watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 18 - Ảo Kiếm Linh Kỳ
Home >
Tìm kiếm

Ảo Kiếm Linh Kỳ

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 21:38

Nhạc.
Nguyên Khương Tuyết Quân không hề rời mắt khỏi Từ Trung Nhạc, do vậy khi Từ Trung Nhạc trà trộn vào đám loạn quân bỏ chạy thì lập tức bị nàng phát hiện. Nàng tuốt kiếm đuổi theo và quát lớn:
- Từ Trung Nhạc, tội ác của ngươi tày trời, ngươi còn muốn chạy sao?
Từ Trung Nhạc cước bộ loạng choạng chẳng hiểu vì tâm hoang mang hay vì lẽ gì mà bỗng nhiên lão vấp vào đá rồi ngã nhào tới trước, Khương Tuyết Quân đắc ý xuất một chiêu Bạch Hồng Quán Nhật đâm thẳng vào lưng Từ Trung Nhạc. Thế nhưng chỉ nghe “choang”.
một tiếng, hình như mũi kiếm của nàng không phải đâm vào da thịt. Ngay lúc đó bỗng nhiên Từ Trung Nhạc phản thủ chụp vào hổ khẩu tay của Khương Tuyết Quân, khiến trường kiếm của nàng rời tay văng ra đất và nàng cũng lọt vào tay đối phương.
Thì ra Từ Trung Nhạc có mặc nhuyễn giáp trong người, lão tự biết kiếm thuật của lão không phải là đối thủ của Khương Tuyết Quân nên cố ý giả té ngã và chịu một chút thương thế để dụ địch. Và trong lúc xuất kỳ bất ý thì xuất thủ khống chế đối phương. Ba mươi sáu đường cầm nả thủ cận chiến vốn là sở trường của Từ Trung Nhạc nên quả nhiên lão vừa xuất thủ đã thành công ngay.
Nhuyễn giáp tuy bị trường kiếm đâm thủng một lỗ nhưng thương thế không nặng lắm.
Từ Trung Nhạc nén đau, lão cười ha hả rồi nói:
- Tuyết Quân, nàng cũng thật là lang độc, muốn sát hại cả phu quân của mình. Hì hì, chỉ cần nàng đồng ý cùng ta về Lạc Dương bái đường thành thân thì ta có thể tha thứ tất cả.
Khương Tuyết Quân phẫn hận đến độ hai mắt trắng bạch, cơ hồ như muốn ngất xỉu.
May thay, tràng cười của Từ Trung Nhạc vừa dứt thì Vệ Thiên Nguyên cũng phóng tới nơi.
Hai tên thuộc hạ của Tiêu Chí Dao xông lên trước ngăn chận nhưng bị chàng cho một chưởng văng ra xa ba trượng.
Vệ Thiên Nguyên lạnh lùng quát:
- Ta đã thọ thương nhưng không phải vì thế mà không thể giết người. Kẻ nào không tin thì cứ thử xem.
Lúc này, trước uy lực Ảo Kiếm Linh Kỳ của Thượng Quan Phi Phụng thì người của Tiêu Chí Dao đã chạy hết bảy tám phần mười. Bọn còn lại thấy Vệ Thiên Nguyên dũng mãnh như vậy thì không dám xả thân vì Từ Trung Nhạc, Vệ Thiên Nguyên trừng mắt nhìn Từ Trung Nhạc rồi quát lớn:
- Thả Tuyết Quân ra!
Từ Trung Nhạc không một chút khẩn trương, lão thong thả nói:
- Nếu ngươi muốn Khương Tuyết Quân sống thì lập tức lui bước, bằng không dù ngươi có giết chết ta thì ngươi cũng chỉ đoạt được thi thể của nàng mà thôi.
Vệ Thiên Nguyên tức đến ói máu nhưng nhất thời chẳng biết phải làm thế nào. Bởi lẽ đánh chuột thì chàng sợ vỡ đồ nhà. Nào ngờ trong lúc bí thế thì bỗng nhiên lại có một chuyện không ngờ phát sinh. Từ Trung Nhạc đang dương dương đắc ý cười ha ha thì chẳng biết thế nào tiếng cười của lão chợt im bặt. Cơ nhục trên mặt lão bắt đầu biến hình đổi dạng trông rất khủng khiếp:
- Ngươị.. ngươi khá lắm...
Lão nói chưa hết câu thì song thủ buông ra và lập tức ngã người ra đất, tứ chi chỏng gọng lên trời. Song mục vẫn mở trừng trừng, thần thái đầy vẻ kinh hãi, hình như lão không dám tin chuyện vừa phát sinh trên thân thể của lão.
Khương Tuyết Quân nhìn lên trời xá lạy và nói:
- Phụ thân, anh linh của người có thể yên nghỉ rồi, tiểu nữ đã báo được thù cho người.
Sự tình biến hóa ly kỳ như vậy khiến ai nấy không ngờ kẻ phải chết là Từ Trung Nhạc.
Bỗng nhiên nghe Đường Hy Vũ kêu lên:
- Cao minh! Cao minh! Đây là độc châm của Tiêu gia phải không?
Hắn không chỉ danh nhưng quần hùng đều biết hắn muốn hỏi Khương Tuyết Quân. Và đương nhiên Khương Tuyết Quân có quyền không trả lời. Thì ra nàng có tàng trữ độc châm trong móng tay, thừa cơ hội Từ Trung Nhạc đắc ý, nàng bất ngờ đâm vào Kiên Tĩnh huyệt của lão.
Lúc này thần trí của Vệ Thiên Nguyên mới an định, sau mấy phen kinh hãi thì giờ đây song cước của chàng dường như không muốn nghe theo sự điều khiển nữa. Nhất thời chàng vui mừng kêu lên hai tiếng “Tuyết Quân” rồi không biết phải nói gì nữa.
Khương Tuyết Quân không trả lời chàng, nàng chỉ tay vào thi thể của Từ Trung Nhạc tựa như muốn nói:
- Chàng không muốn xem thử sao?
Vệ Thiên Nguyên chợt tỉnh ngộ, chàng vội bước lên trước cởi áo của Từ Trung Nhạc ra xem thì thấy đầu vai của lão ta có dấu răng hình mặt nguyệt. Mười ba năm trước, phụ thân của Vệ Thiên Nguyên bị một toán người lai lịch bất minh vây kích (sau này mới biết là cao thủ môn hạ của Tiêu thế gia), khi đó Vệ Thiên Nguyên mới chỉ là một hài tử mười tuổi.
Chàng muốn giúp phụ thân mình nhưng bị một người bịt mặt chặn lại, trong lúc giẫy thoát chàng đã cắn vào đầu vai người này.
Sau khi học võ ở Tề gia xong, chàng bỏ ra mấy năm để tìm hiểu điều tra mới có được một số manh mối, tổng hợp những manh mối đó lại và phán đoán thì người bịt mặt kia có khả năng là Từ Trung Nhạc. Sở dĩ lão ta bịt mặt là vì lão vốn là bằng hữu với phụ thân Vệ Thiên Nguyên, những cao thủ kia là do lão dẫn đến.
Hiện tại những dấu răng lại xuất hiện trước mặt Vệ Thiên Nguyên, nghĩa là sự phán đoán của chàng đã được minh chứng. Chàng vừa vui mừng vừa bi phẫn, hai giọt lệ bất giác tuôn rơi.
Chàng nói:
- Không sai, quả nhiên là cừu nhân bán đứng phụ thân ta. Tuyết Quân, nàng đã báo được thù cho lệnh tôn và ta cũng báo được thù cho gia phụ rồi.
Bỗng nghe Tuyết Quân kêu lên:
- Nguyên ca, muội thành thật xin lỗi nhé!
Vệ Thiên Nguyên không hiểu gì cả, nói:
- Tuyết Quân, nàng nói gì vậy? Ta cảm ơn nàng không kịp nữa là! Chúng ta đi nhé?
Khương Tuyết Quân nói:
- Thượng Quan cô nương đang đợi chàng đấy. Cô ta là người vừa đồng cam cộng khổ sinh tử với chàng, chàng nên qua với cô ta đi.
Nhất thời Vệ Thiên Nguyên chưa thể hiểu được ý nên chàng nói:
- Ta biết Thượng Quan cô nương cũng từng giúp nàng, cô ta là hảo bằng hữu của chúng ta, chúng ta cùng đi thôi.
Nói đoạn chàng quét mục quang nhìn ra thì thấy Thượng Quan Phi Phụng đang từ vị trí “miệng sư tử” bên dưới Bí Ma Nhai đi qua chỗ bọn chàng. Khương Tuyết Quân vẫn đứng yên bất động.
Vệ Thiên Nguyên ngạc nhiên kêu lên:
- Này, nàng làm sao thế? Nàng... nàng thọ thương rồi chăng?
Chàng là một đại hành gia về võ học, nên vội nắm tay bắt mạch cho Tuyết Quân, tuy kinh mạch có phần hư nhược nhưng chàng không thấy nàng có hiện tượng gì là thọ thương cả.
Bỗng nghe Khương Tuyết Quân nói với giọng buồn bã:
- Nguyên ca, chàng nghe muội nói đây. Chàng có chỗ đi của chàng, muội cũng có chỗ đến của muội.
Vệ Thiên Nguyên ngẩn người, chàng nói:
- Nàng nói thế là ý gì? Nàng và ta trải qua bao nhiêu gian khổ, khó khăn lắm mới báo được thù để có sự đoàn viên ngày hôm nay. Từ nay về sau chúng ta vĩnh viễn không phải xa nhau nữa.
Cảm tình bị dồn nén nhiều năm đột nhiên tuôn ra như thác lũ phá bờ rào cản, bất giác chàng không nén được xúc động nên ôm Tuyết Quân vào lòng trước sự chứng kiến của quần hùng.
Khương Tuyết Quân đỏ bừng hai má, vội nói:
- Nguyên ca, đa tạ chàng. Nghe chàng nói như thế, muộị.. muội rất hoan hỉ, rất... rất sung sướng! Thượng Quan tỷ tỷ, muội giao lại chàng cho tỷ tỷ đấy.
Lúc này trời đã sáng rõ và Phi Phụng cũng đã bước đến bên cạnh họ. Đột nhiên sắc diện của Tuyết Quân trở nên tái nhợt, Vệ Thiên Nguyên nắm chặt tay nàng nhưng cảm thấy lạnh như băng. Phi Phụng vội chạy lại xem kỹ thì thấy nơi ấn đường (điểm giữa hai đầu lông mày) của nàng ẩn hiện một lớp hắc khí.
Vệ Thiên Nguyên cả kinh thốt không nên lời.
Phi Phụng vội lớn tiếng gọi:
- Đường nhị công tử, mau lại đây! Mau lại đây!
Lúc này Vệ Thiên Nguyên mới tỉnh ngộ, chàng hiểu rằng Đường gia ở Tú Xuyên là Thiên hạ đệ nhất dụng độc, bọn họ thiên về việc dụng độc thì cũng tất thiện việc giải độc.
Mà Đường nhị công tử lại là bằng hữu tâm giao của chàng.
Đường Hy Vũ vừa bước đến thì Vệ Thiên Nguyên vội nói:
- Đường huynh, cô ta bị trúng độc phải không? Xin Đường huynh cứu giúp cô ta với!
Đường Hy Vũ chỉ liếc nhìn qua rồi lắc đầu nói:
- Muộn rồi!
Vệ Thiên Nguyên kêu lên:
- Cái gì muộn?
Đường Hy Vũ nói:
- Đây là độc dược hợp luyện từ gan khổng tước (chim công) và Hắc Tâm Lan, nếu vừa vào miệng mà được phát hiện ngay thì may ra còn có hy vọng vãn hồi. Nhưng cô ta đã uống quá lâu rồi, xin lỗi tại hạ vô năng.
Vệ Thiên Nguyên thộn người như pho tượng, hồn phách dường như đã lìa thân.
Phi Phụng lắc mạnh chàng và kêu:
- Vệ đại ca, chàng tỉnh lại đi! Người chết cũng đã chết, chàng phải bảo trọng mình chứ?
Đối với mọi việc xung quanh, Vệ Thiên Nguyên dường như không nghe thấy nữa. Tuy thân thể còn sống nhưng tâm hồn như theo Khương Tuyết Quân rồi. Do vậy sự lay tỉnh của Phi Phụng làm sao có tác dụng với chàng?
Phi Phụng vội chạy lại ôm lấy chàng thì thấy thân thể cứng đơ, tứ chi cũng dần dần lạnh buốt. Nàng vốn là một người rất có chủ ý nhưng lúc này đã mất đi sự bình tỉnh.
Thang Hoài Nghĩa bước đến và nói:
- Đáng tiếc là võ công của Tiễn nhị tiên sinh đã bị phế!
Tuy trong lúc hoang mang nhưng Phi Phụng vẫn hiểu được hàm ý câu này. Vệ Thiên Nguyên bị thương bởi Hàn Băng chưởng mà Tiễn nhị tiên sinh lại kiêm thông cả nội công hai phái chính tà, đối với thương thế của Hàn băng chưởng, ngoài Mộ Dung Thùy ra thì Tiễn nhị tiên sinh cũng trị được. Nhưng đáng tiếc là lão đã dùng nội công còn lại của mình để trị thương cho sư huynh của lão rồi. Do đó, câu nói của Thang Hoài Nghĩa cũng bằng không.
Đường Hy Vũ nói:
- Hắn trúng Hàn băng chưởng không phải là nặng, nhưng cũng không nhẹ. Chỉ có điềụ..
có điềụ..
Thượng Quan Phi Phụng như nắm được tia hy vọng, kêu lên:
- Đường nhị công tử, công tử nghĩ giúp biện pháp đi!
Đường Hy Vũ thở dài rồi nói:
- Bản thân hắn không muốn sống thì tại hạ làm sao nghĩ ra phương pháp?
Thì ra với trình độ nội công của Vệ Thiên Nguyên, nếu có người kiêm thông nội công tâm pháp thượng thừa của hai phái chánh tà cứu chữa cho chàng thì còn có hy vọng. Nhưng trước tiên bản thân chàng cần phải có ý chí cầu sinh mới có thể phối hợp được.
Giữa lúc Đường Hy Vũ thở dài thì bỗng nhiên nghe Vệ Thiên Nguyên kêu lên:
- Tuyết Quân!
Rồi lảo đảo ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Cũng chẳng biết qua bao lâu, Vệ Thiên Nguyên bắt đầu có tri giác trở lại. Chàng cảm nhận hình như mình đang nằm trên mặt đất nhưng không biết ở nơi nào. Tuy nói là có một chút cảm giác nhưng người vẫn đang trong cảnh mộng. Mộng cảnh mê ly và trong cảnh mê ly đó có cả Khương Tuyết Quân. Nàng đang nhìn chàng mỉm cười tươi như hoa nhưng bỗng nhiên lại biến thành một thi thể toàn thân đầy huyết tươi. Chàng giật mình kêu to một tiếng rồi mở bừng mắt ra. Trước mắt chàng có một người, người này đang dùng khăn bông tẩm nước lau mặt cho chàng.
- Nguyên ca, chàng tỉnh rồi à?
Thiếu nữ vui mừng kêu lên.
Vệ Thiên Nguyên gọi:
- Tuyết Quân, Tuyết Quân! Nàng không phải rời ta nữa, không phải rời ta nữa!
Thiếu nữ bất giác thở dài, ôi, nàng không phải là Khương Tuyết Quân mà là Thượng Quan Phi Phụng.
Thật là:
“Hảo mộng há kỳ thành ác mộng.
Cựu nhân hoán liễn biến tân nhân.”.
Tạm dịch:
“Mộng đẹp bỗng nhiên thành ác mộng.
Người cũ nay đổi người mới rồi.”.
Hồi 7 : Cảnh Hoán Tình Di, Hoài Mong Bạn Cũ
Thượng Quan Phi Phụng thở dài rồi nói:
- Người chết không thể hồi sinh, Vệ ca, chàng không hiểu sao?
Vệ Thiên Nguyên tròn xoe song mục, thần thái hoang mang, hỏi:
- Nàng nói cái gì, ai chết?
Phi Phụng nói:
- Khương tỷ tỷ đã chết ba ngày rồi!
Vệ Thiên Nguyên kêu lên:
- Ta không tin, ta không tin! Nàng lừa ta, nàng lừa ta! Vừa rồi ta còn trông thấy nàng mỉm cười với ta!
Phi Phụng buồn bã nói:
- Vệ ca, mộng của chàng cũng nên tỉnh lại thôi! Tuyết Quân tỷ tỷ chẳng phải đã chết trong vòng tay chàng đó sao?
Vệ Thiên Nguyên dần dần nhớ trở lại và cảm thấy lòng đau như cắt.
Phi Phụng nói tiếp:
- Đừng nghĩ mông lung nữa Vệ ca, chàng nghe muội nói nè, chàng cần phải phấn chấn lên để đối diện... đối diện vớị..
Vệ Thiên Nguyên lại kêu lên:
- Không, không, trước tiên ta cần hỏi nàng... hỏi nàng...
Phi Phụng nói:
- Chàng nghỉ ngơi một lát rồi hãy nói. Điều gì chàng muốn biết, muội sẽ nói cho chàng biết.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Ta muốn biết ngay bây giờ! Nàng nói là Khương Tuyết Quân đã chết trong vòng tay của ta, thế tại sao nàng lại phân ly chúng ta? Hiện giờ cô ta ở đâu? Cô ta ở đâu?
Phi Phụng bình thản nói:
- Cô ta đã chết rồi, bọn muội làm sao để người chết ở lâu bên cạnh chàng được? Tuyết Quân tỷ tỷ đã sớm nằm trong quan tài rồi!
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Không, không! Cô ta chết rồi ta cũng ở chung với cô ta!
Đến đây thì hai hàm răng chàng lại gõ cầm cập vào nhau.
Phi Phụng cảm thấy lòng đau như cắt, xúc động nói:
- Ôi, hàn độc trong người chàng lại phát tác rồi, nếu chàng cứ như thế này thì chàng sẽ chết mất!
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Ta chết thì càng tốt...
Chàng chưa nói hết câu thì âm giọng đã tắc nghẽn.
Phi Phụng lấy một viên dược hoàn cạy miệng chàng bỏ vào, rồi đưa song chưởng áp vào ngực chàng. Một cảm giác lạnh buốt như chạm vào băng nhưng nàng vẫn cố gắng chịu đựng.
Nàng chậm rãi vận nội công tâm pháp bản môn truyền chân khí vào thân thể Vệ Thiên Nguyên.
Hồi lâu sau Phi Phụng buông song chưởng xuống và nói:
- Vệ ca, trình độ nội công của chàng vốn thâm hậu hơn muội nhiều, muội biết là chàng đã luyện Đại Châu Thiên Thổ Nạp Pháp của Mặc Vận Huyền Công, chàng thử kết tập chân khí vào đan điền xem.
Vệ Thiên Nguyên không có phản ứng, dường như chàng không còn nghe thấy gì.
Phi Phụng vừa giúp chàng đẩy chân khí qua kỳ kinh bát mạch vừa nói:
- Hôm đó chàng hôn mê bất tỉnh nên muội đành cõng chàng hạ sơn. Vương Điện Anh tiền bối đã chuẩn bị sẵn một cỗ xa mã dưới chân núi, ngựa chạy không nghỉ vài ngày mới thoát khỏi truy binh. Muội cần tìm một nơi cho chàng dưỡng thương nhưng truy binh vẫn ở phía sau, khoảng cách tuy đã xa nhưng dừng lại thì không được.
Cũng may Vương tiền bối đưa ra chủ ý, lão ta biết ngọn núi này có ngôi cổ miếu hoang phế ít người qua lại nên bảo muội đưa chàng đến đây dưỡng thương. Còn lão tự đánh xe đi qua một ngả đường khác để đánh lừa bọn truy binh.
Nơi này cách kinh sư khoảng ba trăm dặm và chàng hôn mê ba ngày ba đêm mới tỉnh lại.
Trước mắt tuy tạm thời thoát khỏi truy binh nhưng vẫn chưa hết nguy hiểm. Thuộc hạ có năng lực của Tiêu Chí Dao rất nhiều, vạn nhất bọn chúng lùng đến nơi này thì một mình muội quyết không thể đối phó nổi. Vệ ca, chàng phải mau mau lành lại thì mới có thể thoát khỏi hiểm cảnh.
Sở dĩ nàng phí lời nói nhiều như vậy là muốn Vệ Thiên Nguyên phấn chấn trở lại, chí ít là cũng khơi cho chàng ý chí cầu sinh. Nào ngờ Vệ Thiên Nguyên thân đã như tượng gỗ còn tâm thì đã lạnh như tro tàn. Đối với những lời tâm huyết của Phi Phụng, chàng chẳng hề có chút phản ứng gì.
Khi rời kinh sư, Phi Phụng đã chuẩn bị lương thực đủ cho hai người dùng mười ngày, nàng dụng hạt kê nấu cháo rồi đút cho Thiên Nguyên như chăm sóc cho người đại bịnh vậy.
Nhưng đáng tiếc, lương thực chỉ giúp cho chàng kéo dài hơi thở tàn chứ không thể khiến chàng hồi phục một hai phần sinh khí. Thậm chí chàng cũng không muốn nói. Ngày thứ hai, ngày thứ ba tình hình vẫn như vậy.
Sáng ngày thứ tư, Phi Phụng nói với chàng:
- Vệ ca, chàng cứ một mực cố chấp như vậy là
<<1 ... 1617181920 ... 47>>

Tag:

Ảo,Kiếm,Linh,Kỳ

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Âm Dương Thần Chưởng
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ảo Kiếm Linh Kỳ
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ân Thù Kiếm Lục
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ác Thủ Tiểu Tử
[ 4705 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 2161