Này em, làm cô dâu của anh nhé?
o anh phải hạ thấp bản thân mình như thế nhỉ?
- Vì...anh yêu em...anh cần em...
- Yêu à? Vậy bây giờ nói anh đừng yêu em nữa, mà ghét em đi, anh làm nổi không?_nàng cười mà giống như đang găm dao vào tôi vậy
- Anh không...
- Ừ, vậy anh thử nghĩ xem, làm sao em có thể đang gét anh mà vì những lời anh nói lại có thể yêu anh được, đúng không?
- Vy à..._không còn biết nên nói gì nữa
- Em đã thẳng thắn rồi đó...
- Anh không cần em phải yêu anh ngay bây giờ, không bảo em phải chấp nhận anh...chỉ mong em tha thứ và cho anh cơ hội được làm lại từ đầu, để anh có thể quan tâm em, lo lắng cho em, có được không Vy?
- Thôi đừng nói thêm bất cứ lời nào nữa. Ừ, em đang dối lòng, thực sự, đúng, em có một chút tình cảm với anh, có suy nghĩ về anh...nhưng bây giờ, thứ niềm tin đó vỡ vụn cả rồi. Em đã làm gì sai? Em đã gây nên tội tình gì? Tại sao ai cũng muốn làm em tổn thương? Tại sao ai cũng trêu đùa với em? Em làm gì chứ? Đối với anh, có thể tình yêu nó không là cái gì, nhưng với em, nó là điều em rất thiêng liêng. Nếu bắt đầu chỉ là sự vui đùa, thì có tiếp nối cũng sẽ đi đến kết thúc mà thôi. Em là con gái đấy, nhưng mà em mạnh mẽ hơn những gì anh biết, em có thể bắt đầu thì em cũng có thể kết thúc. Anh không là cái gì hết. Anh nghĩ rằng chỉ đơn giản anh làm trò để em vui, em tin chắc anh là tay sát gái tầm cỡ, những trò anh đã làm với em, anh cũng đã thử với những đứa con gái khác rồi đúng không? Anh bỏ tiền ra để mua tình yêu à? Với người khác thì đó có thể là niềm hạnh phúc, tự hào vì chàng trai của họ thật ga lăng, sẵn sàng chơi ngông. Em không phải là đứa con gái như thế, anh hiểu không? Người yêu em không cần đẹp trai, giàu có, không cần chiều chuộng em, chỉ cần biết quan tâm em từ những hành động rất nhỏ. Em không cần nói nhưng có thể hiểu em đang muốn gì. Anh bảo anh thật lòng, được bao nhiêu? Những gã công tử con nhà giàu như anh, em không dám với tới đâu...anh đi đi, buông tay em ra được rồi đấy. Những thứ không thuộc trong tầm tay của mình thì có cố với chừng nào, càng xa xôi ngần ấy...xin lỗi anh...
Em bước đi. Tôi đứng lại.
Khoảng cách ngắn ngủi nhưng lại xa xôi quá, đưa tay ra cũng không thể chạm tới...
Đây gọi là sự đổ vỡ của niềm tin, hay sự lụi tàn khi tình yêu chưa bắt đầu đã vội vàng kết thúc...?
Nếu không phải là bây giờ, liệu sẽ là bao giờ để có sự bắt đầu?
Em đang khóc đấy ư? Cho điều gì?
Bất định. Mơ hồ, tôi muốn giữ em, em là của tôi.
Tôi chạy vụt đi rất nhanh, chạy đến bên em, kéo tay em lại...và ôm em vào lòng.
Còn chút hơi ấm, muốn bao bọc lấy em có được không vậy? Một cái ôm cho niềm tin thêm một chút, có được không vậy?
Em cố gắng thoát khỏi vòng tay rắn chắc của tôi. Nhưng tôi đang giữ em chặt lắm, nỗi nhớ như vỡ ào, thứ gì cũng mong manh...nước mắt tôi ứa ra, em đang ở đây sao còn cảm thấy nhớ em đến cồn cào, cảm giác như chỉ cần buông em, nới lỏng tay ra một chút là em có thể rời xa tôi mãi mãi...
Hơi ấm của em, mùi hương của em, cả nhịp đập trái tim em đang thổn thức...nước mắt em còn chảy dài ướt đẫm...Em khóc vì mối tình đầy đau khổ của em có đúng không? Em đang nhớ đến một vòng tay khác đúng không?
- Anh xin lỗi...anh cần em...
- Buông em ra_đấy là một mệnh lệnh, nó làm tôi thấy hãi
Vòng tay tôi nới lỏng dần, cho đến khi còn một chút sức lực tồn tại nơi đôi bàn tay, em xô mạnh tôi ra...và tát vào má tôi, 5 ngón tay nguyên vẹn.
Em chạy đi, không nói một câu gì cả.
- Phương Vy_tôi gọi em, muốn chạy theo, nhưng bị một bàn tay rắn chắc khác giữ lại
- Nói chuyện với tôi chút đi.
Quân đang dùng sức ghìm vai tôi giữ lại. Ánh mắt anh ta nhìn tôi đồng cảm.
- Nghe tôi đi, đừng có đuổi theo lúc này, cậu đang tự làm tổn thương chính mình và em ấy đấy, nói chuyện với tôi một lát.
Tôi giật phắt bàn tay của Quân ra, giọng bực bội:
- Chuyện gì?
- Cậu đừng hành động nông nổi như vậy nữa.
- Nông nổi là gì? Ý anh muốn nói sao?
- Cậu đừng hiểu nhầm, thực sự, tôi bây giờ cũng không còn ý định tán tỉnh gì Vy nữa, em ấy cũng đã nói thẳng, rõ ràng với tôi, tôi cũng chỉ muốn coi Vy như em gái...một gái tốt nhưng không phải thứ mình cần lúc nào cũng có được. Vy thích cậu đấy...hôm nay vì Vy cảm thấy buồn, nên tôi mới đưa em đi dạo, mong em đừng suy nghĩ nhiều...không ngờ lại gặp cậu ở đây.
- Anh nói rằng..._tôi giống như vừa mới bay trên trời lại bị rớt cái đệt xuống đất ấy, đang đau thì lại có người khác xoa vào chỗ đau dùm_Vy thích tôi sao?
- Em ấy có nói rằng, thích cậu, nhưng cậu thuộc về tự do, thuộc về một nơi khác, dù có thích cậu, nhưng cậu không phải là một người thích hợp, thích là một chuyện, yêu là một chuyện...
- Còn gì nữa không?_tôi thúc dục, cái con người mà chỉ mấy phút trước tôi chỉ muốn đấm vào cái bản mặt của hắn, giờ đây tôi lại thấy biết ơn vì những sự thật anh ta cho tôi biết.
- Vy bảo không muốn làm mọi chuyện phức tạp hơn, nên không muốn dây dưa với cậu nữa. Vì em nghĩ rằng cậu sẽ nhanh chóng kết thúc được mọi chuyện, nên không muốn trả lời.
- Cô ấy không biết rằng em yêu cô ấy rất nhiều sao?
- Tình cảm là thứ khó nói mà...yêu một người đâu có nghĩa là sẽ ở bên người đó. Nhưng mà, tôi thấy, có lẽ nên để mọi chuyện bình thường một thời gian, khi cả hai đã có được những suy nghĩ thực sự sâu sắc về nhau, lúc đó hẵng tìm đến, và nói chuyện bình thường, bình tĩnh. Khi cậu quá nóng vội, còn Vy lại chưa đủ niềm tin. Liệu cậu ép buộc thi có ích gì? Hai người quen nhau cũng chưa lâu, chưa nói trước được điều gì cả...Tôi chỉ biết rằng, Vy là cô gái tốt, nên đừng làm tổn thương em nó. Giữa những thằng đàn ông với nhau, tôi tin tình cảm của cậu là chân thật, nhưng nó chưa phải thực sự lớn, thực sự sâu sắc. Hãy thư thả và chờ đợi đi...cậu hiểu ý tôi chứ?
- Ừm..._tôi thở dài, có lẽ là Quân nói đúng, tôi nóng vội quá...bản chất quá hiếu thắng. Chỉ muốn em nghĩ cho mình mà lại không suy nghĩ cho cảm giác của em..._vậy nghe lời anh, tôi sẽ chờ đợi một thời gian...nhưng dù sao, không có điều gì ngăn cản được tình cảm của tôi dành cho Vy đâu.
Chỉ chưa đầy một tháng, mà tôi cứ ngỡ chuyện đã dài hàng thế kỉ. Biết bao nhiêu vui buồn...tôi không còn là chính tôi của ngày xưa nữa. Một thằng con trai đã vì em mà thay đổi bản thân đi rất nhiều lần. Tình yêu giống như liều thuốc độc vậy...nhưng là một loại độc phát huy theo thời gian, không phát tác ngay mà nó khiến con người ta đau khổ, dằn vặt...có thể hạnh phúc đến vỡ òa và cũng có thể khổ đau như bị tra tấn bằng cực hình...
Tình yêu vẫn muôn đời là một điều bí ẩn...
Tạm biệt Quân tôi đi về.
Lòng vòng xe qua từng ngã tư, rẽ ngang ngã các con đường. Giống như đứa trẻ bị lạc mẹ và không biết nên đi về đâu thì sẽ tìm thấy...
Tôi nhấn ga chạy đều đều, trong lòng nghĩ ngợi vẩn vơ...rồi lại tự cười với chính mình giống như thằng dở người.
Chuông điện thoại reo, tôi giật mình chợt tỉnh, đang thả tay móc chiếc điện thoại trong túi quần, không chú ý đèn đỏ, tôi vượt thẳng lên trước. Khi nghe tiếng còi kêu như xé bên tai mình, ngoảnh mặt nhìn lên thì...rầm...tôi chỉ kịp định hình là mình vừa bị một chiếc taxi tông vào...và tôi cảm thấy buồn ngủ.
Chap 16:
Em đứng bên đường nhìn tôi cười rất tươi, mái tóc xõa xuống vai đang bay theo gió, nhìn em đẹp quá. Đợi chiếc đèn đường chuyển màu xanh, em chạy nhanh để đến bên cạnh tôi, bỗng từ đâu một chiếc xe tải chạy vụt qua, em dừng lại rồi hét lên. Chiếc xe tông vào người em...em ngã xuống, máu từ đầu em chảy ra lênh láng, đỏ cả một vùng, đôi mắt em còn nhìn về phía tôi, hằn lên một nỗi đau đớn vô cùng...tôi gào lên thảm thiết.
Mở mắt ra, xung quanh một màu trắng xóa, một giấc mơ hãi hùng...toàn thân tôi đau ê ẩm như từng khớp xương đang bị gãy ra. Phải mất một lúc sau tôi mới định hình được là mình vừa bị tai nạn giao thông, vượt đèn đỏ cắm đầu vào gầm ô tô @@, và hiện giờ đang ở trong bệnh viện. Hình như là gãy chân phải, không thể cử động được, đau thấu ông trời. Cái bản mặt cũng vừa đau vừa rát, tay chân cũng trầy xước một số chỗ nữa, mỗi phần cứng có vấn đề, phần mềm (là cái não đấy ạ) không có gì nghiêm trọng vì tôi còn nhớ được tất tần tật mọi chuyện xảy và cả cái quá khứ của mình cũng không có chỗ nào bị sương mù bao phủ cả.
Tôi đưa mắt nhìn quanh quất, không thấy ai ở trong phòng bệnh cả. Ai đã đưa tôi vào đây nhỉ? Bố mẹ tôi đã biết chưa? Và...người đó có đã hay chuyện chưa?...
Nhìn về phía khung cửa sổ, hôm nay nắng đẹp, lâu rồi mới có cảm giác yên tình và trầm tư như vậy. Gần khung cửa sổ có cây bằng lăng tím hoa còn chưa tàn hết, nó làm tôi thấy thoải mái và dễ chịu. Cố trở mình một chút nhưng cái chân lên tiếng phản đối, tôi cố gắng chờ đợi một lúc nữa xem có ai ở đây cùng tôi không.
Lúc sau thấy mẹ đi vào, thấy tôi ngước mắt nhìn, mẹ tôi mừng rỡ chạy vào, nước mắt ngắn dài:
- Con tỉnh rồi à? Mẹ lo cho con chết đi sống lại...
- Kìa mẹ, mẹ khóc cái gì, con đã chết đâu_thấy nước mắt mẹ rơi, tôi thấy ân hận vô cùng vì những hành động mình đã gây ra, cuối cùng, gia đình vẫn là nơi yêu thương tôi nhất, cho đi và không bao giờ cần đáp lại...là nơi bình yên để tôi trở về khi tôi vấp ngã
- Tiên sư nhà anh, ăn nói gở mồm, anh có biết mẹ lo cho anh tới mức nào không hả? Nghe tin mẹ tưởng mẹ chết rồi chứ, bố con còn không cho mẹ đi vào đây, để mẹ ở nhà mẹ càng không muốn sống nữa. May mà không sao chứ con mà mệnh hệ gì mẹ sống sao được nữa_mẹ cứ sụt sịt vuốt ve gương mặt tôi
- Số con còn phải sống tới 100 tuổi mẹ ơi, phải lấy vợ để sinh con cho mẹ bế cháu, để phụng dưỡng bố mẹ nữa chứ, mẹ đừng có lo nữa.
- Bố anh...toàn cứ làm mẹ lo lắng, hôn mê từ hôm qua tới giờ.
Ừ mẹ nói đúng, sống đến ngần này tuổi đầu, không lúc nào là khỏi làm bố mẹ phiền lòng, lúc nào cũng gây họa, rắc rối, để bố mẹ phải là người chịu đựng hậu quả...một thằng con bất hiếu.
- À, ai đưa con vào đây hả mẹ?
- Mẹ cũng không rõ, người ta đưa con vào xong thì gọi cho bố mẹ, lúc bố mẹ tới nơi thì họ đi rồi, chỉ gửi đồ đạc lại đây thôi.
- Vậy bạn bè con, hôm qua đến giờ có ai vào đây chưa mẹ?
- Có mấy đứa bạn con có tới đây thăm rồi, mẹ biết mỗi cái Trà bạn con thôi.
- Vậy hả mẹ_tôi thất vọng, quay mặt ra ô cửa sổ nhìn bầu trời nắng đẹp bên ngoài.
Em chưa biết, vậy thôi, em cũng đừng nên biết. Cứ cho như đây là khoảng thời gian cả hai đứa cùng bình tĩnh và suy nghĩ về mọi chuyện xảy ra vậy. Tốt cho cả em và tôi. Tôi cũng muốn thử thách xem tình cảm của em và tôi sẽ đi đến đâu, và liệu tất cả có như những gì tôi đang nghĩ hay không. Biết đâu được một thời gian không được gặp em, thì tình cảm tôi cũng theo đó mà nhạt dần...và những cái cảm xúc kia chỉ là say nắng??? Tôi không hi vọng đó là sự thật, vì dù sao, cũng đã đến lúc tôi nên có một lối đi cho mình rồi. Tôi muốn em sẽ là người đợi tôi ở cuối con đường đó.
- Bố con cũng vừa về để đến công ty, cả hôm qua bố lo cho con thức trắng cả đêm ở bệnh viện rồi. Con muốn ăn gì mẹ đi mua?
- Con chưa thấy đói mẹ ạ, mẹ về nhà nghỉ ngơi đi, nhìn mẹ mắt thâm quầng xấu quá, đâu có giống mẹ xinh đẹp của con hằng ngày đâu.
- Anh còn trêu mẹ được nữa hả? Có đau lắm không con?
- Ôi zời từng này có đáng là gì đâu mẹ. Mẹ cứ về nghỉ ngơi đi, mua cho con cái gì đấy là được rồi, trưa con tự ăn, có gì con gọi, chiều rồi hẵng qua. Ngày mai cho con ra viện nha mẹ? Ở đây lâu ai cũng vất vả cả.
- Không được, phải ở đây cho bác sĩ theo dõi bệnh tình...ít nhất phải một tuần nữa con mới được về nhà.
- Trời ơi ở đây chán chết đi được, rồi mẹ không sợ vất vả à?
- Có làm sao đâu, sức khỏe của con mới là quan trọng.
- Thế thì mẹ đi về mà nghỉ ngơi đi, không con trốn viện con về à nha.
- Được rồi. Vậy thì mẹ về nhà một chút, chiều mẹ qua nhé? Giờ mẹ đi mua đồ ăn cho con, có gì con gọi mẹ ngay nhé?
Tôi cứ nằm yên lặng như vậy đến chiều. Không có cảm giác muốn ăn uống, cũng không bận tâm suy nghĩ điều gì cả. Đôi lúc hình ảnh của em lởn vởn trong đầu, đôi lúc lại thấy em xa vời vợi. Nhớ em, muốn gọi cho em nhưng lại không muốn gọi, chơi vơi, chênh vênh...dù sao tâm trạng hiện giờ của tôi khá ổn định so với những ngày qua, và tôi muốn như thế này một thời gian nữa.
Đầu giờ chiều, mấy đứa bạn ghé qua chơi, những lúc một mình như vậy tự nhiên lại thèm cảm giác có người quan tâm:
- Tự nhiên sao lại chui vào gầm ô tô nằm chi vậy mày? Làm anh em lo muốn hốt luôn.
- Sao biết tao bị tai nạn mà tụi mày đến?
- Thì chừng đó tao gọi cho mày, nghe cái Trà bảo mày tới nhưng đi đâu, tính gọi mày lại chơi, gọi lần đầu không thấy bốc máy, lần hai thấy ai nghe máy bảo mày vừa bị tai nạn xong. Hốt quá tụi tao đi thẳng tới đây luôn đó_Đức vẹm nhăn nhở tôi
- Giờ thế nào rồi? Gãy chân thì làm ăn gì nữa, mấy tháng trời mới chịu lành lại, tự nhiên mày bị ngu thế Khánh?
- Kệ bố tao, đừng có xóc xỉa kiểu vậy nữa.
- Mạnh mồm tao cầm giò tao bẻ tiếp giờ. Nhìn cái mặt mày không yêu được chút nào Khánh ạ.
- Em nó biết mày bị tai nạn chưa?_Trà hỏi,đưa cho tôi một miếng cam
- Chắc là chưa, có ai nói đâu. Mà cũng không muốn nói, tao không muốn em nó biết. Cứ để một thời gian cho mọi chuyện bình thường trở lại cái đã. Dù sao còn nhiều cái chưa giải quyết được trong một sớm một chiều. Mày dặn thằng Giang đừng có nói với em nó đấy.
- Rồi, tao biết.
- Con bé đó có gì mà làm cho mày lụy tình vậy?
- Ờ đúng rồi đó, nó đẹp lắm hả?
- Không hẳn là nó đẹp, đúng là vì nó đẹp nên tao thích nó thật, nhưng mà vì tính cách và tâm hồn của nó nữa.
- Nói buồn nôn quá đi, cái gì mà tâm hồn. Quả này thằng Khánh nó yêu thật rồi bọn mày à.
- Chứ còn không nữa à, nhìn cái mặt lúc nào cũng lơ mơ như người mất hồn thế...yêu vào nó có khác, hôm nào kêu em nó đến thỉnh giáo xem thế nào, nghe tò mò về nó rồi đấy.
- Có khi bọn mình cũng phải đổi gió cho mới mẻ chút thôi.
Mấy đứa nó ngồi chơi với tôi một hồi lâu, cười nói, rồi trêu chọc phá nhau. May mà phòng riêng không thì bị đuổi ra khỏi viện từ đời nào luôn.
Bọn nó về, tôi lại nằm một mình. Toàn thân mỏi nhừ, lại đau lâm râm trong xương tủy khiến tôi thấy khó chịu, chỉ muốn đi lại ra ngoài một chút, phòng toàn mùi thuốc tây với hóa chất trị liệu, khử trùng. Kêu tôi nằm đây 1 tuần chắc tôi phát bệnh thêm nữa mất.
Cứ cái chế độ, sáng dậy ăn cháo xong uống sữa rồi uống thuốc. Nằm dài mặt ra chờ tới trưa rồi ăn cơm, uống sữa xong lại uống thuốc, chiều vẫn cứ tiếp tục lịch trình cũ. Chao ôi chưa bao giờ thấy cái cuộc đời nó hiu hắt, nó chán chường mà tẻ nhạt như thế. Thử đọc vài cuốn tiểu thuyết mà thấy lãng nhách, chán còn hơn cái trò bắt gián đập.
Trụ được đến ngày thứ 3 thì hết chịu nổi luôn. Chân tay ngứa ngáy không chịu được...đợi cho mẹ đến công ty đi làm, tôi cầm nạng chèo chống ra ngoài chút xin ít nắng gió đất Hà Thành, lâu rồi nắng không chạm tới da...nhìn thiếu sức sống quá.
Ở gần chỗ phòng bệnh của tôi đi ra một đoạn nữa thì có cái hồ nhỏ nhỏ, bệnh nhân hay ra đấy ngồi cho thoáng mát hoặc ra tập một vài động tác thể dục. Tôi cũng đua đòi chạy ra đấy. Tìm một chỗ thoáng đãng, tôi ngồi xuống và quan sát những người xung quanh. Chả biết từ bao giờ lại có thói quen thích quan sát mọi thứ đến như vậy, nhưng khi một mình, yên lặng và nhìn mọi thứ, thấy nhiều điều th
- Vì...anh yêu em...anh cần em...
- Yêu à? Vậy bây giờ nói anh đừng yêu em nữa, mà ghét em đi, anh làm nổi không?_nàng cười mà giống như đang găm dao vào tôi vậy
- Anh không...
- Ừ, vậy anh thử nghĩ xem, làm sao em có thể đang gét anh mà vì những lời anh nói lại có thể yêu anh được, đúng không?
- Vy à..._không còn biết nên nói gì nữa
- Em đã thẳng thắn rồi đó...
- Anh không cần em phải yêu anh ngay bây giờ, không bảo em phải chấp nhận anh...chỉ mong em tha thứ và cho anh cơ hội được làm lại từ đầu, để anh có thể quan tâm em, lo lắng cho em, có được không Vy?
- Thôi đừng nói thêm bất cứ lời nào nữa. Ừ, em đang dối lòng, thực sự, đúng, em có một chút tình cảm với anh, có suy nghĩ về anh...nhưng bây giờ, thứ niềm tin đó vỡ vụn cả rồi. Em đã làm gì sai? Em đã gây nên tội tình gì? Tại sao ai cũng muốn làm em tổn thương? Tại sao ai cũng trêu đùa với em? Em làm gì chứ? Đối với anh, có thể tình yêu nó không là cái gì, nhưng với em, nó là điều em rất thiêng liêng. Nếu bắt đầu chỉ là sự vui đùa, thì có tiếp nối cũng sẽ đi đến kết thúc mà thôi. Em là con gái đấy, nhưng mà em mạnh mẽ hơn những gì anh biết, em có thể bắt đầu thì em cũng có thể kết thúc. Anh không là cái gì hết. Anh nghĩ rằng chỉ đơn giản anh làm trò để em vui, em tin chắc anh là tay sát gái tầm cỡ, những trò anh đã làm với em, anh cũng đã thử với những đứa con gái khác rồi đúng không? Anh bỏ tiền ra để mua tình yêu à? Với người khác thì đó có thể là niềm hạnh phúc, tự hào vì chàng trai của họ thật ga lăng, sẵn sàng chơi ngông. Em không phải là đứa con gái như thế, anh hiểu không? Người yêu em không cần đẹp trai, giàu có, không cần chiều chuộng em, chỉ cần biết quan tâm em từ những hành động rất nhỏ. Em không cần nói nhưng có thể hiểu em đang muốn gì. Anh bảo anh thật lòng, được bao nhiêu? Những gã công tử con nhà giàu như anh, em không dám với tới đâu...anh đi đi, buông tay em ra được rồi đấy. Những thứ không thuộc trong tầm tay của mình thì có cố với chừng nào, càng xa xôi ngần ấy...xin lỗi anh...
Em bước đi. Tôi đứng lại.
Khoảng cách ngắn ngủi nhưng lại xa xôi quá, đưa tay ra cũng không thể chạm tới...
Đây gọi là sự đổ vỡ của niềm tin, hay sự lụi tàn khi tình yêu chưa bắt đầu đã vội vàng kết thúc...?
Nếu không phải là bây giờ, liệu sẽ là bao giờ để có sự bắt đầu?
Em đang khóc đấy ư? Cho điều gì?
Bất định. Mơ hồ, tôi muốn giữ em, em là của tôi.
Tôi chạy vụt đi rất nhanh, chạy đến bên em, kéo tay em lại...và ôm em vào lòng.
Còn chút hơi ấm, muốn bao bọc lấy em có được không vậy? Một cái ôm cho niềm tin thêm một chút, có được không vậy?
Em cố gắng thoát khỏi vòng tay rắn chắc của tôi. Nhưng tôi đang giữ em chặt lắm, nỗi nhớ như vỡ ào, thứ gì cũng mong manh...nước mắt tôi ứa ra, em đang ở đây sao còn cảm thấy nhớ em đến cồn cào, cảm giác như chỉ cần buông em, nới lỏng tay ra một chút là em có thể rời xa tôi mãi mãi...
Hơi ấm của em, mùi hương của em, cả nhịp đập trái tim em đang thổn thức...nước mắt em còn chảy dài ướt đẫm...Em khóc vì mối tình đầy đau khổ của em có đúng không? Em đang nhớ đến một vòng tay khác đúng không?
- Anh xin lỗi...anh cần em...
- Buông em ra_đấy là một mệnh lệnh, nó làm tôi thấy hãi
Vòng tay tôi nới lỏng dần, cho đến khi còn một chút sức lực tồn tại nơi đôi bàn tay, em xô mạnh tôi ra...và tát vào má tôi, 5 ngón tay nguyên vẹn.
Em chạy đi, không nói một câu gì cả.
- Phương Vy_tôi gọi em, muốn chạy theo, nhưng bị một bàn tay rắn chắc khác giữ lại
- Nói chuyện với tôi chút đi.
Quân đang dùng sức ghìm vai tôi giữ lại. Ánh mắt anh ta nhìn tôi đồng cảm.
- Nghe tôi đi, đừng có đuổi theo lúc này, cậu đang tự làm tổn thương chính mình và em ấy đấy, nói chuyện với tôi một lát.
Tôi giật phắt bàn tay của Quân ra, giọng bực bội:
- Chuyện gì?
- Cậu đừng hành động nông nổi như vậy nữa.
- Nông nổi là gì? Ý anh muốn nói sao?
- Cậu đừng hiểu nhầm, thực sự, tôi bây giờ cũng không còn ý định tán tỉnh gì Vy nữa, em ấy cũng đã nói thẳng, rõ ràng với tôi, tôi cũng chỉ muốn coi Vy như em gái...một gái tốt nhưng không phải thứ mình cần lúc nào cũng có được. Vy thích cậu đấy...hôm nay vì Vy cảm thấy buồn, nên tôi mới đưa em đi dạo, mong em đừng suy nghĩ nhiều...không ngờ lại gặp cậu ở đây.
- Anh nói rằng..._tôi giống như vừa mới bay trên trời lại bị rớt cái đệt xuống đất ấy, đang đau thì lại có người khác xoa vào chỗ đau dùm_Vy thích tôi sao?
- Em ấy có nói rằng, thích cậu, nhưng cậu thuộc về tự do, thuộc về một nơi khác, dù có thích cậu, nhưng cậu không phải là một người thích hợp, thích là một chuyện, yêu là một chuyện...
- Còn gì nữa không?_tôi thúc dục, cái con người mà chỉ mấy phút trước tôi chỉ muốn đấm vào cái bản mặt của hắn, giờ đây tôi lại thấy biết ơn vì những sự thật anh ta cho tôi biết.
- Vy bảo không muốn làm mọi chuyện phức tạp hơn, nên không muốn dây dưa với cậu nữa. Vì em nghĩ rằng cậu sẽ nhanh chóng kết thúc được mọi chuyện, nên không muốn trả lời.
- Cô ấy không biết rằng em yêu cô ấy rất nhiều sao?
- Tình cảm là thứ khó nói mà...yêu một người đâu có nghĩa là sẽ ở bên người đó. Nhưng mà, tôi thấy, có lẽ nên để mọi chuyện bình thường một thời gian, khi cả hai đã có được những suy nghĩ thực sự sâu sắc về nhau, lúc đó hẵng tìm đến, và nói chuyện bình thường, bình tĩnh. Khi cậu quá nóng vội, còn Vy lại chưa đủ niềm tin. Liệu cậu ép buộc thi có ích gì? Hai người quen nhau cũng chưa lâu, chưa nói trước được điều gì cả...Tôi chỉ biết rằng, Vy là cô gái tốt, nên đừng làm tổn thương em nó. Giữa những thằng đàn ông với nhau, tôi tin tình cảm của cậu là chân thật, nhưng nó chưa phải thực sự lớn, thực sự sâu sắc. Hãy thư thả và chờ đợi đi...cậu hiểu ý tôi chứ?
- Ừm..._tôi thở dài, có lẽ là Quân nói đúng, tôi nóng vội quá...bản chất quá hiếu thắng. Chỉ muốn em nghĩ cho mình mà lại không suy nghĩ cho cảm giác của em..._vậy nghe lời anh, tôi sẽ chờ đợi một thời gian...nhưng dù sao, không có điều gì ngăn cản được tình cảm của tôi dành cho Vy đâu.
Chỉ chưa đầy một tháng, mà tôi cứ ngỡ chuyện đã dài hàng thế kỉ. Biết bao nhiêu vui buồn...tôi không còn là chính tôi của ngày xưa nữa. Một thằng con trai đã vì em mà thay đổi bản thân đi rất nhiều lần. Tình yêu giống như liều thuốc độc vậy...nhưng là một loại độc phát huy theo thời gian, không phát tác ngay mà nó khiến con người ta đau khổ, dằn vặt...có thể hạnh phúc đến vỡ òa và cũng có thể khổ đau như bị tra tấn bằng cực hình...
Tình yêu vẫn muôn đời là một điều bí ẩn...
Tạm biệt Quân tôi đi về.
Lòng vòng xe qua từng ngã tư, rẽ ngang ngã các con đường. Giống như đứa trẻ bị lạc mẹ và không biết nên đi về đâu thì sẽ tìm thấy...
Tôi nhấn ga chạy đều đều, trong lòng nghĩ ngợi vẩn vơ...rồi lại tự cười với chính mình giống như thằng dở người.
Chuông điện thoại reo, tôi giật mình chợt tỉnh, đang thả tay móc chiếc điện thoại trong túi quần, không chú ý đèn đỏ, tôi vượt thẳng lên trước. Khi nghe tiếng còi kêu như xé bên tai mình, ngoảnh mặt nhìn lên thì...rầm...tôi chỉ kịp định hình là mình vừa bị một chiếc taxi tông vào...và tôi cảm thấy buồn ngủ.
Chap 16:
Em đứng bên đường nhìn tôi cười rất tươi, mái tóc xõa xuống vai đang bay theo gió, nhìn em đẹp quá. Đợi chiếc đèn đường chuyển màu xanh, em chạy nhanh để đến bên cạnh tôi, bỗng từ đâu một chiếc xe tải chạy vụt qua, em dừng lại rồi hét lên. Chiếc xe tông vào người em...em ngã xuống, máu từ đầu em chảy ra lênh láng, đỏ cả một vùng, đôi mắt em còn nhìn về phía tôi, hằn lên một nỗi đau đớn vô cùng...tôi gào lên thảm thiết.
Mở mắt ra, xung quanh một màu trắng xóa, một giấc mơ hãi hùng...toàn thân tôi đau ê ẩm như từng khớp xương đang bị gãy ra. Phải mất một lúc sau tôi mới định hình được là mình vừa bị tai nạn giao thông, vượt đèn đỏ cắm đầu vào gầm ô tô @@, và hiện giờ đang ở trong bệnh viện. Hình như là gãy chân phải, không thể cử động được, đau thấu ông trời. Cái bản mặt cũng vừa đau vừa rát, tay chân cũng trầy xước một số chỗ nữa, mỗi phần cứng có vấn đề, phần mềm (là cái não đấy ạ) không có gì nghiêm trọng vì tôi còn nhớ được tất tần tật mọi chuyện xảy và cả cái quá khứ của mình cũng không có chỗ nào bị sương mù bao phủ cả.
Tôi đưa mắt nhìn quanh quất, không thấy ai ở trong phòng bệnh cả. Ai đã đưa tôi vào đây nhỉ? Bố mẹ tôi đã biết chưa? Và...người đó có đã hay chuyện chưa?...
Nhìn về phía khung cửa sổ, hôm nay nắng đẹp, lâu rồi mới có cảm giác yên tình và trầm tư như vậy. Gần khung cửa sổ có cây bằng lăng tím hoa còn chưa tàn hết, nó làm tôi thấy thoải mái và dễ chịu. Cố trở mình một chút nhưng cái chân lên tiếng phản đối, tôi cố gắng chờ đợi một lúc nữa xem có ai ở đây cùng tôi không.
Lúc sau thấy mẹ đi vào, thấy tôi ngước mắt nhìn, mẹ tôi mừng rỡ chạy vào, nước mắt ngắn dài:
- Con tỉnh rồi à? Mẹ lo cho con chết đi sống lại...
- Kìa mẹ, mẹ khóc cái gì, con đã chết đâu_thấy nước mắt mẹ rơi, tôi thấy ân hận vô cùng vì những hành động mình đã gây ra, cuối cùng, gia đình vẫn là nơi yêu thương tôi nhất, cho đi và không bao giờ cần đáp lại...là nơi bình yên để tôi trở về khi tôi vấp ngã
- Tiên sư nhà anh, ăn nói gở mồm, anh có biết mẹ lo cho anh tới mức nào không hả? Nghe tin mẹ tưởng mẹ chết rồi chứ, bố con còn không cho mẹ đi vào đây, để mẹ ở nhà mẹ càng không muốn sống nữa. May mà không sao chứ con mà mệnh hệ gì mẹ sống sao được nữa_mẹ cứ sụt sịt vuốt ve gương mặt tôi
- Số con còn phải sống tới 100 tuổi mẹ ơi, phải lấy vợ để sinh con cho mẹ bế cháu, để phụng dưỡng bố mẹ nữa chứ, mẹ đừng có lo nữa.
- Bố anh...toàn cứ làm mẹ lo lắng, hôn mê từ hôm qua tới giờ.
Ừ mẹ nói đúng, sống đến ngần này tuổi đầu, không lúc nào là khỏi làm bố mẹ phiền lòng, lúc nào cũng gây họa, rắc rối, để bố mẹ phải là người chịu đựng hậu quả...một thằng con bất hiếu.
- À, ai đưa con vào đây hả mẹ?
- Mẹ cũng không rõ, người ta đưa con vào xong thì gọi cho bố mẹ, lúc bố mẹ tới nơi thì họ đi rồi, chỉ gửi đồ đạc lại đây thôi.
- Vậy bạn bè con, hôm qua đến giờ có ai vào đây chưa mẹ?
- Có mấy đứa bạn con có tới đây thăm rồi, mẹ biết mỗi cái Trà bạn con thôi.
- Vậy hả mẹ_tôi thất vọng, quay mặt ra ô cửa sổ nhìn bầu trời nắng đẹp bên ngoài.
Em chưa biết, vậy thôi, em cũng đừng nên biết. Cứ cho như đây là khoảng thời gian cả hai đứa cùng bình tĩnh và suy nghĩ về mọi chuyện xảy ra vậy. Tốt cho cả em và tôi. Tôi cũng muốn thử thách xem tình cảm của em và tôi sẽ đi đến đâu, và liệu tất cả có như những gì tôi đang nghĩ hay không. Biết đâu được một thời gian không được gặp em, thì tình cảm tôi cũng theo đó mà nhạt dần...và những cái cảm xúc kia chỉ là say nắng??? Tôi không hi vọng đó là sự thật, vì dù sao, cũng đã đến lúc tôi nên có một lối đi cho mình rồi. Tôi muốn em sẽ là người đợi tôi ở cuối con đường đó.
- Bố con cũng vừa về để đến công ty, cả hôm qua bố lo cho con thức trắng cả đêm ở bệnh viện rồi. Con muốn ăn gì mẹ đi mua?
- Con chưa thấy đói mẹ ạ, mẹ về nhà nghỉ ngơi đi, nhìn mẹ mắt thâm quầng xấu quá, đâu có giống mẹ xinh đẹp của con hằng ngày đâu.
- Anh còn trêu mẹ được nữa hả? Có đau lắm không con?
- Ôi zời từng này có đáng là gì đâu mẹ. Mẹ cứ về nghỉ ngơi đi, mua cho con cái gì đấy là được rồi, trưa con tự ăn, có gì con gọi, chiều rồi hẵng qua. Ngày mai cho con ra viện nha mẹ? Ở đây lâu ai cũng vất vả cả.
- Không được, phải ở đây cho bác sĩ theo dõi bệnh tình...ít nhất phải một tuần nữa con mới được về nhà.
- Trời ơi ở đây chán chết đi được, rồi mẹ không sợ vất vả à?
- Có làm sao đâu, sức khỏe của con mới là quan trọng.
- Thế thì mẹ đi về mà nghỉ ngơi đi, không con trốn viện con về à nha.
- Được rồi. Vậy thì mẹ về nhà một chút, chiều mẹ qua nhé? Giờ mẹ đi mua đồ ăn cho con, có gì con gọi mẹ ngay nhé?
Tôi cứ nằm yên lặng như vậy đến chiều. Không có cảm giác muốn ăn uống, cũng không bận tâm suy nghĩ điều gì cả. Đôi lúc hình ảnh của em lởn vởn trong đầu, đôi lúc lại thấy em xa vời vợi. Nhớ em, muốn gọi cho em nhưng lại không muốn gọi, chơi vơi, chênh vênh...dù sao tâm trạng hiện giờ của tôi khá ổn định so với những ngày qua, và tôi muốn như thế này một thời gian nữa.
Đầu giờ chiều, mấy đứa bạn ghé qua chơi, những lúc một mình như vậy tự nhiên lại thèm cảm giác có người quan tâm:
- Tự nhiên sao lại chui vào gầm ô tô nằm chi vậy mày? Làm anh em lo muốn hốt luôn.
- Sao biết tao bị tai nạn mà tụi mày đến?
- Thì chừng đó tao gọi cho mày, nghe cái Trà bảo mày tới nhưng đi đâu, tính gọi mày lại chơi, gọi lần đầu không thấy bốc máy, lần hai thấy ai nghe máy bảo mày vừa bị tai nạn xong. Hốt quá tụi tao đi thẳng tới đây luôn đó_Đức vẹm nhăn nhở tôi
- Giờ thế nào rồi? Gãy chân thì làm ăn gì nữa, mấy tháng trời mới chịu lành lại, tự nhiên mày bị ngu thế Khánh?
- Kệ bố tao, đừng có xóc xỉa kiểu vậy nữa.
- Mạnh mồm tao cầm giò tao bẻ tiếp giờ. Nhìn cái mặt mày không yêu được chút nào Khánh ạ.
- Em nó biết mày bị tai nạn chưa?_Trà hỏi,đưa cho tôi một miếng cam
- Chắc là chưa, có ai nói đâu. Mà cũng không muốn nói, tao không muốn em nó biết. Cứ để một thời gian cho mọi chuyện bình thường trở lại cái đã. Dù sao còn nhiều cái chưa giải quyết được trong một sớm một chiều. Mày dặn thằng Giang đừng có nói với em nó đấy.
- Rồi, tao biết.
- Con bé đó có gì mà làm cho mày lụy tình vậy?
- Ờ đúng rồi đó, nó đẹp lắm hả?
- Không hẳn là nó đẹp, đúng là vì nó đẹp nên tao thích nó thật, nhưng mà vì tính cách và tâm hồn của nó nữa.
- Nói buồn nôn quá đi, cái gì mà tâm hồn. Quả này thằng Khánh nó yêu thật rồi bọn mày à.
- Chứ còn không nữa à, nhìn cái mặt lúc nào cũng lơ mơ như người mất hồn thế...yêu vào nó có khác, hôm nào kêu em nó đến thỉnh giáo xem thế nào, nghe tò mò về nó rồi đấy.
- Có khi bọn mình cũng phải đổi gió cho mới mẻ chút thôi.
Mấy đứa nó ngồi chơi với tôi một hồi lâu, cười nói, rồi trêu chọc phá nhau. May mà phòng riêng không thì bị đuổi ra khỏi viện từ đời nào luôn.
Bọn nó về, tôi lại nằm một mình. Toàn thân mỏi nhừ, lại đau lâm râm trong xương tủy khiến tôi thấy khó chịu, chỉ muốn đi lại ra ngoài một chút, phòng toàn mùi thuốc tây với hóa chất trị liệu, khử trùng. Kêu tôi nằm đây 1 tuần chắc tôi phát bệnh thêm nữa mất.
Cứ cái chế độ, sáng dậy ăn cháo xong uống sữa rồi uống thuốc. Nằm dài mặt ra chờ tới trưa rồi ăn cơm, uống sữa xong lại uống thuốc, chiều vẫn cứ tiếp tục lịch trình cũ. Chao ôi chưa bao giờ thấy cái cuộc đời nó hiu hắt, nó chán chường mà tẻ nhạt như thế. Thử đọc vài cuốn tiểu thuyết mà thấy lãng nhách, chán còn hơn cái trò bắt gián đập.
Trụ được đến ngày thứ 3 thì hết chịu nổi luôn. Chân tay ngứa ngáy không chịu được...đợi cho mẹ đến công ty đi làm, tôi cầm nạng chèo chống ra ngoài chút xin ít nắng gió đất Hà Thành, lâu rồi nắng không chạm tới da...nhìn thiếu sức sống quá.
Ở gần chỗ phòng bệnh của tôi đi ra một đoạn nữa thì có cái hồ nhỏ nhỏ, bệnh nhân hay ra đấy ngồi cho thoáng mát hoặc ra tập một vài động tác thể dục. Tôi cũng đua đòi chạy ra đấy. Tìm một chỗ thoáng đãng, tôi ngồi xuống và quan sát những người xung quanh. Chả biết từ bao giờ lại có thói quen thích quan sát mọi thứ đến như vậy, nhưng khi một mình, yên lặng và nhìn mọi thứ, thấy nhiều điều th

