watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 3 - Tiểu Thuyết,Chuyện tình Kem kiwi (Kiss the rain) - Thùy Dương - FULL
Home >
Tìm kiếm

Tiểu Thuyết,Chuyện tình Kem kiwi (Kiss the rain) - Thùy Dương - FULL

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
18/05/24 - 22:20

nữa là để khoe ta đây pờ-dồ!
Gigi đứng sang một bên và bọn con gái lần lượt thay nhau kí tên đăng kí làm mem cái club đó, nhìn giống một đám đang tấu hài. Tổng cộng lớp tôi có 9 đứa con gái (trên tổng số 21) thì có tới 6 đứa, tính thêm cả Gigi nữa là 7 đăng kí.
Tất nhiên là ngoại trừ tôi cả My!
Nghĩ gì thế Gigi, tôi và My sẽ không đời nào chơi mấy cái trò đấy đâu, đừng có mơ một trong hai đứa bọn tôi đặt bút kí vào đó!
Tôi quay về chỗ đang định ngồi xuống thì tự dưng tất cả ánh mắt đổ dồn vào tôi, à không cả My "xù" nữa. Tụi nó nhìn chằm chằm vào chúng tôi như kiểu bọn tôi là sinh vật lạ vừa từ trên trời rơi xuống vậy.
"Cái gì thế này, mặt mình có nhọ à?"-Tôi nghĩ thầm.
"Thế nào My? Cậu không định tham gia cùng bọn mình à? Cậu đủ tiêu chuẩn đấy"-Gigi lên tiếng rất nghiêm túc.
Rồi cô ta nhìn sang tôi và mỉm cười giễu cợt:
"Cậu nên suy nghĩ kĩ đi My ạ, có người thèm được vào muốn chết ý mà đâu có được, haha!"
Không thể chịu đựng được thêm nữa, tôi đứng phắt dậy đập mạnh vào bàn và hét vào cái bản mặt đê tiện của Gigi:
"Thôi ngay đi Gigi! Đừng bao giờ nghĩ đến việc dụ dỗ My tham gia vào cái Club dở hơi của cậu! Cô ấy sẽ chẳng bao giờ có thừa thời gian để làm mấy trò vô bổ đó đâu! Hãy xem lại bản thân mình đi Gigi, đừng tự biến mình thành trò hề!"
"Hả???"-Gigi há hốc mồm ra khi nghe câu nói đó của tôi.
Còn tôi, không hiểu sao lúc đấy tôi lại có đủ can đảm để nói ra những điều đó. Tôi chưa bao giờ buông những lời như thế với ai, nhưng lần này thì tôi đã làm thật.
My cũng ngạc nhiên không kém, cô ấy chớp chớp mắt nhìn tôi liên hồi và mãi một lúc mới cất tiếng:
"Kem nói đúng đấy, mình sẽ không tham gia đâu!"
Tôi cảm thấy hả hê lắm lắm khi xì ra được những lời lẽ đó. Bọn con trai thì ra sức huýt sáo và vỗ tay ầm ầm. Chắc chúng nó ngạc nhiên lắm khi lần đầu tiên thấy tôi tỏ thái độ. Còn Gigi thì cứ đứng trơ ra, bộ dạng của cô ta lúc đấy thật là buồn cười.

Đúng lúc đó, Siro từ bên ngoài đi vào, cậu ấy tỏ ra không kém phần ngạc nhiên, câu đầu tiên mà cậu ý thốt lên là "Có chuyện gì vậy?"
Tôi méo cả mặt, còn Gigi- cô ta bình tĩnh trở lại và tiến về phía tôi định nói gì đó.
Nhưng Gigi không có hơ hội để đáp trả lại tôi, ngay lúc đó giáo viên bộ môn lên lớp và tất cả đều nhanh chóng trở về vị trí của mình. Không khí trong lớp dịu trở lại. Tôi biết, những gì tôi nói vừa nãy làm cho Gigi cay cú lắm, tôi chắc chắn là đã động vào tổ kiến lửa rồi. Kiểu gì Gigi cũng sẽ tìm cách trả thù tôi, ôi cái cuộc đời này!

Chap 4
When it rains
Do you sleep through it?
Do you face the day?
Do I make you feel like your in the way?
And when it's sunny, do you stick around?
When it shines
And I come by your house to close the blinds
And you, you change, cause I hardly ever see you
When it rains, oh when it rains
Could you call me please?
And make my day…
Giờ ra chơi, tôi ngồi lì trong chỗ và ngồi nghe mp3. Là bài " When it rains" của Maria Mena. Tôi cố gắng không để ý đến mọi thứ xung quanh, và nhất là Gigi.
Gigi đang đứng trước mặt tôi và mồm mấp máy cái gì đó không rõ. Cô ta giật giật cái tai nghe trên tai tôi. Giật á? Còn lâu ta mới chịu buông ra! Buông ra để phải nghe những câu nói bốc mùi của mi à?
Tôi càng giữ, Gigi càng ra sức giật mạnh hơn. Không! Nhất định phải giữ chặt!
Tôi bịt chặt hai tay lại, mặc cho cô ta muốn làm gì thì làm. Cuối cùng tôi đã thắng, Gigi đã chán nản và bỏ đi ra chỗ khác. Yeha!
Gigi cùng hội bạn Tóc Vàng Hoe kéo nhau ra chỗ của My "xù". My đang loay hoay vẽ vời cái gì đó. Tôi thấy My tỏ thái độ khó chịu khi nhìn thấy bản mặt của Gigi. Đừng bảo là Gigi đang tìm cách dụ dỗ My gia nhập hội cute của cô ta đấy nhá. Gigi nói gì đó với My, và tôi thấy trên gương mặt My lộ rõ vẻ căng thẳng.
Sao thế nhỉ? Tôi định gỡ hai cái tai nghe ra nhưng rồi Gigi nhanh chóng về chỗ. Gigi xấu tính đã nói gì với My cơ chứ? Rõ ràng là My đang rất căng thẳng. Bây giờ thì không được rồi, tình thế bây giờ thì tôi không thể chạy sang chỗ My được, thôi để cuối giờ rồi hỏi sau-tôi tự nhủ mình như vậy.
Còn 15' nữa hết tiết 3.
Tik tak...
Còn 10' nữa hết tiết 4.
TRỜI Ạ! Sao thời gian trôi như rùa bò thế này?
Tik tak tik tak...
Rengggggg!
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ) Ôi cuối cùng thì cũng hết giờ!
Tôi lờ Gigi đi và ra bằng cửa sau. Gigi hình như không còn ý định trả thù nữa thì phải, cô ta quay lại, cười nhếch mép với tôi và biến đi thật nhanh.
À mà không, cô ta không hoàn toàn biến mất...
Tôi vừa thấy Gigi kéo My vào nhà vệ sinh nữ.
Là NHÀ VỆ SINH NỮ!
Ôi chúa ơi, Gigi định đánh hội đồng à?
Tôi đọc báo và biết có rất nhiều trường hợp học sinh nữ lôi nhau vào nhà vệ sinh và đánh tập thể. Thật là hãi hùng!
Trời ơi! Có thật là như vậy không ?
Gigi-cô ta có gan làm chuyện đó sao? Nếu bị phát hiện, Gigi hẳn sẽ bị đuổi học thẳng cổ.
Bản năng tự nhiên mách bảo tôi phải hành động. Nhưng một mình tôi thì thật là bất khả thi! Ở đó có cả thảy 7 đứa con gái, và chúng nó đều cao to hơn tôi rất nhiều.
Ôi, giá như tôi là Super Man, hoặc là Spider Man cũng được. Lúc đó tôi sẽ xông phi vào kia và cho Gigi cùng đám con gái đáng ghét kia một trận tơi bời.
"A...đúng rồi!"
Bây giờ tôi biết mình cần phải làm gì rồi!
Tôi cắm đầu chạy xuống tầng một và đi tìm bác bảo vệ.
Mệt quá!
Tôi thò đầu vào phòng bảo vệ, vừa nói vừa thở hồng hộc:
"Bác...ơi...có một vụ....đ..á..n..h n..h..a..u....ở..."
Tôi hít vào thật sâu rồi nói tiếp:
"Ở trên tầng ba....Bác...bác...lên mau...."
"Cái gì? Được rồi bác lên ngay!"
Thế rồi bác bảo vệ mau chóng cùng tôi chạy lên tầng ba. Trời ạ!
"Bác ơi làm ơn nhanh lên được không ạ?"
Tôi mếu máo nói với bác ấy. Bác này chắc tầm ngoài 50 rồi, chạy rõ là chậm.
"Ừ, cháu đừng lo!"
Tôi vừa chạy mệt bở cả hơi tai vừa mừng thầm.
Gigi, phen này cậu chết rồi nhé, dám tổ chức đánh nhau tập thể à! My "xù" mà có mệnh hệ gì thì cậu đi đời với tôi đấy Gigi ạ!
Phù! Cuối cùng cũng chạy lên đến tầng ba, bác bảo vệ cũng vừa kịp.
"Hứ?"
Tôi há hốc mồm ra.
Không có một vụ đánh hội đồng nào như tôi tưởng tượng!
Gigi và My vừa bước từ phía nhà vệ sinh nữ ra, rất yên bình, không có dấu hiệu gì bất thường là My bị ăn hiếp cả.
"Đâu? Vụ đánh nhau nào cơ hả cháu?"-Bác bảo vệ vừa hỏi vừa ngó nghiêng nhìn.
"A à à...cháu xin lỗi bác, vừa nãy hình như cháu…nhìn nhầm ạ..."-Tôi vội chống chế.
Bác ấy quay sang và lườm tôi một cái cháy người:
"Lần sau cẩn thận đấy cái con nhóc này! Trò đùa đấy à?"
"Dạ, cháu xin lỗi rồi mà."
Bác ấy không nói thêm gì và lại chậm chạp đi xuống. Tụi Gigi nhìn tôi và chắc không hiểu tôi vừa làm gì. A! My kìa!
Tôi chạy vội ra phía My và kéo cô ấy đi. Hình như Gigi vừa nói gì với cô ấy, trông My không được bình tĩnh cho lắm.
"Gigi, cậu vừa làm gì My?"-Tôi tỏ vẻ hình sự.
"Sao cơ, làm gì thì liên quan gì tới cậu. Thôi về đi mọi người ơi!"
"Ừ về đi các cậu!"
Tụi nó nhanh chóng biến mất khỏi tầng ba, để lại mỗi tôi cùng My "xù".
"My! My!"
Tôi vừa gọi tên cậu ấy vừa huơ huơ tay trước mặt My. Nhìn My như kiểu bị bọn kia thôi miên vậy.
"My, cậu không sao chứ?"
My quay sang nhìn tôi, gương mặt cậu ấy có một chút gì đó sợ sệt và hốt hoảng. Tôi lo lắng lắm, bỗng mắt cậu ấy nhoà đi, và My đã khóc.
MY KHÓC!
Lần đầu tiên tôi trông thấy My khóc!
Trong mắt tôi, cô ấy luôn là một đứa con gái rất mạnh mẽ, yêu bóng đá và thể thao, thế mà cũng có lúc My lại rơi nước mắt như thế này.
Tôi thực sự vô cùng bối rối và chẳng biết làm gì cả.
"My ơi, đừng khóc nữa mà. Gigi đã làm gì cậu à?"
My ngước xuống nhìn tôi (cô ấy cao hơn tôi 15cm) và nghẹn ngào:
"Không ...thôi muộn rồi mình muốn đi về nhà."
"Ừm, vậy thì đi về nhà thôi, đừng khóc nữa!"
Tôi khoác vai My và đi xuống nhà để xe. Trời bắt đầu nổi gió và khá lạnh. Hôm qua nghe dự báo thời tiết là chiều nay gió mùa về. Nghĩ đến cái lạnh, tôi lại thấy rùng mình.
Bọn tôi không ngồi lên xe mà dắt bộ một đoạn khá xa. My vẫn cứ im lặng mà không nói gì.
Tôi chắc chắn một điều là bọn Gigi đã khủng bố My, nhưng khủng bố ra sao và như thế nào thì tôi không rõ.
Nói gì đi nào My ơi, làm ơn đi mà.
Và cuối cùng thì cô ấy cũng đã nói với tôi.
"Kem…"
"Mình đây, cậu làm sao vậy?"
"Mình khó xử quá, mình chẳng biết làm sao nữa."
"Làm sao là làm sao, cậu cứ nói đi!"
"Mình..."
"Mình làm sao?"-Tôi vồn vã.
"Gigi đã biết bí mật của mình rồi"-vừa nói My vừa bật khóc.
Tôi đứng ngây cả người ra.
"Xin lỗi vì mình chưa bao giờ nói điều này với cậu, thực sự rất khó nói, mình đã cố giấu thật kín trong lòng, vậy mà cũng bị Gigi phát hiện."
"Bí mật gì cơ?"
My dừng hẳn lại. Gió bụi và đám lá khô cứ bay tứ tung dưới chân chúng tôi.
"Là...là mình thích Minh Nhật."
HẢ?
CÁI GÌ CƠ?
Câu hỏi đó hiện lên to đùng trong đầu tôi: CÁI GÌ CƠ?
Trước mắt tôi có đúng là My "xù" không vậy? Một cô nàng tính cách chẳng khác gì con trai, chẳng bao giờ quan tâm đến những thứ lãng mạn, theo như tôi từng nhận xét thì mẫu người như My có đem cưa ra cưa cũng chưa chắc đã đổ. Ấy thế mà bây giờ cô ấy đang đứng đây và nói "thích" một ai đó.
Hình như cả trường Isaac này chỉ có mỗi cậu Minh Nhật 11E thì phải. Hoặc ít ra thì trong phạm vi khối. Chắc chắn cái người cậu ấy vừa nói đến là Vương Minh Nhật-tức Siro đây mà! Chắc chắn 100%.
Khoan đã, đó không phải là lý do khiến tôi ngạc nhiên.
Để xem nào, rõ ràng là My và Siro từ trước đến giờ chẳng hề ưa nhau. Cứ nói chuyện được một lúc là lại cãi nhau loạn xị cả lên. My còn nói kiểu tóc nấm Đông Cô của Siro trông thật là dị hợm và cái sở thích vùi đầu vào đống phần mềm công nghệ cao của cậu ấy thật chẳng giống người bình thường chút nào.
Tôi luôn nghĩ rằng mẫu người của cậu ấy là mấy anh chàng cầu thủ bóng đá cao to đen hôi cơ, ai ngờ lại là Minh Nhật.
"Ôi trời ạ, cậu làm mình bất ngờ quá đấy!"-Tôi bối rối.
"Nhưng mình thực sự không muốn bất cứ ai biết điều đó, mình nói thật đấy."
"Nhưng Gigi biết thì làm sao?"
"Gigi doạ mình nếu không tham gia vào Cute Club và tẩy chay cậu thì cô ta sẽ nói chuyện đó cho cả lớp biết!"
Phụt.
Tẩy chay tôi ư?
Cái trò tẩy chay tôi chơi từ hồi học mẫu giáo, thế mà bây giờ Gigi vẫn chơi? Không hiểu là loại gì nữa.
"Vậy thì sợ quái gì? Chuyện thích Minh Nhật có gì mà cậu phải sợ như thế?"
"Nhưng mà...."
"Nhưng gì?"
"Cậu nhớ hôm 12 không?"
"À ừ có nhớ 0
"Hôm đấy tất cả bọn mình đều phải chuẩn bị hai món quà tặng bọn con trai để tụi nó bốc thăm, cậu nhớ không? Mình còn đã tự đan một chiếc khăn len và chỉ định tặng Minh Nhật thôi...và mình còn gài vào đó một bức thư."
"Hả? Thư hả? Chúa ơi! Thư viết gì?"
Thề rằng lúc này mà tôi đang uống nước thì kiểu gì cũng sặc chết mất.
"Cậu biết đấy, một lá thư chúc mừng bình thường, và...mình đã viết là mình...thích cậu ấy."
Ơn chúa!
Chuyện My khóc đã làm tôi ngạc nhiên lắm rồi, thế mà lại còn chuyện viết thư cả đan khăn len cho Siro nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ cô ấy lại củ chuối chấm muối như vậy!
"Nhưng thư thì sao?"
"Mình cũng định tặng cậu ấy, nhưng mà cuối cùng lại không có gan tặng, nên mình đã vứt nó vào thùng rác."
"Ôi!"-Tôi há hốc mồm ra.
"Nhưng không hiểu sao Gigi lại có được nó, mình nhớ là đã vứt vào thùng rác rồi mà, thật sự chẳng thể hiểu nổi."
"Ê thế chắc cô ta móc từ thùng rác ra rồi My ạ, eo kinh!"
"Chắc là vậy....Minh Nhật mà đọc được nó thì...mình xấu hổ mà chết mất!"
Thật là bó tay với Gigi. Sao chuyện đời tư của người khác mà Gigi lại cứ hồn nhiên chõ mũi vào thế nhỉ? Thích ai là việc của người ta, thế mà cũng lôi ra làm trò đùa được.
"Nghe này My, vậy cậu định tham gia vào cái hội cute đấy thật à? Cậu sẽ tẩy chay mình sao?"
"Không đời nào, cậu hâm à!"
Ôi thật là cảm động. Cảm ơn My "xù" nha!
"Vậy thì hãy từ từ, để mình nghĩ cách."
"Cách gì?"
"Muộn rồi, để tối về mình suy nghĩ tiếp, nhất định tụi mình sẽ không để thua Gigi đâu, ok?"
"Ok!"
Và cuối cùng My cũng chịu mỉm cười với tôi. Điều ấy làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
* * *
Chap 5
Trong phòng tắm.
La la la…la la la…
La la…
Tôi vừa ngâm mình trong làn nước nóng vừa suy nghĩ về chuyện buổi chiều của My.
Các cô gái tuổi teen thật là phức tạp. Luôn luôn là vậy.
Có hàng đống những chuyện kì cục, bất ngờ xảy đến với bạn hàng ngày và bạn phải tìm cách giải quyết nó một cách tốt đẹp nhất.
Ví dụ như việc tôi không thích màu hồng, nhưng mẹ lại mua cho tôi chiếc áo có màu ấy, đã vậy còn có cái mũ trùm đầu hình heo Piggy và bắt tôi mặc đến trường vào những ngày không phải mặc đồng phục.
Hay như lần khám sức khỏe thường niên ở trường. Các nhân viên chăm sóc sức khỏe đã ghi trong phiếu khám của tôi chiều cao 1m49. Thật là buồn phiền quá đi. Ai chẳng biết 1m49 với 1m50 chẳng khác nhau là mấy. Thế nhưng 1m50 xem ra hơn hẳn 1m49 đúng không nào? Nhất là với những người có xu hướng hay tự kỉ như tôi.
Chuyện lần này cũng vậy.
Tất cả cũng chỉ vì cái sự mỏ nhọn của Gigi!
Không biết kiếp trước tôi có nợ nần gì cô nàng không nữa.
....
Tắm xong, tôi ủ rũ bước ra và đem quần áo phơi khô lên phòng cất vào tủ theo yêu cầu của mẹ. Chẳng buồn làm, tôi vứt chúng phịch một cái lên giường và nằm dài ra đấy.
Tôi ôm lấy cây đàn guitar màu vàng chanh mà tôi đã tiết kiệm chi tiêu mấy tháng trời để mua. Ngón tay lướt nhẹ trên những sợi dây đàn tạo thành một thứ âm thanh rất dễ chịu.
Tôi ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, nhìn ra cửa sổ, đàn và hát vu vơ.
Âm nhạc là sở thích lớn nhất của tôi. Mỗi lần chạm tay vào dây đàn là tôi lại có một cảm giác lâng lâng khó tả.
Bà bảo giọng hát của tôi giống như ly kem mùa hè vậy. Ngọt và mát lịm.
Giọng tôi không cao vút, trong trẻo như các nữ ca sĩ nổi tiếng. Cũng không khỏe và dữ dội đủ để làm một rocker. Phải nói như thế nào nhỉ? Nó hơi khàn một chút, không mỏng quá cũng không dày quá, đủ đặc biệt để sau một lần nghe là mọi người có thể nhớ và lần sau phân biệt được ngay.
Tôi luôn ước ao được trở thành một ca sĩ nổi tiếng, được ôm đàn guitar và hát trên những sân khấu lộng lẫy, sáng rực ánh đèn-giống như Taylor Swiff ấy. Phía dưới là hàng nghìn khán giả yêu quí và ủng hộ tôi hết mình, với những tấm slogan trang trí rất bắt mắt kiểu "I love Kem", "We love you, Kem!", "Go Kem!" như những gì tôi thường thấy trong mấy show ca nhạc cỡ bự.
Úi chà. Thật là một viễn tưởng phải không? Bởi vì hiện giờ tôi cũng chỉ là một cô gái tuổi teen bình thường, thích uống Cocacola ướp lạnh đã bay hết ga, luôn bị mẹ la mắng vì tội vứt sách báo, đồ ăn bừa ra phòng, vân vân và vân vân.
Nhưng mà kệ chứ. Có ai đánh thuế ước mơ đâu nào!
Thần tượng của tôi là nghệ sĩ piano Yiruma-nghe có vẻ chẳng ăn nhập gì với guitar nhỉ?
Hài hước thật đấy! Nhưng chỉ đơn giản là tôi yêu thích âm nhạc của Yiruma. Nghe nhạc của ông khiến cho tôi cứ như lạc vào thế giới khác vậy. Nhẹ nhõm. Bay bổng. Êm dịu và sâu lắng. Chẳng còn buồn phiền và mỏi mệt nữa.
Thỉnh thoảng, tôi chơi "Kiss the rain", "River flows in you" hay "When the love falls" trên guitar, tuy chưa thành thạo lắm, nhưng cũng thật thú vị làm sao.
Trong lúc tôi đang bay bổng với CD nhạc Yiruma t

Tag:

Tiểu,Thuyết,Chuyện,tình,Kem,kiwi,0,-,Thùy,Dương,-,FULL

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Anh Trai Em Gái
[ 3933 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 3933 ngày trước - Xem: ]
» Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
[ 3933 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 632