Truyện Anh Sẽ Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
">: Chắc đến trễ rồi.
[Hiện tại"> [963">: Cuộc thi quan trọng thế này mà cũng đến trễ được à.
[Hiện tại"> [Không mặc quần thật quá sảng khoái">: Còn mười phút nữa mà, lo cái gì chứ, cao thủ hàng đầu luôn xuất hiện cuối
cùng mà.
Bảy giờ năm mươi lăm.
Vi Vi phớt lờ mọi cuộc bàn tán, lặng lẽ để lại lời nhắn cho Nại Hà: “Muội đang ở trước sân đấu NPC, huynh đến thẳng đây là
được.”
Cuộc thảo luận của những người bàng quan vẫn đang tiếp diễn.
[Hiện tại"> [Đinh Đinh Đào">: Còn có mấy phút thôi, sao vẫn chưa đến nhỉ?
[Hiện tại"> [Hỏa Tiễn Quy 1.0">: Không phải là không đến đó chứ?
[Hiện tại"> [Búp bê ngốc nghếch">: Khỉ thật, chẳng lẽ lại tái diễn chuyện kia, cặp này cũng sắp ly hôn?
[Hiện tại"> [daydreamer">: Làm gì, nếu ly hôn thì Lô Vĩ Vi Vi còn đứng đây à?
[Hiện tại"> [Sét kêu oái oái">: Ta nói, Lô Vĩ Vi Vi chắc sẽ không bị bỏ rơi nữa đó chứ!
Tám giờ.
Bạn bè gửi tin nhắn đến hỏi thăm càng lúc càng nhiều, Vi Vi tắt từng cái một đi, cuối cùng, nhẹ nhàng bấm chuột, tắt cửa sổ tên
Nại Hà.
Đám người dần dần tản đi.
[Hiện tại"> [Cả đời ế vợ">: Đi thôi đi thôi, lão đây rầu quá.
[Hiện tại"> [Ngưng Triệt">: Cứ tưởng hôm nay được xem một trận PK tuyệt vời chứ, cũng may mà chưa mua vé.
[Hiện tại"> [Cỏ đuôi chó">: Thật chẳng ra làm sao, không thi thì sao không rút lui sớm đi, tự nhiên lại nhường không chức quán
quân cho người ta, khinh thường.
[Hiện tại"> [jager">: Không thể nói thế được, nếu không phải là Lô Vĩ Vi Vi và Nhất Tiếu Nại Hà, kênh chúng ta chưa chắc lọt vào
trận chung kết đâu.
[Hiện tại"> [Lãng Mạn">: Đợi xem đã, còn ba phút chuẩn bị mà, vào sân đấu trong ba phút ấy vẫn được thi.
[Hiện tại"> [Tháng Bảy">: Chắc là không đến đâu, haizzz, tôi thấy Lô Vĩ đáng thương quá.
Tám giờ hai phút.
Vi Vi nhấn vào sân NPC, muốn một mình vào sân đấu, nhưng NPC nhắc nhở: Bạn phải cùng phu quân của mình vào sân đấu.
Tám giờ ba phút.
Hệ thống phát công cáo, tuyên bố do Nhất Tiếu Nại Hà và Lô Vĩ Vi Vi từ bỏ quyền thi đấu, nên chức quán quân của cuộc thi
phu thê PK lần này do một cặp phu thê ở kênh khác đoạt được.
Tám giờ ba phút.
Vi Vi rút lui khỏi game.
********************
“Tớ thấy Vi Vi hai hôm nay kỳ quặc lắm.”
Trong phòng ký túc ban đêm, Hiểu Linh liếc nhìn Vi Vi đang đeo tai nghe bò ra trên giường, nhìn máy vi tính mà không biết nên
làm gì, rồi nói vẻ như suy nghĩ lung lắm.
“Thường thôi, sắp thi rồi mà, trước mỗi kỳ thi học kỳ cậu ấy đều trở thành quái thú.” Nhị Hỷ vừa đáp lời, vừa cắm cúi tô ô đánh
dấu lựa chọn.
“Cậu ấy không chơi game kìa.”
“Thường thôi, bây giờ mà chơi game thì không lấy nổi học bổng, mà học bổng không có thì học kỳ sau cậu ấy hết tiền chơi
game.” Nhị Hỷ tiếp tục tô tô tô, không ngừng bút, miệng cũng không ngừng, “Ta nói, cậu còn rảnh mà lo cho Vi Vi à, hôm trước còn
có điệu bộ nước mắt lưng tròng nữa, Đại Chung thế nào rồi?”
“Không sao rồi, đáng đời anh ta, sư huynh năm cuối người ta tổ chức tiệc tùng tốt nghiệp, thế mà cũng mặt dày đi theo, hay
ghê chưa, xảy ra chuyện rồi đó.”
Hiểu Linh nói đến đây bèn nổi quạu, gạt Vi Vi sang một bên, chuyển sang nói về bạn trai mình.
Vi Vi đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình tất nhiên là không biết cô đã bị bạn cùng phòng bàn tán một lượt, lúc này đây
cô đang mải mê xem video clip Nữ Hiệp Cướp Chồng. Hai hôm nay không vào game, không đọc sách thì lại xem clip hết lần này
đến lần khác, có lúc rõ ràng không muốn nhưng trong đầu cứ luẩn quẩn, cuối cùng không nhịn nổi lại mở ra xem. Trong lòng luôn
có một tâm tư nặng nề khó chịu mà xua mãi không đi, dường như chỉ xem clip này mới cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.
Hoặc phải nói, chỉ khi nhìn thấy bóng hình ấy.
Nhất Tiếu Nại Hà.
Nhất Tiếu Nại Hà.
Trong lòng thầm nhắc đến tên này, Vi Vi nhìn màn hình đến xuất thần.
Trên màn hình, Bạch Y Cầm Sư đang đứng cô đơn trên đỉnh Lạc Hà, trong tiếng nhạc bình thản nhưng dồn nén, bóng anh tỏ rõ
cô độc nhưng hiên ngang, Vi Vi nhìn mãi mãi nhìn mãi, tự nhiên lại liên tưởng đến chính mình đứng cô độc ở trước NPC hôm ấy, có
lẽ chắc cũng cùng một tâm trạng.
Tâm trạng lúc ấy, chắc là bối rối nhỉ!
Không phải tức giận vì bị thất hẹn, cũng không phải tiếc nuối vì không được dự thi, mà là một sự hoảng hốt do chờ đợi và gấp
gáp, những giây phút cuối cùng, cô chỉ nghĩ được một thứ…
Sao Nại Hà lại không đến?
Có khi nào, sau này anh sẽ không đến nữa không?
Trên mạng có quá nhiều quá nhiều cuộc chia ly không từ mà biệt, chẳng lẽ Nại Hà cũng biến mất theo cách này ư?
Và những ngày này, mỗi lần cô không kiềm được phải xem đoạn video clip đó, trong đầu lại nghĩ – có lẽ nào, đoạn video clip
này là chứng cứ duy nhất của lần quen nhau giữa cô và Nại Hà cho những ngày tháng dài đằng đẵng sau này…
Haizzz ~ ~ ~ ~ ~
Vi Vi mệt mỏi nằm nhoài ra giường, cảm thấy bất lực với chính mình.
Chung quy là cô bị làm sao mới nảy ra trò liên tưởng kỳ quặc lạ lùng lại lộn xộn bát nháo thế này? Nại Hà có lẽ chỉ bận việc mà
không đến được thôi, tại sao cô phải nghĩ nghiêm trọng đến thế. Vả lại, Nại Hà rốt cuộc có biến mất hay không thì chỉ cần bây giờ
vào game xem thử là được rồi, tại sao cô không làm được ~ ~ ~
Dằn vặt với những ý nghĩ lung tung ấy, câu chuyện của Nữ tặc lại về đến hồi kết, trong tiếng nhạc u sầu, Bạch Y Cầm Sư và
Hồng Y Nữ Hiệp đã nhạt nhòa…
Vi Vi chùi chùi khóe mắt, hay lắm mạnh mẽ lắm, cô lại xem clip đến chảy cả nước mắt rồi, nói thật là đoạn clip này lần đầu xem
còn thấy xúc động, nhưng về sau xem nhiều rồi thì cũng tê liệt thôi.
Nhưng bây giờ lại…
Ngẩn ngơ ngắm Bạch Y Cầm Sư toát ra vẻ phóng khoáng trên màn hình, trong lòng Vi Vi lướt qua một tia sáng tỏ - một cách
chậm chạp, lặng lẽ nhưng vô cùng tỉnh táo…
Tiêu rồi tiêu rồi, cô lại đa sầu đa cảm thế này.
Tiêu rồi…
Hình như cô, đã thích một người mất rồi.
CHƯƠNG 20: HUYNH BIẾT
Thời gian gửi đi là vừa nãy thôi, dường như cùng với lúc cô lên mạng, trong thư chỉ ngắn gọn có mấy chữ:
“Vi Vi, đến chỗ huynh đi.”
Vi Vi đến tận năm hai mươi tuổi, lần đầu phát hiện thì ra mình là người ngoài hành tinh - -
Lại ở Sao Con Rùa nữa chứ.
Gọi là người ở Sao Con Rùa, tức là hễ cứ gặp chuyện là rụt cổ lại, biểu hiện cụ thể là, lại hai ngày nữa trôi qua, cô vẫn không
lên mạng chơi game!
…
…
Nhất định là cô bị người hành tinh kỳ cục đó chiếm lĩnh rồi = =
Haizzz ~ ~ ~
Nói theo lý thì, cô đã hiểu suy nghĩ của mình rồi, tiếp theo sau phải là chạy ngay vào game úp úp mở mở lừa phỉnh để câu luôn
Đại Thần mới đúng, dù gì cô chưa chồng, Đại Thần cũng chưa vợ, chẳng có gì vướng mắc cả ~ ~ (Đại Thần độc thân thì chuyện
này Vi Vi biết từ lâu rồi, thứ nhất là anh bị bọn Ngu Công gọi là độc thân suốt kiếp; thứ hai à, trước khi kết hôn Vi Vi đã hỏi thẳng
anh rồi. Khi đó hỏi câu này cũng chẳng có mưu đồ gì, chỉ là vấn đề đạo đức của bạn Vi Vi từ nhỏ đã cao, cho dù mọi người cho là
game vô hại, cô cũng không muốn có dính líu gì đến người đã có bạn gái hoặc đã kết hôn cả.)
Vậy nhưng, cô cứ chần chừ băn khoăn mãi mà không lên mạng, còn làm một số chuyện bất bình thường, chẳng hạn như, tua đi
tua lại để nghe lời thoại mà Đại Thần đã nói trong đoạn video clip kia…
Tự Vi Vi cũng kinh ngạc bởi hành động kỳ quặc của mình, cũng may cô nghĩ ra rất nhanh một lý do cho mình – Lần đầu tiên yêu
đương mà, làm chuyện kỳ quái cũng là rất bình thường, không làm chuyện kỳ lạ mới là bất bình thường.
>_<
Thế là, cô tiếp tục kỳ lạ, sáng nào dậy sớm cũng thề rằng, hôm nay nhất định phải lên mạng, sau đó buổi tối trước khi đi ngủ lại
tự mình an ủi, thôi thì ngày mai online cũng chẳng sao…
Cứ thế lặp đi lặp lại hai ngày, cuối cùng cô cũng chịu không nổi nữa, quyết tâm chắc như đinh đóng cột!
Thứ bảy!
Thứ bảy thi xong cấp sáu, chắc chắn phải lên mạng ngay!
Dự định của Vi Vi rất ổn, có điều nếu chuyện nào cũng như dự đoán thì đâu gọi là cuộc đời nữa. Buổi chiều thứ sáu, một cuộc
điện thoại bất ngờ đã lôi Vi Vi ra khỏi kế hoạch ban đầu.
Điện thoại gọi đến phòng cô, đầu tiên là Hiểu Linh nghe máy, sau khi chuyển đến tay Vi Vi, đối phương hỏi rất chi là công thức
hóa: “Xin hỏi có phải là cô Bối Vi Vi không?”
“Vâng, cô là…?”
“Xin chào cô Bối, đây là bộ phận kinh doanh game Mộng Du Giang Hồ của tập đoàn Phong Đằng…”
Tiếp sau đó, Vi Vi được miếng bánh ngon ngọt đầu tiên trong đời văng trúng đến nỗi mắt mày hoa lên toàn thấy $$.
Đối phương nói rằng, cấp trên của công ty tình cờ nhìn thấy đoạn video mà cô post lên, thấy rằng chế tác tinh xảo, tình tiết lại
cảm động, muốn nó trở thành đoạn clip tuyên truyền cho game. Ngoài ra, còn muốn tăng cường thêm chức năng cướp chồng trong
game mới khai thác, vì thế muốn mua bản quyền đoạn video này của cô.
Vi Vi giữ chặt ống nghe, vừa ngạc nhiên vui sướng, vừa tỉnh táo để phán đoán xem là thật hay giả. Chắc là thật rồi, lừa người
ta bằng cái này thì có lợi lộc gì đâu, bên công ty game biết phương thức liên lạc của cô thì cũng chẳng có gì lạ, vì lúc đầu để tránh
bị trộm tài khoản, cô đều ghi những thông tin thật trong những chỗ bắt buộc phải điền.
Đợi khi đối phương nói rõ ý muốn của mình, Vi Vi cố kiềm chế niềm vui sướng trong lòng, bình tĩnh chậm rãi trả lời: “Tôi có thể
trả lời chậm một chút được không? Vì đoạn video này không phải một mình tôi làm, tôi phải hỏi ý kiến của bạn mình nữa.”
Cúp máy rồi, Vi Vi ôm nỗi vui sướng bay lên mạng, vừa đăng nhập vào game thì danh sách bạn đã nhảy điên cuồng. Nhấn
nhấn nhấn, mở từng tin ra đọc, đều là những lời thăm hỏi của bạn bè khi thấy cô mấy ngày nay không lên mạng, mở liên tiếp mười
mấy tin xong, Vi Vi bỗng khựng lại.
Tin nhắn cuối cùng, là của Tiêu Nại.
Thời gian gửi đi là vừa nãy thôi, dường như cùng với lúc cô lên mạng, trong thư chỉ ngắn gọn có mấy chữ:
“Vi Vi, đến chỗ huynh đi.”
Chỉ cần nhấn vào chức năng phu thê “Sinh tử tương tùy” (sống chết có nhau) là có thể được đưa đến bên đối phương trong
tích tắc, nhưng Vi Vi nhìn dòng tin nhắn lại trì hoãn không động đậy, tâm trạng hưng phấn có phần nguội lạnh, cô bỗng nhiên thấy
căng thẳng quá.
Lúc này lại “ding” một tiếng, tin nhắn mới lại được gửi đến, Vi Vi càng hồi hộp hơn, mở ra thấy người gửi tin đến thì thầm trút
một hơi dài thoải mái, không phải Nại Hà, là Ngu Công.
Ngu Công: “Tam tẩu à, huynh xin lỗi, muội đánh chết huynh đi!”
Tin nhắn của anh ta dễ trả lời hơn nhiều, Vi Vi lập tức hỏi lại: “Sao vậy?”
Ngu Công gửi một biểu cảm mặt khóc hu hu: “Hôm đó tiệc tùng xong huynh lái xe về, cuối cùng gây ra tai nạn.”
Tim Vi Vi thắt lại dữ dội, tai nạn xe! Tim đập điên cuồng như trống đánh một lúc, sắc mặt tái nhợt hẳn, mấy giây sau mới phản
ứng nổi, bây giờ họ lại có tâm trạng để lên mạng, chắc là không sao cả rồi. Dù là thế, nhưng Vi Vi vẫn lo lắng hơn, một lúc lâu sau
mới trả lời: “Mọi người không sao chứ?”
“Không sao, đâm vào gốc cây, Lão tam ngồi ghế phụ nên bị nặng nhất, cũng ngất đi vài tiếng đồng hồ, nửa đêm mới tỉnh dậy.”
Vi Vi phẫn nộ gửi lại cho anh ta mấy dấu cảm thán: “!!!!!!!!”
Cái gì mà gọi là ngất đi vài tiếng đồng hồ chứ, Ngu Công đầu heo!
Lần này những băn khoăn do dự gì đó cũng biến mất sạch, trong tích tắc cô sử dụng chức năng phu thể để chuyển đến ngay
bên Nại Hà.
Nại Hà đang đứng một mình trên đỉnh Lạc Hà.
Vi Vi còn tâm trạng nào mà ngắm bóng chiều tà và hình ảnh Nại Hà đang hòa lẫn vào nhau nữa, cuống quýt gõ ra một hàng
chữ: “Sao huynh còn chơi game hả, sao không nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Nại Hà dường như ngẩn ra một lúc, sau đó mới trả lời: “Không sao rồi mà.”
“…Thế thì cũng không thể chơi game được, mất sức lắm.”
“Không chơi, chỉ là tiện mở ra thôi.”
Tiện mở ra thôi…
Vậy tại sao cô vừa online là anh gửi ngay tin nhắn đến? Vi Vi muốn phản bác nhưng không biết vì sao lại không nói nữa, chỉ
hỏi: “Bây giờ huynh còn chóng mặt không?”
“Hết rồi.” Nại Hà nói, “Xin lỗi, hôm ấy huynh đã thất hứa.”
“Chuyện nhỏ thôi mà - -”
So với chuyện tai nạn xe thì không đáng nhắc đến có phải không.
Nhắc đến cuộc thi PK, Vi Vi mới sực nhớ ra, mình đã mấy ngày trời không lên mạng, Nại Hà có khi nào nhầm tưởng cô tức giận
không, ối, cô tuyệt đối không tức giận mà, nhưng mà lý do không lên mạng…
Vi Vi lấp liếm với vẻ hơi hơi giả tạo: “Muội sắp thi rồi, nên mấy hôm nay không lên mạng.”
Nại Hà có vẻ trầm tư một lúc, rồi đáp: “Huynh biết.”
Vi Vi ngồi trước vi tính mặt bỗng ửng đỏ.
Anh biết ~ ~
Anh mới là không biết thì có!
Vi Vi ủ rũ thầm nghĩ, rồi nhìn bóng dáng Bạch Y Cầm Sư, trong lòng thoắt ngọt ngào thoắt chua xót, lúc sau lại cảm thấy, chỉ ba
chữ ngắn ngủi của Nại Hà thôi, dường như đã ẩn chứa một ý nghĩa vô hạn… Trong một khoảnh khắc, trong lòng cô tràn ngập biết
bao cảm xúc, lại còn chen vào đó một chút niềm vui khi trùng phùng và niềm vui khi lấy lại được thứ đã mất.
Miễn cưỡng đè nén những cảm xúc đang dâng trào, Vi Vi cũng sực nhớ ra lý do tại sao mình lên mạng, vội vã kể chuyện tập
đoàn Phong Đằng tìm gặp cô để mua bản quyền, Nại Hà lặng lẽ lắng nghe, đợi cô nói xong mới nói: “Chuyện này có hơi phức tạp.”
“A, thật sao?” Phức tạp? Vi Vi có vẻ mơ hồ.
“Ừ.” Một câu trả lời ngắn gọn chắc nịch, sau đó Nại Hà nói nhẹ nhàng như không: “Chúng ta gặp nhau nói chuyện đi.”
(bạn đang đọc truyện tại www.vntruyen4u.wap.sh ,chúc các bạn vui vẻ)
CHƯƠNG 21: ANH ĐANG ĐỢI EM
Vi Vi không nhớ rằng ai đã nói một câu thế này – Tiêu Nại đứng ở nơi đâu, nơi đó lập tức biến thành phong cảnh, không chỉ
do tướng mạo bên ngoài, mà còn do khí chất của chính anh.
Hiểu Linh thấy đúng là cuộc đời luôn tràn ngập những điều đáng kinh ngạc.
Ví như bây giờ, buổi tối trước hôm thi cấp sáu, cô bỗng dưng bị Vi Vi kéo đi mua quần áo.
Được thôi, tuy là do cô nói trước rằng, trước khi thi nên thả lỏng tinh thần không cần đọc sách, nhưng Vi Vi cũng đừng phản
ánh nhanh đến thế, lập tức hai mắt sáng rực, lôi ngay cô ra những cửa hàng quần áo quanh trường chứ…
Nhị Hỷ và Ty Ty cũng cảm thấy rất kỳ lạ.
Ăn cơm tối xong về phòng, Hiểu Linh và Vi Vi đều không có ở đó, sách vở lại vẫn nằm trên bàn, rõ ràng là không phải đi tự học.
Nhị Hỷ bỗng thấy buồn chán, gửi tin nhắn hỏi Hiểu Linh đang ở đâu.
Hiểu Linh nhanh chóng trả lời – đang theo Vi Vi mua quần áo.
Nhị Hỷ bị chấn động dữ dội, hỏi rõ là cửa hàng nào, kéo Ty Ty đến đó để tham quan. Chạy đến cửa hàng đó, mở cửa ra, vừa
đúng lúc nhìn thấy Vi Vi bước ra từ phòng thay quần áo.
Nhị Hỷ và Ty Ty thoắt chốc đờ ra ở cửa.
Chưa từng nhìn thấy một Vi Vi rực rỡ nổi bật đến thế.
Mái tóc dài trước giờ vẫn được buộc lại nay đã xõa tung, dáng tóc uốn nhẹ tự nhiên, thả trên đôi vai trắng ngần. Mặc một bộ
váy mà
[Hiện tại"> [963">: Cuộc thi quan trọng thế này mà cũng đến trễ được à.
[Hiện tại"> [Không mặc quần thật quá sảng khoái">: Còn mười phút nữa mà, lo cái gì chứ, cao thủ hàng đầu luôn xuất hiện cuối
cùng mà.
Bảy giờ năm mươi lăm.
Vi Vi phớt lờ mọi cuộc bàn tán, lặng lẽ để lại lời nhắn cho Nại Hà: “Muội đang ở trước sân đấu NPC, huynh đến thẳng đây là
được.”
Cuộc thảo luận của những người bàng quan vẫn đang tiếp diễn.
[Hiện tại"> [Đinh Đinh Đào">: Còn có mấy phút thôi, sao vẫn chưa đến nhỉ?
[Hiện tại"> [Hỏa Tiễn Quy 1.0">: Không phải là không đến đó chứ?
[Hiện tại"> [Búp bê ngốc nghếch">: Khỉ thật, chẳng lẽ lại tái diễn chuyện kia, cặp này cũng sắp ly hôn?
[Hiện tại"> [daydreamer">: Làm gì, nếu ly hôn thì Lô Vĩ Vi Vi còn đứng đây à?
[Hiện tại"> [Sét kêu oái oái">: Ta nói, Lô Vĩ Vi Vi chắc sẽ không bị bỏ rơi nữa đó chứ!
Tám giờ.
Bạn bè gửi tin nhắn đến hỏi thăm càng lúc càng nhiều, Vi Vi tắt từng cái một đi, cuối cùng, nhẹ nhàng bấm chuột, tắt cửa sổ tên
Nại Hà.
Đám người dần dần tản đi.
[Hiện tại"> [Cả đời ế vợ">: Đi thôi đi thôi, lão đây rầu quá.
[Hiện tại"> [Ngưng Triệt">: Cứ tưởng hôm nay được xem một trận PK tuyệt vời chứ, cũng may mà chưa mua vé.
[Hiện tại"> [Cỏ đuôi chó">: Thật chẳng ra làm sao, không thi thì sao không rút lui sớm đi, tự nhiên lại nhường không chức quán
quân cho người ta, khinh thường.
[Hiện tại"> [jager">: Không thể nói thế được, nếu không phải là Lô Vĩ Vi Vi và Nhất Tiếu Nại Hà, kênh chúng ta chưa chắc lọt vào
trận chung kết đâu.
[Hiện tại"> [Lãng Mạn">: Đợi xem đã, còn ba phút chuẩn bị mà, vào sân đấu trong ba phút ấy vẫn được thi.
[Hiện tại"> [Tháng Bảy">: Chắc là không đến đâu, haizzz, tôi thấy Lô Vĩ đáng thương quá.
Tám giờ hai phút.
Vi Vi nhấn vào sân NPC, muốn một mình vào sân đấu, nhưng NPC nhắc nhở: Bạn phải cùng phu quân của mình vào sân đấu.
Tám giờ ba phút.
Hệ thống phát công cáo, tuyên bố do Nhất Tiếu Nại Hà và Lô Vĩ Vi Vi từ bỏ quyền thi đấu, nên chức quán quân của cuộc thi
phu thê PK lần này do một cặp phu thê ở kênh khác đoạt được.
Tám giờ ba phút.
Vi Vi rút lui khỏi game.
********************
“Tớ thấy Vi Vi hai hôm nay kỳ quặc lắm.”
Trong phòng ký túc ban đêm, Hiểu Linh liếc nhìn Vi Vi đang đeo tai nghe bò ra trên giường, nhìn máy vi tính mà không biết nên
làm gì, rồi nói vẻ như suy nghĩ lung lắm.
“Thường thôi, sắp thi rồi mà, trước mỗi kỳ thi học kỳ cậu ấy đều trở thành quái thú.” Nhị Hỷ vừa đáp lời, vừa cắm cúi tô ô đánh
dấu lựa chọn.
“Cậu ấy không chơi game kìa.”
“Thường thôi, bây giờ mà chơi game thì không lấy nổi học bổng, mà học bổng không có thì học kỳ sau cậu ấy hết tiền chơi
game.” Nhị Hỷ tiếp tục tô tô tô, không ngừng bút, miệng cũng không ngừng, “Ta nói, cậu còn rảnh mà lo cho Vi Vi à, hôm trước còn
có điệu bộ nước mắt lưng tròng nữa, Đại Chung thế nào rồi?”
“Không sao rồi, đáng đời anh ta, sư huynh năm cuối người ta tổ chức tiệc tùng tốt nghiệp, thế mà cũng mặt dày đi theo, hay
ghê chưa, xảy ra chuyện rồi đó.”
Hiểu Linh nói đến đây bèn nổi quạu, gạt Vi Vi sang một bên, chuyển sang nói về bạn trai mình.
Vi Vi đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình tất nhiên là không biết cô đã bị bạn cùng phòng bàn tán một lượt, lúc này đây
cô đang mải mê xem video clip Nữ Hiệp Cướp Chồng. Hai hôm nay không vào game, không đọc sách thì lại xem clip hết lần này
đến lần khác, có lúc rõ ràng không muốn nhưng trong đầu cứ luẩn quẩn, cuối cùng không nhịn nổi lại mở ra xem. Trong lòng luôn
có một tâm tư nặng nề khó chịu mà xua mãi không đi, dường như chỉ xem clip này mới cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.
Hoặc phải nói, chỉ khi nhìn thấy bóng hình ấy.
Nhất Tiếu Nại Hà.
Nhất Tiếu Nại Hà.
Trong lòng thầm nhắc đến tên này, Vi Vi nhìn màn hình đến xuất thần.
Trên màn hình, Bạch Y Cầm Sư đang đứng cô đơn trên đỉnh Lạc Hà, trong tiếng nhạc bình thản nhưng dồn nén, bóng anh tỏ rõ
cô độc nhưng hiên ngang, Vi Vi nhìn mãi mãi nhìn mãi, tự nhiên lại liên tưởng đến chính mình đứng cô độc ở trước NPC hôm ấy, có
lẽ chắc cũng cùng một tâm trạng.
Tâm trạng lúc ấy, chắc là bối rối nhỉ!
Không phải tức giận vì bị thất hẹn, cũng không phải tiếc nuối vì không được dự thi, mà là một sự hoảng hốt do chờ đợi và gấp
gáp, những giây phút cuối cùng, cô chỉ nghĩ được một thứ…
Sao Nại Hà lại không đến?
Có khi nào, sau này anh sẽ không đến nữa không?
Trên mạng có quá nhiều quá nhiều cuộc chia ly không từ mà biệt, chẳng lẽ Nại Hà cũng biến mất theo cách này ư?
Và những ngày này, mỗi lần cô không kiềm được phải xem đoạn video clip đó, trong đầu lại nghĩ – có lẽ nào, đoạn video clip
này là chứng cứ duy nhất của lần quen nhau giữa cô và Nại Hà cho những ngày tháng dài đằng đẵng sau này…
Haizzz ~ ~ ~ ~ ~
Vi Vi mệt mỏi nằm nhoài ra giường, cảm thấy bất lực với chính mình.
Chung quy là cô bị làm sao mới nảy ra trò liên tưởng kỳ quặc lạ lùng lại lộn xộn bát nháo thế này? Nại Hà có lẽ chỉ bận việc mà
không đến được thôi, tại sao cô phải nghĩ nghiêm trọng đến thế. Vả lại, Nại Hà rốt cuộc có biến mất hay không thì chỉ cần bây giờ
vào game xem thử là được rồi, tại sao cô không làm được ~ ~ ~
Dằn vặt với những ý nghĩ lung tung ấy, câu chuyện của Nữ tặc lại về đến hồi kết, trong tiếng nhạc u sầu, Bạch Y Cầm Sư và
Hồng Y Nữ Hiệp đã nhạt nhòa…
Vi Vi chùi chùi khóe mắt, hay lắm mạnh mẽ lắm, cô lại xem clip đến chảy cả nước mắt rồi, nói thật là đoạn clip này lần đầu xem
còn thấy xúc động, nhưng về sau xem nhiều rồi thì cũng tê liệt thôi.
Nhưng bây giờ lại…
Ngẩn ngơ ngắm Bạch Y Cầm Sư toát ra vẻ phóng khoáng trên màn hình, trong lòng Vi Vi lướt qua một tia sáng tỏ - một cách
chậm chạp, lặng lẽ nhưng vô cùng tỉnh táo…
Tiêu rồi tiêu rồi, cô lại đa sầu đa cảm thế này.
Tiêu rồi…
Hình như cô, đã thích một người mất rồi.
CHƯƠNG 20: HUYNH BIẾT
Thời gian gửi đi là vừa nãy thôi, dường như cùng với lúc cô lên mạng, trong thư chỉ ngắn gọn có mấy chữ:
“Vi Vi, đến chỗ huynh đi.”
Vi Vi đến tận năm hai mươi tuổi, lần đầu phát hiện thì ra mình là người ngoài hành tinh - -
Lại ở Sao Con Rùa nữa chứ.
Gọi là người ở Sao Con Rùa, tức là hễ cứ gặp chuyện là rụt cổ lại, biểu hiện cụ thể là, lại hai ngày nữa trôi qua, cô vẫn không
lên mạng chơi game!
…
…
Nhất định là cô bị người hành tinh kỳ cục đó chiếm lĩnh rồi = =
Haizzz ~ ~ ~
Nói theo lý thì, cô đã hiểu suy nghĩ của mình rồi, tiếp theo sau phải là chạy ngay vào game úp úp mở mở lừa phỉnh để câu luôn
Đại Thần mới đúng, dù gì cô chưa chồng, Đại Thần cũng chưa vợ, chẳng có gì vướng mắc cả ~ ~ (Đại Thần độc thân thì chuyện
này Vi Vi biết từ lâu rồi, thứ nhất là anh bị bọn Ngu Công gọi là độc thân suốt kiếp; thứ hai à, trước khi kết hôn Vi Vi đã hỏi thẳng
anh rồi. Khi đó hỏi câu này cũng chẳng có mưu đồ gì, chỉ là vấn đề đạo đức của bạn Vi Vi từ nhỏ đã cao, cho dù mọi người cho là
game vô hại, cô cũng không muốn có dính líu gì đến người đã có bạn gái hoặc đã kết hôn cả.)
Vậy nhưng, cô cứ chần chừ băn khoăn mãi mà không lên mạng, còn làm một số chuyện bất bình thường, chẳng hạn như, tua đi
tua lại để nghe lời thoại mà Đại Thần đã nói trong đoạn video clip kia…
Tự Vi Vi cũng kinh ngạc bởi hành động kỳ quặc của mình, cũng may cô nghĩ ra rất nhanh một lý do cho mình – Lần đầu tiên yêu
đương mà, làm chuyện kỳ quái cũng là rất bình thường, không làm chuyện kỳ lạ mới là bất bình thường.
>_<
Thế là, cô tiếp tục kỳ lạ, sáng nào dậy sớm cũng thề rằng, hôm nay nhất định phải lên mạng, sau đó buổi tối trước khi đi ngủ lại
tự mình an ủi, thôi thì ngày mai online cũng chẳng sao…
Cứ thế lặp đi lặp lại hai ngày, cuối cùng cô cũng chịu không nổi nữa, quyết tâm chắc như đinh đóng cột!
Thứ bảy!
Thứ bảy thi xong cấp sáu, chắc chắn phải lên mạng ngay!
Dự định của Vi Vi rất ổn, có điều nếu chuyện nào cũng như dự đoán thì đâu gọi là cuộc đời nữa. Buổi chiều thứ sáu, một cuộc
điện thoại bất ngờ đã lôi Vi Vi ra khỏi kế hoạch ban đầu.
Điện thoại gọi đến phòng cô, đầu tiên là Hiểu Linh nghe máy, sau khi chuyển đến tay Vi Vi, đối phương hỏi rất chi là công thức
hóa: “Xin hỏi có phải là cô Bối Vi Vi không?”
“Vâng, cô là…?”
“Xin chào cô Bối, đây là bộ phận kinh doanh game Mộng Du Giang Hồ của tập đoàn Phong Đằng…”
Tiếp sau đó, Vi Vi được miếng bánh ngon ngọt đầu tiên trong đời văng trúng đến nỗi mắt mày hoa lên toàn thấy $$.
Đối phương nói rằng, cấp trên của công ty tình cờ nhìn thấy đoạn video mà cô post lên, thấy rằng chế tác tinh xảo, tình tiết lại
cảm động, muốn nó trở thành đoạn clip tuyên truyền cho game. Ngoài ra, còn muốn tăng cường thêm chức năng cướp chồng trong
game mới khai thác, vì thế muốn mua bản quyền đoạn video này của cô.
Vi Vi giữ chặt ống nghe, vừa ngạc nhiên vui sướng, vừa tỉnh táo để phán đoán xem là thật hay giả. Chắc là thật rồi, lừa người
ta bằng cái này thì có lợi lộc gì đâu, bên công ty game biết phương thức liên lạc của cô thì cũng chẳng có gì lạ, vì lúc đầu để tránh
bị trộm tài khoản, cô đều ghi những thông tin thật trong những chỗ bắt buộc phải điền.
Đợi khi đối phương nói rõ ý muốn của mình, Vi Vi cố kiềm chế niềm vui sướng trong lòng, bình tĩnh chậm rãi trả lời: “Tôi có thể
trả lời chậm một chút được không? Vì đoạn video này không phải một mình tôi làm, tôi phải hỏi ý kiến của bạn mình nữa.”
Cúp máy rồi, Vi Vi ôm nỗi vui sướng bay lên mạng, vừa đăng nhập vào game thì danh sách bạn đã nhảy điên cuồng. Nhấn
nhấn nhấn, mở từng tin ra đọc, đều là những lời thăm hỏi của bạn bè khi thấy cô mấy ngày nay không lên mạng, mở liên tiếp mười
mấy tin xong, Vi Vi bỗng khựng lại.
Tin nhắn cuối cùng, là của Tiêu Nại.
Thời gian gửi đi là vừa nãy thôi, dường như cùng với lúc cô lên mạng, trong thư chỉ ngắn gọn có mấy chữ:
“Vi Vi, đến chỗ huynh đi.”
Chỉ cần nhấn vào chức năng phu thê “Sinh tử tương tùy” (sống chết có nhau) là có thể được đưa đến bên đối phương trong
tích tắc, nhưng Vi Vi nhìn dòng tin nhắn lại trì hoãn không động đậy, tâm trạng hưng phấn có phần nguội lạnh, cô bỗng nhiên thấy
căng thẳng quá.
Lúc này lại “ding” một tiếng, tin nhắn mới lại được gửi đến, Vi Vi càng hồi hộp hơn, mở ra thấy người gửi tin đến thì thầm trút
một hơi dài thoải mái, không phải Nại Hà, là Ngu Công.
Ngu Công: “Tam tẩu à, huynh xin lỗi, muội đánh chết huynh đi!”
Tin nhắn của anh ta dễ trả lời hơn nhiều, Vi Vi lập tức hỏi lại: “Sao vậy?”
Ngu Công gửi một biểu cảm mặt khóc hu hu: “Hôm đó tiệc tùng xong huynh lái xe về, cuối cùng gây ra tai nạn.”
Tim Vi Vi thắt lại dữ dội, tai nạn xe! Tim đập điên cuồng như trống đánh một lúc, sắc mặt tái nhợt hẳn, mấy giây sau mới phản
ứng nổi, bây giờ họ lại có tâm trạng để lên mạng, chắc là không sao cả rồi. Dù là thế, nhưng Vi Vi vẫn lo lắng hơn, một lúc lâu sau
mới trả lời: “Mọi người không sao chứ?”
“Không sao, đâm vào gốc cây, Lão tam ngồi ghế phụ nên bị nặng nhất, cũng ngất đi vài tiếng đồng hồ, nửa đêm mới tỉnh dậy.”
Vi Vi phẫn nộ gửi lại cho anh ta mấy dấu cảm thán: “!!!!!!!!”
Cái gì mà gọi là ngất đi vài tiếng đồng hồ chứ, Ngu Công đầu heo!
Lần này những băn khoăn do dự gì đó cũng biến mất sạch, trong tích tắc cô sử dụng chức năng phu thể để chuyển đến ngay
bên Nại Hà.
Nại Hà đang đứng một mình trên đỉnh Lạc Hà.
Vi Vi còn tâm trạng nào mà ngắm bóng chiều tà và hình ảnh Nại Hà đang hòa lẫn vào nhau nữa, cuống quýt gõ ra một hàng
chữ: “Sao huynh còn chơi game hả, sao không nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Nại Hà dường như ngẩn ra một lúc, sau đó mới trả lời: “Không sao rồi mà.”
“…Thế thì cũng không thể chơi game được, mất sức lắm.”
“Không chơi, chỉ là tiện mở ra thôi.”
Tiện mở ra thôi…
Vậy tại sao cô vừa online là anh gửi ngay tin nhắn đến? Vi Vi muốn phản bác nhưng không biết vì sao lại không nói nữa, chỉ
hỏi: “Bây giờ huynh còn chóng mặt không?”
“Hết rồi.” Nại Hà nói, “Xin lỗi, hôm ấy huynh đã thất hứa.”
“Chuyện nhỏ thôi mà - -”
So với chuyện tai nạn xe thì không đáng nhắc đến có phải không.
Nhắc đến cuộc thi PK, Vi Vi mới sực nhớ ra, mình đã mấy ngày trời không lên mạng, Nại Hà có khi nào nhầm tưởng cô tức giận
không, ối, cô tuyệt đối không tức giận mà, nhưng mà lý do không lên mạng…
Vi Vi lấp liếm với vẻ hơi hơi giả tạo: “Muội sắp thi rồi, nên mấy hôm nay không lên mạng.”
Nại Hà có vẻ trầm tư một lúc, rồi đáp: “Huynh biết.”
Vi Vi ngồi trước vi tính mặt bỗng ửng đỏ.
Anh biết ~ ~
Anh mới là không biết thì có!
Vi Vi ủ rũ thầm nghĩ, rồi nhìn bóng dáng Bạch Y Cầm Sư, trong lòng thoắt ngọt ngào thoắt chua xót, lúc sau lại cảm thấy, chỉ ba
chữ ngắn ngủi của Nại Hà thôi, dường như đã ẩn chứa một ý nghĩa vô hạn… Trong một khoảnh khắc, trong lòng cô tràn ngập biết
bao cảm xúc, lại còn chen vào đó một chút niềm vui khi trùng phùng và niềm vui khi lấy lại được thứ đã mất.
Miễn cưỡng đè nén những cảm xúc đang dâng trào, Vi Vi cũng sực nhớ ra lý do tại sao mình lên mạng, vội vã kể chuyện tập
đoàn Phong Đằng tìm gặp cô để mua bản quyền, Nại Hà lặng lẽ lắng nghe, đợi cô nói xong mới nói: “Chuyện này có hơi phức tạp.”
“A, thật sao?” Phức tạp? Vi Vi có vẻ mơ hồ.
“Ừ.” Một câu trả lời ngắn gọn chắc nịch, sau đó Nại Hà nói nhẹ nhàng như không: “Chúng ta gặp nhau nói chuyện đi.”
(bạn đang đọc truyện tại www.vntruyen4u.wap.sh ,chúc các bạn vui vẻ)
CHƯƠNG 21: ANH ĐANG ĐỢI EM
Vi Vi không nhớ rằng ai đã nói một câu thế này – Tiêu Nại đứng ở nơi đâu, nơi đó lập tức biến thành phong cảnh, không chỉ
do tướng mạo bên ngoài, mà còn do khí chất của chính anh.
Hiểu Linh thấy đúng là cuộc đời luôn tràn ngập những điều đáng kinh ngạc.
Ví như bây giờ, buổi tối trước hôm thi cấp sáu, cô bỗng dưng bị Vi Vi kéo đi mua quần áo.
Được thôi, tuy là do cô nói trước rằng, trước khi thi nên thả lỏng tinh thần không cần đọc sách, nhưng Vi Vi cũng đừng phản
ánh nhanh đến thế, lập tức hai mắt sáng rực, lôi ngay cô ra những cửa hàng quần áo quanh trường chứ…
Nhị Hỷ và Ty Ty cũng cảm thấy rất kỳ lạ.
Ăn cơm tối xong về phòng, Hiểu Linh và Vi Vi đều không có ở đó, sách vở lại vẫn nằm trên bàn, rõ ràng là không phải đi tự học.
Nhị Hỷ bỗng thấy buồn chán, gửi tin nhắn hỏi Hiểu Linh đang ở đâu.
Hiểu Linh nhanh chóng trả lời – đang theo Vi Vi mua quần áo.
Nhị Hỷ bị chấn động dữ dội, hỏi rõ là cửa hàng nào, kéo Ty Ty đến đó để tham quan. Chạy đến cửa hàng đó, mở cửa ra, vừa
đúng lúc nhìn thấy Vi Vi bước ra từ phòng thay quần áo.
Nhị Hỷ và Ty Ty thoắt chốc đờ ra ở cửa.
Chưa từng nhìn thấy một Vi Vi rực rỡ nổi bật đến thế.
Mái tóc dài trước giờ vẫn được buộc lại nay đã xõa tung, dáng tóc uốn nhẹ tự nhiên, thả trên đôi vai trắng ngần. Mặc một bộ
váy mà

