Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh (Tào Đình)
n được mở ra, càng tăng thêm nữ tính.
"Uyển Nghi, chào em!" Tồi vừa có phần cảm động vừa vui m ừng, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
"Đi đâu vậy?" Thần ắc của Uyển Nghi không hoảng loạn như tôi, cồ ấy tỏ ra rất điềm tĩnh, còn nở một nụ cười nữa. Dường như chúng tồi chưa từng hẹn hò với nhau, dường như cồ gái đã từng nói với tồi những lời van nài, trách cứ trước kia đã trở thành một con người khác! Cồ ấy giống như một người bạn cũ đã lâu không gặp, tự nhiên hỏi thăm lẫn nhau.
"Đi...có chút việc." Tồi đúng là người không biết giấu giếm. Tôi trả lời một cách căng thẳng và thấp thỏm, không còn giữ được phong cách ăn nói gãy gọn, thoải mái pha trò khiến cồ ấy cười nghiêng cười ngã nữa.
Sưa một chút im lặng, giọng nói của Uyển Nghi nhè nhẹ lướt qua tai tồi: "Anh...và Mạt Mạt vẫn tốt chứ?".
Tồi liếc nhìn cô ấy, khuôn mặt cồ ấy khẽ ủng đỏ, hai mắt đang nhìn xuống. Uyển Nghi rốt cuộc cũng không phải là cô gái có thể che giấu
...bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ...kín đáo tất cả mọi tâm sự, chỉ một câu nóilà có thể lộ ra hết.
"ừ, vẫn tốt. Còn em?", tồi hỏi.
CỒ ấy vẫn cúi đầu không đáp, không khí bỗng trở nên vồ cùng gượng gạo.
"Cái đó...Anh có việc thì đi đi." Uyển Nghi cuối cùng cũng mở miệng, dịu dàng nhìn tôi.
Lồng ngực tồi lại nhói đau, tồi liếc thấy đồi vai gầy nhỏ bé của cồ ấy đang run run. Gió lại thổi tới, gió thu không hề biết thương hoa tiếc ngọc, cừ tuy tiện đùa ngịch trên mái tóc của cồ ấy. Uyển Nghi trước mắt tồi giống như một chú bướm mỏng manh, chập hờn bay lượn, khẽ run run trong gió.
Sau đó, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại nói một câu: "Em gầy quá".
Lời vừa nói ra, tồi liền cảm thấy hối hận. Lẽ ra, tồi không nên lộ rõ sự quan tâm thái quá tới bạn gái cũ, hơn nữa lại là cồ bạn gái còn đang nặng lòng với mình.
Quả nhiên, vừa nghe xong câu nói đó, toàn thân Uyển Nghi đã run lên bần bật, đồi mắt to đã nhanh chóng được bao bọc bởi một lóp nước, trông thật đáng thương. Tồi liếc nhìn đồng hồ, vẫn còn rất sớm, tồi hỏi Uyển Nghi, cồ ấy cũng chưa ăn sáng, thế là tồi hỏi một cách cẩn trọng: "Hay là...anh mời em đi ăn nhé?".
Uyển Nghi ngạc nhiên nhìn tồi, tồi bỗng cảm thấy đồi chút ân hận, tồi sợ cồ ấy sẽ hiểu lầm. Thực ra, tồi chỉ muốn mời cồ ấy ăn cơm, tiện thể hỏi thăm về tình hình gần đây của cồ ấy mà thôi.
Cuối cùng, Uyển Nghi cũng không từ chối lời mời của tồi, tồi đề nghị di ăn đồ ăn Tây, cồ ấy ngoan ngoãn nghe theo.
Chúng tồi sánh vai đi về phía nhà hàng, từ đầu tới cuối cồ ấy vẫn giữ khoảng cách với tồi. Khi đến trước cửa nhà hàng, tồi lịch sự đưa tay kéo cửa cho Uyển Nghi, cồ ấy gật đầu với tồi ra chiều cảm ơn. Hành động khách khí đó, vừa lịch sự vừa xa cách, đó là cáiđược gọi là người lạ quen thuộc nhất...Không cần nói ra cũng có thể hiểu được.
Sau đó, chúng tồi trò chuyện với nhau giống như hai người bạn cũ có mối quan hệ bình thường, không nồng nhiệt cũng không lạnh nhạt. Chúng tồi tránh nói về vấn đề tình cảm hết sức nhạy cảm. Chúng tồi chỉ nói về hiện tượng nóng lên bất thường của thời tiết, nói về chuyện nhà trường đang xây dựng để mở rộng thư viện, nói đến cồng việc hiện tại của cả hai đứa, đương nhiên chúng tồi vẫn có thể nói chuyện một cách vui vẻ, hoa họp. Chúng tồi nói chuyện hoa hợp như hai người bạn lâu ngày gặp lại, hoa họp đến độ vừa gõ phách đã hoa nhịp, tồi còn say sưa đến độ gác chân lên để nói chuyện.
Cử chỉ của Uyển Nghi từ đầu tới cuối đều rất đoan trang, so với vẻ mềm mại, yếu ớt hồi mới chia tay, giở đây cồ ấy đã có phần trưởng thành hơn, cách nói chuyện lại càng thoải mái, gợi cảm. Bước đầu đã hình thành hình ảnh một cồ gái xinh đẹp, trí thức, tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng. Chỉ đến khi, tồi hỏi Uyển Nghi, tại sao lại thay đổi số điện thoại, thần sắc của cô ấy mới trở nên ảm đạm.
"Anh cũng đã gọi điện cho em à?" Cồ ấy liếc nhìn tồi qua hàng mi.
"nghe mẹ anh nói vậy." Tồi thật thà kể lại, không phải là tồi không muốn gọi điện cho cồ ấy mà quả thực là tồi không dám. Tồi sợ Mạt Mạt nghĩ ngợi, tồi cũng sợ bản thân mình bị mềm lòng.
"Ờ." Gương mặt xinh đẹp của cồ ấy khè cuối xuống một cách nhẹ nhàng rồi than thở một cách đáng thương: "Em lại cứ tưởng anh giấu bạn gái, liên lạc trộm với em chứ".
"Ha ha...", tồi cười trừ. Câu nói này khiến tồi có phần ngượng ngùng. Uyển Nghi trước đây đồi lúc ăn nói sắc sảo, nhiều khi khiến tồi không kịp chống đỡ. Đen giờ cồ ấy vẫn giữ thói quen
"Mẹ...mẹ anh vẫn khoe chứ?" Cồ ấy thật giống như một người vợ mới ly hồn chồng, còn chưa kịp thay đổi cách xưng hồ về mẹ chồng, cần phải dùng từ "mẹ anh, mẹ em", một cách gọi xa lạ, không liên quan gì tới nhau để xưng hồ mới phải.
"Cũng có thể coi đó là mẹ em đi! Cũng không biết em đã dùng quỷ kế gì mà khiến hai ồng bà lúc nào cũng nhắc đến em! Mẹanh rát nhớ em, ngày nào cũng măng em, nói em nhân tâm, em ngay cả mẹ cũng không cần nữa rồi..."
Câu nói của tồi bị những giọt nước mắt của Uyển Nghi làm gián đoạn. Cuối cùng, tồi nói rằng, bố mẹ tồi đều rất khoe.
"Em cũng rất nhớ hai bác đấy chứ!" Uyển Nghi mỉm cười, cô gắng tỏ ra thoải mái, cất giọng to hơn để che giấu sự run rẩy.
Đúng lúc đó, tồi nhớ đến chuyện anh trai sắp về thăm nhà, mẹ có dặn tồi phải đưa Uyển Nghi về nhà ăn cơm dù trước đó, chưa bao giờ tồi có ý định này, lúc ấy nếu tồi không đồng ý với bố mẹ thì chẳng qua cũng chỉ là muốn nói cho xong chuyện mà thôi. Nhưng lúc này, nhìn đồi mắt chân thành của Uyển Nghi, tồi bỗng xúc động thốt lên câu nói: "Tuần sau về nhà anh ăn cơm nhé!".
Uyển Nghi ngạc nhiên nhìn tồi: "Vì sao?".
Lúc
này tồi mới kịp định thần lại, nếu chẳng may Mạt Mạt biết được chuyện này thì nguy. Vậy là tồi lại cảm thấy hối hận, nhưng lời nói đã thốt ra rồi, làm sao lấy lại được đây. Tồi vội vàng nói: "Thực ra là do mẹ anh rất nhớ em, anh trai anh cũng sáp về thăm nhà.. .Nhưng nếu em không có thời gian thì thôi vậy".
Trong lòng tồi thầm cầu mong cồ ấy sẽ từ chối.
Uyển Nghi lại không kịp suy nghĩ gì nhiều, trả lời rất dứt khoát: "Được!".
Lần này thì không thể lật ngược lại tình thế nữa. Uyển Nghi thấy mặt tôi có vẻ thiểu não bèn cẩn thận giải thích: "Đừng lo, chẳng qua vì em nghe nói anh trai anh về thăm nhà. Anh nói anh trai anh rất đạo trai mà...em chỉ tò mò về ông anh đẹp trai của anhthôi!".
"ừ, rất đẹp trai. Có cần anh giới thiệu để hai người làm quen không?" Tồi vốn chỉ thuận miệng nói ra rồi mới giật mình phát hiện, đây có khi lại là một ý hay! Thế là tồi cảm thấy vô cùng hưng phấn, "Anh nói thật đấy!".
Uyển Nghi lại phẩy tay, kéo trễ khoe mồi xuống một cách đờ đẫn, "Em không còn hứng thú với những người đàn ồng mang họ Cồng Trị nữa rồi". Không có hứng thú với đàn ồng trong nhà tồi, đương nhiên cũng bao gồm cả tồi, không biết tồi nên vui hay nên buồn đây.
"Em nghĩ cho kỹ nhé, nếu em đi cùng anh về nhà, mẹ anh nhất định sẽ giới thiệu với anh trai rằng em là bạn gái của anh." Tồi ngầm ám chỉ tầm quan trọng về sự trinh trắng của người con gái.
"Thế thì đã sao nào?" Uyển Nghi dường như không hề chú ý tới vấn đề thân phận. "Đúng rồi, nếu em đi thì anh sẽ ăn nói thế nào với Ngải Mạt? Hay là giấu không cho cồ ấy biết?"
"Còn chưa nghĩ ra..." Tồi day day huyệt thái dương, tỏ vẻ đang rất phiền não, trong lòng tôi thầm mong Uyển Nghi vì thế mà bỏ qua cho.
Nhưng Uyển Nghi càng nói càng hăng say, hồ hởi phấn khởi giúp tồi tìm cách nói dối Mạt Mạt. Sau đó, hẹn cụ thể ngày giờ, địa điểm để tồi đến đón cồ ấy. Khuôn mặt cồ ấy bắt đầu ủng hồng lên vì hưng phấn.
Sau đó, tôi ăn mà không còn cảm thấy ngon miệng nữa. Trong lòng tồi nghĩ xem phải nói thế nào để qua mặt được Mạt Mạt. Tồi không muốn lừa dối Mạt Mạt. Nhưng nhìn khuôn mặt rạng rỡ như hoa hồng đang kỳ nở rộ của Uyển Nghi, tôi lại không nỡ nhẫn tâm từ chối cồ ấy.
Chỉ sợ tồi nhất thời mềm yếu, nếu âm mưu bị bại lộ, cái giá nặng nề phải trả chác chán sẽ khiến tồi ân hận cả đời.
Vậy là tồi cứ rón ra rón rén, tâm thần bất định.
Buổi tối, khi trở về nhà, Mạt Mạt tự dưng lại chuẩn bị mót mâm cơm thịnh soạn, toàn những món mà tồi thích ăn. Cô ấy chủ động lấy bia từ trong tủ lạnh ra, mở giúp tôi một chai. Tôi vừa thỏa lòng vừa cảm thấy thấp thỏm không yên.
Nhớ lại trước đây, khi còn là bạn trai của Uyển Nghi, những cuộc gặp gỡ vụng trộm với Mạt Mạt khiến tồi thấp thỏm không yên; giờ đây, khi đối diện với vẻ hiền dịu của bạn gái chính thức là Mạt Mạt, một người chỉ tiện thể đi ăn một bữa với người bạn bình thường là Uyển Nghi như tồi cũng bắt đầu có tật giật mình.
Tồi sợ cồ ấy biết được, tồi sợ tình ngay lý gian. Lại ăn cơm cùng bạn gái cũ nữa, điều này chẳng họp lý chút nào cả.
Hoa ra đó không phải là sự rối rắm giữa Uyển Nghi và Mạt Mạt, mà là cuộc chiến giữa chính thất và tình nhân.
Tồi ngầm quan sát Mạt Mạt, ngoài thái độ dịu dàng, ân cần hơn mọi khi ra, cồ ấy chẳng có biểu hiện gì khác thường. Nhưng sựdịu dàng đầy mê hoặc đó nặng nề đến nỗi khiến tồi thở không ra hơi!
Ăn cơm xong, Mạt Mạt giành lấy việc rửa bát. Tồi đề nghị cùng ra ngoài đi dạo nhưng cồ ấy lắc đầu từ chối. Cồ ấy lại phong tình lả lướt kéo tồi vào nhà tắm, cùng nhau tắm tiên. Đã mấy tháng nay, tồi chưa đụng chạm tới phụ nữ rồi. Từ sau khi Mạt Mạt chính thức trở thành bạn gái của tồi, cồ ấy không làm tình với tồi nữa. Cồ ấy dường như luồn cảm thấy sợ hãi và chán ghét đối với vấn đề tình dục. Mà cảm giác nén nhịn bực bội khi hằng đêm, được Ồm người con gái mình yêu để ngủ, được vuốt ve âu yếm nhưng không được đi quá đà ấy, chẳng nói cũng hiểu.
Vậy mà hôm nay, Mạt Mạt bỗng nhiên lại chủ động mời gọi! Mặc dù vồ cùng ngạc nhiên nhưng tồi không thể cưỡng lại được sự mê hoặc đó. Vậy là chúng tồi quấn quýt với nhau một hồi lâu trong nhà tắm.
Buổi tối, khi đả lên giường, cồ ấy lại quấn lấy tồi, nhất định không chịu buồng tha, tồi vừa hùng hổ làm tình vừa khẽ mắng yêu cô ấy đúng là yêu tinh chuyên hút máu đàn ông.
Mạt Mạt không nói gì, chỉ mở to đồi mắt mồng lung, nhìn tồi qua lóp sương mù nồng ấm. Tồi vừa dỗ dành cồ ấy, vữa hỏi cồ ấy có yêu tồi không? Cồ ấy vẫn không nói gì cả. Tồi không thể nào tự thoát ra khỏi cơ thể tinh xảo đến từng đường nét của cồ ấy được nên
cũng không bận tâm dò hỏi đến cùng. Phản ứng của Mạt Mạt trong buổi tối hôm ấy không phải là phản ứng của một người khi biết bạn tai mình đi gặp bạn gái cũ. Nếu nói có điều gì bất thường trong ấy, điều đó chính là sự dịu dàng! Đêm hôm đó, cồ ấy không nói nhiều, nhưng không hề lạnh lùng, có thể khiến người đối diện cảm nhận được sự dịu dàng, mong muốn được làm vừa lòng người khác, thêm vào đó là một sự biết ơn.
Mỗi lần ân ái xong, đồi mắt cồ ấy nhìn tồi sâu hẳm như bầu rượu, dịu dàng, mê hoặc lòng người. Còn mỗi lần tồi di sâu vào trong, Mạt Mạt bỗng trở nên vồ cùng hưng phấn, không ngừng gọi tên tồi, cồ ấy kêu lên rằng: "Cồng Trị Hi...Cồng Trị Hi! Xin lỗi...", lúc thì nhỏ nhẹ thiết tha, lúc lại cao giọng đầy huyên náo, nồng thắm đê mê...Đồi mắt ươn ướt của cồ ấy dường như muốn nói với tồi một điều gì đó, nhưng khi cảm hứng tình dục đang cao trào, tôicũng không bận tâm chú ý nhiều tới điều đó. Còn cồ ấy thì lại không nói gì cả.
Đêm hôm đó, chúng tồi giống như những người lần đầu tiên làm tình với nhau, nỗ lực cho và nhận. Cả hai chúng tồi đều không nói gì, hành động của chúng tồi đã chứng tỏ một điều rằng, đã có một tình cảm tồn tại giữa hai người. Vì vậy không cần phải nói quá nhiều, chúng tồi chỉ dùng những phương thức đơn giản nhất, nguyên thúy nhất để thể hiện nỗi nhớ nhung dành cho nhau, cho đến khi không cỏn chút hơi sức nào nữa, cho đến khi mệt mỏi rã rời. Rồi sau đó, tồi Ồm người con gái tồi yêu vào lòng, gió thu đùa giỡn trên khuôn mặt, ánh trăng tha thướt dịu dàng, cơn buồn ngủ kéo đến, tồi chìm sâu vào giấc ngủ, không mang theo bất kỳ sự phiền muộn nào.
Cảm giác bình an khi nằm Ồm bạn tình ngủ, đơn giản mà mãn nguyện tới mức khó có thể miêu tả được.
Đối với phản ứng dịu dàng khác thường của Mạt Mạt, tồi cho rằng nguyên do là vì cồ ấy biết tồi và Uyển Nghi cũng đi ăn cơm, thế là cồ ấy lặng lẽ dùng hành động dịu dàng của mình để nắm giữ trái tim tồi, khiến tồi ân hận, để lương tri tự xét xử tôi.
Tôi không sao ngờ rằng, chuỗi hành động dịu dàng đó lại chính là sự lưu luyến cuối cùng mà Mạt Mạt dành cho tôi. Kết thúc hoan lạc, ai đi đường nấy, cồ ấy bỏ lại tôi, một mình lặng lẽ ra đi. Cũng không để lại một mẩu giấy nói rõ lý do, ngoài một không gian còn đầy ắp muì hương của cô ấy...
Một người nhẫn tâm như cô ấy, không để lại bất cứ thứ gì.
Chương 33: Cô chủ cửa hàng hoa mất tích
Sáng sớm hôm sau, khi tồi tỉnh dậy, trời đã chuẩn bị ang trưa. Phát hiện ra cơ thể yêu kiều không còn nằm trong vòng tay của mình nữa, tồi bèn hắng giọng gọi vài câu, không có tiếng đáp lại. Tồi nghĩ, chắc Mạt Mạt đã xuống lầu mua đồ ăn sáng rồi. Vậy là tồi bình thản ra khỏi giường. Hai chân tồi có phần tê mỏi, nhớ lại thần sắc và vẻ dịu dàng của Mạt Mạt đêm qua, khi chúng tồi cùng điên cuồng làm tình, máu nóng trong người tồi lại sồi lên sùng sục.
Bước ra khỏi phòng ngủ, tồi mới cảm thây có điêu gì đó bát thường. Kem dưỡng da, sữa rửa mặt của Mạt Mạt để trong phòng tắm đều nhất loạt biến mất! Đầu óc tôi không kịp nghĩ ra điều gì, tôi vẫn không nghĩ rằng Mạt Mạt đã bỏ đi, chỉ cảm thấy có việc gì đó không ổn. Sau khi lật tung cả căn nhà lên, tồi mới đổ gục người xuống giường như một đống giẻ rách. Hễ thứ gì có liên quan tới Mạt Mạt, đều không còn xuất hiện nữa! Sau một hồi hoang mangthất thần, tồi vội vàng gọi điện vào số di động của cồ ấy, tát máy...Tồi tìm kiếm khắp nhà xem có mẫu giấy nào của Mạt Mạt để lại không, nhưng đến một nửa câu tạm biệt cũng không có. Vậy là trong lòng tồi lại cảm thấy còn một chút cơ may. Hàng loạt từ ngữ phi lý như "biến mất một cách ly kì, biến mất trong không trung" trong những cuốn tiểu thuyết bắt đầu xuất hiện trong đầu tồi. Nhưng từ đầu tới cuối, tồi vẫn không chịu tui rằng, chính trong lúc tồi ngủ say, cồ ấy đã dọn dẹp tất cả rồi bỏ đi.
Anh nang tháng Mười không còn quá gay gắt, chiếu vào trong phòng, hiện rõ những hạt bụi nhỏ li ti, tất cả trở nên vồ cùng tĩnh lặng, còn Mạt Mạt biến mất trong ánh sáng lộng lẫy nửa hư nửa thực đó.
Đen khi tồi ý thức được rằng, Mạt Mạt đã bỏ đi thật rồi, tôi mới bát đầu trở nên hoảng loạn. Tôi lập tức nghĩ rằng chuyện hôm qua đã bị bại lộ, Mạt Mạt đã biết tồi đi ăn cơm cùng cô bạn gái cũ Uyển Nghi. Tồi liền gọi điện thoại cho Uyển Nghi chất vấn, hỏi xem có phải cô ấy đã tiết lộ điều gì với Mạt Mạt hay không. Uyển Nghi bực dọc trả lời rằng cồ ấy không nói gi cả, đồng thời cò
"Uyển Nghi, chào em!" Tồi vừa có phần cảm động vừa vui m ừng, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
"Đi đâu vậy?" Thần ắc của Uyển Nghi không hoảng loạn như tôi, cồ ấy tỏ ra rất điềm tĩnh, còn nở một nụ cười nữa. Dường như chúng tồi chưa từng hẹn hò với nhau, dường như cồ gái đã từng nói với tồi những lời van nài, trách cứ trước kia đã trở thành một con người khác! Cồ ấy giống như một người bạn cũ đã lâu không gặp, tự nhiên hỏi thăm lẫn nhau.
"Đi...có chút việc." Tồi đúng là người không biết giấu giếm. Tôi trả lời một cách căng thẳng và thấp thỏm, không còn giữ được phong cách ăn nói gãy gọn, thoải mái pha trò khiến cồ ấy cười nghiêng cười ngã nữa.
Sưa một chút im lặng, giọng nói của Uyển Nghi nhè nhẹ lướt qua tai tồi: "Anh...và Mạt Mạt vẫn tốt chứ?".
Tồi liếc nhìn cô ấy, khuôn mặt cồ ấy khẽ ủng đỏ, hai mắt đang nhìn xuống. Uyển Nghi rốt cuộc cũng không phải là cô gái có thể che giấu
...bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ...kín đáo tất cả mọi tâm sự, chỉ một câu nóilà có thể lộ ra hết.
"ừ, vẫn tốt. Còn em?", tồi hỏi.
CỒ ấy vẫn cúi đầu không đáp, không khí bỗng trở nên vồ cùng gượng gạo.
"Cái đó...Anh có việc thì đi đi." Uyển Nghi cuối cùng cũng mở miệng, dịu dàng nhìn tôi.
Lồng ngực tồi lại nhói đau, tồi liếc thấy đồi vai gầy nhỏ bé của cồ ấy đang run run. Gió lại thổi tới, gió thu không hề biết thương hoa tiếc ngọc, cừ tuy tiện đùa ngịch trên mái tóc của cồ ấy. Uyển Nghi trước mắt tồi giống như một chú bướm mỏng manh, chập hờn bay lượn, khẽ run run trong gió.
Sau đó, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại nói một câu: "Em gầy quá".
Lời vừa nói ra, tồi liền cảm thấy hối hận. Lẽ ra, tồi không nên lộ rõ sự quan tâm thái quá tới bạn gái cũ, hơn nữa lại là cồ bạn gái còn đang nặng lòng với mình.
Quả nhiên, vừa nghe xong câu nói đó, toàn thân Uyển Nghi đã run lên bần bật, đồi mắt to đã nhanh chóng được bao bọc bởi một lóp nước, trông thật đáng thương. Tồi liếc nhìn đồng hồ, vẫn còn rất sớm, tồi hỏi Uyển Nghi, cồ ấy cũng chưa ăn sáng, thế là tồi hỏi một cách cẩn trọng: "Hay là...anh mời em đi ăn nhé?".
Uyển Nghi ngạc nhiên nhìn tồi, tồi bỗng cảm thấy đồi chút ân hận, tồi sợ cồ ấy sẽ hiểu lầm. Thực ra, tồi chỉ muốn mời cồ ấy ăn cơm, tiện thể hỏi thăm về tình hình gần đây của cồ ấy mà thôi.
Cuối cùng, Uyển Nghi cũng không từ chối lời mời của tồi, tồi đề nghị di ăn đồ ăn Tây, cồ ấy ngoan ngoãn nghe theo.
Chúng tồi sánh vai đi về phía nhà hàng, từ đầu tới cuối cồ ấy vẫn giữ khoảng cách với tồi. Khi đến trước cửa nhà hàng, tồi lịch sự đưa tay kéo cửa cho Uyển Nghi, cồ ấy gật đầu với tồi ra chiều cảm ơn. Hành động khách khí đó, vừa lịch sự vừa xa cách, đó là cáiđược gọi là người lạ quen thuộc nhất...Không cần nói ra cũng có thể hiểu được.
Sau đó, chúng tồi trò chuyện với nhau giống như hai người bạn cũ có mối quan hệ bình thường, không nồng nhiệt cũng không lạnh nhạt. Chúng tồi tránh nói về vấn đề tình cảm hết sức nhạy cảm. Chúng tồi chỉ nói về hiện tượng nóng lên bất thường của thời tiết, nói về chuyện nhà trường đang xây dựng để mở rộng thư viện, nói đến cồng việc hiện tại của cả hai đứa, đương nhiên chúng tồi vẫn có thể nói chuyện một cách vui vẻ, hoa họp. Chúng tồi nói chuyện hoa hợp như hai người bạn lâu ngày gặp lại, hoa họp đến độ vừa gõ phách đã hoa nhịp, tồi còn say sưa đến độ gác chân lên để nói chuyện.
Cử chỉ của Uyển Nghi từ đầu tới cuối đều rất đoan trang, so với vẻ mềm mại, yếu ớt hồi mới chia tay, giở đây cồ ấy đã có phần trưởng thành hơn, cách nói chuyện lại càng thoải mái, gợi cảm. Bước đầu đã hình thành hình ảnh một cồ gái xinh đẹp, trí thức, tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng. Chỉ đến khi, tồi hỏi Uyển Nghi, tại sao lại thay đổi số điện thoại, thần sắc của cô ấy mới trở nên ảm đạm.
"Anh cũng đã gọi điện cho em à?" Cồ ấy liếc nhìn tồi qua hàng mi.
"nghe mẹ anh nói vậy." Tồi thật thà kể lại, không phải là tồi không muốn gọi điện cho cồ ấy mà quả thực là tồi không dám. Tồi sợ Mạt Mạt nghĩ ngợi, tồi cũng sợ bản thân mình bị mềm lòng.
"Ờ." Gương mặt xinh đẹp của cồ ấy khè cuối xuống một cách nhẹ nhàng rồi than thở một cách đáng thương: "Em lại cứ tưởng anh giấu bạn gái, liên lạc trộm với em chứ".
"Ha ha...", tồi cười trừ. Câu nói này khiến tồi có phần ngượng ngùng. Uyển Nghi trước đây đồi lúc ăn nói sắc sảo, nhiều khi khiến tồi không kịp chống đỡ. Đen giờ cồ ấy vẫn giữ thói quen
"Mẹ...mẹ anh vẫn khoe chứ?" Cồ ấy thật giống như một người vợ mới ly hồn chồng, còn chưa kịp thay đổi cách xưng hồ về mẹ chồng, cần phải dùng từ "mẹ anh, mẹ em", một cách gọi xa lạ, không liên quan gì tới nhau để xưng hồ mới phải.
"Cũng có thể coi đó là mẹ em đi! Cũng không biết em đã dùng quỷ kế gì mà khiến hai ồng bà lúc nào cũng nhắc đến em! Mẹanh rát nhớ em, ngày nào cũng măng em, nói em nhân tâm, em ngay cả mẹ cũng không cần nữa rồi..."
Câu nói của tồi bị những giọt nước mắt của Uyển Nghi làm gián đoạn. Cuối cùng, tồi nói rằng, bố mẹ tồi đều rất khoe.
"Em cũng rất nhớ hai bác đấy chứ!" Uyển Nghi mỉm cười, cô gắng tỏ ra thoải mái, cất giọng to hơn để che giấu sự run rẩy.
Đúng lúc đó, tồi nhớ đến chuyện anh trai sắp về thăm nhà, mẹ có dặn tồi phải đưa Uyển Nghi về nhà ăn cơm dù trước đó, chưa bao giờ tồi có ý định này, lúc ấy nếu tồi không đồng ý với bố mẹ thì chẳng qua cũng chỉ là muốn nói cho xong chuyện mà thôi. Nhưng lúc này, nhìn đồi mắt chân thành của Uyển Nghi, tồi bỗng xúc động thốt lên câu nói: "Tuần sau về nhà anh ăn cơm nhé!".
Uyển Nghi ngạc nhiên nhìn tồi: "Vì sao?".
Lúc
này tồi mới kịp định thần lại, nếu chẳng may Mạt Mạt biết được chuyện này thì nguy. Vậy là tồi lại cảm thấy hối hận, nhưng lời nói đã thốt ra rồi, làm sao lấy lại được đây. Tồi vội vàng nói: "Thực ra là do mẹ anh rất nhớ em, anh trai anh cũng sáp về thăm nhà.. .Nhưng nếu em không có thời gian thì thôi vậy".
Trong lòng tồi thầm cầu mong cồ ấy sẽ từ chối.
Uyển Nghi lại không kịp suy nghĩ gì nhiều, trả lời rất dứt khoát: "Được!".
Lần này thì không thể lật ngược lại tình thế nữa. Uyển Nghi thấy mặt tôi có vẻ thiểu não bèn cẩn thận giải thích: "Đừng lo, chẳng qua vì em nghe nói anh trai anh về thăm nhà. Anh nói anh trai anh rất đạo trai mà...em chỉ tò mò về ông anh đẹp trai của anhthôi!".
"ừ, rất đẹp trai. Có cần anh giới thiệu để hai người làm quen không?" Tồi vốn chỉ thuận miệng nói ra rồi mới giật mình phát hiện, đây có khi lại là một ý hay! Thế là tồi cảm thấy vô cùng hưng phấn, "Anh nói thật đấy!".
Uyển Nghi lại phẩy tay, kéo trễ khoe mồi xuống một cách đờ đẫn, "Em không còn hứng thú với những người đàn ồng mang họ Cồng Trị nữa rồi". Không có hứng thú với đàn ồng trong nhà tồi, đương nhiên cũng bao gồm cả tồi, không biết tồi nên vui hay nên buồn đây.
"Em nghĩ cho kỹ nhé, nếu em đi cùng anh về nhà, mẹ anh nhất định sẽ giới thiệu với anh trai rằng em là bạn gái của anh." Tồi ngầm ám chỉ tầm quan trọng về sự trinh trắng của người con gái.
"Thế thì đã sao nào?" Uyển Nghi dường như không hề chú ý tới vấn đề thân phận. "Đúng rồi, nếu em đi thì anh sẽ ăn nói thế nào với Ngải Mạt? Hay là giấu không cho cồ ấy biết?"
"Còn chưa nghĩ ra..." Tồi day day huyệt thái dương, tỏ vẻ đang rất phiền não, trong lòng tôi thầm mong Uyển Nghi vì thế mà bỏ qua cho.
Nhưng Uyển Nghi càng nói càng hăng say, hồ hởi phấn khởi giúp tồi tìm cách nói dối Mạt Mạt. Sau đó, hẹn cụ thể ngày giờ, địa điểm để tồi đến đón cồ ấy. Khuôn mặt cồ ấy bắt đầu ủng hồng lên vì hưng phấn.
Sau đó, tôi ăn mà không còn cảm thấy ngon miệng nữa. Trong lòng tồi nghĩ xem phải nói thế nào để qua mặt được Mạt Mạt. Tồi không muốn lừa dối Mạt Mạt. Nhưng nhìn khuôn mặt rạng rỡ như hoa hồng đang kỳ nở rộ của Uyển Nghi, tôi lại không nỡ nhẫn tâm từ chối cồ ấy.
Chỉ sợ tồi nhất thời mềm yếu, nếu âm mưu bị bại lộ, cái giá nặng nề phải trả chác chán sẽ khiến tồi ân hận cả đời.
Vậy là tồi cứ rón ra rón rén, tâm thần bất định.
Buổi tối, khi trở về nhà, Mạt Mạt tự dưng lại chuẩn bị mót mâm cơm thịnh soạn, toàn những món mà tồi thích ăn. Cô ấy chủ động lấy bia từ trong tủ lạnh ra, mở giúp tôi một chai. Tôi vừa thỏa lòng vừa cảm thấy thấp thỏm không yên.
Nhớ lại trước đây, khi còn là bạn trai của Uyển Nghi, những cuộc gặp gỡ vụng trộm với Mạt Mạt khiến tồi thấp thỏm không yên; giờ đây, khi đối diện với vẻ hiền dịu của bạn gái chính thức là Mạt Mạt, một người chỉ tiện thể đi ăn một bữa với người bạn bình thường là Uyển Nghi như tồi cũng bắt đầu có tật giật mình.
Tồi sợ cồ ấy biết được, tồi sợ tình ngay lý gian. Lại ăn cơm cùng bạn gái cũ nữa, điều này chẳng họp lý chút nào cả.
Hoa ra đó không phải là sự rối rắm giữa Uyển Nghi và Mạt Mạt, mà là cuộc chiến giữa chính thất và tình nhân.
Tồi ngầm quan sát Mạt Mạt, ngoài thái độ dịu dàng, ân cần hơn mọi khi ra, cồ ấy chẳng có biểu hiện gì khác thường. Nhưng sựdịu dàng đầy mê hoặc đó nặng nề đến nỗi khiến tồi thở không ra hơi!
Ăn cơm xong, Mạt Mạt giành lấy việc rửa bát. Tồi đề nghị cùng ra ngoài đi dạo nhưng cồ ấy lắc đầu từ chối. Cồ ấy lại phong tình lả lướt kéo tồi vào nhà tắm, cùng nhau tắm tiên. Đã mấy tháng nay, tồi chưa đụng chạm tới phụ nữ rồi. Từ sau khi Mạt Mạt chính thức trở thành bạn gái của tồi, cồ ấy không làm tình với tồi nữa. Cồ ấy dường như luồn cảm thấy sợ hãi và chán ghét đối với vấn đề tình dục. Mà cảm giác nén nhịn bực bội khi hằng đêm, được Ồm người con gái mình yêu để ngủ, được vuốt ve âu yếm nhưng không được đi quá đà ấy, chẳng nói cũng hiểu.
Vậy mà hôm nay, Mạt Mạt bỗng nhiên lại chủ động mời gọi! Mặc dù vồ cùng ngạc nhiên nhưng tồi không thể cưỡng lại được sự mê hoặc đó. Vậy là chúng tồi quấn quýt với nhau một hồi lâu trong nhà tắm.
Buổi tối, khi đả lên giường, cồ ấy lại quấn lấy tồi, nhất định không chịu buồng tha, tồi vừa hùng hổ làm tình vừa khẽ mắng yêu cô ấy đúng là yêu tinh chuyên hút máu đàn ông.
Mạt Mạt không nói gì, chỉ mở to đồi mắt mồng lung, nhìn tồi qua lóp sương mù nồng ấm. Tồi vừa dỗ dành cồ ấy, vữa hỏi cồ ấy có yêu tồi không? Cồ ấy vẫn không nói gì cả. Tồi không thể nào tự thoát ra khỏi cơ thể tinh xảo đến từng đường nét của cồ ấy được nên
cũng không bận tâm dò hỏi đến cùng. Phản ứng của Mạt Mạt trong buổi tối hôm ấy không phải là phản ứng của một người khi biết bạn tai mình đi gặp bạn gái cũ. Nếu nói có điều gì bất thường trong ấy, điều đó chính là sự dịu dàng! Đêm hôm đó, cồ ấy không nói nhiều, nhưng không hề lạnh lùng, có thể khiến người đối diện cảm nhận được sự dịu dàng, mong muốn được làm vừa lòng người khác, thêm vào đó là một sự biết ơn.
Mỗi lần ân ái xong, đồi mắt cồ ấy nhìn tồi sâu hẳm như bầu rượu, dịu dàng, mê hoặc lòng người. Còn mỗi lần tồi di sâu vào trong, Mạt Mạt bỗng trở nên vồ cùng hưng phấn, không ngừng gọi tên tồi, cồ ấy kêu lên rằng: "Cồng Trị Hi...Cồng Trị Hi! Xin lỗi...", lúc thì nhỏ nhẹ thiết tha, lúc lại cao giọng đầy huyên náo, nồng thắm đê mê...Đồi mắt ươn ướt của cồ ấy dường như muốn nói với tồi một điều gì đó, nhưng khi cảm hứng tình dục đang cao trào, tôicũng không bận tâm chú ý nhiều tới điều đó. Còn cồ ấy thì lại không nói gì cả.
Đêm hôm đó, chúng tồi giống như những người lần đầu tiên làm tình với nhau, nỗ lực cho và nhận. Cả hai chúng tồi đều không nói gì, hành động của chúng tồi đã chứng tỏ một điều rằng, đã có một tình cảm tồn tại giữa hai người. Vì vậy không cần phải nói quá nhiều, chúng tồi chỉ dùng những phương thức đơn giản nhất, nguyên thúy nhất để thể hiện nỗi nhớ nhung dành cho nhau, cho đến khi không cỏn chút hơi sức nào nữa, cho đến khi mệt mỏi rã rời. Rồi sau đó, tồi Ồm người con gái tồi yêu vào lòng, gió thu đùa giỡn trên khuôn mặt, ánh trăng tha thướt dịu dàng, cơn buồn ngủ kéo đến, tồi chìm sâu vào giấc ngủ, không mang theo bất kỳ sự phiền muộn nào.
Cảm giác bình an khi nằm Ồm bạn tình ngủ, đơn giản mà mãn nguyện tới mức khó có thể miêu tả được.
Đối với phản ứng dịu dàng khác thường của Mạt Mạt, tồi cho rằng nguyên do là vì cồ ấy biết tồi và Uyển Nghi cũng đi ăn cơm, thế là cồ ấy lặng lẽ dùng hành động dịu dàng của mình để nắm giữ trái tim tồi, khiến tồi ân hận, để lương tri tự xét xử tôi.
Tôi không sao ngờ rằng, chuỗi hành động dịu dàng đó lại chính là sự lưu luyến cuối cùng mà Mạt Mạt dành cho tôi. Kết thúc hoan lạc, ai đi đường nấy, cồ ấy bỏ lại tôi, một mình lặng lẽ ra đi. Cũng không để lại một mẩu giấy nói rõ lý do, ngoài một không gian còn đầy ắp muì hương của cô ấy...
Một người nhẫn tâm như cô ấy, không để lại bất cứ thứ gì.
Chương 33: Cô chủ cửa hàng hoa mất tích
Sáng sớm hôm sau, khi tồi tỉnh dậy, trời đã chuẩn bị ang trưa. Phát hiện ra cơ thể yêu kiều không còn nằm trong vòng tay của mình nữa, tồi bèn hắng giọng gọi vài câu, không có tiếng đáp lại. Tồi nghĩ, chắc Mạt Mạt đã xuống lầu mua đồ ăn sáng rồi. Vậy là tồi bình thản ra khỏi giường. Hai chân tồi có phần tê mỏi, nhớ lại thần sắc và vẻ dịu dàng của Mạt Mạt đêm qua, khi chúng tồi cùng điên cuồng làm tình, máu nóng trong người tồi lại sồi lên sùng sục.
Bước ra khỏi phòng ngủ, tồi mới cảm thây có điêu gì đó bát thường. Kem dưỡng da, sữa rửa mặt của Mạt Mạt để trong phòng tắm đều nhất loạt biến mất! Đầu óc tôi không kịp nghĩ ra điều gì, tôi vẫn không nghĩ rằng Mạt Mạt đã bỏ đi, chỉ cảm thấy có việc gì đó không ổn. Sau khi lật tung cả căn nhà lên, tồi mới đổ gục người xuống giường như một đống giẻ rách. Hễ thứ gì có liên quan tới Mạt Mạt, đều không còn xuất hiện nữa! Sau một hồi hoang mangthất thần, tồi vội vàng gọi điện vào số di động của cồ ấy, tát máy...Tồi tìm kiếm khắp nhà xem có mẫu giấy nào của Mạt Mạt để lại không, nhưng đến một nửa câu tạm biệt cũng không có. Vậy là trong lòng tồi lại cảm thấy còn một chút cơ may. Hàng loạt từ ngữ phi lý như "biến mất một cách ly kì, biến mất trong không trung" trong những cuốn tiểu thuyết bắt đầu xuất hiện trong đầu tồi. Nhưng từ đầu tới cuối, tồi vẫn không chịu tui rằng, chính trong lúc tồi ngủ say, cồ ấy đã dọn dẹp tất cả rồi bỏ đi.
Anh nang tháng Mười không còn quá gay gắt, chiếu vào trong phòng, hiện rõ những hạt bụi nhỏ li ti, tất cả trở nên vồ cùng tĩnh lặng, còn Mạt Mạt biến mất trong ánh sáng lộng lẫy nửa hư nửa thực đó.
Đen khi tồi ý thức được rằng, Mạt Mạt đã bỏ đi thật rồi, tôi mới bát đầu trở nên hoảng loạn. Tôi lập tức nghĩ rằng chuyện hôm qua đã bị bại lộ, Mạt Mạt đã biết tồi đi ăn cơm cùng cô bạn gái cũ Uyển Nghi. Tồi liền gọi điện thoại cho Uyển Nghi chất vấn, hỏi xem có phải cô ấy đã tiết lộ điều gì với Mạt Mạt hay không. Uyển Nghi bực dọc trả lời rằng cồ ấy không nói gi cả, đồng thời cò

