Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
/>
Ước chừng hơn một khắc trôi qua Kỳ Nhi dùng mắt hạnh mở to như thỏ con vô (số) tội mà nhìn hắn, nói ta một câu: “Ta không quen.”
“Cái gì?” Hiên Viên Hạo cả kinh rồi ánh mắt không tin mà nhìn nàng: “Nàng không nhớ ta, sao có thể như vậy.”
Kỳ Nhi lại chớp mắt mấy cái ủy khuất nói: “Công tử thật xin lỗi, các tỷ tỷ muội muội nói khi cứu được ta thì đọc đã xâm nhập vào lục phụ ngũ tạng rồi, khó lắm mới giữ được mạng này, lúc đó tóc ta cũng bạc trắng như bây giờ và đôi mắt thì không thấy gì, nên sau khi giải độc xong vẫn còn 1 phần chưa giải hết nên trí nhớ của ta về những chuyện xảy ra trước đây không còn nhớ nữa.”
Kỳ Nhi cũng không nói láo, thật sự lúc đó tính mạng của nàng như chỉ mành treo chuông, nên kể ra như vậy cũng không tính là lừa gạt a~.
Hiên Viên Hạo nghe nàng kể thì càng tự trách, đau khổ, hận chính mình ngu ngốc, không lẽ hắn để mất nàng như vậy sao, đáp án là không thể, nếu không có nàng hắn cũng không muốn sống nữa.
Hiên Viên Hạo chân tính nhìn nàng, giọng nói cất lên đầy ôn nhu: “Kỳ Nhi trước đây ta có quá nhiều lỗi lầm với nàng, là ta ngu ngốc không tin tưởng nàng hại nàng chịu nhiều đau khổ, nhưng ta biết sai rồi có thể cho ta một cơ hội nữa được không, một cơ hội nữa được ở bên nàng.”
Kỳ Nhi ngoài mặt tận lực diễn nét ngây thơ, bên trong lòng lại rối như tơ vò, không biết phải làm thế nào: Hiên Viên Hạo đừng đối với ta ôn nhu như vậy, ngươi tàn nhẫn lắm có biết không, ngươi đâm ta một kiếm rồi bất ta tha thứ cho ngươi, ngươi khiến ta trầm luân trong lưới tình do ngươi giăng ra rồi nhẫn tâm cắt đứt khiến ta đau khổ.
Kỳ Nhi nở nụ cười nhìn Hiên Viên Hạo: “Xin lỗi ta thật sự không hiểu ngài muốn nói gì, ta muốn ngủ xin ngài về cho nếu muốn xem múa thì ngày mai hẳn đến đi.” nói xong không quan tâm đến nét mặt bi thương của người kia, léo lên giường trùm chăn lại bắt đầu ngủ.
“Ta sẽ không có bỏ cuộc.” Hiên Viên Hạo nhìn bóng lưng của nàng, sau đó phi thân rời đi.
không còn nghe tiếng thở của hắn, không còn khí tức của người kia, chỉ còn trầm hương trong phòng, Kỳ Nhi giật chăn ra ngồi dậy đi đến bên cửa sổ, đẩy ra nhìn theo hướng người kia vừa đi: tại nam nhân nào cũng thế, mất đi rồi mới biết trân trọng, Hiên Viên Hạo ngươi nói ta phải làm sao đây, tâm ta đã chết….
…
“Kỳ Nhi có muốn đi dạo phố không.” Độc Cô Thảo nhìn muội muội đang thả hồn theo gió.
“à..ừ…tỷ nói gì?” Kỳ Nhi giật mình nhìn Độc Cô Thảo.
“Có chuyện gì vậy không khỏe sao, tinh thần muội không được tốt lắm.”
“Không có gì muội tốt lắm.” Kỳ Nhi cố bày ra nụ cười thật tươi.
“Muội cười rất xấu.” Độc Cô Thảo nửa thật nửa đùa nói.
Kỳ Nhi thùy hạ mi mắt, ủ rũ: “Vậy sao?”
Hai người lâm vào trầm mặt, một người không muốn hỏi, một người không muốn nói, không khí quỷ vị vô cùng.
“Kỳ Nhi tỷ có muốn cùng muội về Diễm Minh Quốc không?” Minh Châu bước vào pha vỡ trầm mặc.
“Muội về đó làm gì.” Độc Cô Thảo hỏi.
“Có một số chuyện cần giải quyết, đi một mình thì chán quá tên kia thì làm mệt phát mệt, nên kéo Kỳ Nhi tỷ đi cùng.” Minh Châu cười tươi không để ý không khi là mấy.
“Kỳ Nhi đang có thai, muội kiếm người khác đi.”
“Không sao. cũng chỉ mới ba tháng từ đây đến Diễm Minh quốc cũng không xa lắm.”
“Tỷ nói không được.” Độc Cô Thảo nghiêm giọng nói.
Zổ tỷ ít khi nghiêm giọng như vậy Minh Châu cũng có chút giật mình vội nói: “Được rồi, Kỳ Nhi tỷ dưỡng thai đi muội đi mình cũng được.” nói xong chạy biến.
“Zổ tỷ muội thật sự không sao tỷ quá lo rồi.” Kỳ Nhi cười lãng tránh ánh mắt của Độc Cô Thảo.
“Hắn đến tìm muội đúng không.” Không phải hỏi mà là khẳng định.
Kỳ Nhi thở dài: “tỷ…đúng vậy.”
“Tỷ đi giết hắn.” Độc Cô Thảo đứng lên, dường như đối với chuyện của muội muội này nàng không hề có chút miễn dịch rất dễ nổi nóng.
Kỳ Nhi vội vàng kéo nàng lại: “Tỷ đừng mà….muội…nói mình đã mất trí nhớ.”
“Hắn không xứng đáng với muội.” Độc Cô Thảo đột nhiên nói, Kỳ Nhi sửng sốt một lúc mới hiểu ý nàng.
“Muội yêu hắn.” Kỳ Nhi cười khổ.
“Vậy thì tha thứ cho hắn đi.” Tử Như nói, cùng với Tiểu Miêu đi vào phòng nàng.
“Cua…” Độc Cô Thảo không tán thành.
Tử Như giọng nói có chút chua xót.“Ta biết nàng thương muội ấy, nhưng con người khi trưởng thành đều phải có một lần đau khổ, đắng cay.”
“Ta cũng không phải luyến muội.” Độc Cô Thảo trừng mắt nhìn Tử Như.
Tử Như cười to: “Haha…ta có nói sao, nàng tự thừa nhận.”
Tiểu Miêu lắc đầu bó tay: “Các nàng thật là.”
“Vậy muội nên làm sao đây.” Kỳ Nhi nhìn ba người.
“Thuận theo tự nhiên.” Đạp lại là cả ba cũng đồng thanh nói, sau đó nhìn nhau cười, các nàng cũng là thuận theo duyên số mà đến không nên quá cưỡng cầu.
Suốt hai tháng sau Hiên Viên Hạo không ngừng cho người đem đến các kỳ trân dị bảo, các thảo dược quý hiếm bổ mắt bổ tóc và khí huyết, Kỳ Nhi nhìn một đống trong phòng đến trợn tròn mắt, hắn tưởng nàng là heo hả ăn nhiều như thế sao?
Bụng của nàng đã 5 tháng rất lớn rồi, quần áo cứ thay đổi liên tục, vì Hiên Viên Hạo không đến nên cũng không biết, người phụ trách đưa đồ thì không thể trực tiếp gặp nàng thì càng khỏi nói.
…
Một hôm trời rất tốt Kỳ Nhi đang nằm phơi nắng trong sân viện của mình thì một tiểu nha đầu mặc áo hoa tóc bới hai bên chạy lại bên cạnh nàng: “Tỷ tỷ.”
Kỳ Nhi mở mắt ra nhìn cô bé phấn điêu ngọc trác trước mắt, còn không phải Hân Hân sao: “Thế nào ở đây có quen không, đệ đệ đâu.” Kỳ Nhi xoa đau nó mỉm cười
“Rất tốt, đệ đệ bị Linh tỷ giành mất rồi, Kỳ Nhi tỷ bụng hảo to, là có bảo bảo sao?” Hân Hân ngước đôi mắt to đen láy nhìn nàng.
“Hân Hân có thích bảo bảo không.” Kỳ Nhi đưa tay bế bé lên giường trúc của mình.
“Thích, rất thích.” Hân Hân lấy tay sờ sờ lên bụng của Kỳ Nhi.
“Hân Hân miếng ngọc ta đưa cho muội đâu, còn giữ không.”
Hân Hân vui vẻ gật đầu lôi từ trong áo ra một mãnh nõn ngọc ôn nhuận: “Có, muội luôn đem theo bên mình.
“Đưa cho tỷ tỷ.” Kỳ Nhi nhận lấy ngọc từ tay Hân Hân trầm ngâm một chút rồi nói: “Ra đây.”
Một bóng đen từ trên tường viên lao xuống dọa cho Hân Hân giật nảy ôm sát lấy Kỳ Nhi, bóng đen kia là ảnh vệ vừa xuống liền quỳ cung kinh, nói: “Chủ nhân có gì căn dặn.”
“Đem cái này đến phủ tướng quân đi, nếu có hỏi nói là do ta đưa.” Kỳ Nhi căn dặn.
Ảnh vệ nhận lời liền biến mất như bóng ma, không khí lại trở về như bình thường một lớn một nhỏ nằm trên giường đối đáp, vì Kỳ Nhi mang nên cũng tạm thời treo “miễn chiến bài” trong lâu rồi, là người nhàn nhã nhất.
Chưa đến 1 canh giờ thì người cần đến đã đến, Kỳ Nhi ngồi trên chủ tọa dùng trà bên cạnh nàng là nha đầu Phi Yến, Hân Hân và Lân nhi đang nghĩ ngơi trong phòng.
Nam tử bước vào dáng đi oai vệ, hiên ngang cho thấy thân phận cao quý, trên người còn tỏa ra một loại khí chất bá đạo hoang dã chỉ có ở những dũng tướng đã từng trãi qua trên chiến trường đẫm máu, dung nhan được vào dưỡng rất tốt nhưng khóe mắt có vài nếp nhăn chứng tỏ từng trãi sự đời.
“Cô nương làm sao có được miếng ngọc này.” Gương mặt của nam tử có chút thất vọng, nhìn Kỳ Nhi giọng có chút chất vấn.
Kỳ Nhi thông thả uống trà thỉnh thoảng liếc nhìn người kia cũng không mời ngồi, đánh giá xong Kỳ Nhi đặt tách trà xuống mới thanh thanh giọng nói: “Mời ngồi.”
“Cô nương xin hỏi chủ nhân của mảnh ngọc này đang ở đâu.” Nam tử mất kiên nhẫn.
“Tướng quân, Nam cung tướng quân ngài hỏi ta nhiều vấn đề như vậy ta nên trả lời cái nào trước đây.” Kỳ Nhi ý vị thâm trường nhìn Nam Cung Tuấn.
“Cô nương nên mau nói thì hơn.” Ánh mắt Nam Cung Tuấn hiện lên sát khí.
Kỳ Nhi xem như không thấy phất tay nói với Phi Yến: “Yến nhi tiễn khách.”
Nam Cung Tuấn sửng sốt không ngờ nàng ta dám đuổi mình, dù gì mình cũng là trấn quốc tướng quân, hình như cũng không xem uy hiếp để vào trong mắt, Nam Cung Tuấn đánh giá nàng lại một lượt mới nói: “Là ta thất lễ, xin cô nương lượng thứ ta là vì lắng cho chủ nhân mảnh ngọc này thôi.”
“hừ.” Kỳ Nhi hừ lạnh một tiếng phân phó Phi Yến: “Yến Nhi đem hai đứa nhỏ vào đây đi.”
Phi Yến liếc nhìn Nam Cung Tuấn một cái mới xoay người ly khai, trong phòng còn lại hai người hai tâm trạng, một suốt rột một nhàn nhã ung dung
Chương 15.1: Báo Thù Cho Hân Hân….”Tranh” Phu Quân
Phi Yến 1 tay bế 1 tay dắt hai đứa trẻ đi ra, Hân Hân nắm tay nàng vui vẻ ăn điểm tâm bằng tay kia, Lân nhi trở nên tròn trịa hơn rất nhiều nhờ có Tử Dương.
“Kỳ Nhi tỷ.” Hân Hân buông tay Phi Yến chạy đến bên cạnh Kỳ Nhi, tay nhỏ quơ quơ điểm tâm trước mặt.
“Hân Nhi nhìn xem người kia.” Kỳ Nhi lấy khăn tay lau miệng cho nàng rồi chỉ tay về phía Nam Cung Tuấn.
Cử chỉ thân thiết của hai người đều lọt vào mắt của Nam Cung Tuấn, nhìn nữ hài trước mặt mà hắn kiềm lòng không được, thực quá giống, rất giống nàng…., thoáng nhìn qua nam hài hắn liền có thể khẳng định đứa trẻ đó là con hắn, nam hài kia ngũ quan tinh xảo, còn nhỏ nhưng gương mặt có mấy phần anh khí tuấn mĩ, đặc biệt môi, mi, mày đều giống hắn như đúc.
“Hân Nhi…” Nam Cung Tuấn rung giọng nói.
“Phụ thân…” Hân Hân giật mình, nàng đã nghĩ đời này không thể nào gặp lại phụ thân được nữa.
Nam Cung Tuấn hoan hỉ, nữ nhi là còn nhớ hắn còn nguyện ý gọi hắn 1 tiếng phụ thân, hắn giơ tay muốn ôm lấy nữ nhi thì bị nàng né ra chạy về bên Kỳ Nhi cô nương kia.
Hắn thất vọng nói: “Hân nhi giận phụ thân sao.”
Hân Hân nghĩ đến những cơ nhọc của mẫu thân khi bị đuổi ra ngoài, bôn ba khắp nay để mưu sinh nuôi hai tỷ đệ nàng, bị người hiếp đáp chà đạp mẫu thân đều vì hai tỷ đệ bọn họ mà cắn răng nhẫn nhịn, đến nỗi bệnh mang trong người cũng không dám đi bóc thuốc.
Nhưng phụ thân của nàng thì sao, tin lời của người đàn bà ác độc kia mà đuổi mẫu thân nàng đang mang thai được hai tháng ra khỏi nhà, nàng tuy lúc đó mới 5 tuổi nhưng nàng vẫn nhớ mãi không quên phụ thân lạnh lùng như thế nào, ánh mắt nhìn nàng cũng mẫu thân như loài rắn rết.
Hân Hân càng nghĩ càng giận hướng Nam Cung Tuấn nói: “Ta không quen ngươi, phụ thân của ta đã chết rồi, mẫu thân nói phụ thân vì cứu chúng ta nên bị sơn tặc giết chết rồi, cho nên ta không có phụ thân.”
Kỳ Nhi hơi kinh ngạc nhìn Hân Hân, đầy là lần đầu tiên con bé lộ ra thần thái quyết tuyệt như vậy, tuổi còn nhỏ đã mang tính cách âm trầm, xem ra tuổi thơ là được đối xử không tốt để lại ám ảnh, bất quá sau này nàng ta ở đây thì không còn việc gì nữa, chính nàng sẽ giáo dục lại nha đầu này.
Nam Cung Tuấn kinh ngạc gấp đôi Kỳ Nhi, hắn không nghĩ rằng nữ nhi lại nói với hắn như vậy, hắn lúc đó quả thật có sai lầm nhưng cũng là do hiểu lầm, hắn sao đó đã cho người đi tìm mẹ con các nàng nhưng là tìm không thấy.
“Hân nhi, phụ thân có lỗi với mẹ con các ngươi là ta ngu muội nhất thời tin lời người khác hiểu lầm mẹ của con, trong suốt 3 năm qua ta cũng đã hối hận rất nhiều,….Hân nhi con tha thứ cho ta sao?” Nam Cung Tuấn vẻ mặt đau khổ hướng nữ nhi giải thích.
Kỳ Nhi không nhanh không chậm nói: “Đúng là Nam Cung tướng quân có đi tìm mẹ con bọn họ thật, nhưng hối hận thì ta chưa thấy chút nào, ngay năm đầu mẹ của Hân nhi rời đi ngươi thú con gái của Lâm viên ngoại làm bình thê, sang năm lại lấy công chúa Phồn Giai làm chính phi, có hai nữ nhi con trai thì không có, có lẽ do ăn ở thất đức đi, ta thấy ngươi căn bản là muốn nhận lại con trai thôi.” Kỳ Nhi nói xong còn chậc lưỡi hai tiếng.
Hân Hân nghe Kỳ Nhi nói xong thì oán hận với phụ thân lại càng tăng thêm, người vốn đâu quan tâm đến bọn họ thú thê sinh còn sinh ra mấy tiểu muội, mẫu thân bên ngoài phải ăn gió uống sương, còn bọn họ thì ăn mỹ thực ngủ chăn ấm.
Hân Hân hai mắt hồng hồng hường Nam cung Tuấn quát lớn: “Ta không tin, ngươi tại sao không tìm được chứ, ngươi căn bản là không cần mẹ con chúng ta, không cần mẹ…con chúng ta…oa oa…” nhịn không được nàng òa lên khóc lớn, đại sảnh im lặng chỉ còn tiếng khóc oán hận của nàng vang lên.
“Phụ thân xin lỗi, xin lỗi con…Hân Nhi…” Nam Cung Tuấn đưa tay kéo nữ nhi vào trong lòng, vừa an ủi vừa xin lỗi.
Hân Hân đấm vào lưng Nam Cung Tuấn như phát tiết oán hận trong bao năm qua, vừa oa khóc vừa kể lễ: “Con hận phụ thân, hận người…hận người…tại sao không đi tìm con cùng mẫu thân, mẫu thân bệnh rất nặng không có tiền trị bệnh, bọn họ nói con là con hoang không cha, bọn họ đánh con…đánh đệ đệ…Hân nhi nhớ phụ thân lắm…sao người không cứu con…không tìm con…”
Hân Hân càng nói càng lộn xộn không rõ nghĩa, tay đấm chân đá cũng dần dần giảm xuống nức nở khóc không ngừng.
Lân nhi hai tuổi nhìn tỷ tỷ khóc cũng oa oa khóc theo, tuy bé không biết gì nhưng cũng bị lây tâm trạng thương tâm của tỷ tỷ, Kỳ Nhi gật đầu với Phi Yến đang đứng một bênh lau nước mắt.
Phi Yến nhìn nhìn rồi lại tiến về phía Kỳ Nhi đem Lân nhi ôm lấy giáo cho Nam Cung Tuấn bế.
Nam Cung Tuấn tiếp nhận đưa tay phải ra ôm trọn lấy con trai của hắn, tay trái ôm lấy Hân nhi tiếp tục dỗ dành, hắn sai rồi sai thật rồi, hắn có lỗi với con trai và con gái của hắn, càng có lỗi với mẫu thân bọn chúng.
Nam Cung Tuấn cảm thấy nữ nhi đã dừng khóc, ôn nhu nói: “Hân nhi ngoan, nói cho phụ thân nghe mẫu thân con đâu.” từ lúc hắn vào đây đã không thấy nàng, nàng còn giận hắn sao.
Nhắc đến mẫu thân Hân Hân lại bắt đầu khóc to lên, tiếng nói đứt quảng vang lên: “Oa…oa….mẫu thân chết rồi….tỷ tỷ nói…ư…mẫu thân là bị trúng độc…..ư… mà chết…phụ thân….mẫu thân không cần Hân nhi và đệ đệ nữa….”
Phi Yến nhìn tình cảnh này đã khóc đến ướt cả khăn tay, Kỳ Nhi nhìn phụ tử trùng phùng mà mang một tâm trạng khác, nàng quyết định rời xa Hiên Viên Hạo là đúng hay sai, hài tử sau này liệu có hận nàng hay không, hận nàng không cho nó có một gia định đầy đủ…
Nam Cung Tuấn nghe ra ý không đúng trong lời nói của nữ nhi, bèn đưa tay vỗ nàng vài cái nói: “Hân nhi nói cho phụ thân nghe, mẫu thân con làm sao trúng độc.”
Hân Hân lắc đầu, ôm lấy cổ Nam Cung Tuấn nói: “Con không biết, mẫu thân ban đầu còn rất khỏe nhưng càng ngày càng yếu, lúc sinh ra đệ đệ cũng ngủ mấy ngày liền mới tỉnh dậy, mời đại phu nhưng lại không có tiền, sang năm mẫu thân liền dậy không nổi chỉ nằm trên giường, mà nhà thì không còn gì cả….đệ đệ nói đói,…Hân nhi đem mấy miếng đá nhỏ mà mẫu thân vẫn thường hay bán đi ra ngoài để kiếm tiến….thì gặp Kỳ Nhi tỷ tỷ,…”
Hân Hân đã có dấu hiệu sắp sửa một cơn đại hồng thủy, Kỳ Nhi bèn tiếp lời: “Mẹ của Hân nhi là trúng Thất Tâm độc, độc này rất ác nghiệt không giết người ngay cũng khó phát hiện, nó hành hạ người trong đau đớn đến khi tuyệt vọng thì đoạt mạng, người hạ độc phải rất hận mẫu thân của bọn chúng.”
Thân thể Nam Cung
Ước chừng hơn một khắc trôi qua Kỳ Nhi dùng mắt hạnh mở to như thỏ con vô (số) tội mà nhìn hắn, nói ta một câu: “Ta không quen.”
“Cái gì?” Hiên Viên Hạo cả kinh rồi ánh mắt không tin mà nhìn nàng: “Nàng không nhớ ta, sao có thể như vậy.”
Kỳ Nhi lại chớp mắt mấy cái ủy khuất nói: “Công tử thật xin lỗi, các tỷ tỷ muội muội nói khi cứu được ta thì đọc đã xâm nhập vào lục phụ ngũ tạng rồi, khó lắm mới giữ được mạng này, lúc đó tóc ta cũng bạc trắng như bây giờ và đôi mắt thì không thấy gì, nên sau khi giải độc xong vẫn còn 1 phần chưa giải hết nên trí nhớ của ta về những chuyện xảy ra trước đây không còn nhớ nữa.”
Kỳ Nhi cũng không nói láo, thật sự lúc đó tính mạng của nàng như chỉ mành treo chuông, nên kể ra như vậy cũng không tính là lừa gạt a~.
Hiên Viên Hạo nghe nàng kể thì càng tự trách, đau khổ, hận chính mình ngu ngốc, không lẽ hắn để mất nàng như vậy sao, đáp án là không thể, nếu không có nàng hắn cũng không muốn sống nữa.
Hiên Viên Hạo chân tính nhìn nàng, giọng nói cất lên đầy ôn nhu: “Kỳ Nhi trước đây ta có quá nhiều lỗi lầm với nàng, là ta ngu ngốc không tin tưởng nàng hại nàng chịu nhiều đau khổ, nhưng ta biết sai rồi có thể cho ta một cơ hội nữa được không, một cơ hội nữa được ở bên nàng.”
Kỳ Nhi ngoài mặt tận lực diễn nét ngây thơ, bên trong lòng lại rối như tơ vò, không biết phải làm thế nào: Hiên Viên Hạo đừng đối với ta ôn nhu như vậy, ngươi tàn nhẫn lắm có biết không, ngươi đâm ta một kiếm rồi bất ta tha thứ cho ngươi, ngươi khiến ta trầm luân trong lưới tình do ngươi giăng ra rồi nhẫn tâm cắt đứt khiến ta đau khổ.
Kỳ Nhi nở nụ cười nhìn Hiên Viên Hạo: “Xin lỗi ta thật sự không hiểu ngài muốn nói gì, ta muốn ngủ xin ngài về cho nếu muốn xem múa thì ngày mai hẳn đến đi.” nói xong không quan tâm đến nét mặt bi thương của người kia, léo lên giường trùm chăn lại bắt đầu ngủ.
“Ta sẽ không có bỏ cuộc.” Hiên Viên Hạo nhìn bóng lưng của nàng, sau đó phi thân rời đi.
không còn nghe tiếng thở của hắn, không còn khí tức của người kia, chỉ còn trầm hương trong phòng, Kỳ Nhi giật chăn ra ngồi dậy đi đến bên cửa sổ, đẩy ra nhìn theo hướng người kia vừa đi: tại nam nhân nào cũng thế, mất đi rồi mới biết trân trọng, Hiên Viên Hạo ngươi nói ta phải làm sao đây, tâm ta đã chết….
…
“Kỳ Nhi có muốn đi dạo phố không.” Độc Cô Thảo nhìn muội muội đang thả hồn theo gió.
“à..ừ…tỷ nói gì?” Kỳ Nhi giật mình nhìn Độc Cô Thảo.
“Có chuyện gì vậy không khỏe sao, tinh thần muội không được tốt lắm.”
“Không có gì muội tốt lắm.” Kỳ Nhi cố bày ra nụ cười thật tươi.
“Muội cười rất xấu.” Độc Cô Thảo nửa thật nửa đùa nói.
Kỳ Nhi thùy hạ mi mắt, ủ rũ: “Vậy sao?”
Hai người lâm vào trầm mặt, một người không muốn hỏi, một người không muốn nói, không khí quỷ vị vô cùng.
“Kỳ Nhi tỷ có muốn cùng muội về Diễm Minh Quốc không?” Minh Châu bước vào pha vỡ trầm mặc.
“Muội về đó làm gì.” Độc Cô Thảo hỏi.
“Có một số chuyện cần giải quyết, đi một mình thì chán quá tên kia thì làm mệt phát mệt, nên kéo Kỳ Nhi tỷ đi cùng.” Minh Châu cười tươi không để ý không khi là mấy.
“Kỳ Nhi đang có thai, muội kiếm người khác đi.”
“Không sao. cũng chỉ mới ba tháng từ đây đến Diễm Minh quốc cũng không xa lắm.”
“Tỷ nói không được.” Độc Cô Thảo nghiêm giọng nói.
Zổ tỷ ít khi nghiêm giọng như vậy Minh Châu cũng có chút giật mình vội nói: “Được rồi, Kỳ Nhi tỷ dưỡng thai đi muội đi mình cũng được.” nói xong chạy biến.
“Zổ tỷ muội thật sự không sao tỷ quá lo rồi.” Kỳ Nhi cười lãng tránh ánh mắt của Độc Cô Thảo.
“Hắn đến tìm muội đúng không.” Không phải hỏi mà là khẳng định.
Kỳ Nhi thở dài: “tỷ…đúng vậy.”
“Tỷ đi giết hắn.” Độc Cô Thảo đứng lên, dường như đối với chuyện của muội muội này nàng không hề có chút miễn dịch rất dễ nổi nóng.
Kỳ Nhi vội vàng kéo nàng lại: “Tỷ đừng mà….muội…nói mình đã mất trí nhớ.”
“Hắn không xứng đáng với muội.” Độc Cô Thảo đột nhiên nói, Kỳ Nhi sửng sốt một lúc mới hiểu ý nàng.
“Muội yêu hắn.” Kỳ Nhi cười khổ.
“Vậy thì tha thứ cho hắn đi.” Tử Như nói, cùng với Tiểu Miêu đi vào phòng nàng.
“Cua…” Độc Cô Thảo không tán thành.
Tử Như giọng nói có chút chua xót.“Ta biết nàng thương muội ấy, nhưng con người khi trưởng thành đều phải có một lần đau khổ, đắng cay.”
“Ta cũng không phải luyến muội.” Độc Cô Thảo trừng mắt nhìn Tử Như.
Tử Như cười to: “Haha…ta có nói sao, nàng tự thừa nhận.”
Tiểu Miêu lắc đầu bó tay: “Các nàng thật là.”
“Vậy muội nên làm sao đây.” Kỳ Nhi nhìn ba người.
“Thuận theo tự nhiên.” Đạp lại là cả ba cũng đồng thanh nói, sau đó nhìn nhau cười, các nàng cũng là thuận theo duyên số mà đến không nên quá cưỡng cầu.
Suốt hai tháng sau Hiên Viên Hạo không ngừng cho người đem đến các kỳ trân dị bảo, các thảo dược quý hiếm bổ mắt bổ tóc và khí huyết, Kỳ Nhi nhìn một đống trong phòng đến trợn tròn mắt, hắn tưởng nàng là heo hả ăn nhiều như thế sao?
Bụng của nàng đã 5 tháng rất lớn rồi, quần áo cứ thay đổi liên tục, vì Hiên Viên Hạo không đến nên cũng không biết, người phụ trách đưa đồ thì không thể trực tiếp gặp nàng thì càng khỏi nói.
…
Một hôm trời rất tốt Kỳ Nhi đang nằm phơi nắng trong sân viện của mình thì một tiểu nha đầu mặc áo hoa tóc bới hai bên chạy lại bên cạnh nàng: “Tỷ tỷ.”
Kỳ Nhi mở mắt ra nhìn cô bé phấn điêu ngọc trác trước mắt, còn không phải Hân Hân sao: “Thế nào ở đây có quen không, đệ đệ đâu.” Kỳ Nhi xoa đau nó mỉm cười
“Rất tốt, đệ đệ bị Linh tỷ giành mất rồi, Kỳ Nhi tỷ bụng hảo to, là có bảo bảo sao?” Hân Hân ngước đôi mắt to đen láy nhìn nàng.
“Hân Hân có thích bảo bảo không.” Kỳ Nhi đưa tay bế bé lên giường trúc của mình.
“Thích, rất thích.” Hân Hân lấy tay sờ sờ lên bụng của Kỳ Nhi.
“Hân Hân miếng ngọc ta đưa cho muội đâu, còn giữ không.”
Hân Hân vui vẻ gật đầu lôi từ trong áo ra một mãnh nõn ngọc ôn nhuận: “Có, muội luôn đem theo bên mình.
“Đưa cho tỷ tỷ.” Kỳ Nhi nhận lấy ngọc từ tay Hân Hân trầm ngâm một chút rồi nói: “Ra đây.”
Một bóng đen từ trên tường viên lao xuống dọa cho Hân Hân giật nảy ôm sát lấy Kỳ Nhi, bóng đen kia là ảnh vệ vừa xuống liền quỳ cung kinh, nói: “Chủ nhân có gì căn dặn.”
“Đem cái này đến phủ tướng quân đi, nếu có hỏi nói là do ta đưa.” Kỳ Nhi căn dặn.
Ảnh vệ nhận lời liền biến mất như bóng ma, không khí lại trở về như bình thường một lớn một nhỏ nằm trên giường đối đáp, vì Kỳ Nhi mang nên cũng tạm thời treo “miễn chiến bài” trong lâu rồi, là người nhàn nhã nhất.
Chưa đến 1 canh giờ thì người cần đến đã đến, Kỳ Nhi ngồi trên chủ tọa dùng trà bên cạnh nàng là nha đầu Phi Yến, Hân Hân và Lân nhi đang nghĩ ngơi trong phòng.
Nam tử bước vào dáng đi oai vệ, hiên ngang cho thấy thân phận cao quý, trên người còn tỏa ra một loại khí chất bá đạo hoang dã chỉ có ở những dũng tướng đã từng trãi qua trên chiến trường đẫm máu, dung nhan được vào dưỡng rất tốt nhưng khóe mắt có vài nếp nhăn chứng tỏ từng trãi sự đời.
“Cô nương làm sao có được miếng ngọc này.” Gương mặt của nam tử có chút thất vọng, nhìn Kỳ Nhi giọng có chút chất vấn.
Kỳ Nhi thông thả uống trà thỉnh thoảng liếc nhìn người kia cũng không mời ngồi, đánh giá xong Kỳ Nhi đặt tách trà xuống mới thanh thanh giọng nói: “Mời ngồi.”
“Cô nương xin hỏi chủ nhân của mảnh ngọc này đang ở đâu.” Nam tử mất kiên nhẫn.
“Tướng quân, Nam cung tướng quân ngài hỏi ta nhiều vấn đề như vậy ta nên trả lời cái nào trước đây.” Kỳ Nhi ý vị thâm trường nhìn Nam Cung Tuấn.
“Cô nương nên mau nói thì hơn.” Ánh mắt Nam Cung Tuấn hiện lên sát khí.
Kỳ Nhi xem như không thấy phất tay nói với Phi Yến: “Yến nhi tiễn khách.”
Nam Cung Tuấn sửng sốt không ngờ nàng ta dám đuổi mình, dù gì mình cũng là trấn quốc tướng quân, hình như cũng không xem uy hiếp để vào trong mắt, Nam Cung Tuấn đánh giá nàng lại một lượt mới nói: “Là ta thất lễ, xin cô nương lượng thứ ta là vì lắng cho chủ nhân mảnh ngọc này thôi.”
“hừ.” Kỳ Nhi hừ lạnh một tiếng phân phó Phi Yến: “Yến Nhi đem hai đứa nhỏ vào đây đi.”
Phi Yến liếc nhìn Nam Cung Tuấn một cái mới xoay người ly khai, trong phòng còn lại hai người hai tâm trạng, một suốt rột một nhàn nhã ung dung
Chương 15.1: Báo Thù Cho Hân Hân….”Tranh” Phu Quân
Phi Yến 1 tay bế 1 tay dắt hai đứa trẻ đi ra, Hân Hân nắm tay nàng vui vẻ ăn điểm tâm bằng tay kia, Lân nhi trở nên tròn trịa hơn rất nhiều nhờ có Tử Dương.
“Kỳ Nhi tỷ.” Hân Hân buông tay Phi Yến chạy đến bên cạnh Kỳ Nhi, tay nhỏ quơ quơ điểm tâm trước mặt.
“Hân Nhi nhìn xem người kia.” Kỳ Nhi lấy khăn tay lau miệng cho nàng rồi chỉ tay về phía Nam Cung Tuấn.
Cử chỉ thân thiết của hai người đều lọt vào mắt của Nam Cung Tuấn, nhìn nữ hài trước mặt mà hắn kiềm lòng không được, thực quá giống, rất giống nàng…., thoáng nhìn qua nam hài hắn liền có thể khẳng định đứa trẻ đó là con hắn, nam hài kia ngũ quan tinh xảo, còn nhỏ nhưng gương mặt có mấy phần anh khí tuấn mĩ, đặc biệt môi, mi, mày đều giống hắn như đúc.
“Hân Nhi…” Nam Cung Tuấn rung giọng nói.
“Phụ thân…” Hân Hân giật mình, nàng đã nghĩ đời này không thể nào gặp lại phụ thân được nữa.
Nam Cung Tuấn hoan hỉ, nữ nhi là còn nhớ hắn còn nguyện ý gọi hắn 1 tiếng phụ thân, hắn giơ tay muốn ôm lấy nữ nhi thì bị nàng né ra chạy về bên Kỳ Nhi cô nương kia.
Hắn thất vọng nói: “Hân nhi giận phụ thân sao.”
Hân Hân nghĩ đến những cơ nhọc của mẫu thân khi bị đuổi ra ngoài, bôn ba khắp nay để mưu sinh nuôi hai tỷ đệ nàng, bị người hiếp đáp chà đạp mẫu thân đều vì hai tỷ đệ bọn họ mà cắn răng nhẫn nhịn, đến nỗi bệnh mang trong người cũng không dám đi bóc thuốc.
Nhưng phụ thân của nàng thì sao, tin lời của người đàn bà ác độc kia mà đuổi mẫu thân nàng đang mang thai được hai tháng ra khỏi nhà, nàng tuy lúc đó mới 5 tuổi nhưng nàng vẫn nhớ mãi không quên phụ thân lạnh lùng như thế nào, ánh mắt nhìn nàng cũng mẫu thân như loài rắn rết.
Hân Hân càng nghĩ càng giận hướng Nam Cung Tuấn nói: “Ta không quen ngươi, phụ thân của ta đã chết rồi, mẫu thân nói phụ thân vì cứu chúng ta nên bị sơn tặc giết chết rồi, cho nên ta không có phụ thân.”
Kỳ Nhi hơi kinh ngạc nhìn Hân Hân, đầy là lần đầu tiên con bé lộ ra thần thái quyết tuyệt như vậy, tuổi còn nhỏ đã mang tính cách âm trầm, xem ra tuổi thơ là được đối xử không tốt để lại ám ảnh, bất quá sau này nàng ta ở đây thì không còn việc gì nữa, chính nàng sẽ giáo dục lại nha đầu này.
Nam Cung Tuấn kinh ngạc gấp đôi Kỳ Nhi, hắn không nghĩ rằng nữ nhi lại nói với hắn như vậy, hắn lúc đó quả thật có sai lầm nhưng cũng là do hiểu lầm, hắn sao đó đã cho người đi tìm mẹ con các nàng nhưng là tìm không thấy.
“Hân nhi, phụ thân có lỗi với mẹ con các ngươi là ta ngu muội nhất thời tin lời người khác hiểu lầm mẹ của con, trong suốt 3 năm qua ta cũng đã hối hận rất nhiều,….Hân nhi con tha thứ cho ta sao?” Nam Cung Tuấn vẻ mặt đau khổ hướng nữ nhi giải thích.
Kỳ Nhi không nhanh không chậm nói: “Đúng là Nam Cung tướng quân có đi tìm mẹ con bọn họ thật, nhưng hối hận thì ta chưa thấy chút nào, ngay năm đầu mẹ của Hân nhi rời đi ngươi thú con gái của Lâm viên ngoại làm bình thê, sang năm lại lấy công chúa Phồn Giai làm chính phi, có hai nữ nhi con trai thì không có, có lẽ do ăn ở thất đức đi, ta thấy ngươi căn bản là muốn nhận lại con trai thôi.” Kỳ Nhi nói xong còn chậc lưỡi hai tiếng.
Hân Hân nghe Kỳ Nhi nói xong thì oán hận với phụ thân lại càng tăng thêm, người vốn đâu quan tâm đến bọn họ thú thê sinh còn sinh ra mấy tiểu muội, mẫu thân bên ngoài phải ăn gió uống sương, còn bọn họ thì ăn mỹ thực ngủ chăn ấm.
Hân Hân hai mắt hồng hồng hường Nam cung Tuấn quát lớn: “Ta không tin, ngươi tại sao không tìm được chứ, ngươi căn bản là không cần mẹ con chúng ta, không cần mẹ…con chúng ta…oa oa…” nhịn không được nàng òa lên khóc lớn, đại sảnh im lặng chỉ còn tiếng khóc oán hận của nàng vang lên.
“Phụ thân xin lỗi, xin lỗi con…Hân Nhi…” Nam Cung Tuấn đưa tay kéo nữ nhi vào trong lòng, vừa an ủi vừa xin lỗi.
Hân Hân đấm vào lưng Nam Cung Tuấn như phát tiết oán hận trong bao năm qua, vừa oa khóc vừa kể lễ: “Con hận phụ thân, hận người…hận người…tại sao không đi tìm con cùng mẫu thân, mẫu thân bệnh rất nặng không có tiền trị bệnh, bọn họ nói con là con hoang không cha, bọn họ đánh con…đánh đệ đệ…Hân nhi nhớ phụ thân lắm…sao người không cứu con…không tìm con…”
Hân Hân càng nói càng lộn xộn không rõ nghĩa, tay đấm chân đá cũng dần dần giảm xuống nức nở khóc không ngừng.
Lân nhi hai tuổi nhìn tỷ tỷ khóc cũng oa oa khóc theo, tuy bé không biết gì nhưng cũng bị lây tâm trạng thương tâm của tỷ tỷ, Kỳ Nhi gật đầu với Phi Yến đang đứng một bênh lau nước mắt.
Phi Yến nhìn nhìn rồi lại tiến về phía Kỳ Nhi đem Lân nhi ôm lấy giáo cho Nam Cung Tuấn bế.
Nam Cung Tuấn tiếp nhận đưa tay phải ra ôm trọn lấy con trai của hắn, tay trái ôm lấy Hân nhi tiếp tục dỗ dành, hắn sai rồi sai thật rồi, hắn có lỗi với con trai và con gái của hắn, càng có lỗi với mẫu thân bọn chúng.
Nam Cung Tuấn cảm thấy nữ nhi đã dừng khóc, ôn nhu nói: “Hân nhi ngoan, nói cho phụ thân nghe mẫu thân con đâu.” từ lúc hắn vào đây đã không thấy nàng, nàng còn giận hắn sao.
Nhắc đến mẫu thân Hân Hân lại bắt đầu khóc to lên, tiếng nói đứt quảng vang lên: “Oa…oa….mẫu thân chết rồi….tỷ tỷ nói…ư…mẫu thân là bị trúng độc…..ư… mà chết…phụ thân….mẫu thân không cần Hân nhi và đệ đệ nữa….”
Phi Yến nhìn tình cảnh này đã khóc đến ướt cả khăn tay, Kỳ Nhi nhìn phụ tử trùng phùng mà mang một tâm trạng khác, nàng quyết định rời xa Hiên Viên Hạo là đúng hay sai, hài tử sau này liệu có hận nàng hay không, hận nàng không cho nó có một gia định đầy đủ…
Nam Cung Tuấn nghe ra ý không đúng trong lời nói của nữ nhi, bèn đưa tay vỗ nàng vài cái nói: “Hân nhi nói cho phụ thân nghe, mẫu thân con làm sao trúng độc.”
Hân Hân lắc đầu, ôm lấy cổ Nam Cung Tuấn nói: “Con không biết, mẫu thân ban đầu còn rất khỏe nhưng càng ngày càng yếu, lúc sinh ra đệ đệ cũng ngủ mấy ngày liền mới tỉnh dậy, mời đại phu nhưng lại không có tiền, sang năm mẫu thân liền dậy không nổi chỉ nằm trên giường, mà nhà thì không còn gì cả….đệ đệ nói đói,…Hân nhi đem mấy miếng đá nhỏ mà mẫu thân vẫn thường hay bán đi ra ngoài để kiếm tiến….thì gặp Kỳ Nhi tỷ tỷ,…”
Hân Hân đã có dấu hiệu sắp sửa một cơn đại hồng thủy, Kỳ Nhi bèn tiếp lời: “Mẹ của Hân nhi là trúng Thất Tâm độc, độc này rất ác nghiệt không giết người ngay cũng khó phát hiện, nó hành hạ người trong đau đớn đến khi tuyệt vọng thì đoạt mạng, người hạ độc phải rất hận mẫu thân của bọn chúng.”
Thân thể Nam Cung

