[Truyện ma có thật] Nhà em bị vong ám
hôm sau do cả đêm mất ngủ nên ai cũng mệt mỏi, định bụng 8h sẽ xuất phát lên Hòa Bình 0 để tìm thầy
hóa giải, nhưng chị Xuyến vẫn nằm mê man chưa dậy nên chả ai dám đi. Lúc đầu mẹ bắt em ở nhà trông chị nhưng mà em hãi quá, sợ lúc chị ấy tỉnh lại thấy em lại nhảy vào bóp cổ thì chết nên cứ nhất quyết đòi đi theo mẹ bằng được. Phân vân 1 hồi thấy để ai ở nhà cũng không xong, may mà bà họ em bảo mọi người cứ đi đi, bà ở nhà trông hộ cho thì mẹ em mới yên tâm phần nào.
Chuyến đi lần này có 4 người đi tất cả, đó là mẹ, bác Hoa, anh Quang và em. Ăn sáng xong xuôi thì đúng 8h tất cả mọi người bắt đầu xuất phát, nhưng đang chuẩn bị đi thì cái xe mà bác Hoa đang ngồi vừa nổ máy xong thì lại tắt ngóm, đề mãi cũng không lên được. Anh Quang chạy lại xem xe bị làm sao thì chả thấy nó có vấn đề gì, vẫn bình thường. Bà họ em bảo anh Quang thử xe anh xem có làm sao không thì quái lạ, xe anh cũng không thể nào nổ máy được. Biết là có chuyện rồi, đang loay hoay chả biết làm thế nào thì bà em bảo mẹ em lên xe rồi nổ máy thử xem, mẹ em vừa ngồi lên xe đề 1 phát là được luôn, bà vẫy tay bảo mẹ em đi ra ngoài đường lớn rồi để xe đấy quay lại đem nốt con xe của anh Quang ra. Vật vã một hồi mọi người mới yên vị được, và bắt đầu chuyến đi tìm thầy.
Đường lên đó quả thật không gần như ban đầu em nghĩ, xung quanh nhà cửa thưa thớt chỉ thấy toàn núi là núi, em ngồi đằng sau buồn ngủ nên cứ gật gà gật gù. Cũng chả biết là phải đi bao lâu, em chỉ biết là người em rất mỏi, vừa đi vừa hỏi
đường nên mất khá nhiều thời gian. Ông thầy mà em sắp tới nhà đây tên là Kha, chả biết bây giờ ông ấy có làm nghề xem bói trừ ma nữa hay không nhưng ngày xưa cũng khá nhiều người biết danh ông. Đang mơ mơ màng màng thì xe đỗ xịch trước 1 căn nhà 2 tầng, nghĩ chắc là đến nhà thầy rồi nên em nhảy tót xuống xe, mà phải công nhận là lúc đi em rất háo hức nhưng lúc đến nơi em lại thấy rờn rợn, người nổi hết gai ốc, em cứ có suy nghĩ là bên trong nhà mấy ông thầy bùa này có rất nhiều ma, ngày trước lại còn có đứa nào bảo em là ở nhà mấy ông thầy pháp thường nuôi âm binh nên em thấy cũng run run.
Mẹ đứng ở cổng rồi gọi với vào trong nhà.
- Bác Kha ơi, bác có nhà không?
Đứng chờ 1 lúc sau thì có 1 ông già tầm 70 bước ra, mặt ông nhăn lại, miệng móm mém hỏi ai đấy rồi mời tất cả vào nhà. Thật sự là em không hề muốn vào 1 chút nào, ban đầu còn định bảo mẹ cứ để xe ở đây con ngồi con trông cho nhưng nghĩ lại thôi. Em cứ dùng dằng đứng ở cổng khiến mẹ phải lườm, sợ mẹ chửi nên em cũng lững thững bước vào. Vào đến nhà, điều đầu tiên em nhận thấy là nhà ông thầy này không âm u như em tưởng. Ở sân có rất nhiều chậu cây cảnh, có 1 gian nhà ngói ở phía dưới em đoán là nhà kho hay bếp gì đấy vì thấy nó cũng hơi cũ cũ. Nhà chỉ có mình ông thì phải vì em thấy từ nãy đến giờ không thấy ai lên tiếng gì hết.
Bước vào trong nhà đập ngay vào mắt em là 1 cái điện thờ đang chưng đèn đỏ rực, ngồi đếm đi đếm lại thì em thấy có 11 bát hương cả thảy, to có, nhỏ có, chia ra làm 3 ban, bên trên cùng là thờ Phật còn bên dưới thờ các ông thần nào
đó em cũng không biết. Nhưng cảm giác rất yên lành không thấy rùng rợn gì cả, khác với những ông thần mà em thấy người ta vẫn thờ. Ông rót nước mời khách rồi móm mém hỏi, nhìn điệu bộ ông rất hiền từ khiến em có cảm tình ngay
- Hôm nay nhà anh chị đến đây là để nhờ tôi bắt ma có phải không?
Bất ngờ trước câu hỏi của ông, cả nhà em gật đầu lia lịa. Mẹ em thưa:
- Thưa bác, hình như nhà cháu có vong ám thì phải, mong bác xem giúp như thế nào rồi trấn hộ chúng cháu.
Ông lại cười rồi bắt đầu nói:
- Tôi biết, ngay lúc đầu chị vào tôi đã thấy 1 người phụ nữ và 1 đứa bé đi theo rồi, nó là vong dữ đấy. Giờ chắc đang đứng ở cổng vì nhà tôi không ma nào dám vào.
Tất cả mọi người đều cứng họng, thì ra nó đã bám theo mấy người nhà em từ ở nhà rồi. Chả biết vừa nãy nó ngồi xe của ai nữa . Mẹ em vồn vã nói với thầy:
- Thầy đã biết hết rồi thì con xin thầy đi theo chúng con về nhà để giải hạn cho nhà con, mọi người trong nhà mất ngủ mấy hôm nay rồi. Con đội ơn thầy.
Ông tiếp lời:
- Giờ anh chị cứ về trước, cầm theo cái này dán ở cửa ra vào và 4 góc nhà, về nhà chuẩn bị đồ lễ trước đi. Bây giờ tôi phải đi làm hộ một nhà đã, người ta dặn từ hôm qua rồi. Tý nữa họ đến đón tôi bây giờ đây. Nói xong ông dúi vào tay mẹ em một xấp bùa màu vàng, trên đó
vẽ những biểu tượng gì đó rất kì quái. Mẹ em thì không yên tâm cứ giục ông về giúp nhưng ông từ chối khéo quá nên đành thôi. Trước lúc về ông còn đưa cho mẹ 1 bức tượng bồ tát nhỏ, dặn là nếu tối nay 5 lá bùa kia không có tác dụng thì dùng đến nó. Mọi người chào ông rồi ra xe đi về, em thì thấy quý quý ông rồi nên chào ông rất lễ phép. Không như lúc đầu nhìn thấy ông như nhìn thấy quỷ
Nhìn mặt trời thấy cũng sắp trưa nên mọi người quyết định rẽ sang nhà bà bác ở gần đấy chơi. Một phần vì đói, phần còn lại ai cũng mệt mỏi sau khi đi 1 đoạn đường xa như vậy
nên muốn tìm 1 chỗ nào đó nghỉ ngơi rồi chiều mới về. Bác này là chị gái bác Hoa, năm nay cũng ngoài 50, nhìn rất phốp pháp, nhưng mặt thì hơi dữ tợn. Ăn uống, ngủ nghỉ xong nhìn đồng hồ thì đã hơn 3h chiều, mọi người sốt ruột muốn về ngay nhưng bà ấy cứ giữ lại ăn cơm
tối. Mọi người xin khéo nhưng vẫn không được, thôi thì nể người ta nên tất cả lại ở lại dùng xong bữa tối thì về. 7 giờ kém 15, mọi người lục đục kéo nhau về, bà này em nhìn thấy
chả có cảm tình nên em cũng chả chào hỏi gì, ngồi lên xe vê thẳng
Trời tháng 5, nhưng lúc này cũng đã bắt đầu nhá nhem tối, em thì lại buồn ngủ, thấy phía trước có cái xe máy hình như cũng đi cùng đường với mình nên mẹ em cứ bám theo sau
cho đỡ sợ vì đường rất vắng. Đi 1 lúc thì em thấy có điều gì đó kỳ kỳ, cách đây mấy phút em nhìn sang bên đường thấy có 1 cái cột mốc báo còn 60 cây thì về địa phận nhà em, nhưng giờ đi tiếp mà vẫn thấy nó báo còn 60 cây nữa.
Hoảng hồn, tưởng bị hoa mắt nên em gọi mẹ, mẹ cho xe đi chậm lại xem như thế nào thì suýt nữa em hét toáng lên, lại thấy cái cột mốc báo y như vậy. Nhìn lên phía trước thấy cái xe máy kia vẫn đi tà tà, người ngồi trên xe thì em không nhìn rõ lắm, chả biết là nam hay nữ chỉ thấy lù lù 1 tảng màu đen, mà mẹ từ nãy đến giờ cứ nhìn
nó mà đi nên không để ý đường. Vẫy anh Quang dừng xe lại rồi mẹ nói:
- Không đi nữa, mình bị bịt mắt rồi. Dừng lại không hết xăng.
Nét căng thẳng hiện rõ lên mặt từng người, thì ra từ nãy đến giờ mình bị cái xe phía trước dẫn đi vòng tròn mà không hề biết, ngó lên trên thì cái xe kia đã mất hút từ lúc nào. Biết
rõ là mình đã bị cái gì làm nên không ai nói gì. Anh Quang thì bực tức quát lớn lên:
- Cô để cháu với cô Hoa đi trước dò đường, chứ cứ ngồi ở đây biết đến bao giờ mới về được nhà.
Mẹ em thở dài bảo dù có đi thì cũng không ra tìm thấy đường đi đâu, nó cứ dẫn mình đi vòng vòng mà thôi, để xăng còn về nhà. Mà lạ lắm các bác ạ, đường rất thẳng chứ không vòng
vèo gì mà mấy người nhà em cứ đi thì lại quay về điểm bắt đầu. Trời bây giờ đã tối hẳn rồi, ai cũng lo lắng, tất cả ngồi im 1 lúc rồi như bỗng nhớ ra bức tượng bồ tát mà ông Kha đưa cho, mẹ lôi ra, miệng niệm Nam mô a di đà rồi lên đi tiếp.
Cũng chả biết nó có tác dụng gì hay không nhưng mẹ cứ cầm,cứ đọc. Một lúc sau thì đã thấy xe bắt đầu đi sang 1 đoạn đường khác, mọi người thở phào nhẹ nhõm rồi tăng ga để nhanh chóng về nhà, em còn cố ngó lại phía sau để xem có thấy ai không, nhưng mà không thấy gì hết, may thật.
Phần 10: Em bị ám ảnh
Trên đường về bác Hoa cứ giục anh Quang đi nhanh nhanh lên còn về vì tự dưng bác thấy nóng ruột quá, mẹ với em thì cứ cười cười vì nghĩ bác sợ. Về đến nhà đã thấy hơn 8 rưỡi, chị Xuyến cũng đã tỉnh và đang ngồi cùng bà em trên nhà. Thấy tiếng xe của mọi người bà và chị chạy ùa ra hỏi han đủ thứ. Có lẽ về muộn quá nên 2 người lo, mẹ em cũng kể hết mọi chuyện, nào là thầy bảo như thế này, gặp họ hàng như thế này và cuối cùng là bị ma bịt mắt không cho về. Nghe đến đoạn cuối thì em thấy bà với chị Xuyến ngồi im rồi, chả thấy nói năng gì nữa nhưng cuối cùng cũng thở phào vì chuyến này đi về an toàn không ai bị sao hết mọi người ở nhà cứ đứng ngồi không yên suốt từ trưa đến giờ. Mẹ vào trong nhà nhìn ngó 1 lúc rồi bảo anh Quang dán hết mấy lá bùa theo lời chỉ dẫn của thầy Kha, còn bức tượng quan âm thì mẹ đưa cho chị Xuyến cầm, vì chị là người yếu bóng vía nhất trong nhà, sợ lại bị ma nhập như mấy hôm trước thì khổ. Hôm nay tất cả mọi người lên hết nhà trên ngủ, mà cũng đúng thôi căn nhà của anh Quang với chị Xuyến chắc có cho tiền 2 anh chị cũng chẳng dám ngủ ở đấy đêm nay. Cái Ngọc và cái Hằng - 2 đứa con gái của bác em thì bà đã mang sang nhà dì Nhật gửi ở đấy từ sáng rồi, tốt nhất là cứ để chúng nó đi xa xa nhà 1, 2 ngày cho chuyện này kết thúc đã nhỡ lại có việc gì đáng tiếc xảy ra thì ân hận cả đời. Dì và chú có biết chuyện định sang giúp nhưng bà em cản, vì có sang cũng chỉ làm vướng tay vướng chân thôi, giúp được gì mà giúp, chờ tìm được thầy đến rồi tính sau. Mẹ em bảo với mọi người vấn đề bây giờ là còn thằng bé con đang ngủ ở nhà dưới, có đem nó lên trên này hay không? Em nhăn mặt lại, sợ đem nó lên tối nó cười khành khạch lên thì chỉ có nước đái ra quần. Chị Xuyến thì thương thằng bé nên cứ bắt phải đem nó lên trên này ở cùng với mọi người bằng được, thấy thương chị nên mọi người quyết định cho nó lên cùng, nhưng mà lạ lắm, cứ bế nó lên đang định đưa vào nhà thì nó lại khóc, dỗ như thế nào cũng không được, bế đi bế lại mấy lần cũng không xong, đoán là do nhà dán bùa nên nó sợ không dám vào, thôi đành để nó ở nhà dưới rồi khóa cửa lại chứ giờ mà gỡ bùa ra chỉ sợ đêm nay lại gặp chuyện. Em cũng thở phào nhẹ nhõm, đỡ ghê ghê trong người.
Đang ngồi hóng hớt nghe mẹ kể chuyện thì tự dưng em đau bụng quá, chả biết chiều nay ăn uống cái gì mà giờ bụng nó biểu tình dữ vậy. Nghĩ đến cảnh phải ra nhà tiêu lúc này 1 mình chắc em chết, nhưng mà nếu ngồi bô hay rủ ai đi cùng thì còn ngại nữa vì cũng lớn rồi có phải là trẻ con đâu, mà mình lại là đàn ông con trai nữa nên em quyết định chui vào đấy tự sướng 1 mình, giờ cũng chưa muộn lắm nên em cũng không ghê. Cái nhà vệ sinh nhà bác em nó nằm thụt lùi vào trong so với cái nhà tắm, mặt hướng thẳng ra bụi chuối ở vườn trên, ngày đó nhà tiêu cũng chỉ là mấy miếng ván ghép tạm vào đấy để ngồi cho lịch sự thôi, sản phẩm ra là rơi hết xuống ao để cá ăn, đấy gọi là quy trình chăn nuôi VAC các bác ạ
Vào 1 lúc mà em nhẹ cả người nhưng hình như em nghe thấy tiếng gì đó sột soạt ở bên ngoài. Em hé hé mắt ra khỏi tấm bạt che thì thấy có 1 bóng đen chẳng biết là ai đang cắm đầu đi thẳng lên đồi sắn. Em thấy lạ quá chẳng biết ai giờ này còn leo lên trên đấy làm gì không sợ ma à, đang nghĩ thì bịch, có cái gì đó ném vào mé phải nhà vệ sinh, người em giật thót lại, không phải em sợ cái gì nó vừa ném trêu em mà là em không thấy cái vật bị ném nó rơi xuống ao. Đầu óc tưởng tượng ra đủ thứ, em nhanh nhanh chong chóng cho xong rồi chạy ù vào nhà, không dám ngó lại đằng sau nữa.
Mặt xanh lét đi vào chỗ mẹ ngồi rồi chui vào giữa, ngồi được 1 lúc thì em ngáp ngắn ngáp dài, mẹ bảo cứ lên giường ngủ trước đi tí mẹ ngủ sau, em cũng buồn ngủ lắm rồi nên nhảy tót lên giường nằm, nhưng em cứ nằm được 1 lúc là lại thấy gáy lạnh lạnh như kiểu có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình ở phía sau vậy, em quay phắt người lại thì chẳng thấy gì, nhìn cái cửa sổ chĩa thẳng ra bên ngoài vườn thấy u ám quá em định với tay đóng lại nhưng mà đóng vào thì không khí trong nhà ngột ngạt vì trời đang mùa hè nên lại thôi, thây kệ đến đâu thì đến ngủ đã.
Đang ngủ ngon thì bỗng dưng em thấy có người véo tay em rồi giật giật giục dậy, mở mắt ra thì ra là mẹ, chả hiểu có chuyện gì mà mẹ lại gọi em dậy vào giờ này nên càu nhàu rồi gắt lên. Ra dấu im lặng rồi mẹ bảo em ra ghế ngồi cùng mọi người. Đã hơn 10 giờ rồi mà mọi người vẫn chưa ngủ, nhìn mặt ai cũng căng thẳng rồi nhìn ra phía cửa, em có biết gì đâu mẹ bảo ngồi im nên em cũng ngồi theo.
Ngồi được 1 lúc thì hình như em cũng nghe thấy tiếng gì đó, nó giống như tiếng guốc mộc gõ xuống sân, như kiểu có 1 người cứ đi đi lại lại ở bên ngoài. Tiếng bước chân rất chậm rãi, cứ đến gần phía cửa ra vào thì im bặt rồi lại đi, nhà ở dưới quê thường có cái bậc thang tôn cao hơn so với sân thì cứ đến đấy là tiếng bước chân lại rẽ sang hướng khác. Em cứ tưởng tượng bên ngoài là 1 cái gì đó rất đáng sợ nó cứ đi lại mà không thể vào nhà mình được. Bỗng dưng thằng bé con ở nhà dưới khóc ré lên, chị Xuyến thương con tưởng nó bị làm sao định vùng xuống xem nhưng may mà anh Quang giữ lại kịp. Bà em quát ngồi im thì chị mới không dám đứng dậy nữa. Thằng bé vẫn khóc, chả hiểu ai làm gì nó mà nó khóc tợn đến vậy, bà em thì cầm chuỗi hạt, miệng lẩm bẩm niệm kinh phật.
Phụt, cái bóng đèn vàng trong nhà tự dưng tắt ngóm, trời sao lại mất điện vào giờ này không biết, mọi người bắt đầu xôn xao, mò mò 1 hồi thì anh Quang tìm được bật lửa rồi châm tạm cái đèn dầu trên bàn thờ. Mọi người căng thẳng nhìn nhau, thằng bé không khóc thấy khóc nữa, mọi thứ lại yên ắng đến rợn người thì bỗng dưng ngoài cửa ra vào có tiếng gọi, nghe rất nhỏ:
- Mẹ ơi, mở cửa cho con
Đấy là tiếng cái Ngọc, đứa con đầu của bác Hoa, nó đang ở nhà dì cơ mà làm sao mà chạy về đây được. Lần này là đến lượt bác Hoa nôn nóng, bác không biết nó có phải con mình hay không nhưng tiếng của nó nghe cứ như kiểu nó đang cắm mặt xuống chậu nước rồi bì bõm nói, bà bảo bác Hoa kệ nó, nó có gọi gì cũng không được thưa. Lúc này em cũng nhớ ra là cổng đã khóa rồi thì người ngoài làm gì vào được, chắc chắn cái người đang gọi ngoài kia là ai đó chứ không phải cái Ngọc. Tiếng gọi cứ dồn dập giống như giục người trong nhà phải mở cửa ngay vậy, tiếng niệm phật của bà càng ngày càng to hơn như để trấn áp nỗi sợ hãi của mọi người. Một lúc sau tất cả lại im bặt, không còn tiếng gọi, không còn tiếng trẻ con khóc nữa.
Ánh đèn dầu nó cứ mờ mờ, ảo ảo đôi lúc còn chập chờn như muốn tắt càng làm cho em thấy không khí trong nhà nó kinh dị. Ngồi được 1 lúc tự dưng thấy lạnh lạnh nên em khùa khùa hỏi mẹ, mẹ cũng bảo là đột nhiên thấy nổi hết gai ốc lên, mà không phải ch
hóa giải, nhưng chị Xuyến vẫn nằm mê man chưa dậy nên chả ai dám đi. Lúc đầu mẹ bắt em ở nhà trông chị nhưng mà em hãi quá, sợ lúc chị ấy tỉnh lại thấy em lại nhảy vào bóp cổ thì chết nên cứ nhất quyết đòi đi theo mẹ bằng được. Phân vân 1 hồi thấy để ai ở nhà cũng không xong, may mà bà họ em bảo mọi người cứ đi đi, bà ở nhà trông hộ cho thì mẹ em mới yên tâm phần nào.
Chuyến đi lần này có 4 người đi tất cả, đó là mẹ, bác Hoa, anh Quang và em. Ăn sáng xong xuôi thì đúng 8h tất cả mọi người bắt đầu xuất phát, nhưng đang chuẩn bị đi thì cái xe mà bác Hoa đang ngồi vừa nổ máy xong thì lại tắt ngóm, đề mãi cũng không lên được. Anh Quang chạy lại xem xe bị làm sao thì chả thấy nó có vấn đề gì, vẫn bình thường. Bà họ em bảo anh Quang thử xe anh xem có làm sao không thì quái lạ, xe anh cũng không thể nào nổ máy được. Biết là có chuyện rồi, đang loay hoay chả biết làm thế nào thì bà em bảo mẹ em lên xe rồi nổ máy thử xem, mẹ em vừa ngồi lên xe đề 1 phát là được luôn, bà vẫy tay bảo mẹ em đi ra ngoài đường lớn rồi để xe đấy quay lại đem nốt con xe của anh Quang ra. Vật vã một hồi mọi người mới yên vị được, và bắt đầu chuyến đi tìm thầy.
Đường lên đó quả thật không gần như ban đầu em nghĩ, xung quanh nhà cửa thưa thớt chỉ thấy toàn núi là núi, em ngồi đằng sau buồn ngủ nên cứ gật gà gật gù. Cũng chả biết là phải đi bao lâu, em chỉ biết là người em rất mỏi, vừa đi vừa hỏi
đường nên mất khá nhiều thời gian. Ông thầy mà em sắp tới nhà đây tên là Kha, chả biết bây giờ ông ấy có làm nghề xem bói trừ ma nữa hay không nhưng ngày xưa cũng khá nhiều người biết danh ông. Đang mơ mơ màng màng thì xe đỗ xịch trước 1 căn nhà 2 tầng, nghĩ chắc là đến nhà thầy rồi nên em nhảy tót xuống xe, mà phải công nhận là lúc đi em rất háo hức nhưng lúc đến nơi em lại thấy rờn rợn, người nổi hết gai ốc, em cứ có suy nghĩ là bên trong nhà mấy ông thầy bùa này có rất nhiều ma, ngày trước lại còn có đứa nào bảo em là ở nhà mấy ông thầy pháp thường nuôi âm binh nên em thấy cũng run run.
Mẹ đứng ở cổng rồi gọi với vào trong nhà.
- Bác Kha ơi, bác có nhà không?
Đứng chờ 1 lúc sau thì có 1 ông già tầm 70 bước ra, mặt ông nhăn lại, miệng móm mém hỏi ai đấy rồi mời tất cả vào nhà. Thật sự là em không hề muốn vào 1 chút nào, ban đầu còn định bảo mẹ cứ để xe ở đây con ngồi con trông cho nhưng nghĩ lại thôi. Em cứ dùng dằng đứng ở cổng khiến mẹ phải lườm, sợ mẹ chửi nên em cũng lững thững bước vào. Vào đến nhà, điều đầu tiên em nhận thấy là nhà ông thầy này không âm u như em tưởng. Ở sân có rất nhiều chậu cây cảnh, có 1 gian nhà ngói ở phía dưới em đoán là nhà kho hay bếp gì đấy vì thấy nó cũng hơi cũ cũ. Nhà chỉ có mình ông thì phải vì em thấy từ nãy đến giờ không thấy ai lên tiếng gì hết.
Bước vào trong nhà đập ngay vào mắt em là 1 cái điện thờ đang chưng đèn đỏ rực, ngồi đếm đi đếm lại thì em thấy có 11 bát hương cả thảy, to có, nhỏ có, chia ra làm 3 ban, bên trên cùng là thờ Phật còn bên dưới thờ các ông thần nào
đó em cũng không biết. Nhưng cảm giác rất yên lành không thấy rùng rợn gì cả, khác với những ông thần mà em thấy người ta vẫn thờ. Ông rót nước mời khách rồi móm mém hỏi, nhìn điệu bộ ông rất hiền từ khiến em có cảm tình ngay
- Hôm nay nhà anh chị đến đây là để nhờ tôi bắt ma có phải không?
Bất ngờ trước câu hỏi của ông, cả nhà em gật đầu lia lịa. Mẹ em thưa:
- Thưa bác, hình như nhà cháu có vong ám thì phải, mong bác xem giúp như thế nào rồi trấn hộ chúng cháu.
Ông lại cười rồi bắt đầu nói:
- Tôi biết, ngay lúc đầu chị vào tôi đã thấy 1 người phụ nữ và 1 đứa bé đi theo rồi, nó là vong dữ đấy. Giờ chắc đang đứng ở cổng vì nhà tôi không ma nào dám vào.
Tất cả mọi người đều cứng họng, thì ra nó đã bám theo mấy người nhà em từ ở nhà rồi. Chả biết vừa nãy nó ngồi xe của ai nữa . Mẹ em vồn vã nói với thầy:
- Thầy đã biết hết rồi thì con xin thầy đi theo chúng con về nhà để giải hạn cho nhà con, mọi người trong nhà mất ngủ mấy hôm nay rồi. Con đội ơn thầy.
Ông tiếp lời:
- Giờ anh chị cứ về trước, cầm theo cái này dán ở cửa ra vào và 4 góc nhà, về nhà chuẩn bị đồ lễ trước đi. Bây giờ tôi phải đi làm hộ một nhà đã, người ta dặn từ hôm qua rồi. Tý nữa họ đến đón tôi bây giờ đây. Nói xong ông dúi vào tay mẹ em một xấp bùa màu vàng, trên đó
vẽ những biểu tượng gì đó rất kì quái. Mẹ em thì không yên tâm cứ giục ông về giúp nhưng ông từ chối khéo quá nên đành thôi. Trước lúc về ông còn đưa cho mẹ 1 bức tượng bồ tát nhỏ, dặn là nếu tối nay 5 lá bùa kia không có tác dụng thì dùng đến nó. Mọi người chào ông rồi ra xe đi về, em thì thấy quý quý ông rồi nên chào ông rất lễ phép. Không như lúc đầu nhìn thấy ông như nhìn thấy quỷ
Nhìn mặt trời thấy cũng sắp trưa nên mọi người quyết định rẽ sang nhà bà bác ở gần đấy chơi. Một phần vì đói, phần còn lại ai cũng mệt mỏi sau khi đi 1 đoạn đường xa như vậy
nên muốn tìm 1 chỗ nào đó nghỉ ngơi rồi chiều mới về. Bác này là chị gái bác Hoa, năm nay cũng ngoài 50, nhìn rất phốp pháp, nhưng mặt thì hơi dữ tợn. Ăn uống, ngủ nghỉ xong nhìn đồng hồ thì đã hơn 3h chiều, mọi người sốt ruột muốn về ngay nhưng bà ấy cứ giữ lại ăn cơm
tối. Mọi người xin khéo nhưng vẫn không được, thôi thì nể người ta nên tất cả lại ở lại dùng xong bữa tối thì về. 7 giờ kém 15, mọi người lục đục kéo nhau về, bà này em nhìn thấy
chả có cảm tình nên em cũng chả chào hỏi gì, ngồi lên xe vê thẳng
Trời tháng 5, nhưng lúc này cũng đã bắt đầu nhá nhem tối, em thì lại buồn ngủ, thấy phía trước có cái xe máy hình như cũng đi cùng đường với mình nên mẹ em cứ bám theo sau
cho đỡ sợ vì đường rất vắng. Đi 1 lúc thì em thấy có điều gì đó kỳ kỳ, cách đây mấy phút em nhìn sang bên đường thấy có 1 cái cột mốc báo còn 60 cây thì về địa phận nhà em, nhưng giờ đi tiếp mà vẫn thấy nó báo còn 60 cây nữa.
Hoảng hồn, tưởng bị hoa mắt nên em gọi mẹ, mẹ cho xe đi chậm lại xem như thế nào thì suýt nữa em hét toáng lên, lại thấy cái cột mốc báo y như vậy. Nhìn lên phía trước thấy cái xe máy kia vẫn đi tà tà, người ngồi trên xe thì em không nhìn rõ lắm, chả biết là nam hay nữ chỉ thấy lù lù 1 tảng màu đen, mà mẹ từ nãy đến giờ cứ nhìn
nó mà đi nên không để ý đường. Vẫy anh Quang dừng xe lại rồi mẹ nói:
- Không đi nữa, mình bị bịt mắt rồi. Dừng lại không hết xăng.
Nét căng thẳng hiện rõ lên mặt từng người, thì ra từ nãy đến giờ mình bị cái xe phía trước dẫn đi vòng tròn mà không hề biết, ngó lên trên thì cái xe kia đã mất hút từ lúc nào. Biết
rõ là mình đã bị cái gì làm nên không ai nói gì. Anh Quang thì bực tức quát lớn lên:
- Cô để cháu với cô Hoa đi trước dò đường, chứ cứ ngồi ở đây biết đến bao giờ mới về được nhà.
Mẹ em thở dài bảo dù có đi thì cũng không ra tìm thấy đường đi đâu, nó cứ dẫn mình đi vòng vòng mà thôi, để xăng còn về nhà. Mà lạ lắm các bác ạ, đường rất thẳng chứ không vòng
vèo gì mà mấy người nhà em cứ đi thì lại quay về điểm bắt đầu. Trời bây giờ đã tối hẳn rồi, ai cũng lo lắng, tất cả ngồi im 1 lúc rồi như bỗng nhớ ra bức tượng bồ tát mà ông Kha đưa cho, mẹ lôi ra, miệng niệm Nam mô a di đà rồi lên đi tiếp.
Cũng chả biết nó có tác dụng gì hay không nhưng mẹ cứ cầm,cứ đọc. Một lúc sau thì đã thấy xe bắt đầu đi sang 1 đoạn đường khác, mọi người thở phào nhẹ nhõm rồi tăng ga để nhanh chóng về nhà, em còn cố ngó lại phía sau để xem có thấy ai không, nhưng mà không thấy gì hết, may thật.
Phần 10: Em bị ám ảnh
Trên đường về bác Hoa cứ giục anh Quang đi nhanh nhanh lên còn về vì tự dưng bác thấy nóng ruột quá, mẹ với em thì cứ cười cười vì nghĩ bác sợ. Về đến nhà đã thấy hơn 8 rưỡi, chị Xuyến cũng đã tỉnh và đang ngồi cùng bà em trên nhà. Thấy tiếng xe của mọi người bà và chị chạy ùa ra hỏi han đủ thứ. Có lẽ về muộn quá nên 2 người lo, mẹ em cũng kể hết mọi chuyện, nào là thầy bảo như thế này, gặp họ hàng như thế này và cuối cùng là bị ma bịt mắt không cho về. Nghe đến đoạn cuối thì em thấy bà với chị Xuyến ngồi im rồi, chả thấy nói năng gì nữa nhưng cuối cùng cũng thở phào vì chuyến này đi về an toàn không ai bị sao hết mọi người ở nhà cứ đứng ngồi không yên suốt từ trưa đến giờ. Mẹ vào trong nhà nhìn ngó 1 lúc rồi bảo anh Quang dán hết mấy lá bùa theo lời chỉ dẫn của thầy Kha, còn bức tượng quan âm thì mẹ đưa cho chị Xuyến cầm, vì chị là người yếu bóng vía nhất trong nhà, sợ lại bị ma nhập như mấy hôm trước thì khổ. Hôm nay tất cả mọi người lên hết nhà trên ngủ, mà cũng đúng thôi căn nhà của anh Quang với chị Xuyến chắc có cho tiền 2 anh chị cũng chẳng dám ngủ ở đấy đêm nay. Cái Ngọc và cái Hằng - 2 đứa con gái của bác em thì bà đã mang sang nhà dì Nhật gửi ở đấy từ sáng rồi, tốt nhất là cứ để chúng nó đi xa xa nhà 1, 2 ngày cho chuyện này kết thúc đã nhỡ lại có việc gì đáng tiếc xảy ra thì ân hận cả đời. Dì và chú có biết chuyện định sang giúp nhưng bà em cản, vì có sang cũng chỉ làm vướng tay vướng chân thôi, giúp được gì mà giúp, chờ tìm được thầy đến rồi tính sau. Mẹ em bảo với mọi người vấn đề bây giờ là còn thằng bé con đang ngủ ở nhà dưới, có đem nó lên trên này hay không? Em nhăn mặt lại, sợ đem nó lên tối nó cười khành khạch lên thì chỉ có nước đái ra quần. Chị Xuyến thì thương thằng bé nên cứ bắt phải đem nó lên trên này ở cùng với mọi người bằng được, thấy thương chị nên mọi người quyết định cho nó lên cùng, nhưng mà lạ lắm, cứ bế nó lên đang định đưa vào nhà thì nó lại khóc, dỗ như thế nào cũng không được, bế đi bế lại mấy lần cũng không xong, đoán là do nhà dán bùa nên nó sợ không dám vào, thôi đành để nó ở nhà dưới rồi khóa cửa lại chứ giờ mà gỡ bùa ra chỉ sợ đêm nay lại gặp chuyện. Em cũng thở phào nhẹ nhõm, đỡ ghê ghê trong người.
Đang ngồi hóng hớt nghe mẹ kể chuyện thì tự dưng em đau bụng quá, chả biết chiều nay ăn uống cái gì mà giờ bụng nó biểu tình dữ vậy. Nghĩ đến cảnh phải ra nhà tiêu lúc này 1 mình chắc em chết, nhưng mà nếu ngồi bô hay rủ ai đi cùng thì còn ngại nữa vì cũng lớn rồi có phải là trẻ con đâu, mà mình lại là đàn ông con trai nữa nên em quyết định chui vào đấy tự sướng 1 mình, giờ cũng chưa muộn lắm nên em cũng không ghê. Cái nhà vệ sinh nhà bác em nó nằm thụt lùi vào trong so với cái nhà tắm, mặt hướng thẳng ra bụi chuối ở vườn trên, ngày đó nhà tiêu cũng chỉ là mấy miếng ván ghép tạm vào đấy để ngồi cho lịch sự thôi, sản phẩm ra là rơi hết xuống ao để cá ăn, đấy gọi là quy trình chăn nuôi VAC các bác ạ
Vào 1 lúc mà em nhẹ cả người nhưng hình như em nghe thấy tiếng gì đó sột soạt ở bên ngoài. Em hé hé mắt ra khỏi tấm bạt che thì thấy có 1 bóng đen chẳng biết là ai đang cắm đầu đi thẳng lên đồi sắn. Em thấy lạ quá chẳng biết ai giờ này còn leo lên trên đấy làm gì không sợ ma à, đang nghĩ thì bịch, có cái gì đó ném vào mé phải nhà vệ sinh, người em giật thót lại, không phải em sợ cái gì nó vừa ném trêu em mà là em không thấy cái vật bị ném nó rơi xuống ao. Đầu óc tưởng tượng ra đủ thứ, em nhanh nhanh chong chóng cho xong rồi chạy ù vào nhà, không dám ngó lại đằng sau nữa.
Mặt xanh lét đi vào chỗ mẹ ngồi rồi chui vào giữa, ngồi được 1 lúc thì em ngáp ngắn ngáp dài, mẹ bảo cứ lên giường ngủ trước đi tí mẹ ngủ sau, em cũng buồn ngủ lắm rồi nên nhảy tót lên giường nằm, nhưng em cứ nằm được 1 lúc là lại thấy gáy lạnh lạnh như kiểu có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình ở phía sau vậy, em quay phắt người lại thì chẳng thấy gì, nhìn cái cửa sổ chĩa thẳng ra bên ngoài vườn thấy u ám quá em định với tay đóng lại nhưng mà đóng vào thì không khí trong nhà ngột ngạt vì trời đang mùa hè nên lại thôi, thây kệ đến đâu thì đến ngủ đã.
Đang ngủ ngon thì bỗng dưng em thấy có người véo tay em rồi giật giật giục dậy, mở mắt ra thì ra là mẹ, chả hiểu có chuyện gì mà mẹ lại gọi em dậy vào giờ này nên càu nhàu rồi gắt lên. Ra dấu im lặng rồi mẹ bảo em ra ghế ngồi cùng mọi người. Đã hơn 10 giờ rồi mà mọi người vẫn chưa ngủ, nhìn mặt ai cũng căng thẳng rồi nhìn ra phía cửa, em có biết gì đâu mẹ bảo ngồi im nên em cũng ngồi theo.
Ngồi được 1 lúc thì hình như em cũng nghe thấy tiếng gì đó, nó giống như tiếng guốc mộc gõ xuống sân, như kiểu có 1 người cứ đi đi lại lại ở bên ngoài. Tiếng bước chân rất chậm rãi, cứ đến gần phía cửa ra vào thì im bặt rồi lại đi, nhà ở dưới quê thường có cái bậc thang tôn cao hơn so với sân thì cứ đến đấy là tiếng bước chân lại rẽ sang hướng khác. Em cứ tưởng tượng bên ngoài là 1 cái gì đó rất đáng sợ nó cứ đi lại mà không thể vào nhà mình được. Bỗng dưng thằng bé con ở nhà dưới khóc ré lên, chị Xuyến thương con tưởng nó bị làm sao định vùng xuống xem nhưng may mà anh Quang giữ lại kịp. Bà em quát ngồi im thì chị mới không dám đứng dậy nữa. Thằng bé vẫn khóc, chả hiểu ai làm gì nó mà nó khóc tợn đến vậy, bà em thì cầm chuỗi hạt, miệng lẩm bẩm niệm kinh phật.
Phụt, cái bóng đèn vàng trong nhà tự dưng tắt ngóm, trời sao lại mất điện vào giờ này không biết, mọi người bắt đầu xôn xao, mò mò 1 hồi thì anh Quang tìm được bật lửa rồi châm tạm cái đèn dầu trên bàn thờ. Mọi người căng thẳng nhìn nhau, thằng bé không khóc thấy khóc nữa, mọi thứ lại yên ắng đến rợn người thì bỗng dưng ngoài cửa ra vào có tiếng gọi, nghe rất nhỏ:
- Mẹ ơi, mở cửa cho con
Đấy là tiếng cái Ngọc, đứa con đầu của bác Hoa, nó đang ở nhà dì cơ mà làm sao mà chạy về đây được. Lần này là đến lượt bác Hoa nôn nóng, bác không biết nó có phải con mình hay không nhưng tiếng của nó nghe cứ như kiểu nó đang cắm mặt xuống chậu nước rồi bì bõm nói, bà bảo bác Hoa kệ nó, nó có gọi gì cũng không được thưa. Lúc này em cũng nhớ ra là cổng đã khóa rồi thì người ngoài làm gì vào được, chắc chắn cái người đang gọi ngoài kia là ai đó chứ không phải cái Ngọc. Tiếng gọi cứ dồn dập giống như giục người trong nhà phải mở cửa ngay vậy, tiếng niệm phật của bà càng ngày càng to hơn như để trấn áp nỗi sợ hãi của mọi người. Một lúc sau tất cả lại im bặt, không còn tiếng gọi, không còn tiếng trẻ con khóc nữa.
Ánh đèn dầu nó cứ mờ mờ, ảo ảo đôi lúc còn chập chờn như muốn tắt càng làm cho em thấy không khí trong nhà nó kinh dị. Ngồi được 1 lúc tự dưng thấy lạnh lạnh nên em khùa khùa hỏi mẹ, mẹ cũng bảo là đột nhiên thấy nổi hết gai ốc lên, mà không phải ch

