Ảo Kiếm Linh Kỳ
ân thôi.
Nghe lời ca ca, mau khóc một trận đi.
Lúc naà Tề Tấu Ngọc mói quay lại, chậm rãi nói:
- Huynh thỉnh cầu ta một chuyện chỉ là muốn ta khóc một trận phải không?
Sở Thiên Thư nói:
- Nhưng ta muốn sau khi khóc xong thì nàng sẽ bình tâm trở lại như ban đầu.
- Như ban đầu là như thế nào?
- Là một tiểu cô nương hoạt bát hồn nhiên.
- Chẳng phải huynh từng nói là muốn ta quên đi quá khứ đó sao?
- Quên quá khứ là quên đi những chuyện không vui, còn hiện tại ta rất mong thấy nàng vui vẻ hồn nhiên.
- Sao huynh không nói đơn giản rõ ràng một chút, huynh muốn ta quên đi một người phải không?
- Muốn quên đi một người là chuyện không dễ, nhưng...
- Nhưng huynh hy vọng là ta có thể từ từ quên người đó, đúng không?
Sở Thiên Thư không đáp mà chỉ khẽ gật đầu.
Tề Tấu Ngọc liền hỏi:
- Tại sao vậy?
Sở Thiên Thư nghĩ:
- “Nàng vẫn chỉ mơ mơ hồ hồ như thế, nếu không cảnh tỉnh nàng e rằng không xong.”.
Nghĩ đoạn chàng nói:
- Dù nàng có tưởng nhớ hắn thì sợ rằng từ nay về sau cũng khó gặp được hắn. Trừ phi nàng đi Côn Luân, nhưng Côn Luân sơn và Dương Châu cách nhau cả vạn dặm. Lộ trình xa vời vợi cũng không sao, chỉ có điều trên núi Côn Luân còn có Thượng Quan cô nương.
Từ Trung Nhạc chợt hỏi:
- Huynh quên Khương tỷ tỷ rồi sao?
Sở Thiên Thư nói:
- Ta và nàng không giống nhau.
Tề Tấu Ngọc hỏi lại:
- Có gì không giống? Không phải là huynh cũng vĩnh viễn không gặp được cô ta sao?
Sở Thiên Thư ngớ người, nói:
- Nàng nói cũng phải, ta với cô ta là tử biệt, còn nàng với hắn là sinh ly. Đây là điểm tương đồng. Nhưng...
Tề Tấu Ngọc hỏi tiếp:
- Nhưng gì nữa? Huynh không yêu Khương tỷ tỷ chăng?
Sở Thiên Thư thở dài rồi nói:
- Ta không phủ nhận ta từng ái mộ cô ta, nhưng chỉ là ái mộ mà thôi. Sau khi ta biết lòng cô ta chỉ có Vệ sư huynh của nàng thì ta không còn ý tưởng đó nữa. Ta và cô ta chẳng qua là nghĩa đồng môn, còn cô ta đối với Vệ sư huynh của nàng thủy chung như một, xưa nay chưa hề thay lòng.
Ý Sở Thiên Thư muốn nói Vệ Thiên Nguyên là một hán tử bạc tình nên không đáng để Tề Tấu Ngọc hoài niệm.
Tề Tấu Ngọc cũng ngầm thở dài trong lòng, nàng nghĩ:
- “Nguyên ca có phụ tình Khương tỷ tỷ hay không ta không biết. Nhưng từ trước đến giờ lòng chàng chỉ có mỗi một Khương tỷ tỷ mà thôi. Ôi, ta và Sở ca ca quả thật là đồng bệnh tương lân rồi.”.
Bất chợt nàng ngẩng đầu lên nói với Sở Thiên Thư:
- Huynh sai rồi! Nguyên ca trở về cũng tốt, không trở về cũng tốt, ta không hận chàng!
Nếu có hận thì cũng hận chính ta thôi! Hận ta là không khóc được một trận để phát tiết.
Dường như Sở Thiên Thư cảm nhận được ý nghĩa trong lời nói của nàng, chàng nói:
- Nàng... nàng hận chính mình à?
Tề Tấu Ngọc nói:
- Không sai, hận chính bản thân ta. Quá khứ của ta đúng như huynh nói là hồn nhiên vui vẻ nhưng kỳ thực đó là ấu trĩ. Nguyên ca luôn xem ta như một tiểu sư muội, nhưng ta lại cam lòng lưu luyến chàng. Năm ngoái, khi chàng đến Lạc Dương ngăn cản không cho Khương tỷ tỷ lấy Từ Trung Nhạc thì ta đã khóc trước mặt chàng mong chàng không nên đi làm chuyện đó, nhưng chàng lại không nghe lời khuyên của ta. Bây giờ chàng lại đi với Thượng Quan cô nương, ta biết là cũng không thể nào khuyên được chàng. Nhưng lần này ta không thể khóc được nữa.
Nói ra được tâm sự tích tồn trong lòng nên dù không khóc nhưng sắc diện của nàng đã bớt thâm trầm hơn trước rất nhiều.
Sở Thiên Thư hỏi:
- Nàng không hận người khác sao?
Tề Tấu Ngọc nói:
- Thật lòng mà nói thì ta cũng có chút hận Thượng Quan cô nương. Hận cô ta đã cướp Nguyên ca trong tay Khương tỷ tỷ.
Sở Thiên Thư nói:
- Ta không thể nói chữ hận đối với cô ta nhưng ta cũng có ít nhiều hoài nghi.
Tề Tấu Ngọc ngạc nhiên hỏi:
- Hoài nghi?
- Đúng vậy! Hôm đó chúng ta không tìm thấy cô ta nhưng lại gặp tiểu yêu nhân Vũ Văn Hạo của Bạch Đà Sơn tại chỗ ở của cô ta. Tại sao lại có sự ngẫu nhiên như thế?
- Phải chăng huynh hoài nghi cô ta và tiểu yêu nhân kia có sự cấu kết?
- Thượng Quan thế gia của cô ta vốn đứng giữa chính - tà. Bạch Đà Sơn chủ cũng là nhân vật ở Tây Vực nên việc tiểu yêu nhân kia hành sự theo chỉ thị của cô ta cũng không có gì lạ.
- Vậy kẻ nào cho chúng ta Bích Linh Đan?
- Cũng có khả năng là Thượng Quan cô nương. Cô ta chỉ thị tiểu yêu nhân đả thương chúng ta rồi ngầm cứu chúng ta. Như vậy, thứ nhất là có thể đưa chúng ta ra khỏi kinh sư để tránh việc nàng chọc tay vào chuyện giữa cô ta và Vệ Thiên Nguyên. Thứ hai, nếu âm mưu của cô ta bại lộ thì chúng ta cũng phải cảm kích ơn cứu mạng của cô ta.
Tề Tấu Ngọc cả kinh, nói:
- Nếu thật như lời huynh nói thì lòng dạ và mưu kế của cô ta thật là đáng sợ!
Kỳ thực Thượng Quan Phi Phụng không xấu như bọn họ tưởng tượng, nhưng phán đoán của bọn họ cũng có thể nói là đúng một phần nhỏ.
Tề Tấu Ngọc thở dài rồi nói tiếp:
- Xem ra để đoạt được người mình yêu thương thì Thượng Quan cô nương phí tâm không ít. Nhưng còn có một chuyện ta nghĩ không ra.
Sở Thiên Thư hỏi:
- Chuyện gì?
Tề Tấu Ngọc nói:
- Tại sao cô ta phải đưa linh cữu Khương tỷ tỷ về Tây Vực? Lẽ nào cô ta không sợ Vệ sư huynh nhìn vật mà nghĩ đến người? Ta không tin là Vệ sư huynh đã quên Khương tỷ tỷ, đặc biệt là Khương tỷ tỷ đã chết trong vòng tay chàng.
Sở Thiên Thư nói:
- Di thể của Tuyết Quân là do cô ta thu liệm, nhưng chưa chắc linh cữu được đưa về Tây Vực.
Từ Trung Nhạc hỏi:
- Thế huynh nói cô ta sẽ chôn cất Khương tỷ tỷ ở một nơi nào đó à? Nhưng trước sau gì Vệ sư huynh cũng sẽ hỏi đến chuyện đó. Bởi lẽ, nếu chàng không thể đích thân lo hậu sự cho Khương tỷ tỷ thì làm sao chàng yên tâm được?
Sở Thiên Thư nói:
- Đó là chuyện của bọn họ. Thượng Quan cô nương rất có khả năng ứng biến nên chắc chắn là cô ta sẽ có cách đối phó với Vệ sư huynh của nàng. Chúng ta bất tất phải vì cô ta mà lo chuyện không đâu.
Chàng dự đoán Thượng Quan Phi Phụng tất sẽ có cách ứng phó với Vệ Thiên Nguyên là rất chính xác. Nhưng chàng không thể nào ngờ rằng Thượng Quan Phi Phụng nói dối với Vệ Thiên Nguyên là linh cữu của Khương Tuyết Quân do chàng vận chuyển về Dương Châu.
Tề Tấu Ngọc khẽ gật đầu rồi nói:
- Huynh nói cũng phải, nhưng chỉ cần Thượng Quan cô nương yêu thương Vệ sư huynh và đem hạnh phúc cho chàng thì ta cũng không thể hận cô ta.
Qua sự khuyên giải của Sở Thiên Thư thì quả nhiên Tề Tấu Ngọc bớt đi ưu tư. Chưa đến Dương Châu nhưng sắc diện của nàng đã tươi cười rạng rỡ hẳn lên.
Vệ Thiên Nguyên và Thượng Quan Phi Phụng cải dung dịch mạo và mỗi người ôm lấy tâm sự của mình mà đồng hành đến Dương Châu. Tuy mỗi người đều có tâm sự nhưng cùng đồng hành nên cảm tình giữa hai người cũng tăng tiến từng ngày.
Vệ Thiên Nguyên rất thông thuộc chuyện trên giang hồ còn Thượng Quan Phi Phụng có kiến văn quảng bác hơn chàng nên hai người hết nói chuyện ân oán trên giang hồ thì nói sang chuyện kỳ nhân dị sĩ trong võ lâm. Nhờ vậy trên lộ trình không đến nỗi tẻ nhạt. Bình sinh Vệ Thiên Nguyên chưa từng kết giao một bằng hữu chân chính, chàng và Khương Tuyết Quân chỉ là Thanh Mai Trúc Mã lúc thiếu thời, sau khi xa nhau thì gặp ít xa nhiều. Lần này được cùng Phi Phụng vạn lý đồng hành tuy chưa thể nói là chàng đã yêu Phi Phụng nhưng cũng dần dần cảm thấy tình cảm thật đáng quý. Thậm chí có thể kết làm tri kỷ.
Chẳng mấy lúc bọn họ đã từ phương bắc đầy băng tuyết đến Giang Nam đầy ánh xuân quang ấm áp rồi. Lúc này chính là mùa trăm hoa đua nở, chim ca bướm lượn. Mùa này phương bắc đã tan băng nên những làn gió ấm áp của Giang Nam càng làm cho khách nhân như say như đắm. Cõi lòng băng giá của Vệ Thiên Nguyên cũng vô tình ấm áp trở lại theo cảnh sắc tuyệt đẹp của thiên nhiên.
Thật là:
“Xuân phong xuy đắc tình hoài nhiệt.
Cựu mộng như yêu mạc tái tầm.”.
Tạm dịch:
“Gió xuân thổi ấm lòng băng giá.
Mộng xưa như khói chớ nên tìm.”.
Hồi 9 : Thị Phi Nhiễu Loạn, Hỏi Ai Phân Giải
Hai người đã đặt chân đến Kim Lăng. Kim Lăng từng là kinh đô của sáu triều đại, long bàn hổ cứ (rồng cuộn hổ ngồi), khí tượng bất phàm. Phố thị phồn hoa thì khỏi cần phải nói cũng biết. Vệ Thiên Nguyên nhìn sắc trời thấy còn sớm, bèn nói:
- Chúng ta không cần tìm khách điếm ở khu thị tứ, ta đưa nàng đến một nơi bảo đảm nàng sẽ thích.
Thượng Quan Phi Phụng nói:
- Muội biết Kim Lăng là nơi chàng từng du ngoạn nên đương nhiên muội phải nghe theo sự chỉ dẫn của chàng. Chỉ đáng tiếc là chàng nóng lòng đến Dương Châu nếu không muội sẽ nhờ chàng đưa đi dạo chơi Kim Lăng vài ngày.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Danh lam thắng cảnh ở Kim Lăng rất nhiều, đáng để dạo chơi một chuyến. Đợi lúc từ Dương Châu quay về ta sẽ đưa nàng dạo chơi vài ngày. Nhưng nơi chúng ta sắp đi đến cũng là một danh lam của Kim Lăng.
Nói đoạn chàng dẫn Phi Phụng theo hướng Thủy Vân Môn vào thành, trong lúc hai người đang đi trên một đường phố phồn hoa thì phát hiện hai hán tử đang vội vàng băng ngang qua đường để đến một thư quán. Hai hán tử này rất quen, dường như bọn họ từng gặp nhau ở đâu đó.
Vệ Thiên Nguyên khẽ nói:
- Hình như hai hán tử này là hai gã đã theo dõi ta khi ta về thăm nhà cũ ở thành Bảo Định?
Phi Phụng nói:
- Không sai, muội cũng nhận ra bọn chúng. Chàng muốn nhân cơ hội này báo thù không?
Vệ Thiên Nguyên lắc đầu:
- Không cần, dù sao chúng ta cũng đã cải dung dịch mạo, bọn chúng không thể nhận ra được. Ta không muốn gây thêm sự, để bọn chúng đi thôi.
Phi Phụng trầm ngâm một lát rồi nói:
- Hai gã đại hán thô thiển này đến thư quán làm gì? Thật là kỳ quái!
Ngay lúc đó hai người bước qua thư quán, nàng liếc mắt nhìn vào thì thấy hai gã đại hán mua thiếp chúc mừng và nhờ chủ nhân thư quán viết giúp.
Vừa qua khỏi thư quán thì nàng nói ngay:
- Bọn chúng là thuộc hạ của Tiêu thế gia, như vậy không thể vô duyên vô cớ mà đến giang hồ. Không biết bọn chúng đến hội kiến với nhân vật nào?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Chúng ta không muốn gây sự với bọn chúng thì quan tâm chi đến việc bọn chúng hội kiến với nhân vật nào?
Vừa đi vừa nói hai người đã ra khỏi Thủy Vân Môn rồi, trước mắt là một hồ nước trong xanh, sen trong hồ tuy không nở rộ nhưng những tán lá xòe trên mặt nước càng làm tăng thêm vẻ đẹp của cảnh sắc. Hai bên hồ có lối đi với hai hàng liễu xanh rủ bóng, chính giữa có một khách điếm.
Thượng Quan Phi Phụng tán thưởng:
- Nơi này quả nhiên tuyệt đẹp! Tên gọi của hồ là gì vậy?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Nói ra tên hồ này nhất định nàng sẽ rất hứng thú.
- Tại sao?
- Vì tên hồ xuất phát từ tên một thiếu nữ xinh đẹp như nàng vậy.
- Khéo vẽ, nếu tướng mạo của cô ta chỉ bình thường như muội thì hậu nhân làm gì có thể nhớ đến cô ta. Nếu muốn so sánh thì chàng nên so sánh với sư muội của chàng mới đúng.
- Tề sư muội cũng rất đẹp nhưng vẫn chưa đủ để gọi là mỹ nhân. Tuy nhiên ta biết nàng muốn nói ai rồi.
Quả thực là Phi Phụng muốn nói đến Khương Tuyết Quân, nhưng lời vừa tới miệng thì nàng thay đổi. Nàng hối hận là không nên gợi cho chàng nhớ đến Khương Tuyết Quân nên vội mỉm cười, nói:
- Không cần đàm luận đến người thời này, hãy nói đến vị đại mỹ nhân thời xưa đi.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Thiếu nữ đó tên gọi Mạc Sầu, nghe nói là tuyệt đại giai nhân thời Nam Tề, cô ta sống bên hồ này, phương danh bay xa hấp dẫn không ít vương tôn công tử đến chiêm ngưỡng mỹ sắc của cô ta, do vậy mới có tên Mạc Sầu hồ.
Phi Phụng nói:
- Trời vẫn chưa tối, chúng ta dạo quanh hồ một vòng nhé?
Vệ Thiên Nguyên không tiện từ chối nên đành đưa nàng đi một vòng. Phi Phụng luôn miệng tán thưởng cảnh sắc tuyệt mỹ. Lòng tình rộn rã, lại hòa mình vào cảnh xuân phơi phới nên bất giác dung nhan của nàng cũng lộng lẫy hẳn lên mặc dù nàng đang hóa trang một thôn nữ.
Vệ Thiên Nguyên ngắm nhìn vẻ đẹp như hoa của nàng rồi buột miệng nói:
- Cảnh đã đẹp nhưng trông nàng càng đẹp hơn.
Phi Phụng khiêm tốn nói:
- Đâu có thể!
Rồi cười tươi như hoa và nói tiếp:
- Chàng đừng nghĩ quá tốt về muội, nếu có một ngày chàng phát hiện muội là một người xấu thì chàng sẽ thế nào?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Làm sao nàng có thể là người xấu?
Phi Phụng nói:
- Đa tạ chàng đã tin tưởng muội, nhưng chàng cũng biết là muội hành sự tùy hứng, không chừng ngày đó muội sẽ phạm sai lầm thật khiến chàng phải cho rằng đó là chuyện xấu không thể tha thứ được.
Vệ Thiên Nguyên mỉm cười, nói:
- Giữa ta và nàng không thể dùng hai chữ tha thứ! Sinh mạng của ta là do nàng cứu nên dù nàng phạm đại tội phải bị đày xuống địa ngục thì ta cũng cùng đi với nàng xuống địa ngục!
Giữa lúc nói cười thì hai người đã đi đến khách điếm. Đây là một tòa lữ xá theo hình thức viên lâm, trong hoa viên có giả sơn trì đường, đình đài lầu các. Phòng cho khách nhân trú ngụ cũng không giống như những khách điếm bình thường mà là những tiểu lâu phòng độc lập tọa lạc ở các nơi trong hoa viên.
Vệ Thiên Nguyên thuê một tiểu lâu phòng bên trong chuẩn bị đầy đủ vật phẩm thường dùng, ngoài việc dùng cơm ra thì không cần tiểu nhị kêu gọi gì cả để có thể bế môn như một tiểu gia đình vậy.
Phi Phụng buột miệng nói:
- Lữ xá như thế này thật là tuyệt, thảo nào chàng dám bảo đảm là muội sẽ thích. Muội không chỉ thích mà dù ở đây cả đời cũng tình nguyện.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Giang Nam còn có nhiều nơi tuyệt hơn thế này, nàng đi khắp Giang Nam rồi nói cũng không muộn.
Phi Phụng nhìn Vệ Thiên Nguyên một lúc rồi nói:
- Này, hình như chàng có vẻ buồn bã không vui vậy, đang có tâm sự gì phải không?
- Đâu có!
- Chàng đừng giấu muội, muội nhìn thấy mà, vì gặp hai gã đại hán lúc nãy phải không?
- Hai gã đại hán đó có gì đáng để ta phải lo?
- Thế thì tại sao?
- Ta cũng không biết, ta có chút cảm giác càng gần quê hương thì lòng càng lo lắng.
Cách trả lời thế này thật chẳng ăn nhập vào đâu bởi lẽ gia hướng của Vệ Thiên Nguyên không phải là Giang Nam, vậy thì cảm giác “càng gần quê hương” của chàng là xuất phát từ đâu?
Phi Phụng vừa nghe thì hiểu ngay. Lòng lo lắng khi về gần đến cố hương là cảm giác chung mà người tha phương đều có, nhưng sự lo lắng của Vệ Thiên Nguyên là sợ nhân sự thay đổi chứ không phải sợ trùng quy cố hương. Từ Kim Lăng đến Dương Châu, lộ trình không quá hai ngày. Tuy Dương Châu không phải là gia hương của Vệ Thiên Nguyên nhưng tại Dương Châu có “người thân” của chàng. Một chết, một sống, người chết là Khương Tuyết Quân, người sống là Tề Tấu Ngọc.
Phi Phụng thầm nghĩ:
- “Dù chàng tin Khương Tuyết Quân đã chết thật nhưng Tuyết Quân tỷ tỷ vẫn sống trong lòng chàng. Bọn họ đã từng thề non hẹn biển, tình nghĩa sâu nặng nên sợ rằng còn trên cả sự “thân tình” thông thường. Huống hồ còn có một người thân mà tình như huynh muội của chàng - đó là Tề Tấu Ngọc. Người chết thì không nói, nhưng người sống vẫn còn đó, đến Dương Châu rồi thì dù lòng chàng quên được Khương Tuyết Quân song e rằng khó có thể đứng vững trước tình cảm của tiểu sư muội chàng. Hiện tại chàng chưa biết sự an bài của ta nên cũng khó tránh có cảm giác càng gần gia hương lòng càng lo lắng.
Sau khi ăn tối xong Phi Phụng thấy thần thái của Vệ Thiên Nguyên vẫn tư lự nên nói:
- Trăng đêm nay tuyệt quá, chỉ đáng tiếc là sáng mai phải rời khỏi nơi này rồi, chi bằng
Nghe lời ca ca, mau khóc một trận đi.
Lúc naà Tề Tấu Ngọc mói quay lại, chậm rãi nói:
- Huynh thỉnh cầu ta một chuyện chỉ là muốn ta khóc một trận phải không?
Sở Thiên Thư nói:
- Nhưng ta muốn sau khi khóc xong thì nàng sẽ bình tâm trở lại như ban đầu.
- Như ban đầu là như thế nào?
- Là một tiểu cô nương hoạt bát hồn nhiên.
- Chẳng phải huynh từng nói là muốn ta quên đi quá khứ đó sao?
- Quên quá khứ là quên đi những chuyện không vui, còn hiện tại ta rất mong thấy nàng vui vẻ hồn nhiên.
- Sao huynh không nói đơn giản rõ ràng một chút, huynh muốn ta quên đi một người phải không?
- Muốn quên đi một người là chuyện không dễ, nhưng...
- Nhưng huynh hy vọng là ta có thể từ từ quên người đó, đúng không?
Sở Thiên Thư không đáp mà chỉ khẽ gật đầu.
Tề Tấu Ngọc liền hỏi:
- Tại sao vậy?
Sở Thiên Thư nghĩ:
- “Nàng vẫn chỉ mơ mơ hồ hồ như thế, nếu không cảnh tỉnh nàng e rằng không xong.”.
Nghĩ đoạn chàng nói:
- Dù nàng có tưởng nhớ hắn thì sợ rằng từ nay về sau cũng khó gặp được hắn. Trừ phi nàng đi Côn Luân, nhưng Côn Luân sơn và Dương Châu cách nhau cả vạn dặm. Lộ trình xa vời vợi cũng không sao, chỉ có điều trên núi Côn Luân còn có Thượng Quan cô nương.
Từ Trung Nhạc chợt hỏi:
- Huynh quên Khương tỷ tỷ rồi sao?
Sở Thiên Thư nói:
- Ta và nàng không giống nhau.
Tề Tấu Ngọc hỏi lại:
- Có gì không giống? Không phải là huynh cũng vĩnh viễn không gặp được cô ta sao?
Sở Thiên Thư ngớ người, nói:
- Nàng nói cũng phải, ta với cô ta là tử biệt, còn nàng với hắn là sinh ly. Đây là điểm tương đồng. Nhưng...
Tề Tấu Ngọc hỏi tiếp:
- Nhưng gì nữa? Huynh không yêu Khương tỷ tỷ chăng?
Sở Thiên Thư thở dài rồi nói:
- Ta không phủ nhận ta từng ái mộ cô ta, nhưng chỉ là ái mộ mà thôi. Sau khi ta biết lòng cô ta chỉ có Vệ sư huynh của nàng thì ta không còn ý tưởng đó nữa. Ta và cô ta chẳng qua là nghĩa đồng môn, còn cô ta đối với Vệ sư huynh của nàng thủy chung như một, xưa nay chưa hề thay lòng.
Ý Sở Thiên Thư muốn nói Vệ Thiên Nguyên là một hán tử bạc tình nên không đáng để Tề Tấu Ngọc hoài niệm.
Tề Tấu Ngọc cũng ngầm thở dài trong lòng, nàng nghĩ:
- “Nguyên ca có phụ tình Khương tỷ tỷ hay không ta không biết. Nhưng từ trước đến giờ lòng chàng chỉ có mỗi một Khương tỷ tỷ mà thôi. Ôi, ta và Sở ca ca quả thật là đồng bệnh tương lân rồi.”.
Bất chợt nàng ngẩng đầu lên nói với Sở Thiên Thư:
- Huynh sai rồi! Nguyên ca trở về cũng tốt, không trở về cũng tốt, ta không hận chàng!
Nếu có hận thì cũng hận chính ta thôi! Hận ta là không khóc được một trận để phát tiết.
Dường như Sở Thiên Thư cảm nhận được ý nghĩa trong lời nói của nàng, chàng nói:
- Nàng... nàng hận chính mình à?
Tề Tấu Ngọc nói:
- Không sai, hận chính bản thân ta. Quá khứ của ta đúng như huynh nói là hồn nhiên vui vẻ nhưng kỳ thực đó là ấu trĩ. Nguyên ca luôn xem ta như một tiểu sư muội, nhưng ta lại cam lòng lưu luyến chàng. Năm ngoái, khi chàng đến Lạc Dương ngăn cản không cho Khương tỷ tỷ lấy Từ Trung Nhạc thì ta đã khóc trước mặt chàng mong chàng không nên đi làm chuyện đó, nhưng chàng lại không nghe lời khuyên của ta. Bây giờ chàng lại đi với Thượng Quan cô nương, ta biết là cũng không thể nào khuyên được chàng. Nhưng lần này ta không thể khóc được nữa.
Nói ra được tâm sự tích tồn trong lòng nên dù không khóc nhưng sắc diện của nàng đã bớt thâm trầm hơn trước rất nhiều.
Sở Thiên Thư hỏi:
- Nàng không hận người khác sao?
Tề Tấu Ngọc nói:
- Thật lòng mà nói thì ta cũng có chút hận Thượng Quan cô nương. Hận cô ta đã cướp Nguyên ca trong tay Khương tỷ tỷ.
Sở Thiên Thư nói:
- Ta không thể nói chữ hận đối với cô ta nhưng ta cũng có ít nhiều hoài nghi.
Tề Tấu Ngọc ngạc nhiên hỏi:
- Hoài nghi?
- Đúng vậy! Hôm đó chúng ta không tìm thấy cô ta nhưng lại gặp tiểu yêu nhân Vũ Văn Hạo của Bạch Đà Sơn tại chỗ ở của cô ta. Tại sao lại có sự ngẫu nhiên như thế?
- Phải chăng huynh hoài nghi cô ta và tiểu yêu nhân kia có sự cấu kết?
- Thượng Quan thế gia của cô ta vốn đứng giữa chính - tà. Bạch Đà Sơn chủ cũng là nhân vật ở Tây Vực nên việc tiểu yêu nhân kia hành sự theo chỉ thị của cô ta cũng không có gì lạ.
- Vậy kẻ nào cho chúng ta Bích Linh Đan?
- Cũng có khả năng là Thượng Quan cô nương. Cô ta chỉ thị tiểu yêu nhân đả thương chúng ta rồi ngầm cứu chúng ta. Như vậy, thứ nhất là có thể đưa chúng ta ra khỏi kinh sư để tránh việc nàng chọc tay vào chuyện giữa cô ta và Vệ Thiên Nguyên. Thứ hai, nếu âm mưu của cô ta bại lộ thì chúng ta cũng phải cảm kích ơn cứu mạng của cô ta.
Tề Tấu Ngọc cả kinh, nói:
- Nếu thật như lời huynh nói thì lòng dạ và mưu kế của cô ta thật là đáng sợ!
Kỳ thực Thượng Quan Phi Phụng không xấu như bọn họ tưởng tượng, nhưng phán đoán của bọn họ cũng có thể nói là đúng một phần nhỏ.
Tề Tấu Ngọc thở dài rồi nói tiếp:
- Xem ra để đoạt được người mình yêu thương thì Thượng Quan cô nương phí tâm không ít. Nhưng còn có một chuyện ta nghĩ không ra.
Sở Thiên Thư hỏi:
- Chuyện gì?
Tề Tấu Ngọc nói:
- Tại sao cô ta phải đưa linh cữu Khương tỷ tỷ về Tây Vực? Lẽ nào cô ta không sợ Vệ sư huynh nhìn vật mà nghĩ đến người? Ta không tin là Vệ sư huynh đã quên Khương tỷ tỷ, đặc biệt là Khương tỷ tỷ đã chết trong vòng tay chàng.
Sở Thiên Thư nói:
- Di thể của Tuyết Quân là do cô ta thu liệm, nhưng chưa chắc linh cữu được đưa về Tây Vực.
Từ Trung Nhạc hỏi:
- Thế huynh nói cô ta sẽ chôn cất Khương tỷ tỷ ở một nơi nào đó à? Nhưng trước sau gì Vệ sư huynh cũng sẽ hỏi đến chuyện đó. Bởi lẽ, nếu chàng không thể đích thân lo hậu sự cho Khương tỷ tỷ thì làm sao chàng yên tâm được?
Sở Thiên Thư nói:
- Đó là chuyện của bọn họ. Thượng Quan cô nương rất có khả năng ứng biến nên chắc chắn là cô ta sẽ có cách đối phó với Vệ sư huynh của nàng. Chúng ta bất tất phải vì cô ta mà lo chuyện không đâu.
Chàng dự đoán Thượng Quan Phi Phụng tất sẽ có cách ứng phó với Vệ Thiên Nguyên là rất chính xác. Nhưng chàng không thể nào ngờ rằng Thượng Quan Phi Phụng nói dối với Vệ Thiên Nguyên là linh cữu của Khương Tuyết Quân do chàng vận chuyển về Dương Châu.
Tề Tấu Ngọc khẽ gật đầu rồi nói:
- Huynh nói cũng phải, nhưng chỉ cần Thượng Quan cô nương yêu thương Vệ sư huynh và đem hạnh phúc cho chàng thì ta cũng không thể hận cô ta.
Qua sự khuyên giải của Sở Thiên Thư thì quả nhiên Tề Tấu Ngọc bớt đi ưu tư. Chưa đến Dương Châu nhưng sắc diện của nàng đã tươi cười rạng rỡ hẳn lên.
Vệ Thiên Nguyên và Thượng Quan Phi Phụng cải dung dịch mạo và mỗi người ôm lấy tâm sự của mình mà đồng hành đến Dương Châu. Tuy mỗi người đều có tâm sự nhưng cùng đồng hành nên cảm tình giữa hai người cũng tăng tiến từng ngày.
Vệ Thiên Nguyên rất thông thuộc chuyện trên giang hồ còn Thượng Quan Phi Phụng có kiến văn quảng bác hơn chàng nên hai người hết nói chuyện ân oán trên giang hồ thì nói sang chuyện kỳ nhân dị sĩ trong võ lâm. Nhờ vậy trên lộ trình không đến nỗi tẻ nhạt. Bình sinh Vệ Thiên Nguyên chưa từng kết giao một bằng hữu chân chính, chàng và Khương Tuyết Quân chỉ là Thanh Mai Trúc Mã lúc thiếu thời, sau khi xa nhau thì gặp ít xa nhiều. Lần này được cùng Phi Phụng vạn lý đồng hành tuy chưa thể nói là chàng đã yêu Phi Phụng nhưng cũng dần dần cảm thấy tình cảm thật đáng quý. Thậm chí có thể kết làm tri kỷ.
Chẳng mấy lúc bọn họ đã từ phương bắc đầy băng tuyết đến Giang Nam đầy ánh xuân quang ấm áp rồi. Lúc này chính là mùa trăm hoa đua nở, chim ca bướm lượn. Mùa này phương bắc đã tan băng nên những làn gió ấm áp của Giang Nam càng làm cho khách nhân như say như đắm. Cõi lòng băng giá của Vệ Thiên Nguyên cũng vô tình ấm áp trở lại theo cảnh sắc tuyệt đẹp của thiên nhiên.
Thật là:
“Xuân phong xuy đắc tình hoài nhiệt.
Cựu mộng như yêu mạc tái tầm.”.
Tạm dịch:
“Gió xuân thổi ấm lòng băng giá.
Mộng xưa như khói chớ nên tìm.”.
Hồi 9 : Thị Phi Nhiễu Loạn, Hỏi Ai Phân Giải
Hai người đã đặt chân đến Kim Lăng. Kim Lăng từng là kinh đô của sáu triều đại, long bàn hổ cứ (rồng cuộn hổ ngồi), khí tượng bất phàm. Phố thị phồn hoa thì khỏi cần phải nói cũng biết. Vệ Thiên Nguyên nhìn sắc trời thấy còn sớm, bèn nói:
- Chúng ta không cần tìm khách điếm ở khu thị tứ, ta đưa nàng đến một nơi bảo đảm nàng sẽ thích.
Thượng Quan Phi Phụng nói:
- Muội biết Kim Lăng là nơi chàng từng du ngoạn nên đương nhiên muội phải nghe theo sự chỉ dẫn của chàng. Chỉ đáng tiếc là chàng nóng lòng đến Dương Châu nếu không muội sẽ nhờ chàng đưa đi dạo chơi Kim Lăng vài ngày.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Danh lam thắng cảnh ở Kim Lăng rất nhiều, đáng để dạo chơi một chuyến. Đợi lúc từ Dương Châu quay về ta sẽ đưa nàng dạo chơi vài ngày. Nhưng nơi chúng ta sắp đi đến cũng là một danh lam của Kim Lăng.
Nói đoạn chàng dẫn Phi Phụng theo hướng Thủy Vân Môn vào thành, trong lúc hai người đang đi trên một đường phố phồn hoa thì phát hiện hai hán tử đang vội vàng băng ngang qua đường để đến một thư quán. Hai hán tử này rất quen, dường như bọn họ từng gặp nhau ở đâu đó.
Vệ Thiên Nguyên khẽ nói:
- Hình như hai hán tử này là hai gã đã theo dõi ta khi ta về thăm nhà cũ ở thành Bảo Định?
Phi Phụng nói:
- Không sai, muội cũng nhận ra bọn chúng. Chàng muốn nhân cơ hội này báo thù không?
Vệ Thiên Nguyên lắc đầu:
- Không cần, dù sao chúng ta cũng đã cải dung dịch mạo, bọn chúng không thể nhận ra được. Ta không muốn gây thêm sự, để bọn chúng đi thôi.
Phi Phụng trầm ngâm một lát rồi nói:
- Hai gã đại hán thô thiển này đến thư quán làm gì? Thật là kỳ quái!
Ngay lúc đó hai người bước qua thư quán, nàng liếc mắt nhìn vào thì thấy hai gã đại hán mua thiếp chúc mừng và nhờ chủ nhân thư quán viết giúp.
Vừa qua khỏi thư quán thì nàng nói ngay:
- Bọn chúng là thuộc hạ của Tiêu thế gia, như vậy không thể vô duyên vô cớ mà đến giang hồ. Không biết bọn chúng đến hội kiến với nhân vật nào?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Chúng ta không muốn gây sự với bọn chúng thì quan tâm chi đến việc bọn chúng hội kiến với nhân vật nào?
Vừa đi vừa nói hai người đã ra khỏi Thủy Vân Môn rồi, trước mắt là một hồ nước trong xanh, sen trong hồ tuy không nở rộ nhưng những tán lá xòe trên mặt nước càng làm tăng thêm vẻ đẹp của cảnh sắc. Hai bên hồ có lối đi với hai hàng liễu xanh rủ bóng, chính giữa có một khách điếm.
Thượng Quan Phi Phụng tán thưởng:
- Nơi này quả nhiên tuyệt đẹp! Tên gọi của hồ là gì vậy?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Nói ra tên hồ này nhất định nàng sẽ rất hứng thú.
- Tại sao?
- Vì tên hồ xuất phát từ tên một thiếu nữ xinh đẹp như nàng vậy.
- Khéo vẽ, nếu tướng mạo của cô ta chỉ bình thường như muội thì hậu nhân làm gì có thể nhớ đến cô ta. Nếu muốn so sánh thì chàng nên so sánh với sư muội của chàng mới đúng.
- Tề sư muội cũng rất đẹp nhưng vẫn chưa đủ để gọi là mỹ nhân. Tuy nhiên ta biết nàng muốn nói ai rồi.
Quả thực là Phi Phụng muốn nói đến Khương Tuyết Quân, nhưng lời vừa tới miệng thì nàng thay đổi. Nàng hối hận là không nên gợi cho chàng nhớ đến Khương Tuyết Quân nên vội mỉm cười, nói:
- Không cần đàm luận đến người thời này, hãy nói đến vị đại mỹ nhân thời xưa đi.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Thiếu nữ đó tên gọi Mạc Sầu, nghe nói là tuyệt đại giai nhân thời Nam Tề, cô ta sống bên hồ này, phương danh bay xa hấp dẫn không ít vương tôn công tử đến chiêm ngưỡng mỹ sắc của cô ta, do vậy mới có tên Mạc Sầu hồ.
Phi Phụng nói:
- Trời vẫn chưa tối, chúng ta dạo quanh hồ một vòng nhé?
Vệ Thiên Nguyên không tiện từ chối nên đành đưa nàng đi một vòng. Phi Phụng luôn miệng tán thưởng cảnh sắc tuyệt mỹ. Lòng tình rộn rã, lại hòa mình vào cảnh xuân phơi phới nên bất giác dung nhan của nàng cũng lộng lẫy hẳn lên mặc dù nàng đang hóa trang một thôn nữ.
Vệ Thiên Nguyên ngắm nhìn vẻ đẹp như hoa của nàng rồi buột miệng nói:
- Cảnh đã đẹp nhưng trông nàng càng đẹp hơn.
Phi Phụng khiêm tốn nói:
- Đâu có thể!
Rồi cười tươi như hoa và nói tiếp:
- Chàng đừng nghĩ quá tốt về muội, nếu có một ngày chàng phát hiện muội là một người xấu thì chàng sẽ thế nào?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Làm sao nàng có thể là người xấu?
Phi Phụng nói:
- Đa tạ chàng đã tin tưởng muội, nhưng chàng cũng biết là muội hành sự tùy hứng, không chừng ngày đó muội sẽ phạm sai lầm thật khiến chàng phải cho rằng đó là chuyện xấu không thể tha thứ được.
Vệ Thiên Nguyên mỉm cười, nói:
- Giữa ta và nàng không thể dùng hai chữ tha thứ! Sinh mạng của ta là do nàng cứu nên dù nàng phạm đại tội phải bị đày xuống địa ngục thì ta cũng cùng đi với nàng xuống địa ngục!
Giữa lúc nói cười thì hai người đã đi đến khách điếm. Đây là một tòa lữ xá theo hình thức viên lâm, trong hoa viên có giả sơn trì đường, đình đài lầu các. Phòng cho khách nhân trú ngụ cũng không giống như những khách điếm bình thường mà là những tiểu lâu phòng độc lập tọa lạc ở các nơi trong hoa viên.
Vệ Thiên Nguyên thuê một tiểu lâu phòng bên trong chuẩn bị đầy đủ vật phẩm thường dùng, ngoài việc dùng cơm ra thì không cần tiểu nhị kêu gọi gì cả để có thể bế môn như một tiểu gia đình vậy.
Phi Phụng buột miệng nói:
- Lữ xá như thế này thật là tuyệt, thảo nào chàng dám bảo đảm là muội sẽ thích. Muội không chỉ thích mà dù ở đây cả đời cũng tình nguyện.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Giang Nam còn có nhiều nơi tuyệt hơn thế này, nàng đi khắp Giang Nam rồi nói cũng không muộn.
Phi Phụng nhìn Vệ Thiên Nguyên một lúc rồi nói:
- Này, hình như chàng có vẻ buồn bã không vui vậy, đang có tâm sự gì phải không?
- Đâu có!
- Chàng đừng giấu muội, muội nhìn thấy mà, vì gặp hai gã đại hán lúc nãy phải không?
- Hai gã đại hán đó có gì đáng để ta phải lo?
- Thế thì tại sao?
- Ta cũng không biết, ta có chút cảm giác càng gần quê hương thì lòng càng lo lắng.
Cách trả lời thế này thật chẳng ăn nhập vào đâu bởi lẽ gia hướng của Vệ Thiên Nguyên không phải là Giang Nam, vậy thì cảm giác “càng gần quê hương” của chàng là xuất phát từ đâu?
Phi Phụng vừa nghe thì hiểu ngay. Lòng lo lắng khi về gần đến cố hương là cảm giác chung mà người tha phương đều có, nhưng sự lo lắng của Vệ Thiên Nguyên là sợ nhân sự thay đổi chứ không phải sợ trùng quy cố hương. Từ Kim Lăng đến Dương Châu, lộ trình không quá hai ngày. Tuy Dương Châu không phải là gia hương của Vệ Thiên Nguyên nhưng tại Dương Châu có “người thân” của chàng. Một chết, một sống, người chết là Khương Tuyết Quân, người sống là Tề Tấu Ngọc.
Phi Phụng thầm nghĩ:
- “Dù chàng tin Khương Tuyết Quân đã chết thật nhưng Tuyết Quân tỷ tỷ vẫn sống trong lòng chàng. Bọn họ đã từng thề non hẹn biển, tình nghĩa sâu nặng nên sợ rằng còn trên cả sự “thân tình” thông thường. Huống hồ còn có một người thân mà tình như huynh muội của chàng - đó là Tề Tấu Ngọc. Người chết thì không nói, nhưng người sống vẫn còn đó, đến Dương Châu rồi thì dù lòng chàng quên được Khương Tuyết Quân song e rằng khó có thể đứng vững trước tình cảm của tiểu sư muội chàng. Hiện tại chàng chưa biết sự an bài của ta nên cũng khó tránh có cảm giác càng gần gia hương lòng càng lo lắng.
Sau khi ăn tối xong Phi Phụng thấy thần thái của Vệ Thiên Nguyên vẫn tư lự nên nói:
- Trăng đêm nay tuyệt quá, chỉ đáng tiếc là sáng mai phải rời khỏi nơi này rồi, chi bằng

