thế là yêu rồi à? Cứ tưởng tỏ tình-nhận lời xong thì được ôm hôn thắm thiết chứ nhỉ? @@
Tôi mỉm cười suốt cả chặng đường về. Cuộc đời đã bước sang trang mới, chính thức rồi.
Tình yêu là khởi nguồn của hạnh phúc và nổi đau. Kết thúc sẽ là happy ending, hay lại là sad end? Điều tôi có thể nói được bây giờ chỉ là, những chuỗi ngày tháng sau này là những chuỗi ngày đầy song gió. Sẽ có nụ cười và niềm vui, nhưng cũng sẽ có rất nhiều nỗi buồn, thậm chí còn có cả máu và nước mắt. Những nổi đau nuôi tôi khôn lớn và trưởng thành!
Chap 30:
Ngồi rảnh rỗi lai sinh nông nổi. Thay cái hình đại diện đầu lâu xương chéo gắn bó từ đời cụ kị nào bằng cái hình của em. Mọi sự lại bắt đầu từ đây.
Tụi bạn vào chặt chém là chuyện bình thường nhưng có riêng một comment của cái tài khoản có tên “yêu lầm anh” làm tôi nóng hết cả mặt.
- Nhìn mặt mũi thì có vẻ ngây thơ nhưng chắc cũng là hàng xài lại thôi Khánh nhỉ?
Vào trang cá nhân tìm hiểu thì ra là Trinh, con bé người yêu cũ, mối tình gần đây nhất, cũng là đứa con gái tôi yêu lâu nhất, và yêu nhiều nhất từ trước tới khi gặp Phương Vy. Tôi không có thói quen giữ lại hay tìm hiểu bất kỳ thông tin nào liên quan đến những mối tình trong cuộc đời của mình. Cái gì đã qua thì sẽ cho qua, không lưu giữ, níu kéo hay coi nhau như bạn bè gì hết.
Nói đến Trinh, tôi kể qua đôi chút về chuyện tình giữa tôi và Trinh vì cô nàng này còn dính dáng đến cuộc tình tiếp theo của tôi khá nhiều.
Trinh bằng tuổi, là một cô nàng cá tính và rất chịu chơi. Biết nổi trội và thể hiện mình đúng lúc, đúng chỗ. Có lẽ vì thế mà tôi cần tới cô nàng lâu tới thế. Chúng tôi chỉ gặp qua nhau một lần ở buổi tiệc sinh nhật thằng bạn. Tôi chú ý tới Trinh vì tính cách thoải mái và sự tự tin về bản thân. Trinh là gái hư đúng điệu. Sở hữu một thân hình gợi cảm và khuân mặt sắc sảo mà tôi dám cá nó khiến nhiều thằng đàn ông ham muốn. Nhưng tôi không có ý định tán tỉnh gì cô nàng, cho đến khi Trinh nhắn tin đến cho tôi.
- Zai ơi, làm quen nhé?
Dù chưa biết là ai, nhưng sẵn lúc đang cô đơn vì vừa chia tay nhỏ người yêu xong, không chần chừ tôi đáp trả sự làm quen một cách mau mắn:
- Ok, đang ở đâu anh qua đón cưng đi chơi, ngay và luôn.
- Em nghĩ anh phải hỏi em là ai đã chứ?
- Em là ai có quan trọng hả? Anh chỉ biết em muốn làm quen và anh cũng đang có nhu cầu tìm người đi chơi. Vậy thôi. Tìm hiểu thì để sau, còn nhiều thời gian mà.
- Anh làm em thích anh hơn rồi đó.
- Vậy gặp nhau đi. Ok nhé?
Chỉ đơn giản như vậy, tôi có địa chỉ của Trinh. Gặp mặt, đi cà phê, nói chuyện, ăn uống, chỉ qua một tối cảm thấy hợp là tỏ tình. Vừa mở miệng nói được một câu “này cưng, làm người yêu của anh đi” gật đầu cái rụp, hôn nhau đắm đuối phát nữa là dắt nhau vào nhà nghỉ. Tuy bắt đầu nó đơn giản là như thế, không tốn một chút công sức…nhưng Trinh biết cách giữ chân một thằng đàn ông như tôi. Lúc nào cần giữ chặt, thì sẽ giữ chặt, lúc nào cần thả lỏng thì sẽ thả lỏng. Trước mặt bạn bè tôi cũng không bao giờ làm tôi phải mất mặt, thậm chí gây ấn tượng khá mạnh mẽ. Tụi bạn dân chơi của tôi khá thích cô nàng nóng bỏng này. Tất nhiên tôi cũng không phải là thằng đàn ông đầu tiên của Trinh, nhưng tôi là người mà cô ta yêu nhất. Vì tôi có thể chiều được tất tần tật những gì nàng muốn và là một thằng đàn ông có thể khiến nàng nở mày nở mặt với tụi bạn của nàng.
Nhưng sau một thời gian khá dài, tôi quyết định chia tay, rong chơi nhàm chán, tự nhiên lại thích một mối quan hệ chắc chắn, một cái gì đấy nó khiến cho con tim có thể rung động và say mê. Chứ không phải cùng nhau vui chơi và thể hiện đẳng cấp cho thiên hạ xem. Thực sự là rất vô vị và tẻ nhạt. Chỉ là ở nhau có những thứ cần thiết đối với bản thân mình.
Trinh níu kéo rất nhiều, khóc lóc, kể lể sướt nướt. Biện pháp nhẹ không ăn thua lại quay sang biện pháp mạnh. Một đứa con gái thâm độc và nham hiểm có thể dùng mọi cách để đạt được thứ mình muốn. Thời gian đầu mới chia tay Trinh khiến tôi cảm thấy sợ vì những gì cô ta làm và hành động. Tôi hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc, tránh mặt, thay đổi thông tin cá nhân…bất kỳ cách gì khiến tôi có thể tránh xa được cô ta, càng xa càng tốt.. Hơn một nữa năm nay không thấy đâu, tự nhiên hôm nay tình cũ không rủ cũng tới. Thì ra vẫn ngấm ngầm theo dõi tôi từ xa.
Tôi xóa dòng comment của Trinh, chặn luôn facebook của cô ta, để em đọc được thực sự là một rắc rối lớn, nhưng lớn thế nào thì tôi cũng không dám chắc. Đó chỉ là cách giải quyết tạm thời, nếu cô ta muốn thì sẽ không thiếu cách để phá. Lúc này chỉ ước Trinh đừng có làm gì phiền hà tới cuộc sống bây giờ của tôi mà thôi. Nghe loáng thoáng đâu đây thì Trinh đang cặp với một đại gia bằng tuổi bố cô ta. Nhưng mà mặc kệ, chẳng có gì đáng quan tâm với tôi lúc này ngoài em. Tắt máy tính, tôi lên giường nằm nói chuyện với tình yêu của mình cái đã. Nhớ lắm rồi.
- Bé yêu!
- Thôi đừng có gọi em như vậy, sến lắm.
- Chứ em muốn anh gọi thế nào? Vợ iu nhá? :D
- Thôi, xin anh, anh bình thường lại đi.
- Hứ. Đang làm gì zợ?
- Em đang xem qua bài một chút thôi. Anh?
- Anh nằm nhắn tin cho em đấy. Hôm nay anh vui.
- Vì sao vui?
- Biết rồi còn hỏi.
- Hỏi để biết thêm.
- Anh nhớ em!
- Em cũng vậy.
- Vy này…
- Hử?
- Hử cái đầu em đấy, dạ chứ. Em là người yêu anh, anh gọi em phải dạ chứ?
- Có sách nào viết thế đâu? Đừng có mà vô lý nhá.
- Có em vô lý đấy. Anh lớn tuổi hơn, lại là người yêu em nữa, gọi không dạ cứ hử hử hoài. Không thích, dỗi đấy.
- Có nhiêu đó cũng dỗi, gì mà tính tình trẻ con thế?
- Người ta trẻ con thế đấy. Dạ đi.
- Không thích.
- Không cũng phải thích. Dạ nhanh.
- Không thì anh làm được gì em?
- Sau này về anh bắt nạt lại đó.
- Xí…ai thèm lấy anh mà nói.
- Bộ không lấy thật hả? Chứ sao yêu người ta mà không lấy người ta là sao?
- Kệ người ta. Chứ gọi gì nói đi.
- Dạ mới nói.
- Dạ. Thua anh đấy.
- :D ngoan quá, cho hôn miếng.
- Cái đồ dê xồm.
- Dê gì? Anh hôn người yêu anh chứ làm gì ai đâu em kêu anh dê xồm?
- Không cho đấy.
- Cứ thích thế đấy.
- Ngày mai anh tới nhà em ăn cơm ha?
- Ủa, bố mẹ kêu anh tới hả?
- Ừm…
- Thích quá. Vậy là có cơ hội gặp nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai rồi.
- Toàn mơ hão.
- Em này…
- Dạ?
- Ừm…anh thực sự rất rất thích em…là yêu em đó. Anh cũng thực sự rất muốn tiến đến một mối quan hệ lâu dài. Anh không muốn chơi bời hay lăng nhăng gì hết. Vì quá khứ của anh, nó rất phức tạp và có nhiều tai tiếng. Trước đây, anh không phải là một thằng con trai ngoan ngoãn, cũng không phải là một người chung thủy…vì anh chưa bao giờ thực sự yêu sâu sắc một người nào hết. Cho tới khi anh gặp được em. Em đã thay đổi anh rất nhiều. Từng ngày, từng giờ, anh không còn nhận ra chính con người của anh nữa. Anh sẽ luôn cố gắng làm em được vui, yêu em chân thành và hết mực thương em. Vì thế, em hãy luôn tin anh, dù có chuyện gì xảy ra, nếu như thôi…thì em cũng hãy đặt lòng tin ở anh, đừng vì một tác động nhỏ bên ngoài mà đánh mất đi tình yêu. Được không em? Hứa với anh, có được không?
- Khi chấp nhận anh, thì em cũng đã suy nghĩ rất nhiều rồi. Em cũng đã xác định là sẽ phải chịu nhiều sóng gió. Chỉ cần anh đừng bao giờ phụ lại tình cảm của em…và biết được đâu là giới hạn cho bản thân mình. Vậy là được rồi. Em sẽ tin anh và chấp nhận quá khứ của anh, mỗi người ai cũng có một cuộc sống riêng, một khoảng lặng trong lòng, cho dù có là của nhau đi chăng nữa em nghĩ mình cũng không có quyền phán xét những gì thuộc về quá khứ của nhau...
- Anh yêu em…
- Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi!
Cảm giác đối với em là một cái gì đấy mới mẻ, ấm áp…chưa bao giờ gặp ở một người con gái nào trước đó. Không phải cảm giác muốn sở hữu, mà là muốn được che chở, bao bọc. Mong manh, dễ vỡ và dễ bị tổn thương, đó là những gì tôi cảm nhận về em.
Thực sự không biết cảm giác này có thể tồn tại được bao lâu và đi được đến đâu nhưng bây giờ, cả ngày hôm nay, hình bóng em luôn ngập tràn và choáng ngợp. Nhớ tới những lúc em cười, em nói chuyện, em pha trò…cứ cười tủm tỉm cả ngày như kiểu đang có dây thần kinh nào chập vào nhau vậy đó.
***
Tan học, chạy một mạch đi lấy xe để qua trường đèo em về nhà. Hôm nay có hẹn ăn cơm cùng gia đình bên ngoại :D
Bọn Đức vẹm níu lại đi chơi bù hôm qua, tôi lấy cớ chối mù bị tụi nó gato quá trời là đau não.
Vừa tới trường em đã thấy em đứng đợi ở cổng. Thấy tôi em cười tươi, rạng rỡ:
- Em đợi anh lâu chưa?
- Mới thôi.
- Giờ có cần phải đi mua cái gì về nấu nữa không?
- Thôi khỏi, mình về nhà luôn. Sáng nay mẹ đi chợ rồi.
Tôi đèo em qua siêu thị mua thêm ít trái cây làm quà rồi sau đó mới về nhà.
Lần đầu tiên bước vào nhà em. Cảm giác ấm áp đến kỳ lạ. Một ngôi nhà nhỏ và được bày biện, trang trí rất gọn gàng. Bố em đang ngồi đọc báo ở phòng khách, mẹ em chắc đang làm ở trong bếp. Chào hỏi sơ qua chút, em để tôi lại một mình rồi chạy xu

