watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 17 - [Truyện Ma - Kinh Dị] Bảy đêm quái đản
Home >
Tìm kiếm

[Truyện Ma - Kinh Dị] Bảy đêm quái đản

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 07:33

dụng. Tôi đã từng xem một quyển sách tâm lý học về bệnh tự kỉ ám thị là một người luôn coi mình là một người khác, có thể dùng biện pháp làm mất đi những sự vật tồn tại trong tính cách thứ hai để tạm thời khôi phục lại trạng thái ban đầu.

Tiểu Quyên lùi lại mấy bước sờ lên ngực và không thấy sợi dây chuyền đâu, ánh mắt ghê gớm lúc trước của cô bỗng hiền hòa trở lại. Lúc này đây cô lại chính là người nhìn tôi với con mắt ngạc nhiên, thẫn thờ không nói một lời nào.
“Chị… Chị làm sao vậy?”, tôi lúng túng vì đây cũng là lần đầu tiên gặp phải trường hợp như thế này. Chẳng biết tiếp theo đó là những gì sẽ xảy ra.

Không ngờ rằng Tiểu Quyên òa lên khóc nức nở, điều này thực sự làm tôi bó tay chịu chết.

Tôi kéo Tiểu Quyên vào một chỗ đưa chiếc khăn tay cho cô ta, cũng không biết nên an ủi như thế nào đây.
Tôi lại nhìn xung quanh, trong lòng vẫn lo cho Tiểu Mai.

Tiểu Quyên sau khi khóc nức nở một lúc nói với giọng nhè nhè “Tôi cũng không biết tại sao, từ hồi viết quyển tiểu thuyết đó tôi bị thay đổi tính cách”.
Quả nhiên không ngoài sự dự đoán của tôi, Tiểu Quyên đã khóc đến đỏ cả mắt.

Thấy cô ấy đã hồi tỉnh lại, tôi liền hỏi “Có nhìn thấy Tiểu Mai đâu không?”
“Tiểu Mai? Tiểu Mai chẳng phải là ở cùng với mọi người hay sao?” Tiểu Quyên nhẹ sờ lên cổ nơi có vệt dây chuyền hình máu tươi.
“Cô ấy ra ngoài cùng với chủ nhà nhưng đến giờ vẫn chưa về”. Tôi không thể nào nói sự thật cho Tiểu Quyên được. Chẳng nhẽ lại nói với cô ấy là họ đi theo dõi cô thế nên họ mới phải ra ngoài. Vì vật tạm thời nói dối trước.
“Hay là Tiểu Mai xảy ra chuyện rồi?” Tiểu Quyên hỏi gấp.

Tôi cứ suy nghĩ có nên quyết định nói cho Tiểu Quyên chuyện vừa rồi tôi gặp hay không để cô có biện pháp đề phòng “Tôi biết con ma giết người là ai rồi…”, tôi vừa vội vàng đi vừa kể cho cô ấy nghe câu chuyện xảy ra.

Tiểu Quyên nghe xong cũng thấy kinh hoàng, cả hai chúng tôi đã liên tiếp tìm mấy điểm lên xe nhưng chẳng thu được kết quả gì.

Tôi càng lo lắng hơn, gọi điện thoại cho Tiểu Mai thì máy đều bị tắt.
Tôi thực sự không dám tưởng tượng, ngộ nhỡ Tiểu Mai xảy ra việc gì thì phải làm thế nào đây.

Gần đây lại xảy ra vụ “ma giết người” cho nên cả nhà ga trống vắng. Tôi và Tiểu Quyên hét lên lo lắng, tiếng hét dội lại nghe sao trống vắng và cô đơn đến vậy.

Chúng tôi ngó xung quanh, đột nhiên một cánh tay nahnh chóng giơ ra quấn quanh cổ tôi bịt chặt lấy miệng tôi. Bị bất ngờ cho tim tôi như ngừng đập.
“Suỵt, tôi là Tiểu Quyên, ma giết người đến rồi!” Tiểu Quyên nói nhỏ bên tai tôi.

Tim tôi như một lần nữa thắt lại, bị dọa đến khiếp cả người.
“Ở đằng kia!” Ngón tay trắng bệch của Tiểu Quyên chỉ vào cửa toa.
Cửa toa tàu mở ra…

Trong ga tàu, ánh sáng trắng rọi vào đá cẩm thạch làm cho sân ga càng thêm lạnh lẽo thẹ lương. Một dáng người mặc quần áo màu đỏ, tóc giả đỏ ở trên đầu trông rất tự nhiên, đó là chủ nhà đang bước ra khỏi toa xe với toàn thân đầy máu.

Hai chúng tôi đều bịt miệng mình lại để không để tiếng hét cất lên. Tuy đã biết trước hắn là một trong những nghi can giết người, nhưng giờ đây lại bị hắn dọa theo một kiểu khác.
Tôi chưa từng tưởng tượng ra hắn sẽ giết người theo cách nào. Bước qua vạch vàng đợi tàu, chủ nhà ngập ngừng nhìn xung quanh, cả người màu đỏ như thoát ra khỏi cái thế giới toàn màu trắng xám này, như là một âm hồn phảng phất.

Tôi không nhìn thấy Tiểu Mai bên cạnh hắn, tôi vội xông đến…
“Tiểu Đình”, Tiểu Quyên vội xông tới như muốn kéo tôi lại, nhưng vạt áo quá nhỏ đã tuột khỏi tay cô không thể túm tôi lại được.

Tôi chạy thẳng đến chỗ ông chủ nhà, mỗi bước chạy tôi đều cảm nhận rất rõ tiếng tim, tiếng tim đập của chính mình. Mỗi bước chạy đều khiến tôi cảm thấy được khoãng cách gần ông ta hơn.

Trong đầu tôi lúc này chỉ có một suy nghĩ đó là không biết Tiểu Mai có được bình an vô sự không?

Tiếng bước chân làm kinh động đến hắn, hắn từ từ quay người lại, mắt nheo nheo để do khoảng cách. Đột nhiên, mắt hắn rực lên như đang ở trong tư thế chuẩn bị chiến đấu.
“Nói cho tôi biết Tiểu Mai thế nào rồi? Có phải ông đã giết cô ấy rồi không?” Tôi lao lên phía trước túm lấy tay và lay hắn.
“Đúng, Tiểu Mai đã bị ta giết rồi”, hắn cười điên cuồng, cả con người hắn như sục sôi lên. Hắn siết chặt cổ tôi với một sức mạnh ghê gớm.
Tôi muốn rứt tay hắn ra nhưng không đủ sức, tôi như bị một lưỡi dao cứa vào cổ vậy.
“Ha, ha ha!”, đối với hắn việc này là sự hưởng thụ cái cảm giác khi thấy ai đó chết từ từ trong nỗi sợ hãi.
“Khụ, khụ”, tôi thấy khó thở, không chờ thêm giây phút nào nữa tôi vừa đấm vừa đạp vào hắn.
“Ha ha ha”, hắn liếm một cách thích thú vào cái một nứt nẻ, bỗng nhiên hắn rút ra một lưỡi dao trong túi và lướt nhẹ qua mặt tôi.
“Ối, đừng đừng”, tôi thấy mình thở khó khăn hơn, cả người tôi như không còn đủ sức, hai cánh tay bất lực của tôi quờ quạng đấm lung tung.

Hắn từ từ thu lại lưỡi dao và cừa nhẹ vào lưỡi của chính mình, máu tứa ra. Hắn vội rụt lưỡi vào hít chỗ máu đó, trên con dao vẫn đầy mùi tanh của máu.

Tôi rã rời. Hai tay giơ lên mà kiệt sức rồi, chỉ còn có thể đập nhẹ vào sau lưng hắn rồi ngã uỳnh xuống.

Tôi lại cố giơ hai cánh tay lên và đánh vô thức vào người hắn, lần này lại kẹp ngay vào bộ tóc giả, khi tay thõng xuống kéo rơi cả bộ tóc.

Mờ ảo, tôi cảm giác có người lắc mình, tiếp đó là cảm giác mệt mỏi và hôn mê bất tỉnh…

Đêm xuống!
“Yến Nhi, tôi lại nằm mơ rồi, lần này tôi mơ thấy Tiểu Mai bị sát hại”, ông chủ nhà ngồi trên ghế, nghiêng nghiêng cái đầu chậm rãi nói với bộ xương bên cạnh.
“Này! Bà xem lạ không chứ, sao cảnh ma giết người đều bị tôi mơ thấy nhỉ?” Ông nắm chặt lấy tay bộ xương trông rất tình cảm.
“Tuy bà không nói được, mắt lại mù nhưng tôi không ghét bà đâu, bà yên tâm tôi sẽ chăm sóc bà cả đời”. Bàn tay ông nhẹ nhàng xoa vào tay bộ xương với vẻ kiên quyết pha lẫn những sự đồng tình.
“Xem tôi lại bắt đầu nói những lời… già rồi, già rồi”, ông ta tự lấp liếm.
Tôi bừng tỉnh sau giấc mộng, nhìn xung quanh lại thấy mình đang nằm trên chính cái giường trong phòng mình.
“Mình… Có chuyện gì xảy ra vậy?” Tôi khó khăn lắm mới ngồi dậy được nhưng cảm giác cổ rất đau.
“Tiểu Mai đâu?” Tôi nhớ ra rồi, mình ra ngoài tìm Tiểu Mai, nhưng chẳng hiểu sao không tìm được Tiểu Mai mà lại về nằm trong phòng thế này?
Đúng rồi, Tiểu Mai đi cùng với chủ nhà, khi tôi tìm thấy chủ nhà thì không thấy Tiểu Mai đâu. Tôi bỗng dưng hoang mang không biết Tiểu Mai bây giờ ở đâu.
“Lại còn Tiểu Quyên nữa? Đúng rồi, tôi đã bắt gặp cô ấy ở ga tàu điện ngầm”. Tôi xuống giường, cả người tôi sao lại đau nhức thế này!
Tôi khó khăn lắm mới đứng lên được, bước không vững, ra đến cửa không còn sức ngã sụp xuống đất…

“Bụng có đói không?”, vừa dứt lời thấy ông chủ nhà đứng ngay cạnh thúc tôi dậy.

Ông đi đi lại lại, mồm liên tục nói “Giời, chán tôi quá, hôm nay tôi sao vậy? Tự dưng lại quên béng đi là cháu sẽ đói nhỉ”.
“Yến Tử, bà đừng có bực mình nhé. Tôi… tôi sẽ không…” Bỗng nhiên ông chạy nhạnh quỳ trước bộ xương, mắm răng mắm lợi nói “Nhất định lại là giấc mộng đáng chết lại gây ra chuyện rồi, nhất định…”
“Thôi được rồi, chúng ta không nói về cái này!”. Ông ta như đứa trẻ mắc lỗi vậy, khúm núm đứng dậy.
“Yến Tử, bà đừng có giận nữa nhé, là tôi sai rồi, sau này không dám mơ nữa, chỉ cần bà đừng giận tôi nữa là được?” ông cẩn thận đứng trước rồi xin lỗi và chờ đợi sự tha thứ của bộ xương.
“A, đúng rồi! Yến Tử, bà đợi một chút, tôi đưa bà xem một vật này, xem xong thì bà sẽ tin rằng sau này tôi không nằm mơ nữa”, ông nhớ đến một điều gì đó và thấy rất vui. Nói xong với bộ xương ông lập tức quay người đi về phía trước. Vừa bước được vài bước ông lại quay đầu lại như không tin tưởng một điều gì đó, nói với bộ xương.
“Yến Tử, bà nhất định phải đợi đấy nhé, tôi sẽ làm bà tin tôi thôi”.
“Được rồi, không nói nữa, tôi biết bà sẽ thấy phiền với tôi, tôi sẽ đi lấy nó cho bà xem ngay bây giờ”, ông đi về phía trước.
Tôi làm sao thế này, sao chẳng còn tí sức lực nào cả”, tôi lấy tay chống xuống đất để đầy người lên.
“Trấn tĩnh, trấn tĩnh lại đi”, tôi hít thật sâu để thêm cho mình ít sức lực.

Khi tôi đứng dậy, lúc này đã khỏe hơn rồi, tôi bám vào tường, cái đầu cẩn thận ngó ra ngoài, hành lang tối om, đâu đó phảng phát tiếng của ông chủ nhà.

Lần mò mãi mới đến được trước cửa phòng Tiểu Quyên, tôi không gám gõ vào cửa, chỉ nhòm trộm qua lỗ khóa, cửa hình như khóa rồi.

Tôi hít một hơi lạnh, Tiểu Quyên đã đưa tôi trở về, nhưng Tiểu Quyên lại chẳng thấy mặt đâu.

Trời ơi! Tôi thực sự không muốn nghĩ tiếp.
“Yến Tử, bà xem này, đây chính là tóc giả của con mà giết người đấy, bà có tin không?” Ông giơ bộ tóc lên một cách khoái chí và nói với bà.
“Nhìn xem, con ma giết người đã chết rồi, đây là tóc của nó, sau này tôi sẽ không mơ đến nó nữa!”, ông ta đi thẳng đến bộ xương rồi đưa ra cho bộ xương xem.

Bộ xương vẫn không nói gì làm sắc mặt của ông càng khó coi hơn.
“Yến Tử, tôi sai rồi, bà tha thứ cho tôi được không?”, ông cúi đầu xuống giống như một đứa trẻ vừa làm sai việc gì đó đang xin lỗi và hứa lần sau sẽ không tái phạm.
Bộ xương vẫn không nói gì.
“Yến Tử, tôi biết tôi sai rồi, xin bà tha thứ cho tôi đi”, ông ta bắt đầu lo lắng, trên mặt biểu lộ các cung bật khác nhau của tình cảm.
Bộ xương vẫn không nói gì.
“Rốt cuộc bà muốn tôi phải làm sao? Tôi biết bà sắp rời bỏ tôi đúng không?” Ông bắt đầu bực mình, dãi dớt từ trong miệng cứ tuôn chảy ra khắp nơi.
“Xin bà đừng rời bỏ tôi, tôi sẽ thay đổi, nhất định sẽ thay đổi”, ông giơ tay ra và nắm nhẹ vào tay bộ xương. Bỗng nhiên ông giật bắn ra ngoài như bị ai đó cự tuyệt.
“Yến Tử, tôi nhất định sẽ không để bà rời bỏ tôi đâu”, ông dang hai tay ra, khom người chắn bên trái bên phải như muốn ngăn không cho người khác đi qua…

Đứng trước bộ xương ông nhìn với vẻ đầy xúc động, hai con mắt như chứa đựng tình yêu sâu đậm, đột nhiên, ông quỳ xuống rồi nghiêng về phía trước, nắm chặt lấy bộ xương, “rào rào” cả bộ xương đổ xuống, cái đầu lâu đập vào mặt, những mảnh xương đập liên tiếp vào sống mũi.
“Rắc rắc”, cái sống của ông mũi đã bị gẫy.

Ông cứng đơ người, há hốc miệng và không dám tin vào cảnh tượng trước mắt. Máu nóng hổi từ mũi chảy xuống dưới cầm rồi rơi xuống đất.
Sao lại là bộ xương? Ông không dám tin, đờ đẫn nhìn những khúc xương vương trên đất.

Ông đau đớn sững sờ nhìn cái đầu lâu lăn trên đất. Tiếp đến là những ký ức đã được giấu kỹ ở nơi sâu thẳm trong đầu bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một.
“Á”, một tiếng hét thất đảm bao trùm cả nhà ga, ai cũng đều bị làm cho hết hồn và quay đầu nhìn thấy trên sân ga đầy là máu và một cái đầu lăng lông lốc trên hành lang.
“Con!” Yến Tử thét lên một tiếng. Ông nâng đầu vợ lên tâm can như thắt lại.

Ký ức đau đớn đó làm những giọt nước mắt đau khổ lăn dài trên mặt.
Lúc đó, lại một ký ức khác hiện lên.

Trong nhà ga, ông mặc cả bộ quần áo màu đỏ, đầu đội tóc giả, tay cằm dao len lỏi trong dòng người.

Lại là một cảnh tượng trong trí nhớ ông.

Tiểu Lâm sợ hãi chạy về phía trước, ông xông lên phía trước ôm lấy nó, đây chính là đúa bé mà ông trời ban tặng cho ông, ông nhất định không để cho nó chạy lung tung, không ngờ con bé tự dưng hét to lên và bảo ông là ma giết người. Liền sau đó là cảnh sát đuổi bám theo, vì không để Tiểu Lâm tiết lộ bí mật của mình, con dao ông cầm trên tay đâm thẳng vào cơ thể bé nhỏ của cô bé.

Ông đau khổ đập đầu xuống dưới đấy, vò đầu bứt tóc như điên, dãi dớt trong mồm liên tiếp tóe ra, ánh mắt càng ngày càng đờ đẫn, ông vụt chạy ra ngoài như một kẻ điên.

Hà Tiểu Đình và Vương Thổ ở cùng một tầng, cái chết của Vương Thổ làm cô bất an, nhất là những lần đi qua phòng của anh cô thường cúi đầu đi thật nhanh.

Đã sang đông, thời tiết bắt đầu lạnh dần. Sau khi đi làm về cô vội vội vàng vàng mở cửa rồi nhanh chóng bước vào phòng. Cảm giác chỉ có trong nhà mình mới là nơi an toàn nhất.

Trong phòng rất lạnh mặc dù đã có máy sưởi. Nhưng không biết tại sao cảm giác bên ngoài lại ấm áp, trong khi trong phòng thì lạnh đến thấu xương.

Cô ngồi trên giường hít nhẹ một luồng hơi, trong đêm tối những làn sương nhè nhẹ ẩn hiện, có thể do máy sưởi vẫn chưa đủ nhiệt, cô quay người muốn uống một cốc nước nóng.

Đúng lúc này cô thấy cánh cửa kính cửa sổ lắc lư như có ai ở ngoài lắc vậy. Trong căn phòng yên tĩnh này, âm thanh lắng đọng gấp rút đột ngột đến khiến người ta ngạc nhiên. Cô đăm đăm nhìn vào cửa sổ và không dám rời khỏi chỗ ngồi.

Hình như rất lâu rồi cô mới để ý và hiểu ra rằng lá cây lắc lư được là nhờ gió. Cô dừng phía trước bàn cẩm quyển sách mà cô thích, đó là “Tồn tại và hư vô”. Cô không tin vào chân lý đúng đắn của sự tồn tại, nhưng lần này thì cô lại tin. Thực sự suy nghĩ có hay không mối liên hệ giữa Vương Thổ và cái tủ.

Đọc một lúc cô thấy hơi mệt rồi ngồi tựa vào ghế để nghỉ. Ngoài cửa sổ gió cứ gào thét từng hồi.

Gió gào thét thổi làm cô vô cùng sợ hãi, cô mở một khúc nhạc nhẹ để có thể làm cho thần kinh được thư giãn.

Trong khúc nhạc nhẹ nhàng làm nỗi sợ hãi của cô biến mất, chỉ còn lại màn đêm cô đơn, và những cơn gió gầm rú bên ngoài đường như vô cùng nhỏ bé. Nghe tiếng đàn piano nhẹ nhàng khiến cô có một chút gì trầm tư.
“Xoẹt xoẹt…”, tiếng đĩa vấp chói vào tai cô, như có ai gõ cửa, cô sợ hãi với tiếng động này. Nghe kỹ lại phát hiện vẫn có tiếng nhạc không vang nhưng có tiết tấu, đĩa vẫn cứ quay, nếu không có tiếng nhạc thì chắc chỉ nghe thấy tiếng cửa đập bên ngoài.
Cô đứng trước cửa sổ, lấy hết sức hét lên “Ai đó?”, giọng cô thất thanh đến nỗi chính mình cũng thấy khó nghe bởi tiếng hét này.
“Tôi, Triệu Cường đây!”
“Thế vào đi.”

Nghe thấy giọng của Triệu Cường cô yên tâm hơn nhiều. Triệu Cường là người bình thường không thích nói chuyện lắm nhưng rất thật thà, phải nói anh ấy là người rất đặc biệt, không biết muộn như thế này có chuyện gì mà đến tìm cô.

Cô mở cửa, chỉ thấy Vương Thổ đang đứng nhìn chằm chằm vào cô…

Đêm thứ sáu

CÔ GÁI TRÊN TUYẾT






Vào đầu đông, nhiệt độ mỗi lúc một thấp. Lá cây rụng tơi tả trên đất, đâu đâu cũng là một bầu không khí ảm đạm bao trùm. Những cơn gió lạnh buốt cứ thổi tới tấp vào căn nhà nhỏ.
Căn phòng lúc này trống rỗng, chỉ còn lại hai người là Trương Khiết và Thạch Nham. Vương Thổ đã chết, Thẩm Thiên và Thượng Gia Bằng đi công tác, còn hai cô gái là Hà Tiểu Đình và Triệu Dục Tịnh không biết lại biến đâu mất tăm. Mọi người đ
<<1 ... 151617

Tag:

[Truyện,Ma,-,Kinh,Dị],Bảy,đêm,quái,đản

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» [Truyện ma có thật] Nhà em bị vong ám
[ 4667 ngày trước - Xem: ]
» [Truyện Ma - Kinh Dị] Bảy đêm quái đản
[ 4667 ngày trước - Xem: ]
» Truyen ma - Quy cot
[ 4688 ngày trước - Xem: ]
» Truyện ma có thật: Xin Con!
[ 4695 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 193