watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 12 - Tiểu Thuyết,Anh xin đầu hàng(Tác giả: Mạc Nhan)
Home >
Tìm kiếm

Tiểu Thuyết,Anh xin đầu hàng(Tác giả: Mạc Nhan)

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/01/26 - 01:00

ràng cô đã ngủ đủ tám tiếng nhưng tại sao lại vẫn có cảm giác thèm ngủ nhỉ.



Cô mang dép lê ngáp dài, để nguyên bộ đồ ngủ nhăn nhúm mở cửa đi tới phòng tắm đánh răng rửa mặt sau đó lại tới ngồi trên ghế nệm ngẩn người.



An Mĩ Lị vừa đi ra ngoài về xách theo túi lớn túi nhỏ là thức ăn tươi mua từ siêu thị và những đồ dùng thiết yếu hằng ngày.



“Mật Nhi! Tới xách giúp mẹ nào!”. Bà gọi tới lần thứ ba mới thấy con gái rục rịch.



An Mật Nhi đứng dậy mờ mịt chạy tới xách giùm bà vào bếp rồi lại mờ mịt chạy tới ghế nệm tiếp tục xem Tivi.



Nhìn con ba ngày ngơ ngẩn bà chạy rầm rầm ra phòng khách, giật điều khiển tắt bụp ti vi, quát to.



“Con định trốn tới lúc nào?



“Trốn ai? Con có trốn đâu?”. Cô cau mày.



“Con trốn A Vũ!”



Mắt cô sáng lên rồi quay đi tránh ánh mắt của mẹ.



“Con không trốn anh ấy. Con ở nhà nghỉ ngơi mà mẹ”.



“Con xem, nhìn con như người mất hồn. Đùa lại thành thật. Con yêu nó phải không?”



“Mẹ! Không có mà!”



An Mĩ Lị phải công nhận rằng con gái bà rất giống bà từ ngoại hình cho tới tính cách. Đúng là các chàng trai khác đều coi con bà như một thằng con trai nhưng bà là mẹ nó bà biết trong chuyện tình cảm, con bé này nhìn thì bình tĩnh thế thôi chứ thực ra nó không biết phải làm thế nào nên mới trốn ở nhà thế này đây.



“Hay hai đứa đi quá giới hạn rồi?”



“Không có quá giới hạn gì hết. Chúng con chỉ hôn nhau…”. Cô vừa nói ra liền im bặt. Cô rất muốn cắn lưỡi mình một cái, nói thế để mẹ trêu chọc à.



Cô còn không ngờ mình lại ngượng chín người.



An Mĩ Lị sau khi nghe được tin tức sốt dẻo đó liền chắp hay tay cảm tạ Phật tổ linh thiêng cuối cùng con gái bà cũng biết yêu. Con bé này có đánh chết cũng không chịu thừa nhận cô gái trên mặt báo là nó nhưng vì ước nguyện có cháu bế, bà nhất định phải nắm lấy cơ hội này. Sở dĩ bà biết hết mọi chuyện là nhờ người hâm mộ của bà là Trần Thông Dương kể cho nghe.



“Nếu con yêu A Vũ, sao con không nói cho nó biết!”



“Không được đâu mẹ! Nếu A Vũ biết, anh ấy sẽ hận con đến chết”



Hai mẹ con mải nói chuyện không hề biết rằng ngoài cửa có một người đứng ở cửa và đã nghe tất cả.



An Mật Nhi thở dài ủ rũ nói:



“Mẹ, con phải làm sao đây? Nếu như fanclub của anh ấy lùng ra được con chính là An Thư Nhi thì thảm rồi!”



“Đáng đời! Ai bảo con rãnh rỗi sinh nông nổi dùng tên của em gái con đi lừa A Vũ làm gì. Mẹ chỉ hy vọng con ăn mặc cho ra dáng con gái một chút không ngờ con còn đội tóc giả, trang điểm cho khác đi”.



Cô cúi đầu hối hận tới mức rất muốn hét to:



“Sao con biết trước mọi chuyện lại thành ra thế này được. Lúc đó con chỉ có một mục đích duy nhất là được chụp bộ ảnh đó nên mới nảy ra ý tưởng giả dạng thành cô nàng yểu điệu thục nữ quyết phải giành được vị trí đó… Khỉ thật! Dù sao con cũng không còn là An Thư Nhi nữa!”



“Con định vĩnh viễn không bao giờ nói cho A Vũ biết sao?”



Cô không do dự trả lời ngay:



“Vâng! Con vĩnh viễn không bao giờ muốn nói cho anh ấy biết”.



Bên ngoài, người nãy giờ đứng đó lảo đảo rời đi không một tiếng động, bước vào trong thang máy, rồi đi ra ngoài khu chung cư, ngồi vào trong chiếc xe ô tô dựng bên đường.



“A Vũ? Họ có nhà không?”



“Không ạ!”



“Không có ở nhà? Lạ thật! Chú vừa gọi điện nói chuyện với mẹ của Mật Nhi, cô ấy nói đang đi siêu thị, giờ này đáng lẽ phải về nhà rồi chứ… Mà cháu bị làm sao thế?”



Nhìn trông rất khó coi. Thật ra trong lòng Giang Chấn Vũ cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt, anh phải dựa vào lý trí của bản thân mới không để nó bùng lên mạnh mẽ.



Trần Thông Dương tưởng tâm trạng anh chán chường vì mấy ngày qua không gặp bạn gái nên mở miệng an ủi:



“Cháu đừng buồn. Chờ hai mẹ con Mĩ Lị về, chúng ta sẽ hỏi họ về Thư Nhi”.



“Không cần nữa!”



“Tại sao?”



Mặt Giang Chấn Vũ như hóa đá giữa thời tiết nóng bức, giống như đã bị đóng băng cả vạn năm.



Anh trầm giọng nói:



“Cháu đã suy nghĩ rất nhiều. Nếu cô ấy nhất quyết không gặp cháu, cháu càng tìm, cô ấy sẽ càng tránh mặt. Bây giờ cách tốt nhất là đợi đến khi nào cô ấy tình nguyện gặp cháu. Thời gian ở Đài Loan cũng chỉ còn một tháng, sau đó cháu còn rất nhiều việc phải làm?”



Trần Thông Dương vui vẻ nói:



“Cháu hiểu ra là tốt rồi. Chú già rồi không hiểu lắm cảm xúc của thanh niên các cháu. Nhưng tốt hơn hết vẫn coi sự nghiệp là quan trọng nhất. Chú tin cháu và Thư Nhi rất có duyên, chắc chắn hai đứa sẽ còn gặp lại nhau. Việc quan trọng nhất bây giờ là gấp rút hoàn thành xong bộ ảnh của cháu”.



“Vâng, thưa chú. Cháu cũng rất chờ mong bộ ảnh của cô ấy”. Anh nắm chặt hai tay lại, nổi cả gân xanh.



Trần Thông Dương lái xe đi không hề chú ý đến thái độ khác thường của Giang Chấn Vũ.



“Cháu nghĩ như thế là tốt”. Ông đã lo lắng A Vũ quá đắm chìm vào bể tình bởi vì đối với truyền thông, môn thể thao vua luôn được nhắc đến khá nhiều, nhất là hiện giờ chuyện tình cảm của cậu chàng bị báo chí bới móc nên tâm trạng của A Vũ rất tệ.



Thật may thằng nhóc đã không bị chi phối bởi chuyện tình cảm. Mà chính ông cũng không ngờ chuyện trong xe ngày hôm đó lại thu hút báo chí đến vậy, tin đó đều giàn trải trên trang nhất của mặt báo.



Trong xe, Giang Chấn Vũ im bặt không nói gì nữa. Nếu không đi tìm cô Mĩ Lị hỏi tin tức về An Thư Nhi thì có lẽ anh cũng sẽ không phải nghe được những gì họ nói với nhau.



Trái tim anh đau nhói. Vì điều anh không bao giờ có thể lường trước được là cô lại gạt anh. An Thư Nhi cũng chính là An Mật Nhi. Cô ngay từ đầu đã lừa anh!



Anh mỉm cười lạnh lẽo.



Tưởng anh không giận sao? Thật ra anh phát điên rồi đây!Chương 9



Những ngày sau đó, cô không thấy anh tới văn phòng của cô và cũng không đột ngột xuất hiện chỉ để hỏi thăm tin tức về An Thư Nhi.



Thật ra cô cũng gặp anh trong công việc, chẳng hạn như tham gia chương trình truyền hình phỏng vấn anh, hoạt động gặp gỡ ký tên với các fan hoặc những bữa tiệc sang trọng. Trước đây, những lúc rãnh rỗi anh sẽ tìm cô để tán gẫu bởi vì cả hai đều có điểm chung là không thích ở những nơi đông người ngoại trừ những khi bắt buộc phải giao tiếp vì công việc. Cả hai đều thích tìm một chỗ yên tĩnh để ngủ, thậm chí có lần còn giành nhau một chiếc ghế xếp.



Tất cả mọi người đều biết cô là nhiếp ảnh gia của anh, và bề ngoài cô nam tính nên họ đều không cho rằng hai người có tình cảm với nhau nên cả hai đều nói chuyện rất thoải mái và vô tư mà không phải dè chừng ánh mắt của người khác.



Nhưng giờ thì sao? Cô nhận ra Giang Chấn Vũ không tìm cô tán gẫu, còn cố ý làm như không thấy cô khiến lòng cô luôn tự hỏi, phải chăng cô đã làm anh bị tổn thương đến sâu sắc? Đó là lý do anh không như trước đây thường chạy đến bên cạnh cô hay anh sợ khi nhìn thấy cô rồi sẽ càng nhớ An Thư Nhi hơn?



Không gặp là càng nhớ và càng đau lòng.



Cô rất nhớ anh, rất muốn biết anh giờ đang làm gì, anh có vui không, vì thế cô nghĩ cô nên đi tìm anh, cho dù cô không phải là An Thư Nhi xinh đẹp thì cũng có thể đi gặp anh với tư cách là một người bạn được mà.



Có một bữa tiệc được tổ chức, thấy có tên Giang Chấn Vũ trong danh sách tham dự, cô liền quyết định đăng ký dự tiệc.



“Hi!”. Giống như trước đây, cô chạy lại bá vai anh như một cách chào hỏi của những người bạn thân.



Giang Chấn Vũ quay sang nhìn nụ cười rạng rỡ trên môi cô. Thật ra từ lúc An Mật Nhi bước vào cửa, anh đã chú ý tới cô nhưng anh vờ như không thấy vì anh muốn cô chạy tới tìm anh.



Tính nết thật khác. Anh chợt nhớ tới cô gái có giọng nói nhỏ nhẹ, cá tính, xinh đẹp mà anh yêu. Nếu nhìn kỹ thì cả hai đều rất giống nhau, cũng gương mặt trái xoan, cũng đôi mắt, chiếc mũi và đôi môi ấy, cao ngang nhau, chỉ khác ở mái tóc và cách ăn mặc.



Nếu cô để tóc dài, trang điểm, mặc váy, anh sẽ nhận ra cô chính là “cô ấy”. Vậy mà trước đây anh lại không nhận ra.



An Mật Nhi nhìn vẻ mặt thần thần bí bí của anh liền hỏi:



“A Vũ! Anh có khỏe không?”



Anh nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, cười đến chói mắt.



“Tôi rất khỏe!”



Nhìn anh cười, cô nhẹ nhõm thở ra.



“Phải không vậy? Tôi cứ tưởng…?”



“Cô tưởng gì?”



Cô ngượng ngùng lắc lắc đầu.



“Tôi cứ tưởng anh không muốn gặp tôi. Ha ha!”



“Sao cô lại nghĩ như vậy?”



“Vì gần đây anh không tới tìm tôi nên tôi nghĩ có lẽ quan hệ giữa anh và Thư Nhi… À, phải nói thế nào nhỉ… Tôi biết anh buồn nhưng mà khó cho tôi quá… Tôi nghĩ rằng… Chỉ cần chờ cho tin đồn chìm xuống, Thư Nhi sẽ đồng ý gặp anh đấy”.



Cô muốn an ủi anh chân thành nhất có thể. Được gặp anh, nói chuyện với anh cô thấy rất vui, cảm giác như đang bay trên mây, nhận ra tình cảm của cô giành cho anh từ lúc nào đã trở nên sâu đậm.



Cô càng quyết tâm che dấu mọi cảm xúc trong lòng nhưng dường như lại như bị hòa tan vào nụ cười ấm áp như ánh nắng mặt trời của anh.



“Không cần đâu!”



“Sao?”. Cô giật mình.



Đôi mắt sâu thẳm như đáy đại dương cùng giọng nói trầm trầm khiến cô rùng mình:



“Tôi muốn buông tay cô ấy ra!”



Cô ngây người, thật lâu sau mới có thể tỉnh táo lại, cho rằng cô đã nghe lầm.



“Tôi không hiểu ý của anh!”



“Nếu Thư Nhi đã không muốn gặp tôi tôi cũng sẽ không bắt buộc cô ấy nữa. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Nếu tôi cứ ở bên cạnh cô ấy không rời thì còn gì là phong độ của tôi nữa. Tôi quyết định chia tay cô ấy!”



“Không thể được!”. Cô không do dự thốt ra.



Giang Chấn Vũ nghi ngờ hỏi:



“Tại sao?”



“Tại vì… Thư Nhi yêu anh!”. Sắc mặt cô cứng đờ.



“Yêu tôi mà lại không thể gặp tôi sao?”. Anh lắc đầu. “Đó không phải là điều tôi muốn”.



“Bất đắc dĩ thôi mà. Nó cũng có nỗi khổ của nó”.



Nhìn cô bàng hoàng như vậy, nụ cười của anh càng tỏa nắng.



“Tôi hiểu rồi!”. Anh vỗ đầu cô, ý muốn nói cô yên tâm. “Nỗi khổ của cô ấy chính là việc trở thành bạn gái của tôi. Vì thế chỉ cần chúng tôi chấm dứt tình cảm, tôi không quấy rầy cô ấy, cô ấy sẽ không bị báo chí bơi móc đời tư”.



Anh muốn chia tay? Cô không hề muốn!



Lòng cô rối như tơ vò, cảm giác như bị vây quanh bởi một tầng sương mù dày đặc làm cho cô thấy sợ hãi. Đang lúc cô đang định thuyết phục anh thì có người gọi tên anh.



“Anh Vũ!”. Đó là giọng nói của một cô gái xinh đẹp khả ái. “Xin lỗi, em đến muộn!”



An Mật Nhi mở to mắt nhìn người vừa tới dự tiệc. Cô gái này chính là Trình Như Huyên, cô ca sĩ đang nổi như cồn. Cô ta không những gọi tên anh thân mật như thế mà còn yểu điệu làm dáng khoác cánh tay anh.



Nhìn cảnh trước mắt, cô chỉ bước đứng trơ mắt ếch ra nhìn không nói ra lời.



“Anh còn đang nghĩ tại sao lại không thấy em đâu!”. Giọng nói của Giang Chấn Vũ rất dịu dàng ấm áp.



“Em xin lỗi mà. Em phải ở phòng thu âm. Xong việc là em tới đây ngay”.



“Anh tưởng em sẽ không tới!”



“Không có đâu. Em vì anh mới tới đây đấy!”



“Anh rất vinh hạnh!”.



Anh cầm ly rượu đưa cho cô sau đó quay sang nói với An Mật Nhi.



“Nhờ cô lấy giùm tôi một ly rượu khác”. Nói xong, quay qua tiếp tục hàn huyên với người đẹp.



An Mật Nhi trừng mắt. Anh dám nói em đi lấy rượu ư? Nhưng cô lại không có cách nào mở miệng từ chối, nhìn hai người chuyện trò vui vẻ như thế cô chợt thấy mình thật nhỏ nhen.



Dù lòng không muốn nhưng cô vẫn phải đi, và cô cũng muốn phải làm cho rõ ràng quan hệ giữa A Vũ và cô ca sĩ kia. Cô tin rằng anh không thể quên cô nhanh đến vậy, sau đó cặp ngay với một cô gái khác. Anh hoàn toàn không phải người như thế.



Nhưng cô cũng không có căn cứ để khẳng định điều đó. Nhìn Chấn Vũ của cô vui vẻ bên cô gái đó có thể cho thấy quan hệ giữa hai người thân thiết hơn mức bình thường, lòng cô dấy lên cảm giác chua chát vì ghen…



Cô cần hai ly rượu từ quầy bar đi tới chỗ họ.



“Của anh đây!”



“Cảm ơn!”



Cô cứ nghĩ anh sẽ chỉ lấy một ly không ngờ anh lại lấy cả hai ly.



“Cho em, Như Huyên”. Anh đưa một ly rượu cho Như Huyên, rồi cầm ly rượu cô nàng đã uống cạn đưa cho Mật Nhi.



“Cảm ơn!”



Sau đó anh coi cô như không khí quay sang tán gẫu với Như Huyên.



An Mật Nhi chợt thấy cô đơn và lạc lõng. Cô đã bị anh bỏ rơi, ngây ngốc đứng nhìn anh âu yếm người khác. Dường như có một bức tường vô hình ngăn cách giữa cô và anh. Anh đẹp trai đứng cạnh người đẹp thật xứng đôi vừa lứa, đẹp như một bức tranh, còn cô đứng trong bóng tối u ám.



Nụ cười dịu dàng kia từng là của cô. Ánh mắt yêu chiều kia từng là của cô. Giờ anh lại giành tất cả cho Trình Như Huyên.



Đối mặt với việc mất đi anh, cô cứng đờ cả người không thể nhúc nhích, ngây người khi nhìn anh khoác tay ôm người con gái khác không phải cô.



Tiếng cười của anh chợt xa dần, và hai người liếc mắt đưa tình kia cũng bỏ đi. Cô bừng tỉnh. Cô không thể mất anh được!



Anh là của cô và cô không thể vì tình địch xuất hiện mà rút lui. Mắt thấy người cô yêu bị người con gái khác cua mất, cô chạy biến đi, trong đầu chỉ nghĩ tới việc duy nhất cần phải làm lúc này.



An Thư Nhi phải tái xuất giang hồ!



Cô đội tóc giả, trang điểm, mặc vest dưới sự biến hóa của ba chị chuyên gia trở thành một cô gái xinh đẹp.



Cả ba chị vừa mỉm cười tự khen tay nghề của mình vừa tò mò hỏi cô:



“Sao em lại ghét mặc váy?”



An Mật Nhi ngắm nghía mình trong gương, trả lời:



“Không phải

Tag:

Tiểu,Thuyết,Anh,xin,đầu,hàng0

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4536 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4558 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 337