Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư
an thuộc. Nó nhanh chóng rút lấy mũi tên, nhằm thẳng vào đó:
-Thanh tẩy!!
Mũi tên xé gió, lao thẳng và cắm phập vào giữa trán con quái vật. Dù đã luyện tập khá nhiều nó vẫn chưa hoàn toàn thích ứng đựơc với việc chết chọc này. Con quái vật nhanh chóng tan chảy thành một màu đen như một đầm lầy nổi bọt. Chưa kịp hạ cung, từ phía sau nó đã hiện ra bóng dáng một đối thủ khác. Con quái vật hung hăng nhe hàm răng sắc nhọn nhảy xổ về phía nó, nó nhanh nhẹn né tránh, giơ cây cung lên cao….dùng đầu cung đâm thẳng vào giữa con quái vật. Pháp lực thanh tẩy từ nó chuyền qua cây cung làm con quái vật đau đớn thét lên dữ dội rồi nhanh chóng tan biến và để lại một đống nhầy nhụa trên người nó.
Nó thở dốc, hạ cung. Chỉ còn một con nữa thôi, nhưng sao nó lại thấy sợ hãi như vậy? Tim đập liên hồi, nó cắm chặt cây cung rồi bước đi, tiếp tục tiến sâu vào mẳng rừng vắng vẻ.
“Soạt”
Cuối ùng đối thủ của nó cũng xuất hiện. Nó lấy trong vạt áo vài lá bùa, ném thẳng về phái con quái vật nhưng đều không chúng.
Cái con vật kinh tởm kia nhảy nhót khắp nơi như muốn chơi đòn tâm lí, mỗi nơi nó nhảy qua đều có thứ nhầy màu đen vương ***. Nó cắn môi, thật sự đang rất sợ! Nhưng nó cũng mau chóng lây lại sự bình tĩnh giương cung bắn trả.
5 mũi tên…..không trúng đích. Nó chỉ còn lại một mũi tên cuối cùng. Rút muĩi tên còn sót lại, nó dùng hết sức bình sinh để ngắm, kéo cung và bắn.
“Bụp” “GRRRRRRRRRRRRRRR
Con quái vật hung dữ đã đựoc siêu thoát.
Nó mệt nhọc chống cây cung xuống đất, nó đã hoàn thành bài kiểm tra rồi. Đang bước nhanh về phía trường thì nó chợt nghe thấy một tiếng động lạ.
Tiếng cây gẫy….tiếng gào…..mặt đất rung chuyển đột ngột. Nó quay ại nhìn và hốt hoảng nhận ra…..phái sau mình là một con quái cấp A. Nó nuốt nước bọt lùi lại từng bước, trong lòng chợt dâng lên sự thắc mắc: lũ quái trong bài kiểm tra đã được yểm bùa, chúng chỉ tấn công những đối thủ “đồng hạng” và các pháp sinh đã đủ chuẩn vượt qua thì chúng sẽ không tìm đến nữa, vậy mà…con quái này đang chuẩn bị ra đòn.
Nó nắm lấy mặt sợi dây chuyền và nhấn mạnh, đây là còi báo động giúp đỡ nhưng….không hề có chuyện gì xảy ra. Vẫn chỉ là một mình nó đối diện với luc quái cấp cao. Nó đưa tay ra cái ống phía sau và nhớ ra….mình đã hết tên rồi. Muốn giương cây cung lên phòng thủ nhưng…
“Rắc” Cây cung của nó gãy làm đôi, bả vai phải bị cáo một vết vừa dài vừa sâu bởi móc vuốt cực sắc của của quái thúi.
Máu đen tuôn ra như nước…thẫm đãm cả cái áo kimono trắng và làm đậm thêm màu chiếc quần hasaka nó đang mặc.
Nó cắn môi đến bật cả máu, vết thương này sẽ lành ngay nhưng trước tiên phải giữ được sự sống đã. Xung quanh không có ai, nó ôm vai cố chạy trong vô vọng. Bước chân rung chuyển mặt đất vẫn đều đều phát ra, khoảng cách ngày một gần.
Nó chạy, chạy không có điểm dừng, đôi chân va phải đá đến toạc máu, …nó cứ chạy trong khi…có hai con người từ xa đứng nhìn.
Cháp 35: Chúng ta vẫn là bạn bè chứ, Dai?
Nó không chạy nữa, chính xác là không còn sức để chạy và quan trọng nhất là trước mặt nó….đang là một vực thẳm. Con quái thú đã tiến sát nó, dãi chảy ra từng dòng sặc mùi chết chóc. Những ngọn cỏ non chào xuân lập tức héo khô rồi tan chảy bởi thứ dịch dãi có độc tính như axit. Nó sợ hãi lùi lại một bước ….âm thanh của sỏi đá rơi xuống vực sâu thẳm khiến nó run người. Chỉ chút nữa thôi nó có thể bị tan xác. Con quái vật vẫn tiến lại gần, từng bước chậm rãi như để khiến con mồi lo sợ tột cùng rồi mới sơi tái.
-----------
-Đừng để cô ta chết, nếu không sẽ có rắc rối xảy ra! Hanaka quay sang Dai nói.
-Yên tâm, con quái đó sẽ bị tiêu diệt sớm thôi, chỉ là ….tôi muốn thấy khuôn mặt sợ hãi đó thêm một lúc. Muốn nhìn thấy những giọt lệ chảy ra từ khoé mắt kia bởi vì tôi căm thù khuôn mặt thiên sứ không dành cho Moroboshi Dai này! Dai cười rồi trả lời, mọi chuyện hoàn toàn trong dự đoán.
-Ta nghĩ người sẽ trút giận lên Nam thần điện hạ chứ không phải làm người mình yêu như vậy! Hanaka khiêu khích, cô ả cũng rất thích khuôn mặt biến sắc vì sợ của nó.
Dai quay người nhưng mắt vẫn quan sát tình hình, con quái thú chỉ còn cách nó khoảng 20m nữa thôi.
-Này…! Hanaka bực mình, cô ả ghét việc mình nói chuyện nhưng không cón sự hồi âm.
-Nhầm rồi! Tôi đang hành hạ Sawada cơ, chỉ là cô ấy ngu ngốc tự cuốn mình vào giữa cuộc chiến này mà thôi!
-“…………….” Hanaka nhìn người đối diện với đôi mắt khó hiểu.
-Có gì đau đớn hơn việc người mình yêu chịu đau mà mình không thể bảo vệ cơ chứ? Dai cười tà mị, mắt vẫn nhìn đăm đăm vào thân hình bé nhỏ cố trụ lại trong khi sắp kiệt sức mà khuỵ xuống.
GRRRRRRRRRRRRR
Tiếng rú vang lên.
Nó ngã nhào ra đất, vết thương mới lành một nửa nay đã rách to hơn.. Nó thật sự muốn đứng dậy nhưng thân thể đã mất cảm giác, phía sau nó là vực sâu thăm thẳm. Nó đã cùng đường.
Mạng sống của pháp sư thường vốn rẻ mạt là vậy, gục ngã là chết.
Dai vẫn nhìn, không hề trốn tránh hay có bất cứ biểu hiện của sự cắn rứt lương tâm. Chỉ cần nó ngất đi, con quái thú sẽ bị Dai giết chết.
Về phía nó, cơ thể hình như đang lâm vào trạng thái mê sảng do mất máu. Nó không nhận biết được gì nữa nhưng đôi mắt vẫn cố hướng về một nơi xa xăm. Mong mỏi một hình bóng ….đến …và đưa mình ra khỏi sự sợ hãi.
Nhưng tất cả vẫn không có gì ngoài khuôn mặt muốn ăn tươi nuốt sống nó cảu con quái thú. Tâm trạng nó lúc này giống hết như lần nó bị Hanaka cắt mất mái tóc, xung quanh vẫn là kr thù và bóng dáng của người đó vẫn biệt tăm.
Con quái thú đưa móng vuốt lên. Đôi mắt mệt mỏi của nó bỗng chốc biến thành một đôi mắt mạnh mẽ. Cả người nó nóng bừng, đây cũng chính là cảm giác trước khi nó thức hiện thuỷ siêu cấp lần trước.
Dai bước nhanh về phía trước, cậu sẽ sẽ giết quái thú trước khi nó ra tay nhưng……
Một màn nước từ sâu trong lòng nước phụt lên. Cô gái bé bỏng nằm vật dưới đất ban nãy đang ngồi trên cột nước khổng lồ như một con rồng. Đôi mắt vô thức mơ màng nhìn thẳng vào con quái thú rồi vươn tay lên tạo thành một đường thẳng.
- Bom nước!
Khi tiếng nói thốt ra cũng là lúc, bàn tay bé nhỏ của nó hình thành nên một quả cầu nước khổng lồ.
Con quái thú hứng trọn đòn tấn công mạnh mẽ, không kịp gào một tiếng liền ngã nhào xuống và hoá thành một nhúm cát đen bẩn thịu. Cây cối xung quanh đều đổ rạp trước sức nặng của con vật khổng lồ vào đòn phép thuật như một trận đại hồng thuỷ trút xuống.
Dai và Hanaka đứng gần đó sững sờ. Bom nước – là đòn tấn công chỉ những người có phép thuật lâu năm và cao siêu, và chỉ phổ biến trong giới Pháp Kỵ. Pháp sư bình thường không thể có.
Đòn tấn cống của nó không những làm một vùng tan hoang mà còn tạo thành một trận mưa rào đột ngột khắp toàn trường kèm theo những tiếng động khủng khiếp.
Linh cảm có điều không hay. Hắn, Nhật Nam và Ngọc My nhanh chóng phi thân về nơi vừa xảy ra trận chiến. Và đập vào mắt họ là một nhúm cát đen và nó trong một bộ dạng khác thường: cả ngưòi đầy những vết thương, đứng lăng không chút cảm xúc trước nhúm cát. Vừa nhìn thấy họ nó liền ngã người xuống và ngất lịm đi, hoàn toàn không biết gì nữa. Ba người nhìn nhúm cát đen, ai cũng hiểu vết tích đã từng là một quái cấp A, cả hắn và Nhật Nam đều ngạc nhiên. Chỉ riêng Ngọc My, cô tái mặt nhìn nó. Lẽ nào…điều cô lo sợ sắp trở thành hiện thực?
Cháp 35: Chúng ta vẫn là bạn bè chứ, Dai?
Phải khó khăn lắm các thầy cô mới dâp tắt được những lời bàn tán cảu những người hiếu kì. Một pháp sinh năm thứ nhất có thể thực hiện Thuỷ siêu cấp, nay lại còn thêm Bom nước đúng là một chuyện động trời nhưng đó mơi chỉ là chuyện đầu tiên. Việc quan trọng là tại sao một quái câp A chưa được yểm bùa lại có mặt trong khu vực có răng kết giới của trường. Xem ra vì chuyện lần này mà thầy hiệu trưởng sẽ rất khó khăn trong việc giải thích với Nam thần bệ hạ và các quan chức cấp cao, nếu không danh tiếng cảu ngôi trường 1000 năm sẽ có nguy cơ sụp đổ.
Nó đang nằm trong phòng y tế và vẫn bị hôn mê, đây là lần thứ hai nó được đưa đến đây. Toàn thân nó bị bịt chặt kín bởi băng, một chân cũng bị gãy nên tạm thời nó sẽ không thể di chuyển trong vài giờ vì chất độc làm giảm khả năng khiến vết thương tự lành.
Ngồi bên cạnh nó, hắn trầm ngâm. Rốt cuộc mọi chuyện là sao?
-Anh nghĩ sao? Hắn hỏi Nhật Nam
Nhật Nam nhìn hắn lắc đầu, bản thân anh cũng không hiểu gì cả. Một đứa em gái yếu đuối mà mình luôn gồng sức bảo vệ lại có sức mạnh như vậy.
Ngọc My và Akêmi vừa mua đồ về. Chư kịp đặt xuống bàn thì…..
-Em có biết không, Ngọc my? Nhật Nam hỏi
Hắn nhíu mày, Ngọc My là ai mà có thể biết chuyện về nó hơn cả anh Jun cơ chứ?
Cùng lúc đó túi đồ trên tay Ngọc My rơi xuống, cô đã muốn quên chuỵên này mà anh lại nhắc đến là sao? Lúng túng nhặt đồ lên dưới con mắt hoài nghi của Nhât Nam cô thấy hơi lo sợ:
-Em không biết, làm sao biết đựoc chứ?
Nhật Nam nhìn xoáy vào đôi mắt cô dò hỏi:
-Em không giỏi nói dối giống Mik đâu!
Ngọc My thở dai, khó mà qua mắt Nhật Nam nhưng cô ngại khi phải nói trước mặt hắn và Akêmi nên đành nói bóng gió:
-Em không biết gì ngoài việc huyệt pháp của con bé khác hoàn toàn với những pháp sư thường! t
-Khác? Hắn hỏi
-Ngừng ở dây đi. Tôi ra ngoài có chút việc.
Không cần được sự đồng ý Akêmi bước nhanh ra ngoài, những giọt nước mắt lan dai trên má cô. Nếu như huyệt pháp em gái cô không thay đổi thì….bố mẹ còn có thể sống không biết chừng.
Ngọc My vừa đi được một lúc thì nó mở mắt. Đập vào mắt nó là hắn và anh ngồi bên cạnh. Uể oải định nhấc ngưòi nhưng….
-Chưa dậy được đâu Mik!
-Em qua bài kiểm tra chưa? Nó hồi hộp.
-Bạn không nhớ gì à? Hắn hỏi
-Chỉ nhớ mình xui xẻo gặp phải một con quái cấp A thôi! Những chuyện sau đó chẳng nhớ gì. Nó lắc đầu
-Sao em không nhấn báo động? Nhật Nam nhíu mày
-Không hoạt động! Nó cụp mắt.
-Bạn…..hắn chưa kịp nói thì..
-Hai ngưòi về cho em ngủ chút!
Vì vậy dù rất tò mò hai người cũng phải ra ngoài.
Một lúc sau…..
-Em đã bảo hai người về cơ mà!
-Là mình, Dai! Người gây ra tiếng động lên tiếng.
Nó mở mắt, nhìn Dai với đôi mắt ánh lên những tâm sự.
-Sao vậy? Dai hỏi nhỏ
-Chúng ta vẫn là bạn chứ, Dai?
-Hỏi gì vậy? Điều đó là đương nhiên mà.
Nó thở dài, mình mệt lắm. Mai bạn tới thăm mình được không?
Dai không nói gì, chỉ đứng lên rồi bước ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn một mình nó. Nó nhớ rõ người chạm vào sợi dây chuyền của nó là Dai, và nó đã nghi ngờ người đó.
- Để mình kiểm tra lại dây báo động của cậu xem nào!
- Nó không sao đâu! Nó cười với Dai.
- Umk, chúc may mắn! Dai trả lại nó sợi dây rồi bước đi
Nhưng nó không nói ra, nó không muốn mất đi một người bạn. Nó sẽ cố tin vào câu nói: “Điều đó là đương nhiên” và tự chấn an mình bằng việc Dai chẳng có lí do gì để hại mình.
Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư
Cháp 36: Những lễ hội tháng 3
*Lễ hội hoá trang
Bây giờ là vào đầu tháng ba. Nhà trường hẳn phải rất bận rộn với những ngày lễ hội đang đến gần và trong đó có lễ hội hoá trang. Nói là lễ hội nhưng thực ra là một bài kiểm tra không tính điểm về tài hoá trang của mỗi pháp sinh, qua đó cóp thể đánh giá sức học môn học này của từng người để có thể kèm cặp hay nâng cao một cách dễ dàng.
Nhưng năm nay trường sẽ tổ chức gộp lễ hội này với lễ hội Hanami và valentine trắng, vậy thì lễ hội sẽ kéo dài từ đầu tháng đến sau ngày 14 tháng 3. Nhà trường muôn năm.
--------------------
Nó đang ngồi trước thềm cửa chăm chú nhìn vào một cây hoa anh đào, ngoài hoa cát cánh ra có lẽ đây là loài hoa nó thích nhất. Trong sáng, tinh khiết và đầy khát vọng, đúng là một loài hoa đáng ngượng mộ.
Trường shamans trồng rất nhiều cây hoa anh đào, nó đi giữa sân mà có cảm giác mình lạc vào chốn thiên đường nào đó dưới một trời hoa. Hoa anh đào có nhiều loại và màu sắc cũng tương đối khác, ở đâu cũng rất đẹp. Nhưng có một nơi theo nó là có hoa đẹp và có hương thơm dịu dàng nhất chính là cá sấu cốc. Toàn bộ cây lá trơ trọi đã được thay bằng những cây anh đào dầy hoa, cỏ non dưới đất cũng mọc một màu xanh mướt.
Trong khi nó ngồi tự kỉ, thì akêmi đã đi nhận đồ và đề hoá trang. Nó không đi theo vì bả vai nó vẫn còn ê ẩm, chưa xách được đồ nặng.
Một lúc sau….
-Ui, mình bốc trúng đề dễ rồi, cách hoá trang cũng không khó! Akêmi vừa xách hai túi đò trên tay vừa mỉm cười nói.
-Đề gì thế? Nó đón lấy một túi đồ trên tay akêmi rồi mở ra.
-Hoá trang thành người thú với kiểu tóc và màu mắt khác với hiện tại. Trang phục gợi lên nhưng người thú sống trong khổ cực trong thân phận nô tì vì bị người khác kì thị nhưng họ vẫn vô tư yêu đời và tự hào với bản thân.
Nó nhăn mặt, lấy ra một đôi tai….chó rõ to trong túi rồi nói:
-Đề vâậy mà bảo dễ à?
-Trời đất, chúng ta chỉ việc đeo kính áp tròng và đội tóc giả thôi. Nhưng người khác còn phải hoá trang thành người khác, thành các vị thần không chừng!
Nó gật gù, không biết mọi người họ sẽ hoá trang thành gì? Sợ rằng đến đó chẳng thể nhận biết nổi ai với ai!
Tối hôm đó
-Mai bạn phải dậy sớm đó, nếu không là không kịp đâu! Akêmi nói lớn
-Nhớ rồi! Nó đáp trả rồi chui vào chăn
Sinh nhật của nó đã qua được vài ngày. Nó không tổ chức tiệc mừng nhưng lại làm vài món ăn và mời mọi người đến coi như có thêm một bữa cơm thân mật ấm áp. Vì không tổ chức tiệc nên nó không lấy quà. Dịp sinh nhật năm nay của nó chỉ có duy nhất món quà mẹ để lại.
Sáng hôm sau:
Nó cùng akêmi dậy sớm và bắt đầu hoá trang. Kể ra cũng không sao nhưng nó thật sự không muốn trên đầu mình có gắn một đôi tai ….chó.
Bước nhanh và ẩn mình trong biển người với đủ hình dạng khác nhau. Nó cùng Akêmi đến địa điểm diễn vai, bối cảnh là: hai nô tì người thú phải làm việc cực nhọc trong nhà bếp. Nói là cực nhọc thì hơi quá, dù sao cũng chỉ là nấu vài món ăn thôi mà!
-Linh! Một tiếng gọi phát ra từ đám đông, là giọng của chọ nó.
Nó quay người, chán nản vì có người nhận ra mình mà mình thì biết giọng nói đó là của ai nhưng chẳng thể đoán nổi.
-Chị đây mà!
Một cô gái trong trang phục nữ thần tiến đến gần nó:
-Là …chị à? Nó trố mắt
Người đứng trước mặt nó chẳng giống Ngọc My chút nào. Trong bộ váy nâu giản dị, mái đuôi gà buộc bổng cùng một khuôn mặt khác lại khiến cho chị nó già đi những vài tuổi tuy vậy vẫn lại khá uy nghiêm. Chị nó đang trong vai nữ thần đại diện cho nguyên tố Thổ.
-Em có biết anh Nam đâu không?
-Làm sao em biết chứ! Đây là hội hoá trang mà!
Chị nó lắc đầu rồi đi tiếp.
Nó cùng Akêmi đã là xong vài chiếc bánh ngọt, nhưng chưa kịp thưởng thức thì:
-Đúng là Mik nhỉ? Người gọi nó là Mik thì chỉ có anh nó thôi
Nó ngước nhìn người trước mặt và suýt làm rơi đĩa bánh. Nó đã đoán là anh nó sẽ trong vai một vị thần nào đó nhưng nó đã nhầm: Nhật Nam đang trong vai một con quỷ hút máu. Những giọt màu nhuộm dính bề bết trên vạt áo, trên cổ và bàn tay. Thật rùng mình.
-Em có thấy Ngọc My đâu không?
-Chị ấy hoá trang thành nữ thần Thổ đó!
Anh nó không nói gì chỉ cầm lấy miếng
-Thanh tẩy!!
Mũi tên xé gió, lao thẳng và cắm phập vào giữa trán con quái vật. Dù đã luyện tập khá nhiều nó vẫn chưa hoàn toàn thích ứng đựơc với việc chết chọc này. Con quái vật nhanh chóng tan chảy thành một màu đen như một đầm lầy nổi bọt. Chưa kịp hạ cung, từ phía sau nó đã hiện ra bóng dáng một đối thủ khác. Con quái vật hung hăng nhe hàm răng sắc nhọn nhảy xổ về phía nó, nó nhanh nhẹn né tránh, giơ cây cung lên cao….dùng đầu cung đâm thẳng vào giữa con quái vật. Pháp lực thanh tẩy từ nó chuyền qua cây cung làm con quái vật đau đớn thét lên dữ dội rồi nhanh chóng tan biến và để lại một đống nhầy nhụa trên người nó.
Nó thở dốc, hạ cung. Chỉ còn một con nữa thôi, nhưng sao nó lại thấy sợ hãi như vậy? Tim đập liên hồi, nó cắm chặt cây cung rồi bước đi, tiếp tục tiến sâu vào mẳng rừng vắng vẻ.
“Soạt”
Cuối ùng đối thủ của nó cũng xuất hiện. Nó lấy trong vạt áo vài lá bùa, ném thẳng về phái con quái vật nhưng đều không chúng.
Cái con vật kinh tởm kia nhảy nhót khắp nơi như muốn chơi đòn tâm lí, mỗi nơi nó nhảy qua đều có thứ nhầy màu đen vương ***. Nó cắn môi, thật sự đang rất sợ! Nhưng nó cũng mau chóng lây lại sự bình tĩnh giương cung bắn trả.
5 mũi tên…..không trúng đích. Nó chỉ còn lại một mũi tên cuối cùng. Rút muĩi tên còn sót lại, nó dùng hết sức bình sinh để ngắm, kéo cung và bắn.
“Bụp” “GRRRRRRRRRRRRRRR
Con quái vật hung dữ đã đựoc siêu thoát.
Nó mệt nhọc chống cây cung xuống đất, nó đã hoàn thành bài kiểm tra rồi. Đang bước nhanh về phía trường thì nó chợt nghe thấy một tiếng động lạ.
Tiếng cây gẫy….tiếng gào…..mặt đất rung chuyển đột ngột. Nó quay ại nhìn và hốt hoảng nhận ra…..phái sau mình là một con quái cấp A. Nó nuốt nước bọt lùi lại từng bước, trong lòng chợt dâng lên sự thắc mắc: lũ quái trong bài kiểm tra đã được yểm bùa, chúng chỉ tấn công những đối thủ “đồng hạng” và các pháp sinh đã đủ chuẩn vượt qua thì chúng sẽ không tìm đến nữa, vậy mà…con quái này đang chuẩn bị ra đòn.
Nó nắm lấy mặt sợi dây chuyền và nhấn mạnh, đây là còi báo động giúp đỡ nhưng….không hề có chuyện gì xảy ra. Vẫn chỉ là một mình nó đối diện với luc quái cấp cao. Nó đưa tay ra cái ống phía sau và nhớ ra….mình đã hết tên rồi. Muốn giương cây cung lên phòng thủ nhưng…
“Rắc” Cây cung của nó gãy làm đôi, bả vai phải bị cáo một vết vừa dài vừa sâu bởi móc vuốt cực sắc của của quái thúi.
Máu đen tuôn ra như nước…thẫm đãm cả cái áo kimono trắng và làm đậm thêm màu chiếc quần hasaka nó đang mặc.
Nó cắn môi đến bật cả máu, vết thương này sẽ lành ngay nhưng trước tiên phải giữ được sự sống đã. Xung quanh không có ai, nó ôm vai cố chạy trong vô vọng. Bước chân rung chuyển mặt đất vẫn đều đều phát ra, khoảng cách ngày một gần.
Nó chạy, chạy không có điểm dừng, đôi chân va phải đá đến toạc máu, …nó cứ chạy trong khi…có hai con người từ xa đứng nhìn.
Cháp 35: Chúng ta vẫn là bạn bè chứ, Dai?
Nó không chạy nữa, chính xác là không còn sức để chạy và quan trọng nhất là trước mặt nó….đang là một vực thẳm. Con quái thú đã tiến sát nó, dãi chảy ra từng dòng sặc mùi chết chóc. Những ngọn cỏ non chào xuân lập tức héo khô rồi tan chảy bởi thứ dịch dãi có độc tính như axit. Nó sợ hãi lùi lại một bước ….âm thanh của sỏi đá rơi xuống vực sâu thẳm khiến nó run người. Chỉ chút nữa thôi nó có thể bị tan xác. Con quái vật vẫn tiến lại gần, từng bước chậm rãi như để khiến con mồi lo sợ tột cùng rồi mới sơi tái.
-----------
-Đừng để cô ta chết, nếu không sẽ có rắc rối xảy ra! Hanaka quay sang Dai nói.
-Yên tâm, con quái đó sẽ bị tiêu diệt sớm thôi, chỉ là ….tôi muốn thấy khuôn mặt sợ hãi đó thêm một lúc. Muốn nhìn thấy những giọt lệ chảy ra từ khoé mắt kia bởi vì tôi căm thù khuôn mặt thiên sứ không dành cho Moroboshi Dai này! Dai cười rồi trả lời, mọi chuyện hoàn toàn trong dự đoán.
-Ta nghĩ người sẽ trút giận lên Nam thần điện hạ chứ không phải làm người mình yêu như vậy! Hanaka khiêu khích, cô ả cũng rất thích khuôn mặt biến sắc vì sợ của nó.
Dai quay người nhưng mắt vẫn quan sát tình hình, con quái thú chỉ còn cách nó khoảng 20m nữa thôi.
-Này…! Hanaka bực mình, cô ả ghét việc mình nói chuyện nhưng không cón sự hồi âm.
-Nhầm rồi! Tôi đang hành hạ Sawada cơ, chỉ là cô ấy ngu ngốc tự cuốn mình vào giữa cuộc chiến này mà thôi!
-“…………….” Hanaka nhìn người đối diện với đôi mắt khó hiểu.
-Có gì đau đớn hơn việc người mình yêu chịu đau mà mình không thể bảo vệ cơ chứ? Dai cười tà mị, mắt vẫn nhìn đăm đăm vào thân hình bé nhỏ cố trụ lại trong khi sắp kiệt sức mà khuỵ xuống.
GRRRRRRRRRRRRR
Tiếng rú vang lên.
Nó ngã nhào ra đất, vết thương mới lành một nửa nay đã rách to hơn.. Nó thật sự muốn đứng dậy nhưng thân thể đã mất cảm giác, phía sau nó là vực sâu thăm thẳm. Nó đã cùng đường.
Mạng sống của pháp sư thường vốn rẻ mạt là vậy, gục ngã là chết.
Dai vẫn nhìn, không hề trốn tránh hay có bất cứ biểu hiện của sự cắn rứt lương tâm. Chỉ cần nó ngất đi, con quái thú sẽ bị Dai giết chết.
Về phía nó, cơ thể hình như đang lâm vào trạng thái mê sảng do mất máu. Nó không nhận biết được gì nữa nhưng đôi mắt vẫn cố hướng về một nơi xa xăm. Mong mỏi một hình bóng ….đến …và đưa mình ra khỏi sự sợ hãi.
Nhưng tất cả vẫn không có gì ngoài khuôn mặt muốn ăn tươi nuốt sống nó cảu con quái thú. Tâm trạng nó lúc này giống hết như lần nó bị Hanaka cắt mất mái tóc, xung quanh vẫn là kr thù và bóng dáng của người đó vẫn biệt tăm.
Con quái thú đưa móng vuốt lên. Đôi mắt mệt mỏi của nó bỗng chốc biến thành một đôi mắt mạnh mẽ. Cả người nó nóng bừng, đây cũng chính là cảm giác trước khi nó thức hiện thuỷ siêu cấp lần trước.
Dai bước nhanh về phía trước, cậu sẽ sẽ giết quái thú trước khi nó ra tay nhưng……
Một màn nước từ sâu trong lòng nước phụt lên. Cô gái bé bỏng nằm vật dưới đất ban nãy đang ngồi trên cột nước khổng lồ như một con rồng. Đôi mắt vô thức mơ màng nhìn thẳng vào con quái thú rồi vươn tay lên tạo thành một đường thẳng.
- Bom nước!
Khi tiếng nói thốt ra cũng là lúc, bàn tay bé nhỏ của nó hình thành nên một quả cầu nước khổng lồ.
Con quái thú hứng trọn đòn tấn công mạnh mẽ, không kịp gào một tiếng liền ngã nhào xuống và hoá thành một nhúm cát đen bẩn thịu. Cây cối xung quanh đều đổ rạp trước sức nặng của con vật khổng lồ vào đòn phép thuật như một trận đại hồng thuỷ trút xuống.
Dai và Hanaka đứng gần đó sững sờ. Bom nước – là đòn tấn công chỉ những người có phép thuật lâu năm và cao siêu, và chỉ phổ biến trong giới Pháp Kỵ. Pháp sư bình thường không thể có.
Đòn tấn cống của nó không những làm một vùng tan hoang mà còn tạo thành một trận mưa rào đột ngột khắp toàn trường kèm theo những tiếng động khủng khiếp.
Linh cảm có điều không hay. Hắn, Nhật Nam và Ngọc My nhanh chóng phi thân về nơi vừa xảy ra trận chiến. Và đập vào mắt họ là một nhúm cát đen và nó trong một bộ dạng khác thường: cả ngưòi đầy những vết thương, đứng lăng không chút cảm xúc trước nhúm cát. Vừa nhìn thấy họ nó liền ngã người xuống và ngất lịm đi, hoàn toàn không biết gì nữa. Ba người nhìn nhúm cát đen, ai cũng hiểu vết tích đã từng là một quái cấp A, cả hắn và Nhật Nam đều ngạc nhiên. Chỉ riêng Ngọc My, cô tái mặt nhìn nó. Lẽ nào…điều cô lo sợ sắp trở thành hiện thực?
Cháp 35: Chúng ta vẫn là bạn bè chứ, Dai?
Phải khó khăn lắm các thầy cô mới dâp tắt được những lời bàn tán cảu những người hiếu kì. Một pháp sinh năm thứ nhất có thể thực hiện Thuỷ siêu cấp, nay lại còn thêm Bom nước đúng là một chuyện động trời nhưng đó mơi chỉ là chuyện đầu tiên. Việc quan trọng là tại sao một quái câp A chưa được yểm bùa lại có mặt trong khu vực có răng kết giới của trường. Xem ra vì chuyện lần này mà thầy hiệu trưởng sẽ rất khó khăn trong việc giải thích với Nam thần bệ hạ và các quan chức cấp cao, nếu không danh tiếng cảu ngôi trường 1000 năm sẽ có nguy cơ sụp đổ.
Nó đang nằm trong phòng y tế và vẫn bị hôn mê, đây là lần thứ hai nó được đưa đến đây. Toàn thân nó bị bịt chặt kín bởi băng, một chân cũng bị gãy nên tạm thời nó sẽ không thể di chuyển trong vài giờ vì chất độc làm giảm khả năng khiến vết thương tự lành.
Ngồi bên cạnh nó, hắn trầm ngâm. Rốt cuộc mọi chuyện là sao?
-Anh nghĩ sao? Hắn hỏi Nhật Nam
Nhật Nam nhìn hắn lắc đầu, bản thân anh cũng không hiểu gì cả. Một đứa em gái yếu đuối mà mình luôn gồng sức bảo vệ lại có sức mạnh như vậy.
Ngọc My và Akêmi vừa mua đồ về. Chư kịp đặt xuống bàn thì…..
-Em có biết không, Ngọc my? Nhật Nam hỏi
Hắn nhíu mày, Ngọc My là ai mà có thể biết chuyện về nó hơn cả anh Jun cơ chứ?
Cùng lúc đó túi đồ trên tay Ngọc My rơi xuống, cô đã muốn quên chuỵên này mà anh lại nhắc đến là sao? Lúng túng nhặt đồ lên dưới con mắt hoài nghi của Nhât Nam cô thấy hơi lo sợ:
-Em không biết, làm sao biết đựoc chứ?
Nhật Nam nhìn xoáy vào đôi mắt cô dò hỏi:
-Em không giỏi nói dối giống Mik đâu!
Ngọc My thở dai, khó mà qua mắt Nhật Nam nhưng cô ngại khi phải nói trước mặt hắn và Akêmi nên đành nói bóng gió:
-Em không biết gì ngoài việc huyệt pháp của con bé khác hoàn toàn với những pháp sư thường! t
-Khác? Hắn hỏi
-Ngừng ở dây đi. Tôi ra ngoài có chút việc.
Không cần được sự đồng ý Akêmi bước nhanh ra ngoài, những giọt nước mắt lan dai trên má cô. Nếu như huyệt pháp em gái cô không thay đổi thì….bố mẹ còn có thể sống không biết chừng.
Ngọc My vừa đi được một lúc thì nó mở mắt. Đập vào mắt nó là hắn và anh ngồi bên cạnh. Uể oải định nhấc ngưòi nhưng….
-Chưa dậy được đâu Mik!
-Em qua bài kiểm tra chưa? Nó hồi hộp.
-Bạn không nhớ gì à? Hắn hỏi
-Chỉ nhớ mình xui xẻo gặp phải một con quái cấp A thôi! Những chuyện sau đó chẳng nhớ gì. Nó lắc đầu
-Sao em không nhấn báo động? Nhật Nam nhíu mày
-Không hoạt động! Nó cụp mắt.
-Bạn…..hắn chưa kịp nói thì..
-Hai ngưòi về cho em ngủ chút!
Vì vậy dù rất tò mò hai người cũng phải ra ngoài.
Một lúc sau…..
-Em đã bảo hai người về cơ mà!
-Là mình, Dai! Người gây ra tiếng động lên tiếng.
Nó mở mắt, nhìn Dai với đôi mắt ánh lên những tâm sự.
-Sao vậy? Dai hỏi nhỏ
-Chúng ta vẫn là bạn chứ, Dai?
-Hỏi gì vậy? Điều đó là đương nhiên mà.
Nó thở dài, mình mệt lắm. Mai bạn tới thăm mình được không?
Dai không nói gì, chỉ đứng lên rồi bước ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn một mình nó. Nó nhớ rõ người chạm vào sợi dây chuyền của nó là Dai, và nó đã nghi ngờ người đó.
- Để mình kiểm tra lại dây báo động của cậu xem nào!
- Nó không sao đâu! Nó cười với Dai.
- Umk, chúc may mắn! Dai trả lại nó sợi dây rồi bước đi
Nhưng nó không nói ra, nó không muốn mất đi một người bạn. Nó sẽ cố tin vào câu nói: “Điều đó là đương nhiên” và tự chấn an mình bằng việc Dai chẳng có lí do gì để hại mình.
Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư
Cháp 36: Những lễ hội tháng 3
*Lễ hội hoá trang
Bây giờ là vào đầu tháng ba. Nhà trường hẳn phải rất bận rộn với những ngày lễ hội đang đến gần và trong đó có lễ hội hoá trang. Nói là lễ hội nhưng thực ra là một bài kiểm tra không tính điểm về tài hoá trang của mỗi pháp sinh, qua đó cóp thể đánh giá sức học môn học này của từng người để có thể kèm cặp hay nâng cao một cách dễ dàng.
Nhưng năm nay trường sẽ tổ chức gộp lễ hội này với lễ hội Hanami và valentine trắng, vậy thì lễ hội sẽ kéo dài từ đầu tháng đến sau ngày 14 tháng 3. Nhà trường muôn năm.
--------------------
Nó đang ngồi trước thềm cửa chăm chú nhìn vào một cây hoa anh đào, ngoài hoa cát cánh ra có lẽ đây là loài hoa nó thích nhất. Trong sáng, tinh khiết và đầy khát vọng, đúng là một loài hoa đáng ngượng mộ.
Trường shamans trồng rất nhiều cây hoa anh đào, nó đi giữa sân mà có cảm giác mình lạc vào chốn thiên đường nào đó dưới một trời hoa. Hoa anh đào có nhiều loại và màu sắc cũng tương đối khác, ở đâu cũng rất đẹp. Nhưng có một nơi theo nó là có hoa đẹp và có hương thơm dịu dàng nhất chính là cá sấu cốc. Toàn bộ cây lá trơ trọi đã được thay bằng những cây anh đào dầy hoa, cỏ non dưới đất cũng mọc một màu xanh mướt.
Trong khi nó ngồi tự kỉ, thì akêmi đã đi nhận đồ và đề hoá trang. Nó không đi theo vì bả vai nó vẫn còn ê ẩm, chưa xách được đồ nặng.
Một lúc sau….
-Ui, mình bốc trúng đề dễ rồi, cách hoá trang cũng không khó! Akêmi vừa xách hai túi đò trên tay vừa mỉm cười nói.
-Đề gì thế? Nó đón lấy một túi đồ trên tay akêmi rồi mở ra.
-Hoá trang thành người thú với kiểu tóc và màu mắt khác với hiện tại. Trang phục gợi lên nhưng người thú sống trong khổ cực trong thân phận nô tì vì bị người khác kì thị nhưng họ vẫn vô tư yêu đời và tự hào với bản thân.
Nó nhăn mặt, lấy ra một đôi tai….chó rõ to trong túi rồi nói:
-Đề vâậy mà bảo dễ à?
-Trời đất, chúng ta chỉ việc đeo kính áp tròng và đội tóc giả thôi. Nhưng người khác còn phải hoá trang thành người khác, thành các vị thần không chừng!
Nó gật gù, không biết mọi người họ sẽ hoá trang thành gì? Sợ rằng đến đó chẳng thể nhận biết nổi ai với ai!
Tối hôm đó
-Mai bạn phải dậy sớm đó, nếu không là không kịp đâu! Akêmi nói lớn
-Nhớ rồi! Nó đáp trả rồi chui vào chăn
Sinh nhật của nó đã qua được vài ngày. Nó không tổ chức tiệc mừng nhưng lại làm vài món ăn và mời mọi người đến coi như có thêm một bữa cơm thân mật ấm áp. Vì không tổ chức tiệc nên nó không lấy quà. Dịp sinh nhật năm nay của nó chỉ có duy nhất món quà mẹ để lại.
Sáng hôm sau:
Nó cùng akêmi dậy sớm và bắt đầu hoá trang. Kể ra cũng không sao nhưng nó thật sự không muốn trên đầu mình có gắn một đôi tai ….chó.
Bước nhanh và ẩn mình trong biển người với đủ hình dạng khác nhau. Nó cùng Akêmi đến địa điểm diễn vai, bối cảnh là: hai nô tì người thú phải làm việc cực nhọc trong nhà bếp. Nói là cực nhọc thì hơi quá, dù sao cũng chỉ là nấu vài món ăn thôi mà!
-Linh! Một tiếng gọi phát ra từ đám đông, là giọng của chọ nó.
Nó quay người, chán nản vì có người nhận ra mình mà mình thì biết giọng nói đó là của ai nhưng chẳng thể đoán nổi.
-Chị đây mà!
Một cô gái trong trang phục nữ thần tiến đến gần nó:
-Là …chị à? Nó trố mắt
Người đứng trước mặt nó chẳng giống Ngọc My chút nào. Trong bộ váy nâu giản dị, mái đuôi gà buộc bổng cùng một khuôn mặt khác lại khiến cho chị nó già đi những vài tuổi tuy vậy vẫn lại khá uy nghiêm. Chị nó đang trong vai nữ thần đại diện cho nguyên tố Thổ.
-Em có biết anh Nam đâu không?
-Làm sao em biết chứ! Đây là hội hoá trang mà!
Chị nó lắc đầu rồi đi tiếp.
Nó cùng Akêmi đã là xong vài chiếc bánh ngọt, nhưng chưa kịp thưởng thức thì:
-Đúng là Mik nhỉ? Người gọi nó là Mik thì chỉ có anh nó thôi
Nó ngước nhìn người trước mặt và suýt làm rơi đĩa bánh. Nó đã đoán là anh nó sẽ trong vai một vị thần nào đó nhưng nó đã nhầm: Nhật Nam đang trong vai một con quỷ hút máu. Những giọt màu nhuộm dính bề bết trên vạt áo, trên cổ và bàn tay. Thật rùng mình.
-Em có thấy Ngọc My đâu không?
-Chị ấy hoá trang thành nữ thần Thổ đó!
Anh nó không nói gì chỉ cầm lấy miếng

