watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 13 - Truyện Teen,Lọ Lem Đường Phố [ Trò Chơi Của Quá Cố ] (Tác giả: Quái Vương [BMW])
Home >
Tìm kiếm

Truyện Teen,Lọ Lem Đường Phố [ Trò Chơi Của Quá Cố ] (Tác giả: Quái Vương [BMW])

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 14:50

ra.

***

Chẳng phải ngày đầu tuần mà toàn bộ học sinh Lộ Thiên lại được tập trung trước cột cờ, mọi người không khỏi thắc mắc và phàn nàn. Tiếng ồn càng lúc càng tăng thêm, chẳng mấy chốc át luôn cả tiếng xe cộ chạy ngoài cổng trường.

Chợt tất cả âm thanh tắt ngấm như bị ai nuốt mất, đám học sinh giương mắt ngạc nhiên nhìn người con trai đang đứng trên bục chào cờ, tay cầm micro.

Sau một thoáng ngỡ ngàng, tiếng hét thất thanh từ tất cả những cái miệng nữ sinh đồng loạt vang lên cùng một lúc, kéo dài dây dưa không muốn dứt. Hoàng tử trong lòng họ đang đứng trên kia, bản thân đã tỏa sáng nay được ánh nắng sáng chiếu vào càng tỏa sáng hơn.

Vương thiếu gia quả biết cách làm người khác ngất ngây!

“Tất cả im lặng.” – Thiện lạnh giọng ra lệnh.

Những khuôn miệng đang mở to lập tức ngậm kín. Sân trường thoáng chốc im thin thít, chỉ còn lại tiếng động cơ xe chạy ngoài đường và tiếng chim hót từ những vòm cây.

“Tôi có chuyện muốn nói.” – Lời vừa dứt, tất cả các ánh nhìn bên dưới đều lộ vẻ chuyên tâm chờ đợi. Cứ như đang đợi nghe thánh chỉ của hoàng thượng.

“Từ hôm nay, Thiên Ân lớp 12A1 sẽ là người yêu của tôi.” – Thiện dõng dạc tuyên bố, không biết cậu có hiểu rằng lời mình vừa nói ra chẳng khác nào sét đánh ngang tai các nữ sinh hay không.

“Ai? Thiên Ân? 12A1?”

Lã Thiên Ân!!!!

Chuyện Thiện có bạn gái đã là điều đám nữ sinh khó chấp nhận, chuyện bạn gái của cậu là Ân lại khó chấp nhận hơn.

Sau một giây, tất cả các ánh mắt ghen tức đều đổ dồn đi tìm nhân vật được nói đến nhưng lại chẳng thấy tăm hơi đâu. Nếu Ân có ở đây, dám cá rằng sẽ có rất nhiều người không ngần ngại mà nhảy bổ vào cô.

Đám con gái bắt đầu xì xào bàn tán mà suy cho cùng cũng chỉ là chửi rủa. Một phần trăm cũng không phục. Trong mắt các tiểu thư này, họ luôn tin mình là nhất. Nếu nghe ai đó khen người khác hơn mình, họ chỉ có thể nghĩ người đang nói kia rõ ràng bị mù.

Đám con trai không ít đứa tiếc nuối, Ân là một mĩ nhân nhưng phát ra luồng khí xa cách, cấm xâm phạm. Khí chất bức người như phù thủy, ánh nhìn như quỷ dữ nhưng vô cùng cuốn hút. Chính vì vậy mà không ít nam sinh ôm mộng nhưng không dám ngỏ lời. Chỉ cần vừa đến gần đã cảm thấy lạnh người. Nếu làm phật ý cô gái mang dung mạo phù thủy ấy, có lẽ sẽ bị biến thành côn trùng.

Thế nhưng sức nóng trong lòng tất cả nữ sinh cộng lại cũng không bằng một phần trong lòng Đan lúc này. Gọi toàn trường đến và công bố người yêu, trước giờ Thiện chưa bao giờ làm như thế với cô. Thế mà bây giờ lại làm điều xưa nay chưa từng có vì người chị mà cô căm ghét.

Gương mặt sa sầm xuống thấy rõ, đáy mắt ánh lên tia đố kị, Đan siết chặt hai bàn tay đang bỏ trong túi áo.

Đan và Ân từ bé đã đối lập nhau hoàn toàn. Một người mang vẻ đẹp thánh thiện như thiên thần, một người thoạt nhìn đã cảm thấy lạnh sống lưng như gặp quỷ dữ tuy nhiên không có nghĩa là không đẹp đến mê đắm lòng người. Đan dựa dẫm ỷ lại bao nhiêu thì Ân kiên cường bấy nhiêu. Nhìn cái điệu bộ không coi ai ra gì và xem thường mọi chuyện của Ân, không ít lần Đan ước trong tay mình có một khẩu súng.

__Nếu là chị thì tôi sẽ đoạt đi.__

Nụ cười hiểm ác nở trên khuôn mặt thanh tú rồi nhanh chóng tắt đi, Đan xoay người rời khỏi đám đông và trở về lớp. Hướng đi của cô có lẽ sẽ không thay đổi nếu không nhìn thấy bóng người đứng trên sân thượng.

Sánh ngang với ngọn lửa giận dữ trong lòng Đan chính là cột sóng phẫn nộ trong lòng Hy. Cậu thật không ngờ em họ mình lại làm như vậy. Để chứng minh cho cậu tin, Thiện sẵn sàng làm ra những chuyện thế này sao?

***

Đứng trên sân thượng, Ân khẽ nhếch môi cười, trong lòng không khó đoán ra cái tên của mình đang được làm chủ ngữ cho những lời mắng nhiếc.

Ngửa mặt nhìn lên trời, cô hít thở sâu. Thiện không phải là người duy nhất biết cách gây rắc rối cho cuộc sống của cô. Còn một người nữa.

Tiếng thở dài cuối cùng cũng không nén nổi mà bật ra. Bản di chúc đó, cô đã dần cảm thấy mệt mỏi.

“Rầm!” – Tiếng cửa sân thượng bị mở mạnh tay một cách cố ý. Ân nhanh chóng thu hồi gương mặt mệt mỏi.

Trước khi quay lại nghênh đón người vừa đến, cô đeo lại bộ mặt không cảm xúc.

Đan vừa xuất hiện nơi cửa đã hùng hổ đi đến trừng mắt nhìn Ân giận dữ.

Một bàn tay vung lên bị một bàn tay khác ghì lại siết chặt.

“Muốn học cách đánh người sao?” – Giọng Ân lạnh lẽo đồng thời siết chặt cổ tay Đan.

“A… đau… bỏ… bỏ… ra.” – Đan hét lên, đau đến phát khóc.

Nét mỉa mai xuất hiện trên đôi môi, Ân hất tay Đan ra làm cô loạng choạng lùi về phía sau vài bước.

Xoa nắn cổ tay đau nhức, Đan lẩm bẩm như đang niệm chú.

Nhìn bộ dạng của em gái mình, Ân ngả người dựa vào lan can, hai khuỷu tay tì lên thanh sắt lạnh lẽo, kiên nhẫn nhướn mày chờ đợi.

“Trả Thiện cho tôi!” – Sau khi cơn đau thuyên giảm, Đan quẹt nhanh nước mắt còn dính trên mi, nói như ra lệnh.

“Còn chưa đào đủ nên tiếc à?” – Giọng Ân cao vút ý mỉa mai.

“Ý chị là gì?” – Đan trừng mắt.

“Chẳng phải nói là có nỗi khổ riêng nên chia tay sao? Nỗi khổ đó là gì? Là vì nhà anh yêu phá sản trong khi thứ bản thân yêu lại chính là tiền nên phải chia tay à?” – Nở một nụ cười trào phúng, Ân cao giọng.

“Sao chị biết?” – Đôi mắt xinh đẹp đang mở to của Đan càng trợn to hơn, những tia máu nổi lên trông vô cùng đáng sợ.

“Mày có muốn biết ai là người đề nghị tung tin Vương Thị phá sản không?” – Ân nhướn mày.

“Là… chị sao?” – Đan gằn giọng.

Ân gật gù, thu cánh tay đang tì trên thanh sắt lan can xoa xoa cằm: “Đầu óc nhanh nhạy hơn được tí rồi đấy.”

Cái ý định vung tay tát chị gái mình lại một lần nữa xuất hiện trong đầu Đan nhưng cơn đau nơi cổ tay còn chưa dứt hẳn nhắc nhở cô đừng nên làm chuyện dại dột.

“Chị… chị làm vậy là có ý gì?” – Đan quát lên, khuôn ngực phập phồng nhanh hơn bình thường, ánh nhìn giận dữ.

Ân không nói gì mà chỉ nhún vai cười khẩy.

“Chị… chị muốn cướp Thiện từ tay tôi nên mới bày trò này chứ gì?” – Đan hét lên.

Nét mặt mỉa mai của Ân biến mất, ánh mắt ghì chặt lấy đứa con gái trước mặt, khuôn miệng đanh thép gằn lên từng tiếng: “Đừng so sánh tao với mày!”

Trước khí thế bức người của Ân, Đan bất giác rùng mình lùi lại nhưng vẫn nói cứng: “Tôi nhất định sẽ đoạt lại.”

“Hoan nghênh!” – Ân nghênh mặt thách thức, chậm rãi vỗ tay.

Mỗi lần nói chuyện với Ân là một lần Đan tức muốn trào máu, lần này cũng không ngoại lệ. Cô càng tức giận và quát tháo bao nhiêu thì Ân càng thản nhiên bấy nhiêu. Cũng không ít người vì cái bộ dạng đó mà phát tiết. Thế nhưng càng giận dữ thì càng đổi lại được vẻ khinh khỉnh.

Đan bỏ đi mà đôi mắt trừng lớn như muốn rớt ra ngoài.

Nhìn theo bóng dáng đứa em gái chưa trưởng thành dù chỉ một phần của mình, Ân thở dài.

Chương 15: Giết người không đền mạng

Nữ sinh trường Lộ Thiên có một lòng kiên trì đáng nể phục, chỉ tiếc nó không được dùng đúng chỗ.

Hằng ngày, đám nữ sinh đứng đợi Ân trên đường về lớp một cách “rất đúng hẹn” chỉ để lườm nguýt, xỉa xói. Dù lần nào cũng tức điên lên vì sự thờ ơ coi thường của cô nhưng lại không hề có ý từ bỏ.

Đầu giờ học đã thế, đến giờ ăn trưa nào có thể không?

Ân vừa bước chân vào canteen, vô số ánh mắt sắc như dao lập tức phi về phía cửa.

Cầm dao thật phi may ra còn làm cô giật mình, còn nếu chỉ dựa vào ánh mắt mà muốn làm cô sợ, e là phải đợi vài kiếp nữa.

“Đây chẳng phải là Thiên Ân – Người nổi tiếng của trường sao?” – Từ sau lưng Ân, giọng nói cao vút hàm ý mỉa mai vọng đến. Giọng nói này, ngoài Liên thì còn ai vào đây.

Ân quả thật muốn xem đứa con gái vô vị này hôm nay muốn làm gì.

“Hôm nay với danh nghĩa là phóng viên của tờ báo trường, tôi có vài câu hỏi muốn cậu trả lời đấy.” – Rõ ràng là đang đối thoại với người cách mình có hai bước chân nhưng Liên lại la lớn lên, rõ ràng muốn gây sự chú ý.

Ân nhếch môi cười – Nụ cười ngạo mạn nhất từ trước đến giờ.

“Các nữ sinh trong trường và cả tôi đây thật muốn biết cậu đã dùng cách đê tiện nào để trở thành bạn gái của Vương thiếu gia?” – Sướng cao và rõ hơn hai từ “đê tiện”, Liên hỏi một cách vô tội vạ.

“Muốn học theo à?” – Tròn xoe hai mắt, Ân nghiêng đầu điệu bộ ngô nghê. Muốn lớn tiếng? Ừ thì cùng lớn tiếng, mọi người cùng nghe cho vui.

Đám nam sinh trong canteen nghe vậy cười ầm lên trong khi Liên và đám nữ sinh giận tím mặt. Thật không nên khi dùng chủ ngữ là “các nữ sinh trong trường và cả tôi”.

“Ánh Liên này, cậu để ý tôi đúng không?” – Liên còn chưa kịp tìm ra cách đối đáp thì Ân đã lên tiếng hỏi.

Nhất thời chưa hiểu đối phương ám chỉ điều gì, Liên chau mày ngẫm nghĩ trong khi Ân vẫn giữ nụ cười ẩn ý trên môi.

“Suốt hai năm học ở đây, cậu luôn kiếm chuyện với tôi một cách không mệt mỏi. Tôi nghĩ mãi cũng không nghĩ ra vì sao cậu lại thế, giờ mới hiểu là vì cậu để ý tôi.” – Ân bật tay cái “tách” như vừa thông suốt điều gì.

Đám nam sinh trong trường càng được dịp cười lớn, có người phấn kích đến mức đập “rầm rầm” xuống bàn, một số nữ sinh ghét Liên cũng phì cười.

“Đừng có ăn nói bậy bạ!” – Giờ mới biết nãy giờ mình không lên tiếng vô tình bị hiểu rằng không thể phủ nhận, Liên quát lớn, gương mặt đỏ gay gắt.

“Không phải sao? Vậy tại sao khi nghe tin tôi có bạn trai cậu lại đến làm khó tôi? Phóng viên báo trường đâu phải chỉ có một người, sao lại chỉ có mình cậu muốn phỏng vấn tôi nhỉ?” – Vẫn cao giọng, Ân nghiêng đầu nhìn Liên bằng ánh mắt giễu cợt.

“Không phải vì tôi để ý cậu.” – Giận càng giận thêm, Liên quát to.

“Vậy là cậu để ý Thiện sao?” – Ân tròn mắt nhìn Liên, phô ra sự ngạc nhiên giả tạo.

Nét mặt bối rối của Liên đã tố cáo cô.

“Xem ra Kim tiểu thư quả là người đặc biệt! Thích bạn trai của người khác? Thì ra sở thích của cậu là xài lại.” – Ân một lần nữa tỏ ra như người vừa thức tỉnh sau cơn mộng mị, nghiệm ra được một chân lí, lập tức mừng rỡ la to.

Gương mặt đang đỏ bừng chuyển qua tím dần, cơn giận gần như muốn bứt đứt dây thần kinh, Liên hớp một hơi không khí nhưng lại thấy khó thở, bàn tay liên tục đập đập vào ngực trái. Cô quả thật bị Ân làm cho tức chết.

Sau khi giết người không đền mạng, đương nhiên Ân không có ý hỏi thăm xem Liên thế nào.

Khẩu vị ăn uống không còn, ở lại nhà ăn cũng chẳng để làm gì.

Ân trịnh trọng đi lên sân thượng.

Đứng tì tay lên thanh sắt lan can, cô nhắm mắt ngửa mặt lên trời. Mái tóc dài bị gió tốc lên, bung tỏa trong không khí, gương mặt sáng bừng ánh nắng.

“Tại sao lại bỏ bữa trưa?” – Giọng nói êm mượt như nhung vang lên sau lưng phá vỡ khoảnh khắc tận hưởng của Ân. Cô giật mình quay phắt người lại.

“Đang hỏi thăm sao?” – Ánh mắt Ân rõ ràng đang mỉa mai người đối diện, lại có thêm chút cảnh giác.

“Là quan tâm.” – Chất giọng du dương phát ra từ đôi môi đẹp một cách bí ẩn, Kiệt nhìn Ân thật hiền.

“Cũng phải thôi! Là chủ nhiệm thì phải quan tâm học sinh rồi.” – Ân gật gù ra chiều đã hiểu.

“Không phải như vậy.” – Kiệt chau mày, âm thanh phát ra từ miệng mất đi một phần nhẹ nhàng.

“Vậy chứ là gì? Sợ tôi có chuyện gì thì tài sản kia sẽ bị đưa đi quyên góp từ thiện à?” – Nét mỉa mai hiện ra trong đôi mắt, Ân nói như buộc tội.

Chỉ với một câu nói, Ân đã giết chết Kiệt. Anh lặng người, biết phải biện minh thế nào đây?

Sau khi “gây án”, Ân quyết tâm đào tẩu khỏi “hiện trường”.

“Không phải vậy!” – Kiệt nói gấp gáp như cố níu chân cô lại.

“Vậy chứ là gì?” – Ân quay người lại, nhếch môi cười khẩy.

“Là… là anh… lo lắng cho em.” – Khuôn mặt trở nên bối rối, Kiệt nói một cách khó khăn.

Trái tim Ân nhói lên như bị gai đâm trúng rồi lập tức tê buốt. Cô phá lên cười, hai mắt khép hờ để che đi ánh nhìn se sắt.

Cô cười một lúc lâu rồi đột nhiên nghiêm mặt, đôi mắt lạnh lẽo chiếu thẳng vào Kiệt làm anh muốn rùng mình.

“Đừng có đùa!”

“Anh không đùa.” – Giọng Kiệt trở nên không tự nhiên, ánh mắt vừa hy vọng nhưng cũng thật tuyệt vọng.

Nhìn sâu vào đó, Ân cảm thấy rõ ràng mình đang bị nhấn chìm từng chút một.

Cuối cùng, cô bất lực bỏ đi.

Kiệt còn đứng lại, tay phải ôm ngực trái.

Nếu biết trước đau thế này, một năm trước đã không ngu ngốc như vậy.

***

Ân ghét những nơi ồn ào, ghét những câu chuyện chẳng đi tới đâu của những kẻ vô công rỗi nghề. Thường thì sau bữa ăn cô sẽ đi dạo quanh trường, lên sân thượng hoặc về lớp, tuyệt đối không ở lại nhà ăn để hóng chuyện như những học sinh khác.

Sáng nay có một cơn mưa lớn bất ngờ rơi xuống lúc cô đang học tiết bốn, mưa không lâu nhưng cũng đủ làm cả sân trường và sân thượng đều ẩm ướt.

Đương nhiên sẽ không có chuyện Ân bất chấp tất cả để đi dạo (đúng hơn là nhảy qua những vũng nước) trong sân trường. Sau khi miễn cưỡng cùng ăn trưa với Thiện, cô đi thẳng lên lớp, ở trên đó tận hưởng sự yên tĩnh.

“Người yêu này, ngoài tôi ra cậu còn bao nhiêu người yêu?” – Ám cô cả bữa trưa chưa đủ hay sao mà giờ còn quấy rầy? Thiện vừa xuất hiện đã mang theo ồn ào.

“Tám.” – Vẫn nhắm mắt ngửa đầu dựa tường, Ân lạnh nhạt trả lời.

“Tám người?” – Thiện trừng mắt nhìn Ân, nét đùa cợt biết mất.

“Ừ, tám người. Thêm cậu nữa là chín.” – Ân nhún vai.

Thiện lừ mắt bỏ đi, cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng. Rõ ràng động cơ là hạ thấp và mỉa mai Ân, đến cuối cùng lại ôm một cục tức thoái lui.

Trong lòng khó chịu thế này có lẽ là vì… ban nãy ăn hơi nhiều.

“Anh Thiện!” – Thiện còn đang cau có thì tiếng gọi dịu dàng của Đan vang lên sau lưng làm cậu khựng lại.

“Anh Thiện, nói chuyện với em một chút nhé!” – Bước đến đứng đối diện với Thiện, Đan nói thật nhỏ nhẹ, đôi mắt trong veo chiếu vào cậu.

Thiện bặm môi, một phần trong cậu thật sự muốn nghe xem Đan nói gì nhưng một phần lại cảm thấy sợ hãi. Cậu thật không biết phía sau vẻ mặt thánh thiện kia rốt cuộc đang che giấu điều gì.

Còn chưa kịp quyết định cậu đã thấy tay mình bị Đan nắm lấy kéo đi. Trên hành lang vắng người, một bàn tay nhỏ đang nắm lấy một bàn tay lớn. Cứ như thế cho đến khi bàn tay nhỏ đột nhiên thu về vội vã, bàn tay lớn chơi vơi.

Thiện nhìn vào bàn tay vừa bị Đan bất ngờ buông ra rồi nhìn về phía trước. Hóa ra tay cậu trở nên chơi vơi thế này là vì sự xuất hiện của người thứ ba.

“Anh… Nghĩa!” – Cố gắng nói bằng giọng tự nhiên nhất nhưng vẫn không che giấu hết được sự bàng hoàng, dù Đan biết Nghĩa ch
<<1 ... 1112131415 ... 22>>

Tag:

Truyện,Teen,Lọ,Lem,Đường,Phố,[,Trò,Chơi,Của,Quá,Cố,],0

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4529 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4594 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1938