Ảo Kiếm Linh Kỳ
về nơi đó.
Đinh Bột nói:
- Vệ thiếu gia, sao ngươi bất ngộ như vậy, ngươi muốn quay về bên cạnh Thượng Quan cô nương chăng?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Đinh đại thúc, tính khí của ta thế nào, đại thúc biết rồi đấy. Ta đã nói là không thể thay đổi. Gia gia muốn ta hồi gia thăm lão, nhưng không phải là hiện tại!
Bỗng nhiên Sở Kình Tùng nói:
- Vệ thiếu hiệp, mời ngươi ở lại!
Vệ Thiên Nguyên ngạc nhiên hỏi:
- Này, chẳng phải đại hiệp muốn tại hạ đi ngay sao?
- Hiện tại ta đã thay đổi chủ ý.
- Thế à, đại hiệp đồng ý cho tại hạ và sư muội gặp nhau chứ? Được, vậy thì nhờ đại hiệp gọi giúp cô ta một tiếng.
- Cô ta đã ngủ rồi, ngày mai ngươi gặp cô ta cũng không muộn.
- Không, tại hạ và Phi Phụng đã hẹn rồi, sáng sớm mai bọn tại hạ phải lên đường. Tại hạ nghĩ Tề sư muội sẽ không trách tại hạ đánh thức cô ta dậy đâu. Tại hạ chỉ cần gặp cô ta nói mấy câu rồi đi ngay.
- Không được, bất luận thế nào thì ngươi cũng ở đây qua đêm nay rồi mới đi!
- Vừa rồi đại hiệp muốn tại hạ lập tức rời khỏi nơi này, bây giờ lại muốn lưu giữ tại hạ, chuyện nàỵ..
Sở Kình Tùng trầm giọng, nói:
- Chuyện này cũng chẳng có gì mâu thuẫn.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Tại hạ hiểu rồi. Nếu tại hạ theo Đinh đại thúc hồi gia thì đại hiệp muốn tống khứ tại hạ đi càng nhanh càng tốt. Nhnưg đại hiệp lại không muốn tại hạ trở về với Phi Phụng, đúng không?
Sở Kình Tùng chậm rãi nói:
- Ta chỉ muốn lưu ngươi đêm nay, sau đó thế nào ta không cần biết.
Vệ Thiên Nguyên chợt hoài nghi, hỏi:
- Tại sao các vị nhất định phải ngăn cản không cho tại hạ quay về gặp cô ta trong đêm nay? Tại hạ đã hứa với cô ta rồi!
Sở Kình Tùng nói:
- Ta khuyên ngươi không cần tuân thủ lời hứa này.
Vệ Thiên Nguyên liền nói:
- Sở đại hiệp, tại hạ biết người rất tôn trọng lời hứa, thế tại sao lại khuyên người khác không giữ lời?
Dường như Sở Kình Tùng có vẻ khó nói, lão do dự một lát rồi thở dài, nói:
- Ta cũng không biết nói thế nào mới phải, nhưng dù sao thì đến sáng mai ngươi sẽ rõ thôi.
Vệ Thiên Nguyên lại càng hoài nghi, nói:
- Nhất định nhị vị có chuyện gì dấu tại hạ rồi, nếu nhị vị không chịu nói rõ thì tại hạ tự tìm hiểu vậy!
Sở Kình Tùng nói:
- Ngươi còn chưa rõ sao? Không phải ta sợ ngươi làm liên lụy, ta chỉ sợ người khác làm cho ngươi liên lụy thôi.
Đinh Bột xen vào:
- Thượng Quan Vân Long có một thuộc hạ đắc lục tên gọi là Công Dã Hoằng, hắn đã sớm đến Dương Châu và trú ngụ tại trang viện gần Quan Âm Đại Minh Tự, đúng không?
Vệ Thiên Nguyên kinh ngạc không ít, nói:
- Tin tức của Đinh đại thúc quả nhiên nhạy bén, xem ra có lẽ đại thúc đã biết bọn ta trú tại nhà người này rồi.
Đinh Bột gật đầu, nói:
- Không phải tin tức của ta nhạy bén mà là tin tức của người khác đấy.
- Người khác là ai vậy?
- Nhiều người, có kẻ là cừu gia của Thượng Quan Vân Long, có kẻ là hiệp nghĩa đạo ở Trung Nguyên. Tuy thân phận của những người này khác nhau, chính ta hỗn tạp, nhưng có một điểm tương đồng là bọn họ thề bất lưỡng lập với Thượng Quan Vân Long.
- Thế thì sao nào?
- Bọn họ không dám lên Côn Luân Sơn tìm Thượng Quan Vân Long khiêu chiến nhưng đối phó với nhi nữ của Thượng Quan Vân Long thì bọn họ nắm chắc trong tay. Không dấu gì thiếu gia, đã có người kêu gọi ta tham gia hành động của bọn họ nhưng vì có thiếu gia liên quan nên ta không đồng ý.
- Đại thúc mau nói thử, hành động gì vậy?
- Bắt sống nữ nhi của Thượng Quan Vân Long, nếu không bắt sống được thì giết chết cũng tốt.
- Kế hoạch vây kích khi nào khởi sự?
- Đúng canh ba đêm nay!
Vệ Thiên Nguyên cả kinh, bởi lẽ chàng đến Sở gia là đúng canh ba, lúc này đã qua nửa canh giờ rồi.
Sở Kình Tùng nói:
- Vệ thiếu hiệp, ngươi hiểu rồi chứ, nếu lúc này ngươi trở về thì...
Vệ Thiên Nguyên đột nhiên thét lên:
- Tránh ra!
Lời vừa phát thì song chưởng cũng xuất ra tức thì. Sở Kình Tùng vội tránh sang một bên nhưng lão phản thủ hướng luồng chưởng lực của Vệ Thiên Nguyên ra ngoài cửa. Cùng lúc đó Đinh Bột cũng xuất ra một chiêu “Toàn Chuyển Càn Khôn”, song chưởng tề xuất đẩy thân hình Vệ Thiên Nguyên qua một bên. Chung quy là không cho chàng thoát ra khỏi cửa linh đường.
Hai mắt Vệ Thiên Nguyên ửng đỏ lên, trầm giọng nói:
- Sở đại hiệp, Đinh đại thúc, hai vị không cho ta đi thì ta thà chịu chết dưới chưởng của hai vị!
Đinh Bột thu chưởng lại và nói:
- Vệ thiếu gia, ta là thân phận nô tài, nào dám làm hại chủ nhân. Nhưng đây là chủ ý của lão gia gia, gia gia của thiếu gia mong rằng tốt nhất thiếu gia hãy tránh xa yêu nữ đó!
Vệ Thiên Nguyên phẫn nộ, nói:
- Được rồi, đã phụng mệnh gia gia đến đây ngăn cản ta thì lão cứ giết ta cũng không sao.
Lão xuất thủ đi! Lão không xuất thủ thì ta ra tay đấy!
Đinh Bột nói:
- Lời của lão gia, thiếu gia cũng không nghe sao?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Chuyện khác thì ta có thể nghe, còn chuyện này sau khi ta chết rồi thì lão hãy nói với gia gia rằng, xin người tha lỗi ta không thể tuân mệnh!
Lời chàng vừa dứt thì bỗng nghe một tiếng soạt như xé lụa, tay áo của Đinh Bột bị Long Trảo Thủ của Vệ Thiên Nguyên xé toạt một mảnh rồi bay như cánh hồ điệp trong luồng chưởng phong.. Tuy chàng xuất sát thủ nhưng dưới sự hợp lực ngăn cản của Đinh - Sở thì chàng vẫn chưa thể thoát ra.
Đinh Bột thấy chàng như muốn liều mạng nên hơi kinh hãi, thầm nghĩ:
- “Vở kịch này có lẽ đã đến hồi kết thúc rồi. Chi bằng đổi mấy vai để diễn nốt phần còn lại.”.
Chợt nghe Vệ Thiên Nguyên quát lớn:
- Đinh đại thúc, ta không muốn đả thương lão, ta biết lão cũng không muốn ta tổn thương, nhưng chuyện đêm nay quả thực là lão ép ta rồi.
Đinh Bột bước lui hai bước rồi nói:
- Ôi, Vệ thiếu gia, dù ta để thiếu gia đi thì bọn họ cũng không cho thiếu gia đi!
Vệ Thiên Nguyên quát hỏi:
- Bọn họ là ai?
Ngay lúc đó, sau giả sơn và các khóm cây trong sân viện có bảy tám bóng người nhảy ra và xông thẳng về phía linh đường.
Thật là:
“Hư thực khôn lường, giả chân nan biện.
Tiền hiểm vị tiêu, hậu nguy lai đáo.”.
Tạm dịch:
“Hư thực khôn lường, giả chân khó biết.
Hiểm trước chưa qua, nguy sau đã đến.”.
Hồi 12 : Mê Ly Bốc Cục, Diệu Thủ Giải Nguy
Bọn ta là cừu gia của Thượng Quan Vân Long.
Bọn người vừa tới đồng thanh hô lên.
Vệ Thiên Nguyên nhận ra hai tên đi đầu chính là hai gã đại hán mà chàng từng gặp ở cố hương Bảo Định. Hai gã này nói với Sở Kình Tùng:
- Tây Môn Bá, Đông Phương Hùng bái kiến Sở đại hiệp, xin đại hiệp lượng thứ cho việc quấy nhiễu quý phủ của bọn tại hạ.
Sở Kình Tùng nói:
- Chỉ cần các vị không vượt quá giới hạn thì tại hạ có thể đứng ngoài cuộc. Các vị nên biết...
Tây Môn Bá cười lạt, nói:
- Tại hạ biết Vệ Thiên Nguyên là thiếu chủ nhân của Đinh Bột mà Đinh Bột là lão bằng hữu của đại hiệp.
Sở Kình Tùng nói:
- Các vị biết thế thì tốt.
Tây Môn Bá bỗng phá lên cười ha ha một tràng dài.
Sở Kình Tùng ngẩn người, nói:
- Tại hạ và Đinh Bột là lão bằng hữu, chuyện này có gì đáng cười?
Tây Môn Bá ngưng cười và nói:
- Sở đại hiệp, có lẽ Đinh Bột chưa nói với đại hiệp, lão ta là lão bằng hữu của đại hiệp nhưng cũng là lão bằng hữu của bọn tại hạ. Ba mươi năm trước, bọn ta và Đinh Bột từng liên thủ thực hiện một vụ mua bán trong giới hắc đạo.
Nói đoạn lão quay sang hành lễ với Đinh Bột và nói tiếp:
- Đinh đại ca, bọn ta biết Vệ Thiên Nguyên xem như thiếu chủ nhân của đại ca, nể tình giao hảo trước đây của chúng ta, bọn ta đương nhiên là không muốn đả thương hắn. Nhưng cũng xin đại ca giúp cho một việc, phiền đại ca khuyên thiếu chủ nhân của đại ca một tiếng.
Vệ Thiên Nguyên đã sớm tức khí, không nhịn được nên quát lớn:
- Đinh đại thúc, lão có muốn liên thủ với bọn chúng thực hiện một cuộc mua bán nữa không?
Đinh Bột ngớ người, nói:
- Vệ thiếu gia, ngươi nói gì thế, lẽ nào ta có thể bán đứng ngươi? Nhưng...
Vệ Thiên Nguyên cắt lời, nói:
- Nếu lão không muốn chống lại ta thì bất tất phải nói những gì nữa. Vì bảo toàn giao tình giữa lão và bọn chúng, lão đã không giúp bọn chúng thì cũng không cần phải giúp ta.
Dường như Đinh Bột đồng ý với đề nghị này, lão nói:
- Vệ thiếu gia, ta hy vọng thiếu gia tốt hơn hết hãy nghe hai vị bằng hữu này nói lý do đến đây. Nếu có thể không động thủ thì tốt hơn.
Nói đoạn lão lui bước sang một bên.
Vệ Thiên Nguyên cười nhạt, nói:
- Đinh đại thúc, hai vị bằng hữu của lão và ta không phải là gặp nhau lần đầu đâu. Lý do đến đây của bọn chúng ta đã sớm biết rồi. Còn một món nợ cũ, ta đang đợi bọn chúng đến thanh toán đấy!
Tây Môn Bá cười ha ha rồi nói:
- Vệ thiếu hiệp, ngươi sai rồi, bọn ta đến đây không phải tìm ngươi thanh toán nợ cũ.
Bọn ta là cừu gia của Thượng Quan Vân Long nên đối với ngươi chẳng có thâm thù đại hận gì cả. Không sai, tối hôm đó bọn ta từng động thủ với ngươi ở Bảo Định và cũng từng nếm chút lợi hại của yêu nữ kia. Nhưng lần này bọn ta chỉ đến để đối phó với yêu nữ kia thôi, chỉ cần ngươi không nhúng tay vào thì bọn ta quyết không làm khó dễ ngươi.
Đinh Bột tiếp lời:
- Đúng đấy, Vệ thiếu gia, ngươi hãy yên tĩnh qua một đêm ở nơi này, hà tất...
Lời chưa dứt thì đã nghe Vệ Thiên Nguyên quát lớn:
- Kẻ nào muốn đối phó với Thượng Quan Phi Phụng thì trước tiên hãy đối phó với ta!
Lời chưa dứt thì thân hình chàng đã như một cơn lốc xông ra ngoài. Chỉ nghe một loạt binh khí giao nhau đinh tai nhức óc, Tây Môn Bá sử dụng đôi Hổ đầu câu, Đông Phương Hùng sử dụng Chước sơn đao chống đỡ trường kiếm của Vệ Thiên Nguyên. Bọn người còn lại lập tức bày bố thế trận vây Vệ Thiên Nguyên vào giữa. Tây Môn Bá và Đông Phương Hùng liên thủ cũng đủ cầm chân Vệ Thiên Nguyên rồi, huống hồ thêm bọn người do chúng đưa đến đều không phải là hạng tầm thường.
Vệ Thiên Nguyên vừa khẩn trương vừa phẫn nộ, thét lớn:
- Ta sẽ liều mạng với các ngươi!
Lời chưa dứt thì mũi chân khẽ điểm xuống đất, thân hình bay vọt lên không, trường kiếm lăng không đâm xuống với chiêu Ưng kích trường không. Đông Phương Hùng hoành ngang đao chống đỡ với chiêu số Thiết môn môn, đao kiếm vừa tương tiếp thì hỏa quang xẹt ra tứ phía. Chước sơn đao sống dày của Đông Phương Hùng bị mẻ một miếng, nếu vừa rồi gã không đỡ được thì nhất định là bị tổn thương dưới kiếm của Vệ Thiên Nguyên rồi. Thế nhưng Vệ Thiên Nguyên công kích rất gấp, trong chớp mắt chàng đã thi triển hai chiêu Không môn tây lộ và Lưỡng chi hoa thương đâm vào hai khuỷu tay của Đông Phương Hùng.
Cùng lúc đó thì Hổ đầu câu của Tây Môn Bá cũng đã khóa thế công thanh cang kiếm của chàng. Nguyên Tây Môn Bá phối hợp tác chiến với Đông Phương Hùng nên Hổ đầu câu của gã đến nhanh hơn chiêu Lưỡng chi hoa thương một chút. Nhờ vậy mới hóa hiểm thành an cho đồng bọn. Trong tích tắc đó, Vệ Thiên Nguyên cũng bất giác cả kinh, biết là khó thoát khỏi cái chết. Nào ngờ Hổ đầu câu của Tây Môn Bá vừa kẹp lại, gã mượn lực xoay chuyển kéo thân hình Vệ Thiên Nguyên qua một bên, khi song cước của chàng vừa chạm đất thì Hổ đầu câu cũng lập tức bung ra, vị trí của chàng hạ xuống vừa đủ để tránh thế phản kích của Đông Phương Hùng.
Đông Phương Hùng tỏ vẻ phẫn nộ, nói:
- Hảo tiểu tử, bọn ta không muốn đả thương ngươi nhưng ngươi muốn liều mạng thật phải không?
Vệ Thiên Nguyên thản nhiên nói:
- Không sai, ta tự tìm cái chết đấy! Các ngươi không cho ta đi thì chỉ có một cách là cùng ta đồng qui tận diệt thôi!
Nói đoạn chàng lại xông lên trước.
Lời vừa rồi không phải là chàng hù dọa, chàng đã không quan tâm đến sống chết thì có thể cùng Tây Môn Bá và Đông Phương Hùng đồng qui tận diệt như chơi.
Đinh Bột thấy vậy thì vội vàng phất tay áo thay Đông Phương Hùng đẩy mũi kiếm Vệ Thiên Nguyên sang một bên, nhưng nơi kiếm quang của chàng lướt qua đã khiến một ống tay áo khác của Đinh Bột biến thành một cánh hồ điệp bay đi. Vệ Thiên Nguyên thừa biết, nếu có Đinh Bột nhúng tay vào thì chàng không thể nào đi được, thậm chí cũng không thể cùng đối phương đồng qui tận diệt.
Đinh Bột thu chưởng lại và nói:
- Ta nói là không giúp cho bên nào, nhưng người ta không muốn đả thương thiếu gia thì hà cớ gì thiếu gia phải liều mạng đả thương người?
Sở Kình Tùng lặng yên suy nghĩ:
- “Vở kịch đến đây cũng nên kết thúc thật sự rồi.”.
Nghĩ đoạn lão đưa tay ra hiệu cho song phương ngừng tay và chậm rãi nói:
- Vệ thiếu hiệp, ngươi quả nhiên là nhân vật đa tình, ngươi muốn đi thì cứ việc đi.
Lời chưa dứt thì bỗng nhiên nghe có tiếng bước chân vang lên ngoài sân viện, theo đó là một toán người ào ào kéo đến. Chợt nghe giọng của Sở Thiên Thư từ bên kia sân viện quát hỏi:
- Là bằng hữu nào không mời mà đến? Thật ra xem thường Sở gia thái quá!
Sở Kình Tùng vội lướt tới trước, lão vận mục lực nhìn ra thì thấy toán người trên mười nhân vật, đi đầu là hai đại hán uy phong dũng mãnh. Tuy trong bóng đêm nhưng lão vẫn nhận ra được bọn người này là nhân thủ của Tiêu Chí Dao. Hai đại hán đi đầu, một người là Lỗ Đình Phương, người kia là Hàn Trụ Quốc.
Lỗ Đình Phương vừa đến nơi thì đã cười hì hì rồi nói:
- Sở đại hiệp, đa tạ diệu kế của đại hiệp đã giúp bọn ta lưu giữ cừu nhân!
Hắn thừa biết Sở Kình Tùng đang muốn để cho Vệ Thiên Nguyên đi nhưng lại cố ý nói như Sở Kình Tùng là đồng mưu với bọn chúng nhằm khiến Sở Kình Tùng bị thiên hạ chê cười.
Hàn Trụ Quốc càng lợi hại hơn, hắn không động khẩu mà động thủ trước. Hắn vung hữu thủ phóng ba mũi Thấu cốt đinh có tẩm độc vào vách tường rồi mới nói:
- Vệ Thiên Nguyên, ngươi muốn tìm cái chết thì ta thành toàn cho ngươi!
Nói đoạn hắn vung thủ phóng ra tiếp ba mũi nữa, lần này thì nhằm thẳng vào giữa ngực Vệ Thiên Nguyên. Vệ Thiên Nguyên vội lách người tránh né. Tây Môn Bá đánh rơi một mũi còn một mũi lướt qua đầu vai chàng.
Sở Kình Tùng vội nói:
- Nhị vị bằng hữu, các vị làm sai rồi!
Lỗ Đình Phương thản nhiên nói:
- Tiểu tử này chính là Phi Thiên Thần Long Vệ Thiên Nguyên mà Tiêu chủ nhân đang muốn bắt! Này, nghe nói đại hiệp từng động thủ với hắn ở kinh sư thế đại hiệp không biết hắn là Phi Thiên Thần Long à?
Sở Kình Tùng nói:
- Tại hạ biết, nhưng nơi này không phải là kinh sư mà là nhà của Sở mỗ!
Lỗ Đình Phương cười ha ha rồi nói:
- Đúng, đại hiệp đã giúp bọn ta quá nhiều rồi, từ lúc này trở đi, việc thu thập Vệ Thiên Nguyên cứ để bọn ta lo liệu là được. Bọn ta đến quý phủ thu thập cừu gia thì đương nhiên không dám phiền gia nhân của đại hiệp trợ thủ.
Sở Kình Tùng đang phân vân khó xử thì đột nhiên Tây Môn Bá làm thay đổi tình thế, chỉ thấy song câu của gã lóe lên, tiếp theo đó là một tiếng choang đanh gọn thì phán quan bút của Hàn Trụ Quốc đã bị đánh văng khỏi tay rồi.
Hàn Trụ Quốc cả kinh kêu lên:
- Chẳng phải các ngươi là cừu gia của Thượng Quan Vân Long sao?
Tây Môn Bá thản nhiên đáp:
- Không sai!
Hàn Trụ Quốc hỏi tiếp:
- Thế tại sao các ngươi quay sang giúp Vệ Thiên Nguyên? Lẽ nào các ngươi không biết... không biết...
Tây Môn Bá tiếp lời:
- Bọn ta biết hắn sắp là nữ tế của Thượng Quan Vân Long.
Miệng nói nhưng đôi Hổ đầu câu không ngừng tấn công Hàn Trụ Quốc.
Ph
Đinh Bột nói:
- Vệ thiếu gia, sao ngươi bất ngộ như vậy, ngươi muốn quay về bên cạnh Thượng Quan cô nương chăng?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Đinh đại thúc, tính khí của ta thế nào, đại thúc biết rồi đấy. Ta đã nói là không thể thay đổi. Gia gia muốn ta hồi gia thăm lão, nhưng không phải là hiện tại!
Bỗng nhiên Sở Kình Tùng nói:
- Vệ thiếu hiệp, mời ngươi ở lại!
Vệ Thiên Nguyên ngạc nhiên hỏi:
- Này, chẳng phải đại hiệp muốn tại hạ đi ngay sao?
- Hiện tại ta đã thay đổi chủ ý.
- Thế à, đại hiệp đồng ý cho tại hạ và sư muội gặp nhau chứ? Được, vậy thì nhờ đại hiệp gọi giúp cô ta một tiếng.
- Cô ta đã ngủ rồi, ngày mai ngươi gặp cô ta cũng không muộn.
- Không, tại hạ và Phi Phụng đã hẹn rồi, sáng sớm mai bọn tại hạ phải lên đường. Tại hạ nghĩ Tề sư muội sẽ không trách tại hạ đánh thức cô ta dậy đâu. Tại hạ chỉ cần gặp cô ta nói mấy câu rồi đi ngay.
- Không được, bất luận thế nào thì ngươi cũng ở đây qua đêm nay rồi mới đi!
- Vừa rồi đại hiệp muốn tại hạ lập tức rời khỏi nơi này, bây giờ lại muốn lưu giữ tại hạ, chuyện nàỵ..
Sở Kình Tùng trầm giọng, nói:
- Chuyện này cũng chẳng có gì mâu thuẫn.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Tại hạ hiểu rồi. Nếu tại hạ theo Đinh đại thúc hồi gia thì đại hiệp muốn tống khứ tại hạ đi càng nhanh càng tốt. Nhnưg đại hiệp lại không muốn tại hạ trở về với Phi Phụng, đúng không?
Sở Kình Tùng chậm rãi nói:
- Ta chỉ muốn lưu ngươi đêm nay, sau đó thế nào ta không cần biết.
Vệ Thiên Nguyên chợt hoài nghi, hỏi:
- Tại sao các vị nhất định phải ngăn cản không cho tại hạ quay về gặp cô ta trong đêm nay? Tại hạ đã hứa với cô ta rồi!
Sở Kình Tùng nói:
- Ta khuyên ngươi không cần tuân thủ lời hứa này.
Vệ Thiên Nguyên liền nói:
- Sở đại hiệp, tại hạ biết người rất tôn trọng lời hứa, thế tại sao lại khuyên người khác không giữ lời?
Dường như Sở Kình Tùng có vẻ khó nói, lão do dự một lát rồi thở dài, nói:
- Ta cũng không biết nói thế nào mới phải, nhưng dù sao thì đến sáng mai ngươi sẽ rõ thôi.
Vệ Thiên Nguyên lại càng hoài nghi, nói:
- Nhất định nhị vị có chuyện gì dấu tại hạ rồi, nếu nhị vị không chịu nói rõ thì tại hạ tự tìm hiểu vậy!
Sở Kình Tùng nói:
- Ngươi còn chưa rõ sao? Không phải ta sợ ngươi làm liên lụy, ta chỉ sợ người khác làm cho ngươi liên lụy thôi.
Đinh Bột xen vào:
- Thượng Quan Vân Long có một thuộc hạ đắc lục tên gọi là Công Dã Hoằng, hắn đã sớm đến Dương Châu và trú ngụ tại trang viện gần Quan Âm Đại Minh Tự, đúng không?
Vệ Thiên Nguyên kinh ngạc không ít, nói:
- Tin tức của Đinh đại thúc quả nhiên nhạy bén, xem ra có lẽ đại thúc đã biết bọn ta trú tại nhà người này rồi.
Đinh Bột gật đầu, nói:
- Không phải tin tức của ta nhạy bén mà là tin tức của người khác đấy.
- Người khác là ai vậy?
- Nhiều người, có kẻ là cừu gia của Thượng Quan Vân Long, có kẻ là hiệp nghĩa đạo ở Trung Nguyên. Tuy thân phận của những người này khác nhau, chính ta hỗn tạp, nhưng có một điểm tương đồng là bọn họ thề bất lưỡng lập với Thượng Quan Vân Long.
- Thế thì sao nào?
- Bọn họ không dám lên Côn Luân Sơn tìm Thượng Quan Vân Long khiêu chiến nhưng đối phó với nhi nữ của Thượng Quan Vân Long thì bọn họ nắm chắc trong tay. Không dấu gì thiếu gia, đã có người kêu gọi ta tham gia hành động của bọn họ nhưng vì có thiếu gia liên quan nên ta không đồng ý.
- Đại thúc mau nói thử, hành động gì vậy?
- Bắt sống nữ nhi của Thượng Quan Vân Long, nếu không bắt sống được thì giết chết cũng tốt.
- Kế hoạch vây kích khi nào khởi sự?
- Đúng canh ba đêm nay!
Vệ Thiên Nguyên cả kinh, bởi lẽ chàng đến Sở gia là đúng canh ba, lúc này đã qua nửa canh giờ rồi.
Sở Kình Tùng nói:
- Vệ thiếu hiệp, ngươi hiểu rồi chứ, nếu lúc này ngươi trở về thì...
Vệ Thiên Nguyên đột nhiên thét lên:
- Tránh ra!
Lời vừa phát thì song chưởng cũng xuất ra tức thì. Sở Kình Tùng vội tránh sang một bên nhưng lão phản thủ hướng luồng chưởng lực của Vệ Thiên Nguyên ra ngoài cửa. Cùng lúc đó Đinh Bột cũng xuất ra một chiêu “Toàn Chuyển Càn Khôn”, song chưởng tề xuất đẩy thân hình Vệ Thiên Nguyên qua một bên. Chung quy là không cho chàng thoát ra khỏi cửa linh đường.
Hai mắt Vệ Thiên Nguyên ửng đỏ lên, trầm giọng nói:
- Sở đại hiệp, Đinh đại thúc, hai vị không cho ta đi thì ta thà chịu chết dưới chưởng của hai vị!
Đinh Bột thu chưởng lại và nói:
- Vệ thiếu gia, ta là thân phận nô tài, nào dám làm hại chủ nhân. Nhưng đây là chủ ý của lão gia gia, gia gia của thiếu gia mong rằng tốt nhất thiếu gia hãy tránh xa yêu nữ đó!
Vệ Thiên Nguyên phẫn nộ, nói:
- Được rồi, đã phụng mệnh gia gia đến đây ngăn cản ta thì lão cứ giết ta cũng không sao.
Lão xuất thủ đi! Lão không xuất thủ thì ta ra tay đấy!
Đinh Bột nói:
- Lời của lão gia, thiếu gia cũng không nghe sao?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Chuyện khác thì ta có thể nghe, còn chuyện này sau khi ta chết rồi thì lão hãy nói với gia gia rằng, xin người tha lỗi ta không thể tuân mệnh!
Lời chàng vừa dứt thì bỗng nghe một tiếng soạt như xé lụa, tay áo của Đinh Bột bị Long Trảo Thủ của Vệ Thiên Nguyên xé toạt một mảnh rồi bay như cánh hồ điệp trong luồng chưởng phong.. Tuy chàng xuất sát thủ nhưng dưới sự hợp lực ngăn cản của Đinh - Sở thì chàng vẫn chưa thể thoát ra.
Đinh Bột thấy chàng như muốn liều mạng nên hơi kinh hãi, thầm nghĩ:
- “Vở kịch này có lẽ đã đến hồi kết thúc rồi. Chi bằng đổi mấy vai để diễn nốt phần còn lại.”.
Chợt nghe Vệ Thiên Nguyên quát lớn:
- Đinh đại thúc, ta không muốn đả thương lão, ta biết lão cũng không muốn ta tổn thương, nhưng chuyện đêm nay quả thực là lão ép ta rồi.
Đinh Bột bước lui hai bước rồi nói:
- Ôi, Vệ thiếu gia, dù ta để thiếu gia đi thì bọn họ cũng không cho thiếu gia đi!
Vệ Thiên Nguyên quát hỏi:
- Bọn họ là ai?
Ngay lúc đó, sau giả sơn và các khóm cây trong sân viện có bảy tám bóng người nhảy ra và xông thẳng về phía linh đường.
Thật là:
“Hư thực khôn lường, giả chân nan biện.
Tiền hiểm vị tiêu, hậu nguy lai đáo.”.
Tạm dịch:
“Hư thực khôn lường, giả chân khó biết.
Hiểm trước chưa qua, nguy sau đã đến.”.
Hồi 12 : Mê Ly Bốc Cục, Diệu Thủ Giải Nguy
Bọn ta là cừu gia của Thượng Quan Vân Long.
Bọn người vừa tới đồng thanh hô lên.
Vệ Thiên Nguyên nhận ra hai tên đi đầu chính là hai gã đại hán mà chàng từng gặp ở cố hương Bảo Định. Hai gã này nói với Sở Kình Tùng:
- Tây Môn Bá, Đông Phương Hùng bái kiến Sở đại hiệp, xin đại hiệp lượng thứ cho việc quấy nhiễu quý phủ của bọn tại hạ.
Sở Kình Tùng nói:
- Chỉ cần các vị không vượt quá giới hạn thì tại hạ có thể đứng ngoài cuộc. Các vị nên biết...
Tây Môn Bá cười lạt, nói:
- Tại hạ biết Vệ Thiên Nguyên là thiếu chủ nhân của Đinh Bột mà Đinh Bột là lão bằng hữu của đại hiệp.
Sở Kình Tùng nói:
- Các vị biết thế thì tốt.
Tây Môn Bá bỗng phá lên cười ha ha một tràng dài.
Sở Kình Tùng ngẩn người, nói:
- Tại hạ và Đinh Bột là lão bằng hữu, chuyện này có gì đáng cười?
Tây Môn Bá ngưng cười và nói:
- Sở đại hiệp, có lẽ Đinh Bột chưa nói với đại hiệp, lão ta là lão bằng hữu của đại hiệp nhưng cũng là lão bằng hữu của bọn tại hạ. Ba mươi năm trước, bọn ta và Đinh Bột từng liên thủ thực hiện một vụ mua bán trong giới hắc đạo.
Nói đoạn lão quay sang hành lễ với Đinh Bột và nói tiếp:
- Đinh đại ca, bọn ta biết Vệ Thiên Nguyên xem như thiếu chủ nhân của đại ca, nể tình giao hảo trước đây của chúng ta, bọn ta đương nhiên là không muốn đả thương hắn. Nhưng cũng xin đại ca giúp cho một việc, phiền đại ca khuyên thiếu chủ nhân của đại ca một tiếng.
Vệ Thiên Nguyên đã sớm tức khí, không nhịn được nên quát lớn:
- Đinh đại thúc, lão có muốn liên thủ với bọn chúng thực hiện một cuộc mua bán nữa không?
Đinh Bột ngớ người, nói:
- Vệ thiếu gia, ngươi nói gì thế, lẽ nào ta có thể bán đứng ngươi? Nhưng...
Vệ Thiên Nguyên cắt lời, nói:
- Nếu lão không muốn chống lại ta thì bất tất phải nói những gì nữa. Vì bảo toàn giao tình giữa lão và bọn chúng, lão đã không giúp bọn chúng thì cũng không cần phải giúp ta.
Dường như Đinh Bột đồng ý với đề nghị này, lão nói:
- Vệ thiếu gia, ta hy vọng thiếu gia tốt hơn hết hãy nghe hai vị bằng hữu này nói lý do đến đây. Nếu có thể không động thủ thì tốt hơn.
Nói đoạn lão lui bước sang một bên.
Vệ Thiên Nguyên cười nhạt, nói:
- Đinh đại thúc, hai vị bằng hữu của lão và ta không phải là gặp nhau lần đầu đâu. Lý do đến đây của bọn chúng ta đã sớm biết rồi. Còn một món nợ cũ, ta đang đợi bọn chúng đến thanh toán đấy!
Tây Môn Bá cười ha ha rồi nói:
- Vệ thiếu hiệp, ngươi sai rồi, bọn ta đến đây không phải tìm ngươi thanh toán nợ cũ.
Bọn ta là cừu gia của Thượng Quan Vân Long nên đối với ngươi chẳng có thâm thù đại hận gì cả. Không sai, tối hôm đó bọn ta từng động thủ với ngươi ở Bảo Định và cũng từng nếm chút lợi hại của yêu nữ kia. Nhưng lần này bọn ta chỉ đến để đối phó với yêu nữ kia thôi, chỉ cần ngươi không nhúng tay vào thì bọn ta quyết không làm khó dễ ngươi.
Đinh Bột tiếp lời:
- Đúng đấy, Vệ thiếu gia, ngươi hãy yên tĩnh qua một đêm ở nơi này, hà tất...
Lời chưa dứt thì đã nghe Vệ Thiên Nguyên quát lớn:
- Kẻ nào muốn đối phó với Thượng Quan Phi Phụng thì trước tiên hãy đối phó với ta!
Lời chưa dứt thì thân hình chàng đã như một cơn lốc xông ra ngoài. Chỉ nghe một loạt binh khí giao nhau đinh tai nhức óc, Tây Môn Bá sử dụng đôi Hổ đầu câu, Đông Phương Hùng sử dụng Chước sơn đao chống đỡ trường kiếm của Vệ Thiên Nguyên. Bọn người còn lại lập tức bày bố thế trận vây Vệ Thiên Nguyên vào giữa. Tây Môn Bá và Đông Phương Hùng liên thủ cũng đủ cầm chân Vệ Thiên Nguyên rồi, huống hồ thêm bọn người do chúng đưa đến đều không phải là hạng tầm thường.
Vệ Thiên Nguyên vừa khẩn trương vừa phẫn nộ, thét lớn:
- Ta sẽ liều mạng với các ngươi!
Lời chưa dứt thì mũi chân khẽ điểm xuống đất, thân hình bay vọt lên không, trường kiếm lăng không đâm xuống với chiêu Ưng kích trường không. Đông Phương Hùng hoành ngang đao chống đỡ với chiêu số Thiết môn môn, đao kiếm vừa tương tiếp thì hỏa quang xẹt ra tứ phía. Chước sơn đao sống dày của Đông Phương Hùng bị mẻ một miếng, nếu vừa rồi gã không đỡ được thì nhất định là bị tổn thương dưới kiếm của Vệ Thiên Nguyên rồi. Thế nhưng Vệ Thiên Nguyên công kích rất gấp, trong chớp mắt chàng đã thi triển hai chiêu Không môn tây lộ và Lưỡng chi hoa thương đâm vào hai khuỷu tay của Đông Phương Hùng.
Cùng lúc đó thì Hổ đầu câu của Tây Môn Bá cũng đã khóa thế công thanh cang kiếm của chàng. Nguyên Tây Môn Bá phối hợp tác chiến với Đông Phương Hùng nên Hổ đầu câu của gã đến nhanh hơn chiêu Lưỡng chi hoa thương một chút. Nhờ vậy mới hóa hiểm thành an cho đồng bọn. Trong tích tắc đó, Vệ Thiên Nguyên cũng bất giác cả kinh, biết là khó thoát khỏi cái chết. Nào ngờ Hổ đầu câu của Tây Môn Bá vừa kẹp lại, gã mượn lực xoay chuyển kéo thân hình Vệ Thiên Nguyên qua một bên, khi song cước của chàng vừa chạm đất thì Hổ đầu câu cũng lập tức bung ra, vị trí của chàng hạ xuống vừa đủ để tránh thế phản kích của Đông Phương Hùng.
Đông Phương Hùng tỏ vẻ phẫn nộ, nói:
- Hảo tiểu tử, bọn ta không muốn đả thương ngươi nhưng ngươi muốn liều mạng thật phải không?
Vệ Thiên Nguyên thản nhiên nói:
- Không sai, ta tự tìm cái chết đấy! Các ngươi không cho ta đi thì chỉ có một cách là cùng ta đồng qui tận diệt thôi!
Nói đoạn chàng lại xông lên trước.
Lời vừa rồi không phải là chàng hù dọa, chàng đã không quan tâm đến sống chết thì có thể cùng Tây Môn Bá và Đông Phương Hùng đồng qui tận diệt như chơi.
Đinh Bột thấy vậy thì vội vàng phất tay áo thay Đông Phương Hùng đẩy mũi kiếm Vệ Thiên Nguyên sang một bên, nhưng nơi kiếm quang của chàng lướt qua đã khiến một ống tay áo khác của Đinh Bột biến thành một cánh hồ điệp bay đi. Vệ Thiên Nguyên thừa biết, nếu có Đinh Bột nhúng tay vào thì chàng không thể nào đi được, thậm chí cũng không thể cùng đối phương đồng qui tận diệt.
Đinh Bột thu chưởng lại và nói:
- Ta nói là không giúp cho bên nào, nhưng người ta không muốn đả thương thiếu gia thì hà cớ gì thiếu gia phải liều mạng đả thương người?
Sở Kình Tùng lặng yên suy nghĩ:
- “Vở kịch đến đây cũng nên kết thúc thật sự rồi.”.
Nghĩ đoạn lão đưa tay ra hiệu cho song phương ngừng tay và chậm rãi nói:
- Vệ thiếu hiệp, ngươi quả nhiên là nhân vật đa tình, ngươi muốn đi thì cứ việc đi.
Lời chưa dứt thì bỗng nhiên nghe có tiếng bước chân vang lên ngoài sân viện, theo đó là một toán người ào ào kéo đến. Chợt nghe giọng của Sở Thiên Thư từ bên kia sân viện quát hỏi:
- Là bằng hữu nào không mời mà đến? Thật ra xem thường Sở gia thái quá!
Sở Kình Tùng vội lướt tới trước, lão vận mục lực nhìn ra thì thấy toán người trên mười nhân vật, đi đầu là hai đại hán uy phong dũng mãnh. Tuy trong bóng đêm nhưng lão vẫn nhận ra được bọn người này là nhân thủ của Tiêu Chí Dao. Hai đại hán đi đầu, một người là Lỗ Đình Phương, người kia là Hàn Trụ Quốc.
Lỗ Đình Phương vừa đến nơi thì đã cười hì hì rồi nói:
- Sở đại hiệp, đa tạ diệu kế của đại hiệp đã giúp bọn ta lưu giữ cừu nhân!
Hắn thừa biết Sở Kình Tùng đang muốn để cho Vệ Thiên Nguyên đi nhưng lại cố ý nói như Sở Kình Tùng là đồng mưu với bọn chúng nhằm khiến Sở Kình Tùng bị thiên hạ chê cười.
Hàn Trụ Quốc càng lợi hại hơn, hắn không động khẩu mà động thủ trước. Hắn vung hữu thủ phóng ba mũi Thấu cốt đinh có tẩm độc vào vách tường rồi mới nói:
- Vệ Thiên Nguyên, ngươi muốn tìm cái chết thì ta thành toàn cho ngươi!
Nói đoạn hắn vung thủ phóng ra tiếp ba mũi nữa, lần này thì nhằm thẳng vào giữa ngực Vệ Thiên Nguyên. Vệ Thiên Nguyên vội lách người tránh né. Tây Môn Bá đánh rơi một mũi còn một mũi lướt qua đầu vai chàng.
Sở Kình Tùng vội nói:
- Nhị vị bằng hữu, các vị làm sai rồi!
Lỗ Đình Phương thản nhiên nói:
- Tiểu tử này chính là Phi Thiên Thần Long Vệ Thiên Nguyên mà Tiêu chủ nhân đang muốn bắt! Này, nghe nói đại hiệp từng động thủ với hắn ở kinh sư thế đại hiệp không biết hắn là Phi Thiên Thần Long à?
Sở Kình Tùng nói:
- Tại hạ biết, nhưng nơi này không phải là kinh sư mà là nhà của Sở mỗ!
Lỗ Đình Phương cười ha ha rồi nói:
- Đúng, đại hiệp đã giúp bọn ta quá nhiều rồi, từ lúc này trở đi, việc thu thập Vệ Thiên Nguyên cứ để bọn ta lo liệu là được. Bọn ta đến quý phủ thu thập cừu gia thì đương nhiên không dám phiền gia nhân của đại hiệp trợ thủ.
Sở Kình Tùng đang phân vân khó xử thì đột nhiên Tây Môn Bá làm thay đổi tình thế, chỉ thấy song câu của gã lóe lên, tiếp theo đó là một tiếng choang đanh gọn thì phán quan bút của Hàn Trụ Quốc đã bị đánh văng khỏi tay rồi.
Hàn Trụ Quốc cả kinh kêu lên:
- Chẳng phải các ngươi là cừu gia của Thượng Quan Vân Long sao?
Tây Môn Bá thản nhiên đáp:
- Không sai!
Hàn Trụ Quốc hỏi tiếp:
- Thế tại sao các ngươi quay sang giúp Vệ Thiên Nguyên? Lẽ nào các ngươi không biết... không biết...
Tây Môn Bá tiếp lời:
- Bọn ta biết hắn sắp là nữ tế của Thượng Quan Vân Long.
Miệng nói nhưng đôi Hổ đầu câu không ngừng tấn công Hàn Trụ Quốc.
Ph

