watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 16 - Ác Thủ Tiểu Tử
Home >
Tìm kiếm

Ác Thủ Tiểu Tử

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 20:51

ói:
- Lão tiền bối xin cứ cho biết danh tánh dung mạo đồ đệ của người, trên đường hành sự cho sư phụ, tôi qua rất nhiều địa phương, không chừng gặp được hắn ta, tôi nhất định chuyển lời cho lão tiền bối.
(bạn đang đọc truyện tại , chúc các bạn vui vẻ)Bạch Cốt Ma Quân nghe đến thế thì nhảy cao lên đến người đụng cửa động, sung sướng reo lên:
- Hay lắm! Nếu gặp được hắn, ngươi cứ bảo là Bạnh Cốt Ma Quân ta sắp chầu trời rồi, nhưng vì còn nhớ mấy chiêu tuyệt thủ chưa truyền cho hắn, nên cố sống chờ hắn trở lại.
Chu Mộng Châu gật đầu.
Bạch Cốt Ma Quân nói tiếp.
- Thế nhưng, tên đồ đệ của ta tính tình ích kỷ đố kỵ, ngươi gặp hắn chẳng nói thì thôi, hễ nhắc đến ta chỉ sợ hắn hại đến tính mạng của ngươi!
Chu Mộng Châu ngẫm nghĩ rồi nói:
- Hay là chờ khi bản lĩnh của tôi cao cường, sẽ đi tìm hắn ta?
- Ài, không được! Hắn tuy chỉ mới học có bảy thành công phu, thế nhưng chỉ sợ trên giang hồ đã chẳng tìm ra được đối thủ.
Nói đến đó lão dừng lại, hai ánh mắt lại phát ra hàn quang xanh lè bức nhìn vào mặt Chu Mộng Châu, hồi lâu trầm giọng nói:
- Có một cách, chẳng biết ngươi thuận hay không?
- Vậy lão tiền bối thử nói xem, chúng ta sẽ thương lượng!
Bạch Cốt Ma Quân nhìn chăm vào mắt Chu Mộng Châu, buông rõ từng tiếng:
- Ta truyền cho ngươi mấy chiêu võ công chuyên dụng khắc chế võ công của hắn, chỉ cần hắn có thái độ bất lợi với ngươi, ngươi sẽ có cách khống chế hắn.
Nghe đến chuyện lưu lại đây học võ nghệ là chu Mộng Châu không muốn rồi, chàng cứ sợ nhỡ việc của sư phụ, định lên tiếng từ chối.
Thế nhưng hai ánh mắt bỗng bắt gặp hai ánh mắt lạnh như quỷ sứ của Bạch Cốt Ma Quân thì lòng chành run lên, vội đổi ý gật đầu đáp:
- Được được cứ như thế!
Bạch Cốt Ma Quân thở dài, lẩm bẩm:
- Thằng nhóc, ngươi gặp vận đấy, chỉ cần chần chừ chút nữa, ta nhất định giữ ngươi lại đây mươi năm, công phu cũng truyền, nhưng ngươi nghĩ chuyện rời khỏi đây thì e chờ ta chết.
Chu Mộng Châu chấn động trong lòng thầm la lên:
- Thật hiểm!
- Ài, ta biết ngươi nôn nóng làm cho xong chuyện sư phụ của ngươi, ta chẳng làm khó ngươi đâu. Ta trước sau dạy cho ngươi hai ngón bản lĩnh, truyền cho ngươi một thủ thuật độc môn ám khí, chừng nào ngươi luyện thành thì chừng đó ngươi ra khỏi tử cốc này. Hảo! Theo lão phu, ta sẽ truyền cho ngươi ngay bây giờ!
Nói rồi lão quay người thong thả bước vào thạch động.
Chu Mộng Châu lững thững bước theo, đã đến nước này đành cố chuyên tâm mà học, chỉ mong chóng được rời khỏi chốn thâm sơn cùng cốc này.
Vào đến trong động, Bạch Cốt Ma Quân chẳng nói chẳng rằng, lấy một miếng vải bịt lên hai mắt chàng, rồi nói:
- Tốt, giờ thì ngươi bắt ta đi!
Chu Mộng Châu ngạc nhiên hỏi:
- Làm gì vậy chứ?
- Hà! Luyện công phu!
- Công phu mà có cách luyện thế này ư?
Bạch Cốt Ma Quân hừ một tiếng:
- Tiểu quỷ! Ta muốn ngươi làm thế nào, ngươi làm thế ấy, chớ lộn xộn nhiều lời!
Chu Mộng Châu chẳng nói gì thêm, vọt người về phía lão chộp tới.
Nào ngờ, cả người bổ vào khoảng không chúi nhủi, may không dập đầu xuống đất, nghe tiếng Bạch Cốt Ma Quân ngay sau lưng cười ha hả, nói:
- Tiểu oa đầu, lão ở đây!
Chu Mộng Châu hơi thẹn, định thần tụ khí, rồi đột nhiên thi triển Lý ngư đảo quyên ba lộn nhào người ngược lui sau, hai tay chộp tới. Nhưng chỉ nghe giọng cười của Bạch Cốt Ma Quân bên trái. Chu Mộng Châu lại chộp sang trái, thì nghe lão cười ở bên.phải, lại chộp sang phải. Mấy lần nghiên cứu đều không chộp trúng, Chu Mộng Châu tức giận đưa tay lên gỡ mảnh vải.
Bạch Cốt Ma Quân nhất thời ngớ người, nhưng rồi gật gù nói:
- Cũng được, trước hết ngươi cứ mở mắt mà bắt ta!
Chu Mộng Châu tức giận, thi triển khinh công thân pháp phóng đuổi, nhưng thân hình Bạch Cốt Ma Quân tợ ma ảnh loang loáng hư hư thực thực, chung quy chàng tay không chạm nổi tà áo của lão ta. Bạch Cốt Ma Quân ngược lại chừng như trêu chọc chàng, chốc chốc lại tát nhẹ vào má Chu Mộng Châu, khiến chàng càng thêm tức. Phóng đuổi một hồi, vẫn chỉ bổ người vào khoảng không, tiếng cười của Bạch Cốt Ma Quân bên tai nghe càng thêm tức, Chu Mộng Châu đứng lại, quát lớn:
- Lừa người ta, ta không đuổi nữa?
Bạch Cốt Ma Quân cũng dừng thân hình, ngớ người hỏi:
- Ngươi không muốn luyện công phu?
Chu Mộng Châu vốn chỉ thấy bọn họ tợ như chơi trò mèo vờn chuột cho nên hậm hực nói:
- Lão nói nghe xem luyện công phu gì đây chứ?
- Ài dà! Đấy gọi là công phu Tùy phong xúc ảnh, môn công phu này gần mười năm nay ta mới nghĩ ra, mục đích là để khống chế môn công phu ta từng dạy cho tên đồ đệ mất dạy kia, Hoa di ảnh động.
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn lão vẻ nghi ngờ, chỉ nghe lão ta nói tiếp:
- Ngươi chớ nên nghi ngờ, để ta thi triển Hoa di ảnh động cho ngươi xem!
Dứt lời, lão thoái bảy bước, một chân chấm đất một chân giơ thẳng lên trời, cả người như bị treo bởi một sợi dây, thân trên đong đưa như chiếc lá trước gió.
Bạch Cốt Ma Quân thét một tiếng, đột nhiên thân hình di động nhanh, khi cao khi thấp, khi thoái ra trước, khi ngã về phía sau, khi nghiêng sang trái khi bổ bên phải, lúc lại nằm ngửa xuống, lúc lại ngồi trên một chân. Chu Mộng Châu nhìn đến hoa cả mắt, thế nhưng thân hình Bạch Cốt Ma Quân chung thủy vẫn cố định trên một chân, tợ như chưa hề rời khỏi độ nửa bước.
Bấy giờ, như thi triển đã đủ, Bạch Cốt Ma Quân lại thét một tiếng, toàn thân vọt lên không trung, rồi tợ như chiếc vụ quay tròn rơi xuống đất. Nhưng người chưa kịp chạm đất thì thân hình lão xoay tít, chừng như chiếc lá trong cơn lốc, quay quanh người Chu Mộng Châu.
Chàng có nhìn theo cũng không kịp, chỉ nhận ra khắp nơi trong gian thạch động đâu đâu cũng có bóng lão, căn bản không phận định nổi đâu là hư ảnh đâu là thực ảnh. Nhìn một lúc mắt hoa lên đầu choáng váng, Chu Mộng Châu phát khiếp liền nhắm kín mắt lại.
Chu Mộng Châu vốn nhắm mắt lại vì sợ nhìn một lúc thì mắt hoa và đầu choáng váng, chẳng ngờ nhắm mắt lại chẳng nhìn thấy hình bóng của Bạch Cốt Ma Quân đâu nữa, nhưng ngược lại định thần thì chàng đã nghe rõ tiếng áo lướt gió ở phương vị nào.
Chu Mộng Châu như đai ngộ, hiểu ra mục loạn, nhĩ bất loạn. Khi ấy vừa nghe tiếng lướt gió bên tai, phán đoán Bạch Cốt Ma Quân lướt bên trái, chàng liền thi triển khinh công bổ tới, hai tay đưa ra chộp, chẳng ngờ chộp vào khoảng không. Bạch Cốt Ma Quân lúc ấy dừng thân hình lại cười lớn:
- Ha ha ... xem ra người đã hiểu, nghỉ một lát ta sẽ dạy cho ngươi thân pháp Tùy phong xúc ảnh.
Chu Mộng Châu lúc này mở mắt ra nhìn thấy lão thần thái an nhiên tự tại, chừng như không biết mệt mỏi sau một hồi thi triển công phu. Thầm nghĩ lần này gặp phải kỳ nhân dị sĩ, thật là hiếm có, bất giác lòng khi ấy mới vui lên. Nghỉ chưa qua tuần trà, Chu Mộng Châu không nhẫn nại trước, thúc giục:
- Lão tiền bối, chúng ta luyện đi.
Bạch Cốt Ma Quân cười cười:
- Tiểu oa đầu ngươi tính tình thực nôn nóng!
Nói thế, nhưng lão bắt đầu đem nguyên lý thi triển thân pháp Hoa di ảnh động giảng giải cho Chu Mộng Châu nghe, sau đó mới giảng về yêu pháp và diệu dụng của thủ phá pháp Tùy phong xúc ảnh.
Bạnh Cốt Ma Quân võ công đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, cho nên mỗi điều giảng giới đều thuộc về nguyên lý căn bản, lấy gốc xả ngọn, không rườm rà tiểu tiết. Chu Mộng Châu thiên bẩm thông minh, nên nói một biết mười, tợ hồ như mười phần nắm hết tám chín những điều Bạch Cốt Ma Quân giảng.
Bạch Cốt Ma Quân thấy vậy thì rất mừng, hai người bắt đầu thực tế đối luyện. Nhưng chẳng ngờ, mới luyện một lượt Chu Mộng Châu đã bị Bạch Cốt Ma Quân chửi ầm ĩ.
Nguyên là những lời Bạch Cốt Ma Quân giảng giải xem ra hữu dụng, nhưng đi vào luyện thực tế thì chẳng đơn giản như vậy. Chu Mộng Châu bổ bắt bóng lão, lúc thì hụt bên phải lúc thì hụt bên trái, có lúc đã thấy ở trước mắt nhưng đinh thần thì lại ở sau lưng.
Bạch Cốt Ma Quân la toáng lên:
- Con lừa, ta chưa thấy ai đần độn như ngươi!
Chu Mộng Châu đứng khựng người nghĩ mãi không hiểu nổi mình sai ở chỗ nào, rõ ràng là đã làm theo những lời lão ta chỉ dạy, khi ấy hậm hực nói:
- Ai biết lão có ý đồ gì, lão không dạy tôi cũng không thèm học!
Bạch Cốt Ma Quân vốn giận lắm, nhưng khi nghe Chu Mộng Châu dứt khoát không thèm học nữa thì giọng dịu lại:
- Tiểu oa đầu, cứ luyện lại lần nữa xem sai ở chỗ nào?
Chu Mộng Châu đã nắm bắt được tính khí kỳ quái của Bạch Cốt Ma Quân, hễ dứt khoát không luyện là lão ta ép luyện bằng được, khi ấy nói:
- Thôi được! Chúng ta luyện lại!
Nói thì nói thế, thực ra Chu Mộng Châu lòng rất mong muốn luyện được kỳ môn này, có điều thầm hiểu công phu càng uyên thâm thì luyện càng khó thành.
Bạch Cốt Ma Quân thấy Chu Mộng Châu đã đồng ý luyện lại, cười ha hả:
- Tiểu oa đầu, hảo ... đến đây!
Nói rồi, lão lay động thân hình, tung người lướt lên như cánh hồ điệp lượn lờ chung quanh thạch động.
Chu Mộng Châu lần này không vội nhảy tới đuổi bắt, đứng nguyên vị ngưng thần tụ khí, đầu nhớ lại những lời lão chỉ giảng, hai mắt không rời thân hình của lão. Bạch Cốt Ma Quân lượn mấy vòng thì tốc độ gia tăng, thân hình từ một hóa hai, hai hoá bốn . ... phút chốc hóa trăm hóa nghìn nhân ảnh.
Chu Mộng Châu liền nhắm mắt lại, dùng tai nghe tiếng gió, phân biệt phương vị, qua một lúc đoán chuẩn vị trí của lão ta, liền tung người nhảy bổ tới, hai tay chộp vào Bạch Cốt Ma Quân, nhưng lại bổ vào khoảng không.
Bạch Cốt Ma Quân tức giận chửi đổng:
- Thằng đần, ngươi chộp gì thế?
Chu Mộng Châu bị chửi thì rất tức, nhưng nghĩ lại đang luyện công phu, bèn nén giận, theo đúng lời Bạch Cốt Ma Quân giảng giải, phóng người truy đuổi.
Nhưng tình hình vẫn như trước, càng luyện càng cảm thấy có gì không ổn, chung quy vẫn bổ vào khoảng không trước mặt. Chu Mộng Châu trong lòng tự nhiên khởi lên nghi ngờ, chàng vốn có luyện thân pháp, nhưng chưa từng thấy luyện phương pháp kỳ lạ thế này, chẳng biết luyện thế có đúng hay không?
Bạch Cốt Ma Quân càng lúc càng tức tối, cuối cùng dừng chân thét lớn:
- Con lừa, ta không dạy ngươi nữa?
Nói rồi, thân hình lão như bóng ma lướt biến mất ra cửa.
Chu Mộng Châu còn lại một mình trong thạch động, vừa giận vừa thẹn, giận vì đã làm đúng lời lão nhưng vẫn không bắt được lão, thẹn vì bị lão chửi đến cụp đầu. Khi ấy chàng đứng như trời trồng suy nghĩ những tình tiết vừa diễn qua, chẳng hiểu nguyên do đâu khiến lão ta tức giận, rồi bỗng quyết định tìm Bạnh Cốt Ma Quân hỏi cho ra lẽ.
Nghĩ rồi, chàng liền đi ra cửa động, đưa mắt nhìn quanh chỉ thấy mỏm núi vắng tanh.
Chu Mộng Châu đi dọc theo vách núi, được chừng mươi trượng, thấy vách núi dựng đứng phẳng lì, có nơi rêu phủ đầy, mây khói vờn vờn, trông thật hiểm trở. Thật sự, đừng nói người bình thường, mà người công lực còn non kém chớ nghĩ đến chuyện vượt nổi vách núi đá này.
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn quanh lần nữa, chẳng thấy bóng dáng Bạch Cốt Ma Quân đâu. Thầm nghĩ vách đá này thật khó có thể vượt qua được, duy nhất là men theo mỏm đá này mà đi thôi, chàng liền bước tới trước.
Qua thêm chừng mươi trượng nữa, bỗng chàng phát hiện phía trước có một bóng đen lù lù, đi đến gần mới hay là một xác người nằm sấp. Chu Mộng Châu đến giở người kia lên nhìn, thì thấy chính là một trong ba gã hắc y hán tử gặp trên đường. Trong đầu chàng bỗng gợi nhớ lại mọi chuyện, rồi thầm nghĩ:
- Bọn chúng đi mang xác chết ở trước Cửu U Địa Phủ sao giờ lại ở đây?
Hỏi rồi chàng lại cảm thấy mơ hồ, không hiểu hiện tại mình đang ở nơi nào, vốn quên chẳng kịp hỏi Bạch Cốt Ma Quân. Chàng chỉ nhớ mình trúng một chưởng của Khảm Ly Tử trước hậu động khẩu của Cửu U Đia Phủ, rồi khi thức dậy thì thấy nằm trong thạch động của Bạch Cốt Ma Quân.
Chính Bạch Cốt Ma Quân nói cho chàng biết là lão ta đã cứu chàng về đây, nhưng không biết rõ đây cách Cửu U Địa Phủ bao xa? Tuy vậy chỉ nhìn hắc y hán tử chết tại đây, đủ thấy Cửu U Địa Phủ cũng chỉ lân cận đâu đây mà thôi.
Nghĩ rồi, chàng quyết đinh đứng lên đi tìm Cửu U Đia Phủ, không để tâm đến Bạch Cốt Ma Quân nữa. Men theo vách núi được một lúc nữa, vân vụ mờ mịt, căn bản không thể biết được từ đây xuống đến đáy vực sâu chừng nào, thế nhưng nhìn thấy thế núi hiểm trở thế này, cũng đủ biết chỉ cần sơ xuất rơi xuống thì khó sống nổi. Đi thêm được một lúc, chợt trong làn mây khói mờ mờ phảng phất một mùi hôi tanh khó chịu, Chu Mộng Châu nín thở mà đi, chẳng ngờ càng lúc mùi hôi càng nồng nặc, không còn chịu nổi nữa. Chính là lúc đang nghĩ bỏ đi lui, thì nghe thấy tiếng của Bạch Cốt Ma Quân gắt lên:
- Ngươi đến đây làm gì?
Chu Mộng Châu ngước đầu định thần nhìn mới nhận ra lão ta ngồi xếp bằng thẳng góc với vách đá dựng đứng, tợ hồ như đôi mông của lão dính chặt vào đá.
Chu Mộng Châu giật mình, thầm nghĩ:
- Không biết lão ta luyện môn công phu gì mà có thể ngồi dính vào vách đá như vậy?
Đồng thời nói chuyện như không, tợ hồ như chẳng có chút đề khí vận kình lực.
Trong lòng chàng bấy giờ càng bội phục lão ta, bèn cung kính nói:
- Võ công lão tiền bối quả thật huyền diệu vô cùng, tiểu bối ngu dốt không hấp thụ được nổi kỳ môn Tùy phong xúc ảnh, thế nhưng lão tiền bối nói còn dạy cho tiểu bối thêm một môn võ công khắc?
Bạch Cốt Ma Quân hứ một tiếng lạnh lùng, nói:
- Không sai, ta vốn định dạy cho ngươi môn Tùy phong xúc ảnh là chuyên trị môn Hoa di ảnh động của tên súc sinh đồ đệ của ta. Ngoài ra còn dạy cho ngươi một pho chưởng và một độc môn ám khí, đây đều là những môn công phu mấy mươi năm ta độc cư thâm cốc này khổ tâm sáng tạo. Thực tình mà chẳng nói khoa ngôn chút nào, nếu ngươi mà chịu luyện thành ba môn võ này của ta, thì trên giang hồ chỉ e khó có người đối địch. Thế nhưng, so với tên gian đồ kia của ta thì ngươi cũng chẳng làm gì nổi hắn. Hiện ta nghĩ lại, dẫu dạy cho ngươi cũng chỉ vô dụng, chỉ vì ngươi gặp lại hắn chẳng những không làm gì hắn, mà chỉ nguy đến tính mạng của ngươi thôi. Cho nên ngươi không muốn học thì đừng học nữa.
Chu Mộng Châu đã biết tính khí cổ quái của lão ta, lại nhận ra lão ta võ công xuất thần nhập hóa, có điều những lời lão giảng dạy về Tùy phong xúc ảnh nghe thì dễ hiểu vì giảng toàn nguyên lý căn bản. Nhưng khi thực hành thì quả không đơn giản tí nào. Thật sự nếu không có lòng tin mạnh mẽ để chuyên tâm mà khổ luyện thì khó thành.
Khi ấy chàng bèn nói:
- Chỉ cần lão tiền bối không phiền lòng chỉ dạy, vãn bối nguyện theo học!
Bạch Cốt Ma Quân toét miệng cười như vui vẻ, nhưng lát sau sa sầm lại, lắc đầu thở dài:
- Không được, những môn võ công của ta, ta phải mất đến mấy mươi năm chuyên tâm nghiên cứu mà thành, cho dù tiên đồng ngọc nữ giáng thế cũng không thể trong chốc lát hấp thụ được. Huống gì ngươi lòng nóng như lửa, chỉ tại muốn đi, thử hỏi làm sao luyện được chớ?
Nói đến đó lão dừng lời, nhìn thấy Chu Mộng Châu đồng nhìn mình vẻ thành khẩn, lão nhắm mắt lại định thần, hồi lâu mở mắt ra nhìn chàng, hỏi:
- Ngươi quyết rồi chớ?
Chỉ thấy Chu Mộng Châu gật đầu, lão nói:
- Được vậy theo ta?
Nói rồi lão thả người rơi nhẹ trên nền đá như chiếc lá khô, sãi chân bước đi tới trước.
Trong làn vân vụ mùi hôi càng nồng nặc, thế nhưng Chu Mộng Châu vẫn không dám hé nửa lời, chỉ chịu khó tập quen với mùi hôi thối
<<1 ... 1415161718 ... 46>>

Tag:

Ác,Thủ,Tiểu,Tử

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Âm Dương Thần Chưởng
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ảo Kiếm Linh Kỳ
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ân Thù Kiếm Lục
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ác Thủ Tiểu Tử
[ 4705 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 2150