Ân Thù Kiếm Lục
iều người phụ họa, nhưng tiếng kêu không phải khơi từ những người trên bờ mà do bọn người trên chiếc thuyền buồm ngũ sắc.
Tiếng kêu vang dội như xé không gian. Tiếp theo tiếng kêu kinh hoàng khủng khiếp là những tiếng khóc não nùng.
Họ gào to, đúng hơn họ gào tận lực bình sinh, nên lần lượt ngã xuống sàn thuyền, mặt mày dàn dụa lệ thảm.
Riêng tiểu công chúa thì đã hôn mê từ lâu Nàng bất tỉnh ngay từ lúc Tử Y Hầu rơi xuống nước.
Phương Bửu Nhi là người ngoài cuộc, khóc không lý do, cười không nỡ lòng nào. Hắn lặng người, há hốc mồm, giương tròn mắt. Hắn nào phải là người của võ lâm, hắn không thưởng thức nổi những chiêu kiếm tân kỳ, hắn chỉ dao động vì cảnh, vì tình mà thôi.
Nơi mặt biển, người áo trắng vẫn đứng nguyên trong tư thế đó một lúc lâu, đoạn vận công điều khiển nửa phần thuyền hướng thẳng vào bờ.
Đằng sau hắn, sóng nước nổi cao, ánh tà đương chiếu diệu, tăng thêm phần kiêu dũng cho con người hùng!
Nơi bờ biển, quần hùng đều im lặng, tất cả đều cúi đầu, như hàng ngàn tín đồ kính cẩn cung nghinh giáo chủ...
Trên thuyền buồm ngũ sắc, bầu không khí đượm màu tang tóc.
Trên bờ biển, quần hùng hồi hộp hãi hùng. Ngoài xa xa, trên mặt nước một bóng người từ đáy sâu nhô lên, người đó dĩ nhiên toàn thân ướt sũng, nhưng oai khí vẫn bộc lộ rõ ràng, thoáng nhìn qua ai ai cũng sinh lòng kính phục.
Người đó nhô lên, tung mình khỏi mặt nước, xuất hiện như hải thần từ Long cung du hành hải phận...
Người đó là Tử Y Hầu.
Thì ra lão chưa chết! Lão vẫn còn oai khí như thuở nào. Sự xuất hiện của lão ngoài sức tưởng tượng của mọi người, bởi ngoài chỗ tưởng nên ai cũng ngây người, bất động.
Trong khi đó người áo trắng đã vào bờ, hắn lên bờ cùng một lượt với Tử Y Hầu lên thuyền...
Lên đến bờ rồi, vẫn gương mặt lạnh lùng như muôn thưở, người áo trắng hỏi bâng quơ:
- Thuyền đâu?
Đúng là hắn nhắc đến chiếc thuyền do Thọ Thiên Tề đã hứa đền bù cho hắn...
Tử Nhiêm Long Thọ Thiền Tề giật mình, biết ngay câu hỏi hướng về y, vội tách đám đông bước ra đáp:
- Có thuyền kia rồi!
Y đưa tay chỉ một chiếc thuyên rất mới, vừa nhẹ, vừa đẹp, trên thuyền gã trạo phu còn giữ tay chèo.
Người áo trắng nhìn về hướng chiếc thuyền của Thọ Thiên Tề vừa chỉ một thoáng, đoạn chuyển mắt sang hướng thuyền buồm ngũ sắc, từ từ thốt từng tiếng:
- Kiếm pháp của các hạ, quả nhiên vô địch trên đời!
Tử Y Hầu còn đứng lại mũi thuyền, thần sắc nghiêm trang đáp:
- Phong cách của các hạ, đáng làm gương mẫu cho thiên hạ võ lâm, tại hạ hết sức khâm phục!
Đối phương ca ngợi võ công của mình mà Tử Y Hầu lại tán tụng cái phong cách của đối phương. Tử Y Hầu quả hết sức tế nhị, và sự tế nhị của lão thừa nói lên sự hơn kém giữa nhau rồi.
Như vậy Tử Y Hầu đã thắng?
Người áo trắng buông gọn:
- Hơn, tất phải thắng, kém, tất phải bại, đó là lẽ đương nhiên!
Tử Y Hầu lờ qua sự kiện đó:
- Giờ đây, các hạ định đi về đâu?
Người áo trắng lạnh lùng:
- Chân mây, cuối trời, rừng sâu, núi thẳm...
Tử Y Hầu tặc lưỡi:
- Tại hạ không thể tiễn đưa!
Người áo trắng thản nhiên:
- Chẳng sao!
Hai bên đối thoại, bốn phía im lặng như giữa bãi tha ma, chẳng một ai dám thở mạnh.
Người áo trắng tiếp:
- Cái bại năm nay, tại hạ nhớ mãi. Xin hẹn bảy năm sau, sẽ cũng tái ngộ rửa cái nhục này!
Hắn bước nhanh về chiếc thuyền do Thọ Thiên Tề cung cấp.
Cho đến bây giờ quần hùng mới biết ra người thắng chính là Tử Y Hầu, biết được điều đó rồi, họ cũng thở phào, hoan hô vang dội.
Họ hoan hô Tử Y Hầu một phần do ác cảm mà người áo trắng gieo nơi họ. Người áo trắng là mối đe dọa cho họ trong tương lai.
Rất có thể hắn sẽ lần lượt tìm từng người một để so tài, và họ không còn hy vọng gì thoát khỏi chiêu kiếm ác độc của hắn.
Bất cứ ai, thắng được người áo trắng là họ hoan hô, bởi người thắng từ đây sẽ là bức bình phong đảm bảo an toàn cho họ. Huống chi người thắng lại là nhân vật mà họ tôn sùng như thần tượng từ bao nhiêu năm tháng qua rồi?
Tiếng hoan hô xuất phát với tận lực bình sinh, chấn động cả một vùng rộng lớn ven bờ Đông Hải. Bây giờ, sự căng thẳng tiêu tan, niềm cởi mở trở lại trên gương mặt mọi người. Ai ai cũng phấn khởi vô cùng, tưởng chừng như chính mình tạo nên thành tích chiến thắng người áo trắng.
Họ cao hứng quá, có kẻ nhảy xuống thuyền, bất cứ là thuyền của ai, họ gẩy chèo cố lướt sóng đến tận thuyền buồm ngũ sắc, dâng lời tán tụng cho Tử Y Hầu. Có kẻ không thuyền, nhảy ùm xuống nước, định bơi, lội, vượt qua ba mươi trượng khoảng cách, ra tận thuyền vị Hầu gia vừa mang lại danh dự cho võ lâm Trung Nguyên.
Cũng có mấy kẻ, quá hăng say, nhảy xuống nước rồi mới nhớ là mình không thông thủy tánh, vội trở lên bờ, ướt loi ngoi.
Cũng có những chiếc thuyền quá nhỏ lại chở nhiều người, sóng đưa, thuyền lật, người chìm...
Thật là một cảnh nhốn nháo hết sức hỗn độn.
Dù được lên thuyền, dù không lên được thuyền, hàng ngàn người chẳng ngừng reo hò, tiếng reo của họ át hẳn tiếng sóng thét, gió gào...
Phương Bửu Nhi nhìn họ lấc đầu:
- Đúng là một bọn điên! Người trong võ lâm toàn là những gã điên cả!
Nhưng, cái điên cũng lây luôn đến hắn. Không phải vì hắn đồng quan niệm với người trong võ lâm, mà chính vì hắn thấy Tử Y Hầu thoát nạn. Hắn cũng chẳng biết tại sao Tử Y Hầu thoát nạn mà hắn vui mừng, hắn chồm tới nhảy vọt lên, ôm cổ Thủy Thiên Cơ đeo dính, hắn reo lên:
- Tử Y Hầu vạn tuế!
Thủy Thiên Cơ khoan khoái vô cùng, quay mặt qua, cọ sát mà nàng vào má hắn, đoạn dịu giọng thốt:
- Đáng yêu quá!
Đã có kẻ đến sát thuyền buồm ngũ sắc, nhưng chưa ai dám lên thuyền. Có người đeo dây, có người đạp chân giữ cho thân mình nổi trên mặt nước, họ cùng cười, họ cười lớn, cười cuồng dại, họ cùng reo lên:
- Hầu gia vạn tuế! Tử Y Hầu vạn tuế!
Bên trên chiếc thuyền buồm ngũ sắc, bọn thiếu nữ hân hoan chẳng khác nào chết đi sống lại, Linh Nhi, Châu Nhi dẫn đầu mang tất cả những gì còn la liệt trên bàn tiệc mà chưa có ai mó tới, đến tận mũi thuyền quăng xuống mặt biển.
Tất cả đều đẹp, tất cả đều mặc áo gấm, thêu hoa, đủ màu, trông chúng như đoàn tiên nữ từ ngang trời đáp xuống, rải hoa thơm cho người đời...
Thiết Kim Đao trong đám đông, cao giọng thốt:
- Ta đã đoán chắc thế, thế nào Tử Y Hầu cũng thắng! Kiếm pháp của Hầu gia vô địch trong thiên hạ từ nhiều năm qua, làm gì lại bại trong tay một con quái vật...
Một kẻ khác cười nhẹ:
- Buồn cười thay cho quái vật đó, chẳng biết phục thiện, lại còn hẹn bảy năm sau tái ngộ rửa nhục...
Thiết Kim Đao cười lớn:
- Bảy năm sau, hắn đến! Đến mà làm gì? Đến vô ích, bởi có đến cũng chỉ có chuốc lấy cái bại như hôm nay thôi!
Nhiều người phụ hoạ:
- Lão Thiết nói đúng đó!
Hồ Bất Sầu từ dưới nước, bò lên, thấy cảnh tình như thế, trong lòng có phần nào phấn khởi, nhưng niềm phấn khởi sớm tiêu tan, nhường chỗ cho sự ưu tư não nề...
Y nhìn ra thuyền buồm ngũ sắc, thấy Tử Y Hầu đứng nơi mũi thuyền, gương mặt trắng xanh của Hầu gia chẳng hiện lộ một chút ý niệm gì. Chứng tỏ lão vừa thắng một trận chiến kinh hồn, không tiền khoáng hậu, điều đó thật ngoài sự tưởng tượng của y.
Bỗng tử trong đám đông có người cao giọng thốt:
- Yêu cầu Hầu gia nói mấy tiếng với bọn tôi!
Một người thốt lên, ngàn người phụ họa:
- Phải phải! Tất cả chúng tôi đều muốn nghe Hầu gia nói mấy tiếng.
Tử Y Hầu chớp mắt, từ từ đưa cao hai tay. Quần hùng lại reo vang, tiếng reo chấn động tận mấy dặm xa.
Linh Nhi hướng về quần hùng, mỉm cười:
- Các vị an tịnh lại đi chứ! Nếu cứ làm ồn lên như thế mãi thì làm sao Hầu gia cất tiếng?
Nàng phải lập đi lập lại câu đó mấy lượt quần hùng mới chịu yên tịnh cho.
Tử Y Hầu đảo mắt nhìn khắp quần hùng từ trên bờ biển đến tận những người ra tận ngoài thuyền của lão, đoạn từ từ thốt:
- Các vị tỏ rõ thịnh tình đối với tại hạ như thế, thật tại hạ cảm kích vô cùng, chỉ vì...chỉ vì...
Thốt đến đó, lão phun ra một búng mau tươi thân hình đứng vững từ trước, hơi rung rung theo búng máu vọt ra. Nếu không do một cố gắng phi thường, hẳn lão phải ngã xuống.
Linh Nhi và Châu Nhi kinh hoàng, cùng hét lên một tiếng, cùng nhào tới, mỗi nàng một bên, nâng Hầu gia cho khỏi ngã.
Quần hùng cũng biến sắc, niềm hân hoan chớm vụt tắt lịm, và hiện tại ai ai cũng lộ vé hãi hùng...
Trên thuyền, bọn thiếu nữ vây quanh Tử Y Hầu, nhao nhao hỏi:
- Hầu gia làm sao thế? Có việc gì chăng?
Vành môi của Tử Y Hầu vẽ nên nét ảm đạm thê lương, từng tiếng một lão giải thích:
- Kiếm pháp của người áo trắng cao diệu phi phàm, đáng cho hào kiệt giang hồ khiếp phục. Ta đã thay đổi đúng chín mươi bảy loại kiếm pháp, mà vẫn chẳng thể thắng nổi. Cuối cùng, ta phải sử dụng đến môn công do vua Đại Võ sáng chế lúc trị thủy. Môn công đó đã thất truyền trong võ lâm trên mấy trám năm rồi, nó có cái tên là Phục Ma Kiếm Pháp, với môn công này, ta mới chiếm được ưu thế mà chỉ hơn người áo trắng có nửa chiêu thôi. Nửa chiêu kiếm, tuy có hơn y, nhưng chẳng làm y thương tổn. Nhưng... nhưng...
Giọng nói của Tử Y Hầu rất nhỏ, xem chừng lão rất khó khăn phát âm, thốt đến đó lão thở mạnh, thở gấp, không còn đủ sức tiếp tục nữa.
Linh Nhi và Châu Nhi bối rối, kinh hoàng. Kẻ vuốt ngực, người vỗ lưng, có kẻ gấp rút quá, lấy tay quạt quạt khắp người lão, còn quần hùng trên bờ thì người này nhìn người kia, ai ai cũng sững sờ.
Dĩ nhiên không một tiếng động nào, bởi chẳng ai dám nói gì, chẳng ai dám thở mạnh.
Cục trường rộng mấy mươi trượng tròn từ bờ đến con thuyền, im lặng như cảnh tử tịch.
Từ Y Hầu thở một lúc, hơi khoẻ lại, đoạn tiếp nối:
- Nhưng sử dụng đúng chín mươi bảy kiếm pháp rồi, ta cảm thấy chân khí tiêu hao quá nhiều, nhưng chiêu cuối cùng dù có thắng thế thật, vẫn bị kiếm lực của đối phương làm chấn động, tâm mạch của ta hầu như đứt đoạn, còn y thì... đúng là một trang hảo hán. Thua ta nữa chiêu nhưng thấy ta kiệt quệ rồi khảng khái thừa nhận là ta thắng y, nếu y chẳng có cái khí phách anh hùng đó, giả sử y là một kẻ có dã tâm, thừa cơn nguy của ta mà hạ thủ đoạn, thì hiện tại ta chỉ là cái xác không hồn làm mồi cho cá...
Thiết Kim Đao vụt cất cao giọng:
- Người xưa có nói, ai không chết vì đại nạn, tất có cái phước về sau, Hầu gia đã qua đại nạn rồi, chắc chắn là có cái phúc phận hưởng vinh hoa, phú quý; tuổi thọ niên trường như trời đất...
Quần hùng cùng reo lên phụ hoạ:
- Đúng vậy! Đúng!
Tử Y Hầu nhếch nụ cười thảm, thở dài tiếp:
- Các vị chúc tụng thế nào chẳng qua do cái hảo ý đối với tại hạ mà thôi, chứ thực trạng thì tại hạ biết mình rất rõ, khó thể sống đến ngày mai. Tại ha..... tiện đây, xin có lời vĩnh biệt, và... xin các vị ai về địa phương nấy. Kết quả cuộc chiến này không đem hài lòng quý vị thì âu cũng là kiếp số tự nhiên!
Lão cúi đầu chào khắp mọi phía, rồi quay mình trở vào khoang thuyền.
Linh Nhi, Châu Nhi và bọn thiếu nữ vây quanh, dìu lão.
Chúng theo hầu hạ lão biết hao nhiêu năm dài, chưa hề thấy lão thở ra một lần, hoặc tỏ vẻ ưu tư thê thảm. Nhưng hiện tại thì lão u buồn ra mặt, điều đó khiến toàn thể bọn thiếu nữ bi thương. Chúng không dằn được tình hoài sôi động, cùng cúi đầu khóc.
Thấy thắng rõ rệt, nhưng sự thật chẳng khác nào bại, điều đó làm cho quần hùng ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Tử Y Hầu khuất dạng trong khoang thuyền, mà mọi người còn tần ngần đứng yên tại chỗ.
Những người ở tại bờ, đứng thừ người ra đó. Những kẻ cưỡi thuyền ra biển, trở vào bờ, cũng đứng thừ ra đó, chẳng ai nghĩ đến việc ly khai.
Họ quá khích động trước sự tình!
Và họ nhớ đến thái độ của họ đối với người áo trắng. Lúc hắn vào bờ ai cũng nghĩ là hắn bại, và đồng thanh hoan hô Tử Y Hầu, lạnh nhạt hững hờ với hắn. Có ngờ đâu, thừa khí độ hùng anh, hắn nương tay, và có ngờ đâu Tử Y Hầu là kẻ sống sót dưới tay hắn! Và giờ đây, Tử Y Hầu lại bảo mình chẳng sống sót được quá ngày mai, khi bình minh trở lại với vạn vật.
Rồi, một người ngồi ngay xuống bãi cát, nhiều người khác ngồi theo. Rồi tất cả cùng ngồi, họ ngồi nhưng chẳng ai thốt với ai một lời.
Họ ngồi đó, sóng biển trào dâng, có người đã bị nước đẫm ướt y phục, nhưng không buồn nhúc nhích, tìm chỗ khô ráo.
Gió biển ban đêm phải lạnh, y phục ướt càng làm cho sự lạnh gia tăng. Song chẳng ai màng đến cái lạnh, họ ngồi đó, ngàn cặp mắt hướng ra chiếc thuyền buồm ngũ sắc.
Đêm xuống, màn đen phủ kín, tất cả đã bị màn đen che khuất.
Riêng cánh buồm năm sắc còn hiện rõ ngoài khơi, rồi dần dần màn đêm buông dày, cánh buồm cũng mất dạng.
Người áo trắng đã lặng lẽ chèo thuyền rời bờ biển ra đi chẳng rõ từ lúc nào. Hiện tại thì hắn đã khuất dạng nơi phương trời ngoài khơi xa xăm. Hắn ra đi, hẹn bảy năm sau trở lại rửa cái nhục bại hôm nay, không ai mảy may hoài nghi về lời hứa của hắn!
Không ai trao đổi ý tưởng với ai, nhưng tất cả cũng tự hỏi một câu như nhau:
Tử Y Hầu chết rồi, bảy năm sau, hắn trở lại, còn ai đâu đấu kiếm với hắn?
oo Trước đó không mấy phút, trước đó bao nhiêu năm chiếc thuyền buồm huy hoàng tráng lệ bao nhiêu, thì hôm nay mây sầu che phủ, cánh buồm ngũ sắc như đượm màu tang tóc, cái vẻ huy hoàng cũng mất chói sáng của ngày nào.
Bọn thiếu nữ vây quanh Tử Y Hầu, tiểu công chúa thì quỳ trên sàn ôm gối lão, Phương Bửu Nhi và Thủy Thiên Cơ. Hồ Bất Sầu thì đứng xa xa, Thọ Thiên Tề cũng có mặt trên thuyền, chẳng dám đến gần.
Khoang thuyền rộng lớn, trang trí thành sảnh đường, lúc đó rất đông người, nhưng chẳng khác nào cảnh tử tịch.
Tử Y Hầu nhắm mắt, gương mặt thê thảm vô cùng, lão thở dài, lẩm bẩm:
- Bảy năm sau! Cũng ngày này, người áo trắng lại đến? Hừ!....
Linh Nhi khóc mướt, vừa khóc vừa thốt:
- Hầu gia đừng lo nghĩ gì cả, cứ tĩnh dưỡng. Biết đâu thương thế chẳng biến chuyển mà mình tưởng nguy lại được an? Còn cái việc bảy năm sau, đến lúc đó hẵng hay, hơi đâu phải phiền muộn.
Tử Y Hầu mở mắt ra, nghiêm giọng đáp:
- Một đời ta dù sống dù chết, có khi nào ta căm hận lo nghĩ? Nhưng làm thế nào quên được đồng đạo võ lâm? Ta đâu có thể để cho họ kiếp vận hãi hùng?
Phương Bửu Nhi thấy lão sắp chết đến nơi mà còn lo nghĩ đến sự việc bảy năm sau, ưu tư cho kiếp vận võ lâm, chẳng mảy may quan tâm đến thực trạng của mình. Hắn hết sức khâm phục cái hào khí của lão.
Hắn nghe lòng mình bồng bột sôi trào dòng máu nóng, hắn thầm nghĩ:
- Lão ấy đúng là bậc đại anh cùng, đại hào kiệt? Sau này lớn lên, nếu ta được như lão mới chẳng hổ là kẻ làm trai!
Linh Nhi cúi thấp đầu hơn vẫn khóc, vừa khóc vừa thốt:
- Bảy năm sau hắn trở lại. Trong thời gian đó, mình cố luyện tập thêm, thì có lo gì chẳng thắng được hắn mà Hầu gia phải ưu tư?
Tử Y Hầu thở dài:
- Mình cố luyện dễ thường hắn không luyện à? Ta cầm như đã quá già. Dù ta có sống sót qua trường hợp này đi nữa, vị tất ta tiến bộ bằng hắn? Trong thiên hạ ngày nay, không thể có một nhân vật nào cố luyện trong bảy năm mà thắng nổi hắn! Huống chi, hắn đam mê võ học đến điên cuồng, nếu hắn luyện được bảy năm nữa, thì mức thành tựu của hắn không biết sao mà lường nổi!
Lão dừng lại, rồi thở dài mấy tiếng, đ
Tiếng kêu vang dội như xé không gian. Tiếp theo tiếng kêu kinh hoàng khủng khiếp là những tiếng khóc não nùng.
Họ gào to, đúng hơn họ gào tận lực bình sinh, nên lần lượt ngã xuống sàn thuyền, mặt mày dàn dụa lệ thảm.
Riêng tiểu công chúa thì đã hôn mê từ lâu Nàng bất tỉnh ngay từ lúc Tử Y Hầu rơi xuống nước.
Phương Bửu Nhi là người ngoài cuộc, khóc không lý do, cười không nỡ lòng nào. Hắn lặng người, há hốc mồm, giương tròn mắt. Hắn nào phải là người của võ lâm, hắn không thưởng thức nổi những chiêu kiếm tân kỳ, hắn chỉ dao động vì cảnh, vì tình mà thôi.
Nơi mặt biển, người áo trắng vẫn đứng nguyên trong tư thế đó một lúc lâu, đoạn vận công điều khiển nửa phần thuyền hướng thẳng vào bờ.
Đằng sau hắn, sóng nước nổi cao, ánh tà đương chiếu diệu, tăng thêm phần kiêu dũng cho con người hùng!
Nơi bờ biển, quần hùng đều im lặng, tất cả đều cúi đầu, như hàng ngàn tín đồ kính cẩn cung nghinh giáo chủ...
Trên thuyền buồm ngũ sắc, bầu không khí đượm màu tang tóc.
Trên bờ biển, quần hùng hồi hộp hãi hùng. Ngoài xa xa, trên mặt nước một bóng người từ đáy sâu nhô lên, người đó dĩ nhiên toàn thân ướt sũng, nhưng oai khí vẫn bộc lộ rõ ràng, thoáng nhìn qua ai ai cũng sinh lòng kính phục.
Người đó nhô lên, tung mình khỏi mặt nước, xuất hiện như hải thần từ Long cung du hành hải phận...
Người đó là Tử Y Hầu.
Thì ra lão chưa chết! Lão vẫn còn oai khí như thuở nào. Sự xuất hiện của lão ngoài sức tưởng tượng của mọi người, bởi ngoài chỗ tưởng nên ai cũng ngây người, bất động.
Trong khi đó người áo trắng đã vào bờ, hắn lên bờ cùng một lượt với Tử Y Hầu lên thuyền...
Lên đến bờ rồi, vẫn gương mặt lạnh lùng như muôn thưở, người áo trắng hỏi bâng quơ:
- Thuyền đâu?
Đúng là hắn nhắc đến chiếc thuyền do Thọ Thiên Tề đã hứa đền bù cho hắn...
Tử Nhiêm Long Thọ Thiền Tề giật mình, biết ngay câu hỏi hướng về y, vội tách đám đông bước ra đáp:
- Có thuyền kia rồi!
Y đưa tay chỉ một chiếc thuyên rất mới, vừa nhẹ, vừa đẹp, trên thuyền gã trạo phu còn giữ tay chèo.
Người áo trắng nhìn về hướng chiếc thuyền của Thọ Thiên Tề vừa chỉ một thoáng, đoạn chuyển mắt sang hướng thuyền buồm ngũ sắc, từ từ thốt từng tiếng:
- Kiếm pháp của các hạ, quả nhiên vô địch trên đời!
Tử Y Hầu còn đứng lại mũi thuyền, thần sắc nghiêm trang đáp:
- Phong cách của các hạ, đáng làm gương mẫu cho thiên hạ võ lâm, tại hạ hết sức khâm phục!
Đối phương ca ngợi võ công của mình mà Tử Y Hầu lại tán tụng cái phong cách của đối phương. Tử Y Hầu quả hết sức tế nhị, và sự tế nhị của lão thừa nói lên sự hơn kém giữa nhau rồi.
Như vậy Tử Y Hầu đã thắng?
Người áo trắng buông gọn:
- Hơn, tất phải thắng, kém, tất phải bại, đó là lẽ đương nhiên!
Tử Y Hầu lờ qua sự kiện đó:
- Giờ đây, các hạ định đi về đâu?
Người áo trắng lạnh lùng:
- Chân mây, cuối trời, rừng sâu, núi thẳm...
Tử Y Hầu tặc lưỡi:
- Tại hạ không thể tiễn đưa!
Người áo trắng thản nhiên:
- Chẳng sao!
Hai bên đối thoại, bốn phía im lặng như giữa bãi tha ma, chẳng một ai dám thở mạnh.
Người áo trắng tiếp:
- Cái bại năm nay, tại hạ nhớ mãi. Xin hẹn bảy năm sau, sẽ cũng tái ngộ rửa cái nhục này!
Hắn bước nhanh về chiếc thuyền do Thọ Thiên Tề cung cấp.
Cho đến bây giờ quần hùng mới biết ra người thắng chính là Tử Y Hầu, biết được điều đó rồi, họ cũng thở phào, hoan hô vang dội.
Họ hoan hô Tử Y Hầu một phần do ác cảm mà người áo trắng gieo nơi họ. Người áo trắng là mối đe dọa cho họ trong tương lai.
Rất có thể hắn sẽ lần lượt tìm từng người một để so tài, và họ không còn hy vọng gì thoát khỏi chiêu kiếm ác độc của hắn.
Bất cứ ai, thắng được người áo trắng là họ hoan hô, bởi người thắng từ đây sẽ là bức bình phong đảm bảo an toàn cho họ. Huống chi người thắng lại là nhân vật mà họ tôn sùng như thần tượng từ bao nhiêu năm tháng qua rồi?
Tiếng hoan hô xuất phát với tận lực bình sinh, chấn động cả một vùng rộng lớn ven bờ Đông Hải. Bây giờ, sự căng thẳng tiêu tan, niềm cởi mở trở lại trên gương mặt mọi người. Ai ai cũng phấn khởi vô cùng, tưởng chừng như chính mình tạo nên thành tích chiến thắng người áo trắng.
Họ cao hứng quá, có kẻ nhảy xuống thuyền, bất cứ là thuyền của ai, họ gẩy chèo cố lướt sóng đến tận thuyền buồm ngũ sắc, dâng lời tán tụng cho Tử Y Hầu. Có kẻ không thuyền, nhảy ùm xuống nước, định bơi, lội, vượt qua ba mươi trượng khoảng cách, ra tận thuyền vị Hầu gia vừa mang lại danh dự cho võ lâm Trung Nguyên.
Cũng có mấy kẻ, quá hăng say, nhảy xuống nước rồi mới nhớ là mình không thông thủy tánh, vội trở lên bờ, ướt loi ngoi.
Cũng có những chiếc thuyền quá nhỏ lại chở nhiều người, sóng đưa, thuyền lật, người chìm...
Thật là một cảnh nhốn nháo hết sức hỗn độn.
Dù được lên thuyền, dù không lên được thuyền, hàng ngàn người chẳng ngừng reo hò, tiếng reo của họ át hẳn tiếng sóng thét, gió gào...
Phương Bửu Nhi nhìn họ lấc đầu:
- Đúng là một bọn điên! Người trong võ lâm toàn là những gã điên cả!
Nhưng, cái điên cũng lây luôn đến hắn. Không phải vì hắn đồng quan niệm với người trong võ lâm, mà chính vì hắn thấy Tử Y Hầu thoát nạn. Hắn cũng chẳng biết tại sao Tử Y Hầu thoát nạn mà hắn vui mừng, hắn chồm tới nhảy vọt lên, ôm cổ Thủy Thiên Cơ đeo dính, hắn reo lên:
- Tử Y Hầu vạn tuế!
Thủy Thiên Cơ khoan khoái vô cùng, quay mặt qua, cọ sát mà nàng vào má hắn, đoạn dịu giọng thốt:
- Đáng yêu quá!
Đã có kẻ đến sát thuyền buồm ngũ sắc, nhưng chưa ai dám lên thuyền. Có người đeo dây, có người đạp chân giữ cho thân mình nổi trên mặt nước, họ cùng cười, họ cười lớn, cười cuồng dại, họ cùng reo lên:
- Hầu gia vạn tuế! Tử Y Hầu vạn tuế!
Bên trên chiếc thuyền buồm ngũ sắc, bọn thiếu nữ hân hoan chẳng khác nào chết đi sống lại, Linh Nhi, Châu Nhi dẫn đầu mang tất cả những gì còn la liệt trên bàn tiệc mà chưa có ai mó tới, đến tận mũi thuyền quăng xuống mặt biển.
Tất cả đều đẹp, tất cả đều mặc áo gấm, thêu hoa, đủ màu, trông chúng như đoàn tiên nữ từ ngang trời đáp xuống, rải hoa thơm cho người đời...
Thiết Kim Đao trong đám đông, cao giọng thốt:
- Ta đã đoán chắc thế, thế nào Tử Y Hầu cũng thắng! Kiếm pháp của Hầu gia vô địch trong thiên hạ từ nhiều năm qua, làm gì lại bại trong tay một con quái vật...
Một kẻ khác cười nhẹ:
- Buồn cười thay cho quái vật đó, chẳng biết phục thiện, lại còn hẹn bảy năm sau tái ngộ rửa nhục...
Thiết Kim Đao cười lớn:
- Bảy năm sau, hắn đến! Đến mà làm gì? Đến vô ích, bởi có đến cũng chỉ có chuốc lấy cái bại như hôm nay thôi!
Nhiều người phụ hoạ:
- Lão Thiết nói đúng đó!
Hồ Bất Sầu từ dưới nước, bò lên, thấy cảnh tình như thế, trong lòng có phần nào phấn khởi, nhưng niềm phấn khởi sớm tiêu tan, nhường chỗ cho sự ưu tư não nề...
Y nhìn ra thuyền buồm ngũ sắc, thấy Tử Y Hầu đứng nơi mũi thuyền, gương mặt trắng xanh của Hầu gia chẳng hiện lộ một chút ý niệm gì. Chứng tỏ lão vừa thắng một trận chiến kinh hồn, không tiền khoáng hậu, điều đó thật ngoài sự tưởng tượng của y.
Bỗng tử trong đám đông có người cao giọng thốt:
- Yêu cầu Hầu gia nói mấy tiếng với bọn tôi!
Một người thốt lên, ngàn người phụ họa:
- Phải phải! Tất cả chúng tôi đều muốn nghe Hầu gia nói mấy tiếng.
Tử Y Hầu chớp mắt, từ từ đưa cao hai tay. Quần hùng lại reo vang, tiếng reo chấn động tận mấy dặm xa.
Linh Nhi hướng về quần hùng, mỉm cười:
- Các vị an tịnh lại đi chứ! Nếu cứ làm ồn lên như thế mãi thì làm sao Hầu gia cất tiếng?
Nàng phải lập đi lập lại câu đó mấy lượt quần hùng mới chịu yên tịnh cho.
Tử Y Hầu đảo mắt nhìn khắp quần hùng từ trên bờ biển đến tận những người ra tận ngoài thuyền của lão, đoạn từ từ thốt:
- Các vị tỏ rõ thịnh tình đối với tại hạ như thế, thật tại hạ cảm kích vô cùng, chỉ vì...chỉ vì...
Thốt đến đó, lão phun ra một búng mau tươi thân hình đứng vững từ trước, hơi rung rung theo búng máu vọt ra. Nếu không do một cố gắng phi thường, hẳn lão phải ngã xuống.
Linh Nhi và Châu Nhi kinh hoàng, cùng hét lên một tiếng, cùng nhào tới, mỗi nàng một bên, nâng Hầu gia cho khỏi ngã.
Quần hùng cũng biến sắc, niềm hân hoan chớm vụt tắt lịm, và hiện tại ai ai cũng lộ vé hãi hùng...
Trên thuyền, bọn thiếu nữ vây quanh Tử Y Hầu, nhao nhao hỏi:
- Hầu gia làm sao thế? Có việc gì chăng?
Vành môi của Tử Y Hầu vẽ nên nét ảm đạm thê lương, từng tiếng một lão giải thích:
- Kiếm pháp của người áo trắng cao diệu phi phàm, đáng cho hào kiệt giang hồ khiếp phục. Ta đã thay đổi đúng chín mươi bảy loại kiếm pháp, mà vẫn chẳng thể thắng nổi. Cuối cùng, ta phải sử dụng đến môn công do vua Đại Võ sáng chế lúc trị thủy. Môn công đó đã thất truyền trong võ lâm trên mấy trám năm rồi, nó có cái tên là Phục Ma Kiếm Pháp, với môn công này, ta mới chiếm được ưu thế mà chỉ hơn người áo trắng có nửa chiêu thôi. Nửa chiêu kiếm, tuy có hơn y, nhưng chẳng làm y thương tổn. Nhưng... nhưng...
Giọng nói của Tử Y Hầu rất nhỏ, xem chừng lão rất khó khăn phát âm, thốt đến đó lão thở mạnh, thở gấp, không còn đủ sức tiếp tục nữa.
Linh Nhi và Châu Nhi bối rối, kinh hoàng. Kẻ vuốt ngực, người vỗ lưng, có kẻ gấp rút quá, lấy tay quạt quạt khắp người lão, còn quần hùng trên bờ thì người này nhìn người kia, ai ai cũng sững sờ.
Dĩ nhiên không một tiếng động nào, bởi chẳng ai dám nói gì, chẳng ai dám thở mạnh.
Cục trường rộng mấy mươi trượng tròn từ bờ đến con thuyền, im lặng như cảnh tử tịch.
Từ Y Hầu thở một lúc, hơi khoẻ lại, đoạn tiếp nối:
- Nhưng sử dụng đúng chín mươi bảy kiếm pháp rồi, ta cảm thấy chân khí tiêu hao quá nhiều, nhưng chiêu cuối cùng dù có thắng thế thật, vẫn bị kiếm lực của đối phương làm chấn động, tâm mạch của ta hầu như đứt đoạn, còn y thì... đúng là một trang hảo hán. Thua ta nữa chiêu nhưng thấy ta kiệt quệ rồi khảng khái thừa nhận là ta thắng y, nếu y chẳng có cái khí phách anh hùng đó, giả sử y là một kẻ có dã tâm, thừa cơn nguy của ta mà hạ thủ đoạn, thì hiện tại ta chỉ là cái xác không hồn làm mồi cho cá...
Thiết Kim Đao vụt cất cao giọng:
- Người xưa có nói, ai không chết vì đại nạn, tất có cái phước về sau, Hầu gia đã qua đại nạn rồi, chắc chắn là có cái phúc phận hưởng vinh hoa, phú quý; tuổi thọ niên trường như trời đất...
Quần hùng cùng reo lên phụ hoạ:
- Đúng vậy! Đúng!
Tử Y Hầu nhếch nụ cười thảm, thở dài tiếp:
- Các vị chúc tụng thế nào chẳng qua do cái hảo ý đối với tại hạ mà thôi, chứ thực trạng thì tại hạ biết mình rất rõ, khó thể sống đến ngày mai. Tại ha..... tiện đây, xin có lời vĩnh biệt, và... xin các vị ai về địa phương nấy. Kết quả cuộc chiến này không đem hài lòng quý vị thì âu cũng là kiếp số tự nhiên!
Lão cúi đầu chào khắp mọi phía, rồi quay mình trở vào khoang thuyền.
Linh Nhi, Châu Nhi và bọn thiếu nữ vây quanh, dìu lão.
Chúng theo hầu hạ lão biết hao nhiêu năm dài, chưa hề thấy lão thở ra một lần, hoặc tỏ vẻ ưu tư thê thảm. Nhưng hiện tại thì lão u buồn ra mặt, điều đó khiến toàn thể bọn thiếu nữ bi thương. Chúng không dằn được tình hoài sôi động, cùng cúi đầu khóc.
Thấy thắng rõ rệt, nhưng sự thật chẳng khác nào bại, điều đó làm cho quần hùng ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Tử Y Hầu khuất dạng trong khoang thuyền, mà mọi người còn tần ngần đứng yên tại chỗ.
Những người ở tại bờ, đứng thừ người ra đó. Những kẻ cưỡi thuyền ra biển, trở vào bờ, cũng đứng thừ ra đó, chẳng ai nghĩ đến việc ly khai.
Họ quá khích động trước sự tình!
Và họ nhớ đến thái độ của họ đối với người áo trắng. Lúc hắn vào bờ ai cũng nghĩ là hắn bại, và đồng thanh hoan hô Tử Y Hầu, lạnh nhạt hững hờ với hắn. Có ngờ đâu, thừa khí độ hùng anh, hắn nương tay, và có ngờ đâu Tử Y Hầu là kẻ sống sót dưới tay hắn! Và giờ đây, Tử Y Hầu lại bảo mình chẳng sống sót được quá ngày mai, khi bình minh trở lại với vạn vật.
Rồi, một người ngồi ngay xuống bãi cát, nhiều người khác ngồi theo. Rồi tất cả cùng ngồi, họ ngồi nhưng chẳng ai thốt với ai một lời.
Họ ngồi đó, sóng biển trào dâng, có người đã bị nước đẫm ướt y phục, nhưng không buồn nhúc nhích, tìm chỗ khô ráo.
Gió biển ban đêm phải lạnh, y phục ướt càng làm cho sự lạnh gia tăng. Song chẳng ai màng đến cái lạnh, họ ngồi đó, ngàn cặp mắt hướng ra chiếc thuyền buồm ngũ sắc.
Đêm xuống, màn đen phủ kín, tất cả đã bị màn đen che khuất.
Riêng cánh buồm năm sắc còn hiện rõ ngoài khơi, rồi dần dần màn đêm buông dày, cánh buồm cũng mất dạng.
Người áo trắng đã lặng lẽ chèo thuyền rời bờ biển ra đi chẳng rõ từ lúc nào. Hiện tại thì hắn đã khuất dạng nơi phương trời ngoài khơi xa xăm. Hắn ra đi, hẹn bảy năm sau trở lại rửa cái nhục bại hôm nay, không ai mảy may hoài nghi về lời hứa của hắn!
Không ai trao đổi ý tưởng với ai, nhưng tất cả cũng tự hỏi một câu như nhau:
Tử Y Hầu chết rồi, bảy năm sau, hắn trở lại, còn ai đâu đấu kiếm với hắn?
oo Trước đó không mấy phút, trước đó bao nhiêu năm chiếc thuyền buồm huy hoàng tráng lệ bao nhiêu, thì hôm nay mây sầu che phủ, cánh buồm ngũ sắc như đượm màu tang tóc, cái vẻ huy hoàng cũng mất chói sáng của ngày nào.
Bọn thiếu nữ vây quanh Tử Y Hầu, tiểu công chúa thì quỳ trên sàn ôm gối lão, Phương Bửu Nhi và Thủy Thiên Cơ. Hồ Bất Sầu thì đứng xa xa, Thọ Thiên Tề cũng có mặt trên thuyền, chẳng dám đến gần.
Khoang thuyền rộng lớn, trang trí thành sảnh đường, lúc đó rất đông người, nhưng chẳng khác nào cảnh tử tịch.
Tử Y Hầu nhắm mắt, gương mặt thê thảm vô cùng, lão thở dài, lẩm bẩm:
- Bảy năm sau! Cũng ngày này, người áo trắng lại đến? Hừ!....
Linh Nhi khóc mướt, vừa khóc vừa thốt:
- Hầu gia đừng lo nghĩ gì cả, cứ tĩnh dưỡng. Biết đâu thương thế chẳng biến chuyển mà mình tưởng nguy lại được an? Còn cái việc bảy năm sau, đến lúc đó hẵng hay, hơi đâu phải phiền muộn.
Tử Y Hầu mở mắt ra, nghiêm giọng đáp:
- Một đời ta dù sống dù chết, có khi nào ta căm hận lo nghĩ? Nhưng làm thế nào quên được đồng đạo võ lâm? Ta đâu có thể để cho họ kiếp vận hãi hùng?
Phương Bửu Nhi thấy lão sắp chết đến nơi mà còn lo nghĩ đến sự việc bảy năm sau, ưu tư cho kiếp vận võ lâm, chẳng mảy may quan tâm đến thực trạng của mình. Hắn hết sức khâm phục cái hào khí của lão.
Hắn nghe lòng mình bồng bột sôi trào dòng máu nóng, hắn thầm nghĩ:
- Lão ấy đúng là bậc đại anh cùng, đại hào kiệt? Sau này lớn lên, nếu ta được như lão mới chẳng hổ là kẻ làm trai!
Linh Nhi cúi thấp đầu hơn vẫn khóc, vừa khóc vừa thốt:
- Bảy năm sau hắn trở lại. Trong thời gian đó, mình cố luyện tập thêm, thì có lo gì chẳng thắng được hắn mà Hầu gia phải ưu tư?
Tử Y Hầu thở dài:
- Mình cố luyện dễ thường hắn không luyện à? Ta cầm như đã quá già. Dù ta có sống sót qua trường hợp này đi nữa, vị tất ta tiến bộ bằng hắn? Trong thiên hạ ngày nay, không thể có một nhân vật nào cố luyện trong bảy năm mà thắng nổi hắn! Huống chi, hắn đam mê võ học đến điên cuồng, nếu hắn luyện được bảy năm nữa, thì mức thành tựu của hắn không biết sao mà lường nổi!
Lão dừng lại, rồi thở dài mấy tiếng, đ

